Container Icon
Hiển thị các bài đăng có nhãn FAMILY. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn FAMILY. Hiển thị tất cả bài đăng

Thai giáo

 



Thai Giáo là cả một nghệ thuật. Thai Giáo chính là sự giáo dục, dạy dỗ con thơ từ lúc bé chưa chào đời. Cha và Mẹ cưới nhau, chung thủy sắc son và rồi có duyên sinh ra những người con. Khi sinh con ra, cha mẹ dành trọn tình yêu thương, nuôi dạy cho con mình. Có một điểm rất lạ. Khi có con thì tự nhiên Ái Dục của cha mẹ dành cho nhau cũng giảm lại. Đứa bé như là cái gì đó thiêng liêng khiến tâm trí cha mẹ hướng về thay vì cứ quấn quít ái luyến vào nhau. Chính vì điều đó làm cha mẹ thương nhau trong lành hơn, chính vì điều đó mà cha mẹ mới đủ kiên nhẫn để nuôi con đến ngày khôn lớn qua bao nhiêu vất vả. Vì đứa con chính là tình yêu chung của cha và mẹ. 


Đứa bé sinh vào bụng mẹ đã mang sẵn những tính khí, nhân duyên của riêng nó. Nhiều khi cha mẹ nhân từ, hiền hậu mà kẹt là mắc nợ một đứa xấu ác. Hay cha mẹ ngang tàn, hung dữ mà con thì đức độ tự nhiên. Bởi vậy, ông bà ta đã đành than một câu: Cha mẹ sinh con, trời sinh tính. Chúng ta nên hiểu nghĩa trời chính là bản chất, bản tính nó mang theo sẵn từ kiếp trước. Sự thật thì nội tâm, sự sinh hoạt của cha mẹ cũng ảnh hưởng và chuyển hóa rất nhiều đến con cái. Đó là lý do phương pháp Thai Giáo ra đời. 


Bác sĩ thường hay khuyên mẹ bầu là giữ tâm hồn lạc quan nhẹ nhàng, ăn uống lành mạnh đủ dinh dưỡng để bé phát triển khỏe mạnh, tinh anh khi ra đời. Rồi mẹ bầu nên cho bé nghe nhạc Mozart, Beethoven... để kích thích não bộ phát triển trong bào thai thông qua sự rung động từ âm thanh qua thành bụng vào da rồi vào các giác quan của bé. Mẹ bầu nên tâm sự, nói những lời yêu thương đến thai nhi để kích thích não bộ bé phát triển. Hay người mẹ nên tập Yoga, rèn luyện sức khỏe để thai nhi tăng sức đề kháng... Đó cũng là các cách định hình cho một thai nhi. 


Còn theo Đạo Phật. Thai Giáo sẽ sâu sắc hơn nữa. Tức là quá trình Thai Giáo sẽ bắt đầu khi cha và mẹ chưa giao hợp, mẹ vẫn chưa mang thai. Vì trước khi giao hợp là thời gian một chúng sinh quay quần quan sát, đến gần gia đình chờ nhập thai. Đó là lý do chúng ta nói rằng cha mẹ cưới nhau về đừng vội có con sớm. Hãy dành thời gian rèn luyện đạo đức cho kỹ, rèn luyện kiến thức cho kỹ, thành tựu tài chính ổn một chút, siêng năng tạo phước và phát nguyện với Phật thường xuyên.


Chính những điều đó, chính sự quan tâm đến đạo đức của cha mẹ đó, chính sự cầu nguyện những lời tha thiết hết sức cảm động đó đến Phật mà hương linh sắp nhập thai sẽ nương theo để tu và thương quý. Chúng ta không hề biết chắc mình sẽ sinh ra ai. Sinh ra một đứa con có tính khí xấu hay tốt. Cho nên việc chúng ta chuẩn bị sẵn đạo đức, chuẩn bị sẵn phước, chuẩn bị sẵn sự cầu nguyện ắt là một điều hết sức quan trọng. Vì nó góp phần thay đổi tâm hồn, tiềm thức và bản chất của đứa bé. 


Giả sử đứa bé chuẩn bị tái sinh là một kẻ sắp đòi nợ cha mẹ, sắp làm khổ cha mẹ khi sinh ra. Nhưng khi nó cảm nhận được trách nhiệm, sự chuẩn bị thai nghén, đạo đức của cha mẹ kỹ càng quá nó cũng sẽ chuyển tâm một phần. Mai sau sinh ra đỡ quậy phá mà vâng lời cha mẹ hơn. Vì trước khi đẻ ra nó đã được Tiền Thai Giáo rồi. 


Có những cha mẹ đạo đức đặc biệt quá. Trước khi mang thai vì tin yêu Phật Pháp, vì muốn làm gương cho con nên cha mẹ vun trồng nhiều công đức lành, biết tôn kính Phật, biết sống trách nhiệm nghĩa ân với đời, biết bản lĩnh khôn ngoan đối nhân xử thế... thì cái cảm ứng đó vang động đến Chư Thiên các cõi trời, vang động đến rất nhiều những vị hiền tài đang chờ một cặp cha mẹ xứng đáng để tái sinh. Có khi nếu không tu tập, nếu không quan tâm đạo đức thì chúng ta sinh ra một người con bình thường. Nhưng vì đề cao đạo đức tự nhiên nhân duyên cha mẹ thay đổi khiến một vị nào đó tài đức, uy lực gá vào thai để sinh ra. Vị đó chịu vào thai vì xúc động trước tấm lòng của cha mẹ. Và khi sinh ra ắt rằng sẽ rất kiệt xuất. 


Rồi khi cấn thai cho đến khi đủ 9 tháng 10 ngày hạ sinh. Thai Giáo lúc này chính là thái độ và tâm lý của cả vợ và chồng. Bà bầu nào cũng dễ sinh ra tật xấu trong lúc mang thai do bầu bì nặng nề gây áp lực lên cơ thể và cũng là áp lực lên hệ thần kinh khiến dễ cáu, dễ stress, dễ đòi hỏi... Ông chồng phải là người cực kỳ tâm lý để chiều vợ mình, để kiên nhẫn mà thương vợ mình. Và chính người vợ cũng phải cố gắng làm chủ cảm xúc của mình tránh những điều không hay xảy ra gây xung đột, bất hòa. Rồi vợ và chồng phải khám thai định kỳ, tuân thủ nghiêm túc những lời khuyên từ y bác sĩ để trải qua một thai kỳ suôn sẻ. Tâm lý, sự giao tiếp của cha và mẹ cũng ảnh hưởng đến thai nhi. Cha mẹ cứ gây gỗ thì đứa bé sau này sinh ra cũng ngang tàn hoặc yếu đuối. Cha mẹ cứ nói xấu người này người kia thì đứa con sinh ra cũng có thể bị nhiễm tính thị phi... Cha mẹ hay khen ngợi những người tài đức thì đôi khi bé sinh ra cũng có bản lĩnh trong đời. Cha mẹ hay an trú tâm vào sự thanh tịnh, an vui thì bé sinh ra tinh anh, khôi ngô... Dù ảnh hưởng chỉ một phần nhưng thật sự cũng là việc ta cần quan tâm. Vì bé được nuôi dưỡng bởi 2 dòng. Một là dòng máu của mẹ, hai là dòng cảm xúc của mẹ. 


Mẹ bầu nên thường đặt tay lên bụng và khuyên răn con những điều đạo lý bổ ích, tác ý kêu con cùng tu, cùng ngồi thiền, cùng quán từ bi, cùng kính Phật với mình. Những tâm niệm đó sẽ rơi vào tâm khảm của bé dần dần. Đứa bé nào có nhân duyên phi thường, có thiện căn sâu dày thì bé sẽ làm theo những điều mẹ nói ngay trong bào thai. Rất là lạ. Giống như trong kinh Phật ở bài kinh Hy Hữu Vị Tằng Hữu Pháp thuộc Trung Bộ Kinh tạng Nikaya có đoạn tôn giả Ananda bạch Phật rằng:

- Con tận mặt nghe, con tận mặt ghi nhớ từ Thế Tôn rằng: "Chánh niệm tỉnh giác, này Ananda, Bồ-tát sau khi từ Thiên chúng Tusita mạng chung, nhập vào mẫu thai".


Chánh Niệm Tỉnh Giác là một từ chuyên môn trong Đạo Phật diễn tả về sự rỗng sáng, biết rõ, an trú của một hành giả khi đạt đến một phần của cảnh giới thiền định. Có nghĩa khi Đức Phật nhập vào thai, cái biết của Ngài luôn hiện hữu chứ không mờ tối như sự đầu thai của chúng ta. Vì Đức Phật là bậc phải được sinh ra để trở thành Bậc Thánh cùng tột, tối cao nên bất cứ tình tiết nào trong cuộc đời Ngài cũng phi thường, toàn hảo vượt hẳn sự tầm thường. 


Trong khi mang thai. Chồng và vợ hãy cùng tiếp tục tạo các công đức, hãy cùng tiếp tục làm các bổn phận vừa sức mình để làm gương cho con. Tránh để tâm lý rơi vào tiêu cực, sân hận, u ám quá. 


Vì sao cha mẹ phải cần có phước, trí và đức lớn:

- Để mình làm chủ được cuộc đời mình. Mai sau dù con minh có đi xuất gia, có đi xuất quân chiến đấu mà mất, có bỏ mình mà đi, có hỗn láo với mình... thì mình vẫn không cô độc, bi đát. Phước mới chính là đứa con hiếu thảo nhất, trung thành nhất với mình. Đứa con kia dù mình hết mực yêu thương, dạy bảo nhưng ngày sau chưa chắc nó cứ gần mình mãi. Cha mẹ có phước lớn rồi thì về già không thể cô độc, nhàn rỗi sống qua ngày hay bệnh tật lay lất chờ chết. Mà càng già càng giá trị, càng già càng làm được các công đức càng thuận tiện tu tập. Đó thật sự là niềm hạnh phúc. Ta nuôi trẻ bằng cả trọn trái tim và khối óc nhưng không được mong cầu nó lo cho mình lại. Hãy bản lĩnh như vậy, hãy bao dung như vậy. Vậy mà con cháu sẽ đoàn viên, ấm cúng lạ kỳ. Có những sự khước từ mang đến sự trù phú. 


- Để mình có uy lực mà dạy con. Cha mẹ đức lớn quá, người con xem như thần tượng. Cha mẹ dạy cái gì là nghe lời liền không muốn cãi. Vì kính trọng quá, dù có khi cha mẹ cũng không hoàn hảo xử lý mọi sự lắm nhưng cái kính yêu là chất ngất. Gia đình như thế có tôn ti trật tự, có tình yêu thương và có cả kỹ cương. 


- Cha mẹ phước lớn, trí lớn thì mới xử lý được các tình huống cấp bách xảy ra ngoài ý muốn trong chính kiếp số của mình và con mình. Tai nạn, bệnh tật, thất bại... không ai lường trước được. Phải có trí mà dạy con mình bản lĩnh vào đời, tư lương vào đời. Phải có trí mà thưởng phạt con mình đúng đắn. Phải có trí mà dạy con đứng lên sau thất bại. Phải có trí mà thắp lên ước mơ cao thượng trong tâm hồn con. Phải có phước mà cứu con khi bế tắc. Phải có phước mà làm phước cho con noi theo. Phải có phước mà biết dùng phước, tích lũy phước để truyền đạt kinh nghiệm tu tập và kỹ năng thành công cho con... 


Cha mẹ mà sống lý tưởng như vậy. Tự nhiên lại vui vẻ, gia đình lại ấm cúng mà Ái Dục cứ nhẹ nhàng lắng dịu. Điều đó còn gì hạnh phúc bằng. Cha mẹ tôn trọng nhau trong từng ánh mắt, cử chỉ. Cha mẹ thương con đậm sâu lý trí. Con kính cha mẹ vẹn trọn khiêm cung. Cả gia đình đồng lòng tạo phước và tu tập. Quả thật là một hình mẫu lý tưởng cho tổ ấm ngày nay. 


Tuy nhiên, duyên nghiệp, số phận, tình tiết trong cuộc đời mỗi người khác nhau hẳn. Chúng ta mong rằng dù ít hay nhiều, dù cuộc sống có suôn sẻ hay vất vả thì ai chuẩn bị làm cha làm mẹ cũng đều phải bản lĩnh, kiên cường, nổ lực mà vươn lên trong đạo nghiệp, trong sự nghiệp và đời sống. Ta còn cố gắng là ta còn hy vọng để thay đổi số phận mình và để trở thành ngọn núi cao, thành biển bao la trong trái tim của con cháu mai sau. Còn ai không có ý định lập gia đình. Thì hãy đi tu, hãy xuất gia tu hành chân chính giữ gìn Thánh giới để mai sau vươn thành đại thụ che mát cho đàn hậu học ngưỡng vọng bước theo. Người tại gia có thể chỉ có vài người con. Nhưng bậc xuất gia thì có cả một đàn con trung kính. 


Mời mọi người cùng lắng nghe bài hát Hướng Duyên Lành Cho Con do nhạc sĩ Trần Mạnh Hùng sáng tác và trình bày bởi Ca Sĩ Hồng Vy. 


KIỂM SOÁT ÁI DỤC

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS