Container Icon

Tam Nguyên: Não Lượng Tử - Nơi Khởi Nguồn Trí Tuệ

 


Tiếp theo chuyên đề của tam nguyên mình xin trình bày về chu trình tiến hóa diễn sinh kỳ này. Có thể các bạn đã biết kỳ tiến hóa lần này không hề giống các chu trình tiến hóa trước đây. Bởi vì đây là chương trình mới, một vũ trụ mới được hình thành và Trái Đất chính là tâm vũ trụ tương lai. Bởi vì là chu trình mới nên nếu không có niềm tin mới thì chúng ta không thể tiến hóa được. Dưới đây là những trải nghiệm thực tế của mình, hi vọng sẽ giúp các bạn có một cái nhìn tổng quan về bức tranh tiến hóa của vũ trụ.

Định nghĩa: Não lượng tử là bộ não đã trải qua sự kiện "bước nhảy lượng tử".

"Bước nhảy lượng tử" hay "quantum leap" là bước nhảy rất ngắn nhưng xảy ra tức thời, mang lại sự thay đổi về năng lượng và quỹ đạo của hạt. Trong cuộc sống, khi con người có đột phá về tư duy, mục tiêu, lý tưởng, ngay lập tức họ đã mang trong mình một trường năng lượng mới.

TÌM HIỂU VỀ BỘ NÃO

Bảy tiếng sau khi chết, bộ não thiên tài Albert Einstein đã được lấy ra khỏi hộp sọ. Ngày nay, tại trường đại học California Mỹ, đứng đầu là giáo sư Dr. Marianc Diamond phụ trách nghiên cứu để tìm ra sự khác nhau cơ bản trong cấu tạo não một người bình thường và một thiên tài. Bí mật cũng dần được hé mở. Họ phát hiện ra rằng một thiên tài có rất nhiều nơ-ron liên kết với nhau bên trong não hơn so với người bình thường. Có nghĩa rằng, người có các nơ-ron liên kết với nhau trong não càng nhiều càng thông minh và ngược lại.

Vậy các nơ-ron được liên kết với nhau như thế nào? Giữa các tế bào nơ-ron được liên kết với nhau bởi sợi trục, khi nhận được thông tin, thì có dòng điện rất nhẹ phát sinh và truyền đi đến các nơ-ron khác thông qua sợi trục (đây chính là tư duy của chúng ta). Nếu không có các sợi trục, tín hiệu điện thông tin sẽ không được truyền đi. Đồng thời, nó cũng làm phần đầu của sợi trục to ra, phần đầu liên kết hay còn gọi là xi-náp và các xi-náp sẽ phát triển, to ra nếu thường xuyên có thông tin truyền qua. Các xi-náp sẽ liên kết với các xi-náp khác tạo thành liên kết của các nơ-ron với nhau. Ngược lại, những xi-náp không thường xuyên có thông tin truyền qua sẽ dần teo lại và biến mất, đồng nghĩa với việc các nơ-ron trong não không liên kết được với nhau.

Theo các nhà khoa học thì đại não của ta có hai bán cầu não, bán cầu não trái và bán cầu não phải, biết rằng hai bán cầu não này đảm nhận một số chức năng khác nhau như sau:

Não trái suy nghĩ bằng ngôn ngữ, thiên về lý trí, logic, phân tích, toán học, kí hiệu, từ ngữ là phương tiện ghi nhớ sự vật, dễ nhớ tên hơn khuôn mặt, hình dáng. Các đặc tính của người thiên về não trái: có tính tổ chức tốt, suy nghĩ chính xác và khoa học, thường sắp xếp tổ chức công việc chu đáo, tuân thủ chấp hành tốt các nội quy, luật lệ mà không thắc mắc. Giỏi trong việc phân bố, làm chủ thời gian, thường phân tích các vấn đề kĩ càng nên hành động thường an toàn và thích sự ngăn nắp và trật tự. Người phát triển não trái sử dụng các lập luận thực tế, chính xác, tính lý trí cao trong việc nhận thức điều hành các sự việc, không bị ảnh hưởng bởi cảm xúc.

Não phải suy nghĩ bằng hình ảnh, tư duy trực giác, cảm hứng ngẫu nhiên, tư duy chủ quan hay cảm xúc riêng tư, thiên về tình cảm, có khả năng quan sát, sáng tạo, tưởng tượng, thích mộng mơ, thiên về màu sắc, nhịp điệu, nghệ thuật. Thiết lập cơ chế chụp ảnh sự vật khi phải nhớ một vật nào đó (có khả năng nhớ nguyên mảng), cần phải viết vẽ hoặc dùng minh họa để ghi nhớ. Các đặc tính của người thiên về não phải, là người không thích gò ép, làm việc theo ý thích, có tính nghệ sĩ nên tâm hồn hay bay bổng, muốn tự do, thích được trải nghiệm hơn là lý thuyết, không có khái niệm về thời gian. Có xu hướng không tuân thủ các quy tắc nội quy và hay đặt ra câu hỏi tại sao, có tính bồng bột mang chút cảm hứng nên hành động khá liều lĩnh. Khả năng quan sát tốt tuy nhiên có thể gặp khó khăn trong việc dùng từ ngữ và cách dùng ngôn ngữ khi thể hiện bản thân. Người phát triển não phải bị cảm xúc chế ngự, giải quyết vấn đề theo tình cảm, không thiên về vật chất.

Thứ ba, não người được chia làm hai phần bán cầu não trái và não phải, như đã nói ở trên, muốn não hoạt động tốt, phát triển tối đa tiềm năng thì phải cân bằng sự phát triển của hai bán cầu não. Nhưng hiện nay, hệ thống giáo dục dạy ta học cách nắm bắt sự việc một cách chính xác, còn dạy thiên lệch về lý thuyết, thu thập kiến thức. Đánh giá cao các bộ môn như Toán, Lý, Hóa, Ngoại Ngữ, lí luận, tư duy rất logic,…Cách giảng dạy máy móc rập khuôn, nhà trường thì chú trọng đến hệ thống, kỷ luật, các quy tắc,…Những yếu tố này chỉ làm gia tăng sự phát triển bán cầu não trái. Giáo dục bỏ quên và coi nhẹ sự phát triển bán cầu não phải, đánh mất đi phần lớn sự sáng tạo, tư duy mang tính đột phá, tạo ra sự mất cân bằng giữa hai bán cầu não.

Nếu não trái có xu hướng thiên về logic thì não phải thiên về sáng tạo. Khi chỉ mạnh về logic mà yếu đi sự sáng tạo thì ta chỉ có thể di chuyển trong giới hạn, rất chậm và chỉ có thể từ điểm A qua điểm B, từ B qua C. Ngược lại, nếu chỉ có não phải mạnh mà não trái yếu thì ta như người lái xe mất phanh, chạy rất nhanh nhưng không bao giờ dừng lại đúng mục đích cần đến. Hai bán cầu não cân bằng thì ta vừa có phương tiện để vượt qua những giới hạn vật lý thông thường vừa có thể dừng lại ở đích đến mà ta mong muốn. Người thông minh là người sử dụng và cân bằng được hai bán cầu não.

Não trong (não bò sát) trước khi có chiều kích thích trí tuệ, những trải nghiệm sơ khai nhất khi ta còn là đứa trẻ thơ được ghi dấu trong não bò sát và những dấu ấn này rất có sức mạnh. Yếu tố cốt yếu trong quá trình hình thành trí óc ta là nền tảng để ta sử dụng đi sử dụng lại trong đời. Vì đó là phần não duy nhất hoạt động vào lúc này, một cách bản năng chương trình của ta đã được lập sẵn ở đó với hai việc chính là tồn tại và sinh sản. Có “trí khôn của loài bò sát” là một chương trình được lập sẵn để ta tồn tại khi vừa mới chào đời, ta tự biết phải làm gì, một cách bản năng ta biết mình đói, có thể “đánh hơi” được thức ăn, tự biết cách hít thở, tìm kiếm hơi ấm, cảm nhận được kẻ thù, biết ưu tiên cho cái gì. Nếu hệ thống này ngừng hoạt động ta sẽ chết.

Vì không có khả năng học hỏi, phần não này điều khiển mọi thứ dựa trên phản xạ không điều kiện, chúng phản ứng rất nhanh, linh hoạt và gần như không kiểm soát nổi. Nên đặc tính của não này là lười biếng, thiếu kiên nhẫn, ghét sự phức tạp. Trong khi lại phản ứng ngay lập tức với những yếu tố nguy hiểm hay nhận biết các mối đe dọa, theo chức năng sinh học của cơ thể.

ỨNG DỤNG VÀ CƠ CHẾ PHÁT HUY BA NÃO

Những kết quả nghiên cứu trên cho thấy rằng, thông tin đầu tiên sẽ đi vào não thú, nếu thông tin tích cực thì não thú sẽ mở van năng lượng để não người hoạt động, nếu thông tin là tiêu cực thì van năng lượng đóng và chúng ta hoạt động ở trạng thái não bò sát chỉ là “biến hoặc chiến”. Vậy ứng dụng như thế nào để phát huy tối đa sự hoạt động của não.

Có nghĩa là khi bắt đầu làm việc hay giải quyết vấn đề, cần chuẩn bị các yếu tố bên ngoài thoải mái, nhiệt độ, ánh sáng, không gian, khu vực tư duy giải quyết vấn đề thỏa mãn não bò sát. Bạn nên đi vào giải quyết vấn đề với một tâm trạng thoải mái trung khu cảm xúc của bộ não được thỏa mãn, khi hai phần não đó đã được thoải mái thì não tư duy sẽ hoạt động tốt. Cách ta tiếp cận tư duy hay phương pháp giải quyết vấn đề cũng tạo nên sự thay đổi.

Chẳng hạn như khi có ai đó hỏi bạn có thể làm được việc này không? Bạn trả lời: “Tôi không thể”, đó là suy nghĩ tiêu cực và thực tế là khi bạn phản ứng như vậy não bộ của bạn sẽ dừng lại và không suy nghĩ thêm bất kì điều gì nữa, có chăng cũng chỉ là những lý do để biện bạch cho điều “tôi không thể”. Ngược lại bạn trả lời: “Tôi có thể” hoặc là “làm thế nào để tôi thực hiện được” thì khi đó bạn sẽ tiếp tục mạch suy nghĩ, não sẽ đưa ra những giải pháp sáng tạo để xử lý và sự thật là bất kì điều gì bạn muốn thì điều đó hoàn toàn có thể. Vấn đề ở đây là làm thế nào để có thể lạc quan, suy nghĩ tích cực hơn?”.

Cụm từ khóa ở đây là: “Đừng chú ý đến những điều bạn không có, thay vào đó hãy phát huy tối đa những gì bạn đang có. Thay đổi cách nhìn, hướng vào điểm tích cực của vấn đề”.

Hình ảnh về hai lối tư duy này thường được ngụ ý rõ và hiểu đơn giản là thông qua câu chuyện “Ly nước đã uống cạn một nửa.” Với người suy nghĩ theo kiểu tiêu cực, họ sẽ nói rằng: "Ly nước đã giảm xuống, chỉ còn một nửa", nhưng đối với người tư duy tích cực, họ sẽ phát biểu rằng: "Ly nước vẫn còn một nửa".

NÃO LƯỢNG TỬ

Điều kiện để hình thành não lượng tử là bạn phải tìm cách triệt tiêu não bò sát. Nếu não bò sát chưa thể triệt tiêu thì nỗi sợ bản năng vẫn còn đó. Bạn còn nỗi sợ thì não lượng tử không thể hình thành. Thử nghĩ xem, nếu tôi đang động não mà một cơn sợ kéo đến, năng lượng của sợ là năng lượng tiêu cực, não nhận năng lượng tiêu cực thì nó sẽ đẻ ra các tình huống tiêu cực. Vậy thì không thể nào ổn rồi.

Bạn biết rằng con người có thể nhịn thở đến 20-30 phút mà không hề hấn gì. Tuy nhiên bạn lại không thể nhịn thở lâu quá 1 phút. Tại sao vậy? Vì khi bạn nhịn thở não bò sát sẽ kích hoạt thông báo nguy hiểm, nó sẽ thúc giục bạn ngay lập tức phải ngoi lên, phải thở. Nếu bạn để não bò sát hoạt động thì bạn đang tự giới hạn khả năng của mình rồi.

https://vnexpress.net/ky-luc-nhin-tho-24-phut-thach-thuc-hieu-biet-cua-gioi-khoa-hoc-3633921.html

Bí quyết chính là thư giãn, thả lỏng, xua tan mọi nỗi sợ (giống như thiền vậy). Khi này toàn thân thư giãn không còn hoạt động, nhịp tim giảm, mức tiêu thụ ô xi giảm và chúng ta THỌ hơn. Khi thiền bạn cũng có thể đưa nhịp tim và nhịp thở xuống thấp, thậm chí là ngừng đập luôn. Vậy muốn tiến hóa chúng ta cần dẹp bỏ mọi nỗi sợ hãi.

Khi bạn không còn bất kỳ nỗi sợ nào, bạn tin tưởng vào bản thân mình, bạn tu thiền, bạn dọn dẹp nghiệp lực, bạn tạo phước thì cho đến một ngày hội tụ đủ các yếu tố "Bước nhảy lượng tử diễn ra". Trước khi bước nhảy lượng tử xảy ra bạn sẽ được đục 1 cái ống thông từ não bên này sang não bên kia. Tôi gọi cái này là hố Giun. Khi bước nhảy lượng tử xảy ra tính chất của vật chất thay đổi, nếu nó đang mang tính dương thì lập tức đảo thành tính âm. Chính vì vậy chúng ta mới biết được cái tốt nhất và cái xấu nhất trong mọi trường hợp.

Định nghĩa: Trong vật lý, một lỗ sâu (tiếng Anh: wormhole), lỗ giun, hay Cầu Einstein-Rosen là một không-thời gian được giả định là có cấu trúc tô pô đặc biệt tạo nên đường đi tắt trong không thời gian. Chúng nối thông từ một vùng không-thời gian này đến vùng kia và đôi khi, vật chất đi từ vùng này sang vùng kia bằng cách chui qua hố này.

Nếu bạn thấy bạn được đục cái lỗ này trong não thì xin chúc mừng nhé vì sắp nhảy lượng tử rồi. Khi bước nhảy lượng tử xảy ra, các phân tử từ bên não trái sẽ bay sang não phải, từ não phải lại bay qua não trái. Nó giống như việc nếu tôi đột nhiên trở thành bạn và bạn trở thành tôi, tôi sẽ có toàn bộ tri thức và khả năng của bạn và ngược lại. Lúc đó chúng ta tuy 2 mà một, cùng chung một ý thức, chung một tư duy.

Lúc đó điều kỳ diệu sẽ xảy ra, toàn bộ não bạn phát sáng, các xi-náp sẽ liên kết với các xi-náp khác tạo thành liên kết của các nơ-ron với nhau, tất cả sự hiểu biết của bạn đều được kết nối với nhau thông qua các đường xi-náp (dẫn truyền thần kinh). Bạn ngay lập tức có 1 rổ các loại kết luận (rổ A). Chưa hết, khi bạn đã có 1 rổ kết luận thì các kết luận này lại tiếp tục liên kết với nhau để tạo ra một rổ kết luận mới (rổ B) (rổ B bao giờ cũng ít hơn rổ A). Tiếp tục từ rổ A và B tôi tiếp tục kết hợp để đưa ra rổ kết luận C, rồi D,E,F,G... đến khi nào không thể diễn sinh nữa thì thôi.

Việc này là hoàn toàn tự động, nó quá nhanh đến mức chúng ta gần như không thể nắm bắt được tích tắc hoạt động của nó. Tuy nhiên não lượng tử cũng có khuyết điểm của nó. Nếu não bạn toàn rác thì kết luận của bạn cũng toàn là rác. Khi sự nhận thức của bạn không hoàn toàn đúng đắn thì cái kết luận đó chắc chắn sẽ sai ít nhiều. Vậy thì hãy trở nên thật nhiều thiện tính trước khi mong cầu có bộ não này nhé.

Đó chưa phải là những điều kinh khủng về bộ não này. Não lượng tử có cơ chế vận hành và cấu tạo giống như bộ máy thiên cơ, nó giỏi phân tích và diễn sinh, mọi câu hỏi đưa ra đều lập tức có câu trả lời, lập tức có 1 hệ thống dẫn chứng đi kèm để bảo vệ câu trả lời đó. Chưa hết não lượng tử hay còn gọi là não nhị nguyên, trong bất kỳ tình huống nào nó đều đưa ra cho chúng ta 2 đáp án, một là tình huống tốt nhất, hai là tình huống tệ nhất. (phụ thuộc vào sự hiểu biết của bạn tại thời điểm đó - không phải ai có não lượng tử cũng đưa ra câu trả lời giống nhau). Mỗi cá nhân là 1 cá thể tiến hóa khác nhau nên tư duy không bao giờ trùng khớp hoàn toàn.

Biết tình huống tốt nhất để tập trung vào nó mà hành động đem lại nhiều lợi lạc nhất. Biết tình huống xấu nhất để tập trung vào bảo vệ những cái cốt lõi. Ví dụ doanh trại tôi bị tấn công, có 7 điểm trọng yếu cần bảo vệ, trong đó trung tâm chỉ huy là trọng yếu nhất, vậy việc đầu tiên là tôi phải bảo vệ thật tốt trung tâm chỉ huy, vì cái này toang là toang sạch.

Chưa hết lúc này não sáng tạo lại có thể sử dụng logic còn não logic lại có thể sáng tạo. Tức là tuy 2 mà một. Chúng ta sẽ có bộ não thứ 3 đó là 2 bán cầu não không còn phân tách nữa. 2 não chập thành 1. Lúc này chúng ta có tư duy của cái một, tư duy này là tư duy không phân biệt, tư duy đến từ nguồn, là tư duy của thiên cơ, là thứ đã được sắp đặt. 

Như bạn đã biết thiên cơ chính là ý trời, là chân lý, chân lý cuối cùng là bất biến, chỉ có chân lý khi đang diễn sinh thì biến động không ngừng. Lúc này khi bạn gặp một tình huống nào đó sẽ luôn có 3 câu trả lời:

1. Là thiên cơ, ý trời đến từ não của cái một

2. Là tình huống mang nhiều thiện tính nhất bạn nghĩ ra dc

3. Là tình huống xấu nhất bạn có thể nghĩ ra (thường đối nghịch với cái thiện)

Trong 3 sự lựa chọn trên chúng ta lại chỉ có thể chọn một mà thôi. Nếu bạn thấy rằng cái ý tốt nhất bạn nghĩ ra được nó tươi đẹp hơn thiên cơ thì cứ mạnh dạn mà làm, nếu thiên cơ đẹp hơn cái tốt nhất của bạn thì ngay lập tức thay thế cái tốt nhất mà bạn nghĩ ra bằng thiên cơ (tự hoàn thiện thiện tính cho mình), ngay lập tức sẽ có một kết luận mới về tình huống xấu nhất đối xứng với tình huống tốt nhất kia.

Bạn thấy đó có não lượng tử cộng với các loại thiện tri thức bạn sẽ ngay lập tức có góc nhìn của Phật tính, có thể là chưa đại thiện nhưng ít nhất cũng biết phân biệt đúng sai, trắng đen, rồi dần dà tính thiện đi lên, sự hiểu biết đi lên, nhận thức cao lên bạn sẽ dần dần trở thành một ông Phật ở mức tâm thức thôi nhé. Muốn thành Phật thật sự cần phải đúc được kim thân để trở nên bất tử, cái này phải xem Công Phu-Công Trình-Công Quả của bạn ra sao đã.

Ngoài ra khi có não lượng tử các bạn không cần phải cố nhớ một điều gì hết vì mọi thứ luôn sẵn sàng trong đầu bạn, bạn cũng không cần thỉnh thoảng ôn lại kiến thức vì kiến thức vẫn đang nằm ở đó. Não lượng tử chỉ lưu những thứ có chữ "ĐẠO" còn lại đều là sự diễn sinh hết. Khi ta nắm được cái gốc của đạo thì thích triển khai cành, lá, hoa thế nào chẳng được.

Hiện nay mình thấy nhiều bạn tu học huyền môn, tử vi, bí pháp các kiểu, học mấy thứ đó không giúp các bạn đến với giải thoát được, muốn giải thoát thì phải học cái gốc, tức là học ĐẠO, các bạn không chăm cái gốc mà đi chăm cành, nhánh, lá thì bao giờ mới về đến nhà? Đạo là gốc của vạn vật, hiểu đạo rồi tự nhiên sẽ hiểu vạn vật, học ít nhưng lại hưởng nhiều, đầu không cần nhớ tất cả những cái diễn sinh đó, nhàn đầu, bổ não. Não càng nhàn thì nó càng mạnh, đưa não về điểm Không mọi lúc mọi nơi. Không có việc gì thì không nên suy nghĩ, cần là có kết quả ngay rồi. Hành trình của chúng ta là hành trình nhớ lại, không phải hành trình nhồi nhét một đống kiến thức vào đầu, duyên đến tự sẽ được, hãy cứ theo sự thôi thúc từ bên trong.

Bước tiến hóa tiếp theo của não lượng tử sẽ là não hư vô. Cái tên nói lên tất cả, não hư vô là não chẳng có cái quái gì bên trong cả, có thể gọi là không có não đi, bởi vì không còn vật chất cản trở nên lúc này ánh sáng sẽ chạy như điện xẹt trong đầu bạn. Tuy nhiên kỳ này chỉ cần não lượng tử là đủ rồi.

Muốn có não lượng tử cần phải có tim lượng tử trước, chúng ta đều xuất phát từ nguồn, nên gốc của chúng ta chính là trái tim (LX4 nằm giữa LX1 và LX7). Mọi thứ cần khởi nguồn từ tình yêu, não lượng tử chỉ có thể nghĩ ra những điều tốt đẹp nếu nó được nuôi dưỡng bởi năng lượng của tình yêu thuần khiết. Đó là chu trình tiến hóa thuận, đừng đi nghịch lại điều này sẽ là thảm họa đó ạ!

Các bạn có thể tham khảo thêm những nghiên cứu mới nhất về não người tại đây nhé:

"Các nhà nghiên cứu thần kinh đã vận dụng một nhánh toán học cổ điển theo cách hoàn toàn mới để tìm hiểu cấu trúc của bộ não. Điều họ khám phá ra là, bộ não chứa đầy những cấu trúc hình học đa chiều, hoạt động có thể lên tới 11 chiều."

https://trithucvn.org/khoa-hoc/nghien-cuu-kinh-hoc-bo-nao-chung-ta-co-xu-ly-o-11-chieu.html

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Tam Nguyên: Thức Tỉnh Tế Bào

 


Mọi linh hồn đến với thế giới này không có mục đích gì khác ngoài việc tiến hóa cõi vật chất. Cõi vật chất chúng ta đang sống có 3 chiều, chiều thứ nhất là của kim thạch (kim loại, cát, đá, sỏi - 1D), chiều thứ hai là các loại thực vật (2D), chiều thứ 3 là các loài động vật (3D). Muốn tiến hóa cõi vật chất lại chỉ có thể dùng tình yêu.

1D - Là loại vật chất nằm yên một chỗ (chuyển động cực nhỏ - 1 chiều), nhờ đón nhận năng lượng mà nóng lên và chuyển động nhanh hơn, khi chúng chuyển động nhanh hơn thì chúng nhanh tiến hóa hơn.

2D - Là thảm thực vật, chúng chỉ có 2 chiều là trên và dưới, rễ mọc đâm xuống đất còn tán lá vươn lên trời, cây không thể di chuyển, cây chỉ đứng im một chỗ.

3D - Là các loài động vật, động vật có thể thoải mái di chuyển để khám phá thế giới, để săn mồi, để kiếm tìm bạn tình, động vật sinh ra để giúp tiến hóa 2D. Cõi 3D là cõi của tự do ý chí, của bản năng, dục vọng và các bài học.

4D - Ở tầm nhận thức 4D là tầm nhận thức của người giác ngộ. Ở mức này chúng ta sẽ dần nhận ra bản chất thực sự của đời sống này. Đây là một vở kịch lớn mà ở đó chúng ta là những diễn viên đa tài đang đi học bài học tiến hóa của chính mình. Khi bạn giác ngộ bạn vừa là đạo diễn, vừa là diễn viên lại vừa là quần chúng. Bạn vẫn tham gia vở kịch nhưng với vai trò là người tự sáng tạo cuộc sống của chính bạn.

5D - Ý thức Chiều Không Gian Thứ Năm là sự nhận thức về Linh Hồn và tinh thần. Đây là chiều không gian của Ý THỨC HỢP NHẤT, nhưng vẫn còn kinh nghiệm về ý thức “TÔI”. Không có thời gian hay không gian ở cõi này, cũng không có ảo tưởng về sự tách biệt. Ở cõi này, bạn có thể gặp các thiên thần và các chúng sinh xuất hiện trong thân thể Ánh Sáng. Thân Thể Ánh Sáng nền trong suốt chứ không phải nền cacbon như thân thể vật chất. Đây cũng là chiều không gian của tình yêu vô điều kiện. Không có sự sợ hãi ở cõi này. Không có sự phán xét, không phân cực (không đối nghịch), không cảm giác tách biệt hay giới hạn ở Chiều Không Gian Thứ Năm.

2079-tam-nguyen-thuc-tinh-te-bao-3.jpg

Hình ảnh chi tiết nhất của tế bào người cho đến nay, thu được bằng cách sử dụng bộ dữ liệu chụp X-quang, cộng hưởng từ hạt nhân và kính hiển vi điện tử lạnh. Một thế giới thu nhỏ bên trong chúng ta.

Theo: Cosmosup

2079-tam-nguyen-thuc-tinh-te-bao-1.jpg

Đây là hình ảnh phóng to cực đại của tế bào Vi Nấm

Thử nghĩ mà xem, nếu bạn đem một vật dụng nào đó (1D) đem phơi dưới nắng, mưa (năng lượng của tình yêu) nó sẽ dần mủn ra, mục ruỗng, xốp và dễ bị phá vỡ kết cấu hơn so với việc bạn để nó trong nhà. Từ một thứ mà cây cối không thể hấp thu, nay nó ruỗng ra như đất và cây có thể hấp thu dưỡng chất từ vật chất 1D này.

Cây hút đất, hút nước, kết hợp với nắng với gió giúp cây phát triển, đơm hoa, kết trái. Rễ cây đâm sâu xuống lòng đất hút năng lượng âm của mẹ trái đất (Gaia), tán cây vươn cao lên trời xanh để đón năng lượng dương của mặt trời. Vì yếu tố âm dương hòa hợp, trời đất giao hòa (năng lượng của tình yêu) thì cây mới có thể đơm hoa, kết trái. Vậy là từ bùn đất (1D) sau khi được tình yêu chuyển hóa thì nó sinh ra thân gỗ, cành, lá, ôxi, hoa thơm, quả ngọt.

Động vật từ bậc cao đến bậc thấp không thể hấp thu năng lượng một cách trực tiếp như cây cối (nếu không thiền), vậy thì chỉ còn cách hấp thu năng lượng gián tiếp bằng cách ăn lá, hoa, quả của cây cối. Vậy muốn tiến hóa 2D thì cần thiết phải có sự tồn tại của động vật (3D).

Loài người ăn động vật là giúp cho động vật có cơ hội học hỏi làm tế bào người để rồi một ngày học đủ các bài học chúng sẽ được tiến hóa lên làm người. Con người chính là tinh anh của muôn loài, là cơ hội lớn cho muôn loài tiến hóa. Vũ trụ này chính là tiến hóa, vậy bước tiến hóa tiếp theo của loài người là gì? Vâng bước tiến hóa tiếp theo của loài người chính là thánh, thần, tiên, phật, chúa...

Tất nhiên Phật có nhiều đẳng cấp của Phật, Chúa có nhiều đẳng cấp của Chúa, đẳng cấp này phụ thuộc vào trình độ hiểu biết về tiến hóa vật chất của mỗi ông Phật, ông Chúa đó. Hành trình tiến hóa dài vô tận vốn không có điểm kết, điểm kết chỉ đến khi chúng ta không biết mình cần phải làm gì, không xác định được mục tiêu để theo đuổi, chúng ta dừng lại và lại tiếp tục lao vào cõi vật chất để tìm những cơ duyên tiến hóa mới.

Chúng ta là những linh hồn ánh sáng đang khoác lên mình bộ vỏ vật chất này. Nhiệm vụ của chúng ta là phải tiến hóa thân thể này lên, tăng rung động cho nó, thay đổi cấu trúc của nó, khiến nó sáng hơn, nhẹ hơn, thanh thoát hơn, chứa được nhiều năng lượng hơn, yêu thương hơn... Muốn tiến hóa nó bạn phải thức tỉnh nó, bạn biết rồi đó, chúng ta chỉ có thể tiến hóa khi chúng ta thức tỉnh, vật chất cũng vậy.

Vậy làm sao để tiến hóa thân thể này? Thân thể này được hình thành từ 72 ngàn tỉ tế bào, mỗi tế bào là một ý thức độc lập giống như 8 tỉ dân trên trái đất chúng ta vậy. Mỗi chúng ta đều có ý thức riêng, suy nghĩ riêng, hoàn cảnh riêng, không có ai là giống ai hoàn toàn hết. 72 ngàn tỉ tế bào kia cũng vậy, chúng ở trạng thái chia tách và mỗi thằng có một tần số rung động đặc trưng riêng của mình.

Bởi vì nó vẫn coi nó là một cá thể độc lập, ý thức của nó không nhận ra cái toàn thể là thân thể này, bởi vì nó không nhận ra nên nó cứ sống trong vô thức mà không hoàn toàn rõ ràng mục tiêu và sứ mệnh của nó. Chúng ta cũng vậy, nếu chưa thức tỉnh thì cứ trôi lăn mãi trong cõi vật chất này và không có định hướng rõ ràng, không biết nên làm gì tiếp theo, đích đến cuối cùng của tiến hóa ở đâu.

Tế bào tuy nhỏ bé nhưng cũng giống như chúng ta vậy, nó có thể mang theo những nỗi đau từ các kiếp sống trước khi nó bị đánh đập, giết mổ dã man, nó mang lòng hận thù đó trôi lăn mãi trên hành trình sống và bây giờ nó đang nằm trong cơ thể bạn. Để tiến hóa vật chất chúng ta cần chữa lành cho nó, duy nhất chỉ có tình yêu mới có thể chữa lành vạn vật, vậy muốn tiến hóa vật chất chúng ta cần có thật nhiều, thật nhiều tình yêu.

Khi trong bạn đã chan chứa tình yêu thương, hãy đặt tay phải lên trái tim mình, nói những lời yêu thương với các tế bào trong thân thể bạn: tôi xin lỗi bạn, xin hãy tha lỗi cho tôi, cám ơn bạn, tôi yêu bạn, trong suốt thời gian vừa qua tôi đã không biết đến bạn, chưa học được cách yêu thương bạn, bây giờ hãy để tôi giúp các bạn chữa lành và chúng ta cùng tiến hóa.

Bạn hãy cảm nhận trái tim của mình, thật tĩnh lặng (thiền), tập trung và tập trung vào vị trí của con tim, khi nào bạn cảm nhận được nhịp đập của nó là OK. Lúc này bạn tưởng tượng một nguồn năng lượng tươi mát của tình yêu từ trái tim của bạn lan tỏa ra khắp toàn thân, cơ thể bạn dường như phồng lên khi được tưới tắm trong nguồn năng lượng này, các tế bào rung rinh và hoan hỉ, bạn thấy mình nhẹ nhàng hơn, phấn chấn hơn, yêu đời hơn. (Tốt nhất nên thiền nằm cho dễ cảm nhận). Ngoài ra có thể sử dụng âm nhạc để tăng rung động cho tế bào.

2079-tam-nguyen-thuc-tinh-te-bao-4.jpg

Đây là hình chụp tế bào chi tiết nhất tới nay qua kỹ thuật X quang, cộng hưởng từ hạt nhân và kính hiển vi điện tử đông lạnh.

2079-tam-nguyen-thuc-tinh-te-bao-2.jpg

Bạn biết đó, nơi đâu có tình yêu ở đó ngập tràn rung động, bất kể là vật chất dạng nào, khi gặp tình yêu tất cả đều phải "rung động". Đó là quyền năng của tình yêu, tình yêu khiến cho vạn loài chúng sanh bừng tỉnh, tình yêu khiến cho muôn loài tiến hóa, tình yêu chính là rung động đẹp đẽ, tình yêu là sự sống trường tồn. Tình yêu chỉ có thể tạo ra tình yêu, tế bào của bạn tiến hóa vì nó được yêu thương

Và bạn biết đó khi bạn thức tỉnh mọi cơ duyên giúp bạn giác ngộ kéo đến. Cũng vậy khi tế bào thức tỉnh linh hồn bạn sẽ bắt đầu tìm cơ duyên để tế bào của bạn học được đúng những bài học nó cần học. Bài học của mỗi người là không giống nhau nên cứ thuận theo duyên thôi.

Mình xin có một gợi ý nhỏ cho sự bắt đầu của các bạn dễ dàng và thuận lợi. Đó là sử dụng CBD. CBD được chiết xuất từ cây gai dầu và nó rất lành tính, không gây nghiện, không thức thần. Ưu điểm lớn nhất của nó chính là tăng tần số rung động. Bạn biết rồi đó, chúng ta cần phải tăng rung động của mình và đây là thứ an toàn nhất, rẻ nhất và không bị cấm trên toàn cầu.

Các bạn tham khảo thêm tại đây:

https://vi.m.wikipedia.org/wiki/Cannabidiol

https://cbdvietnam.com/ban-hieu-gi-ve-cach-hoat-dong-cua-cbd/

Cơ thể chúng ta có hơn 72 nghìn tỷ tế bào. Nếu bạn lấy 1 cái kim đâm vào vị trí A, sau đó lấy tiếp 1 cái kim đâm vào vị trí B bạn sẽ cảm thấy đau ở 2 vị trí khác nhau. Với mỗi một tế bào nó đã có đủ các loại hệ thống cảm nhận, hệ thống sinh hóa, dẫn truyền thần kinh...). Thiền nằm cân bằng chính là phương pháp giúp cân bằng thân thể, loại trừ sự phân biệt của các tế bào.

Dần dần tế bào A nó sẽ nhận ra là nó với cơ thể này là 1, nó không còn phân biệt thằng A, B, C hay là gì nữa. Cơ thể bạn dần dần sẽ thích nghi với tần số cao, thấp (vì thế giới của chúng ta là thế giới nhị nguyên nên tần số cao tương đương với nóng hơn, an lạc hơn, hạnh phúc hơn, thiện lành hơn...) Cuối cùng thì thân thể bạn sẽ ít sợ nóng, ít sợ lạnh, đáng nhẽ ngày xưa đau 10 giờ chỉ còn thấy 2,3. Lâu dần thân thể bạn sẽ trơ với môi trường. Đó là tiền đề của thân thể bất tử 5D.

Đây chính là phương pháp để thức tỉnh tế bào. Các bạn phải biết rằng mỗi tế bào đều là 1 sinh vật sống, chúng có linh hồn, có thân xác, có cảm xúc, có chức năng nhiệm vụ riêng. Thức tỉnh tế bào chính là thức tỉnh mục đích sống của nó, cho nó biết nó là ai, nó sinh ra để làm gì, nhiệm vụ và chức năng của nó. Để làm được điều đó chúng ta cần phải đối xử công bằng với từng tế bào. Ban phát tình yêu thương vô điều kiện cho nó, khiến nó nhận ra nó với các tế bào khác và bản thể này vốn là cái một, buông bỏ tâm phân biệt.

Khi tế bào của bạn thức tỉnh nó sẽ bắt đầu tiến hóa. Việc đầu tiên là nó sẽ xả hết năng lượng tiêu cực ra khỏi chính nó, phá vỡ lớp vỏ bọc của chính nó (Màng tế bào - Tấm áo ngoài) để tiếp nhận năng lượng và tiến vào ánh sáng. Thân thể vật lý thì ko thích shock (nhanh quá) nên nó sẽ biến đổi từ từ. Quy trình này cần có thời gian và các bạn cần có sự cảm nhận của mình để điều chỉnh năng lượng cho phù hợp.

Mọi người và mọi vật xung quanh chúng ta đều được tạo thành từ vật chất. Vật chất được tạo thành từ các nguyên tử. Nguyên tử được tạo thành từ các hạt như proton, neutron, electron; và nếu nhìn sâu hơn nữa, bạn sẽ thấy rằng đó là những sóng năng lượng rung động ở các tần số (tốc độ) khác nhau.Theo sự diễn giải của một vị Yogi thì tất cả mọi thứ trong thế giới này, cả hữu hình lẫn vô hình, đều rung động liên tục. Tất cả các hạt vật chất, từ nguyên tử nhỏ nhất đến các hành tinh vĩ đại nhất, đều ở trong trạng thái rung động.

Thế nào là tần số cao và tần số thấp?

1.Tần số rung động nặng nề là tần số rung động thấp còn gọi là năng lượng tiêu cực. Những người có tần số rung động thấp thường có cảm xúc và suy nghĩ tiêu cực như nóng giận, ganh ghét, ghen tị, thiếu kiên nhẫn, nghi ngờ v.v…

2. Tần số rung động thanh nhẹ là tần số rung động cao còn gọi là năng lượng tích cực. Những người có tần số rung động cao thường tử tế, đồng cảm, giàu lòng từ bi, yêu thương vô điều kiện v.v…Tần số rung động cao hoặc thấp được chuyển đổi rất nhanh, tùy thuộc vào từng thời điểm bạn nóng giận hay yêu thương, đồng cảm hay đố kỵ… sóng tần số sẽ lên xuống nhanh hay chậm (xem hình), tần số càng nhanh càng thanh nhẹ, càng chậm càng nặng nề.

Mỗi tế bào có hàng loạt dẫn truyền thần kinh lên não bao gồm các cảm xúc như: đau đớn, ngứa, nóng, lạnh, thoải mái, khó chịu, run rẩy... đây cũng chính là các loại cảm xúc thuộc về thân thể vật lý khi nó trải nghiệm vũ trụ nhị nguyên này. Cho đến một ngày cơ duyên kéo đến với bạn, các tế bào nhận ra rằng tất cả các loại cảm xúc hóa ra chỉ là các trạng thái rung động tổng hợp khác nhau.

Vậy mà trước giờ bạn vẫn luôn gán cho rung động chính là cảm xúc của mình và bạn đau khổ vì điều mà tâm trí bạn định nghĩa. Nếu góc nhìn của bạn khác đi, mọi cảm xúc đều chỉ là rung động, vậy thì tôi quan sát rung động chứ không quan sát cảm xúc, vì vậy cảm xúc biến mất dành chỗ cho rung động. Bạn càng tập trung vào rung động thì bạn càng rung động nhiều hơn, bạn càng tăng cao rung động bạn càng tiếp xúc được với tri thức bậc cao.

Vậy thì hãy tập trung vào rung động ngay hôm nay, ngay lúc này, ngay bây giờ. Thượng đế tập trung vào đâu nơi đó trù phú, bạn tập trung vào đâu nơi đó phát sáng. Vậy đừng để cái tâm mình chạy lăng xăng nữa, hãy quay vào bên trong, cảm nhận từng tế bào của bạn đi. Đây chính là tiến hóa tế bào, tiến hóa thân thể vật lý, tiến hóa vật chất để đạt được kim thân bất tử sống đời đời với trời đất.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Tam Nguyên: Linh Hồn Ánh Sáng - Thân Thể Ánh Sáng

 


Định nghĩa: Linh hồn là một phần tách ra từ Nguồn (cái MỘT - tồn tại cao nhất trong vũ trụ) nên Linh hồn có đủ mọi tính chất của Nguồn. Nguồn chính là ánh sáng, chúng ta là một phần tách ra từ Nguồn (tổng hồn) nên tính chất của chúng ta đương nhiên phải là ánh sáng (chúng ta có đủ mọi tính chất của Nguồn)

Phân tích: Chúng ta đang tồn tại ở cõi vật chất nên thân thể này cũng chính là vật chất, theo tính 2 mặt nhị nguyên thì linh hồn đối nghịch với thân thể nên linh hồn chắc chắn phải "Phi vật chất". Mà nó đã phi vật chất thì không thể dùng những công cụ làm bằng vật chất để quan sát được nó vì 2 cái này khác nhau về mặt bản chất.

Linh hồn vốn sinh ra trong ánh sáng và nó chưa trải nghiệm bóng tối nên nó chẳng biết bóng tối là cái gì. Cũng giống như việc bạn chưa thức tỉnh thì chẳng biết thức tỉnh là cái gì, vì bạn chưa hiểu thế nào là đang mê ngủ đó. Linh hồn sinh ra ở nơi cực lạc nên nó cũng chẳng hiểu thế nào là cực lạc. Cũng giống việc em bé nhà bạn sinh ra đã ở trong phòng điều hòa với nhiệt độ không đổi thì nó sẽ chẳng biết cái gì gọi là nhiệt độ, cơ thể nó chưa có cảm nhận về nóng và lạnh nên nó không thể hiểu được nhiệt độ là gì dù bạn có cố mô tả cho chúng hiểu.

Vậy nên để định nghĩa được chính mình là ánh sáng, là phúc lạc, là hoan hỉ, là vĩ đại thì nó phải lao vào bóng tối để tìm tòi, khám phá xem thế nào là tối, là đau, là khổ, là vui là buồn, là yêu, là ghét... Bởi vì khi chưa làm dân đen thì sao hiểu làm Tiên Phật nó sướng ra làm sao, chưa nghèo sao biết quý trọng giàu, chưa từng xa cách sao biết thế nào là nhớ nhung, chưa từng ngã thì sao biết đau, chưa từng ngủ thì sao biết thế nào là thức... Nói chung là cần khám phá tính 2 mặt ở vũ trụ nhị nguyên này chỉ để hiểu ra rằng mình đang sướng đến mức độ nào.

Tuy rằng muốn sướng thì phải học khổ cái đã, muốn an lạc thì phải hiểu thế nào là loạn động, muốn thấu hiểu yêu thương thì phải học bài học căm thù. Chúng ta từ cõi sướng xuống đây nên chủ yếu là học khổ để biết thế nào là sướng. Vậy nên mới nói cõi này là cõi khổ vì hầu hết mọi bài học ở đây là bài học khổ đau. Chúng ta vốn quá trong sáng và thánh thiện nên xuống đây nhẹ dạ cả tin, cái gì cũng tin nên dễ bị cám dỗ. Tuy nhiên không biết thế nào là cám dỗ thì sao có thể học được cách thoát ra khỏi cám dỗ, nên hãy cứ dấn thân nếu đó là cái bạn cần phải học.

Bởi vì là cõi khổ nên nó tràn ngập cảnh khổ, sự khổ khắp nơi. Trải nghiệm khổ thì chúng ta mới học được cách thoát khổ, chứ nếu từ lúc sinh ra đến khi trưởng thành sống trong nhung lụa thì sao biết thế nào là khổ mà thoát? Tại sao người khổ thường bước vào con đường tu tập vì tu tập chính là thoát khổ. Người giàu họ sống trong nhung lụa bảo đi tu cho hết khổ thì khó lắm vì họ sẽ nói rằng tôi có khổ đâu mà cần thoát khổ. Vậy nên đôi khi phải xảy ra một vài sự cố để họ được "nếm" khổ đã.

Cũng thế nếu bạn chưa từng thất tình bạn sẽ chẳng hiểu được cảm giác của người thất tình, bởi vì bạn không hiểu nên bạn không thể đồng cảm với những người thất tình khác. Bạn gạt đi và nói không yêu cô này thì yêu cô khác, bạn coi vấn đề nhẹ tựa lông hồng và bạn chẳng giúp gì được họ. Vậy muốn giúp người khổ thì bạn ít nhất phải trải qua khổ đã, có hiểu mới có thể cảm thông, cảm thông rồi mới có thể chia sẻ.

Linh hồn chính là ánh sáng, tuy nhiên bởi vì vướng mắc phải khổ đau trầm luân (nhiễm tam độc Tham-Sân-Si) nên bị tổn thương sâu sắc (do vấn đề nghiệp quả) và bị tối đi. Công việc của bạn chính là làm cho những chỗ tổn thương đó bừng sáng trở lại, muốn thế chỉ có thể chữa lành và chữa lành. Mọi tổn thương đều là những nỗi đau đã bị chôn chặt từ lâu, là nỗi sợ của bạn, bạn sợ nỗi đau ấy và không dám đối diện với nỗi đau của chính mình.

Chúng ta đến với thế giới này là để tiến hóa vật chất, khi mà trong bạn còn những "nỗi đau" chưa được giải phóng thì bạn đang làm thoái hóa vật chất. Vì sao vậy? rung động thấp là rung động "co vào", rung động cao là rung động "tỏa ra". Muốn tiến hóa vật chất thì phải làm vật chất loãng ra, càng loãng càng tốt còn nếu bạn cứ làm vật chất ngày một đặc lại bằng những rung động thấp thỏi thì bạn đang dần trở nên "tối đi".

Tính chất của ánh sáng là tỏa ra giống như mặt trời vậy, mặt trời tỏa sáng không phải vì có loài người chúng ta ở đây, cũng chẳng phải vì một mục đích nào cụ thể. Việc tỏa sáng là việc của mặt trời bất kể trong điều kiện hay hoàn cảnh nào, điều đó đúng như một lẽ tự nhiên (tình yêu vô điều kiện). Cũng vậy người đi tu thì luôn có tính "cho đi", người không tu lại có xu hướng "vơ vào". Người càng tu cao lại càng cho đi nhiều vì "cho đi" chính là bản chất của họ chứ không phải vì một mục đích nào khác. Trong họ có thừa thãi tình yêu mới có thể đem cho đi được.

Bạn cũng thấy rằng chỉ có một số động vật có vú (động vật bậc cao) là có dòng máu nóng, còn lại đại đa số đều là máu lạnh. Máu lạnh tức là nhiệt độ thân thể của con vật đấy bằng với lại nhiệt độ môi trường. Chúng ta ở đây để mang lại ánh sáng cho cõi vật chất này, mang hơi ấm của tình thương. Động vật càng tiến hóa ngũ quan càng trở nên nhạy bén, tứ chi càng trở nên linh hoạt, khéo léo, tư duy càng thêm sáng tạo, thiện lành.

Qua đó cho thấy Linh hồn bạn càng tiến hóa thì tình yêu của bạn càng nhiều, bởi vì bạn có nhiều tình yêu nên bạn biết cách để tiến hóa vật chất. Và vật chất càng được nuôi dưỡng bởi tình yêu thuần khiết thì nó càng phát triển, càng phát triển nó càng trở nên nhẹ hơn, trong hơn, rung động cao hơn, an lạc và hạnh phúc hơn, ít bị ảnh hưởng xấu từ môi trường hơn, sáng hơn, phục vụ bạn tốt hơn.

Về cơ bản thân thể càng tiến hóa thì bạn càng làm chủ nó tốt hơn, nó sẽ không còn coi nó là tổn thương, không còn coi nó là đau khổ, không còn bám víu vào những xúc cảm tiêu cực. Nó nhận ra rằng muốn tiến hóa thì phải tiến về ánh sáng, phải phân tách tế bào, tăng cường rung động, sắp xếp lại trật tự của nó theo các quy luật tiến hóa.

1906-the-law-of-one---tan-so-rung-dong-cua-con-nguoi---torus-linh-hon-8.jpg

Rung động càng cao thì mẫu hình càng phức tạp, rung động càng thấp mẫu hình càng đơn giản

Chúng ta là linh hồn ánh sáng, chúng ta phi vào bóng tối nên ánh sáng của chúng ta dần bị lu mờ đi, tế bào của bạn giống như một công tắc Bật-Tắt vậy, nó có 2 trạng thái là tiêu cực và tích cực, sáng và tối, nặng và nhẹ... Với tần số rung động >200 là tích cực,

Khi tần số thân thể của bạn ngày một cao thì linh hồn của bạn cũng ngày một sáng, bởi vì các công tắc dần được chuyển sang trạng thái Bật và chúng càng ngày càng rung động cao, càng ngày càng sáng. Ví dụ bây giờ chúng ta đứng xếp hàng nối đuôi nhau (sát nhau), chỉ huy hô: "tất cả tập thể dục buổi sáng". Nếu các bạn cứ đứng gần nhau như vậy thì sao tập, vậy thì phải đứng dãn ra. Tế bào cũng vậy, nó rung động càng mạnh thì nó càng tách nhau xa hơn, một vài nhóm tế bào sẽ đứng xích vào nhau tổ hợp thành một cấu trúc bền vững hơn với mật độ rung động hiện tại.

Nếu nó không thể sắp xếp vào các cấu trúc bền vững hơn thì thân thể bạn giống như đang bị "loạn động" vậy, mọi thứ cứ nháo nhào cả lên. Những lúc như thế hãy nằm xuống, đặt tay lên trái tim (tay phải), cảm nhận trái tim rồi truyền năng lượng yêu thương tới các bạn tế bào để giúp các bạn ấy hoàn thành bài học của mình dễ dang hơn trong tình yêu vô điều kiện.

Linh hồn bạn lúc này ngày một trở nên sáng hơn, các công tắc đã bật, chúng bắt đầu hấp dẫn những kiến thức phù hợp với tần số rung động của chúng để cho bạn có thể hiểu và học hỏi được từ đó mà tiếp tục tiến hóa đi lên. Mây tầng nào hấp dẫn mây tầng đó, tần số rung động ở ngưỡng nào hấp dẫn tri thức ở tầng mức rung động đó. Vậy thì khi thân tâm an lạc thì trí tuệ tự nảy sinh.

Cho đến một ngày, khi đủ về lượng sẽ có sự biến đổi về chất, các tế bào của bạn dần tiến đến những cấu trúc với độ bền vững cực kỳ cao, ổn định, chịu được rung động cao, chịu được nóng, lạnh (trơ với môi trường), giữ được ánh sáng. Cơ chế tiến hóa đầu tiên là sẽ chuyển đổi thân thể từ dạng Carbon (không bền) sang thân thể Silic (5D) siêu bền.

Cacbon và Silic đứng sát nhau trong bảng tuần hoàn các nguyên tố hóa học. Cacbon đứng trên - Silic đứng dưới. Chúng có cấu tạo nguyên tử khá giống nhau. Chuyển đổi ko phải thay thế các nguyên tử Cacbon trong cơ thể bằng Si. Mà là chuyển đổi quantum từ c-->si (tức bước nhảy lượng tử). Các nhà sư Phật giáo tu luyện cao đẳng thì trong thân xác họ có các hạt xá lợi - đó là các hạt đốt không cháy (thành phần tương tự cát). Tu càng cao - Xá lợi trong thân càng nhiều.

Trong thế giới lượng tử: chuyển đổi qua lại giữa các chất hóa học như C chuyển qua Si là có thể và dễ dàng. Quantum muốn xảy ra thì phải chiếu xạ. Chiếu xạ thì đang xẩy ra - Trái đất đang hứng chịu rất nhiều chùm hạt Vũ trụ chiếu vào với cường độ ngày càng cao.

Cơ thể con người hiện nay hình thành từ các phân tử hydrocacbon, các protein là hydrocacbon polyme. Trôi nổi trong máu là kali - mg... nhưng trong cơ thể Si-body thì không có hydrocacbon mà mà hydro-silicon. Trôi nổi trong máu của cơ thể mới sẽ là các đơn nguyên tử Vàng - Bạc- Đồng- Platium, Irium .... Toàn là kim loại quý. Các phân tử trong cơ thể bây giờ là liên kết hóa trị hóa học. Các phân tử trong Si-Body sẽ là liên kết kiểu đơn nguyên tử monoatomic. Truyền dẫn thần kinh bây giờ là xung điện chạy trong dây thần kinh. Truyền dẫn thần kinh trong Si-Body sẽ là siêu dẫn của đơn nguyên tử.

Nếu bây giờ bạn 70 kg - nếu chuyển đổi toàn bộ qua Si-Body bạn sẽ chỉ còn nặng chừng 18 kg và có một loạt đặc tính hoàn toàn mới. Ví dụ đốt không cháy, không bị phân hủy bởi thời gian, Không bị lão hóa, có khả năng chống trọng lực, giữ được nhiều ánh sáng hơn, có khả năng đi lại nhiều chiều không gian .... và nhiều nữa.

Cơ thể vật chất của con người hiện nay bị ràng buộc vào thời gian tuyến tính và bắt buộc phải kinh nghiệm sự lão hóa khi thời gian trôi qua. Khi được nâng cấp vào Ánh sáng, cơ thể có rung động cao hơn và kinh nghiệm không có thời gian. Thời gian luôn là bây giờ và ngay tại đây. Cơ thể mới sẽ không trải qua thời gian tuyến tính và không còn bị lão hóa.

Trước khi nghiên cứu và thực hành bất tử, hãy bỏ đi lối suy nghĩ về việc tìm kiếm sự bất tử. Thay vào đó, xem bất tử là điều tất yếu và đang tiếp diễn. Tất cả mọi lí thuyết và thực hành chỉ là công cụ/nhiên liệu để củng cố sự bất tử sẵn có. Giống như hấp thụ oxy để vận hành cơ thể này là tự nhiên vậy.

Suy nghĩ là năng lượng, để có được thân thể bất tử thì trước tiên phải suy nghĩ là mình luôn đang sống trong sự bất tử. Dùng năng lượng suy nghĩ để liên tục nuôi dưỡng sự bất tử này, đồng thời thực hành sự bất tử từ mức độ tế bào, lượng tử. Chúc các bạn nuôi dưỡng niềm tin của mình ngày một chắc đặc nha!

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Công đức

 


Xưa có một cô gái mồ côi cha mẹ, không ai nuôi. Cô phải đi ăn xin ngoài chợ. Tối lấy chiếu quấn nằm ngủ. Một hôm nghe nói Rằm Tháng Bảy cúng dường Tam Bảo có phước lắm, cô tự nghĩ làm sao mình tạo phước để khỏi nghèo khổ nữa.


     Hôm đó xin được có hai xu, cô muốn cúng cái gì mà chư Tăng trong chùa đều hưởng được hết. Nghĩ vậy cô mua hai xu muối, đem vô chùa năn nỉ vị nấu cơm: "Con xin được có hai xu để mua muối, xin được cúng hết chư Tăng trong chùa, mong người giúp cho". Vị ấy liền bỏ nắm muối của cô vào nồi canh to, thế là chư Tăng đều được hưởng đầy đủ. Bẵng đi một thời gian dài, cô cũng không còn nhớ chuyện cúng muối nữa.

     Lần lần lớn khôn, cô càng xinh đẹp lạ thường. Khi đó trong triều đình nhà Vua muốn chọn người làm vợ Thái Tử nhưng thấy mỹ nhân nào Thái Tử cũng từ chối. Vua ra lệnh cho các quan tìm người nào Thái Tử vừa ý sẽ được trọng thưởng. Bấy giờ một ông quan đi ngang vùng đó, thấy trên trời có vầng mây đỏ, ông nghĩ nơi đây chắc có dị nhân phước lớn.

     Giờ trưa, trên đường trở về, ông thấy cô bé khoảng 16 tuổi đang trùm chiếu ngủ. Ông đến gần nhìn, bất chợt cô bé thức dậy tốc chiếu ra. Thấy người con gái đẹp đẽ phi thường lại sống đầu đường xó chợ như vậy, ông tội nghiệp đem về nuôi. Cô được cho ăn mặc dạy dỗ đàng hoàng, tới năm cô 18 tuổi ông dẫn đến trình nhà Vua. Vua gọi Thái Tử lại, vừa thấy cô bé Thái Tử đẹp lòng ngay. Cô được Đông Cung Thái Tử cưới làm vợ.

     Khi Vua băng hà, Thái Tử lên ngôi vua và cô bé trở thành Hoàng Hậu. Khi làm Hoàng Hậu cô cứ nghĩ, không biết mình đã làm gì mà được phước thế này. Chừng ấy mới nhớ chắc do việc cúng muối năm xưa mà ra. Một hôm, Hoàng Hậu sắm đủ thứ vật dụng sang trọng truyền chở vô ngôi chùa ngày xưa.


      Nhưng lúc trước chỉ với hai xu muối của cô bé ăn xin, mà thầy trụ trì nói bữa nay có đại thí chủ đến cúng dường, bảo chư Tăng đánh chiêng trống đón. Bây giờ Hoàng Hậu đem nhiều tài vật đến nhưng thầy trụ trì không đánh chuông trống đón. Lấy làm lạ, Hoàng Hậu gặp thầy trụ trì hỏi "Thưa Thầy, ngày xưa con là đứa ăn mày, chỉ cúng dường có hai xu muối mà nghe chuông trống đánh rình rang. Ngày nay, con là Hoàng Hậu cúng cả xe trân bảo mà không nghe chuông trống gì hết?”.


     Thầy đáp: "Ngày xưa hai đồng xu rất quý vì đó là mạng sống của con. Muốn cúng chùa con phải nhịn đói, nên hai xu ấy lớn vô cùng. Ngày nay con là Hoàng Hậu, của cải đầy xe nhưng đó là của dân chớ đâu phải của con. Lấy của người làm phước cho mình thì đâu có gì quan trọng."


(Nguồn sưu tầm)

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Tam Nguyên: Sống Thiền - Bí Mật Trường Sinh

 


Có thể nhiều bạn còn chưa rõ ràng lắm về chu kỳ tiến hóa lần này, thời đại của chúng ta kỳ này chính là thời đại của Di Lặc. Di lặc theo hình tượng dân gian vẫn dựng lên là một ông Phật to béo với nụ cười luôn nở trên môi (nụ cười Di Lặc), xung quanh là tiền tài, cháu con, phúc lạc đề huề. Di Lặc trước khi thành Phật là Đại Bồ Tát, hơi có chút cà lơ phất phơ, cái gì cũng hay, cái chi cũng giỏi.

Thế giới tương lai là thế giới của Di Lặc, chúng ta đã biết 1 điều là "trong sao, ngoài vậy". Nội tâm ông Di Lặc ra sao thì thế giới bên ngoài của ông ấy phản ánh đúng như vậy. Thế giới tương lai càng phát triển chúng ta sẽ có càng nhiều tiền tài, giàu sang, trù phú và hạnh phúc. Nói chung thế giới tiến hóa lên thì vật chất là thứ chỉ có thừa không có thiếu, cái mà tôi ấn tượng không phải điều đó mà là tiếng cười.

Tiếng cười là biểu lộ của niềm vui, niềm vui là một thành tố của hạnh phúc. Thế giới tương lai càng tiến hóa lại càng nhiều tiếng cười, tiếng cười có ở khắp mọi nơi, đâu đâu cũng là niềm hạnh phúc ngập tràn, mọi người cười nhiều đến nỗi mà dư âm dao động, vang vọng mãi tận thương khung. Tôi không biết nên mô tả như thế nào để lột tả được hết điều này. Nói chung thế giới tương lai là thế giới của niềm vui và phúc lạc đủ đầy. Trong bạn lúc nào cũng đủ và đầy, tuyệt nhiên không có cái gì gọi là thiếu thốn.

Thời đại mới sẽ có phương pháp tu tập mới, hôm nay tôi xin được chia sẻ phương pháp tu tập của mình, hi vọng các bạn có thể lĩnh hội chút gì từ nó. Thời nay thời mạt pháp, thật giả trắng đen lẫn lộn, vậy nên các bạn hãy dùng tâm của mình để xem cái mà tôi trình bày với các bạn nó có hợp lý về mặt logic hay không, có phù hợp với sự hiểu biết của các bạn không, hoặc các bạn về thử thực hành 1 hôm xem có thấy sự khác biệt nào không?

Vâng không lòng vòng nữa, tôi xin trình bày những yếu tố cốt lõi của phương pháp này trong một bài, tuy có hơi dài nhưng nó xứng đáng vì nó là phương pháp hưởng mọi lạc thú trần gian mà không vướng mắc:

Định nghĩa: Sống thiền là lúc nào còn sống thì còn thiền, còn thở là còn thiền, thực sự không bám chấp vào bất kỳ điều gì cả.

Cắt nghĩa: chúng ta trước giờ vẫn luôn có 2 loại thiền đó là thiền động và thiền tĩnh, bây giờ chúng ta không còn phân biệt 2 loại thiền này nữa (hết bám chấp) mà chúng ta quay về với sống thiền 24/7 (thiền trung đạo).

Cư trần lạc đạo Trúc Lâm thiền tổ Trần Nhân Tông có câu: "Đối cảnh vô tâm mạc vấn thiền". Ý nói cho dù cảnh vật bên ngoài có loạn động ra sao đi chăng nữa mà tâm ta vẫn an, không dao động (động tâm) thì chắc chắn bạn sẽ vào được điểm Không (O) vì tâm bạn không xao động thì nó không rung động, không rung động là chẳng truyền cái gì vào vũ trụ. Đã không truyền gì vào thì không có nhân, ắt sẽ không bao giờ sanh quả.

Nghe thì có vẻ quen đấy nhưng nó không hoàn toàn giống các phương pháp thiền hiện nay đâu ạ. Để tôi đưa ra một vài khẩu quyết để các bạn dễ hình dung nhé:

- Thiền mà như không thiền

- Thở mà như không thở

- Tồn tại mà như không tồn tại

- Cảm nhận mà như không cảm nhận

- Quan sát mà như không quan sát

- Động mà như không động

- Tĩnh mà như không tĩnh

....vv

Các bạn thấy điều gì ở đây? Khi chúng ta thiền tâm trí chúng ta ý thức rằng chúng ta đang thiền, vậy tâm trí bám chấp vào thiền. Thiền và không thiền là 2 mặt đối lập của nhau. Thiền mà như không thiền đâu đó nó nằm ở quãng giữa của 2 thành tố này, bởi vì chúng ta không bám chấp vào thiền hoặc không thiền nên chúng ta ở trạng thái của người quan sát. Nhưng cũng lại không được chấp vào quan sát, chúng ta phải quan sát mà như không quan sát, nó là một trạng thái của chú tâm mà như không chú tâm (hờ hững).

Nếu bạn có thể đưa mọi trạng thái của tâm trí, thân thể về vị trí trung đạo tức là: làm mà như không làm, nói mà như không nói, đi mà như không đi, ăn mà như không ăn. Thật vậy nếu bạn ăn mà bạn tập trung toàn bộ cảm nhận vào việc ăn thì bạn sẽ thấy nó ngon, vì thấy nó ngon nên bạn cứ mãi tập trung vào việc ăn nên bạn bị bám chấp vào điều đó. Bây giờ chúng ta ăn mà như không ăn, vẫn cảm nhận mà như không cảm nhận. Thực sự không còn bám chấp.

Bạn biết đó khi tâm trí cứ luôn phải tập trung vào một hoặc nhiều việc gì đó trong ngày thì chúng ta vừa mệt não, vừa tốn năng lượng, vừa tiếp sức cho điều đó quay trở lại (vẫn còn trong luân hồi). Suy nghĩ chính là năng lượng, năng lượng này được lan tỏa trong vũ trụ và đó chính là cái Nhân, khi nó lan tỏa trong vũ trụ rồi đến một ngày hội đủ cơ duyên, điều kiện nó sẽ quay trở lại với bạn là một trải nghiệm thực tế (bằng xương bằng thịt) chứ không còn là suy nghĩ nữa.

Đó có thực sự là những điều bạn muốn trải nghiệm? Bạn muốn trải nghiệm những điều tích cực hay tiêu cực. Nếu muốn cuộc sống tràn đầy niềm vui và phúc lạc sao không bắt đầu dừng những suy nghĩ tiêu cực và bồi đắp cho suy nghĩ tích cực?

Các bạn cũng không nên đóng đinh thực tại của mình vì như vậy chỉ làm các bạn chậm tiến hóa. Ví dụ khi bạn đạt được trạng thái: "An Lạc", bạn nghĩ rằng thành công rồi, tôi đã biết thế nào là an lạc, tôi hài lòng với điều đó và tôi dừng lại. Nếu chỉ đến đó thì bạn đang chấp vào sự an lạc của mình, chấp cái gì thì ở yên với cái đó. Càng cầu càng không được, càng buông càng tiến hóa.

Nếu bạn tiếp tục tu tập bạn sẽ thấy rằng phía trên của An Lạc sẽ là An Lạc sâu sắc, trên nữa lại còn có An Lạc siêu sâu sắc, cao hơn nữa là tan chảy vào hư vô, hòa chung vào vạn vật. Vâng có một điều thú vị là càng buông nhiều thì càng An Lạc, nhưng muốn buông thì cần học cách nhận ra đã. Không biết rằng mình đang chấp cái gì thì sao có thể buông?

Cơ thể này của bạn thật nặng nề và đậm đặc, bởi vì bạn đang bám chấp vào rất nhiều thứ, hẳn bạn có nghe câu: "quẳng đi gánh lo mà sống". Vâng chính vậy bạn đang gánh trên đôi vai của mình cả một đống lo lắng mà đôi khi vô tình bạn không ý thức được điều này. Cuộc đời vốn có định số, số phận vốn đã an bài, lo lắng nhiều có được ích chi, tại sao không quẳng nó đi thong dong mà sống?

Bạn càng buông nhiều trí não bạn càng nhẹ nhõm vì nó không còn phải tính toán và lo toan, trí não càng nhẹ nhõm bạn càng an lạc, và một điều thú vị là càng an lạc thì bạn càng thông minh. Lúc đó não chỉ cần dùng khi liên quan đến tư duy logic, còn lại chúng ta sẽ hành động dựa trên thôi thúc từ bên trong.

Chúng ta luôn cố gắng định nghĩa mọi thứ trên đời này: đây là nhà của tôi, xe của tôi, vợ của tôi, thân xác này cũng là của tôi. Tâm bạn luôn đóng đinh những thứ bạn cho rằng "đó là của tôi" và cho đến khi những thứ đó mất đi và bạn suy sụp. Trong khi bạn suy sụp thì cái thứ bạn cho rằng của bạn nó cũng chẳng thể nào trở về. Vậy hành động của bạn có ý nghĩa gì không? Sao không buông ngay cái rụp cho nhẹ gánh cuộc đời? Bạn suy sụp chỉ khiến cuộc đời bạn tệ hại hơn mà thôi, tức là bạn vừa mất thứ bạn sở hữu lại mất luôn tương lai phía trước. Tiêu cực phá hủy cuộc đời bạn và biến bạn thành kẻ thất bại với nỗi đau giày xé tâm can.

Thói đời éo le càng vơ vào thì càng mất, càng buông tay lại càng được. Nếu bạn có thể buông bỏ tất thảy mọi thứ: ta không phải là ta, ta không phải linh hồn, ta cũng chẳng phải ý thức này, chẳng phải là bất kỳ một cái gì trong cái vũ trụ này. Nếu vậy theo luật nhị nguyên khi bạn chẳng là cái gì cả thì bạn là tất cả. Người không còn bất kỳ một loại dục vọng nào lại là người có được tất cả. Lúc ấy bạn chính là cái toàn thể, cả vũ trụ này là của bạn. Vậy thì còn có gì để mà tham đắm nữa?

PHƯƠNG PHÁP TU TẬP

Bất kể một suy nghĩ, hành động, lời nói, cảm xúc, trạng thái nào của bạn mà bạn ý thức được rằng mình đang ở trong trạng thái đó lập tức đọc câu thần chú. Ví dụ có người làm bạn giận bạn thầm nghĩ: giận mà như không giận, sau đó bạn quan sát cơn giận nhưng quan sát mà như không quan sát, cảm nhận mà như không cảm nhận, nghĩ mà như không nghĩ. Đại ý cơ thể này nó luôn vận động thì bạn luôn ý thức về trạng thái của tâm để điều tâm cho về trạng thái cân bằng.

Lúc này thì sao? Bạn đứng ở vai của người quan sát mà cũng chẳng phải người quan sát, bạn đứng ở góc nhìn thứ 3 thoát ra khỏi tính 2 mặt nhị nguyên. Góc nhìn này nằm giữa tính 2 mặt của nhị nguyên - là góc nhìn thượng đế. Chính xác khi bạn càng ý thức về mình tốt đến bao nhiêu thì bạn càng gần Nguồn bấy nhiêu. Khi bạn gần Nguồn thì bạn chính là tai là mắt của thượng đế. Bạn phụng sự cho con đường tiến hóa của vũ trụ và bạn nhận được ân sủng vì điều đó.

Nghe thì cũng có vẻ hơi phiền vì lúc nào cũng phải luôn ý thức về trạng thái của mình. Thời gian đầu chắc chắn là sẽ tốn nhiều công phu, tuy nhiên vũ trụ này đã cho chúng ta 1 quyền năng rất cao đó là bạn thực hành cái gì liên tục 21 ngày nó sẽ thành thói quen, liên tục 60 ngày nó sẽ thành bản năng, bản năng là thứ tự động làm việc mà không cần sự can thiệp của ý thức. Thực ra lúc này nó đã được khắc sâu vào phần vỏ não và bạn sẽ không cần phải nhớ về nó mà nó luôn tự vận hành như một dạng của thói quen.

Ví dụ như bây giờ bạn đang đi xe đạp, đầu bạn có thể đang treo vắt vẻo cành cây, vừa đi vừa suy nghĩ chuyện trên trời. Ấy vậy mà cái chân vẫn đạp, cái xe vẫn đi, bạn vẫn giữ được thăng bằng, vẫn tránh được chướng ngại vật, vẫn phanh theo phản xạ. Nói chung là vẫn đi ngon. Lại nữa bạn sẽ thấy rằng có nhiều người bị tai nạn, chấn thương hộp sọ, mất trí nhớ, tuy nhiên họ vẫn có thể cộng trừ nhân chia, vẫn có thể nói chuyện, vẫn có thể đánh răng, rửa mặt, ăn uống bình thường.

Bởi vì lúc này phần bản năng đang làm việc thay cho phần lý trí. Điều này có nghĩa là khi bạn cứ chăm chỉ, miệt mài thực hành thì sau 60 ngày cơ chế của nó là hoàn toàn tự động, thậm chí nó hoạt động như thế nào bạn cũng chẳng biết nữa. Lý trí lúc này không hề tham gia, hoàn toàn là bản năng quyết định hành động. Khi mà bạn dần loại bỏ các thói quen xấu, hình thành thêm các thói quen tốt thì chẳng mấy chốc bạn trở nên an lạc sâu sắc. Tu tập tưởng chừng khó khăn hóa ra đơn giản đến không ngờ.

Có một công thức chung nhất cho tất cả:

Vô ưu + Vô ngã + Vô sầu + Vô lo = Vô không

Vô ưu là không còn nỗi ưu tư nào cả, vô ngã là không còn bản ngã - sự ngã mạn, kiêu ngạo, vô sầu - không còn nỗi buồn phiền nào, vô lo - chẳng còn nỗi lo lắng nào. Vô không: là tổng hợp của mấy cái trên kia. Bởi vì bạn không còn bất cứ một loại bám chấp, lo lắng, muộn phiền nào nên thân tâm bạn an lạc, bởi vì bạn an lạc nên Tâm của bạn luôn ở điểm O. Và bởi vì luôn ở điểm không nên bạn vốn cũng chẳng tồn tại, bạn chỉ là đang ngắm nhìn, cảm nhận cuộc đời này qua thân xác vật lý của bạn mà thôi.

Vậy thì thay vì nói ra một đống câu thần chú thì dần dà bạn chỉ còn cần tâm niệm mỗi một câu: "VÔ KHÔNG" mà thôi. Đi tu mà, càng ngày càng phải trở nên đơn giản, tu càng phức tạp càng lâu tới đích. Những cái phức tạp vĩ đại nhất đều từ những cái đơn giản vi tế nhất mà thành. Cái gì nhỏ bé nhất trong vũ trụ này? Đó chính là các hạt Photon ánh sáng, đó là viên gạch của cấu trúc vật chất, là nguyên lượng của khối lượng, là nguyên lượng của trường, là nguyên lượng của nhiệt.

Những thứ nhỏ bé nhất lại là những thứ nhiều nhất trong vũ trụ của chúng ta. Cũng vậy, cái tôi của bạn càng nhỏ bé thì sức mạnh của bạn lại càng vĩ đại. Đạo thường ngược với đời, nếu cứ trôi lăn theo đời thì mãi mãi sẽ không đạt đạo. Hãy cho đi thật nhiều và bạn sẽ không bao giờ phải ân hận vì điều đó đâu.

Vạn sự đều đã có sắp đặt, chân lý cuối cùng là cái bất biến (không bao giờ thay đổi) trong chu kỳ này. Vậy nếu nó đã bất biến bạn có thay đổi được nó không? Chắc chắn là không, từng dấu chấm, dấu phẩy trên bài viết của tôi, từng lời comment trong bình luận của bạn đều đã là số mệnh. Bởi vì sao? Bởi vì chân lý cuối cùng là quá đẹp, chân lý là hoàn hảo, bạn có thể thay đổi sự hoàn hảo đó sao?

Vậy thì hãy cứ vui mà sống, bạn vui bạn mới tiến hóa được vật chất, vật chất nó cần trải nghiệm nên nếu có trải nghiệm nào khiến bạn bị kích thích, thôi thúc từ bên trong thì hãy cứ thử. Bạn phải ý thức rằng mình đang trải nghiệm, vật chất vốn luôn có nhiều cám dỗ, nếu không tự ý thức được vấn đề của mình bạn rất dễ có thể bị nó cuốn đi, đến lúc quay đầu lại e có thể đã muộn rồi. Hãy tỉnh giác mỗi phút giây bạn nhé!

Càng ngày khi thân thể của bạn tiến dần đến sự cân bằng, nó đã hoàn toàn thoát ra khỏi tính nhị nguyên 2 mặt, nghiệp lực trong cơ thể bạn được rũ bỏ, các khu vực căng cứng trên cơ thể nay đã trở nên mềm mại và tỏa sáng, linh hồn của bạn được thoát khỏi trói buộc, trí tuệ của bạn được đề cao. Lúc này bạn đã làm chủ Thân-Tâm-Trí, cuộc sống của bạn tràn ngập phép màu, đâu đâu cũng là niềm vui, đâu đâu cũng là ân phước vô cùng vô tận. Bạn đã trở lại là chính mình, bạn đã hoàn toàn giải thoát.

Lúc đó cuộc đời bạn do bạn làm chủ, tương lai của bạn do bạn tự sáng tạo. Bạn mang tư tưởng của Nguồn, trí tuệ của Nguồn, sự sáng tạo của Nguồn. Bạn sẽ luôn phải thốt lên rằng thật là ân phúc quá. Bạn cám ơn thượng đế, cám ơn sự sống, cám ơn cuộc đời vì những gì bạn xứng đáng được nhận. Nhận rồi thì chúng ta sẽ cho đi, bởi vì cho đi là còn mãi, cho đi cũng là hành động tỏ lòng biết ơn sâu sắc của bạn đến Nguồn.

Thế giới này vốn quá rộng lớn, những gì tôi biết chỉ là 1 góc quá nhỏ bé của thế giới này. Chỉ có không ngừng tiến về phía trước thì tấm rèm mới có thể hé mở, vinh quang không bao giờ dành cho người bỏ cuộc. Hãy đứng lên và hành động ngay hôm nay, ngay lúc này. Bạn không biết được số phận của mình ra sao, bạn còn bao nhiêu thời gian? Liệu có còn đủ thời gian cho bạn?

- Phúc lắm mới được làm người

- Phúc lắm mới được sinh ra ở thời có Pháp mà học

- Phúc lắm mới được có mặt nơi hành tinh trái đất này (thiên đường)

- Phúc lắm mới được sinh ra ở Việt Nam

- Phúc lắm mới được tu một kiếp bằng cả trăm kiếp (thời này là thời đại ân xá)

Mình xin được mô tả thêm một số các câu chú và giải thích dần để mọi người tham khảo nhé:

- Yêu mà như không yêu

Ca này nhiều bạn sẽ vướng phải nên mình sẽ phân tích chi tiết. Nếu chúng ta yêu mà bất chợt biến cố xảy ra thì trái tim sẽ đau. Bởi vì bạn còn chấp vào việc mình đang sở hữu thân xác kia. Bạn đau vì bạn vừa mất đi một thứ gì đó rất quý giá. Tuy nhiên khi bạn học xong rồi bạn sẽ tìm được cách yêu không vướng mắc.

Bạn nuôi dưỡng tình yêu thượng đế, tình yêu đại đồng của mình lên. Sau đó bạn dùng tình yêu vĩ đại của thượng đế để yêu đối phương. Đây chính là tình yêu toàn diện nhất rồi, tình yêu cao thượng ấy sẽ biết cách làm gì tốt nhất cho đối phương, không còn chiếm hữu, không còn gượng ép. Dưới tình yêu vĩ đại thì mọi thứ đều phải tan chảy. Và bạn yêu cái gì cái đó sẽ trở thành tình yêu.

- Thiền mà như không thiền

- Thở mà như không thở

- Tồn tại mà như không tồn tại

Sự tồn tại của bạn dựa vào thân xác này. Nếu bạn chấp bạn chính là thân xác này thì tư tưởng của bạn sẽ mãi xoay quanh việc bảo vệ thân xác của bạn.

Để rời bỏ bám chấp bạn phải không coi mình là gì cả, không linh hồn, chẳng thể xác, lúc ấy bạn rơi vào ý thức của cái toàn thể. Tình yêu của bạn là tình yêu của cái Một. Bạn mang tư tưởng của nguồn (dựa trên đống kiến thức bạn thu nạp), mang sự sáng tạo của nguồn.

Tuy nhiên thân xác này lại bao gồm ngũ quan, 72 ngàn tỉ tế bào. Muốn rời bỏ bám chấp vào thân thể thì phải thức tỉnh tế bào cái đã. 

- Cảm nhận mà như không cảm nhận

- Quan sát mà như không quan sát

- Động mà như không động

- Tĩnh mà như không tĩnh

- Ăn mà như không Ăn

- Uống mà như không Uống

- Đi mà như không Đi

- Ngồi mà như không Ngồi

- Ngủ mà như không Ngủ

- Làm tình mà như không Làm tình

Khi làm tình cũng cần có sự quan sát toàn diện giữa đối tác và bạn, chú ý đến cảm xúc của bạn tình và cảm xúc của chính mình. Lên cùng lên mà xuống cùng xuống là khớp tần. Ban đầu phải thật từ từ chậm rãi, lúc này vẫn còn rất nhạy cảm và tinh tế. Cảm nhận từng nhịp chậm rãi, đôi khi dứt khoát khiến đối phương bất ngờ. Phải đi từ chỗ ít nhạy cảm đến chỗ rất nhạy cảm. Nếu đi ngược lại sẽ thất bại vì khi người ta cảm nhận cái cao nhất rồi thì chỉ có cái cao hơn mới khiến họ thỏa mãn.

Lúc nhanh lúc chậm

Lúc nông lúc sâu

Khi bên trái lúc bên phải

Lúc bên trên khi bên dưới

Khi thì nhẹ nhàng uyển chuyển

Lúc lại bão táp mưa sa

Tư thế xoay chuyển nhịp nhàng

Tìm điểm nhạy cảm mà nàng thích mê

Ngắt nghỉ hợp lý

Kích thích đa điểm

Làm mà như không làm

Quan sát mà như không quan sát

Bạn biết rằng khi một tư thế hoặc một vị trí xài quá lâu nó sẽ dần chai lỳ, tê liệt, mất cảm xúc. Vì vậy phải khiến bạn tình lúc thì xuống thật thấp, khi thì lên thật cao, lúc thì bồn chồn ham muốn, lúc lại nấc lên không nói thành lời. Các vị trí nhẹ nhàng luân chuyển, cảm xúc lúc nào cũng phải dạt dào như mới thì là đạt. Đây chính là đưa Đạo vào tình yêu.

Cảm nhận năng lượng hao phí và năng lượng thu về, cố gắng cân bằng 2 cái này thì sẽ không bao giờ bị mệt. Năng lượng hao phí là động năng của bạn (tỏa nhiệt). Năng lượng thu về là năng lượng của Sướng. Càng sướng (rung động cao) thì bạn càng thấy khỏe, càng khỏe bạn càng không thấy nóng.

Còn nếu bạn không thấy sướng mà càng cố thì càng xìu, vậy nên sướng là điều tối quan trọng vì nó tạo ra năng lượng. Nó chính là động lực để chúng ta kéo dài cuộc vui bao lâu tùy ý, muốn vậy cần phải có Đạo chỉ đường dẫn lối.

Điều quan trọng nhất khi làm tình là cảm xúc của đối tác. Nếu đối tác không có cảm xúc là thất bại. Các nghi thức này dưới sự hợp nhất của tính nam và tính nữ là rất thiêng liêng, vậy nên hãy tận dụng nó để tăng tần số cho mình trên quan điểm yêu thương vô điều kiện, mong muốn cho đối tác được hạnh phúc

- Nghĩ mà như không Nghĩ

Ý nghĩ là thứ khởi nguồn của hành động, lời nói vậy nên làm chủ được suy nghĩ sẽ thay đổi cuộc đời.

Chúng ta thường phân làm 2 luồng suy nghĩ là tích cực và không tích cực. Bây giờ bạn không suy nghĩ như vậy nữa, bạn chuyển sang suy nghĩ siêu tích cực.

Tức là ngày xưa bạn yêu thật thà, ghét giả dối. Ngày nay bạn yêu cả thật thà, yêu luôn cả giả dối và liên tục nâng tình yêu đó lên một tầm cao mới.

Nghĩ gì thì nghĩ khởi nguồn phải là tình yêu. Vì khi khởi nguồn là tình yêu thì xung quanh bạn đâu đâu cũng sẽ ngập tràn tình yêu. Cho đi điều gì gặt về điều ấy. Muốn gặt thì phải cho, mà cho một nhận về 10. Không đem cho thì bao giờ mới có?

- Nói mà như không Nói

- Nghe mà như không Nghe

- Vui mà như không Vui

- Buồn mà như không Buồn

- Cười mà như không Cười

- Đau mà như không Đau

- Sướng mà như không Sướng

- Ngộ mà như không Ngộ

BẠN KHÔNG LÀ GÌ CẢ THÌ BẠN LÀ TẤT CẢ

AN LẠC THIÊN QUỐC, THÁI BÌNH THỊNH TRỊ

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Sức mạnh của tình yêu thương

Karen khi biết mình có thai, đã chuẩn bị tâm lý cho con trai Michael. Biết mình sắp có em gái, tuy mới 3 tuổi nhưng Michael cứ áp đầu vào bụng mẹ, hát cho em nghe hàng ngày. 

Thai kỳ diễn ra thật bình thường đối với Karen, một thành viên năng động của nhà thờ Panther Creek United Methodist ở Morristown, Tennessee.

Bỗng những cơn đau chuyển dạ bắt đầu, năm phút một lần và rồi mỗi phút. Chuyển dạ hàng giờ nhưng Karen vẫn chưa sinh được. 

Cuối cùng rồi em gái bé nhỏ của Michael cũng chào đời, nhưng bé lại ở trong tình trạng nguy kịch. Còi hú liên hồi, xe cấp cứu xé màn đêm khẩn cấp chuyển bé về trung tâm chăm sóc đặc biệt của bệnh viện St. Mary’s Hospital, Knoxville, Tennessee. Thời gian như ngừng trôi. Bệnh tình của bé ngày càng trầm trọng. Chính các bác sĩ cũng trực tiếp nói chuyện với vợ chồng Karen:

- Hy vọng mong manh lắm, gia đình nên chuẩn bị tinh thần cho tình trạng xấu nhất.

Karen và chồng đã liên lạc với nghĩa trang địa phương để lo hậu sự cho con. Mới hôm qua họ còn sửa chữa, trang hoàng phòng riêng cho con gái, vậy mà giờ đây họ phải lên kế hoạch làm đám tang cho con.

Michael vẫn vô tư nài nỉ bố mẹ cho mình vào bệnh viện thăm em, “Con muốn hát cho em nghe”.

Cứ ngỡ là bé sẽ ra đi sau khi chào đời. May mắn sao, một tuần đã qua đi. Mọi người lo lắng bước vào tuần thứ hai. Michael vẫn kèo nài xin được hát cho em, nhưng trẻ con không được phép vào phòng chăm sóc đặt biệt.

Karen quyết định sẽ dẫn con vào, cho dù y bác sĩ bệnh viện có tán thành hay không. Không cho con gặp em bây giờ thì có thể sẽ chẳng bao giờ nó gặp được đứa em nó đã hát cho nghe từ khi còn nằm trong bụng mẹ. Mặc cho Michael một bộ đồ khá rộng, Karen dẫn con vào phòng chăm sóc đặc biệt. Nhìn Michael cứ như cái giỏ đựng quần áo biết đi. Bất ngờ, hai mẹ con đụng đầu với cô y tá trưởng ngay cửa phòng:

-Trẻ con không được vào đây. Dẫn nó ra ngoài.

Người mẹ trong Karen choàng tỉnh. Người phụ nữ thường ngày vốn hòa nhã, nhìn người y tá trưởng với ánh mắt lạnh như thép, miệng đanh lại :

- Thằng bé chẳng phải đi đâu cho đến khi nó hát cho em nó nghe xong.

Karen kéo Michael đến giường bệnh của em nó. Một giọng trong trẻo, tràn đầy tình thương yêu cất lên, Michael hát:

- Em là ánh nắng, là tia nắng duy nhất của anh. Dù bầu trời toàn mây đen, em vẫn làm cho anh cảm thấy hạnh phúc…

Ngay lập tức, bé gái có phản ứng, mạch đập đều đặn dần.

Michael vẫn hát :

- Em không biết rằng anh thương em biết dường nào. Xin đừng mang ánh nắng đi…

Hơi thở rối loạn giờ đã nhẹ nhàng, đều đặn. Michael vẫn hát.

- Cưng ơi, đêm nọ khi nằm ngủ, anh mơ thấy mình ôm em…

Khuôn mặt em gái của Micheal bỗng trở nên thanh thản như đang ngủ. Karen ngạc nhiên và vui mừng không tả. Nước mắt ướt đẫm khuôn mặt người y tá trưởng. 

Michael vẫn hát:

- Em là ánh nắng, là tia nắng duy nhất của anh. Xin đừng mang ánh nắng của anh đi…

Kế hoạch chuẩn bị đám tang bị “đập tan”. Ngày hôm sau và ngày hôm sau nữa… rất nhanh, cô bé hồi phục và được về nhà...

Tạp chí Phụ nữ đã đặt tên cho câu chuyện cảm động này là “Phép màu từ bài hát của người anh trai”. Ngay cả y bác sĩ, những người làm khoa học cũng gọi đó là “Phép màu”.

THÔNG ĐIỆP: 

Đừng bao giờ “buông tay” trong cuộc chiến giành lại những người mình yêu thương...!

(Sưu tầm)

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Lòng an định và tâm tĩnh lặng

 


LÒNG AN ĐỊNH MỚI HIỂU ĐƯỢC VẠN VẬT, TÂM TĨNH LẶNG MỚI THẤU ĐƯỢC LÒNG NGƯỜI

Lòng yên tĩnh mới có thể nghe được thanh âm của vạn vật, tâm thanh tĩnh mới có thể nhìn thấu bản chất của con người. Duyên đến duyên đi đều tùy duyên, người đến người đi đều tùy ý.

1. Gặp chuyện không nên hoảng loạn, nhìn người không thể phán xét quá nhanh

Đôi khi, bạn muốn đưa ra một kết luận nào đó, đừng ngại ngần mà chờ thêm một chút, mọi chuyện có thể không hoàn toàn như vậy, những chuyện bạn đã thấy, đã nghe, lại chưa chắc là sự thật.

Khi bạn nghe được những lời bán tán sau lưng, đừng ngại ngùng mà hãy nghe một chút. Nếu như chính mình có điều gì sai, thì mau chóng sửa đổi lại, còn nếu như không có gì sai, thì có thể mỉm cười bỏ qua.

Một lời nói vô tình, có thể sẽ dẫn đến những tranh chấp không đáng. Một câu nói thiện ý, có thể làm cho nhân tâm sinh thiện niệm.

Bồi dưỡng một con người cần thiên ngôn vạn ngữ, nhưng hủy hoại một con người chỉ cần một câu nói. Cho nên, khi phát ngôn cần thận trọng, như vậy mới giảm thiểu được những tranh chấp vụn vặt; lúc hành sự cần đắn đo, mới có thể giảm bớt đi những nuối tiếc.

Một câu nói, rất nhẹ nhưng cũng rất nặng. Một lời nói tuy rất bình thường, những lại có sức ảnh hưởng rất lớn, vậy nên cần cân nhắc khi mở miệng.

Con người thống khổ có nguyên nhân chủ yếu là 2 chữ “so đo”. So đo càng nhiều, tâm càng mệt mỏi, để ý càng nhiều, tâm càng tổn thương.

Quay đầu nhìn lại những sự việc từng làm bạn tức giận, mới phát hiện rằng nó không có gì đáng kể. Nhìn lại những sự tình từng khiến bạn thống khổ không chịu nổi, lại thấy hết thảy đều tựa như gió thoảng mây trôi.

Thanh tỉnh là một loại lý trí, khờ khạo là một loại trí tuệ. Không sợ người khác làm mình tổn thương, mà chỉ sợ chính mình không buông tha được cho mình.

Nhìn không thấu, thì người thống khổ chính là mình. Nghĩ không ra, tổn thương không ai khác cũng lại là mình.

2. Tâm như con thuyền lá nhẹ lướt, trừ mình ra, không ai có thể độ mình được…

Không phải tất cả mọi người đều có thể trở thành bằng hữu; không phải tất cả trái tim đều chân thành.

Có một số người, không đáng để tận tâm tận lực

Có một số việc, không đáng để phó xuất toàn tâm

Có bỏ qua, mới có đổi mới

Có buông bỏ, mới có thu nạp

Có tuyệt giao, mới có tri kỷ.

Gặp người hoài nghi bạn, bạn càng giải thích thì lại càng giống như nói dối, cho nên phải học được cách im lặng.

Gặp người đối với bạn lòng mang ác ý, bạn càng muộn phiền chính là yếu đuối, cho nên phải học được cách rời xa.

Gặp người xem nhẹ bạn, cho dù bạn có “nặng” gấp 2 lần đi nữa, cũng sẽ bị coi nhẹ tựa lông hồng, cho nên không cần lãng phí thời gian.

Người yêu bạn sẽ không cần giải thích, bởi vì họ có thể hiểu được. Người không yêu bạn, thì cũng không cần giải thích, bởi vì không đáng.

Có một số người, yêu ghét đều là duyên. Có một số việc, khờ khạo là khôn ngoan, sáng suốt lại là ngốc ngếch. Duyên đến duyên đi đều tùy duyên, người đến người đi đều tùy ý. Thuận theo tự nhiên, không cưỡng cầu mới là cảnh giới cao của trí tuệ.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS