Container Icon

HIỆN TƯỢNG NIMITA TRONG THIỀN ĐỊNH

 


Hiện Tượng Nimita là gì: Nimita là Ánh Sáng hoặc Quang Tướng.

"Một số hành giả tập thiền hơi thở đến giai đoạn 2 hoặc 3, thì những dạng (Parikamma Nimitta) đã bắt đầu xuất hiện. Đây là những dạng “ấn chứng” khởi đầu của sự định tâm, thường trông giống như màng nhện giăng, mờ mờ, ảo ảo như làn khói thuốc trước mặt, khó phát hiện; hoặc có khi như một vầng sáng trắng chung chung, mờ mờ trước mặt v.v…". (Nguồn: thiensuthienminh).

"Trực giác sâu xa cho ta biết rằng Nimitta thực sự là hình ảnh của một Tâm Trí. Giống như ta thấy mặt ta khi nhìn vào gương, ta nhìn thấy hình ảnh của Tâm trí ta trong vắng lặng của trạng thái Thiền. Nimitta là một hình ảnh phản ánh của tâm Trí". (Trích dẫn từ bài viết này).

I. NIMITTA: GIAI ĐOẠN CUỐI TRONG QUÁ TRÌNH NHẬP ĐỊNH

Khi hơi thở biến mất và hoan lạc (delight) ngập tràn tâm trí, Nimitta luôn luôn xuất hiện.

Nimitta, trong nội dung thảo luận tại đây, ám chỉ những ánh sáng đẹp xuất hiện trong Tâm trí (Mind). Vì thế tôi muốn nói, rằng Nimittas không phải là những đối tượng được nhìn thấy, có nghĩa là chúng không được nhìn thấy bằng thị giác. Ở giai đoạn này của Thiền, thị giác không hoạt động. Các Nimittas đơn thuần chỉ là các đối tượng của tâm trí, được nhận biết bởi tâm trí. Tuy nhiên, chúng thường được nhận thức (perceived) như là những ánh sáng.

Cái đang xảy ra tại đây là Tri giác (Perception) cố gắng thông dịch một hiện tượng thuần túy thuộc về tâm trí. Tri giác hoạt động chủ yếu dựa trên sự so sánh, diễn đạt cái trải nghiệm trong cùng một phạm trù với những trải nghiệm tương tự trước đây. Tuy nhiên đối với những hiện tượng tâm trí thuần túy, cái mà tri giác hiếm nhận biết được, thì tri giác rất khó khăn tìm được những gì có thể so sánh với những trải nghiệm rất mới này. Điều này lí giải tại sao Nimitta xuất hiện rất lạ lùng, không giống như bất cứ cái gì ta từng trải nghiệm trước đây. Tuy nhiên những loại hiện tượng, trong các loại trải nghiệm trước đây của ta, được coi là giống nhất so với các Nimitta, chính là ánh sáng thị giác, như ánh sáng của đèn xe trong bóng đêm, hoặc tia sáng đèn pin trong bóng tối, hoặc ánh trăng rằm trên bầu trời đêm. Chính vì thế Tri Giác của ta dùng những trải nghiệm gần nhất này, dù không hoàn toàn giống, để so sánh và diễn đạt lại Nimitta như là các loại ánh sáng.

Thực là thú vị khi khám phá ra rằng tất cả những người từng trải nghiệm các loại Nimittas này đã có những trải nghiệm hoàn toàn giống nhau! Tất cả những người hành thiền chỉ mô tả cùng một trải nghiệm bằng nhiều cách khác nhau. Một số người thấy trong tâm trí mình Nimitta có màu ánh sáng trắng tinh khiết, có người thấy nó màu vàng, có người lại thấy nó có màu xanh dương đậm. Có người thấy nó như một vòng tròn, có người thấy nó có hình chữ nhật, có người thấy nó có rìa cạnh rất nét, nhưng có người lại thấy nó có bờ mờ nhạt. Thực ra chẳng có giới hạn nào gọi là cho đủ khi nói về hình ảnh Nimitta mà các người hành thiền đã từng mô tả. Điều quan trọng nhất phải hiểu là màu sắc, hình dạng và mọi thứ v.v…đều chẳng có gì quan trọng. Bởi vì chính Tri giác của mỗi chúng ta đã tự tô màu và tạo dáng cho Nimitta để chúng ta có thể hình dung được nó.

a) Khi Nimitta Đến Quá Sớm

Đôi khi, tâm trí có thể cảm nhận “ánh sáng” trong giai đoạn rất sớm của quá trình hành thiền. Trừ trường hợp những người đã thành tựu Thiền Định, còn thì tất cả đều nhận thấy loại ánh sáng “xâm nhập” đó rất không ổn định. Nếu tập trung sự chú ý vào chúng, ta sẽ chẳng đi tới đâu. Đây chưa phải lúc của Nimitta. Ta phải coi chúng như nguyên nhân gây xao nhãng việc tập trung và phải quay lại với bài thực tập chính của giai đoạn đầu hành thiền.

- Nguyên tắc đầu tiên: hãy cố quên Nimitta.

Chúng ta luôn lúng túng khi Nimitta xuất hiện vào lúc hơi thở trở nên “đẹp”, nghĩa là lúc hơi thở đã an tĩnh nhẹ nhàng và sắp tan biến mất. Lần nữa Nimitta xuất hiện như một kẻ xâm nhập, nó làm ảnh hưởng đến công việc chính của ta là giữ sự chú ý trên hơi thở “đẹp”. Nếu ta rời bỏ hơi thở để quay sang Nimitta, thì Nimitta sẽ không tồn tại bao lâu. Tâm trí ta chưa đủ tinh khiết để duy trì một Nimitta chập chờn không bền vững. Ta phải thực hành tập trung vào hơi thở nhiều hơn nữa. Vì thế điều cần nhất phải làm là quên Nimitta để luôn tập trung vào sự rèn luyện Hơi thở đẹp.

Nếu thường xuyên tuân theo lời khuyên này, Nimitta sẽ trở lại, mạnh hơn và sáng hơn.

Rồi ta lại làm ngơ nó. Khi nó quay lại lần thứ ba, càng mạnh và chói sáng hơn, thì ta cũng vẫn chỉ bám lấy hơi thở. Thực hành như vậy cho đến khi xuất hiện một Nimitta thật lớn, thật mạnh và chói lòa. Đến đây là lúc ta sử dụng loại Nimitta này. Thực ra vào lúc này ta không có khả năng để làm ngơ nó được. Loại Nimitta này luôn luôn dẫn đến Định Jhana.

Phương cách trên giống như trường hợp một người khách gõ cửa nhà bạn. Có thể đó là một nhân viên tiếp thị không quan trọng, nên bạn sẽ làm ngơ và tiếp tục công việc của mình. Thường câu chuyện chỉ có đến vậy. Nhưng thỉnh thoảng lại có trường hợp tiếng gõ cửa tiếp tục lớn hơn và dài hơn. Bạn lại làm ngơ lần thứ hai và tiếp tục công việc của mình. Tiếng gõ cửa lại lớn hơn và mạnh hơn. Điều này chứng tỏ đây phải là một bạn thân, bạn bước ra mở cửa mời vào và cà hai cùng tương phùng vui vẻ.

- Hòa Nimitta vào trong hơi thở.

Một cách khác để đối phó với loại Nimitta sớm, khi vừa có hơi thở đẹp là ta phối hợp Nimitta đó vào giữa hơi thở. Ta phải cố hình dung sao cho tình huống giống như một hạt ngọc nằm giữa các cánh hoa sen. Hạt ngọc Nimitta chiếu sáng nằm giữa các cánh hoa là hơi thở đẹp. Nếu tâm trí ta không duy trì được Nimitta, thì ít ra ta vẫn còn giữ được hơi thở cột buộc ngay ở đó.

Đôi khi, tâm trí không đủ chuẩn bị nên khi hơi thở ta vừa đến gần Nimitta thì Nimitta biến mất chỉ còn lại hơi thở đẹp. Nhưng điều vụng về này không làm ảnh hưởng việc tiếp tục thiền. Đôi khi tâm trí đã hoàn chỉnh cho trạng thái Nimitta, Nimitta trở nên mạnh, bành trướng, đẩy hơi thở biến mất khỏi sự nhận biết của ta, để chỉ còn lại Nimitta. Phương pháp này phải thật khéo vì không dễ di chuyển tâm trí từ đối tượng này sang đối tượng khác. Sự dời chuyển như thế rất vụng về và rất làm xáo trộn tiến trình thiền. Thay vì như thế, ta phải quan sát một cách thụ động sự chuyển dịch từ Hơi thở đẹp đến Nimitta, hoặc có thể là ngược lại như thế. Hãy để diễn trình tự tiến triển hay thoái lui tùy theo bản chất tự nhiên chứ không phải theo ước muốn riêng của ta.

- Đối với riêng người hành thiền đã thành tựu.

Lời khuyên sau đây chỉ dành cho người đã đắc thiền, nghĩa là người đã có trải nghiệm đầy đủ Định Jhana, với mục đích giúp cho sự hoàn thiện. Khi một người đã đủ năng lực khéo léo trong việc nhập vào Thiền định và đã trải nghiệm được trạng thái định trong một thời gian gần đây, thì tâm trí vị ấy rất yên và rất mạnh, ngay cả trước khi thiền. Khi thiền thì vị ấy có thể vượt bỏ qua nhiều giai đoạn. Thường thì vị đó có khả năng làm xuất hiện Nimitta ngay khi bắt đầu vào thiền. Tâm trí đã quá quen thuộc với Nimitta và chuẩn bị hoàn hảo để hướng về Nimitta, nói đúng ra là nhảy vào Nimitta và Nimitta đó luôn ổn định rất nhanh sau khi đạt được. Trong trường hợp hành giả đã từng nhập Định thành công thì việc có Nimitta nhanh chừng nào tốt chừng đó.

b) Khi Nimitta không xuất hiện.

Đối với một số người, lúc hơi thở biến mất, Nimitta không xuất hiện. Không có ánh sáng xuất hiện trong tâm trí. Thay vào đó họ chỉ có một cảm giác an bình (peace), hư không và ngoài ra không có gì cả. Đây là tình trạng rất có lợi không thể xem thường, nhưng đây không phải là Định Jhanna. Hơn nữa trường hợp này không có lực lượng để tiến xa hơn nữa. Nó là một ngõ cụt và là một trạng thái tinh khiết nhưng không thể phát triển xa hơn. Có một số phương pháp để vượt qua trạng thái này, tạo ra Nimitta và đi sâu hơn vào Định.

- Thu thập đầy đủ HỈ (Piti) và LẠC (Sukha).

Sở dĩ có tình trạng không thấy Nimitta vì ta chưa thu thập đầy đủ Hỉ Lạc song song với hơi thở. Không có đủ hoan lạc (delight) khi hơi thở biến mất, vì thế Chánh niệm không có đối tượng (thuôc tâm trí) về cái đẹp để nương vào. Hiểu biết điều này ta cần phải nhấn mạnh giá trị của việc phát triển cảm giác hoan lạc, khi theo dõi hơi thở và thu thập sự hoan lạc như một cảm thọ mạnh mẽ về cái đẹp. Ví dụ ta có thể xem hơi thở như thông điệp mang đến cho ta oxygen, như sự sống được ban tặng từ cây cỏ hoa lá. Hơi thở nối liền sinh lực của ta với tất cả thế giới cỏ cây, tương tác lẫn nhau với mạch đập của khí trời. Có thể vận dụng bất cứ các phương tiện khéo léo để chăm chú vào cái đẹp của hơi thở, cái đẹp sẽ nở hoa. Lúc đó cái mà ta đặt sự chú tâm vào sẽ luôn luôn xuất hiện.

Trong chương trước, bạn được nhắc nhở không nên sợ hãi sự thọ lạc trong thiền định. Tôi cho sự nhấn mạnh này là thật quan trọng, đáng để phải nhắc lại từng chữ một.

Không được sợ hãi cảm giác hoan lạc (delight) trong Thiền Định. Rất nhiều người hành thiền xua đuổi sự hạnh phúc (Happiness), nghĩ rằng nó không quan trọng hay thậm chí là xấu xa, hoặc nghĩ rằng mình không đáng với hoan lạc như thế. Cảm giác sung sướng trong thiền rất quan trọng! Hơn thế nữa bạn xứng đáng để cực khoái (bliss-out). Cực khoái trên đối tượng thiền là phần thiết yếu của diễn trình nhập thiền. Vì thế khi hoan lạc khởi lên bên cạnh hơi thở, ta phải ca ngợi nó như một tài sản giá trị và phải giữ gìn nó một cách thích hợp.

- Dồn năng lượng vào Cái Biết (Knowing)

Một lí do nữa để Nimitta không xuất hiện là ta không dồn đủ năng lượng vào cái biết. Như đã giải thích trong chương trước, trong phần có đề tựa “Điều gì đây-nếu Hỉ -Lạc không xuất hiện”, hoan lạc được sinh ra bằng cách dồn nhiều năng lượng vào Cái biết.

Hầu hết năng lượng tâm trí của chúng ta bị mất trong khi hoạt động, như là trong khi tính toán kế hoạch, hồi ức, kiểm soát và suy nghĩ. Nếu ta có thể gom lấy tất cả năng lượng của hoạt động trí não rồi dồn hết chúng cho sự hiểu biết, sự chăm chú, thì ta sẽ thấy tâm trí ta bừng sáng và đầy ắp năng lượng cùng với sự hoan lạc. Khi có nhiều hoan lạc, khi hỉ-lạc mạnh mẽ, khi hơi thở biến mất, Nimitta xuất hiện. Vì thế có lẽ lí do mà Nimitta không xuất hiện là vì ta phí phạm quá nhiều năng lực trong việc kiểm soát tâm trí và đã không cung cấp đầy đủ năng lượng cho Cái biết.

- Coi chừng sự bất mãn.

Nếu hơi thở đã biến mất nhưng Nimitta không xuất hiện thì ta phải cẩn thận để không rơi vào tình trạng bất mãn. Sự không hài lòng sẽ làm khô héo tất cả Hỉ -Lạc sẵn có tại đây, và sẽ đẩy tâm trí vào trạng thái bất an. Sự bất mãn sẽ làm Nimitta càng khó xuất hiện. Vậy ta phải nhẫn nại tìm phương pháp đối trị bằng cách nhận biết ra sự hài lòng để tự hợp nhất. Chỉ bằng cách chú ý đến cảm giác hài lòng mới làm nó sâu đậm hơn. Khi sự toại ý, mãn nguyện lớn mạnh lên, cảm giác hoan lạc khởi phát. Khi sức hoan lạc mạnh hơn, Nimitta xuất hiện.

- Tập trung sắc bén vào khoảng khắc hiện tại.

Một phương pháp hữu dụng nữa để làm sinh khởi Nimitta lúc hơi thở đã biến mất là tập trung thật mạnh vào khoảnh khắc hiện tại! Nhận biết khoảng khắc hiện tại là giai đoạn đầu của phương pháp Thiền này. Nhưng trong thực hành, khi thiền tiến triển và ta chú tâm vào những đối tượng khác, sự nhận biết khoảnh khắc hiện tại có thể trở nên một chút xao nhãng. Có thể là chánh niệm của ta trở nên “lờ mờ” quanh khoảnh khắc hiện tại thay vì tập trung chính xác vào đó. Bằng cách nhận ra vấn đề ở chỗ này, ta rất dễ dàng điều chỉnh tập trung lưỡi bén của chánh niệm vào trung tâm của khoảnh khắc hiện tại. Giống như điều chỉnh máy chụp hình, làm một hình mờ nét trở nên rõ nét. Khi sự tập trung được hội tụ một cách bén nhọn vào khoảnh khắc hiện tại, nó sẽ có sức mạnh hơn. Hỉ-Lạc đi cùng với sức mạnh tập trung và chẳng bao lâu theo sau đó là sự xuất hiện Nimitta.

c) Nimitta thích hợp và Nimitta vô dụng.

Thu hoạch Nimitta dưới dạng Ánh sáng mang đến nhiều ích lợi. Nimitta dạng ánh sáng là phương tiện chuyển vận cho nghười hành thiền nhập vào Định. Tuy vậy cũng có, tuy rất hiếm, khả năng nhập định bằng “Nimitta dạng cảm xúc” (feeling nimitta). Điều này, có nghĩa là một người không thấy có ánh sáng trong tâm trí mà thay vào đó là trải nghiệm một cảm giác phúc lạc (bliss) trong tâm trí. Ghi nhận quan trọng ở đây là cảm giác phúc lạc đã vượt qua mức độ xúc-giác để hoàn toàn cảm nhận trong tâm trí. Đó là một đối tượng hoàn toàn thuộc về tâm trí nhưng lại được tri giác rất giống như một phúc lạc thuộc về xác thân. Cái này gọi là Nimitta “tin cậy” (Bone-fida). Nhưng thật sự thì rất khó cho ta hành thiền với loại Nimitta như thế để đạt tới Định, và hầu như là không thể. Bởi vì lí do này, ta nên phải cố tìm được Nimitta ánh sáng nếu muốn nhập vào Định.

Có một vài loại Nimittas nhìn thấy nhưng không có ích trên tiến trình nhập Định. Cần phải hiểu rõ các loại Nimitta này để ta không phí thời gian với chúng.

- Các cảnh tượng thị giác.

Đôi khi toàn bộ cảnh hiển thị rõ ràng trong tâm trí. Có thể là phong cảnh, các tòa nhà và con người. Chúng xuất hiện rất quen hay rất lạ. Thường thì ta rất thích các cảnh tượng như thế, nhưng chúng rất ít có giá trị gì. Hơn nữa chúng vô nghĩa và chắc chắn ta không thể có được khải thị về chân lý nào từ chúng! Kinh nghiệm cho biết rằng những cảnh tượng xuất hiện vào giai đoạn này luôn lừa dối và hoàn toàn vô giá trị. Nếu bạn muốn phí thời gian, bạn có thể đeo bám với chúng một chút. Nhưng lời khuyên là phải bỏ kiểu tiêu khiển đó, quay trở lại với Hơi Thở đẹp. Phức hợp Nimittas như vừa nói (các cảnh tượng) chỉ là phản chiếu của một tâm thức quá hỗn mang. Tâm trí phải được bình ổn thành trạng thái giản dị đơn thuần trước khi bạn rời bỏ sự theo dõi hơi thở. Khi ta duy trì được sự tập trung vào hơi thở đẹp, trong một thời gian dài không gián đoạn, tức là khi ta đang rèn luyện sự đơn thuần của tâm trí. Khi hơi thở nhẹ dần và biến mất, một Nimitta đơn thuần khởi hiện, và Nimitta này thích hợp cho sự tiến bộ của thiền định.

- Nimitta “pháo bông”

Loại Nimitta này đơn giản hơn, nhưng vẫn còn khá phức tạp, có thể gọi đó là Nimitta “pháo bông”. Như cái tên gọi, nó gồm nhiều chùm sáng vụt đến rồi đi, không kéo dài lắm, nhưng có nhiều chuyển động. Có thể có nhiều chùm tia nổ vào cùng một lúc, có thể có nhiều màu. Nimitta “pháo bông” là dấu hiệu của tâm trí quá phức tạp, không ổn định. Nếu bạn muốn, bạn có thể thưởng thức màn trình diễn một lúc, nhưng đừng quá phí thời gian tại đây. Ta nên quên đi cảnh tưng bừng của Nimitta ‘pháo bông”, quay về với hơi thở, phát triển sự an bình và nhất tâm.

- Nimitta “e thẹn”

Kiểu Nimitta này là Nimitta “e thẹn”. Chỉ có một chùm sáng tinh khiết lóe lên nhanh chóng rồi biến mất. Sau một lúc nó lóe lại lần nữa. Mỗi lần nó kéo dài chỉ một hai giây. Loại Nimita như thế này rất đáng khích lệ. Nó chỉ đơn thuần báo rằng tâm trí ta đã gom lại một điểm. Sức mạnh của nó là dấu hiệu của hỉ lạc đã mạnh. Nhưng nó không có khả năng duy trì sau khi đã xuất hiện trong tâm trí của ta. Điều đó chứng tỏ rằng mức độ an tĩnh chưa đủ. Trong tình huống như vậy, ta không cần quay về với hơi thở. Thay vào đó ta phải nhẫn nại chờ, phát triển thêm trạng thái an tĩnh (calm), để cho tâm trí trở nên dễ cảm thụ với loại Nimitta “e thẹn” đó. Sẽ giải thích thêm nhiều về sau, loại Nimitta này biến mất bởi vì tâm trí có phản ứng thái quá mỗi lần nó xuất hiện hoặc do quá phấn khởi hoặc do quá sợ hãi. Bằng cách tạo an tĩnh vững chải và tạo sự tự tin để không phản ứng gì cả, Nimitta “e thẹn” sẽ trở lại và ở lại lâu hơn. Chẳng bao lâu, Nimitta loại đó sẽ mất tính e thẹn, được chấp nhận tồn tại trong sự an tĩnh của tâm trí, và duy trì lâu hơn. Ta phải thực hiện theo kế hoạch này trước, nhưng nếu Nimitta cứ tiếp tục e thẹn mà lại không có dấu chỉ dẫn rằng nó sẽ tồn tại lâu hơn, thì ta nên quên nó đi để quay lại với hơi thở đẹp. Khi ta tạo được một tâm trí yên tĩnh hơn với hơi thở đẹp, ta có thể quay lại Nimitta “e thẹn” để xem nó có tự xuất hiện lần nữa không.

- Nimitta “chấm sáng”

Một kiểu Nimitta khác là Nimitta “chấm sáng”. Đó là một chấm ánh sáng, đơn giản, mạnh, nhưng rất nhỏ, tồn tại nhiều giây đồng hồ. Nimitta này có thể rất hữu dụng. Nó báo hiệu đã có định nhất tâm (one-pointedness), an tĩnh đầy đủ, nhưng hỉ-lạc còn thiếu. Tất cả điều cần làm là nhìn nhẹ nhàng vào cái nimitta chấm sáng này. Khi sự nhận biết của ta đến gần Nimitta này, kích thước của nó tăng lên. Nếu nó chỉ hơi lớn ra một chút, ta nên hướng sự tập trung vào vùng trung tâm của Nimitta chấm sáng, nhớ không phải là vào vùng cạnh rìa hay ngoài rìa. Giữ tâm trí thật tập trung vào trung tâm của Nimitta chấm sáng, nó sẽ gia tăng sức mạnh, phát triển hỉ-lạc. Không lâu sau đó, Nimitta chấm sáng loại này sẽ mở ra thành loại Nimitta tốt hơn tất cả các loại khác.

- Nimitta tốt nhất

Nimitta tốt nhất trong tất cả, có nghĩa là Nimitta hữu dụng nhất cho việc nhập định, bắt đầu bằng trạng thái giống như vầng trăng tròn ngày rằm giữa bầu trời không mây. Nó mọc ra từ từ khi hơi thở yếu nhỏ dần và biến mất. Cũng phải cần đến ba hay bốn giây để nó hình thành và ổn định. Nó yên tĩnh và rất đẹp đối với con mắt của tâm trí. Khi nó hiện diện mà không cần vận dụng đến bất cứ nổ lực nào thì nó trở nên sáng hơn, trong hơn. Chẳng bao lâu nó trở nên sáng hơn mặt trời giữa trưa, chiếu rọi an lạc. Hơn thế nữa, nó trở thành vật đẹp nhất mà ta từng thấy. Vẻ đẹp và lực lượng của nó thường vượt quá sức chịu đựng của ta. Ta phân vân sao mình có thể cảm nhận nhiều an lạc từ một lực lượng quá mức đến như vậy. Nhưng ta thực sự đã có thể cảm nhận rồi. Ta có thể cảm nhận an lạc ở bất kì giới hạn nào. Nimitta nổ bùng và nhận chìm ta vào nhiều an lạc hơn nữa hoặc là trạng thái giống như ta lặn sâu vào trung tâm của vùng cực khoái đang phát xạ. Nếu ta trụ tâm ở đây: Đó là Định Jhana.

d) Cách làm cho Nimitta sáng lên.

Trực giác sâu xa cho ta biết rằng Nimitta thực sự là hình ảnh của một Tâm Trí. Giống như ta thấy mặt ta khi nhìn vào gương, ta nhìn thấy hình ảnh của Tâm trí ta trong vắng lặng của trạng thái Thiền. Nimitta là một hình ảnh phản ánh của tâm Trí.

- Sự quan trọng của Đức hạnh.

Khi Nimitta xuất hiện mờ nhạt hoặc thậm chí giống như dơ bẩn, điều đó có nghĩa là tâm ta đang mờ và đang bẩn. Hiện tượng này luôn do ta vừa mới đánh mất đức hạnh ví dụ như một cơn giận hay tính vị kỉ. Ở giai đoạn này của Thiền ta đang nhìn trực tiếp vào tâm ta vì thế ta không có cách nào để dối lừa chính ta được. ta luôn nhìn tâm trí như nó thực sự là. Nếu một Nimitta xuất hiện mờ đục và không hoàn chỉnh, ta phải thanh tẩy các hành vi trong đời sống hàng ngày. Ta phải thực hiện các giới về đạo đức, chỉ nói về những điều tốt lành, cống hiến không vị kỉ. Trong giai đoạn này của thiền, lúc Nimtta xuất hiện, thì Đức Hạnh là một yếu tố cần thiết cho sự hành thiền thành công.

Qua nhiều năm dạy những khóa thiền, tôi nhận ra rằng thiền sinh có tiến bộ sớm nhất và ấn tượng nhất đó là những người vui vẻ dễ thương, bản chất không phương hại ai, đó là những người ăn nói nhẹ nhàng, lịch sự và hạnh phúc. Kiểu cách sống đẹp như vậy giúp cho họ có một tâm trí đẹp. và một tâm trí đẹp lại củng cố một kiểu sống đức hạnh. Khi các người như vậy đạt đến giai đoạn thiền này, tâm trí của họ sẽ xuất hiện hình ảnh của Nimitta. Nó rất sáng chói và tinh khiết và dẫn họ nhập vào Định rất dễ dàng. Điều này chỉ ra rằng, không thể nào một người sống đời phóng túng và ích kỉ, lại có thể thành công dễ dàng trong thiền định. Trái lại cần phải giữ các đức hạnh, phát triển tâm từ để chuẩn bị việc hành thiền.

Biện pháp tốt nhất để làm sáng một Nimitta mờ đục vấy bẩn, là ta phải thanh tẩy các hành vi thật tinh khiết ngoài lúc hành thiền.

- Tập trung vào trung tâm cái đẹp.

Như trên đã nói, nếu đời sống ta không quá vô đạo đức, ta có thể làm sáng một Nimitta trong lúc hành thiền. Đó là bằng cách tập trung chú ý vào trung tâm của Nimitta. Các phần khác của Nimitta có thể mờ, nhưng ngay chính trung tâm của Nimitta luôn luôn là chỗ sáng nhất và tinh khiết nhất. Trong một Nimitta cứng ngắc và không thể hoạt động, vẫn có một trung tâm “mềm”. Nếu ta tập trung chú ý vào phần trung tâm, nó sẽ nở ra như một cái bong bóng để hình thành một Nimitta thứ hai, tinh khiết hơn và sáng hơn. Nếu ta lại nhìn vào chính trung tâm của Nimitta thứ hai, tức điểm sáng nhất của nó, thì nó lại biến thành Nimitta thứ ba tinh khiết hơn và sáng hơn. Bằng cách nhìn chăm chăm vào vùng trung tâm ta sẽ làm cho Nimitta sáng hơn. Cứ tiếp tục cách này cho đến khi Nimitta trở nên sáng đẹp rực rỡ.

Trong cuộc đời, nếu ta có loại tâm trí kiểu “vạch lá tìm sâu”, luôn ám ảnh với việc thấy cái này sai, cái kia lỗi, thì ta sẽ thấy rằng mình không thể nào tập trung và nhìn thấy cái đẹp giữa trung tâm của một nimitta mờ đục. Sỡ dĩ thế, vì ta đã bị quen với kiểu phản xạ chỉ nhìn thấy cái bất toàn. Phản xạ này trái ngược với sự cần thiết phải bỏ qua các bất toàn của Nimitta mà chỉ chăm chú tập trung vào cái trung tâm sáng đẹp của nó. Điều này lần nữa lại chỉ ra rằng, một thái độ không đúng trong cuộc đời có thể làm ngưng tiến triển đi sâu vào định. Nếu ta biết cách tha thứ hơn đối với cuộc đời, biết cách chấp nhận cả hai mặt thiện-ác, đừng quá thụ động ám ảnh, mà cũng đừng quá thái quá chủ động, chỉ giữ quân bình thái độ chấp nhận- như thế ta sẽ không chỉ nhìn thấy cái đẹp của lỗi lầm mà còn có khả năng nhìn thấy cả cái đẹp chính giữa tâm một Nimitta mờ đục.

Có một Nimitta chói sáng là điều thiết yếu giúp ta đi sâu vào Định. Một Nimitta bẩn không rõ nét giống như một cái xe cũ kĩ sẽ dễ hư hỏng trên hành trình. Một Nimitta mờ, nếu không được làm sáng, luôn biến mất sau một thời gian. Vì vậy nếu ta không đủ khả năng để làm sáng Nimitta thì nên quay lại tập hơi thở đẹp, tích lũy thêm năng lượng cho cái gọi là “Mỹ”, tạo nhiều hỉ lạc hơn cùng với hơi thở. Chờ đợi một lần nữa, khi hơi thở biến đi, Nimitta lại xuất hiện. Lần này có lẽ nó sẽ không mờ xỉn mà đẹp hơn, sáng hơn. Chúng ta đã làm sáng Nimitta trong giai đoạn hơi thở đẹp.

e) Cách làm Nimitta ổn định.

Khi Nimitta đã thật sáng chói, nó cũng đẹp vô ngần. Nó mang tính huyền ảo trong tận chiều sâu của cái đẹp và rõ ràng đẹp hơn tất cả mọi thứ gì mà ta từng trải nghiệm. Nimitta, với bất cứ với màu gì, thì màu đó cũng ngàn lần rực rỡ hơn những màu mà ta thấy bằng mắt trần. Cái đẹp choáng váng đó sẽ bắt ta chú ý và điều đó cũng khiến Nimitta tồn tại. Càng đẹp, Nimitta càng bền vững và không nhảy đi mất. Một trong những phương pháp tốt nhất để ổn định Nimitta, giúp nó kéo dài thời gian xuất hiện là làm cho nó trở thành rực sáng như đã mô tả ở trên.

Tuy nhiên, vẫn có trường hợp các Nimitta sáng không tồn tại lâu. Chúng nổ tung trong tâm tưởng với đầy ắp hỉ lạc. Chúng tồn tại ngắn ngủi như ngôi sao băng sáng chói giữa bầu trời đêm. Những Nimitta này có lực lượng nhưng thiếu sức bền.

Để duy trì loại Nimitta như thế, điều quan trọng phải biết là có hai kẻ thù đã làm biến mất nimitta là Sợ hãi và Khích động.

- Sợ hãi.

Trong hai kẻ thù, sợ hãi là cái thường gặp nhất. Những Nimitta này có năng lực và vẻ đẹp dị kì khiến ta trở nên rất sợ hãi. Sợ hãi là phản xạ tự nhiên khi ta nhận ra cái gì đó có sức mạnh vượt quá hơn mình. Hơn nữa trải nghiệm quá lạ lùng khiến ta có cảm giác sự an toàn bị đe dọa. Dường như lúc đó ta mất hoàn toàn tự chủ. Đúng ra lúc đó, ta phải buông bỏ cái “Ngã” trong an lạc, nếu có thể, cùng lúc đặt sự tin cậy vào Nimitta. Kẻ nào trải nghiệm mong muốn được khống chế toàn diện bởi an lạc siêu thế, thì tất cả những gì thuộc về bản ngã của hắn sẽ tan biến hết, chỉ còn để lại một cảm giác tự do tuyệt đối. Nỗi sợ phải mất đi một phần bãn ngã là nguyên nhân phải cảnh giác khi có một

- Nimitta xuất hiện quá mạnh.

Đối với người từng hiểu đôi chút về giáo pháp Vô Ngã (Anatta) của Đức Phật, rằng thực sự ta chẳng có Tự ngã (Self), thì người đó sẽ nhanh chóng làm thăng hoa sự sợ hãi để chấp nhận Nimitta. Họ nhận ra rằng họ chẳng có gì để mà bảo vệ vì thế buông xả sự kiểm soát, đặt tin cậy vào hư không, thưởng thức cái đẹp và sức mạnh một cách vô ngã. Nhờ vậy Nimitta ổn định. Ngay cả một người hiểu biết cũng thấy rằng chẳng có ai tại đây để giúp ta khống chế nỗi sợ hãi khi phải mất đi sự tự chủ sâu xa nhất bên trong. Tuy nhiên với ai chưa đủ hiểu biết về sự thực của vô ngã cũng có thể tạm khống chế nỗi sợ hãi bằng cách thay thế nó bằng cảm nhận an lạc giống như trường hợp khi một đứa trẻ xuống bể bơi.

Khi một đứa trẻ, mới chỉ vừa học cách tự tin đứng trên đất khô, lần đầu thấy một hồ bơi, chúng luôn hầu như sợ hãi. Môi trường không quen thuộc đe dọa sự an toàn của nó, chúng rất lo lắng làm thế nào mà cơ thể nhỏ bé của chúng có thể xử lí được trong chất liệu không rắn như thế. Chúng sợ hãi sẽ mất tự chủ. Chúng nhúng một ngón chân vào nước rồi nhanh chóng rút lên. Ổn rồi. Chúng tiếp tục nhúng ba ngón chân vào nước lâu hơn một chút. Cũng vẫn ổn. kế đến chúng nhúng cả bàn chân rồi hết cả cả chân vào. Khi sự tự tin tăng lên và có vẻ hồ bơi hứa hẹn nhiều vui thú, cái mong muốn vui thú trở nên mạnh hơn nỗi sợ. Đứa trẻ nhảy xuống nước và dầm hết cơ thể vào nước. Lúc đó là thời gian vui thú mà chẳng có bậc cha mẹ nào có thể bắt chúng phải rời đi.

Tương tự như vậy khi sợ hãi phát sinh với Nimitta quá mạnh. Điều cần làm là ở nguyên tại đó trong chốc lát. Điều này giống như đứa trẻ nhúng thử một ngón chân vào nước rồi rút ra liền. Lúc đó ta phải suy nghĩ trạng thái đó như thế nào? Nói nó tuyệt vời chắc là không đúng rồi! vậy lần nữa ta sẽ có can đảm trụ lâu hơn hơn nhờ vào trải nghiệm trước đó. Điều này giống như nhúng ba ngón chân vào nước, xong rồi nhúng cả bàn chân. Cuối cùng ta sẽ thấy mình trụ lâu hơn vơi loại nimitta mạnh này, giống như nhúng cả cẳng chân vào nước, và cảm thấy khá hơn. Bằng phương pháp này, tự tin vững mạnh hơn và nỗi mong chờ đến với vui thú chiếm ưu thế, ngay lúc đó ngay khi có Nimitta mạnh đẹp xuất hiện, ta nhảy vào, đắm mình hoàn toàn trong nó. Hơn thế nữa, ta có thời gian vui thú mà người khác thật khó khăn lắm mới kéo nổi ta ra.

Một biện pháp khéo léo nữa để khắc phục nỗi sợ hãi trong giai đoạn này, đặc biệt khi quá sợ, là thực hiện một chút nghi thức tâm trí để mang lại sự tin cậy. Giả dụ như ta là người cầm lái chuyến xe thiền định cho đến phút giây này, bây giờ là lúc phải trao hoàn toàn sự điều khiển cho Nimitta. Ta có thể tưởng tượng như đang trao chùm chìa khóa cho cái Nimitta mạnh mẽ này, giống như trao tay lái chiếc xe cho người bạn tin cậy. Với động tác tưởng tượng trao chìa khóa, ta trao đi sự tự chủ. Ta trao hết quyền điều khiển và tự chủ và đặt hoàn toàn tin tưởng vào Nimitta. Sự chuyển giao niềm tin từ một người đến Nimitta luôn luôn dẫn đến sự duy trì và ổn định của Nimitta một cách chắc chắn.

Thực ra, đó là ta mang niềm tin khỏi chính ta và đặt niềm tin ấy vào sự hiểu biết. Đây là sự thực ẩn dưới con đường thiền định. Ngay từ lúc bắt đầu, ta phải tự rèn luyện cách nhận biết thụ động, có nghĩa là khả năng nhận biết mà không can thiệp gì cả vào đối tượng mà ta nhận biết. Năng lượng, cùng với niềm tin, đi vào chánh niệm, thoát khỏi hành động. Một khi ta học được cách quan sát nhẹ nhàng một đối tượng thông thường như hơi thở, mà không can thiệp bất cứ gì vào, thì ta có thể biết cách nhận thức thụ động đối với một đối tượng hấp dẫn hơn ví dụ như là loại hơi thở đẹp. Nếu ta vượt qua thử thách này thì Nimitta, đối tượng thách thức khó nhất, sẽ được xem là trắc nghiệm cao nhất về khả năng nhận thức thụ động. Mỗi khi ta đối diện với nimitta, dù chỉ với một chút xíu kềm chế, ta sẽ lại rớt kì thi chung kết, phải quay lại thực tập lần nữa về hơi thở đẹp để sửa chữa. Càng thiền ta càng học cách giữ chánh niệm mạnh mẽ trong việc buông xả. Khi kĩ năng này hoàn thiện ta sẽ dễ dàng vượt qua kì thi chung kết về cách duy trì sự ổn định.

- Nimitta bằng nhận thức tụ động toàn hảo.

Ví dụ về cái gương có thể dùng tại đây. Khi ta nhìn khuôn mặt phản chiếu của ta rồi thấy hình ảnh này di chuyển tới lui, thật vô ích nếu lúc này cố giữ ổn định hình ảnh bằng cách giữ chặt cái gương! Nếu bạn cố gắng giữ, hình ảnh phản chiếu càng chuyển động hơn nữa. Hình ảnh trong gương di chuyển bởi vì người soi gương di chuyển. Cái gương không di động nên không cần phải giữ chặt. Lỗi lầm tại phía Người biết (knower).

Nimitta trong thực tế là phản ảnh của tâm trí, một hình ảnh đang được nhận biết. Khi hình ảnh phản chiếu này, tức cái nimitta, di động tới lui, thì hoàn toàn vô ích nếu ta duy trì ổn định Nimitta bằng cách giữ chặt nó! Nếu cố gắng thực hiện điều này Nimitta càng di chuyển hơn nữa. Nimitta di chuyển vì cái người nhìn Nimitta đang động. Hiểu được điều này ta sẽ thôi không tác ý, giữ chặt, thay vào đó phải tập trung vào cái biết, giữ cái biết an tĩnh. Bởi vì khi cái biết không di động thì Nimitta cũng không di động. Giống như hình phản chiếu của khuôn mặt trên gương, người soi gương bất động thì ảnh phản chiếu cũng bất động.

- Sự khích động.

Tôi vừa đề cập ở trên, kẻ thù thứ hai trong việc duy trì nimitta là sự khích động hay phấn khởi, cái mà tôi thường gọi là phản ứng tán thán (Wow-respond). Ai cũng biết khi hành thiền thành công, điều kì diệu xuất hiện, người hành thiền trở nên rất phấn kích. Điều này đặc biệt xảy ra nếu một Nimitta tuyệt diệu lần đầu tiên xuất hiện, chiếu sáng hơn cả mặt trời, đẹp đẽ hơn tất cả các loài hoa cực đẹp! Lúc đó tâm trí thường bật lời Wow! Nhưng tiếc thay, sau tiếng Wow, Nimitta tắt ngủm và có khi nó rất chậm quay lại trong thời gian rất lâu, có khi đến hàng tháng.

Để tránh một thảm họa như thế ta phải nhớ nằm lòng ví dụ nổi tiếng của ngài Ajahn Chah về “Mặt hồ tĩnh lặng”.

Chiều về, các tăng sĩ thiền lâm bước đơn độc trong rừng mong tìm ra một dòng sông hay một hồ nước. Họ cần có nước uống, tắm hoặc để giặt y áo. Sau khi uống và giặt, họ sẽ phải căng dù với mùng chống muỗi xa hồ nước để thiền qua đêm. Ajahn Chah đã nói rằng đôi khi ngài ngồi trong mùng với đôi mắt mở to quan sát các thú rừng đến bên hồ nước lúc chạng vạng, chúng cũng uống và tắm. Nhưng loài thú chỉ đến uống nước lúc ngài giữ thật yên lặng. Nếu ngài chuyển động, chúng sẽ đánh hơi thấy sự hiện diện của ngài, chạy ngược vào rừng không quay lại trong nhiều ngày. Ajahn Chah đã biết cách ngồi thật yên để thú rừng không biết ngài đang ở đó. Ngài đã có thể ngắm chúng uống nước và chơi đùa, đôi khi gấu ó với nhau, và ngài cũng đã sung sướng thưởng ngoạn các trò hề của đám trẻ con rừng rú này.

Đôi khi Ajahn Chah ngồi thật yên lặng. Rồi thì, sau khi các loài thú rừng không còn sinh hoạt bên hồ nữa, một vài loại thú rất đẹp, rất lạ đã xuất hiện trong bong đêm. Những sinh vật này đẹp và hiếm mà chưa ai từng nói với ngài. Hoặc có người nói thì chắc ngài cũng không thể hiểu. Ngài chẳng biết đến tên của chúng. Ngay khi vừa bước ra khỏi rừng, tai của chúng sẽ rà soát toàn bộ khu vực, mũi chúng đánh hơi mọi nỗi hiểm nguy. Nếu Ajahn Chah động đậy, dù rất nhẹ hay nói “wow” tức thì chúng sẽ biết ngài có đấy và trốn biệt vào rừng, chẳng xuất hiện hàng tháng. Chúng là những loài e thẹn nhất cư trú trong rừng và cũng là loài hiếm nhất, tuyệt đẹp nhất. Chúng thật khó mô tả.

Trong ví dụ chính xác này, hồ nước trong rừng biểu tượng cho Tâm Trí, các vị sư ngồi gần cạnh hồ biểu tượng cho Chánh Niệm. Khi chánh niệm bất động, các con thú biểu tượng cho Hơi Thở Đẹp và Hỉ Lạc đi đến từ khu rừng để chơi đùa gần bờ cạnh của Tâm Trí. Chánh niệm phải được giữ yên tĩnh không can thiệp hay có tác động nào, nếu không Hơi thở đẹp hay Hỉ lạc sẽ kinh động rút lui vào rừng, khó ra trở lại. Nếu người biết, tức chánh niệm, luôn giữ yên lặng, thì sau khi Hơi thở đẹp và Hỉ lạc chấm dứt vận hành trong tâm trí, Nimitta e thẹn sẽ cẩn trọng lộ diện để vui đùa trong tâm trí. Nếu Nimitta cảm nhận thấy rằng chánh niệm không yên tĩnh, nếu nó nghe người biết nghĩ đến chữ Ồ (wow) thì Nimitta thẹn thùng tức thì chạy trở vào rừng, và nó sẽ chẳng trở lại trong thời gian rất lâu. Chánh niệm sẽ đánh mất cơ hội nếu khuấy động.

Khi Nimitta đẹp và mạnh xuất hiện, ta phải nhớ lấy ví dụ này và phải quan sát với sự tĩnh lặng của ngài Ajahn Chah, ngồi yên bất động xa bờ hồ. Ta phải kềm chế mọi phấn kích. Rồi ta sẽ thấy Nimitta kì lạ và tuyệt vời này hoan hỉ trong tâm trí ta một thời gian rất dài, cho đến lúc nó sẵn sàng đưa ta vào Định.

f) Điều làm Nimitta mất ổn định.

Khi Nimitta ổn định và sáng chói thì ta đã đến cửa vào của Định Jhana. Ta phải kềm chế nhẫn nại chờ đợi, duy trì tĩnh lặng, không có bất cứ manh động nào, cho đến khi những nguyên nhân và điều kiện đã đầy đủ cho sự chuyển dịch vào Định. Tuy thế ở giai đoạn này một vài người hành thiền phạm lỗi lầm gây bất ổn cho tiến trình bởi vì “trộm” nhìn vào rìa cạnh của Nimitta.

Một khi Nimitta đã bình ổn và chiếu sáng, ta có thể thấy thú vị về hình dạng hay kích thước của nó. Nó thì hình tròn hay hình chữ nhật? Cạnh của nó nét hay mờ? Nó nhỏ hay to? Khi ta nhìn vào bờ rìa của nó, chánh niệm ta mất khả năng “định nhất tâm”. Bờ rìa của nó là nơi của nhị nguyên, của trong và ngoài. Nhị nguyên thì luôn đối nghịch với tâm nhất điểm. Nếu ta nhìn vào bờ rìa, Nimitta trở nên bất ổn và có thể biến mất. Ta phải luôn giữ chánh niệm ngay chính giữa trung tâm của Nimitta, xa khỏi bờ rìa, cho đến khi mọi tri giác về bờ cạnh biến mất vào trạng thái bất nhị của định nhất tâm (one-pointedness). Tương tự như vậy, nếu ta cố gắng mở rộng hay thu nhỏ Nimitta thì ta cũng đánh mất cái thiết yếu là định nhất tâm. Mở rộng hay thu hẹp liên hệ đến tri giác về kích thước, liên hệ đến sự nhận biết về bờ cạnh của Nimitta và không gian quanh đấy. Lần nữa ta lại rơi vào cái bẫy của nhị nguyên và làm mất định nhất tâm chỉ vì sự cố làm to hay thu hẹp chẳng lợi ích gì.

Thế nên khi Nimitta đã ổn định và chói sáng, chỉ cần nhẫn nại. Đừng dịch chuyển. ta đang xây dựng các yếu tố cần thiết cho hỉ-lạc và định nhất tâm. Khi các yếu tố đã đủ lực lượng, chúng sẽ tự mở ra trạng thái Định.

Nimitta như đã được giải thích là hình ảnh của tâm trí. Khi ta trải nghiệm một nimitta như thế, ta nhận ra rằng nó giống như tâm trí chiếu sáng của đoạn trích từ Bộ kinh Tăng Chi ở trên. Nimitta này chiếu sáng vì tâm trí đã thoát khỏi năm chướng ngại (năm triền cái). Vậy ta phải hiểu rằng Nimitta-tâm trí này chiếu sáng, cái đã không còn năm chướng ngại chính là cửa vào Định Jhana.

g) Nhập Định

Khi Nimitta sáng chói và ổn định, năng lượng của nó dần dần tích lũy. Giống như an bình được thêm vào, thêm vào, và thêm vào cho đến khi tràn ngập. Khi an bình đã tràn ngập, hỉ lạc cũng tràn ngập và Nimitta xuất hiện chiếu sáng. Nếu ta duy trì được định nhất tâm tại đây bằng cách giữ sự tập trung vào ngay chính giữa nimitta, sức mạnh sẽ đạt tới mức cần thiết của nó. Ta sẽ cảm giác rằng, Người biết (Knower) đang bị hút về phía Nimitta, ta đang rơi vào một vùng phúc lạc chói chang nhất. Kế đó ta thấy Nimitta tiến đến và ôm phủ Người Biết, nuốt chửng ta trong cơn cực khoái vũ trụ. Ta đã nhập vào Định Jhana.

(Đây là trích đoạn về Nimita từ bài viết "THIỀN CHỈ (SAMATHA) THE JHANA" của tác giả Bhikkhu Brahmavamso, bài do Phạm Doãn biên dịch)


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

HÃY LÀM VIỆC NHƯ KHÔNG CÓ THỜI GIAN - KĨ THUẬT THẢNH THƠI

 


Thầy sẽ nói cái gì đó về thảnh thơi chứ? Tôi nhận biết về sự căng thẳng sâu sắc tại cốt lõi của tôi, và tôi ngờ rằng tôi có lẽ chẳng bao giờ được thảnh thơi toàn bộ.

Thảnh thơi toàn bộ là điều tối thượng. Đó là khoảnh khắc khi người ta trở thành phật. Đó là khoảnh khắc của việc hiểu ra, của chứng ngộ, tâm thức Christ. Ngay bây giờ bạn không thể nào hoàn toàn thảnh thơi được. Ở cốt lõi bên trong nhất căng thẳng vẫn còn dai dẳng.

Nhưng bắt đầu thảnh thơi đi. Bắt đầu từ phần chu vi - đó là nơi chúng ta đang ở, và chúng ta chỉ có thể bắt đầu từ nơi chúng ta đang ở mà thôi. Thảnh thơi phần chu vi của sự hiện hữu của bạn - thảnh thơi thân thể của bạn, thảnh thơi hành vi của bạn, thảnh thơi hành động của bạn. Bước đi theo cách thảnh thơi, ăn theo cách thảnh thơi; nói, nghe theo cách thảnh thơi. Làm chậm lại mọi quá trình. Đừng vội vã và đừng hấp tấp. Đi dường như mọi vĩnh hằng đều có sẵn cho bạn - thực ra, nó đang có sẵn cho bạn rồi. Chúng ta ở đây từ lúc bắt đầu và chúng ta đang sẽ ở đây tại chính lúc kết thúc, nếu có bắt đầu và có kết thúc. Thực ra, không có bắt đầu và không có kết thúc. Chúng ta bao giờ cũng ở đây và chúng ta bao giờ cũng sẽ ở đây. Hình dạng liên tục thay đổi, nhưng bản chất không thay đổi; vỏ bọc ngoài liên tục thay đổi, nhưng linh hồn không thay đổi.

Căng thẳng ngụ ý vội vàng, sợ hãi, hoài nghi. Căng thẳng ngụ ý nỗ lực thường xuyên để bảo vệ, để an ninh, để an toàn. Căng thẳng ngụ ý chuẩn bị cho ngày mai từ bây giờ, hay cho kiếp sau - sợ ngày mai nên bạn sẽ không có khả năng đối diện với thực tế, cho nên phải được chuẩn bị. Căng thẳng ngụ ý quá khứ bạn chưa sống qua một cách thực sự mà bằng cách nào đó mới chỉ bị bỏ qua; nó treo đấy, nó treo đâu đấy, nó bao quanh bạn.

Nhớ một điều rất cơ bản về cuộc sống: bất kì kinh nghiệm nào chưa được sống qua, sẽ treo quanh bạn, sẽ liên tục nài nỉ: “Kết thúc tôi đi! Sống tôi đi! Hoàn thành tôi đi.” Có phẩm chất cố hữu trong mọi kinh nghiệm rằng nó có khuynh hướng và muốn được kết thúc, được hoàn thành. Một khi được hoàn thành, nó bay hơi; chưa được hoàn thành, nó còn dai dẳng; nó hành hạ bạn, nó ám ảnh bạn, nó hấp dẫn sự chú ý của bạn. Nó nói, “Bạn định làm gì với tôi đây? Tôi vẫn chưa hoàn thành - hoàn thành tôi đi!”

Toàn bộ quá khứ của bạn treo xung quanh bạn với những điều chưa được hoàn thành vì chẳng cái gì đã được thực sự sống, mọi thứ bằng cách nào đó đã bị bỏ qua, được sống một phần, chỉ làng nhàng, theo cách hờ hững. Đã không có mãnh liệt, không có đam mê. Bạn đã đi như kẻ mộng du, người đi trong khi ngủ. Cho nên quá khứ treo đấy, và tương lai tạo ra sợ. Và ở giữa quá khứ và tương lai, hiện tại của bạn, thực tế duy nhất, bị nghiền nát.

Bạn sẽ phải thảnh thơi từ phần chu vi. Bước đầu tiên trong việc thảnh thơi là thân thể. Nhớ thật nhiều lần là phải nhìn vào thân thể, liệu bạn có mang căng thẳng nào đó trong thân thể ở đâu đó không - ở cổ, ở đầu, ở chân. Thả lỏng nó một cách có ý thức đi. Chỉ đi tới phần đó của thân thể, và khuyên nhủ phần đó, nói với nó một cách yêu thương, “Thả lỏng đi!”

Và bạn sẽ ngạc nhiên rằng nếu bạn tiếp cận tới bất kì phần nào của thân thể, nó lắng nghe, nó tuân theo bạn - nó là thân thể của bạn! Với mắt nhắm, đi vào bên trong thân thể từ ngón chân cho tới đầu và tìm kiếm bất kì chỗ nào có căng thẳng. Và thế rồi nói với phần đó như bạn nói với người bạn; để có đối thoại giữa bạn và thân thể bạn. Bảo nó thả lỏng ra, và bảo nó, “Không có gì phải sợ. Đừng sợ. Tôi đang ở đây để chăm sóc - bạn có thể thảnh thơi.” Dần dần, bạn sẽ học được mẹo về nó. Thế thì thân thể trở nên được thả lỏng.

Thế rồi làm bước nữa, sâu hơn một chút; bảo tâm trí cũng thảnh thơi. Và nếu thân thể lắng nghe, tâm trí cũng lắng nghe, nhưng bạn không thể bắt đầu với tâm trí được - bạn phải bắt đầu từ đầu. Bạn không thể bắt đầu từ chỗ giữa. Nhiều người bắt đầu với tâm trí và họ thất bại; họ thất bại vì họ bắt đầu từ chỗ sai. Mọi thứ nên được tiến hành theo đúng trình tự.

Nếu bạn có khả năng thả lỏng thân thể một cách tự nguyện, thế thì bạn sẽ có khả năng giúp cho tâm trí bạn cũng tự nguyện thảnh thơi. Tâm trí là hiện tượng phức tạp hơn. Một khi bạn đã trở nên tin tưởng rằng thân thể lắng nghe bạn, bạn sẽ có tin cậy mới vào bản thân bạn. Bây giờ thậm chí tâm trí cũng có thể lắng nghe bạn. Sẽ mất chút thời gian lâu hơn với tâm trí, nhưng điều đó sẽ xảy ra.

Khi tâm trí được thảnh thơi, thế thì bắt đầu thảnh thơi tâm bạn, thế giới của tình cảm, xúc động của bạn - thậm chí còn phức tạp hơn, tinh tế hơn. Bây giờ bạn sẽ biết điều đó là có thể. Nếu điều đó là có thể với thân thể và có thể với tâm trí, điều đó cũng có thể cả với tâm nữa. Và chỉ thế thì khi bạn đã trải qua ba bước này, bạn mới có thể lấy bước thứ tư. Bây giờ bạn có thể đi tới cốt lõi bên trong nhất của sự hiện hữu của bạn - nằm ngoài thân thể, tâm trí, tâm - chính trung tâm của sự tồn tại của bạn. Và bạn sẽ có khả năng thảnh thơi nó nữa. Và việc thảnh thơi đó chắc chắn sẽ đem lại niềm vui lớn nhất có thể có, điều tối thượng trong cực lạc, sự chấp nhận. Bạn sẽ tràn đầy phúc lạc và vui sướng. Cuộc sống của bạn sẽ có phẩm chất của vũ điệu trong nó.

Toàn thể sự tồn tại đang nhảy múa, ngoại trừ con người. Toàn thể sự tồn tại đang trong chính chuyển động rất thảnh thơi - chuyển động có đó, chắc chắn, nhưng nó hoàn toàn thảnh thơi. Cây đang lớn lên và chim đang ríu rít và dòng sông cuộn chảy, sao đang dời; mọi thứ đều đang trong chính cách thức thảnh thơi... không vội vã, không hấp tấp, không lo nghĩ, và không phí hoài. Ngoại trừ con người. Con người đã sa ngã thành nạn nhân của tâm trí mình.

Con người có thể vươn lên trên thượng đế và sa ngã xuống dưới con vật. Con người có một phổ lớn. Từ chỗ thấp nhất tới chỗ cao nhất, con người là chiếc thang.

Bắt đầu từ thân thể, và thế rồi đi dần dần sâu hơn. Và đừng bắt đầu với bất kì cái gì chừng nào bạn chưa giải quyết trước hết cho điều chủ yếu. Nếu thân thể bạn căng thẳng, đừng bắt đầu với tâm trí. Đợi đã. Làm việc trên thân thể đi. Và chỉ những việc nhỏ có ích mênh mông.

Bạn bước đi với nhịp nào đó; điều đó đã trở thành thói quen, tự động. Bây giờ cố gắng bước đi chậm thôi. Phật hay nói với các đệ tử: “Bước thật chậm, và đi mỗi bước một cách thật có ý thức.” Nếu bạn đi từng bước có ý thức, bạn nhất định bước đi chậm. Nếu bạn chạy, vội vã, bạn sẽ quên mất việc nhớ. Do đó Phật bước đi rất chậm.

Thử bước đi rất chậm, và bạn sẽ ngạc nhiên - phẩm chất mới của nhận biết bắt đầu xảy ra trong thân thể. Ăn chậm, và bạn sẽ ngạc nhiên - có thảnh thơi lớn lao. Làm mọi thứ chậm... chỉ để thay đổi mẫu hình cũ, chỉ để thoát ra khỏi thói quen cũ.

Trước hết thân thể phải trở thành hoàn toàn được thảnh thơi, giống như trẻ nhỏ, chỉ thế thì mới bắt đầu với tâm trí. Đi một cách khoa học: trước hết là những điều đơn giản nhất, thế rồi tới điều phức tạp, thế rồi phức tạp hơn. Và chỉ thế thì bạn mới có thể thảnh thơi tại cốt lõi tối thượng...

Thảnh thơi là một trong những hiện tượng phức tạp nhất - rất giầu có, đa chiều. Mọi điều này đều là một phần của nó: buông bỏ, tin cậy, buông xuôi, yêu, chấp nhận, đi với dòng chảy, hợp nhất với sự tồn tại, vô ngã, cực lạc. Mọi điều này đều là một phần của nó, và mọi điều này bắt đầu xảy ra nếu bạn học cách thức thảnh thơi.

Cái gọi là tôn giáo của bạn đã làm cho bạn thành rất căng thẳng, vì họ đã tạo ra mặc cảm trong bạn. Nỗ lực của tôi ở đây là để giúp bạn gạt bỏ mọi mặc cảm và mọi sợ hãi. Tôi muốn bảo bạn: không có địa ngục và không có cõi trời đâu. Cho nên đừng sợ địa ngục và đừng tham cõi trời. Mọi cái đang tồn tại là khoảnh khắc này. Bạn có thể làm cho khoảnh khắc này thành địa ngục hay cõi trời - điều đó chắc chắn là khả năng - nhưng không có cõi trời hay địa ngục ở đâu đó khác. Địa ngục là khi bạn căng thẳng tất cả, còn cõi trời là khi bạn được thảnh thơi tất cả.

Từ "Dhammapada: Con đường của Phật, tập 1, ch.8"

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

NHỊN ĂN KHỬ ĐỘC

 


Bất kì khi nào bạn nhịn ăn, thân thể không làm việc tiêu hoá nữa. Trong thời kì đó thân thể có thể làm việc bằng cách vứt đi các tế bào chết, các độc tố. Điều đó cũng như là một ngày nào đó, thứ bẩy hay chủ nhật, bạn trong kì nghỉ và bạn về nhà và bạn lau dọn nhà cả ngày. Cả tuần bạn bận bịu và bận rộn tới mức bạn không thể lau nhà được.

Khi thân thể không có gì để tiêu hoá, bạn không ăn gì mà, thân thể bắt đầu tự dọn dẹp nó. Một quá trình bắt đầu một cách tự phát và thân thể bắt đầu ném ra tất cả những thứ không cần, những thứ như tải trọng. Nhịn ăn là phương pháp làm thuần khiết. Thỉnh thoảng, việc nhịn ăn là hay - không làm gì, không ăn, chỉ nghỉ ngơi. Uống thật nhiều nước và nghỉ ngơi, và thân thể sẽ được dọn dẹp.

Thỉnh thoảng, nếu bạn cảm thấy rằng việc nhịn ăn dài hơn là cần thiết, bạn có thể làm việc nhịn ăn dài - nhưng ở sâu trong tình yêu với thân thể. Và nếu bạn cảm thấy nhịn ăn có hại cho thân thể theo bất kì cách nào, dừng nó lại. Nếu việc nhịn ăn có ích cho thân thể, bạn sẽ cảm thấy nhiều năng lượng hơn; bạn sẽ cảm thấy sống động hơn; bạn sẽ cảm thấy sảng khoái, sinh động.

Sau việc nhịn ăn làm thuần khiết, thật, bạn sẽ cảm thấy mới mẻ, trẻ trung hơn, sạch sẽ hơn, vô trọng lượng, hạnh phúc hơn; và thân thể sẽ vận hành tốt hơn bởi vì bây giờ nó đã được dỡ tải. Nhưng nhịn ăn tới chỉ nếu bạn đã ăn sai. Nếu bạn không ăn sai thì không cần nhịn ăn. Nhịn ăn được cần tới chỉ khi bạn đã làm điều sai với thân thể - và tất cả chúng đều đã từng ăn sai.

Con người đã đánh mất con đường này. Không con vật nào ăn như con người; mọi con vật đều có thức ăn được chọn lựa của nó. Nếu bạn đem trâu vào vườn và bỏ chúng đấy, chúng sẽ ăn chỉ một loại cỏ đặc biệt. Chúng sẽ không ăn mọi thứ và bất kì cái gì - chúng rất chọn lựa. Chúng có cảm giác nào đó về thức ăn của mình.

Con người hoàn toàn bị lạc, chẳng có cảm giác nào về thức ăn của mình. Con người cứ ăn mọi thứ và bất kì cái gì. Thực tế bạn không thể tìm được cái gì không bị con người ở đâu đó ăn.

Ở chỗ nào đó, kiến bị ăn.

Ở chỗ nào đó, rắn bị ăn.

Ở chỗ nào đó, chó bị ăn.

Con người đã ăn mọi thứ. Con người đơn giản điên. Con người không biết cái gì hài hoà với thân thể mình và cái gì không. Con người hoàn toàn bị lẫn lộn.

Một cách tự nhiên con người đáng phải là người ăn chay, bởi vì toàn thân thể đều được làm từ thức ăn rau cỏ. Ngay cả các nhà khoa học cũng thừa nhận sự kiện là toàn thể cấu trúc thân thể con người đều chỉ ra rằng con người phải là loại ăn rau cỏ. Con người bắt nguồn từ khỉ. Khỉ ăn hoa quả - tuyệt đối chay.

Nếu Darwin đúng thì con người phải là loại ăn rau cỏ. Bây giờ có những cách để phán xét liệu loài vật nào đó là ăn rau cỏ hay không ăn rau cỏ: điều đó phụ thuộc vào ruột, chiều dài ruột. Con vật không ăn rau cỏ có ruột rất nhỏ. Hổ, sư tử - chúng có ruột rất nhỏ, bởi vì thịt đã là thức ăn được tiêu hoá. Nó không cần ruột dài để tiêu hoá. Công việc tiêu hoá đã được con vật làm. Bây giờ bạn ăn thịt con vật. Nó đã được tiêu hoá rồi - ruột dài là không cần thiết.

Con người có một trong những bộ ruột dài nhất: điều đó nghĩa là con người là loại ăn rau cỏ. Ruột dài là cần thiết, và nhiều chất bài tiết sẽ có đó phải bị tống ra. Nếu con người là loại ăn rau cỏ và con người cứ ăn thịt, thân thể bị nặng gánh.

Ở phương Đông, tất cả các thiền nhân vĩ đại - Phật, Mahavira - họ đều nhấn mạnh vào sự kiện này. Không phải bởi vì bất kì khái niệm bất bạo hành nào - đó là điều phụ - mà bởi vì nếu bạn thực sự muốn đi vào trong thiền sâu thì thân thể bạn cần vô trọng lượng, tự nhiên, tuôn chảy.

Thân thể bạn cần được dỡ tải; và thân thể của người không ăn chay mang rất nhiều tải trọng. Quan sát điều xảy ra khi bạn ăn thịt: khi bạn giết con vật điều gì xảy ra cho con vật khi nó bị giết?

Tát nhiên, không ai muốn bị giết cả. Cuộc sống muốn kéo dài bản thân nó; con vật này không sẵn lòng chết. Nếu ai đó giết bạn, bạn sẽ không sẵn lòng chết. Nếu sư tử nhảy lên bạn và giết bạn, điều gì sẽ xảy ra cho tâm trí bạn? Cùng điều đó xảy ra khi bạn giết sư tử. Đau đớn, sợ hãi, chết chóc, thống khổ, lo âu, giận dữ, bạo hành, buồn rầu - tất cả những điều này xảy ra cho con vật.

Trên toàn thân thể nó - bạo hành, thống khổ, đau đớn lan rộng. Toàn thân trở thành đầy độc tố, chất độc. Tất cả các tuyến thân thể đều tiết ra chất độc vì con vật đang chết một cách rất không sẵn lòng. Và thế rồi bạn ăn thịt - thịt đó mang tất cả những chất độc mà con vật này đã tiết ra.

Toàn thể năng lượng đều mang chất độc. Thế rồi những chất độc đó được mang vào trong thân thể bạn. Và thịt đó mà bạn ăn thuộc vào thân thể con vật. Nó có mục đích đặc biệt ở đó. Một kiểu tâm thức đặc biệt tồn tại trong thân thể con vật.

Bạn ở bình diện cao hơn tâm thức con vật, và khi bạn ăn thịt con vật thân thể bạn đi xuống bình diện thấp nhất, tới bình diện thấp hơn của con vật. Thế thì tồn tại lỗ hổng giữa tâm thức của bạn và thân thể bạn, và căng thẳng nảy sinh, và lo âu nảy sinh.

Người ta nên ăn những thứ tự nhiên - tự nhiên cho bạn. Hoa quả, hạt củ, rau cỏ - ăn nhiều tùy sức bạn. Và cái đẹp là ở chỗ bạn không thể ăn những thứ này nhiều hơn được cần tới. Bất kì cái gì tự nhiên cũng đều cho bạn sự thoả mãn, bởi vì nó thoả mãn thân thể bạn, làm bão hoà bạn. Bạn cảm thấy được đáp ứng. Nếu cái gì đó phi tự nhiên nó không bao giờ cho bạn cảm giác đáp ứng. Cứ ăn mãi kem: bạn chẳng bao giờ cảm thấy rằng mình được thoả mãn.

Thực tế bạn càng ăn nhiều, bạn càng cảm thấy thích ăn hơn. Đấy không phải là thức ăn. Tâm trí bạn đang giở thủ đoạn. Bây giờ bạn không ăn theo nhu cầu thân thể; bạn đang ăn chỉ để thưởng thức nó.

Cái lưỡi đã trở thành người kiểm soát. Lưỡi không nên là người kiểm soát. Nó chẳng biết gì về dạ dầy cả. Nó chẳng biết gì về thân thể cả. Lưỡi có mục đích đặc biệt phải hoàn thành: thưởng thức thức ăn. Một cách tự nhiên, lưỡi phải đánh giá, đó chỉ là một điều, thức ăn nào là dành cho thân thể - cho thân thể tôi - và thức ăn nào không dành cho thân thể tôi. Lưỡi chỉ là người coi cổng; nó không phải là ông chủ. Và nếu người coi cổng trở thành ông chủ, thế thì mọi sự sẽ bị lẫn lộn.

OSHO - Cân bằng thân tâm

Nguồn: Page Thiền chữa lành


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

3 hạng người không được độ

 

Trong suốt chặng đường dài chuyển pháp độ sanh, Thế Tôn không ngừng độ pháp cho tất thẩy chúng sanh trong tam giới! Tuy nhiên, không phải là tất cả chúng sanh đều thuận thâu nhiếp pháp, vì vẫn có những chúng sanh cang trường chưa đủ pháp duyên lãnh hội, khi ấy Ngài từ chối độ pháp cho họ!


Kể cả quỷ vương, tướng cướp, nô tỳ, hay bậc đế vương, trời, người, thần, tiên, Ngài vẫn không phân biệt mà tận lòng pháp dẫn.

 

Ngoại trừ ba hạng người sau:


Thứ nhất: Ngoại đạo tà kiến


Đây là hạng người không có pháp duyên, tất cả mọi câu hỏi, hành động, lời nói, ý nghĩ của họ chỉ nhằm một mục đích duy nhất là tôn sùng thần linh của họ, phủ nhận trong vô thức tất cả mọi chân lý mà Đức Phật giảng thuyết, để phá hoại tăng đoàn, bài xích chánh pháp, với hạng người này Thế Tôn chọn cách (bất thuyết vô minh)!


Thứ nhì: Khẩu pháp-Tâm ma


Đây là hạng người mà Thế Tôn từ chối tiếp độ, với hạng người này, họ sẽ không ngừng nói pháp, viện dẫn các pháp suy diễn theo (pháp ảnh tà cốt) tức là mượn lời của pháp để làm bình phong cho cốt ý tà tâm.

 

Trong lúc pháp hội diễn ra, họ thường hỏi những câu hỏi về (vũ trụ sanh ra từ đâu, con người sanh ra từ đâu, hay sự sống bắt nguồn từ đâu....?) và muôn ngàn câu hỏi khác nhưng không giúp được bản thân và đại chúng được lợi lạc gì trên bước đường giác ngộ của tâm thức, hạng người này Đức Phật chọn cách (vô âm thị pháp),


Thứ ba: Ngã mạn, vọng tưởng


Đây là hạng người mà Đức Phật từ chối độ pháp, bởi vì đối với họ Đức Phật không bằng họ, cái nhìn của họ là cái nhìn tự vọng ngã tâm, đưa mình lên thượng đẳng, không còn thấy cái chân chánh, không còn rõ sự vô minh

 

Với hạng người này Đức Phật cũng chọn cách (phương hồi tế độ), tức chỉ có thể độ cho họ sau khi họ luân hồi sang các kiếp sau.

 

Vì vậy, nhiều người cho rằng:


Phật pháp vô biên, độ tận lục đạo, sao có chuyện còn từ chối độ cho ai?


Điều này thực sự nên hiểu cho thấu triệt:

 

Ngày nay, Phật pháp đang vào thời kỳ mạt tận, người còn đủ duyên không còn bao nhiêu, cho nên lòng người Phật tử đừng quá cố chấp khi thấy ai đó bên cạnh, chung quanh mình không cùng tín niệm, hay phỉ báng Chánh pháp, miệt thị tăng sư, dè bĩu thánh hiền.

 

Điều này là một việc rất đỗi bình thường! Đừng lấy đó làm sân hận, chấp ngã, đừng mất thì giờ phân bua, giải thích, đừng nên hy vọng gieo mầm pháp căn.

 

Chỉ nên thương họ phải chịu cảnh trầm luân thêm nhiều đời kiếp nữa, chỉ mong cho họ còn kịp lên chuyến tàu sau cùng trước khi pháp đạo độ tận trần duyên!

 

Độ pháp trong thời mạt tận thì người Phật tử nên ghi nhớ lẽ này: "ĐỘ NGƯỜI PHÁP CĂN, BẤT CHIẾU PHÁP HOẠI"! Một khi căn duyên không có, mọi sự pháp trợ đều là vô ích!

 

NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT!

 

Kính chúc tất cả đại chúng và thân quyến luôn được Phật quang gia trì, bình an, tinh tấn!!!

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

SỰ TIẾN HÓA CỦA LINH HỒN - BÁNH ĐÀ NGHIỆP QUẢ

 


Ở thời-không gian, linh hồn có thể trải nghiệm lại tất cả kiếp sống đã qua với góc nhìn khách quan nhất, đó là cả niềm vui, nỗi buồn, suy nghĩ, cảm xúc mình cùng với những sinh mệnh khác đã từng tương tác.

Nếu linh hồn gây ra nhiều tổn thương cho những linh hồn khác trong lúc sống, linh hồn sẽ chọn các trải nghiệm ngược lại để cân bằng lại những trải nghiệm đã gây ra đó, điều này tạo ra nghiệp (Karma).

Nghiệp được tạo ra không phải sự ép buộc bởi bất kỳ thần linh nào, mà chỉ là lương tâm của linh hồn lựa chọn để cân bằng lại những gì mình đã gây ra cho linh hồn khác.

Vì không có sự ép buộc nào, nên linh hồn có thể lựa chọn cân bằng nghiệp ở kiếp sống nào mình muốn, bằng nhiều cách khác nhau, miễn là phù hợp với điều mong muốn trải nghiệm của linh hồn.

Khi kết thúc quá trình Review này, linh hồn sẽ nhận ra được rất nhiều điều còn thiếu sót và những trải nghiệm mình muốn để đi tiếp vào đời sống tiếp theo.

Nhưng cụ thể linh hồn đọc được những gì qua quá trình Review này? Nó liên quan gì đến việc xử lý nghiệp quả Karma của linh hồn?

Chúng ta cùng đi sâu tìm hiểu trong bài viết ngày hôm nay.

1913-the-law-of-one---bai-hoc-cuoc-doi---su-tien-hoa-cua-linh-hon---banh-da-nghiep-qua-1.jpg

Đã bao giờ bạn thấy những sự kiện tiêu cực đến với bạn tương tự nhau từ lần này qua lần khác chưa?

Bài học cuộc đời là những mẫu hình lặp đi lặp lại trong suốt của đời của bạn đấy!

Lúc nào những 'shit happen' xảy ra, bạn hãy để ý xem nó có 'giống nhau' hay không?

Nếu nó thực sự là như nhau, là do bạn chưa học được bài học cuộc đời.

1913-the-law-of-one---bai-hoc-cuoc-doi---su-tien-hoa-cua-linh-hon---banh-da-nghiep-qua-2.jpg

Nhận thức là gì?

Qua những bài vừa qua, chúng ta đã nói rất nhiều về việc tần số rung động chính là nhận thức. Vậy nhận thức nó thực sự là gì, nó có phải là kiến thức, tri thức, hay trí tuệ, thông thái không?

Vậy chúng ta cùng làm rõ những sự khác biệt đó:

Đầu tiên là kiến thức, nó là những thông tin được tổng hợp lại từ nhiều nguồn khác nhau.

Khi bạn nạp kiến thức, tức là bạn đang cài thêm các phần mềm cho tâm trí của bạn. Kiến thức là cái hữu hạn, và được tạo ra bởi sự quan sát quy luật tự nhiên của con người.

Vấn đề của phần lớn loài người suy nghĩ rằng kiến thức là tất cả, nên chú trọng bằng cấp khác nhau.

Bạn có thể tự tạo ra kiến thức mới bằng cách 'nhận biết' mọi thứ xung quanh, tức là quan sát nó.

Quan sát ở đây là nhìn sự vật sự việc hoạt động trong một thể thống nhất, không phải chỉ biết nó là cái gì, mà nó hoạt động cũng như tương tác với nhau như thế nào.

Kết hợp giữa đọc kiến thức có sẵn và tạo ra kiến thức mới, bạn có thể giải quyết rất nhiều vấn đề nhức nhối trong đời bạn.

Khi một người học nhiều, đọc nhiều, nạp nhiều kiến thức vào đầu khác nhau như giáo sư, tiến sĩ. Người đó có tri thức.

Người có tri thức chưa hẳn là người có trí tuệ. Người có trí tuệ là người có thể thấu hiểu được các kiến thức bằng cách trải nghiệm thực tế, tạo ra cái gọi là kinh nghiệm và hiểu biết của riêng mình.

Sau đó, họ áp dụng các hiểu biết này vào cuộc sống thường ngày, sáng tạo ra những thứ mới từ những hiểu biết đó.

Vì vậy, chúng ta hay nghe câu chuyện nông dân làm máy bay, xe tăng còn hàng nghìn tiến sĩ không có phát minh nào là vậy.

Khi trí tuệ tiến lên một tầng cao hơn, tức là có sự hiểu biết sâu rộng, kết nối được nhiều lĩnh vực khác nhau. Người đó có khả năng nhìn và hiểu được quy luật tự nhiên, từ đó có sự thông thái, hoặc trí huệ.

Những người ở các tầng hiểu biết khác nhau, sẽ có cái nhìn khác nhau về cuộc sống, những sự kiện quanh ta.

Nhận thức là cái tổng hợp từ kiến thức, sự nhận biết, sự thấu hiểu mọi vấn đề quanh bạn.

Bạn có thể tăng nhận thức bằng nhiều cách, đầu tiên bằng việc hãy đọc và học hỏi từ sách vở.

Sau đó, hãy học từ việc quan sát, nhận biết, trải nghiệp, áp dụng nó vào thực tế. Nếu chỉ có sách vở, nó chỉ là hệ thống niềm tin trong tâm trí mà thôi. Việc quan sát, áp dụng sẽ đem những kiến thức đó sống lại.

Khi tạo cho mình được thói quen này, nó sẽ như cái bánh đà, bạn sẽ càng hiểu nhiều và sâu hơn ở tất cả lĩnh vực trên cảnh giới Trái Đất này.

Nguyên tắc thì đơn giản như vậy, nhưng để học sẽ cần thời gian rất dài.

Nhưng bạn có thể bắt đầu từ ngày hôm nay.

1913-the-law-of-one---bai-hoc-cuoc-doi---su-tien-hoa-cua-linh-hon---banh-da-nghiep-qua-3.jpg

Vì sao con người thích nói ngọt? Thích được khen, thích được người khác nói đúng ý mình muốn?

Bởi vì trong sâu thẳm của người đó, nó là nỗi sợ vi tế, nỗi sợ những gì không biết, nỗi sợ thất bại, nỗi sợ sai lầm.

Khi đó, những gì người khác nói ngọt sẽ làm cho người đó cảm thấy tốt hơn. Khi cảm thấy tốt hơn nghĩa là xoa dịu được nỗi sợ ở bên trong đó.

Đó là lý do chúng ta thích nghe mấy kiểu như lấy của người giàu chia cho người nghèo, hay là giáo dục miễn phí, chăm sóc sức khỏe miễn phí,....kiểu mấy nước dân chủ phương tây.

Thực tế thì nó lại là lời dụ dỗ cho những người sống trong sợ hãi, để những con rắn chính trị gia thực hiện được mục đích trúng cử của mình.

Cứ nơi nào có các chiến binh bảo vệ người nghèo, muốn cân bằng giàu nghèo xã hội, sau đó sẽ là bạo loạn, đói kém, đau khổ. Vì nơi đó đã mắc bẫy của rắn độc muốn.

Vì vậy, những lời nói thẳng, nhiều khi là lỗ mãng như dội nước vào mặt, lại là lời hay nhất.

Giờ bạn có thể để ý chút..... Ở thời điểm này có nhiều trang, nhiều kênh hay đăng thông điệp từ các thiên thần, hay thần linh mà thường nói ngọt kiểu chúng tôi yêu các bạn, các bạn là ánh sáng blah blah.

Đây là thông điệp từ ánh sáng thực sự, hay đến từ thực thể tối tăm?

Hãy dùng cái đầu của bạn, mục đích của họ là gì?

Nếu muốn tốt cho bạn, người thầy thực sự sẽ gõ đầu bạn bằng sự thật, hay muốn cho bạn cảm thấy tốt hơn?

Hãy nghĩ về điều đó!

🔵 Bài học cuộc đời - mẫu hình cuộc sống

Luật của một thể hiện rằng tất cả mọi sự tồn tại đều là năng lượng với các tần số rung động khác nhau, điều này cũng áp dụng cho toàn bộ cuộc đời của bạn.

Mỗi cuộc đời của bạn chính là tập hợp của tất cả những quyết định, lựa chọn và hành động xuyên suốt nhau trong các khoảng không-thời gian khác nhau.

➡️ Điều này tạo ra một mẫu hình kiếp sống riêng, là biểu hiện của tần số rung động của kiếp sống đó.

♦️ Điều quyết định mẫu hình của từng kiếp sống, chính là tần số rung động của mỗi linh hồn hay nhận thức của linh hồn chủ thể.

Khi nhận thức của linh hồn thay đổi, hệ thống niềm tin của tâm trí thay đổi, từ đó dẫn đến các quyết định, lựa chọn và thói quen thay đổi, dẫn tới toàn bộ kiếp sống đó thay đổi.

Phần này mình đã giải thích khá rõ ở bài The law of one - Các mẫu hình năng lượng và cuộc sống con người.

Bạn có thể tham khảo lại để hiểu rõ: https://www.facebook.com/ngosathach/posts/3116730295036449 .

Nếu nhận thức của bạn không thay đổi, sẽ dẫn tới những quyết định, lựa chọn và hành động của bạn trong các kiếp sống là tương đồng nhau.

Vì các kiếp sống là tương đồng nhau, linh hồn sẽ không có thêm trải nghiệm mới để tiến hóa. Điều này có nghĩa là linh hồn vẫn giữ nguyên trạng thái rung động đó.

Vậy để tiến hóa, trong các kiếp sống bạn cần phải hiểu được những mẫu hình nhận thức, tư duy và hành động của mình, từ đó thay đổi sâu sắc cuộc sống của bạn.

♦️ Sự nhận biết, hiểu đó chính những ‘bài học’ cuộc đời!

Qua quá trình Review lại kiếp sống này, linh hồn sẽ nhìn ra được những gì mình làm được, những gì mình chưa làm được và lựa chọn bài học trong kiếp sống tới của mình.

Khi đó, linh hồn sẽ chọn kiếp sống tiếp theo mà có những tình huống liên quan tới bài học đã chọn của mình, hay những vấn đề chưa làm được để có thể ‘xử lý’ những bài học cuộc đời đó.

Những tình huống này sẽ là thử thách cho nhận thức của bạn. Khi bạn chưa học được, nó sẽ biểu hiện dưới dạng những vấn đề, nỗi đau tâm lý, nỗi buồn mà làm bạn khổ tâm, nhức nhối trong suốt kiếp sống đến khi bạn học được nó thì thôi.

♦️ Điều này có nghĩa là bài học cuộc đời trong kiếp sống này, chính là những vấn đề, nỗi đau nhức nhối của bạn.

♦️ Chỉ có bạn mới biết được bài học trong kiếp sống này của bạn là gì!

Nếu những vấn đề tâm lý, nỗi đau này không được bạn thấu hiểu và học tập trong kiếp sống này, nó sẽ liên tục xuất hiện dưới các tình huống tương tự nhau, từ kiếp này sang kiếp khác…. đến khi nào bạn học được thì thôi.

Thực tế thì, hầu hết các linh hồn đều không học được bài học của mình một cách nhanh chóng, mà một số bài học có thể cần đến vài chục đến cả trăm kiếp sống khác nhau mới có thể học được thuần thục.

Vậy những bài học cuộc đời đó là gì? Chúng ta cùng đi sâu vào phần tiếp theo.

Hãy nghĩ cuộc sống là một trò chơi hẹn hò giả lập.

Nếu bạn chọn trò chơi ở mức dễ, dành cho người mới tập chơi, hãy chọn anh chàng đẹp trai 06 múi nhà giàu ở ảnh đầu tiên.

Nếu bạn đã bắt đầu quen dần với cuộc chơi, bạn có thể bắt đầu với cấp độ khó hơn chút, đó là anh chàng mặt mũi bình thường, cơ thể bình thường ở ảnh giữa.

Nếu bạn thực sự là Pro trong trò chơi này, bạn có thể chọn anh chàng cuối cùng. Không đẹp trai, ngáo, và cũng không có tiền.

Nhưng mà nếu bạn thực sự chơi trò chơi cuộc sống này thuần thục, bạn vẫn thành công được với anh chàng thứ 03.

Vậy, bạn đang chơi trò chơi cuộc sống ở cấp độ nào?

1913-the-law-of-one---bai-hoc-cuoc-doi---su-tien-hoa-cua-linh-hon---banh-da-nghiep-qua-5.jpg

"Cấp độ trí tuệ cao nhất của loài người là sự quan sát bản thân mà không có sự phán xét nào" - JK

Quan sát bản thân để làm gì? Tại sao lại cần phải quan sát mà không có sự phán xét?

Bạn chỉ có thể nhận biết được mình đang sống với hệ thống niềm tin nào, suy nghĩ, thói quen và hành động ra sao bằng sự quan sát bản thân.

Sự quan sát này chính là sự sống tỉnh thức, nếu không có nó bạn sẽ cuốn và cuộc sống vô thức, không khác gì người mơ cả.

Nhưng sự quan sát này phải ở góc độ khách quan, điều này chỉ có thể khi không có sự phán xét.

Phát xét xảy ra khi tâm trí của bạn so sánh hệ thống niềm tin của bạn với những sự kiện bên ngoài.

Nếu xảy ra sự phán xét này, bạn sẽ mất cơ hội nhận thức được bài học cuộc đời, vì thường nó là thứ khác với niềm tin của bạn.

Vậy để học được bài học cuộc đời, phát triển trí tuệ lên một tầng cao hơn, bạn cần học cách quan sát mà không có sự phán xét.

Vậy bạn hiểu ý nghĩa của câu này rồi chứ?

1913-the-law-of-one---bai-hoc-cuoc-doi---su-tien-hoa-cua-linh-hon---banh-da-nghiep-qua-6.jpg

Để tăng tần số rung động, bạn cần học được bài học cuộc đời của mình.

Khi học được bài học cuộc đời, nhận thức của bạn thay đổi, khi đó mọi thứ đến với bạn sẽ thay đổi. Đây là luật hấp dẫn.

Rất nhiều bạn thường hỏi mình là làm cái này có tăng rung động không? Như là nghe nhạc nào, ăn chay, Thiền định thế nào?

Tất cả những thứ đó chỉ là lớp vỏ, là bề mặt mà thôi. Nó có thể giúp bạn có môi trường để học các bài học dễ dàng hơn, nhưng nó sẽ không làm bạn thay đổi rung động đâu.

Hãy nhớ rằng:

"Luyện vỏ để học lõi"

Hãy phân biệt đâu là vỏ, đâu là lõi.

Nếu bạn không phân biệt được, bạn sẽ tốn cả kiếp sống này mà thôi.

Thực hành các bài tập để học lấy bản chất của nó. Nếu hiểu bản chất rồi, các bài tập sẽ không còn mục đích của nó nữa.

Vậy đơn giản chỉ cần tập trung nhìn thẳng lại các vấn đề cuộc sống, đừng lan man bay bổng với vô số thông tin về vấn đề này nữa.

Hãy sống thực tế, như một con người bình thường!

🔵 Sự tiến hóa của linh hồn - Trò chơi cuộc sống.

Chúng ta thường nghĩ rằng mục đích của cuộc sống này là để học được bài học về tình thương vô điều kiện hoặc giác ngộ, thoát khỏi vòng luân hồi.

Nhưng thực ra, nó chỉ là một bài học trong vô số bài học khác nhau, tùy thuộc vào sự tiến hóa nhận thức của linh hồn.

Những linh hồn chưa tiến hóa, là những linh hồn mới đủ điều kiện để có thể trải nghiệm cuộc sống con người. Những linh hồn này sẽ có bài học chỉ đơn giản là những trải nghiệm để hiểu cuộc sống con người là như thế nào?

Cái gọi là cuộc sống con người bao gồm tất cả những khía cạnh của cuộc sống, đó là các nền văn hóa khác nhau, các môn nghệ thuật, văn hóa, thể thao khác nhau, các phương tiện vật chất khác nhau, các trải nghiệm giác quan và thể xác khác nhau,….vv và vv.

Khi đó, linh hồn non trẻ sẽ chọn những cuộc sống khá dễ dàng, thường là tái sinh vào những gia đình ‘có điều kiện’. Với những gia đình này thì linh hồn sẽ có điều kiện để có các trải nghiệm vật chất dễ dàng hơn, với ít biến cố, những tình huống phải học hơn.

Điều này thường được chúng ta gọi là ‘phước báo’ hay ‘nghiệp quả tốt’, nhưng thực ra thì nó chỉ là những kiếp sống dễ dàng cho những linh hồn non trẻ có thể trải nghiệm dễ dàng hơn mà thôi.

Với những linh hồn tiến hóa hơn, linh hồn sẽ chọn các bài học với điều kiện bắt đầu khó hơn, như là sinh ra trong gia đình nghèo khó, tàn tật, làm những công việc đời thường hoặc có nhiều biến động trong cuộc đời hơn.

Các sự kiện sẽ ngày càng tồi tệ hơn đến khi bạn vượt qua được tất cả những điều tưởng như ‘không tưởng’ trong cuộc sống. Đó là khi bạn hoàn thành được bài học của mình và tiến hóa lên một cấp độ mới cao hơn.

♦️ Nếu cuộc sống của bạn đang có khó khăn, thử thách, hãy chấp nhận và vượt qua nó để tiến hóa lên cấp độ cao hơn!

Ở cảnh giới loài người chúng ta, đa phần nhân loại học các bài học liên quan tới 03 luân xa dưới, nó liên quan tới sự sợ hãi, các ham muốn và quyền lực.

Khi chúng ta vượt qua được các bài học chính này, bạn sẽ học được sự can đảm, niềm tin, sự nhẫn nại, lòng vị tha, trách nhiệm,…. cuối cùng là tình thương vô điều kiện.

Học được những điều này ở độ khó cao nhất trong trò chơi cuộc sống, bạn chính thức hoàn thành các khóa học ở cảnh giới Trái Đất và có thể tiến hóa lên một kiếp sống ở cảnh giới cao hơn.

1913-the-law-of-one---bai-hoc-cuoc-doi---su-tien-hoa-cua-linh-hon---banh-da-nghiep-qua-7.jpg

Vùng an toàn là gì?

Vùng an toàn là một mẫu hình tư duy của tâm trí, với những người bị nỗi sợ làm chủ.

Nỗi sợ là đặc trưng của 03 luân xa dưới, là gốc của tất cả sự đau khổ, hoảng loạn, tức giận, hận thù, tham lam, kiêu ngạo,.....vv

Người có niềm tin cốt lõi là nỗi sợ, thì sẽ tìm mọi cách để cảm thấy an toàn, cảm thấy mình có khả năng làm chủ trong cuộc sống.

Khi đó, họ sẽ co cụm trong những gì mình thấy quen thuộc, không muốn tìm hiểu cái mới. Nếu có những gì khác với vùng an toàn, họ sẽ tìm lý do hoặc giận dữ vì điều đó.

Đổ lỗi là phản ứng thường gặp nhất của những người nằm trong vùng an toàn này.

Khi bắt đầu thoát khỏi được nỗi sợ, nhận thức được nó, con người bắt đầu quá trình thoát khỏi vùng an toàn.

Quá trình này bắt đầu bằng việc chấp nhận vấn đề, tìm cách xử lý đó. Khi đó con người sẽ tìm cách học các kĩ năng, hướng mới để giải quyết vấn đề.

Vòng quay của mẫu hình này càng nhiều, thì cuộc sống sẽ rẽ sang nhiều hướng mới, và có nhiều thứ mà người đó làm được thành công.

Lúc này, người đó sẽ luôn trong giai đoạn mở rộng khả năng mình ra, phát triển mình tới trạng thái hoàn thiện hơn.

Vậy, bạn hãy nhìn nhận lại mình có vùng an toàn nào không?

Vùng an toàn là cái mà bạn thường cảm thấy khó chịu, hoặc lo lắng khi ai đó nhắc đến nó.

Thành thật với chính mình, xử lý nó, bạn sẽ phát triển vượt bậc.

Chúc bạn thành công!

1913-the-law-of-one---bai-hoc-cuoc-doi---su-tien-hoa-cua-linh-hon---banh-da-nghiep-qua-8.jpg

Hãy tôn trọng người khác

Bạn đâu có biết được những người nghèo khổ ngoài kia là những linh hồn vô cùng tiến hóa xuống đây?

Bạn nghĩ rằng những vị thần phật hạ phàm, phật Di Lạc phải là những người xuất chúng. Nếu họ là những người ăn mày, bán hàng rong ngoài kia thì sao?

Linh hồn tiến hóa thường chọn những kiếp sống rất đỗi bình thường, ở nơi nông thôn hoặc khu bình dân. Bởi vì nơi này họ có thể tiếp cận và giúp đỡ được nhiều người nhất.

Linh hồn chưa tiến hóa thì chọn các bài học liên quan đến trải nghiệm vật chất nhiều hơn.

Mình nhớ có một đêm ngồi uống trà đá ở Hà Nội, gặp một con bé đi bán rong (khoảng 8-10 tuổi) mà thần thái và ý chí vô cùng mạnh mẽ. Cô bé rất sòng phẳng, trả tiền nước mặc dù bà chủ quán muốn cho miễn phí.

Mình rất ấn tượng với cô bé đó, vì với kiếp sống bắt đầu khó khăn như vậy, sẽ ít người có thể vượt qua được.

Vì vậy, trong bài thông điệp dẫn kênh Gigi, ngài Quan Âm luôn nhắc đi nhắc lại là các con đừng có coi thường người khác.

Khi con người có chút của cải, họ nhìn người không có với con mắt ở đẳng cấp thấp hơn, như mới đây là loài ký sinh.

Sự thật là, nhiều người thấp kém đó chính là các thế thân của thần linh đấy.

Thử tấm lòng của con người, đúng là quá dễ đúng không bạn?

1913-the-law-of-one---bai-hoc-cuoc-doi---su-tien-hoa-cua-linh-hon---banh-da-nghiep-qua-9.jpg

The Rat Race - Vòng chuột

Đây là một mẫu hình tư duy, hành động về tài chính điển hình nhất trên thế giới, là cái kéo tất cả mọi người trong vòng xoáy tiền bạc, làm người ta nghèo.

Vòng quay này đó là đi tìm việc làm, làm việc cật lực để nhận lương.

Sau khi nhận lương, thì họ bắt đầu dùng tiền để trả các hóa đơn.

Vì muốn có cuộc sống tốt hơn, nên thu nhập được dùng để cho các tiêu sản, như là quần áo đẹp, điện thoại xe đắt tiền.

Với những tiêu sản lớn hơn như nhà cửa, thì cách hàng đầu chính là vay nợ để mua các tiêu sản đó.

Khi đó, người trong vòng chuột sẽ làm việc để trả nợ ngân hàng, và không có một chút dự trữ nào.

Lúc này thì họ thực sự là nô lệ của ngân hàng, làm việc cả đời mà ngày càng nghèo hơn, vì nợ ngày càng tăng lên.

Ngược lại, người thoát khỏi vòng chuột không dùng thu nhập để mua các thứ tiêu sản đắt tiền.

Họ đem tiền để mở đầu tư kinh doanh, và các công việc kinh doanh đem thu nhập lại nhiều hơn.

Vòng quay này tiếp tục đến khi họ có rất nhiều tiền để có thể dư sức chi trả cho các tiêu sản thông thường.

Đây là 2 mẫu hình vô cùng khác nhau, với nhận thức về tiền bạc là khác nhau.

Một bên là tập trung vào sự an toàn, một bên là tập trung mở rộng khả năng.

Tương tự với tất cả các mẫu hình về các vấn đề khác trong cuộc sống.

Vậy bạn nhận ra được mô thức, mẫu hình tư duy của bạn chứ?

♦️ Nỗi sợ tâm lý là là gốc rễ chính của đa số các bài học trên Trái Đất!

Khi con người có niềm tin cốt lõi là nỗi sợ, nó sẽ làm thui chột khả năng phát triển của loài người, làm con người sống trong các vỏ bọc tâm lý, các vùng an toàn tâm trí tạo ra.

Những bài học liên quan tới sự sợ hãi là các tình huống đẩy con người vào ranh giới của nỗi sợ thất bại, nỗi sợ mất mát, nỗi sợ đau đớn và nỗi sợ chết….vv.

Ví dụ:

Có thể đó là kiếp sống bạn là người lính đối mặt nỗi sợ chết trên chiến trường.

Có thể đó là kiếp sống bạn là một người có ước mơ nhưng bị gia đình xã hội ngăn cản, đó là nỗi sợ bước ra khỏi vùng an toàn.

Có thể đó là kiếp sống bạn đứng trước lựa chọn giữa cứu người khác và ảnh hưởng tới cuộc sống của mình.

Có thể đó là kiếp sống bạn là người bị cắm sừng hoặc bị bỏ rơi vì nỗi sợ thiếu thốn tình cảm, phản bội.

….vv và vv.

Nỗi sợ cũng là gốc rễ của sự đau khổ và nóng giận, tạo ra các tình huống có liên quan trong kiếp sống như là bạo lực, giết chóc, chiến tranh.

Khi vượt qua được nỗi sợ này và sống đúng với lương tâm của mình, bạn học được lòng can đảm và sự nhẫn nại khi vượt qua vô số những thất bại, khó khăn, thử thách khác nhau đến với cuộc đời bạn.

♦️ Làm chủ được nỗi sợ này, bạn sẽ có khả năng thành công trong tất cả các lĩnh vực khác nhau của cuộc sống.

Lúc đó, bài học tiếp theo sẽ liên quan tới những luân xa cao hơn đó là các ham muốn từ thể xác cho đến tâm trí, trò chơi kiểm soát và quyền lực ở các cấp độ khác nhau.

Các kiếp sống liên quan sẽ là những kiếp sống mà bạn có khả năng tác động đến cuộc sống nhiều người hơn, điều quan trọng là khi đó bạn sẽ đi theo tiếng gọi của quyền lực, tiền bạc hay sử dụng khả năng đó để giúp đỡ cho những người xung quanh?

Nếu bạn đang dùng những khả năng đó để thu vén thêm cho mình, làm hại cho những người xung quanh một cách trực tiếp hoặc gián tiếp, rất tiếc bạn sẽ tạo nghiệp và bắt đầu cuộc chơi lại ở các kiếp sống tiếp theo.

Điều quan trọng là, linh hồn cần thực sự hiểu rõ được các quá trình tâm lý, hành vi trong cuộc sống của mình, để thay đổi tận gốc rễ nhận thức với vấn đề liên quan đó.

Nếu không, sự thay đổi chỉ là bề mặt và linh hồn vẫn cần phải làm lại ở đời sống kế tiếp với cấp độ trò chơi cuộc sống khó hơn!

Ở cảnh giới Trái Đất này, linh hồn được coi là tốt nghiệp, có thể đi tiếp với Trái Đất trong thời gian tiếp theo là linh hồn vượt qua được các bài học cơ bản như trên.

Ngoài ra, linh hồn cũng cần đạt được điều kiện tiếp theo chính là thoát khỏi được sự rằng buộc của nghiệp quả - Karma.

Sự rằng buộc này như thế nào, ta cùng đi tiếp vào phần tiếp theo!

1913-the-law-of-one---bai-hoc-cuoc-doi---su-tien-hoa-cua-linh-hon---banh-da-nghiep-qua-10.jpg

Lưu giữ sự hận thù, ai là người thiệt nhất?

Đây là câu chuyện có thật khi mình nói chuyện với một chị. Chị ấy inbox để hỏi cho người thân đang bị ung thư gan, làm thế nào để sức khỏe của anh A cải thiện lên.

Vì là bệnh gan nên mình hỏi thẳng luôn: anh A có hay giận dữ, hoặc thù ghét ai không?

Câu trả lời khá hiển nhiên: anh A thù ghét người trong gia đình mình, vì hay làm chuyện xấu với anh, trong khi anh ở viện, cũng không có người thân nào đến thăm.

Vì vậy, anh A càng thù ghét họ hơn.

Sự thù hận này chính là bài học cuộc đời của anh ý phải trải qua. Nếu anh A làm gì tiêu cực với người nhà, anh ta sẽ tạo nghiệp.

Sự tiêu cực anh A nhận được, nhiều khả năng chính là trải nghiệm cân bằng nghiệp mà linh hồn anh A đã chọn trước khi tái sinh.

Chỉ khi anh A có thể tha thứ cho người nhà, xả sự tiêu cực khỏi tâm thức của mình, anh ý mới có thể tiến triển bệnh tình được.

Nhưng đó cũng là điều khó nhất một người phải làm, đó là vượt qua cái tôi của mình.

Như bạn thấy, thù hận, trả thù không làm cho bạn cảm thấy tốt hơn mà chính bạn là người đầu tiên bị hại.

Lưu giữ các cảm xúc tiêu cực, bạn sẽ bị bệnh.

Vậy bạn vừa bị bệnh, vừa tạo nghiệp nếu làm như vậy.

Liệu điều đó có đáng không? Bạn hãy tự lựa chọn!

1913-the-law-of-one---bai-hoc-cuoc-doi---su-tien-hoa-cua-linh-hon---banh-da-nghiep-qua-11.jpg

Giải nghiệp rất đơn giản, hãy tha thứ.

Kinh sách đã dạy rồi, đừng chống cự lại người ác, đừng trả thù họ.

Trả thù thì sẽ tạo thêm nghiệp mới, và bạn lại cần thêm kiếp nữa để cân bằng lại.

Nếu cứ trả thù vậy, bạn chẳng được gì, mà lại tốn nhiều kiếp sống hơn thôi.

Nó có đáng không?

1913-the-law-of-one---bai-hoc-cuoc-doi---su-tien-hoa-cua-linh-hon---banh-da-nghiep-qua-12.jpg

Người thật việc thật, câu chuyện về mẫu hình cuộc sống của một người sợ cô đơn.

Đây là câu chuyện thật, nhưng vì người trong cuộc không muốn tiết lộ danh tính, nên mình sẽ gọi là chị A và anh B.

Chị A và anh B tình cờ gặp nhau do bạn bè giới thiệu, lúc mới gặp không có gì đặc biệt đến khi chị A gặp con của anh B.

Khi đó chị A bỗng cảm thấy rung tim, cảm xúc dâng trào, vô cùng thương đứa bé.

Sau đó, cả 2 thân nhau hơn và cùng chia sẻ về chuyện gia đình con cái.

Gia đình anh B thì vợ không hỗ trợ nuôi con nhiều nên khá buồn, chị A có thể cảm nhận được.

Rồi sau đó một lần nói chuyện, anh B trách móc chị A và nói rằng sao chị A không quan tâm và bỏ rơi họ.

Chị A vô cùng bối rối không hiểu vì sao lại vậy? Mình chỉ là bạn bè thi thoảng gọi điện hỏi thăm thôi, làm sao lại bỏ rơi họ được.

Chị A rất ấm ức, và mang nỗi ấm ức vào trong giấc mơ. Đêm đó chị A đã mơ một giấc mơ kỳ lạ.

Chị A mơ thấy cảnh ở nước Tây Âu, hình ảnh đứa bé mới chào đời, tả lại hình ảnh ngôi nhà và hàng xóm thì y chang hình được tìm thấy trên mạng sau đó một thời gian.

Trước khi có đứa bé, kiếp đó anh B và chị A cưới nhau, nhưng sau đó có cuộc cãi vã, nên chị A bỏ đi, bỏ lại anh B và đứa bé.

Sau đó suốt kiếp sống đó anh B sống trong oán trách, đau khổ vì một mình nuôi con.

Kiếp này, người con chính là người con của kiếp sống trước đó, vì vậy chị A mới vô cùng thương nó là vậy.

Tình huống này xảy ra, là một bài học để linh hồn anh B tiến hóa. Nhưng anh B không học được bài học của mình.

Vì vậy, mẫu hình này tiếp tục xảy ra ở kiếp sống này. Ngay từ nhỏ, anh B bị mẹ bỏ rơi để hai anh em sống với ba.

Lớn lên, cuộc sống hôn nhân với người vợ đầu tiên không thành công, anh B lại cảm thấy cô đơn.

Cơ vợ thứ hai hiện tại giao hết mọi công việc cho chồng từ chăm con nuôi con , kiếm tiền nấu cơm nước,.....không quan tâm tới chồng.

Đây vẫn là mẫu hình để cho anh B học được bài học về nỗi cô đơn, anh B cần vượt qua được nó.

Chỉ khi nào anh B có thể học được bài học này, loại bỏ được nỗi sợ bỏ rơi trong tiềm thức, anh B mới thực sự có thể sống mà thoát khỏi mẫu hình đó.

Nếu không, các kiếp sống tiếp theo dù là vợ hay là chồng, anh B vẫn sẽ bị bỏ rơi, và vẫn tiếp tục chăm con một mình.

Bạn nhìn rõ được mẫu hình cuộc sống, bài học cuộc đời qua ví dụ thực tế này chứ?

Vậy mẫu hình của bạn thì sao, nếu có thể hãy chia sẻ!

🔵 Bánh đà nghiệp quả Karma - Vòng quay luân hồi.

Nghiệp quả về bản chất chính là biểu hiện của những linh hồn chưa tiến hóa, với những mẫu hình nhận thức có khả năng làm hại tới những sinh mệnh mệnh khác.

Khi đó, linh hồn chủ thể sẽ lựa chọn những trải nghiệm ngược lại để cân bằng với những gì mình đã gây ra cho linh hồn khác trong các kiếp sống tiếp theo.

Nếu linh hồn trong kiếp sống tiếp theo mà không có sự tiến hóa nhận thức, những trải nghiệm cân bằng nghiệp quả này sẽ tạo ra sự tiêu cực và oán hận cho linh hồn chủ thể vì bị linh hồn kia làm hại mình.

Luật hấp dẫn tiếp tục kéo chủ thể vào những vòng xoáy trải nghiệm tiêu cực nhiều hơn, từ đó chủ thể lại càng chìm sâu vào tiêu cực hơn.

Điều này sẽ làm linh hồn chủ thể có quán tính gây ra nhiều trải nghiệm tiêu cực khác cho những người, sinh mệnh xung quanh. Điều này tạo ra thêm nhiều nghiệp cần cân bằng hơn.

Sự gia tăng một cách vô thức của nghiệp quả như vậy như một cái bánh đà, khi vòng quay luân hồi càng tiếp diễn, nghiệp quả sẽ sinh ra nhiều và ngày càng nhiều hơn.

Khi đó, linh hồn sẽ bị mắc vào trò chơi nghiệp quả này, và tạo ra cái gọi là bánh đà nghiệp quả luân hồi. Đây là một vòng lặp tạo nghiệp mà linh hồn sẽ không thể thoát ra được nếu như không hiểu cơ chế vận hành của bánh xe này.

1913-the-law-of-one---bai-hoc-cuoc-doi---su-tien-hoa-cua-linh-hon---banh-da-nghiep-qua-13.jpg

Vì sao nước Mỹ là đất nước giàu có?

Bởi vì họ là đất nước được xây dựng bằng niềm tin về sự phát triển, chứ không phải là nỗi sợ.

Nếu ở Việt Nam, khi bạn muốn theo đuổi giấc mơ như bắt đầu một công việc kinh doanh nào đó, người thân, xã hội sẽ kìm hãm bạn.

Nếu bạn thất bại, bạn sẽ không đứng dậy được, vì ở đất nước này thất bại là thứ gì đó rất ghê gớm.

Còn suốt lịch sử nước Mỹ, đất nước này được xây dựng bởi những người thất bại, những người không sợ thất bại khi đem hết vốn liếng của mình để sáng tạo.

Vì vậy mới có điện của Tesla cho cả thế giới sử dụng, mới có đèn điện của Edison sau 1000 lần thất bại, mới có ô tô giá rẻ của ông Ford, mới có máy tính của Apple,.... và còn rất nhiều sản phẩm khác nữa.

Nếu như lúc trước khi bắt đầu, họ lại nghĩ rằng nếu mình thất bại thì sao?

Khi đó thế giới của chúng ta sẽ không được như hôm nay, có thể chúng ta vẫn đi ngựa, dùng đèn dầu.

Nỗi sợ là thứ vi tế, nhưng có mặt ở tất cả ngóc ngách trên quả địa cầu này.

Nó mới là thứ mà chúng ta cần phải ưu tiên nghiêm túc nhìn nhận và học hỏi về nó, chứ không phải là tham, sân, si.

Hiểu được nỗi sợ, bạn sẽ hiểu được tất cả những thứ còn lại.

Ý kiến của bạn thế nào?

1913-the-law-of-one---bai-hoc-cuoc-doi---su-tien-hoa-cua-linh-hon---banh-da-nghiep-qua-14.jpg

Vì sao rất nhiều người dân Việt Nam mê tín?

Bởi vì đây là một mẫu hình nhận thức khi đối mặt với khó khăn trong cuộc sống. Đó là mẫu hình tìm kiếm sức mạnh ở bên ngoài.

Bạn là linh hồn bất tử với bản chất của đấng sáng tạo. Vì vậy, bạn không cần phải tìm đến bất kỳ sức mạnh của ai cả, kể cả đó là Phật, chúa, thần thánh nào.

Bạn có tất cả sức mạnh của đấng toàn năng, đó là tự do lựa chọn.

Khi bạn sống trong tâm thế sợ hãi, bạn không tin vào sức mạnh của mình, bạn sẽ tìm kiếm sức mạnh bên ngoài để làm bạn cảm thấy tốt hơn.

Đây chỉ là một biểu hiện của vùng an toàn mà thôi.

Thay vì nhìn nhận thực tế để học bài học cuộc đời, bạn lại phủ nó dưới tấm thảm, với nhiều cái bình phong khác nhau.

Nhiều người Việt Nam hễ cứ thấy khó khăn là lại đổ tại nghiệp hoặc bị vong phá.

Một số thì tìm đến các thầy bói, thầy cúng, thầy phong thủy, thầy tử vi,....để tìm được một chỗ dựa cho giải pháp của mình.

Trong khi các nước phương Tây, họ tin vào sức mạnh bản thân nên đất nước của họ phát triển, giàu mạnh.

Một dân tộc với tâm trí như vậy, thì việc mê tín là điều dễ hiểu.

Chia sẻ thêm, nhà mình gần ngay đền bà chúa Kho, cứ mỗi dịp xuân đến là hàng nghìn người đến xin vay lộc.

Cuối năm thì chả có ma nào đến trả cả? Buồn hay vui?

1913-the-law-of-one---bai-hoc-cuoc-doi---su-tien-hoa-cua-linh-hon---banh-da-nghiep-qua-15.jpg

Vì sao Trái Đất có nhiều tiêu cực, chiến tranh, giết chóc, tham nhũng, suy đồi?

Bởi vì đa số linh hồn trên Trái Đất bị mắc kẹt trong sự sợ hãi của tâm thức. Từ đó tạo ra các niềm tin cốt lõi dựa trên nỗi sợ.

Khi đó, nó sẽ tạo ra tâm thức của số đông nhân loại dựa trên nỗi sợ, và biểu hiện ra tất cả các khía cạnh khác của đời sống như kinh tế, chính trị, xã hội.

Tham nhũng, suy đổi, bạo lực, chiến tranh chỉ là hệ quả của những biểu hiện đó.

Nhìn về khía cạnh con người, những thứ này là tiêu cực, là không tốt.

Tuy nhiên, nếu nhìn ở góc độ linh hồn, thì đây là môi trường lý tưởng cho các linh hồn trải nghiệm các bài học về nỗi sợ và tiến hóa.

Bạn sẽ không thể học được lòng dũng cảm nếu bạn không ở trong tình huống phải chiến đấu, nhất là trong vai một người lính.

Bạn không học được sự nhẫn nại khi không ở trong tình huống thất bại nhiều lần do môi trường làm việc quá suy đồi.

Bạn không học được các trân trọng cuộc sống hiện tại, nếu bạn chưa được trải nghiệm sự tiêu cực, sự tàn phá.

Vậy có nghĩa là trong cái tốt, có cái xấu. Trong cái xấu, có cái tốt.

Âm và dương đan xen nhau, cái tiêu cực và tích cực cùng hòa trộn để phát triển.

Nếu chỉ có tiêu cực, mọi thứ sẽ bị phá hủy.

Nếu chỉ có tích cực, sẽ không có sự tiến hóa.

♦️ Bí quyết ở đây là: Đừng tạo thêm nghiệp nữa!

Để có thể dừng việc tạo thêm nghiệp, cách duy nhất chính là việc linh hồn chủ thể cần tha thứ cho những linh hồn khác gây ra trải nghiệm tiêu cực của mình.

Khi đó, linh hồn sẽ không bị gặm nhấm bởi sự tiêu cực từ sự kiện đó, và không tạo ra vòng xoáy tiêu cực cho bản thân mình.

♦️ Tha thứ chính là chìa khóa để dừng lại bánh đà nghiệp quả luân hồi!

Tuy nhiên, tha thứ cho linh hồn khác vẫn là chưa đủ. Nếu linh hồn chủ thể vẫn chưa tiến hóa nhận thức, các mẫu hình tiêu cực đó vẫn sẽ tiếp tục xuất hiện trong tương lai. Khi đó linh hồn vẫn rất dễ gây ra nghiệp mới theo mẫu hình nhận thức của mình.

Vậy điều mấu chốt thứ 02 chính là linh hồn cần học được bài học cuộc đời trong kiếp sống này, từ đó không còn bị ảnh hưởng tâm thức với những trải nghiệm tiêu cực đó.

♦️ Nếu linh hồn thực sự học được bài học, sự tha thứ sẽ chỉ là một hệ quả kèm theo.

Bởi vì, linh hồn sẽ không cảm thấy mình là nạn nhân nữa mà hiểu được vì sao sự kiện đó xảy ra với mình, nó dạy cho mình điều gì? Lúc đó, kẻ ác lại trở thành người thầy của người bị hại, mọi sự tiêu cực đều tiêu tan.

Vậy, nghiệp quả không phải là cái gì quá đáng sợ như rất nhiều tôn giáo đang mô tả. Bạn tạo nghiệp được thì cũng có thể thoát khỏi nó!

Hãy nhớ rằng, từ giờ nếu có bất kỳ ai làm chuyện gì đó không hay với bạn, hãy dừng lại và nhìn lại tất cả những gì đã xảy ra trong cuộc sống của bạn.

Hãy thấu hiểu những vấn đề đến với mình là do những hệ thống niềm tin cốt lõi nào đang gây ra? Hãy thành thực với bản thân mình và học cách quan sát mọi hơi thở của cuộc sống.

Lúc đó, bạn sẽ học được bài học cuộc đời của mình.

Sau đó, bạn mới thực sự có thể tha thứ cho những người gây ra chuyện xấu với bạn. Hãy nói câu này trong tâm thức của bạn, với cấp độ giữa 2 linh hồn với nhau:

‘Bạn hãy đi đường của bạn, để tôi đi con đường của tôi’

1913-the-law-of-one---bai-hoc-cuoc-doi---su-tien-hoa-cua-linh-hon---banh-da-nghiep-qua-16.jpg

Mẫu hình doanh nghiệp thành công và thất bại.

Khi nói đến kinh doanh, nhiều người nghĩ rằng muốn thành công cần phải đặt mục tiêu lớn, phải kiếm nhiều tiền, phải tối ưu hóa lợi nhuận, phải mở rộng thị trường, phải đánh nhiều mảng khác nhau...vv

Đây là mẫu hình tư duy của những doanh nghiệp thất bại. Đa số những doanh nghiệp dạng này, trên 90% không tồn tại quá 5 năm.

Vậy doanh nghiệp thành công và trường tồn họ khác biệt như thế nào?

Doanh nghiệp thành công không quan tâm đến tiền bạc, lợi nhuận, mà ban đầu họ đặt câu hỏi là mình làm gì giỏi nhất, làm cái gì phục vụ được nhiều người nhất và làm cái gì mình yêu thích nhất. Đây là khái niệm con nhím.

Sau khi xác định được lĩnh vực chuyên môn hóa, họ bắt đầu xây dựng hệ thống, đó là tìm những con người phù hợp, xây dựng hệ thống kỷ luật. Đó là các hệ thống sản xuất, phân phối, quản lý.

Họ đối mặt với sự thật phũ phàng về điểm yếu của mình, rồi tìm giải pháp cho vấn đề, sau đó là giai đoạn cải tiến bộ máy liên tục của mình.

Và kết quả đến như cái bánh đà, thành công, tiền bạc chỉ là những thứ hệ quả kèm theo.

Khi đã thành công, họ cũng không mở rộng, lấn chiếm các ngành khác mà phát triển chậm rãi, luôn dự trữ tiền mặt phòng rủi ro, không vay nợ phát triển ồ ạt.

Ngược lại các doanh nghiệp lớn trước khi thất bại thường đặt mục tiêu doanh số lợi nhuận, họ mở rộng nhiều ngành nghề khác nhau, mua bán sát nhập.

Sau đó kết quả của cả hệ thống đi xuống, vì chất lượng dịch vụ kém đi. Cuối cùng họ phá sản do vay nợ mở rộng quá nhiều.

Bài học ở đây là, mẫu hình nhận thức được áp dụng cho tất cả mọi thứ, điều quan trọng là bạn cần nhận ra được các mẫu hình hiện tại như thế nào?

Bạn hãy đặt câu hỏi, người thành công làm việc như thế nào? Người thất bại làm việc ra sao? Hãy nhìn vào mẫu hình của họ chứ không phải quan điểm của những người xung quanh.

Khi học được mẫu hình tốt, hãy bắt chước nó, rồi biến nó thành của mình.

Bí quyết thành công đơn giản như vậy đó.

1913-the-law-of-one---bai-hoc-cuoc-doi---su-tien-hoa-cua-linh-hon---banh-da-nghiep-qua-17.jpg

Đây chính là công thức cuộc đời của bạn.

Cái tạo ra suy nghĩ, chính là các hệ thống niềm tin, vô thức của bạn, cách bạn suy nghĩ và nhìn nhận vấn đề.

Mà cái quyết định cách nghĩ của bạn, chính là mức năng lượng của bạn, rung động của linh hồn.

Ai mà lúc nào cũng rung động thấp, nỗi sợ làm chủ, thì suy nghĩ thói quen hành động là tiêu cực, là theo nỗi sợ.

Ai rung động cao hơn, thì trong mắt người bình thường là có suy nghĩ khác người, là ngu ngốc, là rủi ro hơn. Vì họ không biết được cái cảm giác thoát khỏi được nỗi sợ đó.

Vậy tất cả những thứ này sẽ tạo ra một mẫu hình cuộc sống cơ bản.

Có rất nhiều mẫu hình kiểu thế, như là trộm cướp, người tốt, bợm nhậu, ăn chơi, tham làm, giàu, nghèo,...vv

Điều quan trọng là, bạn nhận thức được bạn đang ở dạng mẫu hình cuộc sống nào, suy nghĩ, hành động thói quen của bạn là gì?

Lúc đó bạn mới có thể bắt đầu thay đổi để thoát khỏi vòng lặp mẫu hình cuộc sống đó.

Nếu không nhận thức được, bạn sẽ có nhiều kiếp sống tương tự nhau, và bạn sẽ không học được nhiều điều.

Hãy nhớ điều đó!

1913-the-law-of-one---bai-hoc-cuoc-doi---su-tien-hoa-cua-linh-hon---banh-da-nghiep-qua-18.jpg

Tổng kết lại những vấn đề, giải ảo về nghiệp quả.

Nghiệp quả là luật tự nhiên của vũ trụ, nhưng nó không phải là kiểu ép buộc, trừng phạt như các tôn giáo mô tả.

Nghiệp quả được tạo ra trong quá trình linh hồn review lại kiếp sống với dạng thời-không gian. Khi đó linh hồn được trải nghiệm tất cả những nỗi đau của sinh mệnh mình làm hại, từ đó lựa chọn trải nghiệm để cân bằng với trải nghiệm đó.

Quy luật tự nhiên là luật cân bằng và tự do ý chí, linh hồn có thể lựa chọn trải nghiệm để cân bằng nghiệp, hình thức trả nghiệp, thời gian trả. Linh hồn có thể trì hoãn trả nghiệp bao lâu cũng được, đây là tự do lựa chọn.

Không có chuyện khi tạo nghiệp xấu, linh hồn sẽ bị đầy xuống địa ngục hoặc tái sinh làm ma quỷ, súc sinh. Đây là một chiến thuật đánh vào nỗi sợ điển hình.

Việc tái sinh vào dạng sinh mệnh nào phụ thuộc vào độ tiến hóa linh hồn. Khi linh hồn tiến hóa hơn, nó sẽ phân mảnh và có thể gồm nhiều dạng sống khác nhau cùng lúc.

Linh hồn thường chọn trả nghiệp ngay khi có cơ hội, và đó cũng được lồng vào với bài học cuộc đời của linh hồn.

Điều tạo ra vòng quay nghiệp quả chính là việc linh hồn bị cuốn vào vòng xoáy tiêu cực do trải nghiệm cân bằng nghiệp.

Khi đó, con người theo quán tính sẽ gây ra nhiều điều tiêu cực cho người khác hơn, từ đó tạo ra nhiều nghiệp cần cân bằng hơn.

Để thoát khỏi nghiệp quả, bạn cần học bài học cuộc đời liên quan đến nghiệp quả đó. Sau khi học được bài học, hãy tha thứ cho đối tượng gây ra nỗi đau với bạn.

Làm được điều này, vòng quay nghiệp quả sẽ kết thúc. Bạn thoát khỏi nghiệp quả - Karma.

🔵 Chốt lại, bài viết này bạn cần nắm rõ những điều sau:

♦️ Mức rung động, nhận thức của linh hồn khác nhau, sẽ tạo ra mẫu hình cuộc đời khác nhau.

♦️ Học được bài học cuộc đời bằng cách thay đổi nhận thức, mẫu hình cuộc đời sẽ thay đổi.

♦️ Linh hồn tiến hóa qua trò chơi cuộc sống, càng tiến hóa cao cuộc chơi sẽ càng khó hơn.

♦️ Linh hồn chưa tiến hóa dễ tạo ra bánh đà nghiệp quả vì dễ rơi vào vòng xoáy tiêu cực.

♦️ Để dừng lại đánh đà nghiệp quả, cần học được bài học và tha thứ cho linh hồn khác.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS