Container Icon

Om ma ni ped me hum



 ĐÊM TỐI LINH HỒN LÀ GÌ - CÁCH VƯỢT QUA NÓ


A. GIAI ĐOẠN BÓNG TỐI CỦA LINH HỒN

𝗧𝗵𝗲 𝗱𝗮𝗿𝗸 𝗻𝗶𝗴𝗵𝘁 𝗼𝗳 𝘁𝗵𝗲 𝘀𝗼𝘂𝗹

Sẽ có khoảng thời gian, bạn bỗng dưng muốn dứt tất cả những kết nối xung quanh, những mối quan hệ, lặng lẽ ngồi một góc trong căn phòng tĩnh mịch. Không suy nghĩ, không khóc lóc, không đau khổ. Cũng chẳng vì một nguyên nhân nào cả, đơn giản chỉ là bạn muốn thế thôi.

Người ta có rất nhiều tính từ để diễn tả những khoảng khắc đó của bạn. Nhẹ thì trống rỗng, stress, cô độc,…nặng hơn là Tự Kỉ. Ừ thì mỗi người sẽ có nhiều cách định nghĩa khác nhau, cá nhân mình chỉ muốn gọi tên nó bằng một cụm từ chung nhất - 𝒈𝒊𝒂𝒊 đ𝒐𝒂̣𝒏 𝒃𝒐́𝒏𝒈 𝒕𝒐̂́𝒊 𝒍𝒊𝒏𝒉 𝒉𝒐̂̀𝒏 (the dark night of the soul).

Bạn vật lộn với con người bên trong bản thân với vô vàn câu hỏi giằng xé. Những kí ức đau khổ, uất ức cứ lần lượt ùa về.


Cảm giác căm phẫn cả thế giới cùng với tâm lí chống đối xã hội. Bạn oán trách người cũ – kẻ đã bỏ rơi bạn trong lúc bạn cần họ nhất. Bạn oán trách vũ trụ - vì sao bạn sống tốt như thế nhưng luôn phải nhận cay đắng. Bạn oán trách cuộc đời không bằng phẳng như những gì bạn mơ ước. Bạn không còn tin vào tình yêu, luật nhân-quả, sự công bằng, phép màu,.. Bạn của lúc đó, đến một đức tin cũng không tồn tại.

Nhưng rồi đến một ngày, bạn cảm thấy chán chường với sự đeo bám của những xúc cảm tiêu cực. Bạn mệt mỏi. Bạn muốn buông xuôi. Học cách làm một chú cá nhỏ bé, cứ vậy mà xuôi dòng, mặc cuộc đời tự xê.

Nhịp sống vẫn diễn ra đều đặn như cái cách bạn vắt chanh. Đi làm sáng – tối, hoàn thành trách nhiệm của một người bình thường đã thành niên. Vẫn ăn cơm, uống nước, tám đôi ba câu với đồng nghiệp, bạn bè, cô bán hàng rong, anh tạp vụ,…

Bạn lặng lẽ đi qua giai đoạn bóng tối mà không một ai hay biết. Nhớ ra một câu nói trong một cuốn sách nào đó mà bạn đã đọc được từ rất lâu, đại loại như: có những thời điểm chúng ta phải đi một mình, chẳng vì điều gì cả…chỉ để trưởng thành. 


Con đường phía trước, không một chút ánh sáng nào, bạn vẫn phải bước tiếp. Ngày một, ngày hai, ngày thứ n rồi ngày thứ n+1,… Bạn lần lượt đối diện với những góc khuất bên trong bản thân, lần lượt giải quyết từng vấn đề một, những vấn đề vốn dĩ đã bám mạng nhện từ rất lâu về trước. Hình ảnh bạn bị giáng một cái tát đau đớn khi lỡ nghịch nước bẩn năm 4 tuổi. Hình ảnh bạn bị phán xét khi mặc những bộ đồ lỗi thời năm lên cấp 3. Hình ảnh bạn bị cô lập với trong một nhóm bạn, một cộng đồng. Và cả những kí ức bị bạo hành thể xác lẫn cả tâm hồn, những lần bị phản bội bởi người bạn tin tưởng nhất,…

Bạn bị mất ngủ và “tắm” trong nước mắt mỗi đêm. Nhưng mỗi lần như vậy, rất nhiều điều mơ hồ bỗng chốc được thông suốt, rõ ràng hơn. Bạn hiểu ra rằng cách mà người khác hành xử với bạn bên ngoài chính là tấm gương phản chiếu cách bạn đối xử bên trong bản thân mình. Và bạn bắt đầu nảy sinh ý niệm bước ra khỏi “vùng an toàn” bấy lâu mà bạn xây dựng. 

Bạn tìm mua một cuốn sách mới, học một khóa vẽ, mua vài bộ đồ, thay đổi phong cách, tập thể dục và ăn nhiều rau xanh. Bạn “tiếp đất” nhiều hơn, cuộc sống có phần lành mạnh hơn trước đôi chút. Gặp gỡ một vài người bạn mới hay cho phép con tim được rung động lần nữa…


VẬY LÀ BẠN ĐÃ KẾT THÚC GIAI ĐOẠN BÓNG TỐI LINH HỒN VÀ THỨC TỈNH?

Không hề!

Sang đến ngày thứ n+2, bạn dường như quá nhạy cảm với những nguồn năng lượng tiêu cực. Cảm xúc khó chịu một lần nữa trỗi dậy khi bạn vô tình nghe phải một bản nhạc buồn, một bài báo, hay một vài tin tức bi đát,..

Bạn cứ ngỡ mình đã buông bỏ được mọi thứ, nhưng vô hình chung nó vẫn luôn ở đấy, vẫn cắn xé bạn mỗi ngày, không còn dữ dội nhưng lại âm ỉ. 

Tưởng chừng như bạn đã hoàn toàn giác ngộ, vậy mà…chỉ một cơn gió lạnh thoáng qua cũng đủ để kí ức ùa về. Bạn lại khóc, thêm một lần, lần nữa, lần nữa,…cho đến khi bạn đã quá mệt và nước mắt không đủ để lặp lại quá trình này.


Mình rất thích câu nói của một chị nổi tiếng, rằng hành trình chúng ta đang đi là 𝗵𝗮̀𝗻𝗵 𝘁𝗿𝗶̀𝗻𝗵 𝗵𝗶̀𝗻𝗵 𝘅𝗼𝗮̆́𝗻 𝗼̂́𝗰, có lúc tưởng mình đã đi đến hồi kết, mọi nỗi đau cuối cùng cũng được khép lại; nhưng một lúc khác lại cảm thấy một lần nữa bị kéo xuống đáy vực như chưa từng bước lên đỉnh. Nhưng hãy luôn nhớ rằng trải qua mỗi chu kỳ như thế, chúng ta càng phát triển, ngoảnh lại đã thấy bản thân đi xa hơn ta của trước đây rất nhiều. Và dĩ nhiên, ta cũng Trưởng Thành hơn.

Nếu bạn là một người thích xem và tìm hiểu Tarot, có thể bạn đã từng nghe được câu chuyện về hành trình của Gã Khờ: The Fool – The World – The Fool. Trong mỗi hành trình mới, bạn lại tiếp tục đối mặt với những vấn đề khác như đứa trẻ bên trong, nỗi đau về tình yêu bị trigger, việc thiết lập giới hạn cho bản thân,… Không sao cả, bạn cứ từ từ mà chữa lành, từng chút, từng chút một…

Bạn sẽ lại được tái sinh, sống như lần đầu tiên nhìn thấy ánh mặt trời, đẹp đẽ và rực rỡ trở lại. Bạn không còn phải đi tìm kiếm đâu xa một bờ vai, một mái ấm khi bạn đã tự có thể tự “về nhà” với chính bản thân mình. Không còn trông chờ vào những kết nối đặc biệt khi bạn chính là soulmate của mình. Và vì năng lượng và tần số cao đó, bạn phát ra hào quang, thu hút những tần số rung động đẹp đẽ khác. 

Bắt đầu ở nơi kết thúc. 

Thì ra, tái sinh cũng là một loại trải nghiệm ngọt ngào.


B. CHẤP NHẬN TÍNH CÁCH BÓNG TỐI ĐỂ CHỮA LÀNH

Tính cách bóng tối The Shadow.

Bóng tối chính là những rung động thấp của bản ngã: những ham muốn, nỗi sợ, lo lắng, cảm giác cô đơn...nó luôn làm ta bất an trong cuộc sống

Nhà tâm thần học người Thụy Sỹ Carl Jung đã phát hiện ra những tính cách bị chúng ta đè nén nằm trong vô thức, được gọi là “Mặt Tối” hay The Shadow archetype… Càng đè nén, chúng ta lại càng tiếp thêm sức mạnh cho chúng. Những phẩm chất bị chối bỏ có thể được che giấu đằng sau lớp vỏ bọc của chúng ta. Chừng nào chúng còn bị đè nén, thì sớm muộn chúng cũng sẽ trồi lên. Vì thế, điều quan trọng là ta cần nhận diện được Mặt Tối của chính mình, và ôm lấy chúng.


Tính cách bóng tối

Triết gia Alan Watts đã từng nhận xét về thứ mà ông gọi là “yếu tố bất lương không thể kiềm hãm” là một phần không thể thiếu của một “con người”. Chúng ta vừa có mặt tốt và mặt xấu, vừa là thiên thần vừa là ác quỷ, vừa có lý trí vừa có đam mê. Những khía cạnh đó tạo nên một con người hoàn thiện. Vấn đề là, chúng ta thường nhìn nhận sự bất lương theo một cách không lành mạnh: đó là đè nén.

Qua các giai đoạn lịch sử, việc tôn vinh một nhóm tính cách, và đồng thời chỉ trích nhóm tính cách khác đã rất thịnh hành trong rất nhiều hệ tư tưởng khác nhau. Lúc đầu, việc trừng phạt những người không chấp nhận việc đó là một điều đúng đắn, để nỗ lực đưa nhân loại vào khuôn khổ của những thứ “chấp nhận được”. Chúng ta có thể nỗ lực hết mình để trở nên “thật tốt”, nhưng vấn đề ở đây là sự nỗ lực thoát khỏi thứ là một phần không thể thiếu của chúng ta, là điều bất khả thi. Trong lĩnh vực tâm lý học, ta thường nói về chuyện cải thiện bản thân, cũng như chấp nhận bản thân. Để trở thành một con người tốt hơn, đầu tiên chúng ta cần chấp nhận chính bản thân mình. Vậy, làm thế nào chúng ta có thể phát triển nếu chúng ta đè nén một phần bên trong mình? Có phải ta không nên chấp nhận mọi thứ, điển hình là những phần mà ta không mong muốn hay không? Chỉ thông qua việc chấp nhận, chúng ta mới có thể đối diện với Mặt Tối và hợp nhất chúng vào cuộc sống hàng ngày. Vì vậy, việc chấp nhận sự thật rằng chúng ta đang đè nén một số tính cách của chính mình là điều rất quan trọng, thay vì chối bỏ sự hiện diện của chúng. Không chỉ những điều xấu xa, mà cả những tính chất như sự sáng tạo, mối quan tâm, sở thích về tình dục cũng có thể bị quy kết là Mặt Tối.

Hầu hết sự dồn nén những khuynh hướng đó xảy ra bởi vì môi trường xung quanh ta cho rằng chúng trái truyền thống và không đứng đắn. Thế nên, người ta có thể phản ứng với Mặt Tối bằng cách chối bỏ và phóng chiếu chúng. Đây là những hình thức chống đối, tôi sẽ lần lượt phân tích chúng,bắt đầu với Sự Chối Bỏ. Việc chối bỏ Mặt Tối có thể đưa chúng ta vào con đường của sự hủy hoại. Nhiều người chỉ đơn giản chối bỏ bản thân vì cho rằng mình không có những phần tính cách tiêu cực như thế, hoặc cắt giảm phần lớn những loại tính cách không mong muốn. Nhưng điều đó tương đương với hành động phản bội: không chỉ với chính bản thân mình, mà còn cả với môi trường xung quanh. Ví dụ về chính bản thân tôi, tôi nhận thức được rằng tôi có khá nhiều mặt tối, được che giấu đằng sau lớp vỏ bọc. Đặc biệt là một người chuyên nói về những chủ đề tâm linh, tôi có thể đeo mặt nạ là một người đầy tình yêu thương và ánh sáng, và là một người gần như hoàn hảo nhưng như vậy không khác gì việc lừa đảo. Tôi cũng đã vài lần bộc lộ những mặt xấu xa trong quá khứ, theo cách mà tôi đã hối hận.


Tính cách bóng tối The Shadow

Khi Mặt Tối trồi lên, và chúng ta làm những hành động xấu xa, chúng ta thường đổ lỗi cho hoàn cảnh xung quanh, hoặc nói rằng “Đấy không phải là tôi”, hoặc, theo góc nhìn tôn giáo, chúng ta đổ lỗi cho các vong ma, vì cho rằng chúng đã nhập vào ta. Sự thật là không gì có thể bùng phát ra ngoài, nếu mầm mống của nó không có sẵn trong ta. Càng chối bỏ nhiều bao nhiêu, thì Mặt Tối ngày càng trở nên lớn mạnh bấy nhiêu. Đó là lý do vì sao tôi hay lặp lại câu nói của Alan Watts: “nguời tốt thường gây ra tai họa” Trong rất nhiều trường hợp, phe cực đoan đã phát động một cuộc chiến ý thức hệ, dùng vũ lực để áp đặt góc nhìn về “cái tốt” lên những người khác. Cái tốt chỉ là một khái niệm trừu tượng và nó không tương đương với tính nhân đạo. Tính nhân đạo bao gồm những gì chúng ta cho là tốt, cũng như những gì chúng ta cho là xấu. Cái tốt chỉ tồn tại song song với cái xấu. Bởi vì nếu không có cái xấu, vậy thì lấy cơ sở gì để gọi một thứ là tốt? Vì thế, là một con người nghĩa là một bản thể toàn diện, bao gồm cả những phần xấu xa.

Tiếp theo là Sự Phóng Chiếu: Có một biểu hiện rõ ràng của Mặt Tối được gọi là phóng chiếu. Chúng ta đè nén điều gì thì chúng ta thấy điều đó ở người khác. Phản ứng này khá hợp lý, bởi vì những tính cách ta không thích ở chính mình, thì dĩ nhiên chúng ta sẽ không thích khi thấy nó ở người khác. Chúng ta có thể thấy một ví dụ về sự phóng chiếu trong người sỹ quan đã về hưu tên là Frank Fitts; là một nhân vật trong bộ phim Vẻ đẹp Mỹ – American Beauty. Fitts thể hiện mình là một người kỳ thị đồng tính và cảm thấy rất tức giận khi ông nghi ngờ con trai mình có quan hệ tình cảm với một người hàng xóm: một người đàn ông tên là Lester Burnham. Ông ấy rất giận dữ và còn đánh con trai mình, nói rằng ông ta thà muốn nó chết còn hơn để nó là người đồng tính. còn hơn để nó là người đồng tính. Ở phần sau của bộ phim, cuối cùng ông ta phát hiện ra rằng mình đã đè nén sự đồng tính trong suốt cả cuộc đời. Thay vì chống cự lại Mặt Tối, chúng ta có thể nỗ lực để nhận biết nó, để có thể hợp nhất chúng vào trong cuộc sống hàng ngày theo một cách thức lành mạnh. Sự hợp nhất những tính cách không mong muốn dường như là điều rất kỳ cục, nhưng là một cách để làm giảm thiếu yếu tố độc hại, và phát triển mặt được tích cực ẩn giấu trong Mặt Tối, ví dụ như sự sáng tạo.

Quá trình hợp nhất bắt đầu bằng việc nhận thức. Ví dụ, phóng chiếu thực sự là một cơ hội tuyệt vời để phát hiện ra những gì chúng ta đang đè nén, bằng cách ý thức được những phản ứng của chúng ta với những phần tính cách của người khác, thì chúng chính là một biểu hiện trực tiếp của Mặt Tối. Vì vậy, Mặt Tối có thể là một ngọn đèn dẫn đường để ta nhận thức được những thành phần nằm trong vô thức của ta.

“Nếu bạn tưởng tượng ra được một người đủ dũng cảm để thu hồi lại toàn bộ phóng chiếu, thì bạn sẽ thấy người đó là người ý thức được khá nhiều mặt tối. Người như vậy đã tự đào bới lên những vấn đề nan giải và mâu thuẫn mới. Anh ta gặp rắc rối về chính bản thân mình, bởi vì bây giờ anh ta không thể nói rằng chúng như thế này hoặc thế kia, chúng là sai trái; hoặc chúng cần phải bị loại trừ” – Carl Jung

Mặt Tối tương tác với chúng ta bằng nhiều cách. Carl Jung gợi ý những phương pháp như chủ động tưởng tượng hoặc phân tích giấc mơ, để có thể hiểu được ngôn ngữ biểu tượng mà thông qua đó vô thức cố gắng truyền tải tới chúng ta. Một lần nữa, việc nhận biết có ý nghĩa rất quan trọng. Việc hợp nhất với Mặt Tối là một quá trình lâu dài, bởi vì chúng ta có thể không thể phát hiện ra Mặt Tối một cách nhanh chóng được. Bằng cách ý thức được về vô thức, thì bước đầu để hợp nhất Mặt Tối được thực hiện như sau: chúng ta bước ra khỏi sự phóng chiếu, và nhìn thấu những gì đang ở trong bóng tối. Đúng vậy, có những thứ xấu xí, nhưng chúng ta không thể hóa giải, thứ mà chúng ta không nhìn thấy được.


“Điều này nghe qua thì có vẻ rất đơn giản. Tuy nhiên, trong thực tế, việc chấp nhận mặt tối nằm trong bản chất con người là điều gần như bất khả thi. Hãy thử thoáng nghĩ xem, việc cho phép sự xuất hiện của những gì không hợp lý, vô nghĩa và độc ác kia có ý nghĩa gì! Đó chính là thứ ngày nay người ta đeo đuổi. Anh ta muốn chung sống với tất cả mọi khía cạnh trong chính mình – để biết được rằng mình là ai” – Carl Jung


Liên hợp tính cách bóng tối The Shadow

Mặt Tối là một phần của chúng ta, cũng như những cá thể sống thay đổi liên tục, và một số trong chúng không bao giờ thấy được ánh sáng ban ngày. Vì vậy, hợp nhất là một quá trình diễn ra trong suốt cả cuộc đời. Chúng ta chỉ có thể soi rọi một phần trong chúng, và ngay khi nhận ra được những phần đó, là ta có thể hợp nhất hoặc chuyển hóa chúng. Mỗi khi chúng ta chạm trán với nỗi sợ hãi, chúng ta có thể để cho chúng dẫn lối đến sự dũng cảm. Mỗi khi chúng ta thấy sự hung hăng, chúng ta có thể bẻ hướng nó đến sự thành công. Mỗi khi chúng ta đối diện với sự sáng tạo, chúng ta có thể đưa chúng vào cuộc sống hàng ngày. Theo quan điểm của Jung, ta không nên cố gắng là ánh sáng, trong khi đó lại chối bỏ phần tối bên trong mình. Thay vào đó, hãy ở giữa bóng tối và ánh sáng và không phán xét, để ta có thể trải nghiệm một cuộc sống dưới góc nhìn trọn vẹn của con người.


C LÀM VIỆC VỚI BÓNG TỐI BÊN TRONG MÌNH

Phần lớn công việc tôi đang tập trung chú ý vào lúc này là làm việc với bóng tối/ cái bóng bên trong mình.

Thế nào là làm việc với cái bóng của mình? Cái bóng của linh hồn là gì?

Cái bóng là bất cứ điều gì chúng ta cảm thấy xấu hổ, hoặc nó cũng là đứa trẻ bên trong bị kìm nén của chúng ta. Cái bóng cần phải được lắng nghe và nhìn nhận trong những thời điểm cảm xúc được kích hoạt nhất định.

Cái bóng nổi lên trong cái đầu đen tối với cảm giác sợ hãi khi chúng ta đối mặt với thách thức và nó thường gây ra sự tàn phá trong các mối quan hệ. Bóng tối này nếu chúng ta không đối mặt sẽ tiêu tốn rất nhiều năng lượng của chúng ta trong cơn thịnh nộ không kiểm soát được. Nó đòi hỏi, và nó sẽ đổ lỗi, la hét, khóc lóc, thao túng và nói chung là hành động theo cách mà CHÚNG TA SẼ PHÁN XÉT NGHIÊM KHẮC Ở NGƯỜI KHÁC. Dĩ nhiên, người ta luôn dễ dàng nhìn thấy cái bóng của người khác, và một khi trên con đường từ vô thức đến ý thức, có thể dễ dàng rơi vào cái bẫy “Cái tôi tâm linh” trong cách nghĩ rằng “Tôi tiến hóa hơn, tôi tâm linh hơn bạn”. Bản ngã, thứ sẽ làm cho chúng ta nhỏ hơn hoặc lớn hơn những người khác, kết hợp với cái bóng của chúng ta.

Vậy làm thế nào để có thể mang ánh sáng và tình yêu của Higher self vào bóng tối của chúng ta?


Chúng ta cần phải rất Trung thực, Rõ ràng và Hiện hữu với chính mình. Chúng ta cần Thừa nhận Cảm xúc thật sự của chúng ta, và cho phép cảm xúc của chúng ta hướng dẫn chúng ta đến Sự thật của những gì đang diễn ra bên trong. Cái bóng hay đứa trẻ bên trong bị kìm nén cảm thấy không được yêu thương và không được chấp nhận.

Nó cần được lắng nghe và nó cần lòng trắc ẩn, tình yêu và sự hiểu biết vô điều kiện để chữa lành.

Khi chúng ta từ chối những phần của chính mình, những phần đó trở nên tối tăm và bắt đầu trở nên trầm trọng hơn, và nó sẽ ở đó, ẩn giấu bên trong và sẽ không đi bất cứ nơi nào cho đến khi nó được nhìn nhận, lắng nghe,thấu hiểu và chấp nhận từ tình yêu và lòng trắc ẩn.


Chánh niệm là bản chất của quá trình chữa lành cái bóng/ góc khuất trong chúng ta. Chúng ta cần có khả năng nắm bắt bản thân trong quá trình có những suy nghĩ phán xét, có những nỗi sợ vô hình. Sau đó chúng ta cần xem xét hành vi mà chúng ta đang phán xét và cách chúng ta đánh giá nó trong chính chúng ta. Kết hợp với thiền định, trải nghiệm và nhìn nhận cảm xúc để làm việc với cái bóng đặc biệt này.


Dưới đây là một ví dụ về làm việc với bóng tối trong cuộc sống của tôi. Người lớn thường gọi tôi là đồ quỷ khi tôi còn nhỏ. Chỉ gần đây thôi, tôi mới thấy rằng điều này vẫn còn ẩn giấu trong cái bóng của tôi. Tôi phủ nhận cái bóng của mình bằng cách đẩy nó đi và nói tất nhiên tôi không phải đồ quỷ xấu xa, nhưng sâu thẳm bên trong tôi nó vẫn đau, và tôi cảm thấy xấu hổ và châm ngòi cho sự phán xét đó trong chính mình. Vì vậy, tôi tự nói với chính mình, Mặc dù tôi là ác quỷ, tôi yêu và chấp nhận bản thân mình vô điều kiện với tư cách tôi là một con người.

Bằng cách này, tôi ôm lấy bóng tối của mình (cái điều khiến tôi co rúm lại, hoặc cảm thấy không thoải mái lâu nay) tôi quyết định ôm lấy tôi. Điều này không có nghĩa là tôi thừa nhận tôi là kẻ xấu xa như mẹ tôi nói lên tôi! Không, nó đơn giản có nghĩa là tôi đang ôm ấp tất cả cái bóng và vô thức này trong tôi, tôi thực nhận cảm xúc này và yêu bản thân mình bất kể người khác đã và đang phán xét tôi như thế nào. Điều đó cũng không có nghĩa là tôi tha thứ cho những hành động của người khác lên tôi, nhưng đúng hơn là có một sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn sâu sắc hơn đối với việc trong Chúng ta ai cũng vẫn còn hành động một cách Vô thức. Bây giờ đây, tôi không còn xấu hổ, sợ hãi bởi phán xét này và thực sự thoát khỏi vết thương thời thơ ấu đặc biệt đó.


Khi chúng ta càng nhìn nhận thấy cái bóng của mình nhiều hơn, chúng ta sẽ bắt đầu cảm thấy một lòng trắc ẩn sâu sắc và tình yêu dành cho người khác. Những phán xét mà chúng ta đã đưa ra bên ngoài sẽ bắt đầu giảm dần và nó sẽ được phản ánh trong thực tế bên ngoài của chúng ta. Định kiến cá nhân trong ta không còn nữa. Sự Tha thứ cho chính mình và cho người khác sẽ trở nên dễ dàng hơn nhiều.


Có thể có những lúc trên con đường tâm linh của chúng ta mà chúng ta thực sự chỉ muốn tập trung vào tình yêu và ánh sáng, và điều này có thể rất tuyệt vời, nhưng chúng ta cần cẩn thận để không trả giá đánh đổi bởi nỗi đau. Khi chúng ta phủ nhận vết thương và bóng tối của mình, chúng ta sẽ nhận được bài học với cường độ khó hơn như là một lời kêu gọi thức tỉnh từ vũ trụ.

Chính cuộc sống sẽ mang lại những kịch bản và mối quan hệ đầy thách thức vào cuộc sống của chúng ta để chúng ta làm việc với bóng tối bên trong của chính mình. Chúng ta không thể bỏ qua quá trình làm việc nội tâm này nếu chúng ta thực sự muốn được tự do tâm trí.


Công việc của chúng ta là tin tưởng rằng mọi thứ đến với ta trong cuộc sống đều có ý nghĩa của nó. Chúng ta là cuộc sống! Cuộc sống sẽ mang lại cho chúng ta mọi thứ chúng ta cần để giải thoát bản thân khỏi nỗi sợ hãi và chấn thương tâm hồn. Nếu linh hồn muốn được tự do, nó sẽ cho chúng ta thấy nơi chúng ta vẫn bị nô lệ bởi niềm tin và nỗi sợ hãi của chính mình. Nếu linh hồn muốn cảm thấy được trao quyền, nó sẽ mang lại cho chúng ta những tình huống hoặc mối quan hệ nơi chúng ta cảm thấy là nạn nhân hoặc không được phép nói lên sức mạnh và sự tự tin của mình. Một khi chúng ta hiểu sâu sắc được cách cuộc đời vận hành và niềm tin mạnh mẽ của chúng ta trong trải nghiệm đời sống thực, quá trình làm sáng tỏ cái bóng trở nên dễ chấp nhận hơn nhiều.


Nếu chúng ta có thể buông bỏ mọi nổi sợ, sự xấu hổ mà chúng ta cảm thấy về quá trình chữa lành này và bước vào một niềm tin sâu sắc với nó, thì chúng ta thực sự bắt đầu thay đổi nhanh chóng trong trường năng lượng – nhận thức của mình. Càng đi sâu vào nó, niềm tin vào bản thân và cuộc sống sẽ càng mạnh mẽ. Từ đó, chúng ta dễ dàng chấp nhận mọi thách thức.

Chúng ta ngay lập tức tự hỏi chính mình ý nghĩa bài học trong mỗi trải nghiệm thực tế cuộc sống của mình là gì? , hoặc tình huống này đang phục vụ sự tiến hóa linh hồn của chúng ta như thế nào? Có lẽ những trải nghiệm đau buồn, khó chịu xảy đến với mình được kêu gọi nói lên sự thật của mình và để chúng ta có thể đặt ra một ranh giới vững chắc trong tình yêu và sự tôn trọng bản thân.

Chúng ta bắt đầu tuôn trào trong điệu nhảy đồng bộ tuyệt đẹp này hướng tới sự tự do tâm trí hoàn toàn, tình yêu vô điều kiện và ánh sáng bao trùm TẤT CẢ, chúng ta hiểu chúng ta là ai và chúng ta đến từ đâu.

Điều này sẽ phản ánh ra bên ngoài như lòng trắc ẩn và sẽ phát sinh một cách tự nhiên và chảy ra ngoài. Hãy Giữ vững niềm tin, kiên nhẫn và cố gắng thanh lọc bản thân ở mọi cấp độ là điều mà rất nhiều người trong chúng ta được vũ trụ kêu gọi làm ở đây và Ngay bây giờ !!!


Từ lâu ăn sâu trong tiềm thức của tôi, rằng tôi phải hoàn thành một việc gì đó, trong vai trò của mình.

Giáo dục đã uốn nắn suy nghĩ đó trong tôi, rằng tôi là học sinh thì phải làm bài đủ, phải thể hiện trách nhiệm và phải ngoan hiền, biết nghe lời, nếu không làm đúng những quy định ấy, thì tôi tự phán xét chính mình đã làm sai, sau đó ôm hết những lời, năng lượng trách móc, đổ lỗi của người khác vào luân xa 3 của mình

Tôi vẫn chưa nhận ra điều đó vì nó nằm sâu trong nếp sống của tôi, tôi cố làm một người con tốt với cái bóng của mình, cố làm một người theo chuẩn mực xã hội đặt ra, cố làm một nhân viên hoàn hảo dưới mắt người khác...

Cho đến một ngày tôi nhận ra rằng, nếu cái bóng vô hình mà tôi được cài đặt lập trình mà tôi mãi mang theo bên mình sẽ tạo cho tôi một nhà tù vô hình đầy sợ hãi giam giữ chính mình.


Tôi có quyền làm hết sức mình nhưng không làm theo quy chuẩn của người khác, bạn sợ rằng bạn làm điều gì đó không hoàn hảo, tự bạn sẽ hấp thu lời phán xét của người khác.

ĐĂNG KÝ KÊNH ĐỂ NGHE ĐẦY ĐỦ BÀI VIẾT CHỮA LÀNH https://youtu.be/dFnZLtwJPx0


#binhtran 

❤ Tình yêu - 😀 Niềm vui - 🎁 Sự đủ đầy ở cùng chúng ta 

🙏❤ Rất vui khi nhận được hồi đáp tích cực từ bạn và lan tỏa đến nhiều người

🙏💥 Bài viết mong muốn đem lại sự hữu ích và giúp bạn tăng trưởng, sự ủng hộ và quyên góp từ tấm lòng chân thành của bạn giúp nhóm phát triển và có nhiều bài viết chất lượng hơn. Tài khoản Bình Trần: 💥 0721000535796 Tran Cong Binh Vietcombank CN Ky Dong. ❤ 💥 

🙏 Nhóm 'Chữa lành để vào trái đất mới' chúc bạn nhận thật nhiều điều hữu ích và gởi nhiều yêu thương đến bạn ❤

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

0 nhận xét:

Đăng nhận xét