CHUYÊN ĐỀ: QUAN & LỘ (KỲ 1)
LÀM TƯỚNG HAY LÀM TỐT?
(BI KỊCH CỦA SỰ “LẠC VỊ” & CÁI GIÁ CỦA QUYỀN LỰC)
Lão phu viết bài này khi ngoài kia, người đời đang tung hô nhau hai chữ "Khởi nghiệp".
Mở mắt ra là thấy những lời đường mật: "Hãy làm chủ cuộc đời", "Thoát kiếp làm thuê".
Họ vẽ ra viễn cảnh làm Ông Chủ là nhàn hạ, là tự do tài chính.
Lão phu nghe mà cười ra nước mắt.
Đó là liều thuốc độc ngọt ngào nhất.
Nó khiến những nhân tài đang yên ổn (Mệnh Tốt) ảo tưởng vứt bỏ vị trí của mình để leo lên làm một Ông chủ tồi.
Kết quả: Một doanh nghiệp chết yểu, và một con người đang thăng hoa bỗng trở thành kẻ nợ nần, thân bại danh liệt.
Trong Huyền Vi Môn, Sướng hay Khổ không nằm ở chức vụ cao hay thấp.
Nó nằm ở hai chữ: ĐÚNG VỊ.
I. CẤU TRÚC LÝ SỐ: PHÂN ĐỊNH MỆNH & CỤC
Để Lão phu giải thích cho Đạo hữu hiểu cái gốc rễ kỹ thuật của vấn đề này.
Trong lá số Tử Vi, hệ thống sao được chia làm hai phe rõ rệt, tương ứng với hai loại Cấu Trúc Vật Lý:
1. Nhóm Động Cơ (Mệnh Tướng/Chủ):
Đại diện là bộ Tử Phủ Vũ Tướng (Quyền uy, quản trị) hoặc Sát Phá Tham (Hành động, khai phá).
Đặc tính: Chứa năng lượng Sát (Sát khí) và Kích động mạnh.
Cơ chế: Như cái Buồng đốt của động cơ. Nhiệm vụ là chịu nhiệt độ cực cao để sinh công. Nếu không được "đốt", không gặp khó khăn, thì máy gỉ sét.
2. Nhóm Truyền Động (Mệnh Tốt/Phụ tá):
Đại diện là bộ Cơ Nguyệt Đồng Lương (Mưu lược, ổn định) hoặc Cự Nhật (Ngôn ngữ, tư vấn).
Đặc tính: Nhu hòa, linh hoạt, bền bỉ.
Cơ chế: Như hệ thống Bánh răng, Trục dẫn. Nhiệm vụ là vận hành trơn tru, kết nối và chịu lực ma sát bền bỉ theo thời gian.
Bi kịch nhân sinh bắt đầu khi ta tháo cái Bánh răng (Cơ Lương) ném vào Buồng đốt (Làm chủ). Lửa nung chảy thép, bánh răng biến dạng -> Phá Sản.
Đây là cấu trúc của Mệnh, không phải bản án nghề nghiệp; Vận có thể đẩy đi xa, nhưng Mệnh mới quyết định chịu nổi đến đâu.”
II. MỆNH TƯỚNG – KẺ NẰM TRÊN LƯNG CỌP
Đừng nhìn bọn doanh nhân thành đạt khoe xe, khoe nhà mà ham. Cái gì cũng có cái giá của nó.
Người có Mệnh làm Chủ là kẻ phải gánh Trách Nhiệm Vô Hạn.
Trong khi nhân viên làm sai thì bị trừ lương (Hữu hạn), ông chủ làm sai thì mất sạch cơ nghiệp, thậm chí vướng vòng lao lý (Tù ngục).
Họ là những kẻ có Thần Kinh Thép.
Họ chấp nhận "Nuốt ngược nước mắt vào trong".
Khi nhân viên ngủ say, họ vẫn thức lo dòng tiền. Khi thiên hạ vui chơi, họ lo đối ngoại, lo trả nợ.
Để đứng được ở vị trí Tướng, Mệnh của họ phải có sao "Sát" (Kình Dương, Đà La, Không Kiếp đắc địa) để tạo ra uy lực trấn áp. Nhưng chính cái Sát đó cũng khiến đời họ cô độc, khắc nghiệt, ít khi có được sự bình yên dung dị như người thường.
Không phải cứ có Sát tinh là làm Tướng, nhưng kẻ ngồi ghế Tướng mà thiếu Sát khí thì khó đứng lâu khi phong ba nổi lên.
III. MỆNH TỐT (ƯNG KHUYỂN) – TỰ DO TRONG KHUÔN KHỔ
Lão phu dùng từ "Ưng Khuyển" (Chim ưng và Chó săn) theo nghĩa cổ điển: Là những cánh tay phải đắc lực, những trợ thủ tài năng.
Làm thuê chuyên nghiệp là một loại Năng Lực thượng thừa.
Đó là khi Mệnh tạo ra giá trị chuyên môn sâu sắc (Bác sĩ giỏi, Kỹ sư trưởng, Giám đốc điều hành).
Đạo hữu bán kỹ năng (chuyên môn) để lấy Tài.
Đạo hữu không phải bán mạng sống và giấc ngủ (như kẻ làm chủ).
Khi bão lớn, thuyền trưởng (Chủ) phải sống chết cùng tàu. Còn thủy thủ (Tốt) có thể lên thuyền cứu sinh sang tàu khác.
Đỉnh cao của Mệnh Tốt là trở thành "Quyền Thần".
Lương thưởng của một CEO làm thuê hay một Chuyên gia đầu ngành có thể gấp 10 lần lợi nhuận của một ông chủ doanh nghiệp nhỏ đang ngắc ngoải vì nợ.
Tại sao phải đâm đầu làm chủ cái quán cóc, lỗ chỏng vó, chỉ để lấy cái danh hão?
Trong khi làm Tướng dưới một người mà trên vạn người thì vinh hoa phú quý đủ đầy?
IV. CÁI GIÁ CỦA SỰ "LẠC VỊ" (MISPLACEMENT)
Đau khổ không sinh ra từ nghèo khó, mà sinh ra từ sự Đặt Sai Vị Trí.
1. Mệnh Tướng mà đi làm Tốt (Hổ xuống đồng bằng):
Trong người khí huyết cuồn cuộn, Sát Phá Tham hừng hực nhưng bị nhốt vào cái ghế văn phòng chật hẹp, làm công việc lặp lại vô hồn.
-> Cơ chế: Năng lượng dư thừa không được giải phóng sẽ quay ngược lại tấn công nội tâm. Sinh ra ức chế, bất mãn, "bật" sếp, hoặc phá hoại ngầm.
Lời khuyên: Phải bung ra. Dù là bán trà đá vỉa hè, hay buôn thúng bán bưng, miễn là được tự quyết, được làm chủ vận mệnh mình. Chịu khổ được thì sẽ thành tựu.
Bung ra là đúng, nhưng mà phải đúng nhịp Vận; liều mù không phải là dũng, mà là tự sát mệnh lý.”
2. Mệnh Tốt mà đòi làm Tướng (Ép liễu làm tùng):
Đây là bi kịch phổ biến nhất hiện nay. Bản tính (Mệnh) vốn thích an toàn, sợ rủi ro, nhưng vì tham vọng nhất thời (Vận) mà đi vay tiền khởi nghiệp.
-> Cơ chế: Khi gặp biến cố, tâm lý không vững (Hệ trục tinh thần yếu), không dám ra quyết định tàn nhẫn (Thiếu Sát khí). Dẫn đến chần chừ, vỡ trận, trầm cảm, lôi kéo cả gia đình xuống vực thẳm.
Lời khuyên: An phận mà tu rèn lưỡi gươm chuyên môn cho sắc bén. Một lưỡi dao mổ cứu người còn quý gấp vạn lần một vị tướng tồi nướng quân.
V. LỜI KẾT KỲ 1
Đạo hữu à,
Lão phu đi qua ngần ấy năm cuộc đời, thấy nhiều kẻ lên voi xuống chó, mới thấm thía rằng:
Trời sinh ra Mệnh nào thì ban cho "vũ khí" nấy.
Đừng ép con cá phải leo cây, đừng bắt con chim phải bơi lặn.
Làm Tướng hay làm Tốt không quan trọng bằng việc tối về đặt lưng xuống giường có thấy An Lòng hay không.
Hãy nhìn sâu vào gương (Soi Mệnh), nhìn sâu vào gan (Đo Lực):
Nếu thấy mình lì lợm, dám mất tất cả để làm lại: Hãy ra biển lớn.
Nếu thấy mình tài hoa, ưa sự chỉnh chu, ghét mạo hiểm: Hãy tìm minh chủ mà phò tá.
Biết mình là ai, đó mới là khởi đầu của sự thịnh vượng chân chính.
CHUYÊN ĐỀ: QUAN & LỘ (KỲ 2)
THUẬT DỤNG NHÂN & CƠ CHẾ CỦA SỰ PHẢN PHÚC
(TẠI SAO NUÔI ONG TAY ÁO? – GIẢI MÃ CUNG NÔ BỘC)
Lão phu nói thẳng một câu xanh rờn để Đạo hữu bớt ảo tưởng:
"Trên đời này không có sự TRUNG THÀNH tuyệt đối. Chỉ có sự TRUNG THÀNH với LỢI ÍCH của chính mình." Chỉ là, Lợi Ích tinh thần hay Lợi Ích vật chất mà thôi.
Khi lợi ích của kẻ dưới trùng khớp với lợi ích của ngươi -> Ta gọi là Trung Thành.
Khi lợi ích của kẻ dưới lệch pha hoặc đối nghịch với ngươi -> Ta gọi là Phản Phúc.
Vậy nên, đừng bao giờ hỏi: "Tại sao tao đối tốt với mày thế mà mày phản tao?".
Hãy hỏi: "Cơ chế nào đã khiến cái Bánh Răng này văng ra khỏi trục quay của ta?"
I. CUNG NÔ BỘC – KHÔNG PHẢI LÀ BẠN, MÀ LÀ "CÔNG CỤ"
Trong Tử Vi, Cung Nô Bộc (Bạn bè/Tôi tớ/Nhân viên/Khách hàng) thường bị xem nhẹ.
Nhưng với người làm Tướng, Nô Bộc chính là Đòn Bẩy.
Mệnh là Tướng (Đầu não).
Nô là Quân (Tay chân).
Tướng giỏi mà không có Quân thì cũng chỉ là thằng chém gió vỉa hè.
Tướng tồi mà Quân đông thì sớm muộn cũng bị binh biến (đảo chính).
Cơ chế vận hành của Nô Bộc dựa trên nguyên tắc Bình Thông Nhau:
Nước chảy từ chỗ cao xuống chỗ trũng.
Ngươi muốn sai khiến được người khác, ngươi phải ở vị thế Cao hơn (về Tiền, về Tầm, hoặc về Lực, về Khí). Nếu ngươi ngang hàng hoặc thấp hơn chúng, dòng chảy sẽ ngược. Lúc đó, không phải ngươi dùng người, mà là người dùng ngươi.
II. PHÂN LOẠI NHÂN SỰ: CHÓ SĂN, SÓI HOANG VÀ LỢN
Đừng đánh đồng tất cả anh em, nhân viên là "Người nhà". Sai lầm chết người!
HVM phân loại Nô Bộc thành 3 nhóm năng lượng chính, phải dùng đúng thuốc:
1. Nhóm Chó Giữ Nhà (Trung tín – Tài thấp/Đức cao):
Đặc điểm: Hiền lành, cần cù, bảo gì nghe nấy, ít tham vọng.
Cách dùng: Giao việc giữ kho, quản lý hành chính, hậu cần.
Sai lầm: Đem nhóm này ra trận mạc kinh doanh, họ sẽ bị đối thủ nuốt chửng. Nhưng nếu đối xử tệ, họ sẽ cắn trộm vì uất ức.
2. Nhóm Sói Hoang (Sát thủ – Tài cao/Đức mỏng):
Đặc điểm: Giỏi, sắc sảo, tham vọng lớn, trong mắt luôn có ánh lửa (Sát khí). Đây là nhóm có sao Sát Phá Tham, Kình Đà ở Nô Bộc.
Cách dùng: Phải cho chúng đi săn. Giao khoán doanh số, giao việc mở thị trường. Phải chia chác sòng phẳng (Cho ăn thịt).
Nguy cơ: Đây là nhóm dễ Phản Phúc nhất. Nếu ngươi yếu hơn họ, hoặc chia chác không đều, họ sẽ quay lại cắn cổ ngươi để làm trùm.
Khắc chế: Phải dùng Uy (Pháp chế) và Lợi (Tiền) để kìm kẹp. Tuyệt đối không được "tình cảm" sướt mướt với nhóm này.
3. Nhóm Lợn (Ký sinh – Tài thấp/Đức thấp):
Đặc điểm: Lười, hay kêu ca, chỉ chực ăn, không tạo ra giá trị.
Cách dùng: Sa thải ngay lập tức. Giữ lại chỉ tổ làm tắc nghẽn dòng chảy năng lượng của tổ chức.
III. CƠ CHẾ CỦA SỰ PHẢN PHÚC (TẠI SAO BỊ ĐÂM SAU LƯNG?)
Tại sao "Nuôi ong tay áo"?
Không phải do con ong nó ác. Mà do cái "Tay áo" của ngươi có vấn đề.
Sự phản bội diễn ra theo 2 cơ chế vật lý sau:
1. Cơ chế Lệch Tốc Độ (Trượt bánh răng):
Khi nhân viên (Bánh răng con) quay quá nhanh (phát triển quá giỏi), mà Ông chủ (Bánh răng cái) lại quay lờ đờ, chậm chạp (Tư duy cũ kỹ, bảo thủ).
-> Hệ quả: Gãy răng. Nhân viên giỏi sẽ bỏ đi lập công ty riêng và kéo hết khách hàng đi.
Bài học: Muốn trị được Sói, ngươi phải là Hổ. Ngươi phải luôn phát triển nhanh hơn nhân viên một cái đầu. Nếu ngươi dừng lại, ngươi bị ăn thịt.
2. Cơ chế Bội Thực Năng Lượng (Nuôi quá béo):
Nhiều ông chủ vì thương nhân viên mà ban thưởng vô tội vạ, tin tưởng tuyệt đối, giao hết quyền hành (Ấn tín) cho kẻ dưới.
Trong khi kẻ dưới Tâm chưa đủ Tĩnh, Đức chưa đủ dày.
-> Hệ quả: Kẻ dưới sinh lòng tham (Vỡ bình). Nó nghĩ: "Thằng sếp ngu bỏ xừ, việc toàn mình làm mà nó hưởng". Thế là nó phản.
Bài học: Thương quân nhưng không được lờn mặt. Phải có Khoảng cách (Uy). Cho ăn no 7 phần, để đói 3 phần thì nó mới hăng say đi săn. Cho ăn no 10 phần, nó sẽ nằm ườn ra hoặc cắn lại chủ.
IV. THUẬT DỤNG NHÂN CỦA HUYỀN VI MÔN
Muốn dùng người giỏi mà không bị phản, hãy nhớ 3 chữ: TÀI – UY – TÌNH.
Dùng TÀI (Tiền & Lợi ích): Để kết nối. Đây là sợi dây xích đầu tiên. Sòng phẳng, minh bạch. Làm bao nhiêu hưởng bấy nhiêu.
Dùng UY (Luật lệ & Quyền lực): Để răn đe. Phải cho họ thấy cái "răng nanh" của ngươi. Nếu phản bội, cái giá phải trả là gì?
Dùng TÌNH (Sự thấu hiểu): Để thu phục nhân tâm. Cái này dùng sau cùng. Khi họ gặp nạn, ngươi cứu. Khi họ lầm đường, ngươi chỉ lối.
Kẻ chỉ dùng Tình (Gia đình trị, tình cảm anh em) là kẻ ngu nhất, dễ chết nhất.
Kẻ chỉ dùng Tiền là kẻ thực dụng, khi hết tiền nhân viên sẽ đi.
Kẻ biết kết hợp cả 3, đó là Minh Chủ.
V. LỜI KẾT KỲ 2
Đạo hữu ạ,
Nhìn vào Cung Nô Bộc trên lá số, Lão phu biết ngay ai làm Tướng, ai làm Tốt, ai sắp bị lật đổ.
Nhưng số mệnh không phải là cái còng tay.
Nếu Cung Nô xấu (toàn sao phản trắc như Phục Binh, Không Kiếp, Hóa Kỵ):
Thì đừng có chơi trò "anh em kết nghĩa". Hãy xây dựng hệ thống quy trình, camera giám sát, hợp đồng chặt chẽ (Pháp Trị).
Đừng mong chờ lòng trung thành. Hãy kiểm soát hành vi bằng cơ chế.
Dụng nhân như dụng mộc. Gỗ thẳng làm cột, gỗ cong làm bánh xe. Đừng trách gỗ cong sao không thẳng. Hãy trách thợ mộc kém không biết đặt nó vào đúng chỗ.
Ngươi là Thợ Mộc hay là Khúc Gỗ bị đục đẽo? Tùy ngươi.
CHỐN CÔNG ĐƯỜNG: ĐẤU TRƯỜNG KHÔNG ĐỔ MÁU
(CƠ CHẾ CỦA THỊ PHI & NGHỆ THUẬT SINH TỒN GIỮA BẦY SÓI)
Nhiều kẻ ngây thơ (Mệnh Cơ Lương, Đồng Âm hãm địa) bước vào công ty với tâm thế: "Mình cứ làm tốt việc của mình, sống hiền lành thì trời sẽ thương."
Sai!
Ở chốn công đường, "Hiền" là đồng nghĩa với "Ngu".
Và làm tốt việc chuyên môn chỉ là điều kiện cần. Để sống sót và leo cao, ngươi cần kỹ năng Chính Trị.
Trong HVM, công sở là một Hệ sinh thái kín với tài nguyên hữu hạn (Ghế ít, Lương có hạn).
Khi tài nguyên ít mà sinh vật đông -> Xung Đột (Sát khí) là tất yếu.
Đó là quy luật chọn lọc tự nhiên, không phải chuyện cổ tích.
I. BẢN CHẤT VẬT LÝ CỦA "THỊ PHI" (DRAMA)
Người ta sợ Thị phi (Scandal/Tin đồn/Nói xấu). Người ta trốn tránh nó.
Nhưng Lão phu bảo: Thị phi là Ma Sát.
Khi ngươi đứng yên (bất tài, vô dụng): Không có ma sát. Không ai thèm nói xấu ngươi.
Khi ngươi chuyển động nhanh (Thăng tiến, được sếp quý, có thành tích): Lực cản không khí xuất hiện. Đó là Thị phi.
Trong Tử Vi, đó là sao Hóa Kỵ (Cái miệng, sự đố kỵ).
Hóa Kỵ luôn đi kèm với danh vọng. Ngươi càng nổi, bóng của ngươi càng dài. Kẻ tiểu nhân sẽ giẫm lên cái bóng đó.
Vậy nên, nếu đi làm mà không ai ghen ghét, không ai bàn tán, thì chứng tỏ Đạo hữu là kẻ Vô Hình, không có sức nặng.
Chấp nhận Thị phi như một phần của cuộc chơi. Đừng tốn năng lượng để giải thích hay than vãn.
Giải pháp HVM: Biến Lực Cản thành Lực Nâng (Như cánh máy bay). Dùng sự đố kỵ làm đòn bẩy để chứng minh năng lực.
II. BA LOẠI NGƯỜI TRONG ĐẤU TRƯỜNG
Nhìn vào chốn công sở, Lão phu chia làm 3 loại "sinh vật":
1. Cừu Non (Kẻ làm chuyên môn thuần túy):
Đặc điểm: Cặm cụi làm việc, tan làm về nhà, không phe cánh, không quan tâm "chính trị". Tin vào sự công bằng tuyệt đối.
Kết cục: Thường bị bóc lột, bị cướp công (Do sao Phục Binh, Quan Phù hãm hại). Khi có biến cố cắt giảm nhân sự, nhóm này ra đường đầu tiên vì không có ô dù che chắn.
2. Sói Hoang (Kẻ tham vọng lộ liễu):
Đặc điểm: Giỏi, hiếu thắng, thích thể hiện, hay dìm người khác để ngoi lên (Sát Phá Tham hãm).
Kết cục: Dễ bị vây đánh hội đồng. Cây mọc cao quá thì đón gió lớn. Nếu không có Tài năng cực đỉnh để áp chế, loại này thường "chết yểu" giữa đường vì quá nhiều kẻ thù.
3. Hồ Ly (Kẻ thức thời – Minh triết):
Đặc điểm: Hiểu luật chơi. Biết lúc nào cần Nhu (ẩn mình), lúc nào cần Cương (ra đòn). Biết kết giao (buôn có bạn, bán có phường).
Kết cục: Đây là nhóm leo lên làm Lãnh đạo. Họ không nhất thiết là người giỏi chuyên môn nhất, nhưng là người giỏi Điều Phối Lợi Ích nhất.
III. NGHỆ THUẬT "HÒA QUANG ĐỒNG TRẦN" (GIẤU SÁNG TRONG BỤI)
Đạo hữu muốn tồn tại, hãy khắc cốt ghi tâm câu này của Lão Tử, cũng là tuyệt kỹ của HVM:
"Hòa Quang Đồng Trần" (Hòa ánh sáng của mình vào bụi bặm của thế gian).
Đừng Tỏa Sáng Khi Chưa Đủ Lực:
Nếu ngươi mới vào, hoặc thế lực chưa vững, mà đã vội khoe mẽ tài năng, vạch trần cái sai của sếp, sửa lưng đồng nghiệp.
Ngươi đang kích hoạt chế độ "Tự Hủy". Cả hệ thống sẽ đào thải vật thể lạ là ngươi.
Chiến thuật: Giả ngu một chút. Khen người khác một chút. Làm cho đối phương mất cảnh giác.
Giữ Mồm Như Giữ Ngọc:
Công sở là nơi vách vách có tai.
Đừng bao giờ tâm sự chuyện riêng tư, đừng bao giờ nói xấu sếp với đồng nghiệp (dù nó là bạn thân).
Lời nói của ngươi hôm nay, ngày mai sẽ là bằng chứng trước tòa án dư luận.
Chiến thuật: Sao Cự Môn (cái miệng) là cửa ngõ của họa phúc. Đóng cửa lại. Chỉ nói chuyện công việc, chém gió chuyện thời tiết. Tuyệt đối không bàn chuyện Người.
Chọn Phe Hay Không Chọn Phe?
Người quân tử không bè phái? Sai.
Ở chốn quan trường, Đứng một mình là Chết.
Nhưng chọn phe nào? Đừng chọn phe "mạnh nhất" hiện tại, hãy chọn phe có Xu Hướng (Trend) và hợp với Giá trị quan của mình.
Và nhớ: Chân đứng hai thuyền thì xoạc háng. Đã theo ai thì phải có lòng trung (ít nhất là về mặt hình thức) cho đến khi thế cuộc thay đổi.
IV. ĐỐI PHÓ VỚI TIỂU NHÂN (CƠ CHẾ HÓA GIẢI)
Gặp kẻ chơi xấu, đâm sau lưng, đặt điều, Đạo hữu làm gì?
Nổi giận? Ba mặt một lời?
Đó là hạ sách. Khi ngươi nổi giận, ngươi đã thua. Ngươi đã để cảm xúc (Thất Tình Lục Dục) điều khiển hành vi.
HVM xử lý bằng cách Cơ học Lạnh Lùng:
Bơ đi mà sống (Triệt Không): Nếu nó không ảnh hưởng trực tiếp đến bát cơm, hãy coi nó như tiếng chó sủa ngoài tai. Chó sủa mà đoàn người vẫn đi, đó là sự khinh bỉ lớn nhất.
Mượn đao giết người (Kế sách): Nếu nó đụng chạm lợi ích cốt lõi, đừng ra mặt đánh nhau tay đôi (vừa bẩn tay vừa mang tiếng). Hãy dùng cơ chế, dùng luật lệ, hoặc dùng tay người khác để triệt hạ. Thu thập bằng chứng, đợi thời cơ chín muồi, tung một đòn chí mạng vào tử huyệt (uy tín/tiền bạc) của nó. Đánh là phải gục, không đánh nhấp nhử.
V. LỜI KẾT KỲ 3
Đạo hữu à,
Lão phu không bảo Đạo hữu trở thành kẻ gian xảo.
Lão phu chỉ Đạo hữu thành kẻ Mạnh Mẽ và Tỉnh Táo.
Chốn công đường không có chỗ cho nước mắt và sự yếu đuối.
Đó là nơi giao dịch: Ngươi bán Sức lao động + Kỹ năng sinh tồn = Tiền + Quyền.
Muốn ngồi ở vị trí không ai ngồi được, thì phải chịu được cảm giác không ai chịu được (Sự cô đơn, sự ghẻ lạnh, áp lực ngàn cân).
Hãy coi mỗi kẻ tiểu nhân là một bài tập tạ, mỗi lời thị phi là một cơn gió ngược để cánh diều bay cao hơn.
Kết thúc Giai đoạn 3: QUAN & LỘ.
Đạo hữu đã có đủ hành trang để chiến đấu với đời rồi đấy.
Nhưng... "Anh hùng khó qua ải mỹ nhân". Tiền nhiều, Quyền to mà Gia đạo nát bét, Vợ con ly tán thì cũng là vứt đi.
Giai đoạn tiếp theo, Lão phu sẽ lôi Đạo hữu vào một mê cung cảm xúc rối rắm nhất trần gian.







