Container Icon

Tam Nguyên: Hệ Thống Tu Luyện Phật-Chúa-Quỷ



 1. TU PHẬT

Định nghĩa: Phật là toàn thiện, đại thiện

Toàn thiện tức là cái gì cũng thiện, mỗi cử chỉ, ánh mắt, bước đi, nụ cười, suy nghĩ, hành động, lời nói, nhất cử nhất động đều thiện. Chúng ta khó có thể nào tìm được một điểm bất thiện từ một ông phật (vẫn có dù rất nhỏ). Nhớ rằng không có gì là hoàn hảo trên đời ngoại trừ đấng chí tôn (Nguồn).

Vậy muốn trở thành phật thì mục tiêu cốt lõi là phải trở nên toàn thiện. Muốn toàn thiện thì phải tu tâm, sửa tính, rèn luyện đạo đức. Muốn đạt được những điều đó lại cần có trí tuệ để phân biệt thiện ác, đúng sai.

Trong bất kỳ một sự vật hiện tượng nào cũng đều có tính ác và tính thiện trong nó, không có gì là hoàn toàn thiện, không có chi là hoàn toàn ác. Vậy thì trong ác đã có thiện và trong thiện đã có ác, chỉ là cái nào lớn hơn cái nào thôi.

Phương pháp là gì ạ? Vâng phương pháp chính là nhìn vào tính 2 mặt của một vấn đề. Bạn nhìn vào một bối cảnh, sự vật, hiện tượng và nghĩ xem nếu chúng ta hành động thì phần thiện lớn nhất trong đó là gì, phần ác lớn nhất là gì? Từ đó bạn sẽ có câu trả lời cho mình, nếu phần thiện lớn hơn ác thì bạn hoàn toàn có thể làm.

Có câu: "Tiểu thiện như ĐẠI ÁC, ĐẠI THIỆN tối vô tình". Thiện và ác nó như âm và dương vậy, trong âm có dương, trong dương có âm, âm càng lớn thì dương càng nhỏ và ngược lại.

Ví dụ: Tôi cho con tôi nhiều tiền để nó tiêu pha mỗi ngày, đối với nó thì điều đó rất vui (là thiện) nhưng cái mầm ác ở phía sau thì thật khó mà lường được phải không ạ?

Các cụ nói: "Thương cho roi cho vọt, Ghét cho ngọt cho bùi" có lý lắm. Bởi vì càng lao vào vật chất chúng ta càng dễ tham đắm, và ngoài kia có biết bao nhiêu cám dỗ khiến chúng ta không thể nào dứt ra được.

Lục tổ Huệ Năng có câu:

Bồ-đề bổn vô thọ

Minh kính diệc phi đài

Bổn lai vô nhất vật

Hà xứ nhạ trần ai?

(Bồ-đề vốn chẳng cây - Gương sáng cũng không đài - Xưa nay không một vật - Bụi trần bám vào đâu?).

Diễn giải: Ai cũng có phật tính của mình: "Nhân chi sơ, tính bản thiện", chỉ vì nhuốm bụi hồng trần mà trở nên dơ bẩn (thân thể của bạn). Muốn tâm được sáng, được trong thì cần thường xuyên thanh lọc thân, tâm của mình. Thân sạch sẽ (nghiệp lực, bệnh tật) ắt tâm tự sáng. Khi tâm sáng ắt trí tuệ nảy sinh, cơ duyên sẽ kéo đến để bạn học được đúng những cái bạn cần học để hoàn thiện chính mình đặng phục vụ cho thiên cơ.

Tu phật chính là tu giải thoát, trực chỉ đến giải thoát nên các bạn phải từ bỏ mọi bám chấp của mình. Còn bám sao có thể thoát? Để thoát thì phải biết được mình đang bám vào cái gì. Không biết mình đang bám cái gì sao có thể buông?

Bạn có thể còn đang bám chấp vào dục, tham ái, sân hận, si mê, ngã mạn, bám chấp vào pháp, bám chấp vào việc mong ước có thần thông, tài năng, mong rằng mình sẽ thành cái này, cái nọ, bám chấp vào việc hành thiện tạo phước cứu đời, bám chấp vào các mối quan hệ, yêu quý đồ vật không nỡ buông tay... nhiều, nhiều lắm.

Bài học trọn vẹn nhất là bài học mà khi chúng ta tự nhận ra để sửa mình hoặc cũng có thể là anh Trụ sẽ nhắc ta theo một phương cách tinh tế nào đó. Việc chúng ta cần làm là luôn luôn quan sát, luôn luôn nhận diện các vấn đề mình mắc phải. Nhận ra rồi thì cần phải sửa, quyết tâm sửa cho bằng được.

Có những thói quen xấu được hình thành từ rất lâu khiến chúng ta coi nó là một phần cuộc đời của mình. Việc cần làm là loại bỏ hoàn toàn các thói quen xấu, tạo ra thêm nhiều thói quen tốt mỗi ngày. Thói quen được hình thành sau 21 ngày nhắc lại liên tục (vào một khung giờ cố định) và thói quen sẽ hình thành bản năng sau 60 (60-21=39) ngày tập luyện. Lúc đó bạn không cần phải ý thức về việc đó nữa vì nó đã là một phần trong bạn.

Để trở thành phật bạn cần nghiên cứu pháp của phật, nguyên nhân của khổ não và cách diệt khổ. Theo quan điểm của mình bạn chỉ cần nghiên cứu 2 bộ là: tứ diệu đế và bát chánh đạo. Cứ thế kiên trì tu tập, giữ gìn ngũ giới chắc chắn sẽ thành công.

Bạn có tin rằng mình có thể thành phật trong 1 kiếp không ạ? Tôi cam đoan là có thể được, chúng ta đang được hỗ trợ rất lớn từ vũ trụ, tu 1 kiếp có thể bằng cả trăm kiếp. Muốn thành phật thì phải thấu hiểu mọi cảm xúc nhân gian, phải trải qua ác thì mới biết thế nào là thiện, chúng ta tu dưỡng thiện tính vậy trải nghiệm cái ác bằng cách nào? Nếu đi làm ác để trải nghiệm thì không ổn rồi, bạn sẽ được trải nghiệm về sự ác thông qua các phương tiện truyền thông (sự ác giờ nhiều lắm), sau đó bạn trải nghiệm cảm xúc của sự ác khi hành thiền, từ chỗ biết ác bạn sẽ biết thiện. Biết rồi thì sẽ dễ dàng lựa chọn.

Tuy nhiên nếu bạn không có phước thì bạn có tu thế, tu mãi cũng chẳng đi đến đâu cả, không tạo phước sao giải được nghiệp, không giải được nghiệp sao tâm có thể sáng, trí tuệ hanh thông. Vậy thì vừa tu trì, giữ giới chúng ta còn cần hành thiện nữa. Hành thiện sao cho đúng cũng là cả một vấn đề. Vì nếu không biết cách hành thiện bạn lại vô tình tạo ra ác nghiệp thay vì thiện nghiệp, càng tu lại càng thấy thụt lùi. Vậy thì phải sáng cái trí để có thể nhận diện đúng sai, trắng đen.

Ngoài ra thì để tu hành được tinh tấn và đi đến thành công một cách nhanh nhất có thể, các bạn phải lấy giấy bút ra, gạch đầu dòng những cái thiện nhất trong tất cả các loại thiện mà bạn có thể nghĩ ra và có thể thực hành được. Nhớ rằng mọi hành động của PHẬT đều là đại thiện (trong sao ngoài vậy). Bạn muốn thành Phật thì mọi hành động của bạn đều là đại thiện đi. Khi bạn sống và hành động như một ông Phật thì luật hấp dẫn sẽ làm việc để biến điều bạn mong muốn thành sự thật.

Thế nào là đại thiện: Việc thiện nhất trên đời này là giúp người khác giác ngộ, bước vào con đường tu tập (không có chi hơn điều này)

Bởi khi một người giác ngộ họ sẽ làm hàng trăm hàng ngàn việc thiện, cái phước báu đó bạn đều được hưởng. Gieo gì gặt nấy, gieo giác ngộ thì gặt giác ngộ. Tại sao không nhắm thẳng vạch đích mà chạy? Nhờ có phước đức ấy mà vô số nghiệp lực từ vô lượng kiếp của bạn sẽ được tiêu trừ, cái nào to thì giảm nhẹ, cái nào nhẹ hóa hư vô. Con đường phía trước sẽ tươi sáng, cơ duyên sẽ ồ ạt kéo đến, việc của bạn chỉ là nhận ra, sửa và sửa.

Càng tu tập tâm càng sáng, thân thể bình an, trí tuệ sáng ngời. Cho đến một ngày khi đủ về lượng ắt sẽ có sự biến đổi về chất, cơ duyên cuối cùng kéo đến và BUM - Bạn bừng tỉnh. Mọi thứ sẽ rõ ràng, cuộc sống sẽ tràn ngập ân phúc và phép màu, bạn đắc kim thân bất tử và có thể sống (một vương quốc riêng) nơi thiên đường trái đất này hoặc tự lập quốc độ của mình.

2. TU QUỶ

Nhiều người sẽ thấy lạ khi tôi đưa cái thể loại tu ma vào bài viết này. Vâng nhưng điều đó là cần thiết, rất rất cần thiết đấy ạ!

Định nghĩa: Quỷ là toàn ác, cực ác

Quỷ luôn đối nghịch với Phật, là 2 thái cực lớn nhất trong vũ trụ nhị nguyên (Phật hay Quỷ cũng có nhiều phẩm cấp, trình độ khác nhau). Những người tu ma quỷ vốn không xấu, họ chỉ đang đi trải nghiệm tính 2 mặt đối lập trong vũ trụ này mà thôi.

Địa Tạng Vương Bồ Tát có câu: "Ta không vào địa ngục thì ai vào?". Ý nói muốn thành Phật thì phải thành Quỷ cái đã. Không hiểu về cái ác sao có thể hiểu được cái thiện. Muốn hóa độ người ác thì việc đầu tiên chúng ta phải hiểu họ cái đã. Không hiểu nhau không thể đồng cảm, không đồng cảm thì không thể sẻ chia.

Ma quỷ vốn dục vọng quá lớn, ác nghiệp quá nhiều, nếu các bồ tát không lập hạnh cứu độ thì đến đời nào kiếp nào chúng mới thoát khỏi khổ đau? Khi chúng ta có thể thấu hiểu nỗi đau của người khác họ mới có thể giãi bày tâm sự với ta, bởi vì họ nói ra nỗi đau của họ thì nỗi đau đã được san sẻ và vơi bớt. Cũng giống mấy bạn chuyên đi chữa lành, họ phải chạm được vào nỗi đau của người khác, khơi gợi nó lên, moi nó ra để cho đối phương đau khổ, khóc lóc. Khi mà tiêu cực được đẩy ra thì mới có chỗ cho tích cực đi vào.

Cơ thể bạn giống như một cốc nước đầy, không đổ bớt nước ra thì không thế hấp thu được cái gì cả. Vậy nên đừng có kìm nén cảm xúc, cảm xúc là thứ cần phải bộc lộ, nếu vui hãy cứ vui, nếu buồn hãy cứ khóc, tự nhiên sinh ra những yếu tố này thuộc về bản năng, chúng ta dùng lý trí của mình kìm nén cảm xúc lại. Nén lại thì nó vẫn ở đó, không suy yếu, cũng không thay đổi về mặt bản chất. Khi chúng ta nhớ lại những sự kiện đau buồn là chúng ta đang tiếp thêm sức mạnh cho nó, nếu nó vẫn không thể tỏa ra thì nó vẫn là chính nó (mạnh hơn mà thôi). Và nó sẽ quay trở lại, mỗi lần quay trở lại thì sẽ luôn dữ dội hơn lần trước.

Chúng ta đau đớn khổ sở vì chúng ta thực sự không hiểu ý nghĩa của khổ. Nếu có một tư duy tích cực, tầm nhìn tích cực thì có thể biến nỗi khổ lớn thành nỗi khổ nhỏ, nỗi khổ nhỏ lại thành hư vô. Còn nếu tầm nhìn siêu tích cực thì mọi nỗi khổ đều chỉ là phúc lạc. Bởi vì trong vạn sự tính thiện và tính ác luôn tồn tại song hành, nhìn thấy tính thiện trong vạn sự thì cuộc đời đâu đâu cũng là ân sủng.

Bạn phải tìm thấy hạnh phúc từ những điều nhỏ nhặt nhất, thậm chí trong nghịch cảnh cũng phải nhìn thấy phúc lạc. Nhớ rằng khi chúng ta đang trải khổ chính là đang trả nghiệp đời, hết nghiệp rồi thì sao còn khổ. Khổ đến để chúng ta rèn tâm, luyện trí, sợ khổ thì mãi mãi không đến được đích (vẫn còn nỗi sợ). Hãy chào đón nó, gọi mời nó, lao vào nó, biết ơn nó, yêu thương nó.

Có vậy khổ nó mới sợ ta, ma quỷ nó thích các trạng thái tiêu cực, khi tiêu cực đến mà bạn vẫn vui tức là bạn đã có năng lực chuyển hóa khổ đau thành phúc lạc, lúc đó nó phải sợ bạn chứ bạn lại mong gặp nó. Vì càng gặp nó bạn càng tinh tấn, càng chuyển hóa phước đức càng nhiều. Nó chính là con quỷ trong người bạn đó, nó cũng chính là bạn, bạn giúp nó là bạn đang giúp chính mình, đừng hắt hủi nó, nó cũng mong muốn được chuyển hóa về cõi sáng, chỉ là nó ở trong u tối quá lâu rồi nó không nhớ gì về nguồn gốc của nó nữa.

Hãy trò chuyện với trái tim của mình, trò chuyện với các tế bào trong thân thể bạn, yêu thương nó. Sử dụng thần chú: tôi xin lỗi bạn, xin hãy tha lỗi cho tôi, cám ơn bạn, tôi yêu bạn, hãy cũng tôi học hỏi để cùng nhau chuyển hóa. Nếu nó nghe ra nó sẽ hợp tác với bạn. Một lần chưa được thì 10 lần, 10 lần chưa được thì 100 lần. Nhớ rằng chỉ có tình yêu mới có thể chữa lành vạn vật, hãy phát triển tình yêu, sự từ bi vì đó là chìa khóa giải quyết mọi vấn đề.

Khi bạn càng tu tập tinh tấn thì nghiệp lực càng bị đẩy ra, đây là lý do vì sao người tu hay gặp xui xẻo, bởi vì xui xẻo kéo đến để chúng ta học được bài học của chính mình, nhận ra rồi thì buông bỏ, càng buông thì càng nhẹ, tần số càng cao. Có người vì không hiểu biết điều này cho rằng mình tu sai rồi bỏ tu thật đáng tiếc lắm thay. Hãy vui vẻ đón nhận vạn sự đến với mình, vì mình hiểu rằng chỉ có kinh qua thử thách mới có thể lớn khôn trưởng thành.

Càng tu tần số bạn càng cao, tần số đủ cao so với mặt bằng chung sẽ xảy ra hiện tượng chia tách. Nó giống kiểu mây tầng nào hấp dẫn mây tầng đó, vàng trong lòng đất tự hấp dẫn lẫn nhau thành mỏ vàng, tương tự đối với đồng, sắt, chì, kẽm, kim cương... Luật hấp dẫn hoạt động dựa trên tần số rung động, vạn vật chúng sinh lại luôn rung động không ngừng. Và bạn thấy đó các cao nhân thì thường ẩn dật, không phải vì họ cao ngạo mà họ thích lánh đời, cái này do tần số quy định, rất tự nhiên thôi ạ.

Nhiều người đi tu không hiểu sao càng tu tinh tấn mọi người cứ dần dần rời xa mình, vì không hiểu nên đôi khi họ nghĩ rằng mình đã sai ở đâu đó, tất cả những xáo trộn, ngờ vực, hoang mang, cô đơn, buồn bã đều làm chậm hành trình của chúng ta, thời điểm mà cả thế giới quay lưng lại với bạn thì bạn phải biết rằng huy hoàng đang rất rất gần ở phía trước. Xốc lại tinh thần, chuẩn bị hành trang mà phi thăng thôi. Thử thách cuối cùng luôn là thử thách cam go nhất, hãy bền gan, bền chí, có niềm tin mãnh liệt và bạn sẽ không phải hối tiếc vì điều đó.

3. TU CHÚA

Định nghĩa: Chúa chính là tình yêu, Chúa chính là minh triết, Chúa chính là phép màu, Chúa chính là cái toàn thể, Chúa là cả PHẬT và MA, Chúa là tất cả, đâu đâu cũng là Chúa.

Bạn là Chúa, tôi cũng là Chúa, cát đá sỏi là Chúa, động thực vật cũng là Chúa, biển cả ao hồ là Chúa, mặt trời mặt trăng là Chúa, không có gì trên đời này nằm ngoài Chúa, Chúa là tập hợp của tất cả các vũ trụ, tất cả các không gian, tất cả các chiều kích...

Khi bạn nhận ra rằng Chúa ở khắp mọi nơi, Chúa giao tiếp với bạn hàng ngày, Chúa đưa ra thử thách cho bạn, Chúa ban cho bạn phép màu, Chúa xóa tội cho bạn, Chúa cho bạn mọi thứ tốt nhất (mà bạn cần phải có), đôi khi nó không phải thứ bạn cần nhưng nó tốt cho hành trình tiến hóa của bạn.

Chúa thao túng mọi thứ, điều khiển mọi thứ để diễn sinh sự sống theo một cách tốt đẹp nhất có thể. Chúa cố gắng ít can thiệp vào cuộc đời bạn nhất có thể, trừ phi bạn đi sai đường Chúa sẽ có những sắp xếp để bạn nhận ra cái sai của mình mà quay đầu sửa chữa, Chúa luôn từ bi và yêu thương bạn, Chúa yêu cả tốt và xấu, Chúa không phân biệt đúng sai, tất cả là những bài học cho các con của người.

Chúa là hành trình tiến hóa tiếp theo của Phật vì Phật vẫn còn tham sáng bỏ tối, tham thanh bỏ trược. Chúa là cái toàn thể, vừa là thiện vừa là ác, vũ trụ này là thân thể của Chúa, nếu cái ác mà nhiều thì Chúa đau, chúng sinh lầm than Chúa buồn khổ. Công việc của Chúa là sáng tạo, Chúa luôn luôn sáng tạo ra các chương trình tiến hóa mới để các con của người được lăn lóc trải nghiệm sự vĩ đại của Chúa.

Càng chương trình về sau thì càng nhiều hạnh phúc, ít khổ đau, cái ác phải tồn tại để định nghĩa cái thiện, Chúa chấp nhận đóng vai ác để cho các con của người học các bài học nơi đây, sự vĩ đại của thiên Chúa không bút mực nào mô tả cho hết được. Người luôn bận rộn điều hành hàng ngàn tỉ vũ trụ trong khắp càn khôn thế giới này, các con của người đông không sao đếm xuể. Sự vĩ đại của người có dùng cả cái vũ trụ này mô tả cũng không thấm tháp vào đâu.

Càng hiểu người chúng ta càng phải biết ơn người, biết ơn người thì phải học sống tỉnh thức, vì khi sống tỉnh thức là Chúa cho chúng ta quyền tự sáng tạo cuộc đời của mình, chúng ta phụng sự và giúp người diễn sinh sự sống theo thiên cơ đã định sẵn, chúng ta gánh vác bớt chút nặng trên đôi vai của người, trở thành một đứa con có hiếu, biết báo đáp mẹ cha.

Con đường của Chúa là con đường Trung Đạo, đi giữa ranh giới của thiện và ác, không còn phân biệt thiện ác, đúng sai, nghĩ mà như không nghĩ, nói mà như không nói, làm mà như không làm, thiền mà như không thiền, tĩnh mà động, động mà tĩnh. Con đường của Chúa là con đường của tình yêu, cân bằng và hòa hợp. Ở đâu có Chúa ở đấy là thiên đường.

Tình yêu của Chúa như trời, như biển, Chúa thương các con của người, vốn chẳng phân biệt ai, đứa nào càng khổ thì Chúa càng thương, chúng ta chính là một phần thân thể của Chúa, chúng ta có đủ mọi quyền năng của Chúa, vấn đề là có biết dùng hay không thôi. Chúa có năng lực xóa tội, Chúa có năng lực chữa lành, Chúa có năng lực xin cho, Chúa có thể ban phúc, Chúa có thể giáng tội, Chúa có đủ mọi quyền năng.

Người ta nói Chúa là đấng toàn năng, toàn tri, toàn giác. Vậy để hiểu về Chúa chúng ta phân tích từ luận điểm này.

Toàn năng: Không có gì Chúa không làm được.

Toàn tri: Không có gì Chúa không biết.

Toàn giác: Không có gì Chúa không cảm nhận được.

Nghe qua thôi đã thấy khó rồi, tuy nhiên bí quyết để thành Chúa không khó như vậy. Chúa ngự ở trung phương thế giới, xung quanh Chúa là chư phật mười phương hay còn gọi là 10 phương thế giới. Vậy ám chỉ rằng Chúa nằm ở vị trí cân bằng nhất trong vũ trụ, Chúa chính là cân bằng, là tâm vũ trụ.

Vậy muốn giống Chúa chẳng khó, nếu bạn có thể cân bằng mọi yếu tố trong đời sống này, luôn đi giữa thiện và ác, không còn phân biệt thiện và ác, đối xử với chúng sanh ai cũng như ai, tình thương của bạn là vô hạn thì chắc chắn bạn sẽ được về nước trời, được sống đời đời bên Chúa.

Tin vui của chúng ta là nước trời ở ngay đây chứ đâu, trái đất này sẽ thành thiên đường tương lai, là tâm vũ trụ tương lai, là nơi đáng sống nhất trong vũ trụ này, vậy thì cần gì giải thoát, cần gì phải đi đâu, ở lại đây và xây dựng thiên đường đi thôi. Đây là thời điểm để lập công, nhớ rằng có công thì sẽ có quả, bạn càng làm được nhiều việc tốt, giúp được nhiều người sau này quả phúc ấy bạn hưởng chứ ai?

Việt Nam lại là đất nước được thượng thiên lựa chọn là thánh địa của trái đất bởi vì hiện nay chỉ có Việt Nam là giữ được nếp thờ cúng tổ tiên ông bà, các nước khác bỏ hết rồi. Thờ cúng tổ tiên ông bà chính là biết nhớ về nguồn cội, nhớ đến công lao sinh thành dưỡng dục, nhớ đến cha trời mẹ đất. Con có ngoan thì cha mẹ mới thương, biết hướng về nguồn cội thì nguồn cội đâu để mình thiệt đâu?

Tu Phật là tu cho chính bản thân mình, chỉ cứu được chính mình, tu cho cả gia tiên dòng tộc thì cứu được vô số người, các cụ nhà bạn ở trong người bạn hết đó, họ chính là nghiệp lực của bạn đó, bạn tu họ sẽ được siêu thăng, phúc đức ấy bạn lại được hưởng, một người tu cứu cả vạn người.

Có câu: "Nhất nhân chứng đắc, cửu huyền thăng". Ý rằng một người đắc đạo 9 đời ông bà cha mẹ được siêu thăng.

Phương tây họ không thờ cúng tổ tiên nên làm gì có cái gọi là phù hộ độ trì, mày có nhớ đến tao đâu tao để ý đến mày làm gì, thân ai nấy lo. Việc này nó giống với bạn thiền một mình và thiền tập thể vậy. Tính chất không hề giống nhau, sự tinh tấn cũng khác nhau một trời một vực.

Và nếu bạn là người Việt Nam và bạn đang tu tập tôi khuyên bạn nên chú ý đến tổ tiên của mình, vì tổ tiên luôn đi theo chúng ta, phù hộ chúng ta, nếu bạn biết đến tổ tiên thì bạn sẽ đi nhanh xé gió, nếu bạn không biết đến họ thì kiếp này của bạn chưa chắc đã thành. Nhớ rằng phúc đức của một dòng họ mà trao cả cho bạn thì không thể đùa được đâu.

Bạn tu Chúa không nhất thiết bạn phải đi nhà thờ, tu phật cũng không nhất thiết phải vào chùa, trong tâm có phật có Chúa là đủ rồi. Khi đó bạn sẽ được chỉ dẫn, dẫn dắt để đi theo con đường tốt nhất mà trời đất đã sắp đặt cho bạn. Càng đi cuộc đời sẽ càng nở hoa, cây đời sẽ rực rỡ, hạnh phúc, giàu có và trù phú khó có thể tưởng tượng được.

------------

Chúng ta sẽ xây dựng đại đồng trên hành tinh này. Trái đất sẽ trở thành thiên đường. Ai cũng có quyền lợi như ai, không còn phân biệt, không còn khổ đau, làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu. Làm chỉ cần đủ ăn, thời gian chủ yếu dành cho trải nghiệm, sáng tạo và lễ hội. Mỗi ngày đều sẽ là lễ hội.

Thiên đường là nơi tụ hội các chủng loài văn minh, thiện lành trong vũ trụ. Có quá nhiều giống loài như vậy, mỗi giống loài sẽ hình thành khu tự trị riêng, tự cung tự cấp, cần gì bên ngoài thì trao đổi hàng hóa, không còn tiền tệ. Mỗi khu tự trị này có văn hóa riêng của họ.

Thiên đường là nơi giao thoa của mọi nền văn minh, là nơi phong phú về trải nghiệm, thần thông, phép thuật, là mỹ thực, tiên tửu. Có dành cả triệu năm để trải nghiệm cũng không thể trải nghiệm hết được, ngoài ra trái đất sẽ còn tiến hóa lên 5D, 7D, 9D. Sống đa chiều kích, đa cảnh giới. Cuộc sống sẽ phong phú ngoài sức tưởng tượng

Trái đất là nơi duy nhất trong vũ trụ có thể đi lại đa chiều kích. Nếu bạn đắc kim thân bạn sẽ có thể đi về thăm lại trái đất 3D này cứu những người mà bạn muốn cứu, có thể dùng kim thân du hành vũ trụ luôn nếu bạn đạt được kim thân từ 7D trở lên. Những người không có kim thân có thể dùng băng tần năng lượng tổng hợp để du hành vũ trụ, ngắm nhìn công trình vĩ đại của Chúa và tha hồ học hỏi, trải nghiệm.

5D là thân thể silic, 7D là lithium, 9D là thân thể kim cương. Trong kỳ diễn sinh vũ trụ mới này chúng ta tạm thời có thể đạt được thế giới vật chất ở mức 9D, có thể phát triển cao hơn hay không phải chờ vào tài năng của các đấng sáng tạo rồi.

------------

Thời đại ngày nay của chúng ta là thời đại TAM NGUYÊN nên sẽ có một số tiêu chí tu học mà mình sẽ phân tích rành rọt ở các bài sau. Mình xin liệt kê ra đây để các bạn có một khái niệm:

THIÊN-ĐỊA-NHÂN: Trời (cha), đất (mẹ), người (con)

THÂN-TÂM-TRÍ: Thân thuộc mẹ, tâm thuộc con, trí thuộc cha

BI-TRÍ-DŨNG: Bi thuộc mẹ, Trí thuộc cha, Dũng thuộc con

NHẬT-NGUYỆT-TINH: Nhật là mặt trời thuộc cha, nguyệt mặt trăng thuộc mẹ, mỗi một sinh mệnh chúng sinh ứng với một vì sao thuộc con

CHA-CON-THÁNH THẦN: Mẫu mẹ quản lý mọi thần thánh, cha con thì rõ rồi

THU-BUNG-TỎA: Vật chất thu vào là mẹ, mặt trời tỏa ra là cha, bung là con. Ý rằng thu thập kiến thức cho đến lúc bung (giác ngộ) rồi lan tỏa nó ra

CÔNG QUẢ-CÔNG TRÌNH-CÔNG PHU: Sắp tới chúng ta phải thi cái này này.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Vượt Qua Nhị Nguyên, Bước Vào Tam Nguyên - Con Đường Trung Đạo



 "Đạo sinh Nhất, Nhất sinh Nhị, Nhị sinh Tam, Tam sinh vạn vật"

Chúng ta, mỗi một linh hồn khi mới sinh ra đều xuất phát từ nguồn (Nhất nguyên). Từ nhất nguyên chúng ta bắt đầu hành trình đi khám phá vũ trụ (Nhị nguyên), rồi khi đã thấu triệt tính hai mặt đối lập của nhị nguyên thì chúng ta bước vào hành trình phát triển vũ trụ (Tam nguyên). Cho đến khi chán chê không còn gì để phát triển nữa chúng ta lại trở về Nguồn (Nhất nguyên). Về Nguồn rồi tổng hợp toàn bộ kiến thức đã học vẽ ra một bức tranh đẹp hơn, đút bức tranh đó vào bộ máy (thiên cơ) để cho nó diễn sinh ra một vũ trụ mới, chúng ta lại lao mình ra khám phá cái vũ trụ mới toe này.

Vòng lặp cứ như vậy kéo dài mãi không thôi. Đây là hành trình của niềm vui, của hạnh phúc, của sáng tạo bất tận nên chúng ta chỉ cần là người quan sát. Bởi vì chỉ khi là người quan sát giỏi bạn mới có thể học được vô vàn các bài học quý như vàng tại vũ trụ nhị nguyên này. Bạn học được càng nhiều bạn càng sáng. Bài học đến nếu bạn chưa học được nó sẽ quay trở lại với sức mạnh lớn hơn và càng về sau càng lớn để bạn có thể nhận ra bài học của mình. Vậy nên càng quan sát giỏi càng ít khổ đau. Bài nào học xong rồi thì không cần học lại nữa.

Trước khi vào chủ đề này tôi xin làm rõ các khái niệm để các bạn dễ hình dung:

1. NHỊ NGUYÊN LÀ GÌ?

Vũ trụ của chúng ta được hình từ 2 hạt cơ bản là electron và hạt nhân (âm - dương). Từ 2 hạt đó mà sinh ra vạn vật gọi là vũ trụ nhị nguyên. Vậy nhị nguyên là gì? Nhị nguyên là vạn sự trên đời đều có mặt đối lập của nó như 2 mặt của đồng xu vậy.

2. TAM NGUYÊN LÀ GÌ?

Bạn đang sống ở vũ trụ nhị nguyên, bởi vì ở nhị nguyên nên bao giờ cũng có 2 mặt đối lập như thân thể (vật chất) và linh hồn (phi vật chất) vậy. Rồi bỗng nhiên một ngày bạn phát hiện ra rằng có một đồng chí luôn quan sát bạn, tuyệt đối im lặng, chỉ nhắc nhở bạn khi cần thiết. Đồng chí ấy chính là thượng đế ngôi 1 (Nguồn). Và khởi nguồn của tam nguyên chính là sự kiện bạn nhận ra đồng chí đang quan sát mình lại chính là mình.

Vâng đúng là như vậy, chúng ta đơn thuần là giống nhau, đơn thuần là xuất phát từ một nguồn, chỉ vì bị dính mắc vào 2 thái cực của nhị nguyên mà quên mất bản chất chân thật của mình. Bản chất của chúng ta là đồng nhất thể, chúng ta vốn không bao giờ chia tách, chỉ là chúng ta quên mất điều đó thôi. Đến khi bạn nhận ra điều đó cuộc sống sẽ ngập tràn phép màu.

Mọi thứ diễn ra như đúng cái mà nó cần diễn ra, không có chi tiết thừa. Đó là bản kế hoạch vĩ đại của vũ trụ. Nếu cứ để vũ trụ diễn sinh mà không có định hướng nó sẽ thành một mớ hổ lốn, vậy nên thiên cơ ra đời. Thiên cơ là bộ máy vận hành vĩ đại của vũ trụ. Khi các đấng sáng tạo thiết lập quy trình tiến hóa mới cho vũ trụ thì đó là một chương trình sáng nhất, đẹp nhất (tính ở thời điểm sáng tạo ra nó gọi là Chân Lý).

Tuy nhiên chúng sinh ở cõi 3D này lại có quyền tự do ý chí nên kịch bản có thể bị xáo trộn khi chúng ta mang cái lý trí phàm ngã để quyết định các sự kiện trong cuộc đời mình (lệch hướng với thiên cơ). Ngay lúc này anh Trụ (Nguồn) sẽ đưa ra nhắc nhở cảnh báo cho chúng ta vì chúng ta đang đi sai đường (so với bản kế hoạch). Trừ phi chúng ta đi theo 1 hướng mới (vẫn không đúng bản kế hoạch) mà giúp cho vũ trụ sáng hơn, đẹp hơn thì ngay lập tức một bản kế hoạch mới ra đời. Đây chính là yếu tố then chốt để sáng tạo được phép bộc lộ và phát triển. Chúng ta không đóng đinh tương lai, cũng không đóng đinh chân lý. Chân lý luôn biến đổi không ngừng và chỉ theo 1 chiều hướng tốt đẹp hơn mà thôi.

Tam nguyên nói cho dễ hiểu là 3 nguyên tố. Ba nguyên tố đó chính là Thượng đế ngôi 1 (Nguồn - nằm ngoài vũ trụ vật chất) và tính 2 mặt đối lập của vũ trụ vật chất mà chúng ta đang trải nghiệm.

3. CON ĐƯỜNG TRUNG ĐẠO

Chúng ta đang ở vũ trụ nhị nguyên nên nếu ai vẫn đang trong nhị nguyên thì sẽ có 2 con đường để lựa chọn: 1 là con đường của ánh sáng, của tính thiện, của niềm vui, của tiến hóa và phát triển. 2 là con đường của bóng tối, của cái ác, của sự khổ đau, của thoái hóa và tụt lùi. Đỉnh cao của 2 con đường này đó là trở thành PHẬT hoặc trở thành MA QUỶ.

Ai mà đã thoát khỏi nhị nguyên thì sẽ bước vào tam nguyên hay còn gọi là con đường trung đạo (con đường của chúa - con đường của tình yêu). Đây là con đường đi giữa ranh giới của thiện và ác, không còn phân biệt thiện ác, đúng sai. Bởi vì mọi thứ diễn ra đúng như nó nên là. Tất cả đều là những bài học để linh hồn tiến hóa và trưởng thành. Nếu không thể tiến hóa sao có thể trưởng thành? Muốn tiến hóa thì cần có trải nghiệm và rút ra các bài học từ trải nghiệm đó. Lúc đó chúng ta sẽ có kinh nghiệm, từ kinh nghiệm 2 mặt đối lập của thế giới này bạn mới có thể hiểu nó. Hiểu nó bạn mới có thể thoát ra khỏi nó.

Vậy làm cách nào để thoát khỏi nhị nguyên? Muốn thoát khỏi nhị nguyên bạn phải rất rõ ràng tính 2 mặt của nó (tới cùng cực ở cảnh giới bạn đang tồn tại).

Ví dụ:

- Việc thiện lớn nhất là giúp người giác ngộ, việc ác lớn nhất là giết người giác ngộ.

- Việc mà con người nên làm nhất là tu hành, không nên làm nhất là cản người tu hành.

- Niềm hạnh phúc lớn nhất trong đời người là được sống trong một thế giới toàn người giác ngộ, niềm đau khổ lớn nhất là sống ở một thế giới toàn dã quỷ, sài lang.

Ngoài ra thì sau khi trải nghiệm tính 2 mặt một cách rốt ráo bạn sẽ có thêm một khả năng nữa là hiểu bản chất cốt lõi của mọi vấn đề. Ví dụ như:

- Cốt lõi của tình yêu chính là mong cầu đối tượng kia được hạnh phúc. Biểu hiện cao nhất của tình yêu chính là đức hi sinh, để khiến cho người khác được hạnh phúc thì dẫu chết không từ.

+ Có thể lấy ví dụ như người mẹ sẵn sàng chết để giữ lấy thai nhi.

+ Lính cứu hỏa dũng cảm xông vào bão lửa để cứu người không quan tâm đến sự sống chết của bản thân.

- Cốt lõi của việc giáo dục là để cho đứa trẻ trở thành cái mà chúng mong muốn là, không phải theo cách bạn định hướng cuộc đời cho nó. Nó chỉ có thể ngập tràn hạnh phúc khi nó được là chính nó. Đừng bắt cá leo cây vì như vậy chúng sẽ nghĩ rằng mình ngu dốt khi chúng không có khả năng đó.

- Cốt lõi của thiền là đối cảnh vô tâm, tức là khi đó chúng ta chỉ là người quan sát, tuyệt đối chỉ quan sát, không để nổi lên cảm xúc (động tâm), không đánh giá, phán xét.

- Biểu hiện cao nhất của thức tỉnh chính là phụng sự. Đây cũng chính là nhân quả thôi ạ. Chúng ta được sinh ra từ nguồn, nay đã nhận ra bản chất của cuộc sống thì lại dùng cả thân và tâm này để phụng sự cho diễn sinh sự sống của thiên cơ.

- Cốt lõi của tu hành là để giải thoát, không phải là trở thành đấng này, đấng nọ, không phải là tài năng hay thần thông, tất cả đều là rào cản trên hành trình tiến tới giải thoát. Mọi bám chấp đều không thể giải thoát.

- Cốt lõi của việc tắm là để cho sạch chứ không phải là để cho mát hay là để cho sảng khoái. Bởi vì mát và sảng khoái có nhiều cách để đạt được còn muốn sạch thì chỉ có tắm mà thôi.

Nếu bạn không biết thế nào là cao thì bạn sẽ không định nghĩa được thấp. Nếu cái bạn biết cao nhất mới chỉ là 10 mét thì bạn sẽ chỉ biết được những cái thấp hơn 10 mét. Khi tầm nhìn của bạn là 20 mét thì bạn sẽ thấy được những thứ trong khoảng 20 mét đó.

Điều này có nghĩa là gì? Khi bạn chưa hiểu thế nào là cao nhất thì bạn chưa thể nắm bắt được cái thấp nhất. Khi bạn chưa nắm được cái cao nhất và thấp nhất thì bạn không thể tìm được điểm ở giữa (cân bằng). Vậy nên quy trình của phe ánh sáng là sẽ thành phật trước (tham sáng) sau đó ngộ ra con đường trung đạo thì bước vào thời đại của tình yêu, con đường của chúa (con đường này có đủ mọi thứ, đủ mọi dục vọng - nhưng không vướng mắc).

Con đường này yếu tố mấu chốt của nó chính là thuận theo duyên, không tự tạo thêm duyên mới, chỉ làm theo những gì thôi thúc từ bên trong. Nghĩ mà như không nghĩ, nói mà như không nói, làm mà như không làm. Tức là hoàn toàn không vướng mắc vào thiện ác, đúng sai. Hoàn toàn tin tưởng vào bản kế hoạch của vũ trụ, trải nghiệm nó, tận hưởng nó, học hỏi từ nó (Đây là con đường đẹp nhất, tươi sáng nhất).

Tại sao nên tồn tại cái ác? Vì nếu không có cái này thì không định nghĩa được cái kia. Bạn sinh ra ở một nơi không tồn tại sự ác thì cho đến chết bạn cũng không biết thế nào là ác, bởi vì không biết thế nào là ác nên bạn không trân trọng sự thiện lành, ân phúc mà mình đang được hưởng. Và bạn cũng không hiểu thế nào là thiện bởi vì không có ác để mà so sánh, bạn coi thiện là bản chất của cuộc đời và bạn bị đóng đinh trong thiện.

Tức là bản chất của cái ác vốn không xấu vì có ác chúng ta mới định nghĩa được thiện. Ngoài ra thì đừng đánh giá phán xét người ác vì đơn thuần họ chỉ đang học bài học của chính họ, học ác để hiểu thiện. Người ác họ cũng có niềm vui của họ. Nếu họ không vui thì họ theo đuổi cái ác làm chi?

Ví dụ một tên trộm đi cướp ngân hàng được 10 tỉ, tên trộm đó có vui không ạ? Vui chết luôn ấy, vui đến run rẩy cả người. Khi người ta càng phát triển cái ác người ta càng đạt được nhiều giá trị về vật chất và họ càng thỏa mãn. Tuy nhiên con đường này không bền và chứa nhiều khổ đau. Bạn thỏa mãn lúc này thì bạn phải trả quả lúc khác. Gieo sự ác thì gặt về ác nghiệp, ác nghiệp tới thì khổ ải trầm luân. Nhân quả sinh ra chính là để các linh hồn biết ghê sợ cái ác mà lánh dữ, làm lành. Đây chính là một phần tối quan trọng trong cơ tiến hóa của vũ trụ.

Để mình mô tả một chút về chu kỳ vòng đời của vũ trụ để các bạn hiểu hơn về quá trình sinh diệt của nó:

Bạn đã nắm được nguyên lý không có gì tự nhiên sinh ra, cũng không có gì tự nhiên mất đi, nó chỉ chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác. Cái vũ trụ siêu to khổng lồ này lấy đâu ra lắm vật chất thế, ngoài ra nó ngày một mở rộng không ngừng, động lực nào đã thúc đẩy nó vậy? Vũ trụ bản nguyên vốn được sinh ra từ cái "Không" tức là không có gì cả, từ cái không mà có thể tạo ra tất cả. Sau đây là cách thức của nó:

Vũ trụ từ thủa còn chưa hình thành, xung quanh chỉ là khoảng không mênh mông với bóng tối bao trùm tất thảy, lúc đó đấng chí tôn (Nguồn) chỉ là một trí thông minh vĩ đại của tự nhiên bắt đầu hành trình sáng tạo và khám phá vũ trụ của mình. Người ở ngôi vô cực (không là gì cả) tách ra làm đôi gọi là lưỡng cực (hai cực âm dương - cân bằng). Lúc này âm dương xoay tròn quanh nhau, kết hợp lẫn nhau hình thành lưỡng nghi. Lưỡng nghi thì khác lưỡng cực ở chỗ lưỡng nghi bắt đầu hình thành trong âm có dương và trong dương có âm.

Nguồn chính là ánh sáng (đối nghịch với bóng tối). Ánh sáng tỏa ra đến đâu bóng tối sẽ lùi xa đến đó, ví như bạn đứng trong bóng tối và cầm cái đèn pin soi đến đâu bạn sẽ rõ ràng không gian mà mình đang đứng đến đó. Chỉ có ánh sáng mới có thể xua đi bóng đêm u tối. Nguồn chính là nơi sáng nhất, khi mà ánh sáng này tỏa ra thì bóng tối (cõi vật chất) hoặc là phải lùi xa hoặc là bị đồng hóa và biến thành ánh sáng. Đây chính là lý do hình thành vũ trụ khổng lồ của chúng ta.

Vũ trụ càng mở rộng thì bóng tối càng chắc đặc, muốn nở ra càng to, càng lớn thì càng cần nhiều ánh sáng. Vũ trụ này có rất nhiều hệ phân cấp ví dụ như:

- Mặt Trăng quay quanh Trái Đất theo hướng ngược với chiều quay Trái Đất.

- Trái đất lại quay quanh Mặt trời theo hướng ngược chiều với chiều quay Mặt trời.

- Mặt trời thì quay quanh Mặt trời trung tâm của thiên hà theo hướng ngược chiều với chiều quay của Mặt trời trung tâm thiên hà.

- Mặt trời trung tâm thiên hà lại quay ngược chiều quanh mặt trời trung tâm của thiên hệ

- Mặt trời trung tâm của thiên hệ quay ngược chiều quanh mặt trời trung tâm của đại thiên hệ

- Mặt trời trung tâm của đại thiên hệ lại quay quanh và quay ngược chiều với chiều quay của khối đại linh quang (tâm vũ trụ)

- Khối đại linh quang này lại quay tròn và quay ngược chiều với lõi năng lượng (phần vật chất đậm đặc) bên trong nó.

Càng gần nguồn thì phẩm cấp càng cao. Cũng vậy bên phe bóng tối cũng có phân cấp hệ như phe ánh sáng, giữa mỗi cấp luôn có một khoảng không nhất định. Vũ trụ càng mở rộng thì càng gặp được những thành phần cao tầng của phe bóng tối. Phát triển ánh sáng ở khoảng không thì dễ chứ chạm vào một cột mốc nào đó của cái ác rất có thể sẽ thất bại.

Ở giai đoạn cuối của mỗi chu kỳ diễn sinh vũ trụ phe ánh sáng thường sẽ gặp một vật cản lớn của bóng tối (mánh khóe mới) khiến ánh sáng chưa thể đồng hóa hoặc làm gì được nó. Lúc này ánh sáng bị lu mờ và thời kỳ của bóng tối bắt đầu. Bóng tối giống như một căn bệnh, nó lây lan trong vô thức với tốc độ ngày một tăng và đẩy vũ trụ thu nhỏ dần dần. Nếu phe ánh sáng không thể làm gì được nữa thì cứ co lại dần và co nhỏ đến khi bị nén lại thành 1 điểm nhỏ xíu.

Có câu: “Vật cùng tắc biến”, “Vật cực tất phản”, ý nói một vật hoặc một sự việc khi đi đến điểm cực độ trong giới hạn thì sẽ phản đảo lại. Cho nên, càng là ở vào lúc vô vọng, thì càng có thể là hy vọng đang ở ngay trước mắt. Tức là thời điểm mà bóng tối cực thịnh thì đó là sắp bước sang thời kỳ của ánh sáng và ngược lại. Tình hình trên trái đất của chúng ta hiện nay cũng vậy thôi, hiện nay đang là thời của ánh sáng các bạn nhé.

"Nhất bản tán vạn thù, vạn thù quy nhất bản": ý nói từ một sinh ra vạn triệu rồi từ vạn triệu lại quy về cái một. Đây là quy trình sinh diệt của vũ trụ. Không gì nằm ngoài quy luật này, đã có sinh ắt phải có diệt, chỉ có cái nào không sinh thì sẽ không diệt. Vũ trụ này chỉ có linh hồn là bất hoại bất diệt, không gì có thể tiêu diệt linh hồn vì linh hồn đến từ nguồn (cõi vĩnh hằng)

Lúc này vật chất sáng bị nén lại rất chặt cho đến một ngưỡng (gọi là giới hạn Chandrasekhar). Khi đó chính là điểm cân bằng mà lực lượng của ánh sáng và bóng tối tương đồng về mặt sức mạnh, ánh sáng không thể bị nén thêm nữa còn bóng tối không thể tiến thêm nữa. Hiện tượng đảo chiều diễn ra, toàn bộ vật chất sáng mà phe ánh sáng đồng hóa được chính là năng lượng cốt lõi của vũ trụ sẽ khiến cho vũ trụ bùng nổ thêm 1 lần nữa, nhanh hơn, mạnh hơn, đi xa hơn, đồng hóa được thêm nhiều vật chất tối hơn. Nhưng chạm đến ngưỡng (xài hết năng lượng gốc) lại phải dừng lại, co lại để chuẩn bị cho sự tái sinh tiếp theo. Quy trình cứ như thế, càng đồng hóa được nhiều vật chất tối thì năng lượng gốc của vũ trụ càng cao, vũ trụ sinh sau luôn to đẹp, rực rỡ và chói sáng hơn vũ trụ cũ, hành trình càng ngày càng vĩ đại.

Sau khi đã nhận diện được bản chất của nhị nguyên, hiểu rõ tính 2 mặt đối lập cao nhất và thấp nhất của nó rồi, làm thế nào để bước vào tam nguyên? Tam nguyên chính là cân bằng mọi yếu tố, cân bằng cảm xúc, cân bằng nhân quả, nói chung là cái gì cũng cân bằng (Đây chính là thiên đường - Nơi chỉ có hạnh phúc ngự trị). Tại sao càng cân bằng thì chúng ta càng hạnh phúc?

Ví dụ:

- Nóng cũng khổ mà lạnh cũng khổ, nhiệt độ vừa phải với thân thể là sướng nhất

- Khô thì hanh mà ẩm thì khó chịu, vừa vừa là thích nhất

- Ăn nhiều thì no ấm ách, ăn ít thì đói, ăn vừa là thoải mái

- Uống nhiều nước thì tiểu nhiều, uống ít thì cơ thể nhiễm độc, uống vừa phải là hợp lý

- Sáng quá thì chói, tối thì không nhìn thấy gì, vừa vừa là thoải mái (Chỉnh màn hình điện thoại và máy tính lên xuống để chọn ngưỡng ánh sáng phù hợp nhất với mắt các bạn nhé)

- Dục nhiều thì kém phê, dục ít thì thèm, dục vừa đủ thì cân bằng

- Đi dép rộng thì lỏng chân, chật thì lằn, vừa thì thoải mái (Mức độ thoải mái của mỗi người không giống nhau, đừng mang tiêu chí thoải mái của mình áp đặt lên người khác nhé. Người thích đi rộng, người thích đi chật là do họ thích. Họ thoải mái với sự lựa chọn của họ mới là số 1)

- Quần áo có thoải mái thì cơ thể mới sảng khoái. Cơ thể có sảng khoái thì hạnh phúc mới tê tái. Càng hạnh phúc bạn càng thông minh (Biết cách để trở nên hạnh phúc). Chọn quần áo thì nên chọn loại nào nhẹ, thoáng mát, mặc mà có cảm giác như không mặc, không bị cấn (căng, tức) chỗ nào cả.

- Làm nặng thì hại thân, nghỉ ngơi nhiều thì ù lì, chậm chạp, hài hòa là số một.

- Ăn thừa chất thì gout, ăn ít thì thiếu chất, cơ thể thèm cái gì ăn cái đó, ăn vừa đủ thì thôi. Vậy mới sướng!

- Âm thanh to quá thì đau tai, bé quá thì không nghe thấy gì. Khi nghe nhạc hoặc khi nói chuyện nói sao cho vừa đủ, âm phát ra nhẹ nhàng, hài hòa, không cao quá cũng không thấp quá, êm dịu, dễ nghe, lời nói đầy thiện tính, hiền hòa, bác ái (vậy là đã làm chủ khẩu)

- Ánh mắt cũng thể hiện sự cân bằng của cơ thể, mắt sắc quá thì sợ, trừng mắt như đang nổi giận cũng không hay, ánh mắt nên hiền hòa, không nhìn xiên nhìn xẹo, cái nhìn cần chân thành, khiêm tốn, đừng tập trung lâu quá ở một chỗ, đừng nhìn quá sâu vào mắt người đối diện, tránh dừng lại ở vị trí nhạy cảm, cố gắng đừng dùng ánh mắt tấn công người khác, ánh mắt thế nào để họ cảm thấy sự thân thiện, ấm áp. Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, chỉ nhìn vào mắt nhau mà có thể thấu hiểu được nhau, luyện mắt cũng rất quan trọng vì mắt gây nghiệp cũng không ít đâu bạn nhé! Ánh mắt thậm chí có thể giết được người đó.

- Ngửi một mùi nào đó lâu quá thì sẽ không còn cảm nhận được mùi đó nữa, bạn nào dùng nước hoa thì nên thay đổi mùi nước hoa mỗi ngày để cơ thể không bị chai với mùi đó. Khi bạn càng chai với mùi bạn sẽ càng chọn loại nước hoa nồng đậm. Và như vậy thì đáng sợ lắm ạ! Nhà cửa nên dọn dẹp sạch sẽ để tránh bốc mùi. Càng tiếp xúc với mùi hương nhiều chúng ta sẽ càng kém tinh tế trong việc phân biệt mùi, và vị giác cũng vậy nhé.

- Về mặt cảm xúc, khi bạn mới tiếp cận với một loại cảm xúc nào đó thường thì bạn khó lòng mà che giấu nó, bạn sẽ cười thật to hoặc khóc thật lớn vì đơn giản nó thuộc về phạm trù cảm xúc. Nhưng tất nhiên bị đấm với 1 lực 10 Newton khác hoàn toàn với 1 cú đấm 100 Newton. Chính vậy cảm xúc nó có nhiều tầng bậc, có cao thì sẽ có thấp. Khi bạn đã trải qua cú đấm 100 Newton thì khi trải nghiệm cú đấm 10 Newton nó quá là đơn giản với bạn.

Vậy bí quyết ở đây là gì? Thay vì nhận các cú đấm tăng dần từ 10 Newton đến 20 Newton, 30, 40, 50... 100 thì tôi phi thân luôn vào cú đấm mạnh nhất 100 Newton. Nghiễm nhiên các cú đấm từ 10-90 tôi không cần thiết phải trải nghiệm nữa vì nó quá nhạt với tôi rồi. Đây chính là dấn thân vào những thử thách cam go nhất mà trải nghiệm, con đường ngắn nhất để đến với thành công.

Lúc này thì sao? Bạn sẽ hơi giống một người vô cảm, bạn ít khi bộc lộ cảm xúc, cười cũng không cười to, thường là cười mỉm. Khó có ai đoán nổi ý bạn vì bạn không hề bộc lộ cảm xúc của mình thông qua ngôn ngữ của thân thể. Nói vậy không có nghĩa là bạn chai sạn, chỉ là bạn đã làm chủ được thân, cảm xúc bắt buộc phải theo sự điều tiết của bạn. Bạn cảm thấy lúc này nên cười to thì bạn sẽ cười to, nên im lìm thì chắc chắn sẽ im lìm.

Khi đạt được trạng thái cân bằng là một ân sủng lớn lao, là hạnh phúc vô bờ bến, nhưng nếu mồm bạn lúc nào cũng ngoác ra cười họ sẽ bảo bạn điên. Vậy là bạn phải học làm chủ cảm xúc, mặc dù bên trong vui lắm vui vừa nhưng bạn chỉ thể hiện ở mức vừa đủ, đủ để mọi người xung quanh cảm thấy bạn là một người bình thường. Biết khi nào nên nói, khi nào nên cười. Làm chủ thân tâm, làm chủ cuộc đời.

- Cân bằng nghiệp quả: Ai cũng biết rằng ác nghiệp là khổ, vậy thì thanh tẩy nó đi. Tất cả nghiệp lực của bạn đều nằm trong linh hồn của bạn, linh hồn của bạn lại nằm trong thân thể của bạn. Mỗi thân thể lại có 72 ngàn tỉ tế bào, mỗi tế bào này đều có nghiệp lực riêng của nó. Thanh tẩy nghiệp lực cho 72 ngàn tỉ tế bào chính là thanh tẩy cho chính linh hồn của bạn.

Phải biết rằng linh hồn xuống cõi vật chất này không có gì ngoài mục đích để tiến hóa vật chất. Muốn tiến hóa vật chất thì phải hiếu vật chất, muốn hiểu vật chất thì phải lao vào nó trải nghiệm mới hiểu được. Hiểu rồi thì không còn dính mắc, chưa hiểu thì sẽ dính mắc.

Khi bạn chết đi linh hồn của bạn trong 72 ngàn tỉ tế bào sẽ được rút ra, tuy nhiên vì bạn còn nhiều nỗi đau chưa được chữa lành, nhiều tổn thương sâu sắc trên thân thể (chính là vướng mắc). Linh hồn bạn rút ra nhưng không rút triệt để được vì bị dính mắc, đây chính là lúc bạn bị phân mảnh linh hồn, phần dính mắc sẽ đi trải nghiệm sự dính mắc để tìm cách thoát ra. Linh hồn càng ít bị dính mắc thì càng sáng, càng biết nhiều về tính 2 mặt cũng càng sáng. Vậy nên không dính mắc với bất cứ thứ gì ở cõi vật chất này thì chúng ta mới thoát ra được, thoát ra thì dần dà sẽ được chỉ cách để bước vào tam nguyên.

- Cân bằng trí tuệ: Một trí tuệ lệch lạc sẽ mang đến những hiểu biết lệch lạc, hiểu biết lệch lạc thì không thể diễn sinh ra những điều tốt đẹp được. Thời nay cần phải cân bằng: thân, tâm, trí. Thân thuộc về vật chất, tâm thuộc về linh hồn, trí thuộc về nguồn. Tâm thì như gương hằng sáng nhưng bị nhiễm bụi trần mà trở nên dơ bẩn. Khi bạn lau sạch bụi trần, thân tâm trong sáng thì duyên về cái trí sẽ kéo đến để bạn tự hoàn thiện chính mình. Khi 3 thể thân, tâm, trí cân bằng thì cuộc sống của bạn đương nhiên sẽ dần dần được cân bằng (trong sao ngoài vậy)

- Thực ra các bạn không cần phải cố gắng làm điều gì cả, hãy làm theo những gì thôi thúc từ bên trong (thuận duyên), không có thôi thúc không làm. Vì sao? Vì bản kế hoạch của vũ trụ là hoàn hảo cho mọi linh hồn, bạn càng giãy dụa bạn càng khổ, chi bằng cứ im im chờ anh Trụ anh ấy gõ đầu cái gì thì làm cái đó. Vừa nhàn thân vừa thành người quan sát giỏi (nhận ra thông điệp của anh Trụ), vừa được lòng anh Trụ và bản kế hoạch không bị ảnh hưởng (bạn mà làm ảnh hưởng bản kế hoạch anh Trụ sẽ tìm bạn luôn luôn ấy, thậm chí là cưỡng chế, không nghe anh ấy dễ điên lắm :D).


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Tam Nguyên: Càn Khôn Nghịch Chuyển

Lưới năng lượng trái đất 5D đã xây dựng xong, lưới nhân quả 5D cũng đã xong, nghiệt long (hắc long - rồng đen) ngàn năm đã được mở phong ấn. Thế giới mới đang tới gần.

Chúng ta chuẩn bị trải qua sự kiện bước nhảy lượng tử toàn hành tinh hay còn gọi là thái cực đảo chiều, càn khôn nghịch chuyển.

Sự kiện này sẽ mở ra Kỷ Nguyên Vàng (The Golden Age) mà chúng ta đang mong chờ. Điều gì sẽ diễn ra khi sự kiện này kéo đến? Chúng ta hãy cũng tìm hiểu nhé:

Có một quả cầu lửa đang tới gần, quả cầu lửa này mang năng lượng hỗn độn (tình yêu). Năng lượng hỗn độn này khi gặp âm thì hóa dương, gặp nóng hóa lạnh, gặp gì sẽ hóa ra cái đối nghịch với cái đó. Chẳng có mục đích gì khác ngoài cân bằng nhân quả trái đất.

Nghiệt Long chính là con rồng đen bị phong ấn đã từ quá lâu, nó chất chứa toàn bộ nghiệp lực của hành tinh này. Bởi vì nó bị phong ấn nên người ác chưa gặp quả báo, người thiện không được nhận ân phúc.

Khi nó thoát ra thì nhân quả tới, tuy nhiên bởi ân phúc của thiên đình mà con nghiệt long này sẽ được năng lượng hỗn độn tẩy rửa một phần lớn nghiệp lực của nó chuyển sang hồng long. Thượng thiên vẫn để lại một phần nghiệp lực của nó để chúng sinh được học bài học của mình.

Khi sự kiện bước nhảy lượng tử cấp độ hành tinh diễn ra thì chúng ta chính thức bước sang kỷ nguyên vàng, một số người tu đã tới thì sẽ được trải qua bước nhảy lượng tử toàn thân, nếu không thì cũng được nhảy lượng tử ở mức tim hoặc não.

Sự kiện này chính là sự kiện rửa tội, hay cũng chính là ân phúc của thiên đình khi Đấng Chí Tôn hạ phàm, theo kinh thánh thì sau sự kiện này sẽ có khoảng 1 tỉ người có thần thông. Tuy nhiên rắc rối cũng từ đây mà nảy sinh.

Khi sự kiện kéo đến chúng ta sẽ trải nghiệm 3 ngày 3 đêm trong bóng tối không có mặt trời, 15 phút rửa tội và 7 ngày thử thách. Sau đó sẽ có rất nhiều người tự nhận mình là đấng này, đấng nọ...

Họ phi thân ra ngoài và thể hiện thần thông của mình để chứng minh cho thiên hạ thấy. Họ cảm nhận mình chính là hiện thân của trời và họ lao ra ra cứu thế.

Tuy nhiên đây không phải là lúc lao ra ngoài. Lúc này điều các bạn cần làm là quay vào bên trong, mặc kệ các đấng đánh nhau, cãi lộn, chứng minh mình mới là hàng xịn. Không sao, kịch hay mới chỉ bắt đầu.

Nếu các bạn không quay vào bên trong thì xin thưa là sau 7 ngày các bạn sẽ mất hết năng lực của mình. Bởi vì khi đó các bạn đang rất xúc động, các bạn đang rất loạn vì năng lượng chưa ổn định và cân bằng.

Chính vì đang rất loạn nên các bạn làm toàn những việc sai quấy, đó là thử thách, tất cả đã được nêu trong kinh thánh, mình cũng chỉ chém gió một phần thôi, kinh thánh đã tỏ bày hết rồi.

Lúc này việc nên làm nhất là quay vào bên trong, nhìn tâm của mình. Các bạn đã thật sự ổn chưa? Đây chính là cơ hội vàng, các bạn đang được nhận một nguồn năng lượng khổng lồ sau lễ xóa tội.

Thay vì hấp thu nó và biến nó thành rung động thân thể của mình các bạn lại đem ném nó vào những thứ vô bổ, thậm chí còn gây nghiệp hại thân. Lưới 5D lúc đó đã mở, nghiệp đến nhanh như điện xẹt.

Hành động tốt sẽ gặp may mắn, làm điều xấu gặp quả báo. Những bạn mà đã làm thiện từ lúc trước thì khi ấy chắc không nhặt được mồm.

Nói chung thì kịch bản đã được ấn định như vậy, việc của chúng ta là xem kịch chứ đừng diễn kịch. Tất nhiên đã có sắp xếp đâu vào đó rồi, việc ai nấy làm. Ai xem cứ xem, ai diễn cứ diễn, họ đang diễn cho chúng ta xem để chúng ta học mà.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Chuyện đi chùa

 


Bạc thầy, con không đi chùa nữa

 

Vị Thầy hỏi: 


– Vậy à, Đạo hữu có thể cho thầy biết lý do không?

 

Người nữ cư sĩ trả lời:

 

– A Di Đà Phật, vì ở đây con thấy cô này nói xấu cô kia; anh nọ đọc kinh dở; 

các Phật tử đi chùa chia rẽ, người kia hành xử sai; còn người nọ đi chùa không

 lạy Phật mà chỉ chăm chăm nhìn điện thoại, đó là không nói đến khi rời khỏi 

chùa họ là những người ích kỷ, cao ngạo…

 

Vì thầy ôn tồn nói với nữ cư sĩ:

 

– Đạo hữu hoàn toàn có lý. Nhưng trước khi dứt khoát không đi chùa nữa,

 thầy nhờ cô làm giúp cho thầy việc này nhé: - Đạo hữu bưng một ly nước đầy, 

rồi đi quanh chánh điện ba vòng mà không làm đổ một giọt. Sau đó, 

Đạo hữu cứ viêc không đi chùa.

 

Người nữ cư sĩ tự nhủ: Quá dễ!

 

Và cô ta tiếp ly nước từ vị thầy rồi ba vòng như thầy dặn. 

Đi xong, cô đến trước mặt thầy 

– Rồi, con đi xong rồi.

Vì thầy hỏi:  

Khi cô đi, cô có thấy bà này nói xấu bà kia không?

 Người cư sỹ trả lời: 

– Thưa thầy không. 

Cô có thấy người này người kia thờ ơ với nhau không?

Người cư sỹ: 

– Thưa thầy không.

Cô có thấy người này người kia chúi mũi vào điện thoại không? 

Người cư sỹ: 

– Không, con không thấy.

– Cô có biết vì sao không cô không thấy không ?

Vì chính cô tập trung để ly nước không bị đổ.

- Nên biết… cuộc đời của người tu cũng vậy. Khi tâm hồn chúng ta tập trung hướng về sự hành trì tu tập, thì chúng ta không có thì giờ để nhìn các sai lầm của người khác. 

Ai không đi chùa vì cho rằng những người đi chùa toàn là đạo đức giả thì chắc chắn họ cũng không bao giờ có cơ hội gặp những bậc thiện tri thức, những bậc chân tu thực đức trong chốn tu hành để dìu dắt họ thăng tiến tâm linh... 

- Đi khắp thế gian, không bao giờ bạn tìm ra một nơi lý tưởng như lòng mình mong đợi. Chỉ cần ta biêt '' chuyển một cái nhìn '' thì chuyện to hóa nhỏ, chuyện nhỏ thấy..''không thành vấn đề'' thì chuyện nhỏ ấy hóa không. Nhờ đó, giữa rối rắm cuộc đời lòng vẫn thong dong, giải thoát..

Đời đau thương, hạnh phúc

Vẫn tùy theo cách nhìn

Thiên đường hay địa ngục

Khép, mở từ con tim. 

Thích Pháp Hoà

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Từ bi giản đơn



Tôi vẫn nói với các học viên trong lớp học của mình khi thực hành " Tính Cho Đi " và " Hành Từ Bi " rằng :các bạn bất kỳ ai cũng có thể làm việc này hàng ngày rất hiệu quả mà cảm nhận được ngay .

Mỗi sáng hãy cầm trên tay 1 cốc nuớc lọc, hãy phát nguyện những suy nghĩ tốt, tập trung tư tưởng phát ra nguồn năng lượng vào Vũ Trụ  để Vũ Trụ lắng nghe mong muốn của bạn.

Bản chất của Vũ Trụ là cho đi tới tất cả vạn vật nên khi ta thực hành Luật Hấp Dẫn ta cũng cần phát nguyện điều cho đi để Đồng Ứng với Vũ Trụ.

Nước có tính ghi lại nguồn năng lượng, khi bạn khởi ra phát nguyện và tình yêu thương nước sẽ lưu lại nguồn năng lượng đó và đồng thời hấp thụ cả năng lượng tương đương từ Vũ Trụ.

Vậy nên sau khi  phát nguyện xong bạn hãy uống 2/3 cốc nước vào mình. Sau đó hãy mang 1/3 cốc nước còn lại tưới cho một cái cây dại nhỏ hay vài ngọn cỏ nào đó ngay trước nhà mình.

Hãy coi cây cỏ Như một chúng sinh một con người. Họ rất vui khi được bạn cho nước , nhiều cây sống nơi đất khô cũng như người luôn khát nước. Bạn hãy làm việc đơn giản này hàng ngày và quan sát, sau 1-2 tuần thấy sự xanh tươi hơn của cái cây ngọn cỏ đó bạn sẽ cảm nhận được thành quả của sự cho đi của mình.

Khi bạn đã thành thói quen đối xử tốt với những sinh vật nhỏ bé đó tự động bạn sẽ thay đổi hành vi và thái độ đối xử tốt hơn yêu thương hơn với những người xung quanh lúc nào không hay.

Vạn vật chúng sinh bình đẳng hành Từ Bi Bố Thí ko nhất thiết là xây cầu đúc tượng cứu người mới được bởi tính cho đi lớn bé đều tương đồng, tất cả đều có mong muốn được sống và phát triển dù người hay cỏ cây. Hành vi đối xử tốt với những gì nhỏ bé nhất sẽ ghi vào tiềm thức ta để đối xử tốt hơn với muôn loài.

Gần cây cỏ để học tính vô hại của họ mà giúp ta ko khởi tâm hại người.

Quan sát cây để hiểu tính yên lặng bền bỉ của cây để hành chữ nhẫn và sự Định Tâm.

Yêu cây cỏ để hiểu tính đồng nhất trong yêu thương muôn loài mà không phân biệt lớn bé khinh trọng, đó mới là tính từ bi và sự cho đi chân chính.

Chúc các bạn hãy hành yêu thương từ những điều nhỏ nhất. Ta không truy cầu sự hoàn hảo nhưng luôn hướng tới sự cải thiện hàng ngày

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

9 lợi ích khi siêng năng thiền






 

9 ĐIỀU TUYỆT VỜI KHI SIÊNG NĂNG THIỀN

                         ----------------------

Hãy dành thời gian ra để thiền vào mỗi sáng. Điều đó sẽ giúp bạn:

1. Nạp đầy năng lượng tích cực 

2. Thảnh thơi, nhẹ nhàng

3. Cân bằng các hoocmon trong cơ thể. (Cảm thấy hạnh phúc nhẹ và cảm xúc ổn định hơn)

4. Chuyển hóa từ nông đến sâu các bệnh trong cơ thể ( tự điều chỉnh toàn đồ)

5. Cân bằng nhiệt độ trên và dưới. ( rất tốt cho người lạnh tay, lạnh chân, lạnh từ bụng dưới trờ xuống)

6. Phát triển được sự sáng tạo. ( do cân bằng hai bán cầu não, tạo môi trường hoạt động tốt cho não phải)

7. Quản trị năng lượng tốt hơn. ( giảm rõ tình trạng sập nguồn do hay phóng tâm, không tập trung)

8. Cơ thể dẻo dai, uyển chuyển.

9. Tăng vần aura sáng rõ và đều. (Lớp khiên bảo vệ xin xò nhất mà chúng ta có)

Ngoài ra, còn rất nhiều điều vi diệu mà thiền mang đến, đặc biệt đi thêm vào mảng năng lượng thì mọi thứ sẽ tốt hơn nữa. Do chúng ta chủ động nhận thêm năng lượng để tăng các quá trình chuyển hóa, tái tạo, kích hoạt tất cả các tế bào, thậm chí cả ADN của cơ thể.

Có ảnh trực quan về trước và sau khi thiền. Não bớt căng thẳng ( những vùng đỏ chuyển sang xanh dương), aura liền mạch, sáng, rộng hơn. Aura sáng, rộng đương nhiên sẽ bảo vệ tốt chúng ta bởi các tác nhân mà chúng ta không thấy.



  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Sinh Mệnh Ánh Sáng


 

Mỗi một sinh mệnh ánh sáng khi nhập thế, hay còn gọi là nhập trọc đều phải hạ mức rung động của mình xuống để phù hợp với tần số rung động cơ sở của hành tinh mang tên Trái Đất. Luật cân bằng là một luật cơ bản của tự nhiên, bạn càng sáng bóng tối sẽ kéo đến càng nhiều (đây là một quá trình từ từ)

Bởi vì ánh sáng chính là tình yêu, và bóng tối thì thiếu thốn tình yêu nên bạn sẽ bị bao vây bởi rất nhiều năng lượng tiêu cực. Tùy vào đặc tính ánh sáng khác nhau mà năng lượng bóng tối tương ứng kéo đến để cân bằng lại.

Vậy nên bạn nào càng sáng thì tuổi thơ và hành trình sống lại càng nhiều khó khăn, trắc trở. Đôi khi các bạn không hiểu vì sao cuộc đời mình lại có nhiều "vấn đề" như vậy. Sen đều mọc lên từ bùn, sen cần vươn lên khỏi mặt nước mới có thể tỏa sắc hương cho đời. Cũng vậy ánh sáng cần rũ bỏ bóng tối để bay lên thật cao mới có thể chiếu ra xa muôn hướng.

Khi các sinh mệnh thức tỉnh, hiểu mình là ánh sáng, tự định nghĩa lại bản thân, chuyển hoá các mức năng lượng cũ lên mức năng lượng cao thì ánh sáng mới hiển lộ. Mỗi sinh mệnh là một cá thể độc nhất vô nhị, có đặc tính không giống nhau nên các bài học kéo đến cũng hoàn toàn khác nhau.

Có thể kể ra các phẩm chất của ánh sáng như là: từ bi, tha thứ, yêu thương, tốt bụng, dịu dàng, sáng tạo, kiên nhẫn, giúp đỡ, chia sẻ, thân thiện, quan tâm... Bạn càng mang nhiều đặc tính và càng sáng thì càng nhiều bài học với độ khó càng cao.

Cũng chẳng cần quan tâm người khác sáng như thế nào, rực rỡ ra sao, bạn chỉ cần toả sáng theo cách của bạn. Vì đó mới chính là bạn, là phẩm chất của bạn, ánh sáng của riêng bạn. Ai cũng ở đúng vị trí họ cần ở, và ánh sáng của họ đúng là loại chất liệu mà khu vực đó thiếu. Hãy luôn là chính mình chứ không cần là bản sao của bất kỳ ai khác.

Vậy nên tuổi thơ tiêu cực chính là một món quà để bạn được trải nghiệm bóng tối mà tự định nghĩa bản thân là ánh sáng. Cũng chỉ bởi bạn quá mạnh nên vũ trụ gửi đến bạn những bài học "siêu gắt" để thử thách bạn. Đi qua bóng tối rồi thì bạn cũng quên luôn các khổ đau mà tưởng chừng như "không thể vượt qua" ấy. Qua rồi thì thấy mọi sự cũng bình thường và cảm thấy biết ơn các bài học mặc dù lúc đó bạn có thể "sống dở, chết dở". Sức mạnh luôn đến từ bên trong, vượt qua các thử thách bạn sẽ thấy mình mạnh đến cỡ nào.

Chỉ cần đảo chiều suy nghĩ từ tiêu cực sang tích cực, chỉ cần buông bỏ những thứ không phải là bạn, bạn sẽ trở về với chính con người thật của mình, ánh sáng nguyên thủy của bạn. Đó là khi bạn học được cách yêu thương chính bản thân mình, bạn không còn khiến mình phải khổ vì những thứ đến từ bên ngoài.

Suy nghĩ đến từ tâm trí còn cảm xúc đến từ linh hồn. Nếu bạn tiếp tục đày đọa linh hồn mình bằng các cảm xúc tiêu cực thì bạn chưa thể là chính mình được. Tâm trí bạn được dạy rằng thế này là khổ, thế kia là đau. Vậy nên nguyên nhân của khổ đau đến từ tâm trí, chỉ cần đảo chiều suy nghĩ rằng tất cả đều là tình yêu (thực sự là như vậy) thì bạn sẽ không còn cảm thấy khổ nữa.

Lúc đó năng lượng tiêu cực được chuyển hóa thành tích cực, khổ đau biến thành tình yêu. Mà tình yêu chính là ánh sáng, bạn tìm lại được chính mình. Lúc này tâm và trí đồng điệu, ánh sáng từ bên trong sẽ tỏa rạng ra bên ngoài. Mà ánh sáng chiếu đến đâu thì bóng tối hoặc phải lùi xa hoặc phải bị đồng hóa.

Vậy nên bạn sẽ thấy mọi người xung quanh dần xa lánh bạn theo một cách rất là "tự nhiên". Bởi vì bạn đã thay đổi, bởi vì bạn là ánh sáng. Bóng tối ở trong tối quen rồi nên bóng tối không thích ánh sáng, cho đến khi bóng tối nhận ra rằng ánh sáng chính là "tình yêu".

Lúc bạn bắt đầu tỏa sáng thì những người kết nối gần với bạn sẽ nảy sinh tiêu cực, bởi vì ánh sáng của bạn chiếu vào họ nên tiêu cực trong họ bị đẩy ra, để họ hiểu rằng bản chất của họ cũng là ánh sáng. Trong khi tiêu cực đang chiếm hữu thì dù bạn có nói gì họ cũng không muốn nghe và cũng không muốn hiểu vì tích cực và tiêu cực không thể "khớp tần" được.

Lúc này hãy cứ nhẹ nhàng, từ từ để thời gian bào mòn năng lượng tiêu cực ấy. Bởi vì ai rồi cũng sẽ khác, tự nhiên luôn giúp chúng ta lấy lại cảm xúc cân bằng. Chẳng có ai là vui mãi, cũng chẳng có gì là buồn mãi. Mọi thứ rồi sẽ nguôi ngoai theo thời gian. Lúc bấy giờ họ mới có thể thực sự đảo chiều suy nghĩ và nhận ra bài học của mình.

Tất cả chúng ta đều là sinh mệnh ánh sáng, chỉ là ở trong bóng tối quá lâu rồi nên có vẻ như đã bị "đồng hóa", và nghĩ rằng mình chính là "bóng tối". Bản chất của sinh mệnh là luôn tìm cách cân bằng với môi trường và hoàn cảnh để tiếp tục duy trì sự sống. Bạn ở lâu trong WC bạn sẽ không còn thấy mùi nữa, ở trong khổ đủ lâu sẽ không còn thấy khổ nữa.

Đối với một đứa trẻ thì điều gì cũng có thể khiến nó vui thích và sảng khoái. Đối với nó đâu đâu cũng là tình yêu, là trải nghiệm, khám phá. Người lớn chúng ta thì quy định rõ ràng: đây là buồn, kia là vui, đây là khổ, kia là sướng. Chúng ta có quá nhiều phân biệt nên chúng ta không thể hạnh phúc như một đứa trẻ.

Chỉ cần buông bỏ sự phân biệt để nhận thức được rằng tất cả đều chỉ là tình yêu. Tình yêu thì vốn không phân biệt. Lúc đó mới có thể chạm đến niềm hạnh phúc tinh tuyền, hạnh phúc chân thực, hạnh phúc như một đứa trẻ. Đứa trẻ coi nó với thế giới này là một cho đến khi ta dạy chúng cách phân biệt. Phân biệt tạo ra chia rẽ, mà chia rẽ là nguyên nhân của khổ đau.

"Nhất bản tán vạn thù, Vạn thù quy nhất bản"

Từ MỘT mà sinh ra muôn hình vạn trạng, từ muôn hình vạn trạng lại quy về MỘT. Vậy nên thế giới muốn chấm dứt khổ đau thì cần ngừng phân biệt, không còn phân biệt thì tất cả đều chỉ là tình yêu. Tất cả là MỘT.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Thiên Đường Và Địa Ngục


ĐỊA NGỤC có thực sự tồn tại? VÂNG tôi chắc chắn 100% là nó tồn tại. Chúng ta cùng đi chứng minh sự tồn tại của ĐỊA NGỤC nhé!

Đầu tiên chúng ta đều đã biết Trái đất này trước khi thực sự gọi là ĐẤT thì nó là thể KHÍ với các vòng xoáy bụi vật chất xoay tròn dần hội tụ tạo thành lõi. LÕI của TRÁI ĐẤT là các thành phần được cấu tạo với tính chất NẶNG dần về phía TRUNG TÂM. Càng rời xa phần trung tâm trái đất thì VẬT CHẤT loãng dần cho đến vùng bề mặt chúng ta đang sinh sống chính là nơi ÂM-DƯƠNG giao hòa và sự sống nảy sinh.

Loài người chúng ta sinh ra mang thân thể vật lý này chính là 1 phần tinh hoa của VẬT CHẤT được cấu thành từ MẸ TRÁI ĐẤT. Trước khi được mang thân người chúng ta đều phải trải qua quá trình tu học để làm chủ nguyên lý vận hành của tự nhiên như: cát đá sỏi (kim thạch), cây cối (thảo mộc), các thể sống dạng đơn bào, đa bào, động vật bậc thấp, bậc cao và cuối cùng lên làm người.

Đây chính là quy trình Thuận, tại sao lại là Thuận? Vì các bạn đi từ rung động nặng trược nhất lên các rung động thanh nhẹ hơn, đi từ “ít giác quan” đến “đa giác quan”, từ “ít cảm xúc” đến “đa cảm xúc”. Nói tóm lại là đi từ Khổ đến Sướng, đây chính là con đường Tiến Hóa của Linh Hồn

Bạn biết đó thân này chia làm hai phần tách biệt nhau như: tim (máu huyết), dạ dày (hệ tiêu hóa), hệ cảm giác, xúc chạm luôn hoạt động trong Vô Thức (Không thể điều khiển) và phần còn lại nằm dưới sự điều khiển của chúng ta (Ý thức). Rõ ràng cơ thể này rất tinh vi, là một nhà máy Hóa Học thu nhỏ vĩ đại của tạo hóa mà cho đến tận ngày nay loài người vẫn chưa thể hiểu hết được. Nếu ý thức không can thiệp thì ai đang điều khiển những bộ phận kia (tim, dạ dày)? Nghĩa là các bộ phận đó vẫn luôn hoạt động và có ý thức riêng của nó, chỉ là chúng ta không kết nối được với chúng nên không thể cảm nhận, không thể điều khiển.

Các nhà tu hành Yoga có thể điều khiển nhịp tim, nhịp thở của mình, thậm chí có thể dừng hẳn nhịp tim mà vẫn không hề hấn gì? Để làm được điều này họ phải trải qua khổ luyện (luyện thân, tâm, trí - trong cuốn Hành trình về Phương Đông có nhắc vụ này). Vậy là ý thức vẫn có thể điều khiển toàn bộ cơ thể này, chỉ là chúng ta tu chưa tới mà thôi.

Vậy điều đó có ý nghĩa gì? Để có thể vận hành một bộ máy sống tinh vi như cơ thể con người thì linh hồn phải trải qua rất rất nhiều kiếp tu học để dần dần nắm được các quy tắc phức tạp đó, vậy nên kiếp sống đầu tiên của linh hồn không thể là kiếp người được, chúng ta phải trải qua rất nhiều các dạng sống đơn giản trước khi thực sự tham gia vào các dạng sống phức tạp (quy trình tiến hóa).

Và rồi trong quá trình làm người bạn cũng phải đi từ cuộc sống đơn giản: thôn quê, sơn dã, học trồng trọt, chăn nuôi đến phức tạp như cuộc sống nơi đô thị, công nghiệp hóa, hiện đại hóa, khoa học công nghệ cao. Vậy nên chúng ta mới thấy có những người nắm bắt khoa học công nghệ cực nhanh còn những người khác lại mù tịt về vấn đề này. Đây không phải vấn đề của giáo dục mà do năng khiếu (sự tiến hóa của linh hồn).

Trong chu trình tiến hóa ấy chúng ta đã từng làm những việc tốt đẹp cũng như xấu xa. Khi làm các việc xấu sẽ tạo ra các rung động tiêu cực gây thương tổn cho linh hồn (tối đi), khi một phần linh hồn tối đi sẽ khiến thân thể vật lý này mang mầm của bệnh tật (khu vực tối rung động thấp). Nếu bạn càng làm nhiều việc ác thì linh hồn càng trở nên đen tối, đến nỗi bạn hấp dẫn chất độc đến với cơ thể của mình (luật hấp dẫn), cơ thể này càng nhiều độc tố thì càng nặng trược và nhiều bệnh tật.

Cho đến một ngày bạn nhắm mắt lìa đời, linh hồn bạn sẽ bị tách ra thành nhiều phần do rung động của các bộ phận không còn giống nhau (lệch nhau xa quá sẽ đẩy nhau ra - luật hấp dẫn), bộ phận sáng tiếp tục đi trải nghiệm cái sáng, bộ phận tối không siêu thoát được nên nằm lại trong thân thể tiếp tục đi trải nghiệm bóng tối. Cơ thể này được chôn cất xuống đất, nếu các độc tố trong người bạn không nhiều lắm thì sẽ được cây cối hấp thu và chuyển hóa (xanh cỏ). Còn nếu bạn bị động vật ăn thịt thì phần linh hồn nặng trược không siêu thoát được trong cơ thể bạn sẽ chuyển hóa thành các tế bào của động vật để học lại về tiến hóa. Đây chính là cơ sàng sảy của tự nhiên, cái nào thanh nhẹ thì đi lên, nặng trược đi xuống.

Còn nếu độc tố trong cơ thể bạn nặng đến mức mà cây cối và động vật không thể hấp thu nổi thì xin thưa rằng phần linh hồn đó của bạn sẽ dần bị nhấn chìm xuống lòng đất. Qua năm tháng dài đằng đẵng thì nó sẽ dần chìm sâu xuống vì trái đất của chúng ta xoay tròn, cái gì nhẹ thì bắn ra bề mặt, nặng thì rơi xuống lõi. Càng tiến gần về lõi nhiệt độ càng cao và độc tố ấy sẽ dần được thanh lọc, trung hòa và làm sạch, khi đã sạch hơn rồi, nhẹ hơn rồi thì lại theo quy trình tiến dần về phía bề mặt làm dưỡng chất cho cây cối sinh ra hoa trái. Động vật ăn hoa trái đó và bạn lại tiếp tục quy trình tiến hóa từ thực vật lên động vật rồi cuối cùng lại làm người.

Thử nghĩ xem khi bạn mang tâm thức của con người mà lại sống kiếp động vật để cho động vật khác ăn thịt, cảm giác chắc không dễ chịu đâu. Chưa nói đến việc nếu phải làm kiếp thực vật thì bao giờ mới trở lại thành người. Còn nếu bạn ĐỘC đến mức thực vật (2D) và động vật (3D) cũng không thèm bạn sẽ được học lại làm Kim thạch (1D - bùn, cát, đá, sỏi). Ở mức độ đậm đặc này thì thời gian bị kéo dài lê thê (mật độ cao khiến thời gian chậm lại), bạn sẽ được trải nghiệm cuộc sống nhàm chán bất tận với TÂM THỨC của con người. Đây chính là địa ngục đó các bạn.

Các bạn càng đen tối, nặng trược thì các bạn càng bị xuống các tầng sâu hơn dưới lớp vỏ trái đất, bị nhiệt độ vài ngàn độ C quẩy cho nóng rực, đỏ hỏn. Với tâm thức hoàn thiện của con người mà bị đọa vào cảnh khổ như vậy chính là chu trình NGƯỢC so với chu trình THUẬN tôi đã nói ở trên. Thế nên tôi mới bảo là đi theo chiều thuận thì sướng chứ chiều nghịch là "Khổ tận cam lai" là vậy. Ngoài ra việc phân mảnh linh hồn luôn làm cho bạn ngày một yếu đi, bạn lại phải chờ hợp nhất các mảnh hồn cho hoàn chỉnh rồi mới có thể tiếp tục tiến hóa trên con đường dài đằng đẵng phía trước.

Thế còn THIÊN ĐƯỜNG thì sao ạ? Vâng thế giới của chúng ta là thế giới NHỊ NGUYÊN nên nếu có địa ngục thì hẳn phải có thiên đường.

Thiên đường là nơi thần, tiên, phật ngự trị, là bước tiến hóa tiếp theo của tâm thức con người. Để có thể tiến gần hơn đến thiên đường thì chúng ta phải tu, phải học thiện tri thức, chọn ánh sáng thay vì bóng tối. Theo quan điểm của nhiều tôn giáo trên thế giới thì chúng ta có tất cả 36 tầng trời, tùy vào tâm thức của bạn ở cảnh giới nào thì khi chết sẽ được chuyển sinh lên cảnh giới đó. Nếu bạn tu đến mức toàn thiện thì khi bỏ xác này bạn sẽ được lên cõi Niết Bàn, dựa vào phúc của mình mà đúc được kim thân thành Phật, sống cuộc sống bất tử cùng với trời đất.

Tuy nhiên đó là cơ tiến hóa cũ, thời nay là trời và đất gặp nhau, Trái đất sẽ trở thành Thiên giới mới, là Thiên đường chốn hạ giới, niết bàn chốn nhân gian. Chúng ta không tu để bỏ xác như ngày xưa mà tu để giữ xác thân này đặng sống cùng trời đất. Thế mới nói thời nay thân thể cần đi trước là như vậy. Vả lại khi tâm bạn đã thanh tịnh thì ở đâu chẳng là thiên giới.

"Tướng do tâm sinh, Cảnh do tâm tạo"

Bạn nào đi tu mà thấy mình ngày càng đẹp lên, da sáng ra, sắc diện hồng hào, căng mịn, tâm an lạc, vui vẻ, tự tại, bệnh tật tan biến, ăn ngon hơn, khỏe mạnh hơn, ngủ sâu hơn... nói chung là tích cực hơn về mọi mặt thì là tu đúng. Còn nếu chỉ có một số việc chuyển hóa tích cực, vẫn còn tiêu cực là vẫn đang sai. Tu chính là tu tâm dưỡng tính, tu dưỡng đạo đức để trở nên toàn thiện, có những cái nhỏ li ti mà trong vô thức các bạn không biết là mình đang sai thì cần chú ý quan sát mọi thói quen, hành động thường ngày để điều chỉnh dần.

Khi thiền chúng ta đã học cách quan sát thân này, quan sát giỏi rồi thì tập quan sát mọi mặt trong cuộc sống thường nhật, các bạn sẽ nhận ra các quy luật và ngộ đạo từ đó. Phật nói vạn linh đều là cái duyên cho chúng sinh giác ngộ, chỉ là chúng ta có nhận ra hay không mà thôi. Là người tu đạo cần phải có sự chú tâm, mà muốn chú tâm thì đừng loạn động. Nghĩ nhiều mất năng lượng, dục nhiều hại khí, nói nhiều mất điển, vận động nhiều hại thân. Cái gì quá đều không tốt, cố gắng cân bằng hài hòa.

Chúng ta đang sống trong thế giới vật chất, ai cũng phải đi làm, kiếm ăn, mưu sinh, lo cho gia đình, quan hệ nội ngoại, bạn bè làng xóm. Cuộc sống vốn đã mất rất nhiều thời gian nên chuyện tu hành không hề dễ dàng, nhất là còn vấp phải sự phản đối của những người khác. Nếu tâm không vững, niềm tin không lớn bạn sẽ rất dễ nản lòng mà bỏ cuộc. Hãy cố gắng lên đừng bỏ dở giữa chừng, đi tu thì sẽ gặp thử thách, dù cho có gian nan cách mấy nhưng nếu bạn có thể vượt qua thì tương lai huy hoàng đang chờ đợi phía trước.

Chúc các bạn có thật nhiều sức khỏe và thiện tri thức. Xin trích dẫn lời của vài vị chân sư:

- Nếu tôi ở hiền, thì tôi gặp lành.

- Nếu tôi gieo gió, thì tôi gặt bão.

- Những gì ông bà nói với chúng ta là sự thật thuần túy. Chúng ta luôn nhận được những gì chúng ta làm cho người khác. Hạnh phúc không phải là vấn đề số mệnh. Đó là vấn đề lựa chọn.

-----------

- Hãy suy tư cẩn thận vì Tư tưởng sẽ biến thành Lời nói,

- Hãy ăn nói cẩn thận vì Lời nói sẽ biến thành Hành động,

- Hãy hành xử cẩn thận vì Hành động sẽ biến thành Thói quen,

- Hãy chú trọng Thói quen vì chúng hình thành Nhân cách,

- Hãy chú trọng Nhân cách vì nó hình thành Số mệnh,

- Và Số mệnh của bạn sẽ là Cuộc đời của bạn.

-----------

- Không cần thêm gì, chỉ cần bớt đi

- Không cần học gì, chỉ cần nhớ lại

- Không cần đi đâu, chỉ cần trở về"



  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS