Container Icon

Kriya Yoga: Con đường chắc chắn dẫn đến sự khai sáng!

 

Ý thức của con người bình thường nằm giữa luân xa Muladhar ( lx1) đến luân xa Manipur(lx3). Hơi thở của họ di chuyển không ngừng trong Ida nadi (lỗ mũi trái) và Pingla nadi (lỗ mũi phải) và họ luôn luẩn quẩn trong đời sống vật chất.
Suy nghĩ của họ xoay quanh thức ăn, tình dục, nỗi sợ hãi và giấc ngủ. Họ không thể nghĩ xa hơn thế. Họ luôn chấp trước vào hạnh phúc vật chất tạm bợ - là nguyên nhân của những bất hạnh trong cuộc sống.
Bằng cách thực hành thường xuyên Kriya Yoga, người ta có thể di chuyển ý thức của mình từ cấp độ thấp hơn lên cấp độ cao hơn (Thánh linh), nơi chỉ còn lại niềm an lạc và hạnh phúc thuần túy bằng cách di chuyển hơi thở, năng lượng hướng về kênh trung tâm Shusumna nadi. Bằng cách thực hành thường xuyên Kriya Yoga, tất cả các nadis (kênh năng lượng) đều được thanh lọc. Sau đó, Prana bước vào Shusumna nadi, cánh cửa Thần thánh. Thông qua Nadi này, ý thức của chúng ta hướng tới Thần tính.
Sau khi bước vào Shusumna nadi, giai đoạn thứ hai là đi xuyên qua các luân xa dưới thực hành Kriya Pranayama và Mudras dưới sự chỉ dẫn của Guru.
Giai đoạn thứ ba là xuyên qua luân xa Ajna (lx 6)và Kutastha. Bạn nhận được nhiều sức mạnh tâm linh (siddhis hay thần thông). Nhưng hãy cẩn thận đây là những chướng ngại trên con đường khai sáng. Nếu mục tiêu của bạn là quay trở về Nguồn thì thậm chí đừng chạm vào những sức mạnh này. Vũ trụ sẽ thử thách bạn bằng nhiều cách trước khi ban ân điển của Ngài lên bạn.
Sau giai đoạn này không cần thêm thực hành kriya pranayama nữa. Đây là giai đoạn của dharna, dhyan và samadhi( Thu giác quan, Tập trung và Định trong quy trình 8 nhánh yoga cổ điển). Trong giai đoạn này, chúng ta cần phải xuyên qua ba cấp của luân xa sahasrara (lx7) để đi vào trung tâm của nó. ( đó là bama, jestha và raudri - như hình trên). Sau khi xuyên qua ba cấp này, chúng ta đi vào Shree Bindu điểm trung tâm của 3 cấp, 3 điểm này và di chuyển đến Hoa sen ngàn cánh. Sau khi xuyên qua trung tâm Hoa sen ngàn cánh ( sahasrara), ý thức cá nhân của chúng ta hợp nhất thành ý thức phổ quát. Chúng ta đạt được sự khai sáng, cứu rỗi.
Tại đây, một sự biến đổi toàn bộ xảy ra. Không có nỗi buồn không có đau khổ mà chỉ có phúc lạc trong mỗi khoảnh khắc của cuộc sống, SAT CHIT ANANDA, SAT CHIT ANANDA, SAT CHIT ANANDA.
Dịch từ: các vị chân sư Kriya yoga


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Vô ngã

 

Buông bỏ không chỉ là đặt xuống những mối khổ, mà còn thả trôi cả niềm vui.


Buông không chỉ là tạm biệt những suy nghĩ tiêu cực, mà còn quên đi những suy nghĩ tích cực, biết rằng suy nghĩ không phải là ta, hay của ta.


Buông không chỉ là xả li những cảm xúc như giận, ghen, buồn, lo, mà còn tách mình ra khỏi những cảm xúc như ưa thích, vui vẻ, háo hức.


Buông không chỉ là làm hành động thiện và hạn chế hành động ác, mà còn chấm dứt hành động lúc nó hoàn thành, không mang nó theo đến giây tiếp theo nữa.


Buông không chỉ là không chấp vào hình tướng, mà còn không vướng bận vào cái vô hình tướng nữa.


Buông không chỉ là lựa chọn ở cạnh người yêu mình, hết mình trong tình yêu, mà còn nhận biết rằng dù hôm nay ta và người khớp với nhau đến mấy, đồng điệu với nhau ra sao, giây tiếp theo sự trật nhịp vẫn có thể như thường. Buông là lựa chọn đi cùng nhau, miễn là tại đúng thời điểm đó ta còn mong muốn như thế, bằng cả con tim, khối óc, cơ thể, toàn bộ bản thể mình.


Buông không chỉ là biết rằng những tên gọi, chức vị, vị trí trong xã hội, sự công nhận hay tiền bạc là vô thường, mà mê đắm vào vô thường sinh khổ. Mà buông còn là dám cháy hết mình với công việc, như cây nến, biết rằng điểm kết thúc sẽ đến, nhưng không vì thế mà thoái lui, không tham gia.


Buông không chỉ là trụ vào chính mình để không bị ảnh hưởng bởi ngoại cảnh, mà còn không đồng hóa mình với nhân vật tôi. Đây không phải là tôi, hay của tôi.


Buông không phải là sự phủ định, chống lại, hay đối đầu. Từ "không phải" được tìm thấy rất nhiều trong các bài mình viết, nhưng mình không đi từ cực này qua cực bên kia, như kiểu không cái này thì nhất định là cái kia. Thực chất, tinh thần mình truyền đạt là phi nhị nguyên, không phải này cũng chẳng phải kia. Buông chỉ đơn giản là thả lỏng, không còn bám chấp, vướng bận mà thôi. Mình sẽ liên tục đặt xuống, cho đến khi rơi vào tĩnh lặng vô biên. Ngày nào mình còn viết (ngôn ngữ cũng là trong nhị nguyên), ngày đó mình sẽ vẫn còn dùng từ "không phải". :))


Buông là đặt xuống khái niệm tốt-xấu, trắng-đen, đúng-sai. Thậm chí, buông là không cảm thấy muốn điều này hơn điều kia. Đơn giản chào đón mọi điều đến-đi, sinh-diệt.


Buông không phải là thái độ thoát ly khỏi cuộc sống, ngược lại, buông là sống thực sự tại đây và bây giờ, bằng cái đầu rỗng rang của đứa trẻ, bằng trái tim tròn đầy chưa từng có vết xước.


Trải nghiệm tất cả mọi thứ, nhưng không dính mắc vào thứ gì.


Cho phép Tự nhiên được tuôn chảy, không giữ lại điều chi. Trở thành một dòng sông, chứ không là một cái bình giữ khư khư nước cũ. Sự thịnh vượng thực sự nằm ở dòng tiền tự do chảy vào và ra, chứ không phải tích trữ, tính toán. Tình yêu thực sự nằm ở tự do cho đi và nhận lại, chứ không phải "hi sinh", phụ thuộc hay mong cầu.


Quá trình trưởng thành tâm linh thực sự là một quá trình buông xả, gỡ bỏ những thứ không phải ta, hay của ta. Nhưng cái bỏ này nằm trong tâm thức, chẳng liên quan gì đến việc từ bỏ bên ngoài. Bạn có thể từ bỏ công việc, nhưng vẫn tham gia vào bộ máy. Bạn có thể bỏ người yêu, nhưng liên tục nhắc đến họ. Bạn có thể bỏ tiền bạc, địa vị, xã hội, để lên núi ẩn tu, nhưng vẫn ám ảnh về nó trong mọi lúc ngồi thiền. Thế thì cái bỏ đó là hình thức, không hơn. Ngược lại, bạn có thể buông bỏ tất cả, nhưng chẳng mất thứ gì, khi nhận ra rằng những thứ bạn đang vướng vào để định nghĩa về "Tôi là ai?", không thường hằng, và chẳng phải là bạn.


Để biết Sự thật, bản lai diện mục hằng có, chẳng còn cách nào khác ngoài việc liên tục thả đi (chứ không phải là chống đối hay phủ nhận) những gì không phải là tôi hay của tôi. Nếu bạn chưa hoàn thành bước đặt xuống, thì sự khẳng định của bạn là lệch lạc. Người ta quá dễ dàng để khẳng định "Ta là Thượng đế." (Là Phật, là Đấng Sáng tạo, là Vũ trụ,...); hoặc "Tất cả là Một." Nhưng nếu thật tâm trái tim bạn không thấy thế, bạn chỉ như những con vẹt lặp lại lời dạy của người đi trước mà thôi. Sâu bên trong bạn biết đó là giả, tự bạn còn cảm thấy nực cười.


Thế thì hãy tiếp tục buông xả, từng sát na, từng giây, từng phút. Tỉnh thức là một quá trình chán phèo như vậy đó: tham gia vào cuộc sống, trải nghiệm hết mình và buông bỏ. Thậm chí trong từng giai đoạn của "vòng lặp" trên, hãy luôn tách mình ra để quan sát. Tham gia hết mình nhưng quan sát. Trải nghiệm toàn tâm toàn ý nhưng nhận biết. Buông bỏ trong chánh niệm.


Hành trình tâm linh thực sự không hẳn là một con đường nơi đích đến là một điểm nào đó xác định, hay khi giác ngộ thì bạn trở thành bậc giác ngộ. Chính xác hơn, đây là hành trình mà đích đến nằm ngay tại nơi bạn đang đứng. Bạn đã về, và bạn đã đến. Nhưng mà, không có người giác ngộ. Khi bạn bỏ "người" đi, giác ngộ mới hiển lộ. Do đó, chẳng có ai giác ngộ ở đó để bạn tôn thờ hay ngưỡng mộ, chỉ có một Cái Không vô biên, vô tận, hiện diện trong vạn vật, trong ta, trong tất cả . 

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Starseed đa chiều kích - Những bậc thầy thăng lên thật sự

 

Các Starseed đa chiều kích đang tái sinh ở đây trên trái đất này để hỗ trợ quá trình kích hoạt DNA hoạt động từ 2-3 chuỗi thành 12 chuỗi thông qua lưới năng lượng Trái Đất.
Có những sinh mệnh ở chiều không gian 4D đang đóng giả là những vị thầy đã thăng lên, trong khi thực tế họ không mấy tiến bộ hơn người bình thường, họ đơn thuần dựa vào kỹ thuật cao để giả dạng, chiếm ưu thế và gây nhầm lẫn trong nhận thức con người.
Trong bài viết này, chúng tôi sẽ LÀM RÕ đâu là các vị thầy thăng lên thật sự và vai trò của họ là gì vào thời điểm này.
🧝 Những Starseed đa chiều kích là những linh hồn tái sinh ở đây, trên trái đất hóa thân trong 1 cơ thể người nhưng họ có nguồn gốc đến từ một hành tinh khác, từ những hệ sao khác, các chiều kích, thiên hà khác, hay từ thế giới song song.
Một Starseed đa chiều kích khi đã thức tỉnh sẽ có 12 chuỗi DNA đã được kích hoạt duy trì trong suốt thời gian sống của họ trong thế giới 3D .
👩 Starseed đa chiều kích là những vị thầy đã thăng lên, bởi vì họ hiểu rõ ma trận 3D, họ sống bên ngoài ma trận và họ đầu thai trở lại Trái Đất để giúp đỡ loài người thoát khỏi ma trận sợ hãi cốt lõi.
👉 Công việc của họ là chia sẻ kiến thức, mật mã thăng lên, thông tin vào các thời điểm có những dòng năng lượng cao đang đổ xuống trái đất để thúc đẩy nhận thức cao hơn, tạo ra sự thay đổi lớn trên thế giới.
🧛 Có những sinh mệnh 4D trên Trái Đất, họ đang giả vờ như là 1 vị thầy đã thăng lên, truyền bá những thông tin sai lệch và đôi khi gây ra những hiểu lầm.
🦹 Những sinh mệnh này chưa hoàn thành quá trình thăng lên của họ để quay trở lại với bản thể cao hơn và linh thể bậc cao của họ, vì vậy họ bị mắc kẹt trong chiều kích 4D, và cách duy nhất để duy trì sự tồn tại là lấy năng lượng từ những người bị che mờ bởi ảo tưởng, ham muốn tiền tài, quyền lực, danh tiếng, hoặc những mong cầu khả năng tâm linh như thần thông, khả năng dẫn kênh, muốn được thăng lên, giải thoát, bất tử ... và dĩ nhiên họ quên mất họ là ai.
🧟 Những sinh mệnh 4D này không có khả năng kết nối với Nguồn, với sức mạnh bên trong của họ, họ không có mô thức tồn tại riêng cho bản thể của họ, họ chỉ có thể sao chép và phản ánh lại thông tin từ thế giới 4D khiến con người hành động theo hướng có lợi cho họ.
Họ là những sinh mệnh thăng lên lần đầu - họ tách một phần năng lượng của họ từ chiều kích cao hơn để trải nghiệm tần số rung động thấp hơn trong cơ thể vật lý, nhưng họ bị mắc kẹt ở rung động đó và trở nên tách biệt.
Họ là những bậc thầy về công nghệ, các kỹ thuật và có khả năng thu hút các sinh mệnh 3D và 4D, trong khi phần lớn các sinh mệnh 3D chỉ có thể kết nối với các sinh mệnh 3D khác.
👉 Công nghệ của họ bao gồm chèn hình ba chiều, tạo lưới năng lượng, các bản sao ma trận, tạo ra thực tại đảo ngược, can thiệp dòng thời gian bằng tàu không gian vũ trụ và vũ khí năng lương vô định hướng.
👎 Họ đưa ra các thông điệp thông qua dẫn kênh nhằm mang tới những hy vọng ảo tưởng với ngày giờ thăng lên sai lệch, điều này dẫn con người rơi vào tuyệt vọng và trầm cảm, cái mà có thể hạ thấp tần số rung động của họ.
👎 Mặc dù họ cũng có thể cung cấp một số thông tin có chứa sự thật, nhưng kết quả cuối cùng vẫn là một chiến dịch đánh tráo thông tin, khiến nhiều người tiêu tốn năng lượng và sức mạnh của mình cho sự tôn thờ, sùng bái 1 vị thầy BÊN NGOÀI.
Nó dẫn đến việc, con người tìm kiếm câu trả lời từ bên ngoài thay vì hướng dẫn họ tìm câu trả lời bằng cách quay vào bên trong thông qua thiền định.
🤭 Có cả một mạng lưới thông tin giả dối đã được cài đặt vào ma trận này thông qua video, sách, báo, thông điệp dẫn kênh từ sinh mệnh rung động thấp và các thầy lang tâm linh.
🥴 Hầu hết các thông tin đưa ra không có hại, chỉ đơn giản là gây nhiễu, hiểu lầm và ảo tưởng vì dự đoán không thành hiện thực, khiến con người mất niềm tin.
😪 1 số người có thể bắt đầu cảm thấy thờ ơ đối với các công việc cần thiết để nâng cao rung động của họ, hay đóng góp cho sự thức tỉnh của cộng đồng bằng cách chia sẻ những thông tin ánh sáng và mã nguồn để kích hoạt 12 chuỗi DNA.
😴 Họ đưa ra những thông điệp lừa dối, ru ngủ quần chúng bằng những ngôn từ của “tình yêu và ánh sáng” nhưng luôn ẩn chứa 1 động cơ thầm kín giống như kiểu “thả mồi câu để bắt con cá”.
😏 Một trong những công cụ chính mà họ sử dụng là nói rằng “có một vị cứu tinh sẽ đến để cứu giúp nhân loại”.
☝️ NHƯNG SỰ THẬT “NHỮNG VỊ CỨU TINH” ĐÓ ĐANG Ở ĐÂY, ĐÃ TÁI SINH TRONG CƠ THỂ CON NGƯỜI.
👨 Các vị thầy thăng lên đích thực đứng bên ngoài ma trận và cần những người có rung động cao để kết nối với họ.
Họ hiếm khi có tên tuổi vì sự hiện hữu của họ là một phức hợp năng lượng tồn tại đa chiều kích ở các thực tại song song, các thiên hà và các dòng thời gian khác nhau.
👨Một vị thầy thăng lên có thể có tên hoặc không có tên.
Hầu hết họ không thích được đặt cho 1 cái tên, vì điều đó sẽ giới hạn năng lực của họ.
Tuy nhiên, đôi khi việc đặt 1 cái tên là để con người nhận biết danh tính.
Nếu bạn đưa ra một cái tên quen thuộc, nó có thể đại diện cho thực thể đó, 1 phẩm chất, 1 công việc mà họ đang phụ trách, ví dụ như Tổng lãnh thiên thần Chamuel, đặc trưng của Ngài là bảo trợ cho tình yêu, hoặc nó có thể là một tham chiếu đơn giản, đại diện cho mức năng lượng và rung động cụ thể cần được xác định để gọi tên khi cần.
👱Những Starseed nâng cao rung động bằng cách quay vào bên trong kết nối với linh hồn của họ.
Họ chính là những master đã thăng lên thực sự, giúp những người bị mắc kẹt trong trải nghiệm thăng lên lần đầu, cũng như hỗ trợ các Master bị lạc lối trong chiều kích 4D, để nhớ lại họ là ai, thoát khỏi ma trận bị đảo ngược.
🤪 Ma trận mà loài người đang trải nghiệm hiện nay là một thực tại đã bị bóp méo thông qua AI: trí tuệ nhân tạo, đang chạy các chương trình kiểm soát tâm trí, rờ le vệ tinh bên ngoài Trái Đất để tạo ra hàng rào tần số rung động thấp.
👉 Để thoát khỏi ma trận, công việc chính là thanh lọc cơ thể, cảm xúc, tâm trí, tăng rung động để vượt qua rào cản của tần số thấp này và học cách tự làm chủ tâm trí. Nó cũng liên quan đến việc làm sạch trường hào quang mang rung động thấp của bề mặt Trái Đất do công nghệ cao gây ra.
👨Vị thầy thăng lên thực sự được đầu thai, đầu tiên là để giúp đỡ con người làm sạch trường năng lượng rung động thấp của họ, khôi phục DNA bị lai ghép, cắt duyên âm (các thực thể trung giới trong chiều 4D)
Họ kết nối với Nguồn cội và tích hợp tất cả các phân mảnh linh hồn đã mất từ những đời sống khác. Sau đó, họ có thể kết nối với các sinh mệnh ánh sáng rung động cao hơn của mạng lưới bảo hộ Trái Đất, giúp nâng cao ý thức tập thể con người thoát khỏi ma trận 3D.
👨Họ đã làm điều này để hỗ trợ các hành tinh, và giúp đỡ các linh hồn khác thăng lên.
👸Các Starseed đa chiều kích đã thức tỉnh, giữ vai trò là người kích hoạt và ra quyết định.
🧝‍♀️ Họ biết tại sao họ ở đây và nhanh chóng trở thành người chia sẻ thông tin, người chữa lành, nhà lãnh đạo tinh thần để thức tỉnh mọi người.
👨 Một số vị thầy thật sự thích đi vòng quanh thế giới để chia sẻ thông điệp ánh sáng và mật mã của họ, trong khi 1 số khác thì hướng dẫn tại địa phương, quê nhà của mình.
👨Họ chia sẻ bằng sự thông thái của chính linh hồn họ thông qua truyền miệng hoặc sử dụng các bài viết, video và sách báo, chứa các mã nguồn thăng lên, kích hoạt DNA, với rung động của ánh sáng.
👨Một khi Starsheed tái sinh khôi phục hình thái di truyền của họ với 12 chuỗi DNA hoạt động, họ có khả năng ngoài sức tưởng tượng.
🧛 Các sinh mệnh 4D cung cấp những hướng dẫn thăng lên giả sẽ bị loại bỏ. Nhiều người đã nhận ra được điều này do có trải nghiệm bị giảm rung động khi đi theo những phương pháp sai lầm.
👍 Có nhiều vị thầy thật đang ở đây để giúp chúng ta xác nhận điều này.
👍 Các bậc thầy đích thực sẽ vén bức màn vô minh để đưa ánh sáng vào sự thật với những thông điệp rõ ràng, lập luận sắc bén, đơn giản nhưng không cao siêu, phức tạp, là những thông điệp xuất phát từ trong trái tim họ.
👍Họ sẽ không bao giờ nói với người khác rằng bạn phải làm gì, họ chỉ đề xuất 1 phương án tối ưu nhất và không vi phạm tự do ý chí của mỗi người.
👎 Thật không may, vì những hoài nghi, nhiều người vẫn đang né tránh những thông điệp này. Đây chính xác là điều đang diễn ra với các sinh mệnh rung động thấp, nhưng khi các vị thầy thực sự xuất hiện thì bóng tối không thể tồn tại.
💓 Chúng ta càng đón nhận nhiều ánh sáng, chúng ta càng nhanh chóng học cách thoát ra khỏi ma trận 3D của rung động thấp.
Đã đến lúc buông bỏ nỗi sợ hay những băn khoăn rằng bạn có được thăng lên trong kiếp sống này hay không ?
Nếu bạn đang đọc bài viết này và hiểu được nó, thì bạn đang trong quá trình thăng lên và bạn sẽ rời khỏi ma trận cũ theo cách độc đáo của riêng bạn.
💓 Hãy tin tưởng vào sự hướng dẫn bên trong của mình và những người xung quanh mà bạn cộng hưởng hoặc có sự kết nối tâm linh, đó là những người trong nhóm gia đình linh hồn của bạn.
👍 Khi các bạn đã thăng lên, bạn sẽ thoát khỏi các khuôn mẫu hành vi tiêu cực do con người đặt ra.
Khi loài người nâng cao rung động sẽ không có biểu hiện thao túng năng lượng hay tồn tại những sinh mệnh muốn thống trị và kiểm soát người khác, tất cả hoàn toàn là tự do và tình yêu thuần khiết.
👨Nhiều vị thầy tâm linh đã biết về 1 sự kiện lớn sắp xảy ra, một cái gì đó sẽ xuất hiện để loại bỏ ma trận 3D và các vấn đề khiến nhân loại không thể thức tỉnh.
💥 Một sự kiện lớn đã xảy ra sẽ giúp khôi phục DNA gốc, thay đổi loài người mãi mãi.
💥 Một chuyển đổi mới đang diễn ra, mang tới hòa bình, thịnh vượng, từ bi và tình yêu cho tất cả những người lựa chọn nó.
✌️Nó đang xảy ra bây giờ.


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

VÙNG ĐẤT TỨ LINH, NHÂN KIỆT

 

Từ ngàn xưa, kể từ khi dải đất hình chữ S được hình thành, nơi đây được xem là “Vùng đất tứ linh, nhân kiệt”.
Vậy Tứ linh là gì?
Đó là bốn linh thú Long (Rồng), Lân, Quy (Rùa), Phụng (Phượng Hoàng) trấn giữ long mạch giúp bảo vệ và phát dương quang đại cho một vùng đất. Long mạch là huyết mạch của rồng, là hệ thống giúp lưu chuyển năng lượng và linh khí nuôi sống toàn bộ cơ thể, đồng thời nối liền các bộ phận thành một thể hoàn chỉnh. Long mạch bị đứt ở đâu sẽ gây tắc nghẽn dẫn đến bệnh tật yếu kém ở nơi đó.
Dải đất chữ S là hiện thân của Rồng gồm đầu rồng (miền Bắc), thân rồng (miền Trung), đuôi rồng (miền Nam) và móng rồng (Hoàng Sa - Trường Sa). Ba linh thú còn lại ẩn mình dưới thân rồng: Quy trấn phía Bắc, Phụng trấn phần Trung, Lân trấn phía Nam, tạo thành hai tầng bảo vệ linh khí cho nước ta. Nếu con Rồng bị trấn yểm sẽ vô hiệu hóa cả ba linh thú còn lại.
(Trấn yểm là một thuật ngữ trong phong thủy mô tả một phương pháp làm cho cái xấu, hoặc tốt không phát huy được. Trấn là đặt các vật khí phong thủy hiện hữu trên mặt đất và nhìn thấy được còn yểm là các vật đó được đem chôn dưới đất, được gói bọc kín.)
Một vùng đất vượng linh khí sẽ sản sinh ra Nhân Kiệt là người tài giỏi, xuất chúng.
Nói đến đây chắc các bạn cũng phần nào hiểu được tại sao một đất nước nhỏ bé như Việt Nam ta lại hay bị người ngoài nhòm ngó, xâm chiếm và tìm mọi cách trấn yểm.
Vì sao chúng ta cần biết SỰ THẬT này?
Vì biết được ưu thế của vùng đất ta sinh sống, ta mới có thể phát huy hết tiềm năng của nơi ấy, từ đó hỗ trợ cho sự phát triển của chính chúng ta. Nếu ngay cả chúng ta cũng không biết trong nhà có kho báu thì sớm muộn cũng tự tay dâng cho kẻ khác mà thôi vì nghĩ nhà mình có giá trị gì đâu.
Tuy nhiên, vùng đất chỉ có tác dụng hỗ trợ một phần, phong thủy tốt nhất nằm lòng người. Đó chính là TÌNH YÊU THƯƠNG của mỗi chúng ta.
Vì khi YÊU THƯƠNG ĐỦ LỚN SẼ PHÁT TÂM TỪ BI VÀ KHAI MỞ TRÍ HUỆ.
Đất và Người có mối quan hệ tương hỗ. Khi Người đủ yêu thương, gắn bó với vùng Đất mình sinh sống, sẽ dụng tâm chăm sóc, nuôi dưỡng, bảo vệ vùng Đất ấy trở nên trù phú và yên bình. Mảnh Đất như thế ắt sinh ra nhiều dưỡng chất nuôi dưỡng con Người, giúp ta dễ dàng kết nối với hồn thiêng sông núi và hấp thu linh khí đất trời, nhờ đó khai mở tất cả những tiềm năng vốn có của ta. Khi ấy, mỗi chúng ta đều là NHÂN KIỆT.
Đó là lý do vì sao cha ông ta bao đời nay đã không tiếc máu xương để giữ vẹn tròn mảnh đất chữ S này cho chúng ta. Chúng ta cũng sẽ như thế, hết lòng gìn giữ và gầy dựng mảnh đất này cho chính chúng ta hôm nay và tạo nền tảng cho con cháu chúng ta mai sau phát dương quang đại, rạng rỡ tổ tông.
Ngoài bốn linh thú, linh hồn của một vị tướng đã khuất cũng đang trấn giữ một vùng long mạch quan trọng của nước ta. Khi Rồng thiêng tỉnh giấc, thoát khỏi trấn yểm, ba linh thú còn lại cũng được mặc sức vẫy vùng.
Vùng đất Tứ Linh – Nhân Kiệt này sẽ là nơi AN CƯ LẠC NGHIỆP muôn đời.
Và TÌNH YÊU THƯƠNG với tần số rung động cao chính là chìa khóa hóa giải mọi nguồn năng lượng xấu. Khi chúng ta ở rung động cao của Tình Yêu Thương, mọi sự tấn công từ Tham, Sân, Si, Ngã, Mạn không thể nào tác động được đến chúng ta, ngược lại, ta còn có thể chuyển hóa nguồn năng lượng tiêu cực này thành tích cực để chúng sinh lợi cho ta, đúng với câu: “Gậy ông đập lưng ông” đấy mọi người. ^^
Sau khi mình viết bài Rồng Thiêng Thức Giấc, có bạn chụp được hình đám mây ngũ sắc, mà các bạn biết không, Mây Ngũ Sắc còn được gọi là Mây Phượng Hoàng. Lần lượt các linh thú còn lại sẽ xuất hiện, để báo cho chúng ta biết rằng các bạn ấy đã tỉnh giấc cùng với chú Rồng đấy nhé!
Hãy quan sát và cảm nhận sự linh thiêng của mảnh đất này bằng Tâm Linh (trái tim – trực giác) thay vì sự phán xét của lý trí, của bản ngã.
Xin trích một đoạn trong lời bài hát Hào Khí Việt Nam để kết lại bài viết:
Sông Hát hồn thiêng ơi, ngàn sau cháu con ghi lòng.
Sóng lớn, Bạch Đằng giang ơi, vùi thây bao quân xâm lấn.
Lớp lớp người chung tay, dựng xây gấm son san hà.
Cho nước Việt Nam ta, ngàn đời ngút cao hùng thiêng.
P/S: Gửi tặng các bạn Tiểu thuyết dã sử Bạch Đằng Huyết Chiến do mình chấp bút@ https://evianguyen.com/2021/03/28/bach-dang-huyet-chien/
Hy vọng có thể truyền đến các bạn tình yêu non sông đất nước hình chữ S này cũng như niềm tự hào về một dân tộc Việt tài giỏi, đôn hậu, đoàn kết, ngàn đời kiên trung bất khuất.


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Cảnh Tượng Âm Gian Chân Thực Được Kể Lại Sau Một Giấc Mơ

 

Từ xưa đến nay, có rất nhiều các câu chuyện liên quan đến nhân quả báo ứng, chuyện kể về địa ngục. Tại các miếu thờ ở nhiều nơi hoặc dân gian nhiều vùng đều ghi chép lại những câu chuyện này, thậm chí vẽ lại thành những bức họa, chi tiết từng chuyện một… khiến cho người xem không khỏi ghê sợ, từ đó mà không quên giữ gìn phẩm hạnh của mình. Nhưng mà, xã hội thời thế đổi thay, đạo đức xuống dốc bại hoại, nhân tâm đều đang dần dần bị ăn mòn, ô nhiễm hàng ngày, khiến cho chính mình gieo xuống những hậu quả khủng khiếp đáng sợ, tạo thành nguyên nhân thống khổ khôn cùng trong tương lai.

Một người phụ nữ ở Hồ Bắc đã từng kể rằng bà đã tự mình trải qua một chuyến “viếng thăm” xuống âm phủ, câu chuyện được bà kể lại như sau:

Vào thời gian Nhật Bản đánh chiếm Trung Quốc, máy bay Nhật loạn tạc quê hương của tôi – tỉnh Hồ Bắc và các huyện thành xung quanh. Tôi năm đó 22 tuổi, cha mẹ dẫn anh chị em tôi, chị dâu và các cháu, chạy thẳng tới đầu cầu đứng bắt xe lửa tới Trùng Khánh. Nhưng mẹ tôi cuối cùng vì không chịu nổi những mệt mỏi, sợ hãi nên đã kiệt sức và chết trên đường đi. Cả nhà phải ly tán, tôi và chị dâu phải ẩn náu tại một vùng quê ở Kim Ngưu. Mỗi ngày tôi đều mong nhớ cha mẹ, không biết họ bây giờ đang ở nơi đâu? Do vậy, đến đêm trăng rằm, tôi hướng lên trời mà bái lạy, cầu mong, hy vọng có thể biết được chỗ của cha mẹ.

Ba ngày sau, vào một buổi chiều nắng ráo, tôi bởi vì nhớ cha mẹ, đau xót u sầu mà ngủ thiếp đi. Chợt thấy có một người xuất gia dáng vẻ trang nghiêm, tay cầm phất trần nói với tôi: “Đi thôi! Đi vào trong đó thôi!”. Vị trưởng giả xuất gia kia lại nói: “Ngươi chẳng phải là muốn nhìn thấy cha mẹ của mình sao? Ta sẽ đưa ngươi đi!”. Hơn nữa còn bảo tôi đi trước, tôi mời trưởng giả đi trước, nhưng ông cứ bảo tôi hãy đi trước, không thể từ chối, tôi đành bước đi. Chỉ thấy hai bên đường hoa cỏ đều là một màu xanh, sạnh sẽ và tươi mát. Không lâu sau trước mắt hiện ra một cái thành, cửa thành vừa rộng lại vừa cao, phải ngẩng đầu mới nhìn thấy, trên cửa sắt này có sắp thành hàng bao nhiêu là bát lớn đựng đinh sắt.

Tôi cùng với trưởng giả đi vào, ở phía sau cổng thành có một cái cửa sổ lớn trong suốt. Trưởng giả bảo tôi đứng chờ để ông đi đăng ký, tôi hỏi: “Tại sao lại phải ghi danh?”. Ông nói: “Vì ngươi còn phải đi về!”. Khi ông đăng ký thì tôi nhìn thấy một người thanh niên mặc đồ trắng vải poplin kẻ sọc màu xanh lam, áo ngắn quần dài đứng ghi sổ, vừa nhìn qua chẳng phải là người anh họ bên nhà bác tôi đây sao? Tôi vui mừng kêu lên: “Anh họ! Anh họ!”. Nhưng không hiểu sao dường như anh không nghe thấy, vô tri vô giác, coi như không có chuyện gì vậy, trưởng giả vào sổ xong, quay lại rồi dẫn tôi đi tiếp.

Đi không xa, thấy một thảo nguyên rộng lớn, đang nằm có nào là trâu, ngựa, dê, hươu, đủ các con vật loại bốn chân, nhiều không đếm hết. Ở ven đường, trâu bò đều trừng mắt nhìn tôi, khiến tôi rất sợ, không dám đi, trưởng giả dùng phất trần giương lên, chúng liền di chuyển vào bên trong. Tôi nghĩ thầm, các con vật đó đều vẫn còn sống.

Tiếp tục đi về phía trước, tôi nhìn thấy một rừng rậm lớn, trên cây có rất nhiều các loại chim với đủ các màu sắc và hoa văn xinh đẹp, dưới cây còn có rất nhiều gà, vịt, ngan, đủ các con vật loại hai chân.

Đi thêm một đoạn, nhìn thấy người chị họ của tôi thân thể trần truồng, chỗ lưng eo phủ một tấm vải trắng. Chị ngồi ở tảng đá trên mặt đất, tóc dài phủ đến thắt lưng, trước ngực hình như đang ôm một đứa bé, bộ dạng chị tôi giống như vừa mới ngủ dậy, còn chưa rửa mặt. Tôi gọi: “Chị họ! Chị họ!”, nhưng chị cũng giống như vậy, không nghe không thấy gì, cũng chẳng ngẩng đầu lên.

tinhhoa.net-hsmdcE-20160224-bo-tranh-ve-duoi-dia-nguc-xem-xong-lieu-ban-con-muon-lam-dieu-xau-ac

Tôi không chần chừ, lại đi về phía trước, trưởng giả vẫn như cũ, đi theo phía sau tôi. Đi tới một đoạn không xa, thấy một cột sắt nung cháy, bốc hơi ngùn ngụt, có một người ôm chặt trên đó, giống như là được dùng thạch cao mà dính lên đó vậy. Tôi vừa nhìn, người này chẳng phải là thiếu gia Kỳ Gia, hàng xóm của tôi đây sao? Hắn vì sao lại bị giày vò ở đây? Trưởng giả đáp: “Hắn làm hại con gái của nhà người ta (tức là dụ dỗ gian dâm với con gái nhà người ta), cho nên chịu tội báo này”. Chà! Trên đời này nhà hắn vốn là buôn bán đồ gỗ, rất giàu có, nghe nói có cả một nhà kho toàn là tiền bạc và đồ trang sức, cũng thường giúp đỡ người nghèo khó. Người thiếu gia kia học hành cũng tử tế, đối nhân xử thế cũng thoải mái cởi mở, nhưng lại không tránh được ham muốn sắc dục mà làm việc ác, vậy là chính mình phải nhận quả báo. Thật là đáng tiếc thay!

Tiếp tục nhìn về phía trước, chao ôi! Một quỷ mặt xanh đang cầm một cái xiên sắt lớn, hướng cái xiên lên một người mà đâm mà chém, thân người kia tan nát, bụng bị thủng lỗ chỗ, ruột rơi hết cả ra ngoài. Lại có quỷ dạ xoa mổ bụng, moi tim, móc mắt, dùng móc câu móc vào lưỡi, rán người trên chảo dầu, dùng cưa sắt cưa người ra làm đôi, còn đem người đến một tảng đá lớn mà mài, mài đến mức máu chảy lênh láng. Trong số đó cũng có người la hét, hoặc kêu rên rỉ, âm thanh phát ra thật đau đớn thê lương. Trước cảnh tượng này, mắt tôi không mở ra nổi, tai cũng không đành lòng nghe, cả người run lẩy bẩy. Tôi không hỏi trưởng giả, đoán biết rằng đây là những chúng sinh làm việc ác nay đang phải tiếp thụ quả báo thống khổ. Ôi! Chúng sinh! Chúng sinh à! Thật đáng buồn đáng tiếc!

tinhhoa.net-zorujr-20160224-bo-tranh-ve-dia-nguc-xem-xong-lieu-ban-con-muon-lam-dieu-xau-ac

Tôi quả thực không muốn xem cảnh đó nữa, vừa lúc này bên cạnh có một con đường khác, vì thế tự nhiên xoay người, rồi đi, đi trên con đường đó, theo trưởng lão chỉ dẫn, tôi đi đến một căn phòng. Ôi! Rõ ràng thấy mẹ tôi đang ngồi trên giường, em gái tôi ngồi ở bên cạnh mẹ. Tôi vô cùng vui mừng, gọi mẹ, chạy về phía mẹ, muốn chạy lại ôm bà. Nhưng mà bất lực, không thể ôm được, mà mẹ tôi cũng dường như không hay biết gì, vô tri vô giác. Trong lòng tôi rất buồn, cho rằng mẹ chỉ yêu em gái, không nhìn thấy đứa con gái này, không biết tôi hàng ngày đều mong nhớ bà.

Trưởng giả lại bảo tôi đi về phía trước, tôi đành phải miễn cưỡng mà đi thôi. Trưởng giả nói với tôi: “Hãy đi xem anh trai ngươi”. Tôi hỏi: “Anh tôi đang bị giam giữ ở kia sao?”. Trưởng giả nói: “Hắn không phạm trọng tội, chỉ là đối với người vợ bất hiếu không biết đường dạy dỗ, thiếu trách nhiệm của một người chồng”. Qua không lâu sau, chúng tôi đi đến chỗ đó, là một tòa nhà lầu. Nghĩ rằng anh trai ở trên lầu, tôi đi lên bậc thang, liền thấy anh trai ngồi trước bàn bấm bàn tính. Tôi vui mừng gọi: “Anh trai, anh trai!”. Nhưng mà cũng giống như anh họ, chị họ, mẹ và em gái tôi, anh trai tôi cũng vô tri vô giác, không thấy không nghe gì, tôi thật không thể hiểu nổi!

Trưởng giả lại bảo tôi đi tiếp, tựa hồ như đi một đoạn ngắn, cảm thấy cảnh quan đẹp phi thường, tĩnh mịch và thoáng đãng. Bản thân tôi cũng cảm thấy khoan khoái tự tại. Tới một căn phòng lớn phát ra ánh sáng màu vàng, chung quanh là cửa sổ trong suốt, chỉ thấy cha tôi đang ngồi trong đó tọa thiền. Thấy tôi tới, cha liền nói: “Con tới đây làm gì?”

Chưa kịp trả lời, trưởng giả nhìn cha tôi rồi vuốt cằm ra hiệu. Cha tôi cũng gật đầu hiểu ý. Tôi nói với cha: “Con không đi nữa!”, rồi lập tức vui mừng ngồi ngay cạnh bên phải cha. Mà cha tôi dù chưa được kể, cũng biết được những nơi tôi đã đi qua. Chỉ một lát sau, trưởng giả lại ý muốn bảo tôi rời đi, không thể làm gì tôi lại phải miễn cưỡng chạy đi.

tinhhoa.net-Ipn5hD-20160224-bo-tranh-ve-duoi-dia-nguc-xem-xong-lieu-ban-con-muon-lam-dieu-xau-ac

Không lâu sau, đi đến một cái cầu, cái cầu này rộng chừng bốn, năm tấc, tôi vừa mới bước chân lên lại lùi lại vì sợ. Trưởng giả lại giương cái phất trần, nói: “Không phải sợ!”. Vì thế tôi tiếp tục bước lên, thấy rằng cầu thật chắc chắn, không bị lung lay, có thể đi về phía trước được. Vừa nhìn xuống phía dưới, chao ôi, toàn là máu loãng màu đỏ, có rất nhiều người không rõ là nam hay nữ bò lổm nhổm, mỗi người đều không mặc quần áo, lại có rắn quấn quanh người bò ngọ nguậy, tôi hỏi trưởng giả: “Xảy ra chuyện gì vậy?”. Trưởng giả đáp: “Máu ở dưới sông, đây chính là dâm dục!”. “Vậy phải làm thế nào mới thoát ra được?”, tôi hỏi. Trưởng giả nói: “Cần phải tu”. Tôi hỏi: “Tu như thế nào?”. Trưởng giả nói: “Việc ác đừng làm, làm nhiều việc thiện”. Tôi tựa hồ minh bạch “A” một tiếng.

Tiếp tục đi về phía trước, không lâu, lại nhìn xuống, ôi, màu xanh, màu xanh, là biển? là trời? Tôi ngẩng đầu nhìn lên. Trời và nước một màu, giống như cảnh vật của ngày hè vậy, bầu trời quang đãng, một màu xanh trong suốt. Đang mải ngắm nhìn, trưởng giả bỗng đẩy tôi một cái, thân thể của tôi tựa như biến thành một quả bóng cao su mà lăn, lăn xuống … khiến tôi sợ hết hồn hết vía. Choàng tỉnh mở mắt ra nhìn, thì thấy mình đang nằm trên giường, mồ hôi ướt đẫm quần áo, tim vẫn còn đang đập thình thịch. Thì ra là mơ, nhớ lại cảnh trong mơ, rõ ràng như thật.

Năm 1945, chiến tranh kháng Nhật thắng lợi, tôi trở về ngôi nhà cũ ở quê nhà, đi vào trong phòng khách, quả nhiên ở đó có 3 bài vị thờ anh họ, chị họ và anh trai tôi. Bác và chị dâu nắm tay tôi, khóc lóc kể lể về những mất mát chia ly sau chiến tranh. Tôi an ủi bác và chị dâu, đợi hai người ngưng khóc rồi hỏi anh họ tôi khi chết có phải là mặc quần áo vải poplin sọc xanh, áo cộc quần dài hay không? Bác sợ hãi vội vàng nắm tay tôi nói: “Cháu vẫn chưa chết đấy chứ, làm sao cháu biết được vậy?”. Tôi nói: “Cháu nhìn thấy các anh chị. Tại sao để chị họ không mặc quần áo vậy?”. Bác lại một lần nữa kinh hãi: “Cháu gái, cháu không thể chết được, thần linh phù hộ cháu tôi bình an vô sự”. Tôi liền kể cho bác và chị dâu về chuyện mà tôi đã trải qua dưới âm phủ, “Đó là chuyện hai năm trước đây, cháu chẳng phải vẫn bình an trở về đây hay sao?”

Sau khi nghe tôi kể, bác định thần lại một chút, nói cho tôi biết anh họ chết khi mặc bộ quần áo trắng kẻ sọc xanh, áo cộc quần dài. Bác kể: “Chị họ sinh con được 10 ngày, thời tiết hôm đó rất nóng, muốn bác gội đầu giúp. Vừa mới gội đầu xong, đang chải đầu, định tắm thân thì kêu người không khỏe, bác vội vàng tìm tấm vải bố đắp nửa thân dưới cho nó, nhưng đúng vào lúc đó thì tắt thở, qua mấy ngày sau, đứa bé cũng chết. Nhưng mà, trước khi đưa vào quan tài, bác đều cho chúng mặc áo liệm dài, trong quan tài cũng trải chăn cẩn thận. Hai vợ chồng chúng qua đời trong cùng một tháng”.

Anh họ và chị họ là vợ chồng, cũng là con gái, con rể của bác, trong nhà tuy có tiền, nhưng sau khi chết vong người cũng không nhận được những gì người nhà mặc cho, trải cho. Khi còn sống mặc dù là vợ chồng, sau khi chết vì nghiệp báo khác nhau, nên sẽ đi đến các nơi khác nhau, như không hề quen biết nhau vậy.

Chỉ có cha tôi lúc còn sống vì luôn tu dưỡng đạo đức, giáo dục con cái, nào là “Vô lễ chớ nói, phi lễ chớ nhìn, vô lễ chớ nghe, vô lễ chớ động”, “Thà rằng người phụ ta, ta không thể phụ và trách người”, “Dĩ thứ kỷ chi tâm thứ nhân, dĩ trách nhân chi tâm trách kỷ” (đem cái lòng tha mình để tha người, đem cái lòng trách người để trách mình). Bởi vì tôi được cha dạy bảo từ bé như mưa dầm thấm đất vậy nên đã thành thói quen. Bấy giờ chưa tu luyện, mặc dù chưa làm được tốt hết những điều cha dạy, nhưng được nghe những đạo lý đó cũng khiến tôi cảm giác tự tại, thụ ích vô cùng. Cũng bởi vì cha tôi lúc sinh tiền tu luyện, nên khi gặp tôi thì có thể nhận biết và nói chuyện, trong khi gặp những người khác lại có sự khác biệt, họ không nhận ra tôi.

Chỉ có tu luyện mới giải thoát được những thống khổ chốn âm gian sau khi chết đi.
Chỉ có tu luyện mới giải thoát được những thống khổ chốn âm gian sau khi chết đi.

Ngày nay, con người chịu ảnh hưởng bởi nền giáo dục hiện đại, rất nhiều người coi thuyết vô thần làm chân lý, coi chuyện thiên đường địa ngục, thiện ác hữu báo là “mê tín”. Nhưng mà, trong nhiều sách vở đều có ghi chép lại những câu chuyện có thật trong các tôn giáo khiến người ta không khỏi chấn động. Mặt khác, từ xa xưa đến nay, có không ít những câu chuyện được kể lại và lưu truyền bởi những người sau khi đi đến “thế giới bên kia”.

Hy vọng rằng, câu chuyện này có thể khiến cho những ai không tin thần có một chút gợi ý và suy tư, bởi dẫu sao thì mỗi sinh mệnh đều là cần phải tự chính mình quý trọng.


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Từ bi chứa đựng sức mạnh vô biên có thể làm tan chảy cả những trái tim sắt đá nhất

 

Đôi khi từ những thứ mà chúng ta gọi là “mâu thuẫn” và “bất công”, ta lại học được những bài học về sự từ bi. Nó mềm mại hiền hòa và êm ái giúp xoa dịu mọi khổ đau, mất mát, giúp lòng người thanh tịnh, nhưng nó cũng chứa đựng sức mạnh vô biên có thể làm tan chảy cả những trái tim sắt đá nhất.

Ngày xưa ở một tu viện tĩnh mịch trên một ngọn núi xa xôi nọ, có một nhóm các tu sĩ quyết tâm tu luyện để thăng hoa cảnh giới tinh thần dưới sự giám hộ và dẫn dắt của một vị sư trụ trì đáng kính. Nhiều người trong số họ đã đạt được thành tựu lớn và trở thành những bậc thầy vĩ đại như chính người thầy của mình.

Một hôm nọ, có một vị tiểu đệ tử ăn cắp bị bắt quả tang. Ai nấy trong tu viện đều tức giận. Sao lại có một việc nhơ nhuốc đến thế diễn ra tại nơi tôn nghiêm này? Họ đi bẩm việc này lên trụ trì. Tuy nhiên, sư trụ trì tỏ ra thờ ơ. Ông phớt lờ sự việc và không trừng phạt kẻ cắp đó.

Thế rồi một lần nữa người ta lại thấy kẻ cắp hành động. Tuy nhiên khi các đệ tử trong tu viện tức tối đến bẩm báo, sư trụ trì vẫn không trừng phạt cậu ta.

Tất cả các vị tu sĩ đều thấy sư trụ trì cư xử thật bất công. Sự bất bình ngày càng dâng cao và đi xa đến mức các đệ tử đã đồng lòng ký vào một bức thư thỉnh cầu mong sư trụ trì xử lý tên ăn cắp kia cho thích đáng, nếu hắn bị đuổi khỏi tu viện thì càng tốt. Còn nếu sư trụ trì vẫn chọn cách bao che cho kẻ phạm tội, thì bọn họ thấy rằng tốt nhất là nên bỏ tu viện mà đi cho rồi.

Nghĩ đến những lần bị ăn cắp chưa được đền bù thỏa đáng còn kẻ cắp thì vẫn nhởn nhơ, chúng đệ tử cảm thấy vô cùng căm tức. Trong lúc bộc phát ra những cơn giận, các vị tu sĩ đã bỏ qua phong thái điềm đạm, khoan dung của người tu hành, còn tu viện thì trở nên lộn xộn. Đến lúc đó, trụ trì đã cho triệu tập tất cả các đệ tử của ông lại.

Đó là một đêm khuya, khí trời lạnh lẽo, mọi người đều muốn được nghỉ ngơi, nhưng trụ trì nghĩ rằng đã đến lúc phải giải quyết sự việc này một cách dứt điểm.

Ông dùng ánh mắt yêu thương trìu mến để nhìn từng người đệ tử của mình và nói: “Các con là những đệ tử ngoan của ta, các con có thể phân định được đúng sai. Giả sử các con rời đi, ta chắc chắn các con sẽ dễ dàng được các tu viện khác thu nhận”.

Chúng đệ tử lắng nghe sư phụ nói những lời chậm rãi và cũng cảm nhận được lòng quan tâm chân thành mà sư phụ dành cho họ cùng nội tâm sâu thẳm của ông. Sư trụ trì tiếp tục nói với giọng từ bi: “Vậy còn người anh em không thể phân biệt đúng sai kia của các con thì sao? Ai sẽ thu nhận và dạy bảo cậu bé nếu đến cả ta cũng không chấp nhận cậu?”

“Cậu bé còn non dại và cần ta giúp đỡ, ta cũng chỉ muốn mang lại cho cậu ấy những điều tốt nhất. Cứ mãi làm những việc xấu xa dại dột đó tức là cậu ấy tự chuốc lấy khổ đau và quả báo cho bản thân, tuy nhiên cậu ấy vẫn chưa ý thức ra được. Nghĩ đến đó thôi là ta lại cảm thấy thật đau lòng.”

Giọng nói của vị sư già vẫn đều đều: “Cho nên ta mới không đuổi cậu ấy, kể cả khi làm như vậy nghĩa là ta sẽ phải chứng kiến cảnh từng người các con bỏ tu viện này mà đi.”

Đột nhiên từ trong chúng tu sĩ đang tập hợp trong lễ đường, cậu bé ăn cắp kia bước ra quỳ trước sư phụ và các sư huynh của mình. Những lời nói chậm rãi từ bi của sư phụ giống như tiếng sét đánh tan màn mây u tối và tội lỗi trong con người cậu, cậu biết là cậu đã sai và ân hận vô cùng. Nước mắt rơm rớm, cậu cầu xin được mọi người tha thứ và thề từ nay sẽ quyết tâm sửa đổi.

Cơn giận của những sư huynh ban nãy còn kịch liệt phản đối cậu bé bỗng tan biến. Họ chỉ đứng đó, im lặng. Ai nấy đều cảm nhận được năng lượng từ bi của vị sư già bao trùm cả tu viện.

Một vị tu sĩ cảm thấy rất hối hận. Vị này bước ra và nói: “Sao chúng con lại để bản thân mình tức giận như vậy chứ? Ngay từ ngày đầu tiên nhâp môn, thầy đã dạy chúng con phải dùng từ bi đối đãi chúng sinh, nhưng khi gặp một xíu mất mát về của cải vật chất, chúng con đã hoàn toàn quên mất lời dạy của thầy.”

Một tu sĩ khác tiếp lời: “Ban đầu ai trong chúng chúng con cũng đều muốn đến đây để tu hành khổ hạnh và đề cao tâm tính. Vậy mà… Chúng con đã rút ra bài học từ chuyện này. Chúng con xin hứa sẽ không nhốn nháo và phàn nàn như trước nữa.”

Vị tu sĩ thứ ba thở dài, đáp: “Đúng vậy. Sao lại bỏ tu viện đi được chứ! Lần sau chúng con sẽ cư xử phải phép hơn. Con muốn nói một điều rằng… qua buổi tối hôm nay, con không bao giờ quên được lòng từ bi của sư phụ. Đó là điều mà cả đời này con mãi mãi ghi nhớ trong tim.”

Đối với người tiểu đệ tử “tội lỗi” nọ, lòng bao dung của vị trụ trì già đã thay đổi cuộc đời cậu. Từ đó trở đi, cậu chỉ ước ao rằng bản thân có thể tu hành thật tốt để có được lòng từ bi giống như sư phụ của mình. Cậu đã ngộ ra rằng lòng từ bi chính là một loại năng lượng đẹp đẽ nhiệm màu, có thể thực sự cải biến con người ta trở nên tốt đẹp hơn. Nó mềm mại hiền hòa và êm ái giúp xoa dịu mọi khổ đau, mất mát, giúp lòng người thanh tịnh, nhưng nó cũng chứa đựng sức mạnh vô biên có thể làm tan chảy cả những trái tim sắt đá nhất.

Vậy là từ đó, không cần ai bày biểu, cậu tự biết đặt nhu cầu của người khác lên trên nhu cầu của bản thân, cậu luôn để ý đến cảm nhận của người khác, chủ động giúp đỡ đồng môn và nhắc nhở bản thân đừng ích kỷ mà hãy sống trung thực với tấm lòng vị tha rộng mở. Mỗi khi mở mắt thức dậy vào buổi bình minh, cậu tự nhủ đây sẽ là một ngày trọn vẹn để cậu tu dưỡng tâm từ bi.

Nhờ ngày này qua tháng nọ siêng năng tu tâm dưỡng tính nên trong lòng cậu luôn duy trì một loại cảm giác bình hòa tự tại và tâm trí trở nên yên tĩnh. Do đó cậu bé có thể ngồi thiền thật lâu, khiến đồng môn khâm phục. Khả năng này đến từ sự thăng hoa nội tâm khi cậu đi trên con đường trở về với bản chất thiện lương trong sáng của chính mình.

Thời gian trôi qua, những ấn tượng của đồng môn về một cậu bé ăn cắp không còn nữa, mà giờ đây người ta biết đến một nhà sư có trái tim nhân từ dành cho tất cả chúng sinh. Vị sư trẻ nhận được sự kính trọng của đồng môn, sư trụ trì thì vô cùng vui mừng khi thấy đệ tử của mình thay đổi tích cực.

Thời gian lại chầm chậm trôi, người đệ tử đó đã trở thành một vị tôn sư, dùng lòng từ bi và trắc ẩn để cảm hóa và dạy dỗ những thế hệ đệ tử tiếp theo.


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS