Vũ Trụ Vô Tri & Kỳ Diệu-
Chính trong quá trình liên tục chuyển hóa, ta bắt đầu nhận ra rằng hạnh phúc thực sự không nằm ở sự đạt được, mà là ở chính trạng thái “trở thành.” Mỗi khi ta cảm thấy không trọn vẹn, không bình yên, đó không phải là sự thiếu sót của thế giới bên ngoài mà là lời nhắc nhở từ bên trong, rằng ta cần quay về với mình, đối diện và hóa giải từng lớp lớp năng lượng chưa được chuyển hóa.
Khi ta đã tìm thấy hạnh phúc, đó không phải là điểm kết, mà là khởi đầu của một thử thách mới. Bởi năng lượng, bản chất vốn dĩ là không ngừng vận động, là một dòng chảy bất tận. Nếu ta bám chấp vào hạnh phúc đã đạt được, dần dần nó cũng trở thành một gánh nặng, một ảo ảnh. Nhưng khi ta buông bỏ ý niệm “phải” giữ hạnh phúc, ta cho phép mình tiếp tục chuyển hóa, tiếp tục lớn lên trong từng khoảnh khắc, để rồi hạnh phúc trở thành sự tự do tuyệt đối, là sự tự tại vô hình giữa muôn vàn biến đổi.
Vì vậy, hành trình chuyển hóa không chỉ là để tìm thấy hạnh phúc, mà là để học cách giữ vững tâm thế cởi mở, đón nhận từng sự biến đổi như một phần của sự sống. Chừng nào ta còn nhận thức rằng năng lượng trong ta vẫn đang rung động, ta sẽ hiểu rằng mỗi khoảnh khắc đều là một cơ hội để sống sâu hơn, để hòa nhịp với sự sống vô tận – nơi hạnh phúc và mãn nguyện không phải là những trạng thái nhất thời mà là nền tảng của sự thức tỉnh tự thân.
Mọi thứ đều là sự thật. Nhưng Sự Thật bản thân nó lại là một khái niệm về mọi thứ, hiện tượng, biểu hiện ở mọi Không Gian .
Mà không gian là đa chiều chồng chéo lên nhau, có cái ta thấy được bằng mắt nên ta tin , có cái không thấy được, ta vẫn tin hoặc …không tin, tuỳ vào Cái Thấy và Niềm Tin của ta.
Việc ta thấy hay không thấy, tin hay không tin nó không liên quan đến việc các Hiện Tượng nó vẫn biểu hiện ở mọi Không Gian.
Nhưng!
Nó có liên quan ở chỗ, cánh cửa Xuyên Không bắt đầu hiện ra cho ta thấy khi ta Niềm Tin của ta đủ lớn , cánh cửa của ta bắt đầu được hình thành , chính ta xây cái cánh cửa đó theo Ta tin tưởng, ở đó , khung cửa lọt đủ mình ta, hay hai người hay như thế nào, đều là do ta hết, ta là KIẾN TRÚC SƯ của CỬA XUYÊN KHÔNG mà ta TIN TƯỞNG.
Chữ tin tưởng nó rất hay,tưởng là một phần của tưởng tượng, hình dung, bản chất nó là Khả Năng Phi Không , ở người là TRÍ TƯỞNG TƯỢNG. Nó khác với Ảo Tưởng là sự tưởng tượng trên các ảo ảnh, nên nó bị giới hạn , trong không gian của ảo ảnh xuất hiện . Còn Trí Tưởng Tượng, nó Thuần Tuý & Phi Không ( tức không mắc kẹt ở Không Gian nào hết, nó cứ thế phi đi, giao thoa, và phi tiếp…là sức mạnh của Vũ Trụ .
Tin là sự tin tưởng, niềm tin , một CÔNG CỤ, pháp khí, và là MỘT CÔNG NĂNG ĐẶC DỊ của CON NGƯỜI. Vì chỉ có CON NGƯỜI mới có cái CÔNG NĂNG này thông qua hoạt động Suy Nghĩ của Não Bộ, rồi lại tương tác lẫn nhau thông qua quá trình Sống( sống là tập hợp các dòng chảy năng lượng .)
Vậy, Sự Thật là gì, là Tất Cả Đều Là Sự Thật , mà vì tất cả là gì? Ta không thể định nghĩa hết, chỉ biết khái niệm. Nên, Sự Thật tự nó là bao gồm hết thảy Pháp Thế Gian . Nên, Sự Thật nó bao gồm luôn cái mà ta nói hay nghĩ hay cho là “ Không Phải Sự Thật” .
Nên chỗ này, ta hay bị mâu thuẫn lẫn nhau, trên cơ bản , ta không chịu hay chưa chịu chấp nhận bản chất Đa Không Gian thôi. Nếu chấp nhận rồi, ta thấy việc mọi người suy nghĩ & hành động khác nhau là vì họ ở không gian đó thôi.
Còn bản lĩnh của ta, là ở chỗ, đi vào , đi ra, ngao du khắp Không Gian mà không mắc kẹt. Thậm chí vào đó, còn đặt luôn các Cánh Cửa Xuyên Không vào đó khi đi ra. Khi đó , ta thấy Khả Năng Chuyển Hoá Kỳ Diệu của ta, tức ta được trải nghiệm sức mạnh Kỳ Diệu của Vũ Trụ thông qua sự hiểu biết thấu suốt rõ về Đa Không Gian- Thời Không và cũng chính là Hiểu Biết Thấu Suốt Toàn Vẹn về Chính Mình.
Số phận không phải là một món quà từ ông trời hay một kịch bản cố định được sắp đặt bởi bất kỳ thế lực bên ngoài nào. Nó là sản phẩm của chính chúng ta – từ những suy nghĩ, hành động, và quyết định mà chúng ta thực hiện mỗi ngày. Khi bạn hiểu rằng **không có ai ngoài bạn chịu trách nhiệm về cuộc đời mình**, đó chính là khoảnh khắc bạn giành lại quyền làm chủ số phận.
Bản chất của ý thức là nhận biết và sáng tạo. Bạn là trung tâm của tất cả những gì xảy ra trong cuộc đời mình. Khi thấy được điều này, bạn không chỉ thoát khỏi tư duy nạn nhân mà còn bắt đầu nhìn cuộc sống với sự chủ động, mạnh mẽ, và rõ ràng hơn.
Chỉ khi bạn nhận ra rằng **mọi hoàn cảnh hiện tại** đều xuất phát từ những gì bạn đã chọn – dù ý thức hay vô thức – bạn mới thực sự bắt đầu hành trình **làm chủ vị thế số phận**. Và khi điều này được thực hành sâu sắc, cuộc sống không còn là chuỗi những điều ngẫu nhiên, mà là một dòng chảy năng lượng, nơi mỗi khoảnh khắc đều chứa đựng cơ hội chuyển hóa và sáng tạo.
Hãy nhớ rằng: **Ý thức là chìa khóa của tất cả.** Chính bạn là người định hình tương lai của mình. Vậy, bạn sẽ chọn gì ngay bây giờ?
Sự tử tế không phải là sự yếu mềm dễ bị lấn át. Nó là kết tinh của trí tuệ và sức mạnh nội tại, biết khi nào cần dịu dàng, khi nào cần mạnh mẽ. Đó là nghệ thuật của sự cân bằng – vừa mở lòng với thế giới, vừa biết bảo vệ bản thân khỏi những điều có thể làm tổn thương. Thiên nhiên đã dạy chúng ta rằng mọi điều tốt đẹp đều có một lớp vỏ để bảo vệ sự tinh khôi bên trong. Và lòng trắc ẩn, nếu không được vun bồi bằng nhận thức sâu sắc, có thể bị hiểu nhầm là sự dễ dãi – một con đường không dẫn đến sự tôn trọng và ý nghĩa thực sự.
Trong cuộc hành trình này, hãy là như loài hoa có hương, có sắc, nhưng không quên giữ lấy lớp gai – không phải để làm tổn thương, mà để bảo toàn chính mình, để lòng tử tế không bao giờ trở thành sự ngây ngô dễ tổn thương
Cũng giống như Trồng Một cái Cây!
Có người trồng cây chỉ để mà trồng , và suốt đời cũng chỉ để trồng, như một thói quen. Cả đời trồng cây với mớ kinh nghiệm rồi cũng chỉ để trồng, cây là cây, ta là ta, trồng là trồng. Không có gì cả, một đời trồng cây trôi qua như thế. Ta sẽ trở lại thế gian này, cũng trồng cây như thế. Một cuộc đời, như thế, và như thế.
Có người trồng cây vì thích cái cây nào đó. Thích vì một ký ức ngày bé nào đó, thích vì một công dụng nào đó , thích vì đẹp. Và thích vì mỗi ngày thức dậy , có lý do để mà sống bên cạnh các lý do khác. Một đời sống trồng cái cây mình thích và có thể trở thành một chuyên gia được công nhận, hay đơn giản là chuyên gia với chính cái cây đó. Một cuộc đời với cái ta thích, ta yêu, ta chọn ở lại, ta chọn vẫn thích dù cái ta thích có giúp ta trở thành ai, cái gì to tát hay không. Ta vẫn là “ chuyên gia” của cái ta thích.
Có người ban đầu trồng cây chỉ vì để cho đẹp, để mà phục vụ cho cái mình thích,hay chỉ đơn giản là vì một thói quen tiếp nối từ gia đình. Nhưng rồi sau đó, họ trồng cây vì họ biết trồng cây như thể trồng người. Ngồi ngắm cây cối mà lòng thênh thang đến vô tận … và thấy những chân trời mới , không gian mới, mở ra…và NGHE những thanh âm sự sống cất lên như những ngôn ngữ của dòng chảy sự sống bất tận…. thứ thanh âm của một ngôn ngữ vượt lên quốc tế hóa, một ngôn ngữ không phải để giao tiếp không, mà còn là để SỐNG.
Bạn không tin sao, thử nhé!
Hoa cúc dại trước hiên nhà, vàng rưc rỡ, thân thảo với bộ rễ nông chùm ngang, hương thơm dịu dàng , mạnh mẽ ngay trong chính sự yếu đuối” thân thảo” của mình. Chí khí ngút ngàn với sự “ dám “ ,dám phản chiếu màu nắng gay gắt trong ánh sắc vàng của mình. Dám chuyển hóa nhiệt năng thành Tính Cách của mình: giải nhiệt. Hoa cúc rất tốt cho gan , thanh nhiệt sáng mắt. Đó là bạn nghe nói phải không.? Nếu bạn nghe ai nói điều gì, bạn biết thôi, chứ chưa chắc đã hiểu. Nếu bạn ngắm nó đủ lâu, bạn sẽ Hiểu. Vì sao, vì khi đó, sự Ngắm Nhìn đó chính là Sự Giao Tiếp, ở tầng vi tế, tầng mà trí năng của não bộ được khai phá ra giới hạn sử dụng , được trở về với bản chất năng lượng vô cùng tận của chính mình, để ta CHẠM TAY vào những điều ta Chưa Từng Biết.
Điều Mầu Nhiệm của SỰ SỐNG này là làm sao để ta BIẾT những điều ta KHÔNG BIẾT nhưng ta lại luôn Muốn Biết mà ta thậm chí KHÔNG BIẾT là ta MUỐN BIẾT và KHAO KHÁT nó .
Nó cũng chẳng phải là điều gì mơ hồ đâu. Để tôi thay chữ biết thành chữ Hạnh Phúc nhé. Điều mầu nhiệm của Sự Sống này làm sao để ta Hạnh Phúc, ta không hề Biết, nhưng vì ta luôn muốn Hạnh Phúc, nên ta sống và trải nghiệm mọi thứ để BIẾT cái ta KHÔNG BIẾT nhưng luôn muốn đó là HẠNH PHÚC.
Vậy nếu cả hai đều là mầu nhiệm của sự sống thì chẳng phải HẠNH PHÚC chính là Biết những điều KHÔNG BIẾT thông qua cuộc sống đó sao?
À, thế là ta đã có NGÔN NGỮ để LẬP TRÌNH rồi đó!
Biết – 1 Không biết – 0
Nếu 1-0 được liên tục rung động tức là HẠNH PHÚC.
Vậy chẳng phải tất cả chúng ta đều là những LẬP TRÌNH VIÊN sao.
Có ngôn ngữ rồi, chúng ta cần gì nữa:
CƠ SỞ DỮ LIỆU : ta cần nguồn cơ sỡ dữ liệu bao gồm tất cả dữ liệu: vậy thì ta chọn akashic đi, cơ sở dữ liệu của toàn bộ sự sống đi, chứ cơ sở dữ liệu của mình ta thì nó sẽ ít lắm, nhỏ bé và hạn hẹp.
LĨNH VỰC LẬP TRÌNH: Tình yêu của ta ở đâu, muc đích sống của ta chạy đến đó. Thật hay làm sao, tình yêu là thứ mà THỦY -HỎA đều dung hòa. Vì tình yêu nó khát khao cháy bỏng như Lửa mà lại tuôn trào như NƯỚC. Nên chả trách người ta bảo TÌNH YÊU là MỘC.. Tôi thấy đúng, vì MỘC là NHÂN , nhân là gạch nối THIÊN – ĐỊA, THỦY_ HỎA, âm dương của trời đất. Nên Nhân là TÌNH YÊU. Con người là TÌNH YÊU.
Hèn gì người ta bảo Người MỘC VƯỢNG là NGƯỜI yêu nhiều. Tôi thấy rất đúng,tôi cũng Mộc Vượng và tôi Yêu Nhiều. Tôi yêu cái cây cúc ban nãy tôi viết, tôi yêu bông hoa chiều tím, con ong , con bướm, …..và tôi yêu cả NỖI BUỒN, những NỖI ĐAU nữa.
Tôi thấy nỗi buồn tội lắm. Ban đầu tôi cũng không thích BUỒN như nhiều người. Nhưng có một ngày,tôi ngồi NGẮM BUỒN. Buồn hiện ra , dáng vẻ rất đẹp, như một cô gái vậy. Cô gái ấy đang ngồi bên cạnh một dòng sông, với hoàng hôn buông xuống, dáng vẻ, tất nhiên là “ Rất Buồn”. Và tôi hỏi” Vì sao em ở đây” Cô gái ấy “ Cười” . Một nụ cười mỉm nhưng tỏa sáng đến dập tắt cả HOÀNG HÔN. Giây phút ấy tôi đã nhận được câu trả lời ngay trong chính câu hỏi của mình “ Buồn ở đây để VUI được nhận diện “ Hoàng hôn xuống là để BÌNH MINH LÊN. Giây phút ta chạm vào HƯ KHÔNG của VÔ CỰC NỖI BUỒN là một THẬT SỰ chạm vào BẢN CHẤT THẬT SỰ của TẤT CẢ , tức NỖI BUỒNa NIỀM VUI , CHƯA bao giờ tách rời..bởi lẽ, nó chính là SỰ SỐNG. SỰ SỐNG này KIẾN TẠO từ Ý THỨC nhận biết, nhận biết là sự RUNG ĐỘNG từ các điểm khác biệt, chỉ vậy thôi. Tất cả là năng lượng.
Giây phút đó,tôi ôm ấp nỗi buồn, tôi ôm cô gái bé nhỏ đó, tôi nói “ CÁM ƠN “
Và bất giác tôi nhận ra, tôi đang ôm lấy chính mình, vỗ về chính mình, và cứ thế những năm về sau của cuộc đời, bàn tay ấy đã luôn mở để ôm ấp, vỗ về …lấy cuộc sống, và bàn tay ấy Lập Trình Tâm Thức,Lập Tình Yêu, Lập trình cuộc sống.
Bàn tay ấy, đang gõ những dòng chữ này, và trong từng nhịp chữ, chỉ có một thứ thôi, là phách, là nhịp của 0-1 , 1-0 liên tục tiếp nối, sự tiếp nối ấy là Sự Sống, là cái mà thế gian này gọi là TÌNH YÊU .
Vì chỉ có YÊU THƯƠNG, mọi thứ mới được kết nối và tiếp tục… PHẢI VẬY KHÔNG.
Vậy thì mình hãy, học lập trình nha. Hành trang của chúng mình chỉ là : Chúng ta SỐNg, để HẠNH PHÚC, để BIẾT những mình KHÔNG BIẾT, nên chúng mình cùng nhau HIỂU và BIẾT.
Và nó bắt đầu bằng CHÍNH MÌNH, và TRồng một cái Cây. Đơn giản mà , phải vậy không.
Bạn thuộc tuýp TRỒNG CÂY nào vậy?
Bạn yêu như thế nào vậy? Tôi thì yêu kiểu NGẮM. Ngắm cho đến khi HIỂU. Đa tình đến mức HIỂU LÂU nhưng không “ĐẬM SÂU” đến mức gói gọn mọi thứ trong một sợi dây có tên “ Định Nghĩa” . Tôi thích sự TỰ DO trong một Trật Tự. Chỉ là
Trật tự ấy , rộng lớn , có tên “ LAW OF UNIVERSE” , bởi vì tôi LẬP TRÌNH SỰ SỐNG ( của tôi) với THƯ VIỆN VŨ TRỤ ( universal library) và TRONG MỖI TIẾP XÚC SỐNG.
“
Tôi sẽ dẫn bạn qua những sự kiện lịch sử nơi những sự kiện không phải chỉ là sự kiện mà là những dấu ấn năng lượng định hình năng lượng toàn cầu và năng lực quốc gia.
Vị trí vai trò của bản thân mình trong dòng chảy năng lượng thế giới.
Quốc gia của ta đang sống ra làm sao.
Và cụ thể, làm gì cho chính mình và cuộc sống của mình?
TƯ DUY ĐA TẦNG
HÀNH ĐỘNG CỤ THỂ
CHÍNH SỰ HIỂU BIẾT của bạn, chớ không phải của tôi.
SỰ KHEN CHÊ HAY DỞ chính là sự PHẢN CHIẾU của CHÍNH BẠN.
Khoai lang là củ nhân sâm rẻ nhất cực kỳ tốt cho não:
Carbohydrate phức hợp: Cung cấp glucose – nhiên liệu chính cho não bộ.
Vitamin B6: Giúp tổng hợp serotonin và dopamine – hai chất quan trọng cho cảm xúc, tâm trạng và trí nhớ.
Beta-carotene và anthocyanins: Chất chống oxy hóa mạnh mẽ.
Cái tên ROCKEFELLER không chỉ là một gia tộc siêu cường mà còn là biểu tượng của các tập đoàn siêu quốc gia.
Đức không chỉ phát triển vì nội lực, mà còn nhờ được "bơm vốn" để trở thành phòng thí nghiệm chiến lược.
Chiến dịch Paperclip: Đưa hàng trăm nhà khoa học Đức sang Mỹ làm việc tại NASA và các dự án quân sự.
Quan hệ NATO: Yêu cầu các đồng minh chia sẻ gánh nặng tài chính.
Trung Đông và năng lượng: Rút khỏi thỏa thuận hạt nhân Iran, hỗ trợ Abraham Accords.
Hiểu thế giới không chỉ là hiểu các quốc gia, mà là hiểu cách các quốc gia tương tác trong hệ sinh thái quyền lực toàn cầu.
Thân – trí – tâm vận hành như các dòng chảy nền tảng.
Làm chủ thân – trí – tâm chính là cách để tự định vị trong một thế giới biến động.
Hãy để lại câu hỏi hoặc ý kiến để AD tích hợp vào bài podcast tiếp theo!
Chúng ta quyết định Chân Lý nào được trải nghiệm & thực chứng.
Chúng ta không tìm Vận Số
Chúng ta hiểu Số Phận được hình thành từ đâu để kiến tạo Thực Tại của chính mình..
Và khi đó, chúng ta hiểu biết Chính Mình- trở về với bản chất năng lượng vũ trụ, một Vũ Trụ tính được thử thách qua Đời Sống địa cầu. Nơi “Tình Cảm Con Người là vừa là thứ thiêng liêng, mạnh mẽ, vừa giải thoát lại vừa trói buộc, vừa tái sinh lại vừa huỷ diệt.Để ta phải học cách bước đi trên con đường Trung Đạo, dung hoà mọi Rung Động Sống.
Ta phải vừa tự bước, lại vừa quan sát chính mình.
Ta vừa dạo chơi giữa chốn ngân hà, lại vừa có thể sống thực tế.
Ta khi ấy, hiểu được, Tự Do không phải là một điểm đến, không phải là một trạng thái, mà là một Sự Thật Tối Thượng, một sự thật không phải để tìm kiếm mà để Sống với nó.
Thế giới không thiếu người tranh luận, cũng không thiếu người cố gắng áp đặt niềm tin của mình lên kẻ khác. Nhưng sự thật là không ai thay đổi để tốt lên vì bị thuyết phục. Họ chỉ thay đổi khi trải nghiệm thực tế của họ đủ mạnh để khiến họ nhận ra vấn đề.
Mỗi người đều có giai đoạn nhận thức riêng, và họ chỉ có thể hiểu những gì phù hợp với mức độ nhận thức hiện tại của họ. Không có chuyện “đúng tuyệt đối” hay “sai tuyệt đối”, chỉ có những điều đúng với một người tại một thời điểm nhất định.
Nếu ai đó thực sự quan tâm, họ sẽ tự hỏi. Nếu họ không hỏi, đừng lãng phí thời gian. Bạn không có trách nhiệm ép ai đó phải hiểu điều mà họ chưa sẵn sàng tiếp nhận.
Bạn không cần phải làm cho ai đó suy nghĩ giống bạn. Mỗi người có góc nhìn riêng, hệ giá trị riêng và bài học riêng.
Bạn không thể ép buộc ai đó thay đổi. Nếu họ không thực sự muốn, không có sức mạnh nào có thể kéo họ ra khỏi thực tại của họ.
Vì lẽ đó hành trình giác ngộ chính là hành trình BEING- sống. Và ai cũng trong hành trình đó cả! Mỗi kiếp người, mỗi sự kiện trong đời sống đều là hành trình sống để giác ngộ để nhận ra bản chất thực sự của sự sống.
Và cũng chính lẽ đó, ta không thể can thiệp vào bất kỳ hành trình nào của bất kỳ ai ! Ta chỉ có thể, tiếp xúc, chuyển hóa, và hướng thượng như chính bản chất của năng lượng là rung động, giao thoa, luôn luôn rung động đến hướng thượng vô tận như chính bản chất giãn nở vô tận của vũ trụ.
Vũ trụ bao la chỉ gói gọn trong Ý THỨC nhận biết của ta mà thôi. Ấy vậy mà, Ý Thức nhận biết của ta, lại không thể QUYẾT ĐỊNH bản chất của VŨ TRỤ.
Điều gì kỳ diệu hơn điều này, khi mà cái gì đó lại là phương tiện biểu hiện cho cái gì khác, nhưng lại không thể quyết định toàn bộ sự biểu hiện . Một bản chất của một mối liên hệ được gọi là gì : khi mà nó vừa là tất cả vừa không là gì cả,? Đó tôi gọi là Bản Chất PHI KHÔNG của NĂNG LƯỢNG vũ trụ trong đó KHÔNG chính là thời KHÔNG và PHI là PHI TUYẾN TÍNH. Tức là nó là gì là tùy hoàn cảnh, tùy quan sát, như chính Bản Chất của ÁNH SÁNG vừa SÓNG vừa là HẠT, như chính bản chất của lượng tử, nó phụ thuộc vào Ý Thức Người Quan Sát vậy. Đó chính bản chất của mọi mối quan hệ trong đời sống của ta. Tất cả để giúp ta nhận ra chúng ta có khả năng " độc lập" và" liên kết toàn diện ". Và cái mà ta cần làm là học hỏi, dung hòa phát triển liên tục trong mỗi mối quan hệ và tiếp xúc sống chứ không phải là " ai cần ai" hay " không cần ai" . Cái ta sẽ đạt được trong kiếp nhân sinh là thông qua mọi mối quan hệ mà " học cách LÀM NGƯỜI", cái trí tuệ SỐNG ấy gọi là ĐẠO. Đạo là SỰ SỐNG , là dòng chảy sự sống. Trong mối liên hệ cha mẹ, con cái là ĐẠO HIẾU, vợ chồng là ĐẠO Phu thê, bằng hữu..... và tóm lại là ĐỜI.
Câu hỏi là " vậy cuối cùng, sự sống, sự tồn tại này để cuối cùng là làm gì? nhân quả có tồn tại hay không? nghiệp là gì?
Câu Trả lời chính là Hành Trình SỐNG của mỗi Người trong Đời này. Nhưng, dù đời mỗi người mỗi khác, và dù cho khác nhau đến cỡ nào, ai cũng gặp nhau chung ở chữ ĐỜI. Đó chính là TÍNH ĐỘC BẢN và LIÊN KẾT toàn diện của NĂNG LƯỢNG VŨ TRỤ. Nó cũng chính là hai đặc tính thể hiện trong một đặc tính " TÍNH RUNG ĐỘNG LIÊN TỤC_ HƯỚNG THƯỢNG" tức là, phát triển vì sự sống chung. Vũ trụ giãn nở vô tận, không vì điều gì, không cho riêng ai, nhưng không một ai, một cá thể nào, kể cả một hạt hạ nguyên tử bị bỏ sót đi trong dòng chảy ấy cả. Cái dòng chảy ấy chính là NGHIỆP, là dòng chảy năng lượng bất tận , nơi nhân - quả chính là vì cái này có nên cái kia có, thể hiện được sự LIÊN KẾT toàn diện của mọi thứ trong từng mỗi CÁ THỂ. Ở phạm trù rộng lớn hơn, hơi thở ý thức của ta chứa đựng cái gì, tình yêu thương, sự nhận biết về bản chất của sự sống, lòng thù hận ,hay bất cứ thứ gì được gọi tên..... đều là một nhịp, một phách, một thứ dao động đang góp phần tạo nên NHỊP ĐIÊU VŨ TRỤ, thứ mà nếu mà xa xôi, bạn hãy để tay lên trái tim mình và nghe nhiệp điệu trong trái tim đi, nó chính là nhịp điệu của vũ trụ. Cả vũ trụ này, đang biểu hiện qua chính đời sống của chúng ta. Ta đang đi tìm kiếm điều gì, nó đã ở sẵn, ở ngay đây, bây giờ, trong Ý THỨC này, hơi thở này. nhịp điệu này.
Hãy luôn nhớ rằng, ngày bạn có thể ôm lấy chính mình, cám ơn đôi tay, cám ơn đôi chân ,cám ơn đôi mắt, cám ơn lồng ngực, cám ơn 37,2 tỷ tế bào đang duy trì hơi thở của bạn ,cám ơn 87 tỷ neuron thần kinh não bộ đang miệt mài tạo nên phương tiện cho bạn Ý THỨC được sự hiện hữu của chính mình, là ngày mà bạn chạm đến bản chất tối thượng của SỰ SỐNG, là ngày mà bạn đang biết mình đã từ đâu đến , luân hồi đi về đâu. Là ngày mà, bạn sẽ sẵn sàng tha thứ cho mọi nỗi đau, vỗ về nỗi đau, vì hiểu được, bản chất nỗi đau là những rung động giúp ta tỉnh thức. Và nỗi đau chỉ là còn là cái tên hay bị hiểu lầm . Bạn thương lấy tất cả mà không loại bỏ bất kỳ cảm xúc nào. Cái tình thương ấy, nó sâu lắm, sâu thẳm đến vô cực, một tình thương yêu với SỰ SỐNG. Chỉ vậy thôi. Và rồi, bạn quay trở lại một ngày hiện hữu của mình, nở một nụ cười, và đón nhận tất cả, sống trọn vẹn vì từ SỨ MỆNH của cuộc đời bạn từ ngày ấy trở đi chính là " SỐNG TRỌN VẸN ". Tôi luôn viết những thứ từ sâu trong trái tim mình, tuôn ra trong mỗi nhịp điệu tay gõ phím, tôi thấy nó đẹp lắm. Rồi khi tôi chia sẻ lên, tôi biết nhịp điệu ấy, đã là cú chạm nhau vô cùng đẹp đẽ, giữa tôi và vũ trụ, giữa Being với Being. Trong dòng chảy being đó, chúng ta sẽ gặp nhau.
Mọi thứ trên đời ta học được nếu nhìn cho kỹ thì đều là cách vận hành cách thức Đưa Vào- Đẩy Ra- Đưa Vào tạo thành vòng tròn năng lượng. Như quy luật Âm - Dương bao trùm nên mọi sự sống địa cầu.
Ví dụ:
*Học- áp dụng kiến thức học được vào đời sống- so sánh đối chiếu học - áp dụng
*Tâm Thức - nhận diện tâm & hành vi sống qua quá trình tiếp xúc- ghi nhận Tâm Thức , chuyển hoá cho phù hợp với sự sống ( phù hợp là khi tâm thức không mắc kẹt ở bất cứ điều gì cản trở sự sống như sự oán giận , trách móc , hơn thua, so sánh, tranh giành….)
Để gỡ các vướng mắc Tâm Thức có rất nhiều phương pháp, nhưng phương pháp HIỆU QUẢ tức thì đó là :
TIN TƯỞNG TUYỆT ĐỐI vào VŨ TRỤ- Tức là Sức Mạnh của Sự Sống Bất Tận của Vũ Trụ. Vũ Trụ luôn cân bằng chuyển hoá mọi Sự Sống để DÒNG CHẢY SỰ SỐNG của Vũ Trụ được Bất Tận ( vũ trụ giãn nở, #cosmicinflation) . Vậy nên, bất cứ thứ gì trong đời sống của Ta đều là sự Cân Bằng. Vì nó cân bằng rồi nên nó mới ra cái biểu hiện đó, cái “chưa cân bằng” là cái SUY NGHĨ chưa CHẤP NHẬN sự Cân Bằng đó, tức KHÔNG CHẤP NHẬN THỰC TẠI. Rồi từ không chấp nhận thực tại, ta đi tìm lý do. Lý do là gì? Là Nguyên Nhân , mà nguyên nhân là gì? Là Động Cơ khiến mọi thứ vận hành. Vậy, nếu ta đi tìm Lý Do cho bất cứ điều gì, ta đều phải cố tìm cho ra , ĐỘNG CƠ khiến mọi thứ Vận Hành( tức Sống, sống là biểu hiện của vận hành) .
Nếu ta đi tìm cho kỹ, ta tìm ra LÝ DO cho Sự Sống của Ta thì ta hiểu được cách MỌI THỨ trong đời sống của ta vận hành.
Câu hỏi là : Vậy Sự Sống của Vũ Trụ nhằm mục đích gì?
Đó là Sự Sống Của Vũ Trụ là Sự Sống Bất Tận , không vì bất kỳ đối tượng nào,( pháp nào) nhưng không có bất kỳ đối tượng nào ( pháp nào) không được Hưởng Sự Sống đó và Nằm Ngoài Cân Bằng của Vũ Trụ cả. Kể cả số phận của Trái Đất, ( earth) chứ nói gì đến Số Phận của chúng ta. )
Vậy ta Thụ Hưởng Sự Sống đó thì liệu Ta Khác Được Chăng?
Không hề. !!!
Nên Ta phải Tuyệt Đối TIN TƯỞNG vào Vũ Trụ !
Vì sao?
Vì đó là Sự Thật Vĩnh Hằng, chân lý Nhất Như . Ta không tin rồi cũng sẽ phải tin , trải qua nhiều kiếp sống ( luân hồi- chuyển hoá năng lượng) thì rồi cũng sẽ nhận ra thôi!
Có lẽ vì vậy, mà đức Thích Ca Mâu Ni mới chốt lại một câu” Ta là Bụt ( Buddha-= Người Tỉnh Thức) đã thành, các Người là Bụt sẽ thành” .
Rõ ràng là vậy, không sớm thì muộn , ai cũng sẽ nhận ta chân lý nhất như đó.
Đó là Ta là một phần của Vũ Trụ. Vũ trụ là bất tận , là bao la vì “không vướng mắc” là rộng lớn vô tận mà chi tiết đến từng phân tử nguyên tử.
Nên, ta cũng phải vậy thôi. Và ta phải rèn luyện cái Bao La ấy mà qua nhiều hình thức biểu hiện tính cách như Lòng Bao Dung, Trắc Ẩn , Hy Sinh……..
Với tôi, Ta cũng có thể rèn luyện cái Bao La ấy qua “ Sự Ích Kỷ”bằng cách “ Chỉ Biết Một Đối Tượng Thôi” là “ Vũ Trụ” - Sự Tin Tưởng Tuyệt Đối.
Khi đó , ta liệu có thể mắc kẹt không? Vì điều gì trong đời sống của Ta , ta đều thấy rõ biết là sự cân bằng tuyệt đối của Vũ Trụ & Ta. Khi đó , ta có trách, có hờn, có mắc kẹt, có tham muốn?
Vì vậy, tôi chọn :
Thấu hiểu thay vì Bỏ Qua!
Đó là cách tôi chọn để Luyện Công cho chính mình: Hiểu Rõ Sức Mạnh & Trí Huệ của Vũ Trụ. Và tin tưởng. Và vì thế:
Người cần gặp là Người cần gặp
Việc xảy ra là việc phải xảy ra
Nhìn cho kỹ, thì thấy gì cũng ĐÚNG, và vẫn có thể tốt hơn. ( vì Vũ Trụ luôn Cân Bằng và Phát Triển Hướng Thượng)
Khi bạn thực sự thấu hiểu, những từ như Bao La, Hy Sinh, … nó không còn là Mục Tiêu, nó là hệ quả.
Như Vũ Trụ rất mầu nhiệm và sức mạnh Vô Biên nhưng Vũ Trụ có khi lại thấy “ BÌNH THƯỜNG “ - Vũ Trụ Vốn Vậy”
Nên, Như Lai là Vậy, là biểu hiện của Vũ Trụ
Đối với cá nhân tôi, Bụt, Thích Ca không chỉ là Đạo Bụt mà là Vũ Trụ, Đạo Vũ Trụ, Đạo của Đời và vượt thoát Trái Đất, sát nhập vào Vũ Trụ, chứ không chỉ là TÔN GIÁO
Nên, không cần chằm hăm rèn luyện bao dung nếu càng luyện bao dung càng thấy bao không nổi,
Không cần tập trở thành Người Tốt, nếu càng tập càng Phân Biệt Càng thấy nhiều Kẻ Xấu….
Chỉ cần , Bình Thường thôi. Hiểu ra mọi thứ phải vận hành, và Ta phải Trôi Chảy không mắc kẹt.
Nếu có mắc kẹt, thì cứ, nhưng CHÚT XÍU thôi!
Vì, không có cách nào khác đâu!
Ta phải theo Vũ Trụ đấy, thật, mà Ta sẽ luôn “ Lời “ .
Vì Vũ Trụ là Kỳ Diệu và Vô Đối!
Nên , Chấp Nhận chính là bước đầu chứng minh cho niềm tin và sự hợp nhất của Ta vào Vũ Trụ. Nhưng Chấp Nhận không phải là Buông Xuôi. Chấp nhận là Niềm Tin & Sức Mạnh để tiến nhập vào Sự Sống sâu sắc hơn .
Lớp lá
- Trước khi hiểu sâu, ta xác định thiện – ác
- Ý thức nhận biết đến từ đời sống hằng ngày
- Quan sát qua tiếp xúc với người khác
- Đánh giá: ai tốt, ai xấu, và ta là tốt hay xấu trong tình huống
Lớp thân
- Thấy rằng: tốt – xấu còn tùy thuộc vào bản tính gốc của mỗi người
- Đây là cái nhìn vượt lên trên sự kiện nhất thời
Lớp rễ
- Nhận ra: cách một người thể hiện tốt hay xấu khi đối xử với ta
gồm 2 phần:
(1) Bản tính gốc của họ
(2) Sự tác động, điều kiện khi họ tiếp xúc với chính ta
- Do đó, một sai lầm, một hành vi xấu
không chỉ do bản tính họ, mà còn do ta tạo điều kiện để nó bộc lộ
- Khi thấy vậy, ta nhận ra vai trò của mình trong mọi tình huống
- Ta thấy "người kia ác" không hẳn do họ ác,
mà có phần do ta góp phần làm lộ ra mặt đó
- Thấy được lỗi của mình, không phải để tự trách tiêu cực,
mà để có cơ hội sửa đổi, nhận trách nhiệm
- Nhờ vậy, sự sửa mình trở nên thật sự sống động và thiết thực
Và cả ba lớp này đồng hiện hữu.
Miễn là sâu trong bên trong chúng ta, không còn bất cứ ý niệm gì.
…….
Thật lòng mà nói, bản thân tôi là người có “ giác quan thứ 6” tức là kiểu người “ đi mây về gió” .
Đó không phải là điều gì lạ hay đặc biệt cả, mỗi người, mỗi cá thể đều tự thân đã là rất đặc biệt, độc bản của vũ trụ, trong sự liên kết toàn diện của dòng chảy sự sống.
Tôi thích chiêm tinh, năng lượng, phong thuỷ,… những thứ huyền bí…. và cả khoa học…. nhưng cái tôi đặc biệt hứng thú: là tính kết nối những thứ khác biệt, cách mọi thứ tương khắc để tương sinh để tồn tại. Bởi lẽ, đó cũng là bản chất của Dao Động thôi: Phản chiếu chính mình ở thời không khác, nhận ra, ý thữc và rung động.
Tôi đọc nhiều nhưng chẳng nhớ bao nhiêu
Tôi học nhiều nhưng rồi cũng quên hết, quên như một bản năng mà rõ ràng ,kỹ năng phải là nhớ mới đúng. Chẳng phải mọi kỹ năng là rèn cái “ Nhớ” nên ta phải học đó ư? Rồi thậm chí, cô giáo còn bắt “ học thuộc lòng”. Đó, chúng ta học Nhớ rồi lại học Quên. Vậy mà, chúng ta ko thể “ cúp cua được bước nào.
Tôi chỉ biết, trong giây phút hiện hữu, khi ý thức nhận biết chiếu vào dòng chảy sự sống, ta lắng nghe được ngôn ngữ của từng thứ, từng pháp, từng biểu hiện …..
Gọi đó là gì? Là phong thuỷ, là chiêm tinh , là dự đoán, là chu kỳ, là quy luật…
Tôi chẳng gọi nó là gì cả; tôi chạm đến, tôi ý thức, tôi thấy nó thế nào thì tôi gọi tên nó thế ấy. Tôi cũng biết nó chuyển động, và dao động , trong một cái trường, mà nó có một cái quy luật- quy luật ấy gọi là “ Ý Thức Hiện Hữu: RUNG ĐỘNG NĂNG LƯỢNG”. Trong trường ấy, chỉ đơn thuần là các dao động , liên tục giữa những khác biệt, và kiến tạo ra mọi thứ. Và mọi thứ , rồi cũng nằm trong Trường ấy…
Ta lần lượt gọi trường ấy là Đạo, là Hư Vô, Là Sự Sống, Là Trường Đời…..
Ờ, trường mà, nên ai đến đây cũng hai phận sự chính:
Học và Dạy Học
Nên,
Ta cứ thế “ dạy dỗ” lẫn nhau. Ta thật ra trong một đạo tràng lớn , hiện hữu trong Vô Hình Tướng.
Ở ngoài cổng trường, có chú bảo vệ, chú cũng từng đi học, đi dạy, và chú canh cổng trường….
Chú có biết Trường làm gì, chú không nhớ hết mặt học sinh, cả giáo viên …
Nhưng chú có biết, dù có ra sao thì mọi thứ sẽ như nào.
Mọi người nói chú nói đúng, nên chú có “ giác quan thứ sáu”
Chú nói” Chú chỉ Thấy vậy thôi, rồi chú nói lên”
Các giác quan thứ 6 mà tôi nói ở đầu á, là cái Thấy sao nói vậy, như chú vậy.
Thấy là Thấy
Trong Thấy có đúng & sai, nên ko quan trọng phải nhất định là Đúng hay Sai. Vì có là gì, nó cũng là cả hai.
Trong Thấy đó, nó miên man một thứ ,
Một thứ tình , miên man, ko hữu tình , cũng ko vô tình .
Nếu nó hữu tình nó sẽ tác động lên ta, nếu nó vô tình sao nó đã được nhận ra,
Nó cứ vậy đó
Như vậy thôi
Và nó - hiện hữu
Và ta và nó: Thấy nhau.
Gọi là đi mây về gió, bởi lẽ, thứ văn chương biểu hiện ra đây, có lẽ Mây và Gió hiểu rõ nhất. Dù nó ràng là tiếng việt, là alphabet….là rất rõ ràng mà vô cùng khó hiểu.
Thế nên,
Cứ để nó, như vậy đi!
Và đó cũng chu kỳ mới của tất cả chúng ta.
1. Tất cả đều là Pháp( năng lượng) giao thoa biểu hiện ra .
2. Mọi hoàn cảnh cũng đều là pháp, nó cũng muốn “ tiến hoá” chính nó. Thứ ( pháp) làm cho mọi thứ “ mắc kẹt” là cái Tâm Bám Chấp vào hoàn cảnh. Nó không có tội lỗi gì, cũng ko từ đâu tới, là do sự lặp đi lặp lại của các Ý Niệm - Suy Nghĩ- Cảm Xúc ta hun đắp mỗi ngày mà thôi.
3. Không có thứ gì là không thể .Thế nên , áp dụng vào đời sống nó có nghĩa là: cái gì cũng sẵn có trong vũ trụ. Tức là chủ nhân thật sự của mọi thứ vạn pháp là Vũ Trụ. Kỳ Diệu là Vũ Trụ lại được nhận diện và Ý Thức qua Ý Thức của Chúng Ta. Nếu chúng ta có được Sự Tự Nhận Thức thì chúng ta cũng không trở thành chủ nhân của Vũ Trụ mà là chủ nhân của cái Kênh mà chúng ra chọn đời sống của mình biểu hiện ra, tức cũng là: chúng ra có thể chọn cái cách mà Vũ Trụ này biểu hiện ra. Cụ thể : Làm Chủ đời sống—> cụ thể mỗi ngày làm chủ được Ý & Niệm, Thân - Khẩu -Ý
4. Người mạnh nhất là Người Dám Thấy Chính Mình.
5. Người giỏi nhất là Người Dám Sửa Mình để sống trọn vẹn, hạnh phúc.
6. Sự Giàu Có & Thịnh Vượng không đến từ năng lực kiếm tiền . Nó đến từ Năng Lực Sống & Khả Năng Chuyển Hoá Nội Tâm .
7. Sự sống là mầu nhiệm. Khi chúng ta ko yêu sự sống, chúng ta KHƯỚC TỪ mầu nhiệm, và vì thế các nỗ lực tìm kiếm hạnh phúc hay may mắn là Vô Nghĩa .
Mỗi ngày tôi có thể làm được một điều cho sự sống: đó là Thấy:
Thấy niệm bất thiện sinh khởi
Và gieo:
Gieo niệm Thiện lành.
Và sống:
Hiếu đạo với bậc sinh thành, tổ tiên, dòng họ, đất nước.
Và không phung phí bất cứ nỗ lực nào của trái đất trong từng hơi thở của mình. Cả vũ trụ vận hành, trái đất và thiên hà đang “ cật lực” cho tôi, chúng ta OXY để thở: tôi không dám phung phí tài nguyên trái đất bằng việc phung phí hơi thở sự sống vào các niệm bất thiện., bởi đó là Bất Hiếu với Trời Đất.
Biết ơn Đời đã ở đó.
Love.
Vũ Trụ Kỳ Diệu
01.10.025
(
→ Kết thúc chu kỳ cũ (0) & khởi đầu chu kỳ mới (1).
→ Năng lượng khởi động rõ rệt từ 1/10/2025, chính thức từ 01/01/2026.
Nhưng chỉ cần nó có đang “ nỗ lực” thì sự nỗ lực đó sẽ được phản hồi…
Tôi cắt bỏ toàn bộ cành, chỉ để lại nhánh chính, tỉa bớt lá, …
Và nó lại ra hoa, nhảy múa hát ca, với sự sống
Tất cả những gì tôi làm là “ Cắt”…
Nó ko cần tôi nhiều hơn để tự nó có thể ra hoa…! Thật là thứ “ bướng bỉnh”.
….
Nếu tôi đã không đến để cắt đi những thứ nó “ ôm đồm” … thì cuộc đời này cũng sẽ làm vậy với nó, cho nó một cơn gió, một sự kiện để “ gãy bớt”
Hoặc là.. chính nó sẽ phải tự kết những nhánh cây mình đã từng sinh ra, từng cưu mang….
Hoặc là nó sẽ ch..ết tất…
Nó sẽ phải làm những gì để sự sống được tiếp diễn…
Theo cái cách mà nó sẽ , từ đó, sẽ trưởng thành…..
…
Tôi cắt nó, và nó đáp lại bằng một Bông Hoa
Tôi quỳ xuống, tôi khóc…
Vì tôi thấy mình ở đó….
Và nó đang ra hoa
Vì tôi đã ở đó…!
Nước mắt khi ấy là điều đẹp đẽ nhất vượt mọi Thời Không.
…
Tôi và nó
Ở một khoảnh khắc ta nhìn thấy nhau
Là sự sống toàn vẹn , nhất thể và linh thiêng….
Tôi và Ta,
Là Một Vĩnh Cửu vô số phản chiếu.
Cũng vì Thấy biết chân thực như thế, kẻ ấy, thấy hoạ là bất khả từ, bất khả kháng nên dù lòng có khiếp sợ, chân giác vẫn thấy biết rõ bản chất chân thực của tai ương, mà từ đó định trong vô uý để từng bước, từng bước hành động trong khiêm nhường, tự trọng, tự thân vận động, với lòng tự tôn về sức mạnh vô đối của Vũ Trụ, đấng tạo hoá, và cũng là dòng chảy sự sống linh thiên- mầu nhiệm.
Vô Vi
Có thể nói, bên trong Tường trong Hư Vô & Vô Vi, là một linh thể mà mình thật sự hoà quyện ,
Đẹp đẽ & thuần khiết -
Phải nói rằng, cảm giác được ngắm nhìn ai đó, sinh linh nào đó, cái gì đó, pháp gì đó …hiện hữu mà làm
Tim mình rung động , rung động chỉ bởi Sự Có Mặt của họ / pháp đó là quá đẹp đẽ, là đủ Sống Động
Thì khi đó ,
Ta mới biết Tình Yêu thật sự nó rất….
Vô Trụ! Nhưng Vô Cùng.
Vì nó là
Yêu Sự Sống .
Nên, nếu ta quá đầy ắp những suy nghĩ, mong muốn, phải nên thì là… thì làm sao mà chạm vào Thứ Tình Yêu mong manh mà mạnh mẽ nhất mang tên : LOVE BEING!
Khi đó bạn không cần phải , nên, thì, là… gì cả - Love Being- tình yêu thuần khiết đó: nó TỰ HIỆU CHỈNH TẤT CẢ vào một trạng thái cân bằng động liên tục mang tên Sống,
Nên nếu mà một ngày bạn nhận ra, bạn quá đỗi biết ơn ai đó chỉ vì Sự Có Mặt của họ, thì bạn đã không biết Tim mình đã biết Yêu Thương thật sự đến mức trong khoảnh khắc đó, trái tim bạn đang cùng nhịp với , ko phải đối tượng đó, mà là Vũ Trụ.
Đó là cách mà Vũ Trụ yêu.
Tôi thích cảm giác vi tế của tâm thức…
Cảm giác mà ánh nắng sớm len nhẹ vào phòng, rồi nhẹ nhàng đan bàn tay dịu dàng của mình lên khắp căn phòng…
Tôi nhớ, có những ngày tôi đi dưới ánh trăng, ánh trăng rọi lên tóc của em bé đang chơi đùa dưới trăng…. khiến tôi xúc động vô cùng…
Với tôi, nó đẹp vô cùng, vô cùng sống động, vô cùng tuyệt !
Tôi nhớ, có những khi tôi ngắm một thứ gì đó… đến mức tôi và nó hoà chung vào một timline…..tôi như du hành đến vũ trụ của thứ mình đang ngắm.
Thực tế, đây là một thói quen từ bé của tôi, tôi không nhớ mọi thứ bằng chuyển động, hình tướng, cấu trúc… mà bằng chính “ dòng chảy” ẩn giấu bên dưới”….
Tôi không chỉ nhớ lời nói, hành động….không thôi ! Mà bằng cả những Gốc Rung Động Tâm Thức được phát đi trong lưc tương tức.
Sự nhạy cảm năng lượng đó là một “Món Quà “& “Lời Nguyền “cùng lúc . Bởi chạm vào vi tế được thì chạm vào được cả thứ đối lập… vì chúng là phản chiếu của nhau để tạo nên sự tồn tại- Being.
Và cả hành trình sống là một hành trình Chuyển Hoá… để trở về với Chính Mình của cái Thấy. Để cái Thấy đi du hành vũ trụ và trở về Hư Không- Thuần Khiết.
Và, nó rất đẹp!
Chúng ta biết, nên biết, rằng: mọi thứ trong đời sống của chúng ta, là sự phản chiếu chính mình….
Và vì thế, sau tất cả,
Có cái gì không phải là mình đâu?!
Nên, sao ta nỡ không ưng chính mình được!
Tội mình!
Nên, chúng ta nhất định phải: để Mình được tự do, được tiến bộ, được đi qua tất cả mà ko mắc kẹt ở đâu.
Nha, mình!










