Container Icon

Điều tra các vụ án có yếu tố huyền bí tại Hoa Kỳ: Sự tham gia của chuyên gia Tâm lý học



Các luật sư đôi khi sử dụng các nhà ngoại cảm để lựa chọn các bồi thẩm đoàn xử án, hoặc có thể xem xét các hiện tượng siêu nhiên để bào chữa cho thân chủ của họ. Chủ sở hữu của các di tích lịch sử, nhà hàng và các địa điểm khác được cho là bị ‘ma ám’ cũng tìm hiểu xem liệu thực sự có ma làm ảnh hưởng đến công việc kinh doanh của họ hay không.

Chuyên gia tư vấn Loyd Auerbach đã giúp một số người trong các tình huống này.

Với bằng Thạc sĩ về cận tâm lý, ông là giám đốc của Văn phòng điều tra huyền bí (OPI), đã giảng dạy tại Đại học Atlantic ở Virginia và Đại học JFK ở California, đồng thời là sáng lập viên của Chương trình Chứng chỉ về Nghiên cứu Cận tâm lý trước đây tại Viện HCH - chuyên đào tạo bác sĩ thôi miên lâm sàng. Công việc của ông tại OPI không chỉ liên quan đến việc điều tra những điều huyền bí, mà còn tư vấn về những hiện tượng như vậy.

Với nền tảng trong giới luật, ông đặc biệt chuyên tư vấn cho các luật sư. Ông làm việc tại LexisNexis Group, chuyên cung cấp các dịch vụ pháp lý, nghiên cứu kinh doanh và quản lý rủi ro trực tuyến. Auerbach nói rằng các luật sư thường hỏi ý kiến ông về các lập luận liên quan đến các vấn đề huyền bí, siêu nhiên trong các vụ án.

Trường hợp giết người vì cho rằng cô ta là một 'phù thủy'

Một cặp vợ chồng ở San Francisco bị kết tội giết bạn cùng phòng của họ, người mà họ tin là phù thủy. Người vợ nghĩ rằng người bạn cùng phòng này, đang đánh cắp vẻ đẹp và năng lượng của cô ấy. Cặp đôi cho biết họ đặt niềm tin tâm linh rằng họ phải tự giải thoát khỏi phù thủy để sống.

Luật pháp cho phép những người nghĩ rằng họ đang bị tấn công thể xác được sử dụng vũ lực, trong một số trường hợp. Vị luật sư của họ quyết định sử dụng những điều luật này trong việc bào chữa cho thân chủ của họ. Luật sư đã đề nghị Auerbach làm chứng rằng một cuộc tấn công tâm linh có thể tạo ra niềm tin như vậy.

Tuy nhiên, công tố viên hỏi Auerbach rằng liệu - với niềm tin rằng một phù thủy có thể gây tổn thương về thể chất không - cặp đôi có thể thực hiện hành động khác để tự vệ, mà không cần thiết phải giết “phù thủy” hay không? Auerbach nói, có người tin rằng thực sự có những phương tiện khác để xử lý tình huống từ góc độ đó.

Cuối cùng, cặp đôi này đã bị kết án.

Trong một vụ án giết người khác, một luật sư bào chữa hỏi Auerbach rằng liệu tư tưởng “bị ma ám” có thể tạo thành một biện pháp phòng vệ tiềm năng hay không, vì thân chủ của anh ta cho rằng bản thân anh ta đã bị ma ám khi hành động. “Tôi đã khuyên luật sư để thân chủ của anh ta được khám chuyên khoa về các vấn đề tâm lý / tâm thần, vì lời bào chữa đó đã được đưa ra ở các tòa án khác”, Auerbach nói.

Sự hỗ trợ của nhà ngoại cảm trong quá trình điều tra vụ án

Chuyên gia tư vấn về các hiện tượng siêu nhiên trong quá trình xử án tại Mỹ, Lloyd Auerbach.
Chuyên gia tư vấn về các hiện tượng siêu nhiên trong quá trình xử án tại Mỹ, Lloyd Auerbach. (Ảnh: Lloyd Auerbach qua ET)

Khi luật sư hoặc cảnh sát hỏi về các nhà tâm linh học, Auerbach hướng họ đến những người trung thực hơn để có thể nhận được những tư vấn của họ.

Các nhà tâm linh học không nhất thiết phải giải quyết các trường hợp, nhưng có thể cung cấp các hướng dẫn để tư vấn. Họ cũng làm việc theo nhiều cách khác nhau. Một số không muốn được thông báo chi tiết về vụ việc và chỉ đơn giản là sẽ tự đưa ra những gì họ có thể làm được. Những người khác lại muốn được nghe chi tiết về vụ việc để họ có thể tập trung vào việc tìm kiếm các hướng giải quyết mới.

Trong trường hợp đầu tiên, kết quả có thể gây ấn tượng đáng kinh ngạc đối với các nhà điều tra. Họ có thể nói: “Ồ, nhà ngoại cảm này không biết gì về vụ án và ông ấy đã đưa ra tất cả những chi tiết mà chúng tôi biết là sự thật”. Nếu họ biết tất cả các chi tiết đó thì liệu họ có biết sẽ tiến hành điều tra ở đâu không?

Trường hợp thứ hai có thể gây ra nhiều hoài nghi hơn. "Không có phép thuật nào ở đây cả", họ có thể nói. “Ông ấy chỉ có đầu óc dự đoán tốt dựa trên thông tin mà chúng tôi đã cung cấp”. Tuy nhiên, họ cũng thu được một manh mối mới để dẫn đến một hướng điều tra hữu ích.

Các nhà ngoại cảm có thể có những tài năng khác, Auerbach nói. Ông biết một nhà ngoại cảm có khả năng đặc biệt là hình dung ra hung thủ. Cô ấy đã làm việc tốt với một điều tra viên chuyên về phác thảo chân dung của hung thủ. Khi cô ấy mô tả khuôn mặt mà cô ấy “nhìn thấy”, nó thường giống với một trong những nghi phạm, điều này có thể giúp cảnh sát hướng sự chú ý nhiều hơn đến trường hợp của cá nhân đó.

Một trong những câu hỏi hữu ích nhất mà Auerbach ủng hộ cho các nhà ngoại cảm tư vấn cảnh sát là: "Chúng ta có thể tìm bằng chứng ở đâu?" Rốt cuộc, đây là những gì họ cần để buộc tội nghi phạm.

Những nơi bị ‘ma ám’ huyền bí có thể kinh doanh không?

Chủ sở hữu của các địa điểm "ma ám" đôi khi hỏi ý kiến của Auerbach. Hầu hết các địa điểm như vậy có xu hướng là nhà hàng, ông nói. Chủ sở hữu muốn biết phải làm gì với những câu chuyện ‘ma quái’ của họ. Sẽ tốt cho doanh nghiệp nếu công khai chúng? Kết quả có thể sẽ là gì?


Ông thường hỏi họ: "Đồ ăn ở nhà hàng của ông có ngon và hấp dẫn không?". Khách hàng có thể đến một lần do tò mò về ‘ma’, nhưng sẽ không quay lại trừ khi họ thích những trải nghiệm ở nhà hàng - bao gồm cả đồ ăn. Khách hàng quay lại sẽ tốt hơn cho công việc kinh doanh so với thực khách chỉ dùng một lần.

Auerbach đã giúp các chủ doanh nghiệp này xây dựng huyền thoại về ‘ma’ có lợi hơn cho công việc kinh doanh của họ. Ông giúp họ thu thập câu chuyện của các nhân chứng, điều tra các câu chuyện và lịch sử đặc điểm của chúng, đồng thời dựng lại những câu chuyện về ‘ma’ một cách hiện thực hơn.

Các câu chuyện ‘ma’ trên truyền hình hiện nay có thực sự đúng không?

Các chuyên gia truyền thông là nhóm khách hàng tư vấn lớn nhất của OPI. Nhưng Auerbach đã quan sát thấy một sự đảo ngược kỳ lạ trong cách điều tra điều huyền bí trong quá trình làm phim tư liệu để đưa lên các chương trình truyền hình ngày nay so với trước kia.

“Những người làm truyền hình ngày nay, họ hầu như không quan tâm đến việc trao đổi với các chuyên gia trong lĩnh vực này - họ đã từng, nhưng bây giờ thì không”, ông nói. Đó là các nhà biên kịch hay phóng đại các câu chuyện, những người muốn có nhiều các sự kiện hơn.

Ông cũng nhận thấy sự thay đổi này trên các phương tiện truyền thông tin tức. Ví dụ: khi bộ phim “Ghostbusters” (tạm dịch: Biệt đội săn ma) ra mắt vào những năm 80, ông đã nhận được các câu hỏi của giới truyền thông với nội dung: “Chúng tôi biết trong đời thực không phải như vậy, các bạn [điều tra viên huyền bí] thực sự đã làm gì?”

Tuy nhiên, giờ đây, với những câu chuyện huyền bí, siêu nhiên được xây dựng dựa trên các hiện tượng gần giống với cuộc sống; những người quan tâm thường chỉ hỏi Auerbach để đưa họ đến các địa điểm đó để chứng kiến những hiện tượng đó. Ông nói, đây là một cách tiếp cận ít thực tế hơn so với những cách tiếp cận mà ông đã nhận được trong bộ phim “Ghostbusters”.

Ông khuyến khích các nhà điều tra nên cẩn thận, kiểm tra thông tin xác thực mà các “chuyên gia” huyền bí đã nói với họ.

Hơn 3.000 nhóm ‘săn ma’ nghiệp dư hiện đang tồn tại ở Hoa Kỳ, vào thời điểm viết bài này. Nhiều người trong số họ tự gọi mình là ‘chuyên nghiệp’ nhưng rõ ràng là không, Auerbach nói. Việc sử dụng một số thiết bị hoặc các thiết bị đo lường khác để đo trường điện từ không phải là công việc được thực hiện một cách "khoa học".

Các khóa học về cận tâm lý

Thật khó để tìm các khóa học về cận tâm lý học được công nhận ở Hoa Kỳ. Tuy nhiên, Auerbach lưu ý, Vương quốc Anh có hơn 20 trường đại học cung cấp các lớp cận tâm lý học.

Auerbach cũng giảng dạy các khóa học dưới nhiều hình thức khác nhau - chẳng hạn như các lớp học trực tuyến tại Trung tâm Giáo dục Rhine.

Tuy nhiên, nhiều người trong giới học thuật hoài nghi về những hiện tượng như vậy, điều này khiến chúng không được nghiên cứu rộng rãi hơn.

“Tôi phải đối phó với những người hoài nghi mọi lúc, kể cả với một số người nổi tiếng trong nhiều năm. Mọi người vẫn luôn có những trải nghiệm này, tuy nhiên cộng đồng khoa học và học thuật thực chứng lại chỉ muốn loại bỏ câu chuyện có thực đó”, Auerbach nói. Ông nghĩ, sẽ thật tuyệt vời, nếu những người hoài nghi tự mình điều tra kỹ lưỡng những câu chuyện này, thậm chí bác bỏ chúng, thay vì chỉ lờ vờ để bác bỏ chúng hoặc gán những lời giải thích một cách máy móc, chẳng hạn như nói đó là ảo giác… cho chúng trên diện rộng.

“Chúng ta biết rằng có đến hàng triệu người có những trải nghiệm bị ‘ma ám’”, ông nói. "Chúng ta không thể bỏ qua chúng một cách dửng dưng như hiện nay được".


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

5 hiện tượng tôn giáo bí ẩn nhất trong lịch sử



Dù cho khoa học phát triển mạnh đến trình độ nào, vẫn còn rất nhiều sự kiện phi thường chưa thể có được câu trả lời thích đáng. Dưới đây là tổng hợp 5 hiện tượng tôn giáo bí ẩn vượt xa khỏi mọi quy luật của tự nhiên, thách thức giới khoa học.

1. Bay lên không trung

Giáo sư Mansi và các nhà khoa học đã tìm được những cổ thư Ấn Độ có ghi chép về chủ đề ‘khinh công’. Theo đó vào khoảng 2.000 năm trước, nhiều nhà sư Phật giáo có thể dễ dàng bay lên không trung. Họ sẽ vẽ lại phong cảnh nhìn thấy từ trên không, vẽ thành những bức tranh khổng lồ.

Các nhà khảo cổ Ấn Độ còn phát hiện ra một tác phẩm điêu khắc bằng đá khổng lồ mô tả vùng đồng bằng Mandal ở sông Hằng từ 2.000 năm trước. Tác phẩm được vẽ hoàn toàn từ góc nhìn của một con chim tầm cao. Thời điểm đó còn chưa có máy bay thì làm thế nào người ta vẽ được từ độ cao đó?

Mặc dù, điều này đối với giới khoa học mà nói vẫn là một điều quá sức tưởng tượng, nhưng quả là có nhiều bằng chứng cho thấy tuyệt kỹ khinh công là có thật chứ không phải là trò ảo thuật. Phải chăng vì các cao nhân, cao thủ không truyền lại bí quyết nên người đời sau chúng ta cứ phải mò mẫm tìm kiếm những bí quyết ấy?

Tế Công và Thánh Joseph.
Tế Công và Thánh Joseph. (Ảnh từ trang web chính thức của Đoàn Nghệ thuật Shen Yun)

Tại phương Tây, người có khả năng bay lên không trung được nhắc nhiều nhất trong sách báo là Joseph Capertino. Ông sinh ra trong một gia đình mộ đạo ở miền Nam nước Ý. Ngay từ bé, Josef đã phải chịu đựng mọi gian khổ để luyện đến trạng thái xuất thần theo phương pháp yoga. Giáo sĩ đạo Tin Lành này có thể lơ lửng trong không khí khoảng 2 tiếng đồng hồ. Giới khoa học đã quan sát Josef khinh thân 100 lần và ghi chép những nhận xét trong tài liệu chính thức. Và cũng chính tài khinh thân đã đẩy cuộc đời ông vào chốn long đong, tuyệt vọng do một số kẻ cho rằng ông là phù thủy.

Theo tài liệu ghi chép lại, Thánh Theresa, nữ tu dòng Carmelite, cũng là một trong những người có thuật khinh công. Bà đã bay trước sự chứng kiến của 230 tu sĩ Công giáo.

Daniel Douglas Hewm cũng là người có thể khinh thân nổi tiếng nhất thế kỷ XIX. Trong trạng thái nhập thiền, ông có khả năng nhấc mình trôi bồng bềnh lên tận trần nhà. Hewm đã biểu diễn năng lực đặc biệt này trước hàng nghìn khán giả, trong đó có cả những người nổi tiếng như Thackeray, nhà văn Mark Twain, hoàng đế Napoleon III, cùng những nhà chính trị, bác sĩ, khoa học gia. Họ thừa nhận rằng không phát hiện ra bất cứ sự lừa đảo nào ở đây.

2. Tấm vải liệm Turin

Một trong những di vật nổi tiếng nhất trong lịch sử là tấm vải liệm Turin, báu vật chôn cất Chúa Jesus, và có in hình khuôn mặt của Chúa.

Tấm vải liệm Turin, di chỉ mà nhiều người tin rằng đó là tấm khăn chôn cất của Chúa Giê-su.
Tấm vải liệm Turin, di chỉ mà nhiều người tin rằng đó là tấm khăn chôn cất của Chúa Giê-su. (Ảnh: Wikipedia)

Vào năm 1988, sử dụng phương pháp carbon phóng xạ, các nhà khoa học xác định rằng Tấm vải liệm Turin, di chỉ mà nhiều người tin rằng đó là tấm khăn chôn cất Chúa Giê-su, có niên đại cách đây khoảng 700 năm. Do đó, nghiên cứu cho rằng tấm vải không đúng là mảnh vải đã khâm liệm chúa. Tuy nhiên, kết luận đó không thể làm mất đi niềm tin của hàng ngàn người hành hương đến Turin để tôn kính thánh tích. Giờ đây, các nhà khoa học đã sử dụng phương pháp được gọi là “Tán xạ tia X góc rộng” (WAXS), đo độ lão hóa tự nhiên trong cellulose của lanh để xác định thời điểm mảnh vải được tạo ra. Kết quả xác định niên đại mới cho kết quả mảnh vải này đúng là đến từ thời kỳ của Chúa Giê-su.

Tấm vải liệm này có trong khoảng thời gian giữa năm 280 trước Công Nguyên và năm 220 sau Công Nguyên và cũng chính là khoảng thời gian mà Chúa Giê-su đã tồn tại trên trái đất.

3. Cơ thể không bị thối rữa

Trong suốt nhiều năm, thi hài Thánh Bernadette Soubirous (1879 đến năm 1909) không có dấu hiệu phân hủy khiến nhiều người cảm thấy khó tin.

Một vị giám mục đã khai quật xác của bà, và phát hiện rằng cơ thể của vị Thánh này hoàn toàn không bị thối rữa.

Rất nhiều các vị Thánh sau khi chết, cơ thể đều không những không bị thối rữa mà còn tỏa ra một mùi hương cây cỏ rất ngọt dịu, và đây được cho là dấu hiệu của sự linh thiêng.

Hiện nay, thi hài Thánh Bernadette Soubirous đang được đặt tại nhà thờ St. Bernadette ở Pháp.

Ngoài ra còn có thi hài Thánh Giovanni da Triora được đặt bên dưới bệ thờ Thiên đường của nhà thờ Thánh Mary tại Rome.

Mặc dù giới khoa học không đồng tình nhưng Giáo hội Công giáo tin rằng, sở dĩ cơ thể các vị thánh không phân hủy sau khi họ qua đời là vì Chúa ban cho họ một phép màu. Vậy nên, các chuyên gia tiếp tục các dự án nghiên cứu nhằm sớm tìm ra lời giải.

4. Đức Mẹ Đồng Trinh Maria

Năm 1988, một sự kiện được người xem chụp lại: Những người dân ở quận Zeitoun (Cairo, Ai Cập) đã trông thấy hình bóng chói lòa một người phụ nữ đang đi trên mái nhà thờ. Nhiều người đã cho rằng đây chính là sự hiện diện của Đức Mẹ Maria. Và đến bây giờ vẫn chưa tìm thấy bằng chứng chứng minh rằng những bức ảnh này đã được chỉnh sửa.

5. Những bức tượng biết khóc ra máu

Năm 1973, nữ tu sĩ Agnes Sasagawa trong nhà thờ nhìn thấy sự xuất hiện của Đức Mẹ Đồng Trinh, ngay sau đó một bức tượng nhỏ trong nhà thờ Akita (Nhật Bản) khóc ra máu.

Nữ tu sĩ Agnes vốn bị điếc, 10 năm sau khi được gặp Đức Mẹ Đồng Trinh đã hoàn toàn có thể nghe thấy được như người bình thường.

Bức tượng này tiếp tục đổ mồ hôi và khóc ra máu trong một vài năm sau đó, và thậm chí còn được đưa trên truyền hình.

Hiện tượng kỳ lạ này không chỉ xuất hiện ở Nhật Bản. Một bức vẽ chúa Jesus tại nhà thờ ở Bethlehem (Palestine), nơi đã sinh ra Chúa, thường xuyên khóc ra máu.


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Bí ẩn về những ‘hòn đá biết đi’ tại thung lũng chết



Những tảng đá nặng tới 300kg biết di chuyển trên lòng hồ khô ở Thung lũng Chết, California đã khiến nhiều nhà khoa học băn khoăn đi tìm lời giải đáp. Người ta tin rằng hiện tượng này là do bàn tay của những năng lực siêu nhiên tạo ra?

Những hòn đá lớn nhỏ tự di chuyển trên hồ Racetrack

Death Valley - thung lũng chết trải dài trên 136,2km và có diện tích 7.800km2, có độ sâu 86m dưới mực nước biển, nằm gần biên giới bang California và Nevada, toạ lạc ở nơi thấp nhất, khô nhất và nóng nhất Bắc Mỹ.

Ở Death Valley, hầu như quanh năm không có một giọt mưa và có tới 6 tuần trong năm nhiệt độ lên tới trên 40 độ C, nhiệt độ nóng kỷ lục là 56,7°C. Mùa Hè năm 2001, trong 154 ngày liên tục, nhiệt độ ở Thung lũng Chết luôn trên 38 độ C. Nhiệt độ cao nhất đo được ở "thung lũng Chết" là 56,7 độ C vào ngày 10/7/1913.

Những hòn đá lớn nhỏ (có hòn đá nặng tới 320kg) có khả năng tự di chuyển trên hồ Racetrack và để lại phía sau những vệt dài trên nền đất nứt nẻ.

Trong khoảng thời gian từ ngày 4 -20/12/2013, camera của các nhà nghiên cứu đã ghi lại chuyển động của những viên đá trong timelapse. Trong video dài một phút, những viên đá "trượt" từ 3 đến 5 mét. Một số tảng đá theo dõi đã di chuyển đến 224 mét trong khoảng thời gian từ tháng 12/2013 đến tháng 1/ 2014.

Điều này càng làm tăng thêm vẻ huyền bí của chúng và người ta tin rằng hiện tượng này là do bàn tay của những năng lực siêu nhiên tạo ra.


Thung lũng Chết nhìn từ Tàu con thoi Columbia vào tháng 10 năm 1995.
Thung lũng Chết nhìn từ Tàu con thoi Columbia vào tháng 10 năm 1995. (Ảnh: Wikipedia)

Theo quan sát, dù có hình dạng và khối lượng tương tự nhau nhưng các hòn đá đều có lộ trình riêng, có hòn rẽ trái, hòn rẽ phải, đi theo hình lượn sóng, và trượt lướt những quãng đường dài ngắn khác nhau. Thậm chí có những khối đá đã “đi” một quãng đường dài đến 450m so với ban đầu, và mất từ 2-5 năm cho việc di chuyển này.

Trong suốt nhiều thập kỷ, mọi nỗ lực giải thích hiện tượng những viên đá “biết đi” đều thất bại. Cho đến năm 2014, các nhà nghiên cứu tại Đại học California gồm có Richard Norris và anh họ của mình James Norris, đã công bố một nghiên cứu về hiện tượng này trên tạp chí PLOS ONE với những hình ảnh video ghi lại hiện tượng này.

Giải thích nguyên nhân

Có nhiều giả thuyết cho rằng các hòn đá có thể tự di chuyển là nhờ lốc xoáy, cuồng phong hoặc những mảng tảo trơn trượt, nhưng không có ai từng được chứng kiến cảnh tượng tự đi này. Mọi người chỉ có thể trông thấy là sự sai lệch vị trí cùng những đường trượt dài trên nền đất khô cằn.

Các nhà nghiên cứu kết luận rằng hiện tượng phụ thuộc vào mưa, gió và nhiệt độ thấp. Những tảng đá di chuyển khi một lớp băng dày từ 3 đến 6mm vỡ ra với sức gió không vượt quá 5 m/s.

Nếu nó dày hơn, băng sẽ không nổi trên nước lỏng. Khi bị gió làm dịch chuyển, chúng đẩy các tảng đá khác nhau với tốc độ từ 2 đến 5 m/s.

Do đó, quỹ đạo của những viên đá được xác định bởi hướng và tốc độ của gió, ngoài ra còn có nước lỏng bên dưới lớp băng mỏng. Điều đáng nhớ là hiện tượng xảy ra ở một trong những nơi nóng nhất trên hành tinh, vì vậy sự kết hợp của những yếu tố này là rất hiếm.

Những viên đá này chỉ di chuyển 2 hoặc 3 năm một lần, nhưng dấu vết do chúng để lại có thể nằm trong lòng đất đến 4 năm. Ngay cả khi có một lời giải thích khoa học tiết lộ bí ẩn, nhưng kết quả này vẫn không thuyết phục được nhiều người, họ vẫn truyền tai nhau những giả thuyết bí ẩn liêu trai về những hòn đá biết đi tại thung lũng chết.


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Bằng chứng về ‘du hành thời gian’ của nhà khoa học Nhật Bản



Có một trường hợp ‘du hành thời gian’ vô cùng đặc biệt. Ông đã vượt qua cảnh giới trải nghiệm cận tử thông thường; có thể trải nghiệm du hành thời gian, nhìn thấy Đại hồng thủy, thậm chí còn để lại bằng chứng vật lý khi du hành quá khứ về một ngôi đền, rồi lại đích thân đi xác nhận sau 500 năm. Ông chính là khoa học gia nổi tiếng Nhật Bản, Tsuruhiko Kiuchi.

Trường hợp ‘du hành thời gian’ của khoa học gia nổi tiếng Nhật Bản, Tsuruhiko Kiuchi vô cùng đặc biệt. Vậy ông là ai, và trải nghiệm của ông liệu có đáng tin không?

Tuổi thơ của ông Kiuchi trôi qua khá êm đềm, chỉ có điều đặc biệt là... ông từng trải nghiệm ba lần chết đi sống lại - đều là do đột nhiên bị mắc những căn bệnh hết sức hiếm gặp.

Trước khi trải nghiệm cận tử, ông hoàn toàn không tin thế giới sau cái chết là có thực. Kiuchi là một nhà khoa học chân chính, và hơn nữa ông cũng không hề có bất kỳ tín ngưỡng tôn giáo nào. Trong giới thiên văn học, ông vô cùng nổi tiếng, là người chuyên nghiên cứu về sao chổi; đặc biệt, phát hiện về sao chổi năm 1992 đã gần như đem về cho ông giải Nobel. Để biểu dương cống hiến của Kiuchi với giới thiên văn học, người ta đã lấy tên của ông để đặt tên cho hai ngôi sao chổi mà ông tìm ra.

Nhà du hành thời gian Tsuruhiko Kiuchi là một nhà thiên văn học, chuyên nghiên cứu về sao chổi; sao chổi được phát hiện năm 1992 đã được đặt theo tên của ông.
Nhà du hành thời gian Tsuruhiko Kiuchi là một nhà thiên văn học, chuyên nghiên cứu về sao chổi; sao chổi được phát hiện năm 1992 đã được đặt theo tên của ông. (Ảnh chụp màn hình XTV News)

Vậy rốt cuộc thì, trong những lần du hành thời gian, vị khoa học gia đáng kính này đã khám phá ra những bí ẩn nào của vũ trụ? Và bằng chứng vật lý mà ông đã để lại trong ngôi đền kia cụ thể là thứ gì?

  • Du hành thời gian lần đầu: 40 phút trải nghiệm cận tử

Lần đầu tiên Kiuchi trải nghiệm cận tử là vào năm 1977, khi ông đang làm việc cho Lực lượng Phòng vệ trên không Nhật Bản (JASDF). Lúc đó, ông mới 22 tuổi và đột nhiên mắc một căn bệnh vô cùng hiếm gặp gọi là “hội chứng động mạch mạc treo tràng trên”. Thật không may, đó là một căn bệnh hiểm nghèo, không có ai có thể sống sót khỏi căn bệnh này vào thời điểm đó.

Ông lập tức được đưa đến bệnh viện cấp cứu nhưng vô hiệu, cuối cùng bác sĩ tuyên bố tử vong. Thế nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra, sau khi chết 40 phút, Kiuchi đột nhiên sống lại.

Điều ngạc nhiên hơn nữa là, sau khi hồi sinh, Kiuchi đã kể lại trải nghiệm cận tử hết sức kỳ lạ. Đầu tiên, ông đến một nơi rất tối, và ở phía trước có một tia sáng. Ông dần đi về phía ánh sáng đó, rồi thấy lối vào một cái hang, nhưng hóa ra đó là một đường hầm. Trong chớp mắt, nó đưa ông đến một thảo nguyên xanh.

Ra khỏi đường hầm, ông bước chân trên thảm cỏ, còn cảm thấy độ mềm của đất, và những ngọn cỏ chạm đến chân mình. Mọi cảm giác đều hết sức chân thực! Đi được mấy bước, đột nhiên ông nhìn thấy trước mặt là một con sông lớn, có một con thuyền gỗ lềnh bềnh trên mặt nước.

Nhưng khi bước lên thuyền, lại không thấy có mái chèo, cũng không có người chèo thuyền. Ông đã tự dùng cánh tay của mình để chèo, thậm chí ông còn có cảm giác mệt đến nỗi không chịu được nữa, chèo mãi chèo mãi cuối cùng cũng đến bờ bên kia.

Khi bước chân lên bờ, từ đằng xa, ông thấy có 5 người mặc đồ màu trắng, nhưng không phải trang phục Nhật hay Á Châu, mà là Âu phục. Một người phụ nữ bước đến trước mặt ông, hỏi tại sao Kiuchi lại đến nơi đây. Lúc đó, ông mới lặng người đi vì cũng không biết tại sao mình lại tới đó.

Sau đó, 5 người này đưa Kiuchi đi vào một ngọn núi lớn. Trước khi lên núi, ông đã nhìn thấy những người họ hàng đã chết của mình. Lúc này ông mới biết, người phụ nữ dẫn đường chính là bác ruột của ông. Bác đã mất sau khi ông mới chào đời nên ông chưa từng gặp mặt.

Sau đó, ông bắt đầu leo núi, sau khi lên đến đỉnh núi thì thấy xuất hiện một khuôn mặt lơ lửng trước mặt ông, mà chỉ có mỗi khuôn mặt. Khuôn mặt đó nói điều gì đó rồi biến mất. Đúng lúc đang ngỡ ngàng, thì ông đột nhiên quay trở lại thân thể của mình tại giường bệnh.

Vậy thì điều gì đã xảy ra sau khi Kiuchi trở lại với thể xác của mình?

  • Trở nên vô hình, có thể dịch chuyển tức thời

Khi mở mắt, Kiuchi nhìn thấy cha mẹ mình đang đứng bên cạnh giường, ông còn cảm nhận rõ tim đang đập, sau đó ngừng đập và bản thân không còn tiếp tục thở nữa.

Mẹ ông - vốn dĩ đang đứng cạnh giường - cúi đầu gần lại ông và nói: “Ôi con đã chết thật rồi”. Bà vô cùng đau khổ rời khỏi phòng bệnh, cha ông thì vẫn đứng cạnh giường nhìn ông.

Kiuchi lập tức ngồi dậy, lúc này, tầm nhìn của ông ngang với cha mình, về lý mà nói thì người cha phải nhìn thấy ông, nhưng người cha vẫn nhìn xuống giường bệnh. Kiuchi hướng theo ánh mắt của cha quay đầu lại nhìn, phát hiện bản thân đang nằm trên giường. Ngay chính lúc đó, ông ý thức được rằng, bản thân mà đang ngồi dậy kia là không có thân thể, đó chỉ là linh hồn của ông.

Kiuchi phát hiện mình vẫn có thị giác, thính giác, khứu giác vì ông còn ngửi thấy mùi của bệnh viện, thế nhưng không có vị giác và xúc giác. Ông không chạm được vào người khác, thân thể có thể xuyên qua vật thể và tường vách. Mặc dù không có xúc giác nhưng có điều rất đặc biệt rằng, ông có thể cảm nhận được gió, nhiệt độ, và không khí.

Lúc đó ông chợt nghĩ: “Mẹ mình lúc nãy đi đâu rồi?” Vừa nghĩ như vậy, trong nháy mắt, ông đã đến bên ngay cạnh mẹ của mình. Mẹ ông đang chạy xuống tầng dưới gọi điện cho chị gái của ông, báo với chị gái rằng ông đã chết. Ông nói chuyện với mẹ mình nhưng bà không có bất cứ phản ứng gì.

Vì mẹ đang gọi điện thoại cho chị gái, khiến ông đột nhiên nghĩ đến chị. Thế là trong chớp mắt, ông đã dịch chuyển tức thời đến chỗ chị gái. Chị ông đang ngồi trong xe, gấp rút đến bệnh viện, trên xe có cả anh rể và một người chị gái khác. Hai chị gái ngồi phía sau xe, ông ngồi ngay giữa. Hai chị vẫn đang nói chuyện, nói xuyên qua ông. Tất cả nội dung câu chuyện trong xe ông đều nghe thấy.

Sau này khi tỉnh lại, Kiuchi cũng đã xác nhận lại điều này, các chị gái của ông đều đã chết lặng.

Kiuchi nhanh chóng nhận ra, rằng dịch chuyển tức thời có thể diễn ra khi sử dụng ý thức. Bởi vì là một khoa học gia, lập tức ông đưa ra một suy luận, đó là: “Tôi chắc có thể du hành thời gian”. Vì thế ông lại tiếp tục du hành thời gian.

  • Du hành thời gian, nhìn thấy tuổi thơ và khi về già

Trong lần du hành này, Kiuchi bắt đầu nghĩ đến lúc còn nhỏ và ông thực sự đã lập tức trở về thời thơ ấu, nhờ đó ông đã giải khai được một hoài nghi suốt lúc nhỏ.

Lúc 7, 8 tuổi, có một lần đang chơi cùng chị gái ở bên bờ sông, trên sông có một vài tảng đá lớn, bước qua chúng là có thể qua sông. Lúc đó, bên sông không có ai khác mà chỉ có hai chị em ông đang chơi. Sau đó, hai chị em qua sông, mới qua được nửa sông đột nhiên ông nghe thấy bên tai có người nói “nguy hiểm”. Ông thuận theo tiếng nói đó, nhìn sang thì thấy một tảng đá lớn đang lăn từ trên xuống, sắp lao vào chị gái ông. Ông dùng tay đẩy chị ra, tảng đá theo dòng nước lăn xuống. Lúc đó ông không biết là ai đã hô lên “nguy hiểm”.

Giờ thì ông đã biết, chính là bản thân ông đã dịch chuyển đến lúc nhỏ và nhìn thấy mình và chị gái đang chơi, và cũng nhìn thấy tảng đá đang lăn xuống. Ông đã hô với chính mình lúc nhỏ rằng “nguy hiểm”, và đã cứu chính mình.

Đó là du hành về quá khứ, thế còn du hành tương lai thì sao? Ngay khi Kiuchi nghĩ về tương lai, ông lại tiếp tục dịch chuyển. Kết quả là ông đã nhìn thấy bản thân mình thời trung niên.

Lúc này, ông Kiuchi không hiểu lắm, bởi vì ông thấy mình đứng trên một bục giảng, giảng bài cho một nhóm sinh viên. Nó khác quá xa so với ông lúc 22 tuổi bấy giờ, vốn chẳng phải là giáo viên gì cả. Tuy nhiên, điều Kiuchi không ngờ tới cũng xảy ra rồi, ông đã thật sự trở thành giáo sư trường đại học. Đó chính là tương lai của ông.

Khi ông đã 55 tuổi, Kiuchi lại có trải nghiệm cận tử khác. Ông đột nhiên bị đau bụng dữ dội, nôn ra một lượng lớn máu, rồi ngất xỉu và gục xuống sàn. Thật ngạc nhiên, sau đó, Kiuchi bước ra khỏi thân xác và thấy cơ thể của mình được mang ra khỏi xe cứu thương, đưa vào trong bệnh viện trên một chiếc cáng. Sau trải nghiệm cận tử thứ hai, Kiuchi nhanh chóng sống lại nhờ sốc điện.

Tiếp đó, khi các bác sĩ còn chưa kịp tiến hành khâu các mạch máu lại, thì mạch vành của Kiuchi lại tiếp tục bị vỡ, ông nôn mửa và thải ra một lượng lớn máu, và sau đó đã trải nghiệm cận tử lần thứ ba.

Khi đó, Kiuchi bước ra khỏi cơ thể và nhìn xuống phòng phẫu thuật. Lúc này, ông quyết định du hành quá khứ ngay lập tức.

  • Quay về 500 năm trước, để lại chữ ký trong đền Tosa Jinja

Kỳ thực, trong các lần du hành thời gian trước đó, Kiuchi vẫn luôn đau đáu tìm cách để lại bằng chứng vật lý để có thể xác thực. Tại sao? Bởi vì khi du hành thời gian, ông không mang theo thân xác của mình, nên không thể tác động đến thế giới vật chất, vì thế không cách nào để lại bằng chứng mà khoa học có thể xác nhận.

Vì để chứng minh sự kiện du hành thời gian của mình là sự thật, Kiuchi đã quyết định du hành quá khứ, vì ông nghĩ rằng nếu như có thể để lại chứng cớ gì đó lưu đến hiện tại, thế thì hiện tại đi xem lại - thì chẳng phải sẽ biết mình đã du hành về quá khứ sao.

Và thế là ông du hành về 500 năm trước. Tại đền thờ Tosa Jinja, ông điều khiển tâm trí của một người và dùng than viết lên một cột trụ chữ “つる” - là tên tiếng Nhật của Kiuchi.

Sau khi tỉnh lại, việc đầu tiên ông làm chính là đến đền Tosa Jinja để kiểm chứng. Kết quả là, mặc dù cột trụ đó đã trải qua hàng mấy trăm năm, thế nhưng trên đó vẫn có thể nhìn thấy mờ mờ chữ Kiuchi.

Điều ngạc nhiên là, người trụ trì của ngôi đền đến nay vẫn cất giữ một quyển sách ghi lại mọi việc diễn ra tại đền thờ. Trong đó viết rằng, 500 năm trước, đột nhiên chỉ qua một đêm mà xuất hiện chữ “つる” - Kiuchi - trên cột trụ này. Người trụ trì năm đó nghĩ rằng, đây là một dự ngôn của Thiên Thượng, họ cũng đã nghiên cứu rất lâu nhưng không biết ý nghĩa là gì.

Sau khi đã có bằng chứng vật lý về du hành thời gian, Kiuchi lại nghĩ nên tận dụng cơ hội này để giải khai bí ẩn chưa được giải đáp của nhân loại, nguồn gốc của Đại hồng thủy.

  • Sao chổi là nguyên nhân gây nên Đại hồng thủy

Thực ra, đối với Đại hồng thủy, Kiuchi vẫn luôn quan tâm nhưng lại không thực sự tin lắm, cho nên ông muốn xem Đại hồng thủy trong truyền thuyết rốt cuộc là có thật hay không.

Quay về 15.000 năm trước, khung cảnh hiện ra trước mắt khiến ông kinh ngạc đến lặng người. Toàn bộ địa cầu đều là nước, hơn nữa ông còn nhìn thấy con thuyền Noah.

Mà không chỉ có một con thuyền Noah. Ông còn nhìn thấy ít nhất 50 con thuyền, tất cả đều y hệt như nhau. Nhà khoa học tin chắc rằng những con thuyền này chắc chắn do nền văn minh cao hơn nền văn minh chúng ta hiện nay rất rất nhiều tạo nên.

Ông tiếp tục dịch chuyển thời gian về trước nữa, vẫn quanh khoảng thời gian 15.000 năm trước. Cuối cùng, ông cũng nhìn thấy khởi nguồn của Đại hồng thủy. Một ngôi sao chổi cọ xát và suýt nữa đâm vào trái đất, mà thành phần chủ yếu của Sao chổi là băng. Sau khi một lượng băng lớn trên sao chổi bị hút vào tầng khí quyển của Trái Đất, nó đã biến thành nước và rơi xuống địa cầu. Đó chính là nguyên nhân khiến cho mực nước biển trong nháy mắt dâng cao lên 2.000 m.

Lúc đó trên trái đất vốn đã có nền văn minh rất cao là Atlantis. Người Atlantis thân cao 3 đến 4m, nơi họ sinh sống là dưới mực nước biển khoảng 2.000 m. Hơn nữa, ông còn nhìn thấy khủng long. Ông nói, thời điểm 15.000 năm trước vẫn có khủng long, hơn nữa, chúng chỉ là một chủng động vật mà người Atlantis nuôi, thậm chí chúng còn là một phương tiện giao thông rất tốt.

Mặc dù là nhà thiên văn nổi tiếng Nhật Bản, Kiuchi đã thông qua trải nghiệm cận tử mà du hành thời gian, tìm ra những lời giải cho những bí ẩn của vũ trụ, thậm chí còn để lại bằng chứng vật lý tại đền thờ Tosa Jinja. Nhà khoa học hiện đại nổi tiếng Albert Einstein cũng từng nói, những điều nhân loại biết được chỉ giới hạn trong một vòng tròn, còn những điều nhân loại chưa biết đó là thế giới bên ngoài vòng tròn đó, và nó là vô hạn.


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS