Container Icon

Kỳ án rùng rợn tại đèo Dyatlov đã được giải mã?



Điều kinh hoàng gì đã dẫn đến cái chết của 9 nhà leo núi trong chuyến thám hiểm định mệnh ở dãy núi Ural (Nga) vào năm 1959, đã khiến họ phải rạch lều thoát ra ngoài ngay giữa đêm khuya lạnh giá? Những dấu vết hiện trường để lại cực kỳ kỳ quái, trong khi tư thế chết của nạn nhân khá lạ lùng, và quần áo của một vài người trong số họ bị nhiễm phóng xạ cực cao. Đây được coi là một trong những thảm kịch vừa ghê rợn vừa bí ẩn nhất trong thế kỷ 20.

Hành trình bi thảm

Trong đêm mùng 1 rạng sáng ngày 2/2/1959, 9 nhà leo núi đã chết tại một khu vực hẻo lánh trên dãy núi Ural trong những tình huống cực kỳ bí ẩn. 

Ngày 25/1/1959, một nhóm gồm 3 kỹ sư và 7 sinh viên ở độ tuổi 20 và 30 thuộc Viện Bách khoa Ural ở thành phố Sverdlovsk, Liên Xô cũ đã đón chuyến tàu tới phía bắc vùng núi Ural để thực hiện cuộc hành trình chinh phục dãy Otorten. Mục đích của hành trình này là để thử nghiệm về tác động của độ cao và thời tiết khắc nghiệt đối với cơ thể con người.

Khi cả nhóm chuẩn bị lên xe hướng về dãy núi Ural thì một thành viên trong nhóm là Yury Yudin bị ốm và buộc phải bỏ cuộc giữa chừng. Yudin đã tiếc nuối ôm tạm biệt đồng đội, mà không hề biết rằng anh đã may mắn đến nhường nào. 

9 người còn lại do Igor Alekseyevich Dyatlov (23 tuổi) dẫn đầbắt đầu hành trình vào khu vực hẻo lánh của vùng núi Urals. Họ dự định sẽ leo lên một ngọn núi ở độ cao 565m ngay trong ngày và cắm trại qua đêm tại đây. 

Igor Alekseyevich Dyatlov (23 tuổi) dẫn đầu đoàn thám hiểm gồm 9 người bắt đầu hành trình vào khu vực hẻo lánh ở vùng núi Urals.
Igor Alekseyevich Dyatlov (23 tuổi) dẫn đầu đoàn thám hiểm gồm 9 người bắt đầu hành trình vào khu vực hẻo lánh ở vùng núi Urals. (Wikimedia Commons - Petr Bartolomey / CC BY-SA 2.0)

Nhưng trên đường đi họ gặp bão tuyết và bị mất phương hướng nên đã lạc đến một con đèo nằm ở phía bên kia sườn của ngọn núi, mà bộ tộc Mansi gọi là Kholat Syakhl, nghĩa là “Ngọn núi tử thần”.

Họ quyết định dựng trại nghỉ qua đêm tại đây. Vào lúc nửa đêm, một điều lạ lùng nào đó đã xảy ra khiến cả nhóm phải chạy trốn trong bóng tối dưới cơn bão tuyết mịt mù...

Những cái chết kinh hoàng

Theo kế hoạch, cả nhóm sẽ trở lại thị trấn Vizhai vào ngày 12/2/1959 và từ đó trưởng nhóm Dyatlov sẽ gửi một bức điện tín thông báo họ đã đến nơi an toàn.

Tuy nhiên, 12 ngày trôi qua mà không có bất cứ tin tức gì về đoàn thám hiểm, thân nhân của nhóm leo núi bắt đầu thấy bất an và yêu cầu chính phủ Liên Xô mở một cuộc tìm kiếm.  

Ngày 25/2, một phi công đã phát hiện điều bất thường trên sườn núi phía bắc, và từ đây dần hé lộ những tin tức đầu tiên của vụ mất tích 9 người. 

Ngày 26/2, một nhóm tình nguyện viên dẫn đầu là sinh viên Mikhail Sharavin của trường ĐH Bách khoa Ural đã có một khám phá sửng sốt trên sườn rặng núi Ural. Họ phát hiện một góc lều nhô lên trên mặt tuyết.

Bản báo cáo của Sharavin miêu tả cảnh tượng như sau: “Chiếc lều đã bị rách toạc một nửa, và phủ đầy tuyết. Bên trong không có gì, đồ đạc và giày của nhóm leo núi đều bị bỏ lại”.

Ngày 26/2, một nhóm tình nguyện viên dẫn đầu là sinh viên Mikhail Sharavin của trường ĐH Bách khoa Ural đã phát hiện một góc lều nhô lên trên mặt tuyết. (Wikipedia / Public Domain)
Ngày 26/2, một nhóm tình nguyện viên dẫn đầu là sinh viên Mikhail Sharavin của trường ĐH Bách khoa Ural đã phát hiện một góc lều nhô lên trên mặt tuyết. (Wikipedia / Public Domain)

Một vết chém cho thấy ai đó đã dùng dao rạch lều để có lối thoát. Họ tìm thấy những dấu chân được xác định là của các nạn nhân chưa kịp đi giày, đã mạo hiểm đi chân trần hoặc chỉ đi tất trong điều kiện nhiệt độ âm 30 độ C. Tất cả dấu chân đều hướng tới bìa rừng gần đó. 

Lần theo dấu vết này, ở khoảng cách 500m, đoàn cứu hộ đã tìm thấy dưới một cây tùng là tàn tro của một bếp lửa, và thi thể đông cứng của hai thành viên Doroshenko và Krivonischenko. Cả hai chỉ mặc quần áo lót trên người. 

Mở rộng cuộc tìm kiếm, họ tìm thấy thêm 3 thi thể nữa của Dyatlov, Rustem Slobodin, và Zinaida Kolmogorov. Tư thế chết cho thấy dường như cả ba đang tìm cách quay trở lại lều và nằm chết rải rác ở khoảng cách 300m, 480m và 630m tính từ vị trí cây tùng, nơi phát hiện 2 thi thể đầu tiên.

Hơn 2 tháng sau, vào ngày 4/5 các nhà điều tra tìm thấy thêm 4 thi thể còn lại gồm: 

  • Hướng dẫn viên leo núi Alexander Zolotaryov
  • Kỹ sư Nicolas Thibeaux-Brignollel
  • Hai sinh viên Alexander Kolevatov và Ludmila Dubinina

4 thi thể đều bị chôn vùi dưới hố băng dày gần 4m trong một khe núi, cách vị trí cây tùng khoảng 75m về hướng bìa rừng.

Điều kì lạ ở chỗ, cả  4 người này đều mặc đầy đủ quần áo, nhưng lại có dấu hiệu cho thấy có sự xáo trộn trang phục giữa họ. Zolotaryov mặc áo khoác và đội mũ của Dubinina, trong khi chân của Dubinina lại quấn mảnh quần dạ của Krivonischenko.

Giám định pháp y

Giám định pháp y cho biết 5 nạn nhân trước đó chết vì hạ thân nhiệt, ngoại trừ Slobodin có một vết rạn nhỏ trên hộp sọ, nhưng không được cho là vết thương chí mạng. 

Kết quả giám định 4 nạn nhân sau đã khiến thảm kịch trở nên bí ẩn kỳ quái. 

3 trong số 4 nạn nhân đã bị chấn thương rất nặng: 

  • Nicolas Thibeaux-Brignollel bị tổn thương nặng vùng sọ
  • Ludmila Dubinina và Alexander Zolotaryov bị gãy xương sườn, lồng ngực và chảy máu bên trong. 

Tiến sĩ Boris Vozrozhdenny khẳng định, các chấn thương này tương đương với việc nạn nhân phải chịu “một lực tác động cực mạnh” của một vụ tông xe ô tô. Đáng chú ý, 4 thi thể đều không có các vết xước, hay bầm dập các mô mềm.   

Những bí ẩn từ thảm kịch 

Khi tìm hiểu kỹ chiếc lều, các nhà điều tra đi đến kết luận rằng, nó đã bị xé toạc từ bên trong. Được biết, nhiệt độ vào đêm mùng 1 rạng sáng ngày 2/2 rất lạnh, khoảng âm 25-30 độ với bão tuyết vần vũ suốt cả đêm. Tuy nhiên chỉ có một người kịp xỏ một chiếc giày, số còn lại đều không đi giày hoặc chỉ đi tất. 

Vậy điều kỳ quái gì đã xảy ra bên trong lều khiến những người leo núi bất chấp thời tiết khắc nghiệt mà bỏ chạy ra ngoài? Và tại sao 3 trong số 9 nạn nhân lại có những vết thương chí mạng. Kinh hoàng hơn nữa là thi thể của Dubinina còn bị mất lưỡi, mắt và một phần môi. Ngoài ra, quần áo của hai nạn nhân có chất phóng xạ cực mạnh. Thêm nữa, thi thể của họ đều chuyển sang màu cam xỉn. 

Có quá nhiều những tình tiết kỳ quái xoay quanh cái chết bi thảm của 9 nhà leo núi này. Các điều tra viên nghi ngờ trong đêm định mệnh ấy, nhóm thám hiểm đã phải đối mặt với một tình huống kinh dị đến nỗi họ không kịp mặc quần áo và đi giày. 

Các điều tra viên nghi ngờ trong đêm định mệnh ấy, nhóm thám hiểm đã phải đối mặt với một tình huống kinh dị đến nỗi họ không kịp mặc quần áo và đi giày. (Wikimedia Commons)
Các điều tra viên nghi ngờ trong đêm định mệnh ấy, nhóm thám hiểm đã phải đối mặt với một tình huống kinh dị đến nỗi họ không kịp mặc quần áo và đi giày. (Ảnh minh họa: Wikimedia Commons - HopsonRoad / CC BY-SA 4.0)

Theo những gì các nhà điều tra tìm thấy, đoàn thám hiểm đã để lại toàn bộ giày và dụng cụ leo núi tại lều, và gần như đi chân trần, ngoài ra có người cũng chẳng có mấy vải che thân.

Các dấu chân trên tuyết để lại quanh lều cho thấy, 9 người đã vội vã tỏa ra các hướng khác nhau, nhưng họ đều cố gắng trở lại tìm đồng đội khi đã cách xa chỗ cắm trại gần 300m. 

Sau 3 năm đi tìm lời giải, các nhà điều tra Liên Xô vẫn không đưa ra được kết luận chính xác và cuối cùng đã khép lại hồ sơ vụ án bằng kết luận: Nhóm thám hiểm thiệt mạng do "một thế lực tự nhiên bí ẩn”. 

Dù vậy, kết luận này đã không giúp xua tan nhiều phỏng đoán về thảm kịch trên, và đã có hàng loạt giả thuyết về nguyên nhân đằng sau những cái chết bí ẩn này. Một vài trong số những giả thuyết đó như sau: 

  • Bị bộ tộc Mansi sát hại? 

Có suy đoán cho rằng bộ tộc Mansi đã sát hại nhóm thám hiểm do họ đã phạm sai lầm đi lạc vào vùng đất cấm địa của tộc người này. Nhưng giả thuyết này không hợp lý bởi hiện trường chỉ có duy nhất dấu chân của đoàn thám hiểm, và không có dấu hiệu của các cuộc vật lộn. 

  • Bị người Tuyết tấn công 

Có người cho rằng một sinh vật khổng lồ là Yeti hay còn gọi là Người Tuyết sống ở vùng núi Siberia là thủ phạm tấn công đoàn thám hiểm vào lúc nửa đêm, khiến họ hoảng sợ bỏ chạy khỏi lều và gây ra những vết thương chí mạng cho một số thành viên.  

Tuy nhiên, giả thuyết này nhanh chóng bị bác bỏ vì các nhà điều tra không tìm thấy dấu chân to lớn nào quanh khu lều trại.

Có người cho rằng một sinh vật khổng lồ là Yeti hay còn gọi là Người Tuyết sống ở vùng núi Siberia là thủ phạm tấn công đoàn thám hiểm vào lúc nửa đêm.
Có người cho rằng một sinh vật khổng lồ là Yeti hay còn gọi là Người Tuyết sống ở vùng núi Siberia là thủ phạm tấn công đoàn thám hiểm vào lúc nửa đêm. (Pixabay)
  • Hiện tượng huyền bí 

Khi cuộc điều tra đi vào bế tắc, giả thuyết về người ngoài hành tinh được khá nhiều người tin theo. Đặc biệt khi người đứng đầu cuộc điều tra thảm kịch năm 1959 là ông Lev Ivanov xác nhận có nhân chứng cung cấp thông tin rằng: 

Cách nơi nhóm 9 người cắm trại khoảng 50 km, ngày hôm ấy cũng có một nhóm sinh viên khác đã thuật lại từ nơi cắm trại của mình rằng, họ đã nhìn thấy một vật thể hình cầu màu cam phát sáng trên bầu trời phía bắc vào buổi tối định mệnh 1/2/1959.

  • Thử nghiệm vũ khí

Thành viên duy nhất trong đoàn bỏ cuộc giữa chừng là Yury Yudin cho rằng, 9 người bạn của anh đã vô tình đi vào vùng quân sự bí mật của chính phủ Liên Xô khi ấy, và không may trở thành con mồi trong một cuộc thử nghiệm vũ khí hạ âm. Yudin nghi ngờ chính lý do này đã khiến chính phủ phải giấu giếm các tình tiết trong khi điều tra và không đưa ra kết luận thực sự. 

Ngoài ra, một số khía cạnh rùng rợn của vụ án có thể được giải thích như sau:

  • Thi thể bị mất bộ phận

Vì sao thi thể của Dubinina bị mất lưỡi, mắt và một phần môi? Người ta cho rằng, xác của cô được tìm thấy trong tư thế nằm úp mặt xuống con suối nhỏ dưới băng tuyết. Vì vậy những bộ phận bị mất trên thi thể của cô phù hợp với quá trình phân hủy trong môi trường ẩm ướt. 

  • Quần áo bị phơi nhiễm phóng xạ

Vì sao trên quần áo của một số nạn nhân lại nhiễm mức phóng xạ cao? Các nhà điều tra cho rằng, công việc của hai nạn nhân là Alexander Kolevatov và Yuri Krivonischenko đều liên quan tới công nghệ xử lý hạt nhân. Vì vậy có thể quần áo của hai người này đã bị phơi nhiễm phóng xạ từ trước đó. 

  • Da đổi màu

Lý giải cho việc da của thi thể chuyển sang màu cam có thể là do tiếp xúc với các yếu tố, trong đó việc bị “ướp xác” trong giá lạnh nhiều ngày cũng khiến da của họ đổi màu. 

Mở lại cuộc điều tra

Vào đêm 1 rạng sáng ngày 2/2/1959, đoàn thám hiểm đã bị đánh thức bởi tiếng động lớn, và họ cho rằng là do lở tuyết nên đã vội vã xé lều bỏ chạy ra ngoài.
Vào đêm 1 rạng sáng ngày 2/2/1959, đoàn thám hiểm đã bị đánh thức bởi tiếng động lớn, và họ cho rằng là do lở tuyết nên đã vội vã xé lều bỏ chạy ra ngoài. (Ảnh minh họa: Unsplash)

Năm 2019, các nhà điều tra Nga đã mở lại hồ sơ sự cố tại đèo Dyatlov và nghi ngờ nguyên nhân gây ra cái chết thảm thương của 9 nhà leo núi có thể là sự kết hợp của hai yếu tố: Lở tuyết và tầm nhìn hạn chế

Tháng 7/2020, các nhà điều tra Nga đã đưa ra một đề xuất, và từ đây đã vẽ nên một bức tranh toàn cảnh về thảm kịch thương tâm này như sau:

Khu vực sườn núi phía tây Kholat - Syakhl luôn bị coi là vùng nguy hiểm khi thường xuyên xảy ra lở tuyết. Vào đêm 1 rạng sáng ngày 2/2/1959, đoàn thám hiểm đã bị đánh thức bởi tiếng động lớn, và họ cho rằng là do lở tuyết nên đã vội vã xé lều bỏ chạy ra ngoài. 

Lạc trong bóng đêm giữa cơn bão tuyết khắc nghiệt, và tầm nhìn dưới 15m, người đã chết cóng vì hạ thân nhiệt khi họ cố gắng tìm đường quay trở lại lều. 4 người còn lại đã quay trở lại lều, mặc thêm quần áo và đi tìm đồng đội. Họ đã đi về hướng bìa rừng, và chết gục tại đó. 

Tuy nhiên, giả thuyết lở tuyết đã bị bác bỏ vì các điều tra viên cho rằng tuyết sẽ phủ lấp hết dấu chân chứ không để lại bằng chứng quanh lều. Ngoài ra, sạt lở tuyết không gây ra những vết thương chí mạng cho 4 thành viên trong đoàn như vậy. 

Cuồng phong Katabatic là “thủ phạm”?

Những phiến tuyết rắn chắc có thể đã trượt xuống lều trại nơi các nạn nhân đang ngủ, đè lên người họ và gây nên những tổn thương chí mạng. (Unsplash)
Những phiến tuyết rắn chắc có thể đã trượt xuống lều trại nơi các nạn nhân đang ngủ, đè lên người họ và gây nên những tổn thương chí mạng. (Unsplash)

Giả thuyết cuồng phong Katabatic, một dạng phễu không khí chuyển động nhanh do lực đẩy đã kéo các phiến tuyết rắn chắc trên đỉnh núi lao xuống khu lều của đoàn thám hiểm được cho là thủ phạm gây ra thảm kịch. 

Những phiến tuyết rắn chắc có thể đã trượt xuống lều trại nơi các nạn nhân đang ngủ, đè lên người họ và gây nên những tổn thương chí mạng bên trong cơ thể vốn không thể do tuyết lở gây ra.

Những phiến tuyết này phải cực kỳ cứng và di chuyển với tốc độ khá nhanh thì mới gây nên những vết thương khủng khiếp như vậy. 

Và có thể 9 thành viên đã quyết định rời sườn núi đi về hướng bìa rừng, và cũng là nơi an toàn nhất khi lở tuyết xảy ra. Họ đã dìu những người bị thương và không ai bị bỏ lại. Nhưng tất cả đã phải đầu hàng trước sự khắc nghiệt của thiên nhiên.

Dù vậy, đây cũng vẫn chỉ là giả thuyết bởi chưa có kết luận cuối cùng. 

Trong tất cả chuỗi sự kiện bi thảm trên, sự cố đèo Dyatlov được đặt tên nhằm tưởng nhớ người trưởng nhóm Igor Dyatlov - là câu chuyện tuyệt vời về lòng dũng cảm và tình bạn khi con người đối mặt với sự cuồng nộ của thiên nhiên.


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

3 người sở hữu năng lực siêu thường mà khoa học chưa thể lý giải



Trong rất nhiều các loại tác phẩm điện ảnh và truyền hình hiện đại, chúng ta từng được chứng kiến ​​những siêu năng lực. Có những người như vậy trong cuộc sống thực, họ có siêu năng lực của riêng mình. Cho đến nay khoa học vẫn chưa thể giải thích được rất nhiều sự vật hiện tượng.

Vũ trụ của chúng ta vô cùng rộng lớn, uyên thâm, tinh vi và bí ẩn, điều gì cũng có thể tồn tại. Trái đất của chúng ta đã được sinh ra từ hàng tỷ năm trước. Trong những năm dài đằng đẵng, nhiều hiện tượng tự nhiên và sinh vật huyền bí đã xuất hiện trên thế giới. Trong đó đã xuất hiện không ít những người có năng lực siêu xuất khỏi người bình thường, dưới đây là 3 trường hợp như vậy.

Pique’s, người có thể nhớ nội dung 9000 cuốn sách

Trong một bộ phim nổi tiếng có tên “Người đàn ông mưa”, có một nhân vật bị bệnh tự kỷ nhưng anh ta lại có khả năng ghi nhớ được mọi thứ một cách chi tiết đến kinh ngạc.

Ngoài đời cũng có những nhân vật như vậy. Người đàn ông kỳ lạ có ”siêu năng lực” này là Pique. Anh là một người có trí nhớ rất tốt, có thể nhớ nội dung của tất cả các cuốn sách, và có khả năng ghi nhớ nội dung của 9.000 cuốn sách.

Mặc dù khả năng của anh có vẻ giống như một siêu năng lực, nhưng Pique thực sự đã mắc một căn bệnh gọi là “Hội chứng học giả”. Ngoài ra, Pique còn có khả năng tính nhẩm cực tốt. Các chuyên gia cũng phát hiện ra rằng cấu trúc não của anh ta khác với người thường qua kiểm tra, và về cơ bản là không có tiểu thể.

Mặc dù căn bệnh này bị suy giảm nhận thức ở một số khía cạnh, nhưng nó có thể thể hiện những khả năng vượt xa người thường ở các lĩnh vực khác.

Người máy chạy đường dài Dean Karnazes

Một vận động viên chạy đường dài chuyên nghiệp tên là Dean Karnazes.

Chạy đường dài là một bài kiểm tra rất lớn đối với cơ thể của con người. Vì sức bền và thể lực phải theo kịp mới bám trụ được chạy đường dài, chạy marathon xong ai cũng chọn nghỉ ngơi. Nhưng Karnazes đã chọn tham gia 50 cuộc chạy marathon trong 50 ngày, thậm chí chạy trong môi trường khắc nghiệt.

Karnazes tại cuộc đua 2008 Napa Valley Marathon expo.
Karnazes tại cuộc đua 2008 Napa Valley Marathon expo. (Ảnh: Wikipedia)

Để có thể giải đáp bí ẩn này, các chuyên gia đã kiểm tra nồng độ axit lactic của Dean Karnazes. Tăng axit lactic đồng nghĩa với việc cơ bắp của anh ta sẽ rất mệt mỏi, nhưng mức axit lactic của anh ta không hề tăng lên trong quá trình tập luyện. Ngay cả các chuyên gia cũng khó có thể giải thích được sự xuất hiện của hiện tượng này.

Nermin Halilagic - người có thể hút vật thể khác như nam châm

Không chỉ thiên nhiên mới đầy những điều kỳ diệu, ngay cả cơ thể con người chúng ta đôi khi cũng ẩn chứa nhiều điều bí ẩn, đáng để chúng ta tiếp tục phát triển và nghiên cứu.

Nermin Halilagic 38 tuổi đến từ Bihac, Bosnia và Herzegovina khi còn nhỏ đã phát hiện ra rằng anh có khả năng đặc biệt này là hút các vật thể khác.

Anh thậm chí có thể hút những thứ khác không phải là kim loại khiến mọi người cảm thấy rất khó tin. Những thứ này bao gồm điều khiển từ xa của TV, sản phẩm nhựa, điện thoại di động hoặc bát đĩa sứ.

Thật ra trên đời này có rất nhiều người có thể hấp thụ đồ vật bằng kim loại, ví dụ như cậu bé ở Nga tên là Nikolai Kryaglyachenko, 12 tuổi, trở nên rất nổi tiếng vì phát hiện mình có khả năng hút các đồ vật bằng kim loại giống như nam châm sau một vụ tai nạn trên đường đi học về.

Cậu bé ở Nga tên là Nikolai Kryaglyachenko có khả năng hút các đồ vật bằng kim loại giống như nam châm sau một vụ tai nạn trên đường đi học về.
Cậu bé ở Nga tên là Nikolai Kryaglyachenko có khả năng hút các đồ vật bằng kim loại giống như nam châm sau một vụ tai nạn trên đường đi học về. (Ảnh chụp màn hình)

Thế giới, đầy những điều kỳ diệu, tất cả những gì chúng ta nhìn thấy có thể chỉ là bề ngoài, ngay cả những nhà khoa học hàng đầu cũng có thể không thực sự biết.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Bí ẩn 'người phụ nữ tiết ra máu độc' khiến hàng loạt bác sĩ ngất xỉu, tê liệt



Dù khoa học công nghệ đã phát triển vượt bậc, thì vẫn luôn tồn tại vô vàn những điều bí ẩn mà con người không thể giải thích. Một trong số đó là sự kiện "Toxic Lady" hay còn gọi là “Quý cô máu độc” và thậm chí đã trở thành một huyền thoại bí ẩn trong lịch sử y học thế giới.

Ca cấp cứu bất thường 

Gloria Ramirez là một phụ nữ bình thường sống tại thành phố Riverside, bang California (Mỹ). Vào ngày 19/2/1994, Gloria được đưa vào cấp cứu tại Bệnh viện ở Riverside với các triệu chứng được cho liên quan đến căn bệnh ung thư cổ tử cung của cô. Khi được đưa vào phòng cấp cứu, Gloria bị rối loạn nhịp tim, tụt huyết áp, khó thở và không thể trả lời mạch lạc.

Các bác sĩ đã dùng mọi biện pháp để nỗ lực cứu sống cô bằng cách tiêm thuốc khẩn cấp, nhưng nhịp tim của Gloria vẫn không thể trở lại bình thường.

Cuối cùng, các y tá cởi áo của Gloria để sử dụng máy khử rung tim và bất chợt họ nhận thấy trên người cô có một vệt dầu kỳ lạ. Đồng thời nhóm y bác sĩ cũng ngửi thấy mùi hoa quả, mùi tỏi tươi bốc ra từ cơ thể lẫn miệng của bệnh nhân. Sau đó, ê kíp cấp cứu đã đặt một ống tiêm vào cánh tay của Gloria để lấy mẫu máu. Họ tiếp tục phát hiện một điều kỳ quái là máu của Gloria có mùi giống amoniac và trong máu có chứa một lượng nhỏ các hạt không rõ là vật thể gì. 

Bác sĩ phụ trách kíp trực đêm đó sau khi xem xét mẫu máu đã nhận thấy có điều gì đó bất thường ở bệnh nhân, nó không liên quan gì đến bệnh suy tim và đây là lần đầu tiên nhóm y bác sĩ gặp phải trường hợp này.

Các sự kiện lạ lùng bắt đầu xảy ra

Đột nhiên, trong phòng cấp cứu, một trong những y tá bỗng ngất xỉu. Một y tá khác thấy khó thở và y tá thứ ba đến tiếp sức cho 2 y tá trước cũng bất tỉnh. Thậm chí khi tỉnh dậy, một số y tá không thể cử động được tay chân.

Trong đêm hôm đó, tổng cộng 6 người trong nhóm cấp cứu không thể tiếp tục điều trị cho Gloria vì họ gặp phải những triệu chứng kỳ lạ như ngất xỉu, buồn nôn, khó thở và tê liệt toàn thân tạm thời. Bệnh nhân Gloria cũng qua đời ngay trong đêm đó. 

Nhưng mọi chuyện chưa dừng tại đó. Ngay cả sau khi bệnh nhân qua đời, các sự việc diễn ra trong ê kíp trực đêm đó càng kỳ quặc hơn. 

Y tá Susan Kane là người đã lấy mẫu máu của Gloria chia sẻ: "Khi lấy máu Gloria, tôi bỗng ngửi thấy mùi amoniac bốc lên từ ống rút. Đột nhiên cơ thể tôi bủn rủn nên đã phải chuyển giao công việc cho y tá khác rồi tôi ngất đi không biết gì nữa”. 

Người bị bất tỉnh tiếp theo là Julie Gorchynski – y tá đã tiếp nhận ống rút từ y tá Susan. Thật kỳ lạ, cô cũng có phản ứng bủn rủn chân tay. Julie Gorchynski là y tá bị nhiễm độc nặng nề nhất, với các triệu chứng ngừng hô hấp, viêm tụy, viêm gan, tê liệt chân tay cùng lúc. Y tá này phải nằm trong phòng điều trị đặc biệt 2 tuần và mất 2 tháng tập đi lại. 

Thống kê cho thấy 23 y bác sĩ đã bị ngất xỉu khi tiếp xúc với Gloria Ramirez, trong đó 5 người trong tình trạng nguy kịch. 

"Khi lấy máu Gloria, tôi bỗng ngửi thấy mùi amoniac bốc lên từ ống rút".
"Khi lấy máu Gloria, tôi bỗng ngửi thấy mùi amoniac bốc lên từ ống rút". (Pixabay)

Khám nghiệm pháp y 

Nhận thấy sự nguy hiểm của tình huống chưa từng có này, và để khám nghiệm thi thể của Gloria nhằm tìm hiểu nguyên nhân, một đội đặc biệt mặc đồ bảo hộ đã được cử đến. Sau đó, nhóm điều tra đã đưa thi thể Gloria vào một quan tài bằng nhôm được hàn kín. 

Báo chí thời điểm ấy đã gọi Gloria Ramirez là “Quý cô độc hại” vì không ai có thể đến gần thi thể của cô mà không phải đối mặt với hàng loạt vấn đề sức khỏe nghiêm trọng. 

Sở Y tế bang California đã mở rộng phạm vi điều tra và cử 2 tiến sĩ Ana Maria Osorio và Kirsten Waller đến tìm hiểu nguyên nhân. Họ đã phỏng vấn 34 nhân viên bệnh viện có mặt vào đêm hôm đó, nhưng kỳ lạ là dù xem xét kỹ đến đâu, họ cũng không tìm được dấu hiệu nào của các chất độc hại. Tuy nhiên, có một chi tiết đáng chú ý là chỉ những người đứng gần Gloria hoặc tham gia cấp cứu trực tiếp mới bị khó thở và ngất đi.

Các nhà chức trách đã lưu trữ thi thể Gloria 2 tháng trước khi gửi lại cho gia đình an táng vì lo ngại sẽ ảnh hưởng đến mọi người xung quanh. Gần 2 tháng sau, ngày 12/4/1994, nhóm điều tra đi đến kết luận Gloria Ramirez qua đời vì trụy tim do gây ra bởi căn bệnh ung thư cổ tử cung giai đoạn cuối.

Tuy nhiên kết luận trên vẫn chưa thuyết phục các bác sĩ và có khá nhiều giả thuyết được đưa ra. 

Nhận thấy sự nguy hiểm của tình huống chưa từng có này, và để khám nghiệm thi thể của Gloria nhằm tìm hiểu nguyên nhân, một đội đặc biệt mặc đồ bảo hộ đã được cử đến.
Nhận thấy sự nguy hiểm của tình huống chưa từng có này, và để khám nghiệm thi thể của Gloria nhằm tìm hiểu nguyên nhân, một đội đặc biệt mặc đồ bảo hộ đã được cử đến. (Unsplash)

Vô số giả thuyết

Phải hơn 1 tháng sau khi Gloria Ramirez qua đời, vào ngày 25/3/1994, một cuộc khám nghiệm tử thi kỹ lưỡng hơn diễn ra trong một căn phòng đặc biệt. 

Nhóm điều tra tìm thấy các chất Tylenol, lidocaine, codeine và Tigan trong ruột của Gloria. Tigan là một loại thuốc chống buồn nôn và phân hủy thành các amin trong cơ thể. Amin có liên quan đến amoniac, điều này có thể giải thích nhóm y bác sĩ ngửi thấy mùi amoniac trong mẫu máu của Gloria.

Nhóm pháp y cũng tìm thấy một lượng lớn dimethyl sulfone (hay còn gọi là DMSO) có trong mô, máu của Gloria. Các chuyên gia nhận định, trong quá trình điều trị bệnh, Gloria có thể đã tự ý sử dụng DMSO như một phương thuốc giảm đau. 

Họ cũng đưa ra giả thuyết khi DMSO tiếp xúc với oxy, nó chuyển thành khí dimethyl sulfate. Là chất khí độc hại, dimethyl sulfate phá hủy các tế bào trong mắt, phổi người. Khi khí này xâm nhập cơ thể, nó có thể gây co giật, mê sảng và tê liệt. Trong số 20 triệu chứng được nhân viên y tế mô tả vào đêm 19/2 ấy, nhiều trong số đó khớp với các triệu chứng của những người tiếp xúc với khí dimethyl sulfate. 

Tuy nhiên DMSO một khi xâm nhập vào cơ thể, nó sẽ tự phân hủy nhanh chóng trong vòng 72 giờ. Điều kỳ lạ là DMSO vẫn tồn tại trong thi thể của Gloria, thậm chí nó vẫn tăng cao gấp ba lần so với bình thường trong suốt 6 tuần sau khi cô qua đời. 

Dù tìm thấy chất DMSO trong cơ thể Gloria, nhưng các nhà điều tra lại không thể đưa ra nguyên nhân chính xác lý do tại sao nhịp tim của cô lại đập bất thường, các cơ quan nội tạng thì bị nhiễm độc và lý do tại sao cô chết. 

Thêm nữa, các chất lạ bất thường được tìm thấy trong máu của Gloria lại quá thấp, mặc dù có nồng độ amoniac và DMSO tăng cao trong cơ thể cũng không thể là nguyên nhân dẫn đến việc Gloria tử vong. Ngoài ra, gia đình Gloria Ramirez phủ nhận việc cô sử dụng DMSO. 

Một số người còn đồn Gloria Ramirez bị người ngoài hành tinh tiêm chất lạ, với mục đích thử nghiệm cơ thể người Trái Đất. 

Một số người còn đồn Gloria Ramirez bị người ngoài hành tinh tiêm chất lạ, với mục đích thử nghiệm cơ thể người Trái Đất. 
Một số người còn đồn Gloria Ramirez bị người ngoài hành tinh tiêm chất lạ, với mục đích thử nghiệm cơ thể người Trái Đất. (Unsplash)

Suy nghĩ xấu cũng sản sinh độc tố trong máu người

Khi vụ việc vẫn chìm trong bí ẩn nhiều năm, thì một cuộc đồng nghiên cứu giữa Đại học Cardiff và Đại học Texas (Mỹ) được đăng tải trên tạp chí Sức khỏe với tiêu đề “Suy nghĩ xấu hại sức khỏe, sản sinh độc tố trong máu người”. 

Nghiên cứu cho biết “những người có suy nghĩ xấu về người khác như căm hận, ghét bỏ, thù hằn… thường đối mặt nguy cơ sức khỏe do các độc tố có hại sinh ra trong máu”, tác động tới hệ miễn dịch và ảnh hưởng không nhỏ đến tuổi thọ của họ. Nghiên cứu chỉ ra rằng:

“Những suy nghĩ độc ác của con người, có thể gây ra những thay đổi hóa học trong các chức năng sinh lý, ở trong máu sẽ sản sinh ra một loại độc tố. Khi một người trong trạng thái tâm lý bình thường thổi hơi vào một ly nước đá, thì ngưng tụ tại đó là một loại vật chất không màu và trong suốt. Nhưng khi một người đang ở vào trạng thái tâm lý oán trách, nóng giận, sợ hãi, hay đố kỵ, thì vật chất ngưng tụ lại trên mặt băng sẽ có những màu sắc khác nhau. Thông qua những phân tích hóa học người ta biết được, những suy nghĩ tiêu cực sẽ sử khiến cơ thể con người để sản sinh ra chất độc.”

Tuy nhiên theo mục sư Brian Taylor, là hàng xóm của Gloria Ramirez cho biết cô rất thân thiện với mọi người xung quanh, tốt bụng và có thể kết bạn với bất kỳ ai. 

Tính đến hiện tại, tất cả những giả thuyết đều chỉ là nhận định và chưa hề giải thích rõ về vụ việc “Người phụ nữ máu độc”. Cái chết của Gloria Ramirez, cùng với sự kiện hàng loạt các y bác sĩ trong ê kíp trực cấp cứu bị ngất xỉu đã được liệt vào một trong những bí ẩn y học của thế giới. 

Có điều, kết quả từ các nghiên cứu hợp tác giữa hai trường đại học là Cardiff của Anh và Texas của Mỹ đã chứng tỏ rằng: thuyết “Thiện ác hữu báo” là có cơ sở khoa học

Nghiên cứu cho biết “những người có suy nghĩ xấu về người khác như căm hận, ghét bỏ, thù hằn… thường đối mặt nguy cơ sức khỏe do các độc tố có hại sinh ra trong máu”, tác động tới hệ miễn dịch và ảnh hưởng không nhỏ đến tuổi thọ của họ.
Nghiên cứu cho biết “những người có suy nghĩ xấu về người khác như căm hận, ghét bỏ, thù hằn… thường đối mặt nguy cơ sức khỏe do các độc tố có hại sinh ra trong máu”, tác động tới hệ miễn dịch và ảnh hưởng không nhỏ đến tuổi thọ của họ. (Unsplash)

Sự kỳ diệu của việc ‘Cho đi’ và ‘Nhận lại’

Năm 1958, một chuyên gia nổi tiếng về tim mạch – bác sỹ Williams, đã bắt đầu tiến hành một nghiên cứu trên 500 sinh viên y khoa. Trải qua 25 năm, ông đã phát hiện ra: trong số những người khác nhau, người có “cảm xúc căm thù” mạnh hoặc rất mạnh thì có tỉ lệ tử vong ở mức 96%, và nhóm người đau khổ vì bệnh tim gấp 5 lần những người khác.

Theo Stephen G.Post, nguyên giáo sư đạo đức sinh học ở Đại học Case Western Reserve, hiện là giáo sư tại Đại học Y khoa Stony Brook  (Mỹ) và nhà văn Jill Neimark nhận định, xuất phát từ góc nhìn của khoa học và y học hiện đại đối với các loại hành động tốt của con người, giữa việc “cho đi” sẽ sản sinh ra mối quan hệ sâu sắc với việc “nhận lại”.

Các nhà nghiên cứu đã phát triển một bảng đo lường chi tiết để theo dõi dài hạn một số người có tính cách vui vẻ, luôn ‘cho đi’ và phân loại mỗi cách “cho đi” và “nhận lại” thông qua phương thức phân tích thống kê vật lý cùng sinh lý. 

Từ đó họ đã tìm ra được “tác dụng chữa bệnh” và “chỉ số hạnh phúc” được tạo ra qua việc “cho đi”: Những người luôn có “trái tim nhân hậu và thích làm việc thiện”, và những người đã làm việc tốt có ảnh hưởng rất lớn về sức khỏe tinh thần cũng như thể chất của mình. Kỹ năng xã hội, khả năng phán đoán, cùng với những cảm xúc tích cực khác và các trạng thái của tâm lý sẽ được cải thiện tối đa. Dù chỉ là một nụ cười thấu hiểu đối với người khác, hay chỉ là một cái nhìn thân thiện và vui vẻ, cũng đều khiến cho hệ thống miễn dịch trong nước bọt gia tăng.

Sau khi đã tổng hợp 40 kết quả nghiên cứu của hơn 100 trường đại học chủ yếu ở Hoa Kỳ và kết hợp với những thực nghiệm báo cáo dài hạn, các nhà nghiên cứu đã đưa ra kết luận khiến mọi người kinh ngạc: “Giữa cho đi và nhận lại đang tồn tại những bí mật chuyển hóa năng lượng thần kỳ”.

Ngoài ra, các nhà khoa học trong lĩnh vực nghiên cứu hóa học thần kinh phát hiện một loạt hiện tượng: “Khi tâm con người có ý nghĩ lương thiện, tư duy tích cực, thì trong cơ thể con người sẽ sản sinh ra những tế bào thần kinh khỏe mạnh, những tế bào miễn dịch cũng biến đổi linh hoạt, con người sẽ không dễ dàng bị bệnh, thường có những suy nghĩ tốt, hệ thống miễn dịch khỏe mạnh. Còn khi trong lòng có ác ý, suy nghĩ tiêu cực, thì hệ thống thần kinh sẽ đi theo hướng trái ngược, hệ thống suy nghĩ phản diện sẽ được kích hoạt sử dụng, hệ thống suy nghĩ chính diện bị ức chế, và hệ thống tuần hoàn tốt của cơ thể sẽ bị phá hoại.”

Các nhà nghiên cứu tại Đại học Harvard đã tiến hành một thí nghiệm là cho các sinh viên xem một đoạn video nhân văn về việc một nhóm phụ nữ ở Mỹ đã giúp đỡ những người nghèo và khuyết tật ở Calcutta (Ấn Độ). Sau khi cho họ xem xong video, các nhà nghiên cứu đã phân tích nước bọt của nhóm sinh viên này và phát hiện là số lượng kháng thể A của họ tăng lên so với những ghi nhận trước đó.

Trong cuốn cổ thư “Hoàng Đế nội kinh” có đề cập đến ‘Chân nhân’, ‘Chí nhân’ và cấp độ thứ ba là các bậc ‘Thánh nhân’. Họ có tuổi thọ hàng trăm năm. 

Sách chép rằng: “Người Thánh nhân, ở trong sự hòa hợp của trời đất, theo được cái lý của tám phương, điều tiết được cái ham muốn trong thế tục, không có cái tâm tức giận, oán trách; hành động của họ không xa rời với cuộc sống, ăn mặc trang phục ngay ngắn, cử chỉ hành vi của họ không dung tục, bên ngoài không để thân thể mệt nhọc với các sự việc, bên trong không để tư tưởng bị lo lắng, lấy sự vui vẻ điềm tĩnh làm mục đích, lấy thản nhiên tự đắc làm thành quả, hình thể không suy bại, tinh thần không bị tiêu tán, tuổi thọ của họ có thể đạt đến hàng trăm tuổi”

Những ghi chép trong cổ thư cách đây hàng nghìn năm xem ra cũng rất có đạo lý về mặt khoa học. 


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Bí ẩn 'đảo ma' xuất hiện rồi biến mất trên Google Maps gây hoang mang



Có một 'hòn đảo ma' ở Nam Thái Bình Dương từng xuất hiện trên hàng loạt bản đồ rồi lại biến mất một cách kỳ bí và khó hiểu, khiến các nhà địa lý hoang mang trong nhiều năm nay.

Sandy được mệnh danh là hòn đảo ma vì sự biến mất kỳ bí và khó hiểu của nó

'Hòn đảo' đó được cho là một dải đất nhỏ, được đặt tên là Đảo Sandy. Nó hiện diện trên nhiều loại bản đồ, kể cả bản đồ Google, nhưng nó vô cùng bí ẩn.

Trên Google Earth, mọi người sẽ thấy 'hòn đảo' này nằm giữa Australia và New Caledonia. Đó là một vệt đen, nhưng không có nhiều chi tiết trên hòn đảo như những hòn đảo gần đó, khiến nó càng kỳ lạ hơn.

Hòn đảo Sandy lần đầu được phát hiện ở gần vịnh san hô ở bờ biển Bắc Australia tại tọa độ 19,22 ° Nam 159,93 ° Đông, bởi thuyền trưởng James Cook vào ngày 15/9/1774. Hòn đảo Sandy cũng từng xuất hiện trên bản đồ của của Anh và Đức. Theo đó, hòn đảo dài khoảng 24km và rộng 5km, một kích thước tương đối lớn để có thể bị nhìn lầm. Và cũng có rất nhiều tàu thuyền đi ngang qua đây xác nhận trông thấy hòn đảo này trong thời điểm đó.

Biểu đồ hải lý của Văn phòng Thủy văn Anh quốc năm 1908 cũng xác nhận sự tồn tại của đảo Sandy.
Đến năm 1876, một tàu săn cá voi có tên Velocity cũng báo cáo về sự tồn tại của đảo ma Sandy.
Nhưng đến thế kỷ XX, hòn đảo Sandy lại biến mất một cách thần kỳ, những người đi ngang vùng biển này đã không thể nhìn thấy hòn đảo dù chỉ là một dấu vết nhỏ. Năm 1979 Cục Thuỷ văn Pháp cũng bắt đầu xoá bỏ các dữ liệu về đảo Sandy.

Thuyền trưởng James Cook, nhà thám hiểm nổi tiếng người Anh, cũng đã đánh dấu 'Sandy Island' trên bản đồ từ năm 1776, theo Daily Express. Đúng 100 năm sau, một chiếc thuyền đi qua đã ghi lại rằng người ta đã nhìn thấy hòn đảo này. Nhưng vào năm 1979, Cơ quan Thủy văn Pháp đột ngột loại bỏ nó khỏi các biểu đồ.

Vào năm 2012, Google cũng đã xóa Sandy Island khỏi Google Maps. Tuy nhiên, nhiều người dùng cho biết họ vẫn nhìn thấy 'thứ gì đó' trên ảnh vệ tinh. Thậm chí trong những năm qua, đôi khi người ta nhìn thấy những 'đảo ma' khi sử dụng Google Earth, đôi khi thì không.

Nhìn trên bản đồ thì thấy, nhưng đến tận nơi thì lại không thấy

Các nhà khoa học Australia quyết định đến thăm nơi này để xem Sandy Island như thế nào. Thật bất ngờ khi ở vị trí đó, họ chẳng thấy gì ngoài sóng biển xanh - hoàn toàn khác với những gì họ mong đợi. Và vùng biển này sâu khoảng 1.400 mét, có nghĩa là ít có khả năng có thứ gì đó bên dưới mặt nước mà trước đây có thể nhìn thấy nhưng bây giờ thì không.

Maria Seton của Đại học Sydney nói với AFP: 'Chúng tôi muốn kiểm tra vì nó (hòn đảo) nằm trên Google Earth và các bản đồ khác. Nhưng hóa ra không có hòn đảo nào ở đó. Chúng tôi rất ngạc nhiên. Vậy nó đã hiển thị trên bản đồ như thế nào? Vô tình mà lạ thế này'.

Có những lời giải thích nào cho sự việc này?

Vẫn chưa có lời giải thích chính thức về sự xuất hiện thường xuyên của Đảo Sandy, nhưng giả thuyết phổ biến nhất cho rằng Đảo Sandy là tàn tích nổi của một ngọn núi lửa chìm hoặc một vụ phun trào dưới đáy biển. Những tàn tích này đôi khi có thể di chuyển hàng dặm và có lẽ Thuyền trưởng Cook đã nghĩ rằng đó là một hòn đảo.

Tuy nhiên, lời giải thích này cũng chỉ là phỏng đoán và nó không thuyết phục được tất cả mọi người và nhiều người vẫn đinh ninh Sandy là một hòn đảo ma.

Đến nay thông tin về hòn đảo "ma" vẫn còn được lưu giữ trong cuốn "Hải trình khám phá Nam Thái Bình Dương" xuất bản năm 1776 do chính James Cook viết.

Theo trang Mirror, chúng ta vẫn có thể nhìn thấy đảo Sandy nếu nhìn vào tọa độ 19,22°C 159,93 °E. Tuy nhiên, vẫn chưa ai có thể khẳng định hòn đảo này đã từng tồn tại hay chưa, hay chưa biến mất hoàn toàn thì hiện tại nó đang ở đâu.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS