Container Icon

THỨC ĂN BỔ DƯỠNG và ĐỘC HẠI CHO TÂM

 

“𝐓𝐡𝐢́ 𝐧𝐠𝐡𝐢𝐞̣̂𝐦 𝐤𝐡𝐨𝐚 𝐡𝐨̣𝐜 đ𝐚̃ 𝐜𝐡𝐨 𝐭𝐡𝐚̂́𝐲, 𝐬𝐮̛̣ 𝐭𝐡𝐚𝐲 đ𝐨̂̉𝐢 𝐭𝐫𝐚̣𝐧𝐠 𝐭𝐡𝐚́𝐢 𝐭𝐚̂𝐦 𝐥𝐲́ 𝐪𝐮𝐚̉ 𝐭𝐡𝐮̛̣𝐜 𝐜𝐨́ 𝐭𝐡𝐞̂̉ 𝐬𝐢𝐧𝐡 𝐫𝐚 𝐦𝐨̣̂𝐭 𝐬𝐨̂́ 𝐯𝐚̣̂𝐭 𝐜𝐡𝐚̂́𝐭 𝐚̉𝐧𝐡 𝐡𝐮̛𝐨̛̉𝐧𝐠 đ𝐞̂́𝐧 𝐬𝐢𝐧𝐡 𝐥𝐲́.
𝐕𝐢́ 𝐝𝐮̣ 𝐥𝐮́𝐜 𝐜𝐡𝐮́𝐧𝐠 𝐭𝐚 𝐧𝐨́𝐧𝐠 𝐠𝐢𝐚̣̂𝐧, 𝐭𝐫𝐨𝐧𝐠 𝐜𝐨̛ 𝐭𝐡𝐞̂̉ 𝐬𝐞̃ 𝐬𝐢𝐧𝐡 𝐫𝐚 đ𝐨̣̂𝐜 𝐭𝐨̂́ 𝐫𝐚̂́𝐭 𝐠𝐢𝐨̂́𝐧𝐠 𝐡𝐚𝐲 𝐭𝐮̛𝐨̛𝐧𝐠 đ𝐨̂̀𝐧𝐠 𝐯𝐨̛́𝐢 𝐧𝐨̣𝐜 𝐫𝐚̆́𝐧. 𝐌𝐚𝐲 𝐦𝐚̀ 𝐠𝐚𝐧 𝐜𝐨𝐧 𝐧𝐠𝐮̛𝐨̛̀𝐢 𝐜𝐨́ 𝐜𝐨̂𝐧𝐠 𝐧𝐚̆𝐧𝐠 𝐠𝐢𝐚̉𝐢 đ𝐨̣̂𝐜, 𝐧𝐞̂𝐧 𝐧𝐡𝐮̛̃𝐧𝐠 𝐜𝐡𝐚̂́𝐭 đ𝐨̣̂𝐜 𝐝𝐨 𝐧𝐨́𝐧𝐠 𝐠𝐢𝐚̣̂𝐧 𝐬𝐢𝐧𝐡 𝐫𝐚 𝐧𝐚̀𝐲 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 đ𝐞̂́𝐧 𝐧𝐨̂̃𝐢 𝐤𝐡𝐢𝐞̂́𝐧 𝐜𝐡𝐮́𝐧𝐠 𝐭𝐚 𝐦𝐚̂́𝐭 𝐦𝐚̣𝐧𝐠. 𝐍𝐞̂́𝐮 𝐜𝐨̂𝐧𝐠 𝐧𝐚̆𝐧𝐠 𝐠𝐢𝐚̉𝐢 đ𝐨̣̂𝐜 𝐜𝐮̉𝐚 𝐠𝐚𝐧 𝐤𝐞́𝐦, 𝐡𝐨𝐚̣̆𝐜 𝐜𝐚𝐨 𝐡𝐮𝐲𝐞̂́𝐭 𝐚́𝐩, 𝐡𝐨𝐚̣̆𝐜 𝐧𝐠𝐮̛𝐨̛̀𝐢 𝐦𝐚̆́𝐜 𝐛𝐞̣̂𝐧𝐡 𝐭𝐢𝐦 𝐭𝐡𝐢̀ 𝐜𝐡𝐚̂́𝐭 đ𝐨̣̂𝐜 𝐝𝐨 𝐧𝐨́𝐧𝐠 𝐠𝐢𝐚̣̂𝐧 𝐠𝐚̂𝐲 𝐫𝐚 đ𝐮̉ đ𝐞̂̉ 𝐥𝐚̀𝐦 𝐧𝐠𝐮̛𝐨̛̀𝐢 đ𝐨́ 𝐦𝐚̂́𝐭 𝐦𝐚̣𝐧𝐠.”
“Viện Nghiên cứu ung thư quốc gia Mỹ đã công bố hàng ngàn công trình nghiên cứu cho thấy, do chịu áp lực khiến cho tuyến ngực teo lại, có nghĩa là công năng miễn dịch trở nên suy yếu.
𝑇ℎ𝑒𝑜 𝑘𝑒̂́𝑡 𝑞𝑢𝑎̉ 𝑡ℎ𝑖́ 𝑛𝑔ℎ𝑖𝑒̣̂𝑚, 𝑛ℎ𝑢̛̃𝑛𝑔 𝑡𝑟𝑎̣𝑛𝑔 𝑡ℎ𝑎́𝑖 𝑡𝑎̂𝑚 𝑙𝑦́ 𝑥𝑎̂́𝑢 𝑛ℎ𝑢̛ 𝑛𝑜́𝑛𝑔 𝑔𝑖𝑎̣̂𝑛, 𝑙𝑜 𝑏𝑢𝑜̂̀𝑛,… đ𝑒̂̀𝑢 𝑐𝑜́ 𝑡ℎ𝑒̂̉ đ𝑢̛𝑎 đ𝑒̂́𝑛 𝑠𝑢̛̣ 𝑠𝑢𝑦 𝑦𝑒̂́𝑢 𝑐𝑜̂𝑛𝑔 𝑛𝑎̆𝑛𝑔 𝑚𝑖𝑒̂̃𝑛 𝑑𝑖̣𝑐ℎ, 𝑘ℎ𝑖𝑒̂́𝑛 𝑑𝑒̂̃ 𝑠𝑖𝑛ℎ 𝑏𝑒̣̂𝑛ℎ 𝑢𝑛𝑔 𝑡ℎ𝑢̛ 𝑣𝑎̀ 𝑐𝑎́𝑐 𝑏𝑒̣̂𝑛ℎ 𝑡𝑟𝑢𝑦𝑒̂̀𝑛 𝑛ℎ𝑖𝑒̂̃𝑚 𝑘ℎ𝑎́𝑐, 𝑐𝑢̃𝑛𝑔 𝑛ℎ𝑢̛ 𝑘ℎ𝑖𝑒̂́𝑛 𝑣𝑖𝑒̣̂𝑐 đ𝑖𝑒̂̀𝑢 𝑡𝑟𝑖̣ 𝑏𝑒̣̂𝑛ℎ 𝑚𝑎̂́𝑡 đ𝑖 𝑐𝑜̂𝑛𝑔 ℎ𝑖𝑒̣̂𝑢.”
Điều này rất dễ nhận thấy ở người bệnh nặng, tâm lý họ đóng vai trò then chốt, vô cùng quan trọng trong việc điều trị bệnh. Rất nhiều người thật, việc thật tôi biết đã khỏi những bệnh bác sĩ trả về với bản án chỉ sống 3-4 tháng nữa và rồi sống khoẻ tới ít nhất là 5 năm sau chỉ bằng việc thay đổi “tâm niệm”.
“𝑪𝒉𝒖́𝒏𝒈 𝒕𝒂 𝒄𝒂̂̀𝒏 𝒑𝒉𝒂̉𝒊 𝒃𝒊𝒆̂́𝒕 𝒓𝒂̆̀𝒏𝒈, 𝒂́𝒑 𝒍𝒖̛̣𝒄 𝒍𝒂̀ 𝒅𝒐 𝒕𝒂̂𝒎 𝒎𝒊̀𝒏𝒉 𝒕𝒖̛̣ 𝒕𝒊𝒆̂́𝒑 𝒏𝒉𝒂̣̂𝒏. 𝑪𝒉𝒊̉ 𝒄𝒐́ 𝒏𝒉𝒖̛̃𝒏𝒈 𝒗𝒊𝒆̣̂𝒄 𝒎𝒂̀ 𝒎𝒊̀𝒏𝒉 𝒒𝒖𝒂́ 𝒒𝒖𝒂𝒏 𝒕𝒂̂𝒎, 𝒗𝒖̛𝒐̛́𝒏𝒈 𝒎𝒂̆́𝒄 𝒎𝒐̛́𝒊 𝒄𝒐́ 𝒔𝒖̛́𝒄 𝒆́𝒑 đ𝒆̀ 𝒏𝒂̣̆𝒏𝒈 𝒍𝒆̂𝒏 𝒕𝒂̂𝒎 𝒍𝒚́. 𝑵𝒆̂́𝒖 𝒕𝒉𝒂𝒚 đ𝒐̂̉𝒊 𝒕𝒂̂𝒎 𝒏𝒊𝒆̣̂𝒎, 𝒌𝒉𝒐̂𝒏𝒈 𝒏𝒈𝒉𝒊̃ 𝒓𝒂̆̀𝒏𝒈 đ𝒐́ 𝒍𝒂̀ 𝒈𝒂́𝒏𝒉 𝒏𝒂̣̆𝒏𝒈 𝒕𝒉𝒊̀ 𝒔𝒖̛́𝒄 𝒆́𝒑 𝒕𝒖̛̣ 𝒏𝒉𝒊𝒆̂𝒏 𝒌𝒉𝒐̂𝒏𝒈 𝒄𝒐̀𝒏 𝒕𝒐̂̀𝒏 𝒕𝒂̣𝒊 𝒎𝒂̀ 𝒎𝒊̀𝒏𝒉 𝒄𝒖̃𝒏𝒈 𝒌𝒉𝒐̂𝒏𝒈 𝒑𝒉𝒂̉𝒊 𝒕𝒊𝒆̂́𝒑 𝒏𝒉𝒂̣̂𝒏 𝒈𝒂́𝒏𝒉 𝒏𝒂̣̆𝒏𝒈 𝒏𝒂̀𝒚”
Đây là lý do hơn 4 năm nuôi con của tôi khá dễ dàng và nhẹ nhàng. Tôi thật sự rất ít khi có tâm niệm lo lắng rằng con mình sẽ bệnh, sẽ té, sẽ đau, sẽ thiệt thòi,… Và đó cũng là lý do dưới con mắt của nhiều người tôi là một Người Mẹ Vô Tâm.
Chả bao giờ tôi lo con đói, sợ con gầy mà đút cơm, ép nó ăn cả. Lúc nào ảnh mệt mệt thì đút thôi.
Còn mà ham chơi không ăn thì thôi. Giận không ăn thì thôi. Ham ngủ không ăn thì thôi! Sữa ngoài không uống, bú mẹ đến hơn 2 tuổi.
Ngày trước, mỗi lần nghe tiếng 1 đứa bé khóc đến xé ruột xé gan là tôi biết mẹ nó đang bóp miệng cho nó uống sữa. Ôi chao ôi, bổ đâu không thấy chỉ thấy nó bị hành hạ đến đáng sợ. Đọc lại đoạn trên để bạn thấy rằng bạn đang cho con ăn chất bổ hay độc tố???
Con ốm, sốt tôi chỉ theo dõi ở nhà khi nó vẫn ăn, vẫn chơi được. Nếu mà lờ đờ, nằm bẹp 1 chỗ quá 3 ngày tôi mới đưa đến bác sĩ thăm khám. Có 1 lần con khó thở, tôi đưa con đến BV NĐ1 và bác sĩ vừa nhìn nó đã phán con bị suyễn, gấp gáp cho con đi xông mũi, họng và kê đơn cho con 1 toa thuốc suyễn. Nhưng với niềm tin rằng nhà này chẳng ai bị suyễn và con tôi chắc chắn không bị suyễn tôi đã xách dép đi về và không mua thuốc. Thế rồi sau đó nó chẳng bị sao, chỉ là lúc đó cảm, nghẹt mũi quá nó khó thở.
Nó chạy xe, leo trèo trông nguy hiểm thì tôi vẫn đứng đó quan sát, cổ vũ và chỉ giúp đỡ khi cần chứ không la lên bảo con cẩn thận hay kêu nó dừng lại vì nguy hiểm. Nó té nó tự biết đứng lên. Chảy máu nó sẽ biết đau và biết cách lái sao cho an toàn.
Con chơi ngoài nắng, dưới mưa với tôi là điều rất đỗi bình thường. Tôi nhớ ngày xưa mình cũng mê mấy trò này khủng khiếp. Trưa không ngủ chơi đồ hàng, rồi làm nhà lá chuối nấu cơm trong lon sữa bò ăn với đường, mưa thì tắm mưa, trượt nước ở hiên nhà. Nếu như ốm tôi cũng hạnh phúc ghê vì mẹ tôi sẽ nghỉ làm và ở nhà chăm tôi (không biết mẹ có hạnh phúc như tôi không, chắc có…hahaa). Thật sự nhớ lại cảm giác đó vẫn thấy bồi hồi dễ sợ!
Vậy tại sao chúng ta không chọn sống với hạnh phúc, vui vẻ thay vì sợ hãi, lo lắng. Thầy Minh Niệm nói “Bạn trao đi Sự quan tâm hay Sự sợ hãi?” là vậy. Tâm bệnh sinh thân bệnh. Đó là điều đã được khoa học chứng minh.
Tại sao không cho tâm ăn chất bổ mà lại cứ nạp chất độc cho nó bằng sự khó chịu, quát mắng. Nhất là phụ nữ, chúng ta là những đầu bếp trong gia đình, khi tâm trạng không vui, khó chịu hãy đừng nấu ăn. Nếu bạn biết Bí mật của nước, mỗi một cảm xúc tích cực chúng ta phát ra sẽ khiến tinh thể nước đẹp như pha lê, nếu tiêu cực sẽ méo mó, xấu xí (Hình ảnh đính kèm). Vậy chúng ta nấu ăn, mang đến bữa ăn dinh dưỡng cho người ta yêu thương bằng chính tâm thức của mình chứ đừng nghĩ chỉ là chất bổ của đồ ăn vật lý.
Làm bố mẹ chúng ta thường xuyên mắng, quát con vì những hành vi như là con làm hư đồ đạc, làm không đúng điều mình yêu cầu, giành đồ chơi với bạn, mè nheo,… Ngoài ra chúng ta còn đánh, mắng con vì chúng ta Quan tâm, Yêu thương chúng ví dụ: sợ con không khoẻ vì thức khuya, không ngủ trưa, sợ con bệnh khi tắm mưa, chơi ngoài nắng to; sợ con té chảy máu khi chạy chơi,…
𝐂𝐡𝐮́𝐧𝐠 𝐭𝐚 𝐲𝐞̂𝐮 𝐭𝐡𝐮̛𝐨̛𝐧𝐠 𝐧𝐡𝐮̛𝐧𝐠 𝐡𝐚̃𝐲 𝐲𝐞̂𝐮 𝐭𝐡𝐮̛𝐨̛𝐧𝐠 đ𝐮́𝐧𝐠 𝐜𝐚́𝐜𝐡. 𝐂𝐚́𝐜𝐡 𝐭𝐡𝐢̀ 𝐜𝐨́ 𝐫𝐚̂́𝐭 𝐧𝐡𝐢𝐞̂̀𝐮, 𝐭𝐨̂𝐢 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐭𝐡𝐞̂̉ 𝐞́𝐩 𝐛𝐚̣𝐧 𝐭𝐡𝐞𝐨 𝐜𝐚́𝐜𝐡 𝐭𝐨̂𝐢, 𝐭𝐨̂𝐢 𝐜𝐮̃𝐧𝐠 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐭𝐡𝐞̂̉ 𝐭𝐡𝐞𝐨 𝐜𝐚́𝐜𝐡 𝐜𝐮̉𝐚 𝐛𝐚̣𝐧. 𝐍𝐡𝐮̛𝐧𝐠 𝐜𝐡𝐮́𝐧𝐠 𝐭𝐚 𝐥𝐚̂́𝐲 𝐲𝐞̂𝐮 𝐭𝐡𝐮̛𝐨̛𝐧𝐠, 𝐬𝐮̛̣ 𝐤𝐡𝐨𝐞̉ 𝐦𝐚̣𝐧𝐡 𝐯𝐚̀ 𝐧𝐢𝐞̂̀𝐦 𝐯𝐮𝐢, 𝐡𝐚̣𝐧𝐡 𝐩𝐡𝐮́𝐜 𝐥𝐚̀𝐦 𝐠𝐨̂́𝐜.
Nếu vì yêu thương mà chúng ta nói những lời khó nghe với nhau, vì yêu thương mà chúng ta chèn ép nhau, vì yêu thương mà chúng ta khó chịu với nhau khi người đó không làm theo ý mình thì đó chưa thật sự là tình yêu thương.
Cái chúng ta cho là đúng, người khác không thấy đúng thì nó vẫn là không đúng. Làm sao bạn bắt “Nước biển ơi ngọt đi vì tôi cần nước ngọt để uống” được!!!
𝐂𝐡𝐚̂́𝐩 𝐧𝐡𝐚̣̂𝐧 𝐥𝐚̀ 𝟏 𝐜𝐡𝐚̂́𝐭 𝐥𝐢𝐞̣̂𝐮 𝐜𝐮̉𝐚 𝐭𝐢̀𝐧𝐡 𝐲𝐞̂𝐮 𝐭𝐡𝐮̛𝐨̛𝐧𝐠.
Chúng ta không phải Đức Phật mà không biết cáu giận, nhưng cần biết làm chủ tâm mình. Tôi là một người nóng tính. Nhưng tôi đã phải cố gắng để thay đổi tập khí của mình và đến nay vẫn sửa mình mỗi ngày; nhận diện và chuyển hoá liên tục. Nó không dễ 1 tí nào nhưng với một lý do lớn lao đó là mang lại tình yêu cho chính mình và người thân xung quanh mình thì tôi vẫn kiên trì với nó.
Chúng ta nuôi con khoẻ mạnh phải từ tâm khoẻ ra, không phải chỉ lớt phớt bên ngoài bằng mấy thứ đồ ăn gọi là bổ dưỡng, đồ chơi xịn xò hay khoá học đắt đỏ.
Hãy rèn tâm cho con trước. Mà muốn rèn tâm cho con hãy rèn tâm mình trước. Với phương pháp nuôi con Cha Mẹ Làm Gương bạn sẽ thấy mình nhẹ nhàng và được nhiều lợi lạc lắm. Vừa được sửa mình mỗi ngày, con lại còn có 1 tấm gương sáng để học tập, chúng ta không cần la hét với chúng nhiều. Nói nhiều chúng lại quay ra "Bố mẹ có làm được không mà nói" thì lại khổ!!!

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

0 nhận xét:

Đăng nhận xét