Container Icon

Trường minh đăng: Ngọn đèn sáng nghìn năm trong các lăng mộ cổ

 


Theo quan niệm của người xưa, con người sau khi chết cần có một ngọn đèn có thể thắp sáng mãi mãi để soi rọi đường đi cho họ. Đặc biệt trong các lăng mộ của Hoàng Đế Trung Hoa xưa, và những người thuộc gia đình quyền quý, thường phát hiện có những ngọn đèn cháy mãi không tắt, bất chấp đã trải qua hàng nghìn năm. Ngọn đèn này được gọi là “Trường Minh Đăng”, một bí ẩn thách thức mọi lời giải đáp của giới khảo cổ trên toàn thế giới.

Những ngọn “trường minh đăng” nổi tiếng 

Năm 1845, các nhà khảo cổ đã phát hiện ra quan tài đá của một người phụ nữ trẻ cổ đại gần Rome, Italy. Khi mở quan tài, cơ thể người phụ nữ không hề bị phân hủy mà vẫn nguyên vẹn như người sống. Đặc biệt người ta còn phát hiện có một ngọn Trường Minh Đăng bên trong quan tài. Như vậy tính ra ngọn đèn này đã thắp sáng hơn 1.500 năm chưa hề tắt.

Một trường hợp là vào năm 140 sau công nguyên, sử cũ ghi lại về sự xuất hiện của Trường Minh Đăng trong một trong lăng mộ 2000 năm tuổi của Pallas, con trai một vị vua La Mã cổ đại. Càng thần kỳ hơn là ngọn đèn dù gặp gió, gặp nước vẫn không bị dập tắt, chỉ có cách duy nhất là đổ hết chất lỏng ở bên trong đèn ra ngoài.

Một sử gia Hy Lạp từng ghi chép về ngọn đèn không bao giờ tắt tại một đền thờ thần Mặt trời Ai Cập. Ngọn đèn này vẫn sáng rực hàng thế kỷ mặc cho mưa to, gió lớn.

Năm 1534, khi vua Henry VIII ly khai khỏi Giáo hội Công giáo, ông đã ra lệnh giải thể các tu viện ở Anh, và chính trong thời gian này, nhiều ngôi mộ đã bị cướp phá. Trong lăng mộ của phụ hoàng của Constantine Đại đế (thời La Mã) tại Yorkshire, người ta phát hiện một ngọn đèn đang cháy sáng. Sử sách ghi lại rằng ông qua đời khoảng năm 300 SCN, nghĩa là ngọn đèn đã không ngừng sáng trong hơn 1.200 năm.

Vào năm 1540, trong thời của Giáo hoàng Phaolô III, một ngọn đèn cháy sáng khác được tìm thấy trong một hầm mộ cổ trên đại lộ Appian Way ở La Mã. Hầm mộ được cho là thuộc về Tulliola, con gái của chính khách La Mã Cicero, mất năm 44 TCN. Ngọn đèn được phong kín trong hầm mộ và đã không ngừng thắp sáng trong khoảng 1.600 năm.

Ở Trung Quốc cũng có các bản ghi chép lịch sử về những ngọn đèn không bao giờ tắt trong các ngôi mộ, gọi là Trường Minh Đăng.
Ở Trung Quốc cũng có các bản ghi chép lịch sử về những ngọn đèn không bao giờ tắt trong các ngôi mộ, gọi là Trường Minh Đăng. (Ảnh minh họa: Hansbenn/Pixabay)

Ở Trung Quốc cũng có các bản ghi chép lịch sử về những ngọn đèn không bao giờ tắt. Người ta tin rằng có những chiếc đèn như vậy nằm đâu đó trong lăng mộ của Hoàng đế Tần Thủy Hoàng. Tuy nhiên, vì chưa ai tìm thấy vị trí chính xác nơi hoàng đế an nghỉ, việc xác thực những ngọn đèn có còn sáng hay không vẫn còn bỏ ngỏ.

Ánh sáng vĩnh cửu của Trường minh đăng là gì?

Kể từ thời Trung cổ, các nhà khoa học đã cố gắng phát minh ra ánh sáng vĩnh cửu. Tuy nhiên, chưa ai thành công, ngay cả khi họ sử dụng công nghệ hiện đại. Với các loại nhiên liệu được biết đến ngày nay, việc chế tạo một chiếc đèn có thể cháy liên tục trong một ngàn năm là điều không khả thi.

Vậy điều gì khiến những ngọn Trường Minh Đăng này có thể tồn tại bất diệt như vậy?

Để tìm ra câu trả lời đó, các nhà khoa học sau khi tiến hành nghiên cứu cho biết, kết cấu của ngọn Trường Minh Đăng được làm từ đồng thau và sắt, được chế tạo thành 2 tầng, ngoài ra không có gì đặc biệt. Do đó, họ tin rằng, ngọn đèn cháy mãi không tắt này không nằm ở chỗ thân đèn mà là thứ chất đốt của nó.

Sau khi tìm hiểu sâu hơn, các nhà nghiên cứu tạm đưa ra kết luận thứ chất đốt này chính là mỡ động vật. Nhưng chính xác nó là của loài động vật nào thì vẫn chưa xác định được.

Từng có giai đoạn hậu thế nghi ngờ rằng chất đốt của Trường Minh Đăng được làm từ cơ thể một sinh vật tưởng chỉ có trong truyền thuyết, chính là Mỹ Nhân Ngư. Trong nhiều cổ tịch từng ghi lại rằng, người xưa thường xuyên săn bắt Mỹ Nhân ngư để phơi khô, lấy dầu cao chế thành nến.

Chất đốt của Trường Minh Đăng được làm từ cơ thể một sinh vật tưởng chỉ có trong truyền thuyết, chính là Mỹ Nhân Ngư.
Chất đốt của Trường Minh Đăng được làm từ cơ thể một sinh vật tưởng chỉ có trong truyền thuyết, chính là Mỹ Nhân Ngư. (Ảnh minh họa: PDPics/Pixabay)

Liên hệ về kim tự tháp Kheops, là kim tự tháp lớn nhất và cao nhất trong quần thể kim tự tháp Giza tại Ai Cập. Nó được xây dựng cách đây 4600 năm, bên trong có những bức bích họa và điêu khắc vô cùng tinh mỹ.

Tuy nhiên, bên trong hầm mộ rất tối, để có thể hoàn thiện những tác phẩm nghệ thuật đầy tinh xảo này thì đòi hỏi phải ở trong điều kiện có đủ ánh sáng. Xong khi các nhà khoa học sử dụng các thiết bị tiên tiến nhất để phân tích bụi tích tụ trong tháp suốt 4.600 năm. Họ phát hiện không có khói đen và các hạt dầu khói trong bụi, cũng không tìm thấy dấu vết nào của việc sử dụng đuốc hay đèn dầu.

Nguồn năng lượng bí ẩn

Tìm sâu hơn ở những kim tự tháp Ai Cập cổ đại, các nhà khoa học phát hiện rằng có một chiếc bình sứ màu trắng sữa cao 15cm bên trong chứa đầy nhựa đường. Trong lớp nhựa đường có một ống đồng dài 6cm, đường kính khoảng 2.6 cm, bên trong ống đồng lại có một lớp nhựa đường ôm lấy một thanh sắt cao hơn ống đồng khoảng 1cm, phần nhô cao hơn này hoàn toàn bị gỉ sét. Có nơi xuất hiện một lớp vật chất màu vàng xám, trông như được phủ một lớp chì, bên dưới thanh sắt là lớp nhựa đường dày 3cm ngăn cách thanh sắt và ống đồng.

Nhà khảo cổ học người Đức Wali Haram Cavinig, tin rằng chiếc bình này là một loại pin hóa học cổ đại có thể phát ra điện. Kết luận của ông đã từng gây chấn động trong giới khảo cổ, và sau này từng được một học giả người Đức tên Manly Ajbalich chứng thực là sự thật.

Tuy nhiên có thể thấy, trí tuệ của cổ nhân đã đạt đến mức độ cao như thế nào, đến mức con người ngày nay tự coi mình là văn minh hiện đại vẫn không thể đưa ra lời giải đáp. Ngọn đèn Trường Minh Đăng, cũng giống như bao bí ẩn xa xưa đã theo những người cổ đại mà dần biến mất khỏi thế giới. Những điều tinh hoa cổ như những ánh sáng, vụt lóe lên chiếu rọi vào cuộc sống tăm tối của con người, và rồi mờ ảo, biến mất dần, chỉ còn lại chút lấp lánh ở chân trời xa xăm, như chút quang ảnh đủ để người đời sau luôn tò mò và ngưỡng mộ.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Những hòn đá biết di chuyển, nở ra và mọc lên như nấm sau cơn mưa

 


Ở Romania có một khu vực đầy những viên đá kỳ lạ, được đặt tên là trovant, có thể tự nở ra và mọc lên như nấm sau khi tiếp xúc với nước mưa.

Hòn đá kỳ lạ ở Romania có khả năng phình to và mọc như nấm sau mưa đang là hiện tượng bí ẩn thu hút nhiều sự quan tâm của giới khoa học. Viên đá kỳ lạ này được gọi là trovants (tiếng Romania). Những viên đá này có liên quan đến một hiện tượng địa chất trong khu vực.

Thật đáng kinh ngạc, viên đá tự lớn lên sau cơn mưa.
Thật đáng kinh ngạc, viên đá tự lớn lên sau cơn mưa. (Ảnh: Scienceinfor)

Viên đá này được tìm thấy ở làng Costesti của Romania. Từ trovant có nghĩa là "cát xi măng". Đây là loại đá được hình thành từ một loại cát đã xuất hiện cách đây hàng triệu năm trên trái đất. Trên thực tế, những trận động đất tạo ra các tảng đá kỳ lạ này đã xảy ra cách đây 6 triệu năm.

Điều đáng ngạc nhiên là trong và sau mỗi trận mưa, các tảng đá trovant ở làng Costesti lại phát triển như vũ bão. Những viên đá có thể lớn lên và phát triển một cách kỳ lạ. Đá trovant chỉ phát triển khi có nước mưa. Bình thường chúng chỉ có kích thước từ 6 đến 9 mm nhưng khi gặp nước chúng sẽ phình to tầm cỡ 6 - 10 mét. Một số tảng đá thậm chí còn có thể tự di chuyển. Cắt những viên đá ra sẽ thấy những đường gân bên trong giống như thân cây.

người dân địa phương cảm thấy vô cùng thích thú trước hiện tượng kỳ lạ này.
người dân địa phương cảm thấy vô cùng thích thú trước hiện tượng kỳ lạ này. (Ảnh: Scienceinfor)

Bên trong trovant là lõi đá cứng, lớp vỏ bên ngoài được tạo thành từ cát. Tuy nhiên, hiện tượng phình to của trovant được một số nhà khoa học giải thích là bên dưới chứa một hàm lượng khoáng chất cao. Khi bề mặt của đá bị ướt, khoáng chất này bắt đầu đè lên lớp cát bên ngoài và khiến khối đá bắt đầu phồng lên.

Khu bảo tồn đá trovant đi vào hoạt động năm 2004 và được UNESCO bảo vệ.
Khu bảo tồn đá trovant đi vào hoạt động năm 2004 và được UNESCO bảo vệ. (Ảnh: Scienceinfor)

Nhiều người, thậm chí là người dân địa phương cảm thấy vô cùng thích thú trước hiện tượng kỳ lạ này. Đặc biệt sau những trận mưa lớn, các khối đá bắt đầu “sống dậy”. Người ta gọi chúng là “những viên đá lớn ”. Nguồn gốc và sự phát triển kỳ lạ của loại đá này vẫn còn là điều bí ẩn đối với nhiều nhà nghiên cứu trên thế giới. Khu bảo tồn đá trovant đi vào hoạt động năm 2004 và được UNESCO bảo vệ.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Những ngôi làng 'bị nguyền rủa' - Bí ẩn chưa có lời giải thích



Trên thế giới có rất nhiều những địa điểm mà nhắc đến người ta không khỏi kinh hoàng: Những người dân trong làng bị những chứng bệnh, hoặc thường xuyên gánh chịu thiên tai, hoặc trải qua một đại nạn kỳ lạ nào đó… Người ta gọi những địa điểm này là những ngôi làng bị nguyền rủa, và bí ẩn về những ngôi làng này vẫn mãi là câu hỏi lớn với các nhà khoa học…

Ngôi làng bị 'trời hành', hứng chịu 10 tiếng sét đánh mỗi ngày

Sách kỷ lục Guiness thế giới đã trao danh hiệu cho ngôi làng gần hồ Maracaibo ở Venezuela là "Nơi bị sét đánh nhiều nhất thế giới". Vùng đất này bị ví như "trời hành" khi phải hứng chịu 10 tiếng sét đánh mỗi ngày, 300 ngày có sét trong năm.

Tại đây, mỗi năm có hơn 260 ngày mưa bão. Bởi vậy không có gì lạ khi hàng ngàn tia sét phóng xuống mỗi đêm khiến bầu trời gần như lúc nào cũng rực sáng. Người dân địa phương khi đi thuyền trong đêm tối còn lợi dụng thứ ánh sáng này để xác định phương hướng.

Thời điểm hồ Maracaibo bị "trời phạt" nhiều nhất trong năm vào tháng 10. Đó là lúc hàng loạt các cơn bão mang theo mưa lớn cùng sấm chớp đổ xuống. Có những lúc nơi này chịu tới 28 cú sét trong một phút - đủ nguồn năng lượng thắp sáng cho 100 triệu bóng đèn.

Suốt nhiều thế hệ, người dân trong làng bị choáng ngợp bởi sự "cuồng nộ" của tự nhiên với những cơn bão sét hoành hành khoảng 10 tiếng mỗi đêm, gần 300 đêm trong năm.

Rất nhiều chuyên gia cố gắng tìm kiếm lời giải đáp cho hiện tượng đặc biệt này suốt hàng thế kỷ. Trong nhiều thập kỷ trước, các nhà khoa học tin rằng những mỏ uranium ở khu vực hồ là nguyên nhân hút sét, khiến nơi này chịu mật độ sét đánh dày đặc như vậy.

Sau đó, nhóm nghiên cứu cho rằng không khí phía trên hồ Maracaibo tăng độ dẫn điện do khí metan bốc lên từ các mỏ dầu bên dưới. Khi khí metan bị ion hóa gặp không khí lạnh hơn từ dãy núi tạo nên sự gặp gỡ giữa hai dòng điện, tạo ra điện tích cực lớn phóng dưới dạng tia sét.

Ngoài ra, địa hình và các kiểu gió độc đáo tại khu vực này cũng góp phần tạo nên hiện tượng này.

Hiện tượng tự nhiên này còn liên quan tới một câu chuyện thú vị trong lịch sử. Năm 1595, những chiếc tàu chiến do thủy thủ người Anh Francis Drake đang trên đường di chuyển để đánh úp thành phố Maracaibo (thuộc sở hữu của Tây Ban Nha lúc bấy giờ) về đêm. Khi đi qua khu vực này, những vệt sáng trên bầu trời đã khiến họ bị lộ diện, cuộc tấn công vì thế mà bị hủy bỏ. Câu chuyện này cũng đã được ghi lại trong bài thơ sử thi 16 La Dragontea.

Ngoài ra, còn có 2 ngôi làng bị “nguyền rủa” rất nổi tiếng khác mà khoa học vẫn khó có thể tìm được lời giải thích.

Ngôi làng ‘bị nguyền rủa’ do hàng nghìn người biến mất chỉ trong một đêm

Hai trăm năm trước, toàn bộ người dân của ngôi làng Kuldhara (Ấn Độ) đã biến mất chỉ qua một đêm và để lại nhiều nỗi lo sợ, nghi vấn cho đến tận ngày nay.

Chỉ dẫn đến tàn tích còn lại của ngôi làng Kuldhara, Ấn Độ được gọi là ngôi làng ‘bị nguyền rủa’.
Chỉ dẫn đến tàn tích còn lại của ngôi làng Kuldhara, Ấn Độ được gọi là ngôi làng ‘bị nguyền rủa’. (Ảnh: Wikipedia)

Kuldhara ở Ấn Độ trước đây là một ngôi làng sầm uất với số lượng cư dân lên đến 1.500 người. Chỉ sau một đêm rất dài cách đây 200 năm trước, ngôi làng bỗng chốc trở nên hoang vu và không còn một bóng người. Điều lạ lùng nhất là không ai trông thấy họ đã di chuyển trong đêm định mệnh đó, cũng như tìm thấy nơi ở mới họ chuyển tới. Vì điều này, người dân quanh vùng tin rằng ngôi làng đã phải chịu một lời nguyền bởi ma thuật hắc ám và bất kỳ ai sống ở đây đều phải chết.

Rất nhiều câu chuyện đã được thêu dệt xung quanh sự biến mất bí ẩn này, càng khiến nơi đây trở nên rùng rợn trong con mắt người đời. Hàng trăm năm qua vẫn luôn vắng bóng người, ít ai dám tới đây và ngủ lại qua đêm.

Năm 2003, một tổ chức săn ma có tiếng của Ấn Độ - Paranormal Society of Delhi - đã cử nhóm gồm 30 người ở lại qua đêm ở ngôi làng bị bỏ hoang này. Họ mang theo những thiết bị săn ma tối tân và hiện đại tới ngôi làng.

Những người có mặt trong chuyến đi đã công bố nhiều điều đáng sợ như: họ phát hiện thấy có những bóng đen di chuyển bí ẩn, họ nghe thấy những giọng nói ám ảnh, dấu bàn tay trẻ con in trên xe ô tô. Một người cho biết còn cảm thấy có người đập vào vai mình từ phía sau. Khi anh ta quay lại thì hoàn toàn không có ai ở đó.

Đoàn người cũng cho biết họ cảm nhận rõ nét sự tăng, giảm nhiệt độ đột ngột tại một số thời điểm trong làng. Ngoài ra, nhóm cũng đã dùng một thiết bị săn ma tiên tiến để nói chuyện với một linh hồn. Linh hồn đó thậm chí còn tiết lộ tên với nhóm săn ma.

Ngày nay, làng Kuldhara được nhiều khách du lịch xếp vào danh sách những điểm đến thú vị và thót tim cho dịp Halloween.

“Gia đình người bò” bí ẩn

Tại một vùng núi hẻo lánh ở Thổ Nhĩ Kỳ, có một “gia đình người bò” kỳ lạ. Gia đình này di chuyển bằng cả hai tay và hai chân trên mặt đất, chứ không phải đi thẳng lưng như người bình thường.

Ban đầu, khi mới khám phá ra ngôi làng hẻo lánh này, những du khách đầu tiên đặt chân đến nơi đây cho rằng họ làm vậy là để thu hút sự chú ý của người ngoài. Tuy nhiên sau thời gian dài quan sát, du khách mới nhận ra những người ở đây đều di chuyển như thế, kể cả trẻ con.

Do phải bò thường xuyên trên mặt đất nên cơ thể của những người này không giống như người bình thường. Xương lưng và eo của họ đã bị biến dạng, hông cũng rộng hơn.

Họ di chuyển bằng cả hai tay và hai chân trên mặt đất. Bàn tay của họ cũng to hơn bình thường và sần sùi, thô ráp do thường xuyên bò mà không đeo các thiết bị bảo hộ như găng tay. Mặc dù bò như vậy nhưng tốc độ di chuyển của họ không hề chậm hơn so với người bình thường.

Hình ảnh một số người đang ‘đi’ tại nơi họ sinh sống, có thể được gọi là nơi ‘bị nguyền rủa’.
Hình ảnh một số người đang ‘đi’ tại nơi họ sinh sống, có thể được gọi là nơi ‘bị nguyền rủa’. (Ảnh chụp màn hình)

Ngoài sự khác biệt về tư thế đi, các nhà nghiên cứu cũng phát hiện ra tuổi thọ của “gia đình người bò” ngắn hơn người bình thường. Người có thể lực tốt sẽ có tuổi thọ ngắn hơn người đi lại bình thường khoảng 10 năm, người có thể lực kém thì tuổi thọ chỉ bằng một nửa tuổi thọ của người đi lại bình thường.

Ngoài ra, một số chuyên gia nhận thấy kiểu đi lại của “gia đình người bò” rất giống triệu chứng lâm sàng của bệnh “mất điều hòa tiểu não”. Căn bệnh này khiến con người không có khả năng duy trì sự cân bằng của cơ thể do bị rối loạn tiểu não trong thời gian dài, nhưng căn bệnh này lại không thể giải thích rõ những thay đổi ở hông của họ.

Một số người lại cho rằng, hiện tượng bò ở gia đình này là hệ quả của hôn nhân cận huyết. Do ngôi làng nằm ở vị trí hẻo lánh, người ngoài không ai muốn gả vào đây và người trong làng cũng không sẵn lòng gả cho người ngoài, nên người dân ở trong làng chỉ có thể kết hôn với nhau mà không biết việc này có hậu quả nghiêm trọng như thế nào. Do đó, rất nhiều đứa trẻ sinh ra ở đây bị dị tật bẩm sinh, mất khả năng nhận thức và đi lại.

Tất nhiên, vẫn có một tỷ lệ nhỏ trẻ sinh ra hoàn toàn khỏe mạnh. Nhưng nhóm trẻ khỏe mạnh này lại chưa từng nhìn thấy cách đi lại của người bình thường do ngôi làng nằm ở vùng xa xôi, hẻo lánh, giao thông kém phát triển nên tách biệt với thế giới bên ngoài từ lâu. Chúng chỉ có thể học theo bố mẹ, bò dưới đất để di chuyển và lâu dần tạo thành thói quen.

Những ngôi làng được gọi là ‘bị nguyền rủa’ này hiện vẫn được bảo tồn và tiếp tục thu hút các nhà khoa học nghiên cứu để tìm hiểu.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Giải thích ‘khoảng trống’ một tỷ năm bí ẩn trong hồ sơ địa chất của Trái đất



Có một 'khoảng trống' một tỷ năm về thời gian trong hồ sơ địa chất của Trái đất. Các nhà khoa học đưa ra 4 lý thuyết để giải thích cho hiện tượng bí ẩn này. Trong đó có lý thuyết về sự hình thành và tan vỡ của siêu lục địa cổ đại Rodinia.

Các nhà khoa học tin rằng Trái đất có lịch sử khoảng 4,54 tỷ năm tuổi. Bề mặt Trái đất lúc mới ra đời là một “đại dương” do magma tổ hợp thành, bắt đầu nguội đi và ngưng kết lại cách đây khoảng 4 tỷ năm, tạo thành đá cứng.

Năm 1669, nhà địa chất học nổi tiếng Nicolas Steno đưa ra định luật xếp chồng, cho rằng các lớp đá trên trái đất sẽ được sắp xếp theo trình tự thời gian, lớp đá dưới là lớp lâu năm, lớp ở trên là lớp có tuổi đời trẻ hơn, các lớp xếp chồng lên nhau, và cuối cùng sẽ hình thành trình tự từ dưới lên trên, từ “già đến trẻ”. Mỗi lớp như một chiếc máy quay thời gian, ghi lại một cách chân thực lịch sử trái đất lúc bấy giờ.

Tuy nhiên, các nhà địa chất đã vô cùng ngạc nhiên khi phát hiện ra rằng, có một khoảng thời gian trên trái đất không để lại bất kỳ dấu vết nào, như thể giai đoạn lịch sử này đã bị xóa một cách có chủ ý.

Ví dụ, vào thế kỷ 18, nhà địa chất học người Scotland James Hutton, người được mệnh danh là “cha đẻ của địa chất hiện đại”, tại Siccar Point, Scotland, ông đã phát hiện ra sa thạch đỏ 345 triệu năm tuổi thuộc kỷ Devon, trực tiếp phủ lên sa thạch cứng cách đây 425 triệu năm của kỷ Silua. Nghĩa là khoảng 80 triệu năm của các lớp đá ở giữa bị mất tích. Nói cách khác, Trái đất có 80 triệu năm lịch sử đã biến mất một cách khó lý giải. Địa chất học gọi hiện tượng này là “Sự bất phù hợp Hutton” (Hutton’s Unconformity).

100 năm sau, phát hiện của nhà địa chất học người Mỹ John Wesley Powell ở Hẻm núi lớn Grand Canyon, lại một lần nữa xác nhận hiện tượng bất phù hợp Hutton. Và lần này, khoảng thời gian bị gián đoạn lên tới một tỷ năm!

Năm 1869, ông Powell, được biết đến với biệt danh ‘Nhà thám hiểm một tay’, dẫn đầu một đội 10 người trong chuyến thám hiểm kéo dài 10 tháng ở Grand Canyon. Mặc dù quá trình thám hiểm đầy rẫy những nguy hiểm nhưng cũng rất nhiều niềm vui.

Là một nhà địa chất học, điều ông Powell quan tâm nhất là những vách đá ở hai bên hẻm núi Grand Canyon. Trong mắt chúng ta, đó là những kỳ quan thiên nhiên kỳ diệu, còn trong mắt của Powell, đó lại là “thư viện của các vị Thần”. Những khối đá nhiều màu sắc tạo thành ‘những trang sách của một cuốn sách bằng đá khổng lồ’. Đọc từng dòng sách này, ta có thể biết được lịch sử hình thành của trái đất.

Tuy nhiên, khi ông Powell liếc qua một mảnh đá kết tinh cứng, đã phát hiện ra một hiện tượng khó tin. Mảnh đá kết tinh này chủ yếu là đá granite, cũng như đá phiến hình lá, nó không giống như những khối đá thông thường xếp chồng lên nhau theo chiều ngang, mà lại được sắp xếp theo chiều dọc một cách bất thường. Và bên trên lớp đá kết tinh là một dải sa thạch đỏ dày 305 mét, được sắp xếp ngay ngắn theo chiều ngang như mong đợi.

Điều khiến ông khó hiểu hơn nữa là, các nhà địa chất học nói chung tin rằng, những tảng đá kết tinh cứng trẻ nhất cũng đã 1,7 tỷ năm tuổi, trong khi những tảng đá lâu đời nhất trong các lớp sa thạch này chỉ được hình thành ít nhất cách đây 550 triệu năm. Tức là có hơn một tỷ năm thiếu hụt giữa các lớp đá trên và lớp đá dưới, đồng nghĩa với việc hơn một tỷ năm lịch sử địa chất của trái đất là một khoảng bỏ trống. Powell gọi điều kỳ quặc này là ‘Sự không phù hợp vĩ đại’ (The Great Unconformity).

Các tảng đá thường được đặt thành một chuỗi các lớp có trật tự, lớp này chồng lên nhau - nhưng ‘Sự không phù hợp vĩ đại’ phá vỡ truyền thống là minh chứng cho hiện tượng 'khoảng trống' một tỷ năm về hồ sơ địa chất của trái đất.
Các tảng đá thường được đặt thành một chuỗi các lớp có trật tự, lớp này chồng lên nhau - nhưng ‘Sự không phù hợp vĩ đại’ phá vỡ truyền thống là minh chứng cho hiện tượng 'khoảng trống' một tỷ năm về hồ sơ địa chất của trái đất. (Nguồn: Alamy)

Theo các nhà địa chất, tuổi của trái đất là 4,6 tỷ năm, vậy, sự kiện lớn toàn cầu nào đã xảy ra xóa sổ gần 1/4 lịch sử Trái đất?

Vụ bùng nổ sự sống trong kỷ Cambri

Điều hấp dẫn hơn nữa là sự bất phù hợp địa tầng này đã xảy ra ngay trước một bí ẩn lớn khác, đó là sự bùng nổ đột ngột về sự đa dạng của sự sống trên Trái đất cách đây 541 triệu năm, đó là thời kỳ bùng nổ kỷ Cambri.

Trong kỷ Cambri, cách đây 541 triệu năm, các thông tin ghi chép về hóa thạch cho thấy, hầu hết các hệ động vật đều xuất hiện trong thời kỳ này. Điều đáng kinh ngạc hơn nữa là, sự bùng nổ sự sống đột ngột này xảy ra trong khoảng thời gian từ 20 triệu đến 25 triệu năm, đối với lịch sử Trái đất có thể nói là cái ‘chớp mắt’. Các nhóm hóa thạch đã được tìm thấy trên khắp thế giới đều xác nhận sự bùng nổ ngoạn mục của các hệ động vật, chẳng hạn như ở Burgess Shale của Canada, và ở cánh đồng hóa thạch Trừng Giang ở tỉnh Vân Nam, Trung Quốc. Nhóm hóa thạch của thời kỳ này khá điển hình, đó là một số lượng rất lớn các loại sinh vật khác nhau xuất hiện gần như cùng một lúc.

Bằng chứng thực tế này cũng từng khiến Darwin bối rối, trong cuốn ‘Nguồn gốc các loài’ (Origin of Species), Darwin có viết: “Sự việc này tới nay vẫn chưa giải thích được. Vì vậy, có lẽ một số người có thể sử dụng trường hợp này để bác bỏ mệnh đề của tôi về quan điểm Tiến hóa”. 

Nhưng ngay cả ngày nay, hơn một trăm năm sau cái chết của Darwin, sự bùng nổ sự sống trong kỷ Cambri và sự bùng nổ của các kỷ khác vẫn là một bí ẩn lớn trong cộng đồng khoa học.

Sự bùng nổ sự sống trong kỷ Cambri trùng hợp về thời gian với 'khoảng trống' một tỷ năm về hồ sơ địa chất của trái đất.
Sự bùng nổ sự sống trong kỷ Cambri trùng hợp về thời gian với 'khoảng trống' một tỷ năm về hồ sơ địa chất của trái đất. (Ảnh: Wikimedia Commons)

Và điều này cũng đúng với một tỷ năm địa chất biến mất. Miễn là thời gian trôi qua, sẽ luôn luôn có dấu vết, huống chi là những năm tháng dài hàng tỷ năm? Lực lượng tự nhiên hay siêu nhiên nào đã loại bỏ đi lớp đá đã hình thành hàng tỷ năm tuổi? Đây cũng là một trong những bí ẩn lớn mà giới khoa học cho đến nay vẫn chưa thể giải đáp được.

Vào tháng 9 năm 2021, cũng là 152 năm sau khi Powell phát hiện ra sự không phù hợp địa chất này, BBC đã một lần nữa đề cập tới sự kiện kỳ lạ này trong một bài báo dài có tiêu đề “Cuộc chạy đua kỳ lạ để truy tìm tỷ năm mất tích” (The strange race to track down a missing billion years). Bài báo trích dẫn lời ông Stephen Marshak, giáo sư danh dự Khoa Địa chất tại Đại học Illinois, Hoa Kỳ. Ông cho biết rằng ở trung tâm của bất kỳ lục địa nào, cho dù đó là Hoa Kỳ, Siberia hay Châu Âu, nếu khoan xuống địa tầng đủ sâu, sẽ gặp phải hiện tượng hai lớp đá không phù hợp bí ẩn này, và ‘vì vậy, hiện tượng địa chất này phổ biến rộng rãi, và nó kể cho chúng ta một câu chuyện rất, rất quan trọng trong lịch sử Trái đất mà chúng ta vẫn chưa hiểu được’.

Trên thực tế, trong 152 năm qua, không thiếu các nhà khoa học muốn tìm hiểu ý nghĩa của một tỷ năm này. Nhiều lý thuyết khác nhau cũng đang dần xuất hiện.

Bốn lý thuyết tiết lộ bí mật ẩn giấu của Trái đất

Các nhà khoa học đã đưa ra 4 giả thuyết để giải thích cho sự kiện này.

● Trái đất quả cầu tuyết (Snowball Earth)

Một số nhà khoa học đã đề xuất lý thuyết quả cầu tuyết, lấy cảm hứng từ lớp băng Greenland. Sông băng khổng lồ này bao phủ 80% Greenland, với bán kính khoảng 1,7 triệu km vuông. Giống như sông, sông băng có thể di chuyển, nhưng rất chậm. Khi sông băng di chuyển, nó dần dần cuốn trôi bề mặt bên dưới lớp băng. Nếu điều này diễn ra trong hàng triệu năm hoặc hơn, nó sẽ cuốn trôi các lớp đá lớn.

Do đó, lý luận này tin rằng trái đất đã từng là một quả cầu tuyết khổng lồ, và quá trình xói mòn của quả cầu tuyết tương tự như dải băng ở Greenland. Giáo sư CBrenhin Keller của Đại học Dartmouth và nhóm của ông đã nghiên cứu và cho rằng, giai đoạn này bắt đầu vào khoảng năm 717 triệu năm trước, và kết thúc vào kỷ băng hà tiền Cambri 580 triệu năm trước. Các sông băng khổng lồ có khả năng cuốn trôi các lớp đất đá dày tới 3 đến 5 km, đủ để bao phủ các lớp đá có tuổi đời lên tới cả tỷ năm tuổi.

Tuy nhiên, tầng đá trong 30 triệu năm từ 580 triệu đến 550 triệu năm, đã bị loại bỏ đi? Vì vậy, lý thuyết này, nghe có vẻ không tồi, nhưng không thể được công nhận bởi nó không thể giải thích sự vắng mặt địa chất 30 triệu năm.

Lý thuyết Siêu lục địa cũng gặp phải tình cảnh tương tự.

● Cái chết của siêu lục địa

Lý thuyết này cho rằng có một siêu lục địa vào thời cổ đại được gọi là Rodinia. Lục địa này là sự kết hợp của các đại lục Đông Nam Cực, Ấn Độ, Siberia, Trung Quốc; một khu vực rộng lớn của Nam Mỹ, Bắc Mỹ và một phần của Châu Phi, chúng được hình thành cách đây khoảng một tỷ năm, sau đó vì địa nhiệt mà bắt đầu tạo ra núi và tự mở rộng. Những ngọn núi nhô lên cao khoảng 6 đến 8 km, và do độ cao của chúng nên chúng rất dễ bị xói mòn bởi mưa và gió. Từ quá trình tự mở rộng đến tự tách ra đến xói mòn hoàn toàn, siêu lục địa đã trải qua khoảng 200 triệu năm cho đến khi tách rời hoàn toàn cách đây 750 triệu năm. Và những tầng đá đã biến mất ở siêu lục địa.

Vậy câu hỏi được đặt ra: Ai đã loại bỏ các khối đá hình thành sau 750 triệu năm?

Vì vậy, một giả thuyết thứ ba xuất hiện, cho rằng sự biến mất của các lớp đá là kết quả của nhiều sự kiện, chẳng hạn như siêu lục địa cộng với trái đất quả cầu tuyết.

● Sự biến mất của các lớp đá là do nhiều sự kiện

Người đề xướng lý thuyết này, Giáo sư Rebecca Flowers của Đại học Colorado, đã phát hiện ra rằng một đĩa đá cổ lớn bao quanh Vịnh Hudson ở phía đông bắc Canada cũng có các lớp đá bị biến mất, nhưng không cùng thời với Grand Canyon. Vì vậy, ông tin rằng sự thiếu mặt của địa tầng hàng tỷ năm này không phải là một hiện tượng đơn lẻ riêng, mà là sự kết hợp của một loạt các địa tầng nhỏ hơn. Ông cũng cho rằng có thể không có tác dụng của sự trượt của băng hà, có thể do sau khi vỏ trái đất trồi lên mạnh, độ cao lớn khiến trầm tích khó đọng lại thành đá nên lúc này hầu như không còn tầng đá.

● Sự khác biệt trong phương pháp đo lường

Ông Francis Macdonald, giáo sư địa chất tại Đại học California Santa Barbara, đã giới thiệu một kỹ thuật được gọi là nhiệt niên đại (thermochronology), là thông qua đo lường những thay đổi về nhiệt độ kể từ khi đá hình thành để phán đoán lịch sử của đá.

Ông Macdonald giải thích rằng lấy đá granite làm ví dụ, nếu tuổi 100 triệu năm được đo bằng phương pháp đo trước đây thì 100 triệu năm thực sự là thời gian magma nguội đi thành thể rắn chứ không phải thời gian tồn tại của loại đá này trên trái đất. Nếu so sánh với một ví dụ cụ thể thì đó tương tự như thời gian bánh được hấp, không phải là lúc bánh ra khỏi lò. Mặt khác, Thermochronology có thể đo lường tương đối chính xác hơn thời điểm đá được đẩy lên bề mặt Trái đất.

Vậy liệu công nghệ nhiệt niên đại có thể xác định chính xác tuổi của các tảng đá và giải mã bí ẩn về sự biến mất một tỷ năm tuổi của Grand Canyon? Điều này chúng ta cần có thời gian để tìm hiểu.

'Khoảng trống' một tỷ năm này chỉ là một trong số rất nhiều các bí ẩn của hành tinh xanh này, cho nên các nhà khoa học rất bận rộn. Một số người lại cho rằng thế gian không có mê, chỉ là bản thân chúng ta không nhìn ra được sự thật, mọi thứ đều là tạo hoá của Thần và bản thân chúng ta tôn trọng sự thật là đủ rồi. Còn bạn lựa chọn cách nhìn nhận nào cho bản thân?

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS