Container Icon

Bài thuốc chữa ung thư



VỊ LINH MỤC GIÚP HÀNG NGÀN NGƯỜI "LẬT NGƯỢC" ÁN TỬ UNG THƯ TỪ BÀI THUỐC LÔ HỘI VÀ MẬT ONG


Công thức kỳ diệu này được linh mục Romano Zago ghi rõ trong cuốn sách "Ung thư có thể chữa được". Thật khó tin nhưng hỗn hợp chỉ có 3 loại nguyên liệu nha đam, mật ong và rượu đã giúp hàng ngàn người chữa khỏi ung thư đường ruột, cổ họng, trực tràng, ung thư gan, vú, tuyến tiền liệt...


Ung thư là căn bệnh nguy hiểm có tỉ lệ tử vong cao, đứng đầu thế giới trong tất cả các loại bệnh mắc phải. Theo số liệu gần đây nhất, mỗi năm có ít nhất 8,2 triệu người tử vong vì ung thư, nhiều hơn các ca tử vong vì HIV/AIDS, lao và sốt rét cộng lại. 


Đây là căn bệnh được nhiều quốc gia trên thế giới đầu tư nghiên cứu để tìm ra các phương pháp điều trị phù hợp cho mỗi loại ung thư nhưng nó vẫn là thách thức lớn đối với y học.


Thế nhưng, gần đây việc nghiên cứu và chữa trị thành công cho bệnh nhân mắc ung thư của Linh mục Romano Zago đã gây ngạc nhiên cho toàn giới y khoa trên thế giới. 


Linh mục Romano Zago (SN 1932, tại tỉnh Lajeado, Brazil) và được chỉ định làm mục vụ tại Thánh địa Bethalem. Từ nhiều năm nay, Linh mục Romano Zago rất nổi tiếng vì đã chữa rất nhiều người khỏi bệnh ung thư, mặc dù ông không phải là bác sĩ, cũng không phải là thầy phép.

 

Công thức kỳ diệu để điều trị nhiều bệnh ung thư này đã được ông ghi rõ vào cuốn sách “From the air you can recover” với mong muốn truyền công thức này đi cho mọi người tên toàn thế giới. Thật kì lạ và khó tin nhưng hỗn hợp chỉ có 3 loại nguyên liệu là nha đam, mật ong và rượu đã giúp hàng ngàn người chiến đấu thành công với căn bệnh ung thư đường ruột, cổ họng, trực tràng, ung thư gan, vú, tuyến tuyền liệt...


Công thức đơn giản gồm: Hai lá lớn hoặc ba lá nhỏ cây lô hội (chừng 1kg), nửa cân mật ong và 3 hay 4 muỗng canh rượu trắng mạnh. Cách làm: Rửa sạch lô hội, gọt bỏ hai hàng gai 2 bên và cắt thành từng lát mỏng mà không cần gọt lớp vỏ xanh. Sau đó cho cả 3 nguyên liệu trên vào máy xay sinh tố xay nhuyễn ra thành một loại xi rô. 


Hỗn hợp sau khi xay nhuyễn xong, đổ vào chai thủy tinh có miệng lớn. Sau vài giờ nước bọt của lô hội lắng xuống, đem cất vào tủ lạnh. Vậy là ta đã có vũ khí để tiêu diệt tế bào ung thư rồi.

 

Trước khi dùng phải lắc khuấy đều lên, ngày uống ba lần, mỗi lần một muỗng canh (khoảng 20ml), và phải uống trước các bữa ăn từ 15 đến 20 phút (nghĩa là uống khi bụng còn đói) mới công hiệu. Trong quá trình uống hỗn hợp trên nên hạn chế ăn các loại thức ăn chứa chất béo, sữa, sản phẩm từ sữa, đồ ăn ngọt...


Thay vào đó, hãy bổ sung thật nhiều rau xanh, trái cây tươi, gừng, hành tây...vào thực đơn hàng ngày. Người khỏe mạnh và để ngăn ngừa bệnh ung thư, nên uống mỗi năm một lần với một loạt trị liệu 10 ngày như cách chỉ dẫn ở trên.


Linh mục Zago nói, ông đã học được của người dân nghèo Brazil cách sử dụng nhiều loại cây cỏ để chữa bệnh. Mật ong là một vị thuốc hữu hiệu giúp tăng sức đề kháng cho cơ thể, phòng chống nhiễm trùng. Rượu mạnh làm cho mạch máu nở lớn để cho mật ong pha lẫn với xi rô lô hội dẫn tới mọi tế bào trong lục phủ ngũ tạng của cơ thể, vừa nuôi dưỡng tế bào, vừa chữa lành mọi vết thương và vừa lọc máu. 


Bình thường việc chữa bệnh kéo dài khoảng 10 ngày. Uống trên 10 ngày nên đi khám bệnh lại để xem bệnh tình ra sao, và so sánh kết quả trước và sau khi điều trị.

 

Nếu cần thì uống tiếp thêm 10, 20 hoặc 30 ngày nữa cho tới khi hoàn toàn khỏi bệnh. Bình thường bệnh nhân sẽ cảm thấy khá ngay sau đó. Vì thuốc cây lô hội này trị được tất cả mọi bệnh ung thư như: ung thư da, ung thư cổ họng, ung thư vú, ung thư tuyến tiền liệt, ung thư óc, ung thư bao tủ, ung thư ruột và cả ung thư máu nữa...


Linh mục Zago cho biết, lô hội có tất cả trên 300 loại nhưng loại dùng để chữa bệnh tốt nhất là cây lô hội có lá hình thon, vỏ mầu xanh lá cây tươi và có đốm trắng (không nên dùng loại lá có màu xám và đốm trắng), hai bên có gai nhọn nhưng rất mềm, lá dài trung bình từ 30 đến 50cm, chiều cao 60 đến 90cm, bên trong là chất thạch trắng. Lô hội là loại thực vật chứa chất oxy mạnh, có đến 40% chất chống ung thư và hơn 200% các loại dược liệu so với các loại cây khác. 

 

Ngoài ra lô hội còn có hiệu năng để chữa chứng rụng tóc: Lấy chất nhờn của lá lô hội thoa lên đầu, cứ hai ngày thoa một lần nơi vùng tóc bị rụng, để cho nhựa khô lối hai hoặc ba giờ đồng hồ rồi mới gội đầu cho sạch. Phải áp dụng từ 6 tháng trở lên tóc mới mọc trở lại khá rậm rạp.


Cây lô hội còn có công dụng khác như cầm máu, phỏng da, mụn ngứa, mụn sừng trâu. Ví dụ chỗ phỏng da bị rát, lấy một miếng lô hội cắt đôi đắp lên chỗ phỏng, lấy băng keo dán lại, qua đêm sẽ hết đau. Về mụn thì phải đắp bốn năm ngày liên tiếp mới có kết quả. Ngoài ra nó còn trị được bệnh nhức đầu và bệnh đau bụng ngâm ngẩm cũng uống cách thức như áp dụng để chữa bệnh ung thư cũng có kết quả hữu hiệu.

 

Với  công thức đơn giản mà kỳ diệu để đánh bật tế bào ung thư này, Linh mục Romano Zago  đã chữa thành công cho rất nhiều bệnh nhân như trường hợp của Thư ký của trường Thánh địa Bethelem bị ung thư cổ họng. Chỉ 2 tháng sau khi dùng xi rô lô hội do Linh mục Zago làm, ông Thư ký đã khỏi bệnh, nói được và làm việc bình thường trở lại.

 

Hay như trường hợp của chú bé Geraldito người Argentina chỉ mới 5 tuổi đã mắc bệnh ung thư máu. Đây là ca chữa bệnh cảm động nhất mà Linh mục Romano Zago còn nhớ cho tới tận giờ. Sau khi tìm đủ cách chữa trị cho Geraldito  mà không hiệu quả, cha mẹ em đưa em sang thăm Thánh địa Bethelem để cầu xin Chúa Giê Xu Cứu Thế, biết đâu hy vọng Chúa sẽ thương xót mà chữa lành bệnh cho đứa con yêu.

 

Tại đây song thân em tình cờ gặp Linh mục Romano Zago. Linh mục đề nghị cha mẹ của em sử dụng thử phương thuốc chữa bệnh của Linh mục trong vòng hai tháng. Rất may là bé Geraldito hợp tác, ngoan ngoãn uống xi rô lô hội do Linh mục Romano xay cho. 


Nhưng vào trước khi tháng thứ hai chấm dứt, các bác sĩ chữa trị cho biết em đã hoàn toàn khỏi bệnh ung thư máu. Chính Linh mục Romano Zago đã kể lại các vụ chữa bệnh công hiệu trên đây cho nguyệt san Thánh Địa để cho mọi người biết rằng có thể chữa khỏi bệnh ung thư với các chất liệu đơn sơ mà tạo hóa đã dựng nên trong thiên nhiên để ban bố cứu giúp con người.


Công thức từ lô hội và mật ong chữa ung thư:


- Thành phần: Lô hội (hay nha đam, chừng 1kg), 0.5kg mật ong, 3-4 muỗng canh rượu mạnh (1 muỗng canh khoảng 20ml).


- Cách làm: Rửa sạch lô hội, bỏ gai thái mỏng. Xay nhuyễn lô hội cùng mật ong và rượu. Sau đó để tủ lạnh dùng trong khoảng 10 ngày.


- Cách dùng: Uống trước bữa ăn 30 phút, ngày 3 lần, mỗi lần 1 muỗng canh (khoảng 20ml). Uống 10 ngày, nghỉ 5 ngày trước khi bắt dầu liệu trình mới.


SƯU TẦM 

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Ba hạn chế cơ bản của khoa học hiện đại

 




Một số nhà tư tưởng vĩ đại nhất muốn xác định bản chất của sự suy luận toán học để đạt được sự hiểu biết sâu sắc hơn về khái niệm ‘chứng minh’ trong môn này. Để đạt mục tiêu đó, họ đã cố gắng hệ thống hóa quá trình tư duy suy luận của con người, và áp dụng vào toán học. Họ phỏng đoán rằng logic và toán học có mối quan hệ với nhau và toán học có thể là một nhánh của logic, hoặc ngược lại. Từ đó, họ cho rằng chúng ta có thể áp dụng phương pháp suy diễn logic của hình học cho toán học. Khi đó, tất cả các kết quả đúng của một hệ thống có thể bắt nguồn từ một tập nhỏ các tiên đề cơ sở.

‘’Sự phát triển theo tiên đề của hình học đã gây ấn tượng mạnh mẽ đối với các nhà tư tưởng trong mọi thời đại. Vô tận các mệnh đề đã được rút ra từ một số lượng nhỏ các tiên đề’’. Tiến sĩ triết học Ernest Nagel và Tiến sĩ toán học James R. Newman đã viết trong cuốn sách của họ Chứng minh của Gödel: “Hình thức tiên đề của hình học là mô hình kiến thức khoa học tốt nhất, đối với nhiều thế hệ các nhà tư tưởng xuất chúng”.

Mâu thuẫn dai dẳng trong Logic 

Tuy nhiên, những nghịch lý cố hữu luôn tồn tại trong logic. Chúng cũng đã được phát hiện trong lý thuyết tập hợp, chẳng hạn như Nghịch lý Russell. Những nghịch lý đó đều có hai điểm chung: tự tham chiếu và mâu thuẫn. Một nghịch lý đơn giản và phổ biến là ‘’nghịch lý kẻ nói dối’’. Nghịch lý Epimenides là dạng đầu tiên được biết đến của nghịch lý người nói dối. Phiên bản phổ biến phát biểu như sau: "Epimenides, một người dân của đảo Kríti, đã nói: Tất cả dân đảo Kríti đều là kẻ nói dối". Thomas Fowler (1869) mô tả nghịch lý như sau: "Epimenides người đảo Kríti nói rằng tất cả các dân đảo Kríti là những kẻ nói dối, nhưng Epimenides cũng là một dân đảo này, vì vậy ông cũng là một kẻ nói dối. Nhưng nếu ông ta là một kẻ nói dối, thì những gì ông nói đều không đúng sự thật, và do đó các dân đảo Kríti là những người thật thà, nhưng Epimenides là một người dân của đảo này, và do đó những gì ông nói đều đúng sự thật. Vì vậy chúng ta cứ chứng minh vòng vòng, giữa Epimenides và các dân đảo Kríti là nói thật và nói dối ". Tóm lại, tuyên bố đó có thể không đúng cũng không sai. Đơn giản là nó không thể khẳng định được. Từ việc phát hiện ra những nghịch lý trong lý thuyết tập hợp, các nhà toán học nghi ngờ rằng có thể có những khiếm khuyết nghiêm trọng trong các nhánh khác của toán học.

Nghịch lý Epimenides là dạng đầu tiên được biết đến của nghịch lý người nói dối. (Ảnh: Wikipedia)

Trong cuốn sách của mình: Gödel, Escher, Bach: An Eternal Golden Braid* (tạm dịch: Gödel, Escher, Bach: Sự gắn kết nội tại quý như vàng), Tiến sĩ Douglas Hofstadter, giáo sư khoa học nhận thức tại Đại học Indiana ở Bloominton, đã viết: “Những loại vấn đề nảy sinh trên nền tảng toán học như thế này đã tạo ra sự quan tâm lớn trong việc mã hóa các phương pháp suy luận của con người trong những năm đầu của thế kỷ XX. Các nhà toán học và triết học đã bắt đầu có những nghi ngờ nghiêm trọng về việc có phải những lý thuyết cụ thể nhất, chẳng hạn như nghiên cứu về số nguyên (lý thuyết số), đã được xây dựng trên nền tảng vững chắc không. Nếu nghịch lý có thể được phát hiện dễ dàng như vậy trong lý thuyết tập hợp, thì liệu các nghịch lý đó cũng sẽ không tồn tại trong các nhánh khác của toán học?’’

Các nhà logic học và toán học đã cố gắng giải quyết những vấn đề này. Một trong những nỗ lực nổi tiếng nhất được Alfred North Whitehead và Bertrand Russell thực hiện trong tác phẩm đồ sộ của họ Nguyên lý Toán học. Họ nhận ra rằng tất cả các nghịch lý đều có liên quan đến tự tham chiếu và mâu thuẫn, họ sắp xếp chúng thành một hệ thống phân cấp để không cho phép diễn ra cả hai nghịch lý. Về cơ bản, Nguyên lý Toán học có hai mục tiêu: một là cung cấp phương pháp suy diễn toán học hoàn chỉnh từ một tập hợp tiên đề hữu hạn, hai là để chắc chắn không có nghịch lý.

Vào thời điểm đó, không rõ liệu Russell và Whitehead có thực sự đạt được mục tiêu của họ hay không. Có rất nhiều sự tranh luận xung quanh chủ đề này. Nền tảng của logic và toán học dường như không vững chắc. Các nhà toán học hàng đầu trên thế giới đã dành khá nhiều nỗ lực để thẩm tra công việc của Russell và Whitehead.

Triết học rất năng động, và nó dường như không có quy tắc và giới hạn nghiêm ngặt. Triết học không có ranh giới xác định trong các lĩnh vực để khám phá, và nó cũng có thể nghiên cứu chính xác bản chất của khoa học, nghệ thuật và đạo đức.

Cách mạng Copernican trong triết học

Cuộc cách mạng này sinh ra khoa học hiện đại và ảnh hưởng đến sự phát triển của các công cụ đáng tin cậy và thiết yếu nhất của khoa học hiện đại, như logic và phương pháp luận. Triết học là tự do, tự do như tâm trí con người, chỉ giới hạn bởi trí tưởng tượng của mỗi người. Một số triết gia hy vọng rằng, với sự trợ giúp của khoa học, cuối cùng họ có thể hiểu được bản chất của vũ trụ.

Tuy nhiên, sau hàng ngàn năm nghiên cứu triết học từ thời Hy Lạp cổ đại, niềm hy vọng và sự lạc quan lớn vào triết học cuối cùng đã sụp đổ. Immanuel Kant, sinh ngày 22 tháng 4 năm 1724, đã gây ra một cuộc cách mạng Copernican trong triết học trong những năm cuối đời. Ông được coi là nhà triết học hiện đại có ảnh hưởng nhất. Nhà thơ Heinrich Heine đã viết về ông:

‘’Ông sống một cuộc sống độc thân cổ điển theo trật tự và trừu tượng, sinh sống, uống cà phê, viết lách, giảng bài tại trường đại học, ăn uống, đi bộ, tất cả đều có thời gian cố định. Khi Immanuel Kant xuất hiện trong chiếc áo khoác màu xám, với chiếc ba toong trong tay, rời khỏi cửa nhà thì hàng xóm biết rằng đó chính xác là ba giờ rưỡi. Ông thường đi đến đại lộ Lime Tree, cho đến nay nơi đây vẫn được gọi tên là ‘’Đại lộ Triết gia’’ để tưởng nhớ đến ông. Có một sự tương phản kỳ lạ giữa cuộc sống của ông và tư tưởng hủy diệt, nghiền nát thế giới của ông!’’ (Trích từ cuốn sách của Henry D. Aiken, Thời đại tư tưởng, trang 27-28).

Năm 1781, Kant xuất bản cuốn Phê phán lý tính thuần túy, một tư tưởng nghiền nát thế giới của ông. Nó dài hơn 800 trang. Đó là một cuộc kiểm tra nghiêm túc và nghiêm ngặt về ‘’lý tính thuần túy’’.

Theo Kant, khi lý tính thuần túy vượt quá khả năng trải nghiệm của con người, thì chắc chắn nó sẽ rơi vào mâu thuẫn, trong đó một luận điểm và phản đề của nó đều có giá trị như nhau. Ví dụ, hãy xem xét một câu hỏi như ‘’Vũ trụ là hữu hạn hay vô hạn?’’ Sau đó, đối với một luận điểm rằng Vũ’’ trụ là hữu hạn’’, thì sẽ có một phản đề không thể tránh khỏi rằng ‘’Vũ trụ là vô hạn’’. Không trải qua thực nghiệm, lý tính thuần túy trở thành sự suy đoán từ thực tiễn.

Kant đã phá vỡ giá trị của một số tác phẩm triết học quan trọng nhất của siêu hình học được nhiều người tin tưởng qua nhiều thế hệ.

Trong siêu hình học, nhiều thế hệ các nhà triết học đã cố gắng đưa ra giải thích về bản chất của vũ trụ. Theo Kant, những nỗ lực đưa ra một bức tranh hoàn chỉnh về vũ trụ như vậy, vượt ngoài tầm kinh nghiệm của con người, luôn dẫn đến những mâu thuẫn không thể tránh khỏi. Trước Kant, các nhà triết học đã tranh luận không có hồi kết về bản chất của vũ trụ.

Thật ra, Kant không có ý định phá hủy siêu hình học. Thay vào đó, ông muốn cứu nó bằng cách thiết lập các phương pháp an toàn của khoa học tự nhiên cho siêu hình học. Kant có hiểu biết sâu sắc về khoa học bởi vì, theo nhiều cách, ông chính là một nhà khoa học. Ông được coi là người sáng lập của một lĩnh vực chính trong khoa học hiện đại. Allen W. Wood, trong phần giới thiệu về cuốn sách Những bài viết cơ bản của Kant, đã viết:

‘’Là một nhà nghiên cứu, Kant dành phần lớn thời gian và trí tuệ của mình cho khoa học tự nhiên như: vật lý, toán học, hóa học, thiên văn học và ngành học (mà bây giờ ông được coi là người sáng lập) của 'địa lý vật lý', bây giờ gọi là 'khoa học trái đất’’.

Kant muốn nâng cao vị thế của siêu hình học đến mức độ của một khoa học chân chính. Trớ trêu thay, bước đầu tiên và là cách duy nhất ông cần làm là chứng minh những hạn chế vốn có của siêu hình học. Vậy thì siêu hình học không nên suy đoán về những thứ như bản chất tối thượng của vũ trụ. Thay vào đó, siêu hình học nên tìm hiểu và hạn chế nghiên cứu ở những điều thực tế hơn có thể dựa trên kinh nghiệm của con người.

Giới hạn của Khoa Lý tính thuần túy

Phê bình Lý tính thuần túy cũng là một bài kiểm tra quan trọng của Khoa lý tính thuần túy, bản chất và cấu trúc của tâm trí con người. Bằng khái niệm ‘’lý tính thuần túy’’, Kant đã đề cập đến một hình thức thuần túy của một kiến thức tiên nghiệm (trước khi trải nghiệm), không liên quan đến kiến thức hậu nghiệm (sau khi trải nghiệm).

Kant tin rằng các khái niệm về không gian và thời gian, như trong hình học Euclide và cơ học Newton cổ điển, có nguồn gốc từ sự tổng hợp kiến thức tiên nghiệm, được xác định bởi một số đặc điểm bẩm sinh của tâm trí con người.

Tuy nhiên, rất lâu sau khi Kant qua đời, giờ chúng ta mới biết rằng Kant đã sai về điều này. Những tiến bộ trong toán học đã chỉ ra rằng các loại hình học khác nhau có thể có giá trị, trong đó có hình học Euclide. Và thuyết tương đối Einstein đã tiết lộ một quan điểm rất khác về không gian và thời gian. Kant sẽ còn ngạc nhiên hơn nữa bởi lý thuyết lượng tử, đưa ra khái niệm về sự không xác định thách thức khái niệm cơ bản nhất về nguyên nhân và kết quả.

Mặc dù Kant có phần lỗi thời, nhưng các nguyên lý chính của ông vẫn còn giá trị cho đến ngày nay kể từ khi ông lần đầu tiên công bố tư tưởng ‘’nghiền nát thế giới’’ của mình.

Theo Kant, tâm trí con người không giống như một tấm gương phản chiếu thụ động thực tế từ thế giới bên ngoài. Thay vào đó, tâm trí tích cực tham gia vào việc quản lý và tổ chức dữ liệu cảm giác, biến các cảm giác đó trở thành nhận thức và khái niệm. Theo Kant, sự phân biệt rõ ràng giữa kiến thức tiên nghiệm và kiến thức hậu nghiệm là điều quan trọng. Kiến thức tiên nghiệm dẫn dắt tâm trí đến những gì tâm trí có thể cảm nhận được. Vì vậy, nhận thức về thế giới bên ngoài không chỉ đơn thuần xuất phát trực tiếp từ các giác quan. Thay vào đó, tâm trí hình thành và thêm vào các nhận thức.

Theo Kant, những gì tâm trí chúng ta cảm nhận và hình thành giả thuyết chủ quan là khác với những thứ bên ngoài. Mặc dù Kant tin rằng những thứ khách quan tồn tại bên ngoài tâm trí của chúng ta, ông kết luận rằng tâm trí con người không bao giờ biết được ‘’những thứ bên trong chính bản thân họ’’.

Trong thời đại ngày nay, khoa học hiện đại là một phần không thể thiếu trong xã hội. Khoa học hiện đại phát triển cùng với xã hội phương Tây, và nó đã ảnh hưởng và bị ảnh hưởng bởi sự phát triển của công nghệ, kinh tế, phương pháp chiến tranh và văn hóa. 

Là một phần của văn hóa, triết học có liên quan đặc biệt đến khoa học hiện đại. Mặc dù khoa học hiện đại đã chuyên sâu vào các lĩnh vực chuyên môn riêng biệt và thường không tham gia vào triết học, nhưng để vượt qua giới hạn của lý thuyết khoa học, triết học vẫn đóng một vai trò quan trọng trong việc hướng dẫn những nhà khoa học tiên phong nhất đạt được các tiến bộ.

Triết học có thể làm điều này bởi vì nó không bị giới hạn trong khuôn khổ của một lý thuyết khoa học cụ thể. Sức mạnh của triết học bắt nguồn từ sức mạnh của tâm trí con người, ấy là khả năng suy luận một cách có ý thức và hợp lý về hầu hết mọi chủ đề.

Tuy nhiên, có một lực lượng lớn hơn triết học tác động đến tâm trí con người, đó là lực lượng của văn hóa và ngôn ngữ.

Ở phương Tây nơi khoa học hiện đại ra đời, một phương pháp suy luận có hệ thống được phát triển bởi người Hy Lạp cổ đại. Phương pháp lý luận có ảnh hưởng mạnh mẽ đến văn hóa và ngôn ngữ phương Tây liên quan đến những gì được coi là sự thật và tri thức.

Trong thời hiện đại, loại lý luận này, đặc biệt là lý luận suy diễn, đã được chuyển thành một hình thức cực đoan. Sự phát triển theo hình thức cực đoan này đã ảnh hưởng đến ba lĩnh vực chính của văn hóa phương Tây gắn liền với sự phát triển của khoa học hiện đại, đó là: triết học, toán học và vật lý.

Vấn đề nghịch lý chung 

Mặc dù bề ngoài triết học, toán học và vật lý có vẻ rất khác nhau, nhưng với các phương thức suy diễn chung, chúng có những vấn đề chung. Trong từng lĩnh vực, việc theo đuổi sự hoàn thiện tuyệt đối và nhất quán về kiến thức đã dẫn đến mâu thuẫn.

Trong vật lý, các nhà khoa học đã cố gắng phát triển một lý thuyết toán học hoàn chỉnh và nhất quán mà về nguyên tắc có thể mô tả và dự đoán vô số hiện tượng vật lý. Nhưng sau nhiều thập kỷ nghiên cứu hướng tới mục tiêu đó, nguyên lý bất định đã xuất hiện ở trung tâm của vật lý. Trong một thế giới vi mô, vật chất dường như sở hữu các khái niệm kép và không nhất quán như sóng và hạt đồng thời tồn tại.

Theo logic luận, khi mọi người cố gắng mô hình hóa hoàn toàn và nhất quán tất cả toán học trong một hệ thống tiên đề, Gôdel đã chứng minh rằng không có hệ thống chính thức tiên đề nào có khả năng mô hình hóa số học đồng thời hoàn chỉnh và nhất quán. Một hệ thống chính thức như vậy phải không đầy đủ hoặc không nhất quán. Nếu một hệ thống như vậy hoàn tất, thì nó sẽ rút ra được các tuyên bố mâu thuẫn vừa đúng vừa sai.

Trong triết học, nhiều thế hệ các nhà tư tưởng đã cố gắng xác định bản chất cuối cùng của sự vật thông qua lý luận, cho rằng một chuỗi lý luận nhất quán hợp lý sẽ dẫn đến kết luận chính xác. Cuối cùng, Kant đã chỉ ra rằng những nỗ lực siêu hình như vậy liên quan đến ‘’lý tính thuần túy’’ vượt ra ngoài kinh nghiệm của con người chắc chắn sẽ dẫn đến những mâu thuẫn trong đó một luận đề và phản đề của nó có giá trị như nhau.

Trong tất cả những nỗ lực này, những nỗ lực để đạt được sự hoàn thiện và nhất quán tuyệt đối dường như làm phát sinh điều ngược lại. Cách duy nhất để tránh nghịch lý là hạn chế phạm vi nghiên cứu.

Huyền thoại của khoa học hiện đại

Khám phá về những vấn đề cơ bản này là một trong số những thành tựu lớn nhất của khoa học hiện đại. Không có thay đổi cơ bản, khoa học hiện đại không bao giờ có thể vượt qua những hạn chế này.

Sự lạc quan và niềm tin rằng, với đủ thời gian và công sức, khoa học hiện đại cuối cùng sẽ khám phá ra một lý thuyết hoàn chỉnh và nhất quán về vũ trụ bằng các phương pháp hiện tại thì đó chỉ là một huyền thoại.

Trong khi phấn đấu cho sự hoàn thiện và nhất quán tuyệt đối, khoa học hiện đại liên tục tự hạn chế phạm vi kiến thức về vũ trụ. Một phương pháp chung của khoa học hiện đại là loại bỏ những hiện tượng nằm ngoài khả năng của nó. Ngày nay, các nhà khoa học và triết gia thường nghiên cứu các khía cạnh bề ngoài của sự vật cho các mục đích thực tế.

Vật lý học là một thành phần của khoa học hiện đại mà các ngành khoa học khác cố gắng cạnh tranh. Một số nhà vật lý thực hiện các công trình tiên phong, với sự trợ giúp của triết học, để tiến lên vượt ra ngoài cơ học lượng tử. Tuy nhiên, lý thuyết của họ đang trở nên quá trừu tượng và cực đoan, vượt quá khả năng kinh nghiệm của con người, các lý thuyết này không thể xác minh và ngày càng gây tranh cãi.

Việc không có khả năng xác minh các lý thuyết đã cho thấy những hạn chế của các phương pháp của khoa học thực nghiệm. Nếu không có khả năng kiểm tra một lý thuyết, nó có thể trở thành như siêu hình học như Kant đã cảnh báo không?

Hơn nữa, các báo cáo toán học chính xác nhất có thể được diễn giải theo những cách rất khác nhau về liên hệ của chúng với thực tế. Trong cơ học lượng tử, một trong những lý thuyết được xác minh và đáng tin cậy nhất của khoa học hiện đại, các nhà vật lý vẫn có nhiều cách giải thích khác nhau và mâu thuẫn về ý nghĩa của nó và cách nó liên quan đến thực tế.

Tất nhiên khoa học hiện đại sẽ tiếp tục thực hiện vô số khám phá thú vị, chẳng hạn như các hành tinh trong các hệ mặt trời khác chưa từng được biết đến trước đây, và có lẽ một lý thuyết mới sẽ được các nhà vật lý công nhận. Tuy nhiên, đây chỉ là giải quyết được các câu hỏi cơ bản nhất trong phạm vi rất hạn chế. Các vấn đề cơ bản về vũ trụ và bản nguyên vật chất mãi sẽ vẫn là bí ẩn đối với nhân loại.

Xét về tổng thể chung, dường như khoa học hiện đại đang tiến gần đến đường tiệm cận của sự phát triển của nó bằng các phương pháp hiện tại.

Khung hạn chế của các khái niệm

Khoa học hiện đại bắt nguồn từ văn hóa phương Tây nơi nó được sinh ra. Những hạn chế cơ bản của khoa học hiện đại được kết nối với nguồn gốc đó. Điểm khởi đầu của khoa học hiện đại gắn liền với nền văn hóa cụ thể đã dẫn đến những đặc điểm riêng và đưa nó vào loại khoa học mà nó đã trở thành.

Nói cách khác, khoa học hiện đại và phương pháp của nó không được xây dựng trên cơ sở các kiến thức tiến bộ về vũ trụ. Thay vào đó, sự thiên vị văn hóa và các lực lượng xã hội khác ảnh hưởng và kìm hãm sự phát triển của nó. Ở dạng cực đoan, khoa học hiện đại áp đặt các giới hạn cho các lý thuyết của ngôn ngữ toán học trong một hệ thống khép kín.

Và không có gì đáng ngạc nhiên khi thiên nhiên không phù hợp với một chiếc hộp được xây dựng từ một khung khái niệm với các giới hạn đối với bất kỳ lý thuyết nào trong khuôn khổ đó. Nếu các lý thuyết nâng cao hơn có thể được đề xuất, thì vẫn nằm trong cùng một khuôn khổ, những hạn chế cơ bản vẫn còn tồn tại.

Một số khía cạnh của khoa học hiện đại, như phương pháp suy luận và hệ thống hóa, đã trở thành một khung hạn chế của các khái niệm. Trong khi thừa nhận những thất bại lớn của khoa học hiện đại, mọi người vẫn bám vào nó nói rằng không có sự thay thế nào tốt hơn.

Lịch sử khoa học đã chứng minh nhiều lần rằng những tiến bộ vượt bậc xuất hiện đều có liên quan đến các cuộc đấu tranh và vượt lên trên các ý tưởng đã được thiết lập. Mỗi đột phá ý tưởng đòi hỏi một sự sẵn sàng để từ bỏ các tư duy cổ điển.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

8 kiến trúc tiên tiến kinh ngạc cổ xưa: người cổ đại không thể xây dựng?

 


Các công trình cổ đại này được thiết kế và thi công với kỹ thuật công nghệ vượt xa so với tuổi ước tính của chúng. Những học giả ngoài dòng chính thống tin rằng kiến thức và công nghệ cần thiết để xây dựng những cấu trúc tiên tiến đáng ngạc nhiên này đến từ ngoài trái đất hoặc từ một nền văn minh tiền sử vượt trội.

Trong thế giới chúng ta đang sống ngày nay, những công trình đáng kinh ngạc về kỹ thuật kiến trúc đã trở nên phổ biến nhờ sự tinh tế, sáng tạo và tiến bộ mà nhân loại đã đạt được trong hàng trăm năm qua. Tuy nhiên, rất nhiều các công trình cổ đại kỳ vĩ vẫn tồn tại cho đến ngày nay mặc dù đã trải qua sự khắc nghiệt của thời gian.

Chúng ta coi xã hội hiện đại là nền văn minh nhân loại tiên tiến nhất, nên hầu hết chúng ta không thể tưởng tượng rằng tổ tiên của chúng ta cũng có khả năng xây dựng những công trình tương đương như thế, và thậm chí là những cấu trúc còn ấn tượng hơn những gì chúng ta có ngày nay.

Dưới đây chúng ta hãy xem xét qua về 8 trong số các cấu trúc cổ xưa rất tiên tiến này, tưởng chừng như chúng ta không thể xây dựng.

1. Quần thể hang động Long Du 

Bên trong hang động Long Du. (Ảnh: Wikipedia)

Một trong những di chỉ ngầm dưới lòng đất bí ẩn nhất từng được phát hiện là một quần thể hang động gần Thập Yển, Bắc Thôn, tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc. Di chỉ này đã được các nông dân tình cờ đào được vào năm 1992. Hang Long Du gồm một loạt các hang động nhân tạo được cho là ít nhất đã 2.000 năm tuổi và là một trong những công trình lớn nhất do con người xây dựng dưới lòng đất. Nhiều nhà nghiên cứu đã phải bối rối trước kích thước và độ chính xác của các hang động.

Các nhà khảo cổ học, kỹ sư, kiến trúc sư và các nhà địa chất trên toàn thế giới đã cố gắng tìm hiểu cách thức, thời gian và mục đích xây dựng các hang động nhân tạo này, nhưng không ai có thể đưa ra được câu trả lời thỏa đáng cho tất cả bí ẩn về công trình đó.

2. Thành phố ngầm Derinkuyu - Thổ Nhĩ Kỳ

Thành phố ngầm Derinkuyu. (Ảnh: pinterest)

Thành phố ngầm khổng lồ Derinkuyu vẫn luôn bị bao phủ với những bí ẩn kể từ khi được phát hiện tình cờ vào năm 1968. Thành phố 18 tầng được xây dựng bên dưới bề mặt mặt đất này được tìm thấy ở vùng Cappadocia của Thổ Nhĩ Kỳ - một khu vực nổi tiếng toàn cầu với mạng lưới mê cung rộng lớn dẫn đến các thành phố ngầm khác nhau. Thành phố ngầm Derinkuyu rất lớn, nó có thể chứa tới 20.000 người. Hơn nữa, các phòng của nó được thiết kế phục vụ các mục đích và chức năng khác nhau như khu nhà ở, đền thờ, cửa hàng, lăng mộ và nhiều các chức năng khác nữa. Điều thú vị là thành phố cũng có hệ thống an ninh và cung cấp nước tinh vi, đảm bảo sự sống và an toàn cho những người sống ở đó. Không người nào biết chắc ai đã xây dựng thành phố và tại sao, nhưng các chuyên gia nói rằng chỉ có những người có kiến thức rất sâu về địa lý, đồ đá, kiến trúc cũng như kỹ thuật thi công mới có thể đạt được kỳ tích như vậy.

3. Thành phố đá Petra - Jordan

Toàn cảnh thành phố đá Petra. (Ảnh: Wikipedia)

Giữa những năm 400 trước Công nguyên đến 106 sau Công nguyên, Petra là thủ đô của đế chế Nabataean và từng là nơi sinh sống của khoảng 20.000 người. Nó cũng là một điểm giao thương rất phát triển trong khu vực cho đến khi bị chiếm đóng bởi Rome và thương mại quốc tế tại khu vực bắt đầu suy giảm. Điều làm cho thành phố cổ này trở nên nổi tiếng là kiến trúc của công nghệ đá cắt, rất nhiều bức tượng được tạc trên vách đá, mạng lưới giao thông thủy và hệ thống thủy lợi sáng tạo. Cho đến nay, chỉ có 15 phần trăm thành phố đá đã được khai quật, điều đó có nghĩa là hầu hết các công trình bằng đá khổng lồ của nó vẫn chưa được khám phá và vẫn chôn vùi dưới lòng đất.

Đến giờ, người ta chưa phát hiện được lịch sử của Petra bắt đầu từ khi nào, theo phỏng đoán là từ năm 1.550 đến 1.292 trước Công Nguyên trong thời triều đại thứ 18 của Ai Cập.

4. Toà thành Sacsayhuamán - Peru

Một phần của bức tường của tòa thành Sacsayhuamán, Cusco, Peru. (Ảnh: Wikipedia)

Tòa thành Sacsayhuamán nằm ở vùng ngoại ô của thành phố cổ xưa Cusco, thủ đô lịch sử của Đế chế Inca, thuộc Peru ngày nay. Những tàn tích còn lại của Sacsayhuamán làm kinh ngạc và là bí ẩn đối với tất cả những người nghiên cứu hoặc tham quan nó. Tòa thành này được cho là đã được xây dựng bởi nền văn hóa Killke vào khoảng năm 1.100 sau Công nguyên và tiếp tục được hoàn thiện bổ sung bởi người Inca trong thế kỷ XIII. Nơi này nổi tiếng với những bức tường đá khô được xây dựng bằng những tảng đá massive có trọng lượng lên tới 200 tấn. Các nhà nghiên cứu không chỉ không biết làm thế nào những viên đá khổng lồ này được di chuyển đến địa điểm nằm ở độ cao 3.701 m (12.142 ft) mà họ còn không biết làm sao những viên đá được gắn với nhau chặt đến mức một tờ giấy cũng không thể chui lọt giữa hầu hết các khối.

5. Hệ thống thuỷ lợi La Mã - Rome

Pont du Gard là phần nổi tiếng nhất của Hệ thống thủy lợi La Mã mang nước từ Uzès đến Nîmes cho đến khoảng thế kỷ thứ IX khi bảo trì bị ngừng lại. Tượng đài cao 49m và dài 275m. (Ảnh: Wikipedia)

Nền văn minh La Mã cổ đại tự hào có nhiều thành tựu về kỹ thuật và xây dựng, và trong số những công nghệ tiên tiến nhất có lẽ là hệ thống thủy lợi của họ. Họ có thể không phải là người khởi tạo hệ thống thủy lợi và giao thông thủy, nhưng họ chắc chắn đã hoàn thiện nó. Hệ thống kênh dẫn nước La Mã đầu tiên được cho là đã được phát triển vào khoảng năm 312 trước Công nguyên và chúng được coi là tuyệt tác kỹ thuật sử dụng trọng lực trong việc vận chuyển nước qua hệ thống các đường kênh bằng đá và bê tông vào thành phố, cung cấp nước sạch cho nhà ở, nhà tắm công cộng, và đài phun nước. Ngày nay hầu hết hệ thống các kênh này đã bị bỏ hoang, tuy nhiên một số vẫn còn được sử dụng, điều này nói lên rất nhiều về cách thiết kế chức năng và thi công của hệ thống kênh này chắc chắn đi trước thời đại.

6. Đập Marib - Yemen

Phần còn lại của Đập Marib - Yemen. (Ảnh: Wikipedia)

Các phần công trình đầu tiên của đập được cho là đã được xây dựng từ đầu năm 2.000 trước Công nguyên và Đại đập Marib được coi là con đập lâu đời nhất được biết đến trên thế giới được xây dựng vào khoảng năm 1.700 trước Công nguyên. Tuy nhiên, con đập như chúng ta thấy ngày nay được xây dựng bởi Sabeans của Vương quốc Saba cổ đại vào khoảng thế kỷ thứ VIII trước Công nguyên để lưu trữ nước từ những cơn mưa gió mùa ít ỏi. Đập Marib được coi là một kỳ quan thế giới của kỹ thuật lưu trữ nước thời cổ đại vì nó đã hoàn thành mục đích lưu trữ và vận chuyển nước trong hơn một nghìn năm cho đến khi con đập bị phá hủy cuối cùng vào năm 600 sau Công nguyên.

7. Vòng tròn Goseck - Đức

Vòng tròn Goseck sau khi được phục dựng. (Ảnh: Wikimedia Commons)

Công trình này còn được gọi là Stonehenge của Đức, vòng tròn Goseck là một vòng tròn thời kỳ đồ đá mới được xây dựng vào khoảng những năm 5.000 trước Công nguyên. Đối với nhiều người, địa điểm cổ xưa 7.000 năm tuổi này là đài quan sát mặt trời nổi tiếng lâu đời nhất thế giới vì nó nằm trên vĩ độ gần giống với Stonehenge nổi tiếng và có mối liên hệ với Nebra Sky Disk - một đĩa cổ lâu đời nhất mô tả chi tiết về vũ trụ. Bên cạnh đó, vòng tròn Goseck được coi là một khám phá lớn bởi vì sự tồn tại và tuổi tác của nó cho thấy rằng người dân châu Âu cổ đại vào thời điểm đó đã có những kỹ thuật công nghệ tiến bộ hơn nhiều so với nhận định trước đây. Hàng rào vây quanh cũng cung cấp bằng chứng cho niềm tin tâm linh và tôn giáo của những người nông dân châu Âu sống trong thời kỳ đó.

8. Đền Pumapunku - Bolivia

Quần thể ngôi đền. (Ảnh: Wikipedia)

Quần thể ngôi đền này được tìm thấy trong thành phố cổ Tiwanaku, một thành phố được coi là một trong những địa điểm cổ xưa bí ẩn nhất trên bề mặt của hành tinh. Các nhà sử học và khảo cổ chính thống ước tính rằng Pumapunku có niên đại khoảng 536 sau Công nguyên hoặc muộn hơn. Tuy nhiên, các chuyên gia địa phương cho rằng quần thể đền thờ cổ hơn nhiều và có lẽ đã được dựng lên khoảng 17.000 năm trước. Điều làm cho Pumapunku trở nên đặc biệt là nó được xây dựng với những viên đá lồng vào rất khớp với nhau một cách hoàn hảo như thể chúng được chạm khắc bằng máy cắt laser công nghệ cao thay vì các công cụ thô sơ như đục và thước. Điều này dẫn đến suy đoán rằng quần thể đền thờ được xây dựng bởi một nền văn minh tiền sử tiên tiến về công nghệ hoặc thông qua sự trợ giúp của người ngoài hành tinh, những người sau đó được tôn sùng như những vị thần.

Kết luận 

Những công trình cổ xưa này đã chứng minh điều ngược lại với quan niệm của rất nhiều người cho rằng tổ tiên của chúng ta không có đủ kiến thức để xây dựng các công trình phức tạp. Phải chăng những công trình này không phải do con người nguyên thủy xây dựng mà là do những kiến trúc sư uyên bác của một nền văn minh cổ đại có trước nền văn mình kỳ này của chúng ta tạo ra?

Nhưng bất kể ý kiến của bạn là thế nào đi nữa, chúng ta không thể phủ nhận giá trị của những công trình này trong việc cung cấp cái nhìn sâu sắc hơn về lịch sử và sự phát triển của nhân loại qua nhiều thế kỷ và thiên niên kỷ đã qua.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS