Chương 1: Đại bàng thức giấc
WHAT LIES BEHIND US AND WHAT LIES BEFORE US ARE TINY MATTERS COMPARES TO WHAT LIES WITHIN US
“Ngày xưa trên một ngọn núi nọ, có bốn quả trứng đại bàng trong một chiếc tổ.
Một hôm do cơn động đất mang lại, một quả trứng đại bàng đã lăn xuống núi và nơi vào chuồng gà của một người nông dân
Cả bầy gà cùng chăm sóc cho quả trứng này cũng giống như bao quả trứng khác.
Một hôm, trứng đại bàng đã nở nhưng lại nở trong chuồng gà
Theo thời gian chú đại bàng lớn lên và rong chơi cùng với bầy gà. Bỗng nhiên chú ta nhìn thấy những con đại bàng bay lượn trên không, chú ta quay sang nói với các bạn gà rằng: “Ước gì chúng ta cũng bay được như vậy”
Cả đàn gà cùng cười: “Thật là điên rồ, chúng ta không bao giờ bay được đâu”
Chú đại bàng vẫn mang ước mơ trong mình về một ngày nào đó sẽ được bay lượn trên không
Nhưng theo thời gian chung sống với bầy gà, bị cho là kẻ mơ tưởng và không thực tế. Thế là cuối cùng chú đại bàng đã bỏ ước mơ lại đằng sau và sống chung với bầy
gà cho đến chết Rất tiếc chú ta không biết được rằng, nếu chịu luyện tập thì chú ta cũng có thể bayđược như đại bàng”
Lời nhắn nhủ của câu chuyện cũng bao nhiêu đó, bên trong mỗi một chúng ta đều là đại bàng, nhưng vì sống chung với lũ gà mà người ta đành phải cam chịu như thế cho tới chết
Chương 2: Không bỏ cuộc
THERE IS NOTHING "IMPOSSIBLE" WITH TIME!
Nếu bạn chịu lục lọi, tìm tòi bạn sẽ phát hiện ra được, có rất nhiều người thành
công và sống cuộc đời hạnh phúc, đều khởi đầu cuộc đời mình một cách khá muộn
màn cụ thể cũng như bạn, là họ đã đi lầm đường, nhưng sau đó họ chấp nhận làm
lại từ đầu và đi lên.
Ví dụ ở đây là Jack London-nhà văn hiện thực của Mỹ rất nổi tiếng. Thuở nhỏ, vì
điều kiện gia đình nên ông ta đi làm trước khi đi học, nhưng sau quá trình lăn lộn
ngoài đời thì Jack London mới nhận ra, chỉ có học là con đường duy nhất để thoát
khỏi cảnh đói nghèo, và ông ta đã quay lại trường cấp 3 năm 19t, và hình như khi
tốt nghiệp đại học cũng ở tuổi như bạn. Còn rất nhiều người khỏi đầu muộn hơn
thế nữa, nhưng họ vẫn thành công, vì đối với họ: không bao giờ là quá muộn để
làm lại từ đầu.
Không dừng lại ở đó, chính những thất bại và sai lầm thời trẻ là chìa khóa để họ rút
kinh nghiệm và cải thiện lấy bản thân. Cho nên đối với trường hợp của bạn: nếu
bạn nản lòng và nhìn thấy hoàn cảnh của mình như là một thất bại, bạn sẽ thất bại.
Trái lại, nếu bạn xem đó là một bài học, bạn sẽ đứng lên và mạnh mẽ hơn người
khác.
Cụ thể bạn đã không bỏ cuộc sau những lần thất bại, đức tính này chỉ có ở những
con người thành công, vì trong đời việc thất bại là điều không thể thiếu, cái quan
trọng là ai có đủ kiên nhẫn để đứng dậy sau mỗi lần thất bại.
Hiện tại nhiều người cùng độ tuổi như bạn đã có nhà, có cửa, có vợ con, nhưng
chưa chắc sau này họ đã sống hạnh phúc như bạn, vì họ chưa bị thất bại, cuộc đời
họ suôn sẻ, nhưng vào một ngày nào đó, khi họ bị thất bại về vấn đề nào đó trong
đời, đảm bảo hầu hết họ sẽ gục ngã và không thể nào đứng dậy được nữa, vì độ
tuổi để họ làm lại cuộc đời gần như đã quá muộn.
Đây là lời khuyên của những người thành công đi trước, mình gửi lại cho bạn: tuổi
trẻ là độ tuổi nên học cách thất bại và đứng dậy từ thất bại-đây là chìa khóa
để họ làm nên thành công, thiếu thất bại sẽ không có thành công, thất bại, càng lớn, thì giá trị để ta học hỏi từ nó càng nhiều, sau đó hãy đứng dậy và ứng dụng bài học đó vào tương lai
Khi bạn đang chán nản và cần động viên thì chẳng có gì là sai lầm. Những điều
bạn nói và cảm giác bạn đang trải qua chắc mình là người hiểu rõ hơn ai hết, vì có
một thời mình đã như bạn, nhưng cái khác là khi bạn bị người ta xỉ vả, bị đàm tiếu,
bị chửi là ngu, bạn đều ở thế bị động. Trái lại mình hứng chịu tình trạng đó trong
thế chủ động. Mình cũng từng bị chửi, bị xỉ nhục, bị lăng mạ bởi những người gần
gũi nhất, và những gì mình chịu còn tệ hại hơn bạn nhiều lần, nhưng mình muốn
như thế, mình chủ động tìm những cảm giác như thế và mình phải bị xỉ nhục như
thế mới có thể trưởng thành.
Mấy ai biết đồ ăn quí giá như thế nào khi họ chưa bị đói? Mấy ai biết tự do đáng
giá như thế nào khi họ chưa bị cầm tù? Và mấy ai chịu trui rèn tài năng để trưởng
thành khi họ chưa bị xỉ nhục...?
Một cục sắt vẫn mãi là cục sắt nếu nó được cất trong một nơi nào đó, được trưng
bày ở một chỗ nào đó, rồi theo thời gian nó sẽ bị mòn, rỉ, bị hư hại và biến thành
đồ vô dụng. Ngược lại, nếu cục sắt được nung trên lửa đỏ, được nện liên tục bởi
những cái búa, được mài bóng bởi những viên đá mài... thì thanh bảo kiếm sẽ xuất
hiện, cây đao quí sẽ thành hình, hay là một con dao có giá trị liên thành. Chất vẫn
như cũ, vẫn là sắt, nhưng lượng đã thay đổi. Một cục sắt rỉ đáng giá bao nhiêu?
Một thanh bảo kiếm đáng giá bao nhiêu?
Mặt dù trên đời có nhiều loại thiên tài, có người chuyên về toán học- tính toán tỉ mĩ
từng chi tiết, có kẻ làm trùm trong lĩnh vực âm nhạc-thả hồn theo mây gió, người
có biệt tài vẽ vời ra những bức họa tồn tại cả nghìn năm.... Nhưng cái chung của
bất cứ một thiên tài nào, cũng là phải trải qua một giai đoạn gọt giũa, họ phải bị
đập, bị đá, bị vùi dập, bị bào mòn bởi dư luận, bởi công chúng... tóm lại là bởi
đồng loại của mình.
Đây giống như là số phận mà những kẻ hơn người phải chịu đựng-không có gọt
giũa sẽ không có tài năng, không bị đạp, đá sẽ không có trưởng thành, giống như
cục sắt không qua trui rèn thì giá trị của nó chỉ là số 0
Ngày xưa khi còn trẻ Hàn Tín-nhân vật làm trùm giai đoạn Hán Sở tranh hùng,
thuở nhỏ ông ta vì nuôi chí lớn nên thay vì như người khác, suy nghĩ tầm thường là
lo làm kiếm ăn, thì ông ta đầu tư hết sức lực để học binh pháp và chấp nhận đi xin
ăn, sau đó ông ta được một người đàn bà làm nghề giặt đồ nuôi
Hàn Tín có nói : “Sau này tôi sẽ báo đáp công ơn của bà”, bà này đáp lại: “Anh
đến cái thân còn nuôi không nỗi thì báo đáp thế nào?”. Hàn Tín vẫn nhẫn nhục
không phản bác, sau đó ông bị xỉ nhục bởi tên bán thịt và sự tích này chắc ai cũng
biết “Hàn Tín luồn trôn”, nhưng Hàn Tín vẫn nhịn nhục được.
Vì quá khứ như thế nên khi theo Hạng Vũ mấy năm mà vẫn không được dùng,
nhưng cuối cùng thời cơ đã tới, ông ta gặp được Trương Lương và sau đó theo về
với Lưu Bang, và có đoạn đối thoại này giữa Lưu Bang với Tiêu Hà-thừa tướng,
mà mình nghĩ bạn nên đọc để ngẫm
Tiêu Hà : “Nếu bệ hạ chỉ muốn làm vua ở xó xỉnh này thì không cần đến Hàn Tín,
còn muốn thống nhất thiên hạ thì không thể thiếu con người này”
Lưu Bang: “Hắn thuở nhỏ đã đi xin ăn, sau đó sống nhờ vào người khác, còn chịu
cái nhục luồn trôn, ta mà dùng hắn thì các tướng khác họ nghĩ thế nào?”
Tiêu Hà: “Người phi thường phải có xuất thân khác thường, nếu ông ta cũng
như người khác thì giờ này làm gì có Hàn Tín. Dưới trướng của bệ hạ có bao nhiêu
là tướng sĩ xuất thân cao quí, nhưng đến giờ này họ đã làm được gì cho bệ hạ?”
Lưu Bang: “Nhưng người này từng ở dưới trướng của Hạng Vũ mấy năm mà chỉ
làm tới chức chấp kích lang-chức vụ đi nhặt gươm giáo. Hắn mà làm tướng thì
Hạng Vũ cười vào mặt bảo ta hết tướng để dùng à?
Tiêu Hà: “Hạng Vũ chỉ là hạng thô lỗ, vũ phu, có mỗi Phạm Tăng cũng không biết
dùng, nếu ông ta nghe lời Phạm Tăng dùng Hàn Tín thì cái đầu trên cổ của bệ hạ
đã chẳng còn, đừng nói chi tới việc ngồi đây để luận bàn thiên hạ”
Nếu ai mê hội họa cũng biết tới đại tài Picaso, khi chưa thành công, ông ta đã bị
chính cha ruột nhốt vào nhà thương điên đúng 2 năm, vì Picaso quyết tâm nhốt
mình ở nơi tĩnh lặng để suy nghĩ về hội họa. Cái giá của 2 năm trong nhà thương
điên đối với Picaso là quá lớn, nó ảnh hưởng đến tính cách của ông rất nhiều, nên
nếu ai để ý thì các bức vẽ của ông ta là không đẹp-theo nghĩa là hình dạng không
đẹp, nó luôn méo mó, quái lạ, và có vẻ “điên”. Bị chính cha ruột xỉ nhục như thế
chắc trên đời hiếm có ai. Còn nhiều câu chuyện về những người thành công như
thế
Cho nên đối với tình trạng của bạn, thay vì than vãn sao thiên hạ nhiều chuyện đến
thế, tình người sao độc ác đến thế, thì hãy mừng, vì bạn đang đặt chân đến ngưỡng
cửa của việc “đứng cao hơn người khác”. Nhưng đó chỉ là bước đầu, cái còn lại
gay go hơn nhiều, gian khổ hơn nhiều mà phần đông người khác đều ko vượt qua
được, đó là phải biến những sự xỉ nhục đó thành động lực để ta trui rèn tài năng và
vượt qua kẻ khác. Không làm được điều này thì mãi mãi bạn chỉ dừng lại ở bước 1:
nếm chịu xỉ nhục và nuốt lấy xỉ nhục cho đến chết.
Ngày xưa Tổng thống Mỹ Lincon có xuất thân là nông dân, nhưng sau quá trình
lăn lộn thì vào một ngày đẹp trời ông ta bỗng nhiên nảy sinh một ước mơ: giải
phóng dân nô lệ. Để đạt được ước mơ này, ông ta đã nếm trải cay đắng tới mức độ,
có một bài báo viết về cuộc đời Lincon như sau: “Nếu bạn có xuất thân hèn kém và
muốn chọn một con người nào đó để học tập, nếu bạn bị thất bại nhiều lần trong
cuộc sống và cần một bài học về con người thành công để nâng đỡ, thì nên chọn
Lincon, vì đây là con người bị thất bại nhiều nhất trong đời để đạt được thành
công, có xuất thân hèn kém nhất lên ngồi được chiếc ghế Tổng thống”
Chương 3: Suy nghĩ lớn, sống hoành tráng
YOU CAN DO IT IF YOU BELIEVE YOU CAN!
David Deida wrote, “ Most men make the error of thinking that one day it will be
done. They think, “If I can work enough, then one day I could rest.” Or, “One day
my woman will understand something and then she will stop complaining.” Or
“I’m only doing this now so that one day I can do what I really want to do with my
life.”...
Đây là những lời mở đầu cho cuốn sách này. Nếu bạn thuộc nhóm người kể trên,
thì đây là thời điểm tốt nhất để ta bắt đầu thay đổi. Thế giới luôn vận động điều đó
có nghĩa là mọi sự kiện không mong muốn có thể xảy ra cho ta bất cứ lúc nào. Cho
nên nếu bạn cứ chần chừ trong việc thực hiện ước mơ của mình vì một lí do nào đó
thì có thể bạn sẽ chờ đợi mãi mãi.
David Deida nói, chúng ta đừng nên tin vào "những truyền thuyết" rằng "vào một
ngày đẹp trời yên bình nào đó ta sẽ thực hiện ước mơ của mình". Có thể suốt cuộc
đời của bạn sẽ không có lấy một ngày đẹp trời yên bình nào, vì mọi điều không
mong muốn có thể xảy ra.
Bởi vậy đừng chờ đợi nữa, hãy bắt đầu ngay từ bây giờ, từ khi đọc xong những
dòng chữ này, thì hãy bắt tay vào làm những điều mà ta yêu thích. Hãy hành động
để theo đuổi ước mơ ngay tại thời điểm này
Rất có thể mưa to gió lớn sẽ xảy ra với bạn, những "sự cố" mà ta không mong
muốn luôn đeo bám bên mình... nhưng tất cả những điều này sẽ chẳng là gì cả, và
chúng ta đừng nên lấy những lí do như thế để chần chừ, để chờ đợi-đây là triệu
chứng của những người đàn ông yếu kém và bệnh hoạn (theo cách hiểu của David
Deida).
Để làm một người đàn ông đích thực thì chúng ta không được phép chần chừ, phải
hành động, phải đối mặt với sóng to gió lớn, phải vượt qua nó, phải đập nát tất cả
những trở ngại, để rồi chúng ta sẽ đủ bản lĩnh để hiên ngang với đời, để thách thức
những khó khăn và để đạt được những điều mình mong muốn
Có 1 câu chuyện ngụ ngôn về ông lão ở Nhật Bản mà Doremon nghĩ các bạn nên
đọc:
"Ông lão đã được 50t, con trai của ông ta lấy 1 cô vợ người Anh, và vấn đề bắt đầu
nảy sinh. Một hôm, ông lão tìm đến 1 trung tâm dạy Tiếng Anh để đăng ký, cô này
hỏi:
-"Cụ đăng ký cho cháu của cụ phải không?".
-"Không, tôi đăng ký cho tôi, vì từ khi con trai tôi lấy cô vợ người Anh, thì chúng
nó suốt ngày chỉ nói Tiếng Anh, mà tôi thì lại muốn hiểu nó nói cái gì".
Cô này nhìn ông lão một lúc sau đó trả lời:
-"Cụ đã được 50t, nếu học thì rất có thể 5 năm sau cụ mới hiểu được Tiếng Anh".
-"Thế cô cho rằng nếu tôi không học thì 5 năm sau tôi vẫn 50t hay sao?"
Dù bạn có ở hoàn cảnh nào, đau khổ hay bị vùi dập, chơi bời hay hưởng thụ thì sau
một năm nữa bạn cũng lớn thêm một tuổi. Thế nhưng trong một năm này, nếu bạn
nỗ lực không ngừng thì sau một năm bạn sẽ hái quả, bạn sẽ đủ khả năng để thay
đổi số phận của mình. Trái lại nếu bạn rên rĩ, than vãn về hoàn cảnh thì sau một
năm nữa bạn sẽ phải tiếp tục "bài ca số phận"-cho nên hãy chọn lựa
David Deida wrote, "Your edge is where you stop, or where you compromise your
fullest gift, and, instead, cater to your fears"
Tất cả chúng ta ai cũng mang nỗi sợ trong mình, sợ thất bại, sợ bị phê bình, sợ bị
khác biệt với đồng loại... Vì những nỗi sợ này mà chúng ta chấp nhận một cuộc đời
an phận. Thế nhưng sự thật là: "Có mấy ai hài lòng với cuộc đời hiện có của
mình?"
Câu hỏi này chỉ bản thân chúng ta mới trả lời được, và "ta có thể dối người chứ
không dối mình". David Deida nói hầu hết chúng ta luôn chọn công việc an toàn,
nhưng chính "an toàn" lại giết chết đi những cảm xúc của cuộc sống. Ngày nào
cũng như ngày nào, ta vẫn mãi lập đi lập lại những hành động như thế, và kết quả
là người ta dần trở nên vô cảm, mọi sự hưng phấn, kích thích của cuộc sống đã bị
khoá chặt trong những công việc được cho là "an toàn".
AJ Hoge cũng nói về vấn đề này, những người thân trong gia đình của ông ta,
những người bạn thời còn làm giáo viên... họ không chán ghét công việc của mình-
đây là 1 điều may mắn, nhưng trái lại họ cũng không yêu mến nó, đây chỉ là "trách
nhiệm" mà họ phải làm để duy trì cuộc sống
Trái lại AJ Hoge, ông ta không sợ cho nên ông ta đã dám bỏ việc dạy học ở nhiều
trường Đại Học và lập ra Effortless English, ông ta yêu mến công việc mà ông ta
đang làm, và ông ta đang có những ngày tháng cực kì sôi động và hưng phấn. Kế
hoạch của AJ Hoge là 1 năm 12 tháng thì 4 tháng ông ta dành riêng để đi du lịch
khắp thế giới, để sống những ngày tháng cho xứng đáng với cuộc đời mà ông ta
luôn ao ước
Cho nên David Deida khuyên chúng ta, hãy chấp nhận nỗi sợ-đây là điều bình
thường, và hãy vượt qua nỗi sợ để theo đuổi ước mơ của ta. Rất có thể bạn sẽ học
hành thêm nhiều tri thức mới để làm điều này, rất có thể bạn sẽ phải vượt qua
nhiều hàng rào để tới đích, nhưng chúng hoàn toàn có lợi, bởi vì: " Sống là để
sống cho tốt, chứ không phải sống là để chịu đựng"
Một khi bạn dám sống cho ước mơ của mình thì không một điều gì đảm bảo rằng
bạn sẽ thành công, những nỗi sợ về sự thất bại, về việc trở thành "kẻ ăn bám" luôn
ám ảnh. Đây là một điều hoàn toàn bình thường mà bất cứ người nào cũng từng
trải nghiệm, thế nhưng bình thường hơn nữa là hầu hết người ta đều bỏ cuộc vì các
nỗi lo sợ trên, và kết quả là "họ phải kéo lê cuộc đời tàn tạ của mình cho tới chết".
Thế nên David Deida kêu gọi rằng đừng, đừng bỏ cuộc vì các nỗi sợ, vì khi bạn
làm điều này thì bạn đã "khoá chặt tài năng cũng như mọi cảm xúc về sự hưng
phấn". Hãy dám sống thực với lòng mình xem sao, hãy theo đuổi ước mơ của mình
xem sao, để rồi các bạn sẽ thấy rằng, nó không khó khăn cũng như đáng sợ như
chúng ta đã tưởng tượng đâu.
Còn thất bại ư? Hãy quăng thuật ngữ "thất bại" vào thùng rác. Thuật ngữ "thất bại"
chỉ dành riêng cho những kẻ hèn yếu, là lí do mà "bọn yếu kém" luôn đem ra để
bào chữa cho các hành động của mình. "Tôi thất bại rồi... thôi tôi bỏ cuộc"... "Tao
thất bại rồi mày..."..." Em thất bại rồi thầy"...
Sau đó "bọn nó" tự ngồi lại an ủi lẫn nhau và bắt đầu tìm cách bào chữa cho thất
bại của mình, lúc này vô thức sẽ ra tay: tự lừa dối bản thân. "Cộng đồng yếu kém
này" sẽ dùng các lí luận cao siêu để chứng mình rằng họ thất bại là hiển nhiên, vì
"ai cũng thất bại", họ cho rằng những vấn đề mà họ đang làm là cao siêu, là viễn
tưởng... là chỉ có "thánh" mới làm được... cho nên họ thất bại... và lúc này bọn nó
sẽ an ủi lẫn nhau bằng cách "nổ"...
Trái ngược lại, những con người đích thực dám nghĩ dám làm, tràn đầy sức sống
đại diện là Anthony Robbins (có dịp Doremon sẽ viết về con người này), họ không
bao giờ nói rằng "Tôi thất bại". Thay vào đó là thuật ngữ "kết quả", nếu kết quả
này là tốt thì lần sau ta tiếp tục áp dụng, nếu là xấu thì phân tích lí do vì sao và lần
sau đừng lặp lại hành động như thế.
Và cứ thế họ hành động liên tục để theo đuổi ước mơ của mình, nếu kết quả đạt
được không như mong muốn thì rút tỉa và tiếp tục cho tới khi thành công, thay vì
nản lòng bỏ cuộc và ngồi "nổ" với nhau
Doremon sẽ còn viết và giới thiệu cho các bạn vài cuốn sách nữa, nhưng điểm
chung giữa các cuốn sách và bài viết đều là: kêu gọi người đọc hãy đập đổ những
thứ ù lì, trơ cứng như đá đang tồn tại xung quanh ta, những quan niệm về an phận
thủ thường, những suy nghĩ về "kính trên nhường dưới". Tom Peters-một trong
những chuyên gia hàng đầu về mảng Management đã phát biểu: "Chúng ta đã qua
thế kỷ 21 rồi".
Vì qua thế kỷ 21 nên làm ơn hãy để những "tri thức của thế kỷ 20 trở về trước
được nằm trong viện bảo tàng". Hãy mang cuộc phiêu lưu vào đời bạn, hãy mang
niềm khoái cảm vào công việc hàng ngày của chúng ta, hãy mang sức sống vào
mỗi một ngày mà ta được tồn tại, vì "sống là để sống cho tốt, chứ không phải
sống là để chịu đựng"
Chương 4: Một đẳng cấp mới
Robert Anthony wrote, “How do I go about getting what I want? The answer to
that question is clearly in this amazing book by my dear friend, Dr. Joe.Vitale”
The Attractor Factor là tên gọi của một cuốn sách có đủ khả năng thay đổi cuộc đời
bạn mãi mãi nếu như bạn có thể hiểu được và biết cách áp dụng nó vào cuộc sống.
Thế nội dung của nó là gì? Doremon có thể diễn tả nó đơn giản bằng câu thành ngữ
"Nồi nào vung nấy", và bây giờ ta hãy phân tích xem sao
Joe Vitale wrote, "The spirit of life will deliver whatever you focus on"
Tất cả mọi thông tin bên ngoài mà chúng ta tiếp nhận đa phần là thuốc độc và
chúng ta lại không nhận ra, đó là những lời than phiền oán trách về cái gì đó, là
những câu mắng chửi giữa người này với người nọ, là các bài ca than thân trách
phận đã vang lên hàng bao thế kỷ, là các vụ tham nhũng, hối lộ, là những lời bàn
tán nói xấu lẫn nhau.
Những tin tức như thế này có đầy trên ti vi, báo chí cũng như các phương tiện
thông tin đại chúng. Thế nhưng có ai đó đã tự hỏi: Những thông tin này có tác
dụng gì và tại sao tôi phải tiếp nhận chúng? Có thể câu trả lời sẽ là: để chia sẽ
nỗi đau, để cảm thông với đồng loại, để thể hiện tình yêu thương giữa con người,
nhưng cũng có thể là để thoả mãn tính tò mò của ai đấy...
Thế nhưng vấn đề không phải là ở chỗ đó, mà là ở chỗ này: Tự nhiên sẽ ban tặng
cho ta những gì mà ta suy nghĩ về nó. Nếu bạn luôn nghĩ tới đói nghèo, bạn sẽ
tiếp tục nghèo, nếu bạn vẫn cứ than thân trách phận thì bạn sẽ mãi mãi than thân
trách phận. Nếu bạn chỉ biết suy nghĩ tiêu cực thì suốt cuộc đời bạn sẽ mãi mãi tiêu
cực.
Những điều này nói lên cái gì? Nếu bạn nghĩ rằng mình dốt thì bạn sẽ tiếp tục dốt.
Nếu bạn cho rằng mình thất bại thì bạn sẽ tiếp tục thất bại... Đây là quy luật của tự
nhiên mà chúng ta đừng nên xem thường nếu như bạn không muốn đời mình trở
nên bi thảm
Khởi động The Attractor Factor
Thông qua vài lời ngắn ngủi nhưng có thể các bạn đã nhận ra phần nào ẩn ý của
cuốn sách-Mỗi 1 chúng ta là 1 mảnh nam châm, cho nên hãy cẩn thận với những gì
mà mình "kéo về". Bạn muốn kéo về bên mình cái gì thì hãy nghĩ tới cái đó, và đây
là bước đầu tiên để ta thay đổi cuộc đời bằng cách thay đổi đối tượng mà ta "kéo
về phía mình"
Joe Vitale wrote, "The people closest to you will hold you down or help you up"
Có thể đây là 1 sự thật tàn nhẫn, nhưng hãy cẩn thận, đó là hãy cách xa những cái
tiêu cực, từ tin tức cho tới con người. Nếu bạn cảm thấy chán đời, không có lí
tưởng thì hãy xem lại hàng ngày ta đọc cái gì, ta tiếp xúc với ai? Và hãy học tập
cách mà Joe Vitale đã làm "Ông ta luôn tránh xa những kẻ hèn yếu, những con
người chỉ biết than thân trách phận, những kẻ sống không lí tưởng..."
Nếu xung quanh chúng ta có tồn tại những con người "tệ hại" đến mức độ này, thì
bạn chỉ có 2 con đường: sống chung với họ để rồi tồn tại ở tầng đáy như họ, hoặc
cách xa họ ra để vươn lên một tầm cao mới. Rất có thể người đọc sẽ rất "bức xúc"
với các lí luận như thế này, nhưng mong các bạn hãy thông cảm, Doremon chỉ có
thể tôn trọng các bạn ở mức độ là thông báo về "sự nguy hiểm của bài viết", và vấn
đề còn lại là Doremon chỉ biết viết đúng sự thật của cuốn sách và Doremon cũng
đồng ý
Bạn chỉ có thể giỏi khi bạn sống chung với người giỏi-đừng khinh thường vấn đề
môi trường xã hội-bạn có đủ khả năng để đạp đổ Thuyết tiến hoá của Charles
Darwin hay không?
Thuyết tiến hoá và mối tương quan giữa địa vị xã hội với tính cách
con người
Hầu như tất cả học thuyết Xã Hội học đều có chung một trái tim-Thuyết tiến hoá
của Charles Darwin
Học thuyết này nói rằng: mọi sinh vật muốn tồn tại thì nó phải thích nghi với môi
trường Cũng cùng một con vật, nhưng tuỳ vào điều kiện lịch sử và điều kiện quốc gia mà
nó là khác nhau, như con gà của thế kỷ 21 sẽ khác 20, gà Việt Nam sẽ khác với gà
của Châu Âu... Và nguyên nhân của sự khác biệt này chính là MÔI TRƯỜNG
Tương tự cho con người nhưng yếu tố môi trường ở đây không đơn thuần chỉ là
môi trường tự nhiên mà nó còn là môi trường xã hội. Nếu bạn suốt ngày chỉ vùi
đầu vào các tin tức cũng như những con người tiêu cực thì bạn sẽ "thích nghi" với
môi trường tiêu cực này và trái ngược lại.
Do vậy hãy lựa chọn cho mình một môi trường tốt nhất, và nếu bạn không đủ can
đảm để thoát khỏi các mối quan hệ với những người "bệnh" thì hậu quả bạn tự
gánh chịu. Y học chỉ có thể chữa các căn bệnh về vật lí, còn bệnh về "tinh thần" thì
có lẽ y học cũng bó tay.
Nếu bạn chán sống, không có mục tiêu... thì không có một tiệm thuốc nào có thể
chữa được điều này ngoại trừ bạn phải tự thân vận động bằng cách tránh xa những
kẻ rên rĩ, ca thán... và tiếp xúc với những con người đầy sức sống
Ta quay lại một tí về vấn đề địa vị xã hội với tính cách con người-cái này hay.
Chúng ta đều biết Sư Tử là chúa tể sơn lâm nhưng mấy ai chịu đào sâu hiểu kỹ về
vấn đề này để tìm ra các qui luật xã hội tương ứng.
Tại sao ông A là giám đốc mà thằng B lại là công nhân, và cô C thì là đầu bếp chứ
không như chị D được làm thư ký. Cái đầu tiên dễ thấy nhất đó là do ông A giỏi,
biết cách thu xếp công việc, nói năng lịch sự... còn thằng B thì dở, học hành không
tới đâu, nói năng lỗ mãng...
Nhưng đây chỉ là một mặt của vấn đề: Địa vị xã hội <-> Tính cách con người. Và ít
ai chịu nhìn thấu vấn đề còn lại, đó là tính cách con người cũng góp phần qui định
địa vị xã hội của họ. Giữa hai mặt này có tác động tương hỗ lẫn nhau, cái này lên
thì cái kia lên và ngược lại.
Có nghĩa là Địa Vị xã hội càng cao thì Tính Cách của người đó càng chững chạc-
tính cách này tương xứng với địa vị xã hội của họ (Doremon không bàn đến các
trường hợp cá biệt nhé).
Thế ta học được cái gì từ quy luật này? Đó là ta có thể cải thiện tích cách, cách tư
duy, cách ăn nói, cách viết văn, cách ứng xử... để rồi từ đó kéo theo địa vị xã hội
của ta lên cao. Con sư tử là trùm vì nó có móng có vuốt, có cái oai dũng của 1 ông
vua.
Cho nên thay vì ngồi đây than thân trách phận, chạy chọt chỗ này chỗ kia, nản lòng
vì thực tế phủ phàng... thì cách tốt nhất và khoa học nhất là hãy cải thiện tích cách,
trí tuệ rồi đến 1 lúc nào đó "lượng cũ và chất cũ" đã chuyển sang "lượng mới và
chất mới" thì bạn sẽ có "cái ghế" tương ứng với tính cách và học thức của mình
Sức mạnh của The Attractor Factor
Joe Vitale wrote, "The point is this: To achieve goals you’ve never achieve before,
you may need to rise in levels and participate with new people on a new playing
field"
Điều này có nghĩa là nếu bạn muốn thay đổi cuộc đời hiện có của mình thì hãy
thay đổi "khu vực cũ", đó là muốn vươn lên đến tầng nào của xã hội thì hãy học
hỏi và tiếp xúc với tri thức cũng như con người ở tầng đó.
Mỗi một tầng của xã hội luôn có tri thức và tính cách tương ứng với nó, nếu bạn là
người buôn bán sỉ lẻ thì bạn có thể trưng bày cửa hàng một cách bừa bộn, ăn nói
thô lỗ... cũng không ai trách. Trái ngược lại nếu là một nhà hàng, thì chỉ cần nhân
viên vô lễ, đồ ăn bẩn thỉu thì có khi quán này phải dẹp trong vòng "vài nốt nhạc".
Nếu bạn lên tới tập đoàn thì phải có thư ký, thủ quỹ... Cho nên một lần nữa hãy chú
ý tới chiếc chìa khoá vàng: Môi trường xã hội
Hãy cẩn thận với những người mà ta tiếp xúc, những thông tin mà ta tiếp thu.
Chính những điều này quyết định rất lớn trong việc bạn có thành công hay không
và sống tốt hay thê thảm. Cho nên các bạn có chú ý rằng Doremon không bao giờ
viết những bài tiêu cực cho các bạn đọc, những lời than oán, vì những thứ đó chỉ
khiến cho chúng ta càng tệ hại thêm.
William Walker Atkinson wrote, " You don’t know what Desire is. I tell you if a
man wants a thing as much as the prisoner wants freedom, or as much as a strongly
vital man wants life, then that man will be able to sweep away obstacles and
impediments apparently immovable. The key to attainment is Desire, Confidence,
and Will. This key will open many doors. ”
Các bậc tiền bối đi trước cũng có nói, chỉ cần bạn có niềm đam mê, sự kiên trì và
lòng tự tin thì bạn sẽ mở được mọi cánh cửa trong cuộc sống. Trong ba yếu tố này
thì niềm đam mê là xuất phát điểm, bạn đam mê rồi thì bạn mới kiên trì được, và
sau khi đã kiên trì học tập trong thời gian nhất định thì bạn sẽ đạt được 1 tài năng
nào đó lúc này sự tự tin mới xuất hiện.
Do vậy bằng cách nào đó hãy thổi bùng lên niềm đam mê trong việc học Tiếng
Anh nói riêng và cuộc sống nói chung, hãy thắp lên ngọn lửa nhiệt thành của cuộc
sống. Muốn làm điều này thì hãy ước mơ đi, hãy dám ươc mơ, sau đó niềm đam
mê sẽ tới khi ước mơ đã được xác định. Và tiếp theo đó là ta sẽ mở được mọi cánh
cửa, vấn đề còn lại là thời gian
Để ước mơ xuất hiện, thì ta phải dám nghĩ, dám làm, dám tạo ra sự khác biệt, dám
đạp đổ cái cũ và xây dựng cái mới.... Muốn làm điều này thì cái đầu tiên là phải
cách xa các thông tin cũng như con người tiêu cực, hèn yếu...
Hãy tiếp xúc nhiều với những con người đầy sức sống và có lý tưởng để rồi "The
Attractor Factor" sẽ được khỏi động, ước mơ của họ sẽ truyền sang ta, sức sống
của họ sẽ lan toả vào thân thể của ta để rồi lúc này ta đã bước sang một đẳng
cấp mới: Thế giới của những con người đội đá vá trời
Chương 5: Vươn ra thế giới
THE OBSTACLES YOU FACE ARE MENTAL BARRIERS THAT
CAN BE BROKEN BY ADOPTING A MORE POSITIVE APPROACH
Hôm nay bỗng nhiên ta lại muốn viết một cái gì đó để giữ lại cảm xúc này, để giải
toả bớt sự hưng phấn đang dâng trào trong cơ thể- ta đã thức tĩnh sau một giấc ngủ
dài mê mệt. Ta đã đến được với thế giới của những con người mà ta hằng khao
khát, ta đã cảm nhận được hơi thở của họ, ta đã nghe được âm thanh của họ, ta đã
hoà mình vào suy nghĩ của họ cũng như họ đã hoà mình vào suy nghĩ của ta
Vào một ngày nào đó có một chàng trai trẻ đã bỏ học giữa chừng ở lớp 12, đã nếm
trải không biết bao nhiêu gian khổ từ chăn trâu, chăn bò ở nông trại, cho đến rữa
chén rữa bát ở nhà hàng, sau đó đến đi bán báo phát tờ rơi.
Thế nhưng trong con người này lại tràn đầy 1 sự phẫn uất về cuộc đời, tại sao trên
đời lại bất công đến như thế, tại sao có những người tiền bọc đầy túi, và có người
phải tiết kiệm từng đồng từng xu? Tại sao có những người lại nhàn rỗi đi đây đi đó,
trong khi có những người làm cả đời vẫn không một đồng dính túi?
Chàng trai trẻ này hận cuộc đời và chỉ biết oán trách cho số phận bản thân, thế
nhưng cậu ta không bỏ cuộc, cuộc ta muốn làm việc thật nhiều để được đổi đời...
Và vào cái tuổi khoảng 25, xin được một chân bán hàng trong 1 công ty nhỏ. Dù đã
cố gắng chăm chỉ làm việc thế nhưng lượng hàng bán ra cũng không bao nhiêu,
cậu ta tức giận, và đã không kiềm nén được những giọt nước mắt lăn xuống. Cậu ta
liền đi tìm người bán hàng giỏi nhất trong công ty để tâm sự, cậu ta kể về cuộc đời
của mình và mong muốn người này có thể cho cậu ta 1 câu trả lời thoả đáng
"Tôi bán hàng nhiều hơn cậu trong khi thời gian bán hàng của tôi ít hơn cậu, cái
khác biệt ở đây là do tôi đã được đào tạo 1 khoá về bán hàng và nếu chỉ cần cậu
làm theo những gì mà tôi đã chỉ, thì cậu cũng có thể bán được nhiều hàng như tôi"
Ba tháng kể từ ngày đó trôi qua, cậu thanh niên này đã nhận ra 1 điều: chỉ cần bạn
làm theo những gì người khác đã làm thì bạn sẽ có kết quả như họ. Và chàng thanh
niên này chính là Brian Tracy-một triệu phú của Mỹ đi lên từ 2 bàn tay trắng bỏ
học ở lớp 12, hiện là 1 trong những người được kính trọng nhất trong lĩnh vực
Motivation, ông ta đã đào tạo cho hơn 500 CEO trên toàn thế giới, và công ty cũng
như những cuốn sách mà ông ta viết ra đã có mặt trên 20 thứ tiếng và có trụ sở trên
toàn cầu.
Thế lí do tại vì sao? Bởi vì Brian Tracy đã phát hiện ra 1 bí mật, 1 bí mật khiến cho
những người bỏ học giữa chừng, cũng như không có lấy 1 xu vẫn có thể thành
công như thường: THUẬN THEO TỰ NHIÊN-chỉ cần bạn làm theo những gì mà
các nhân vật thành công, tỉ phú, thiên tài... đã làm thì bạn sẽ có được kết quả như
họ, cho dù bạn có ở thời đại nào, xuất thân như thế nào, làm trong ngành nghề nào,
giàu nghèo như thế nào... bởi vì tự nhiên là trung lập, tự nhiên chỉ có nhiệm vụ là
làm nảy mầm hạt giống mà bạn đã gieo
What kind of world do you see?
Robert Kiyosaki cũng là 1 trong các triệu phú đi lên từ 2 bàn tay trắng, là tác giả
của bộ sách nổi tiếng Rich Dad Poor Dad, ông ta cũng như bao người đi trước đã
đào sâu về vấn đề này.
Theo những gì mà ông ta viết ra thì Kiyosaki có 2 người cha, 1 người ông ta gọi là
Poor Dad-là cha thật, 1 người ông ta gọi là Rich Dad-cha của người bạn và là
người đã giáo dục cho Kiyosaki. Ông ta nói rằng việc bạn là ai giàu hay nghèo,
thành công hay thất bại... đều phụ thuộc vào góc nhìn về cuộc đời của người đó
Ông ta lấy ví dụ:
Poor Dad: Đồng tiền là tội lỗi
Rich Dad: Thiếu tiền mới là tội lỗi
Poor Dad: Tôi không thể nào có được thứ tôi muốn
Rich Dad: Làm cách nào để có được thứ tôi muốn
Poor Dad: Con ráng học cho giỏi để sau này xin được việc làm trong công ty A
Rich Dad: Con ráng học cho giỏi để sau này mua được công ty A
Kết quả là 1 bên Poor Dad (cha thật) sau khi chết để lại cho Kiyosaki những món
nợ về tài chính, và lúc còn sống mẹ của Kiyosaki chết vì thiếu tiền để chữa bệnh.
Còn Rich Dad (cha của người bạn) sau khi chết để lại cho con ông ta một tài sản
kết xù và một nhận thức chín chắn về tiền bạn
Ngay từ lúc 9 tuổi thì Kiyosaki đã theo Rich Dad học về tài chính, và Rich Dad
luôn gọi Kiyosaki ngồi cạnh ông ta trong những lúc ông ta phỏng vấn các công
nhân xin việc làm.
Sau 6 năm như thế, một hôm Kiyosaki nói với Rich Dad rằng có phải ông ta đang
hành hạ Kiyosaki bằng cách cho Kiyosaki chứng kiến những gương mặt đau khổ
của các công nhân, những người thiếu tiền phải tìm tới công ty của Rich Dad để
xin việc làm.
Rich Dad nói rằng, cái mà ông ta muốn Kiyosaki thấy được đó là góc nhìn của
những người thất bại, những người thiếu tiền về cuộc đời, và hầu như những người
này đều có cùng chung 1 đặc điểm, từ cách ăn nói, suy nghĩ, hành động đều na ná
như nhau
Sau đó Rich dad nói với Kiyosaki rằng: "What kind of world do you see?"
Kiyosaki hiện nay đã thành triệu phú và về hưu ở tuổi 43 với số tiền xài mấy đời
cũng chưa hết, và ông ta có câu nói rất nổi tiếng: "Chỉ cần thông qua lời nói và
những gì bạn viết ra thì tôi có thể nhìn thấu được tâm hồn của bạn". Có rất nhiều
góc nhìn về thế giới khiến người ta luôn thất bại và nghèo khổ, một trong số đó là
họ hay rên rĩ và tiêu cực
Qui luật Nguyên nhân và Kết quả
Phạm trù Nguyên nhân và Kết quả là 2 phạm trù được nghiên cứu từ rất sớm trong
lĩnh sử nhân loại, bởi vì Qui luật nhân-quả là qui luật cơ bản nhất của tự nhiên
Nguyên nhân là phạm trù triết học dùng để chỉ sự tác động lẫn nhau giữa các mặt
trong 1 sự vật, hoặc giữa các sự vật với nhau và nó gây ra 1 số biến đổi nhất định
Kết quả là phạm trù triết học dùng để chỉ những biến đổi xuất hiện do sự tác động
lẫn nhau giữa các mặt trong cùng 1 sự vật hoặc giữa các sự vật với nhau
Mặc dù chỉ mấy từ đơn giản nhưng nó hàm chứa biết bao nhiêu thứ: mỗi một kết
quả tất yếu đều do các nguyên nhân nhất định gây ra và các nguyên nhân
nhất định nào đó cũng sẽ gây ra những kết quả tất yếu
Nguyên nhân-kết quả, nguyên nhân-kết quả... Tất cả những gì mà chúng ta đạt
được ngày hôm nay đều là kết quả của những hành động mà chúng ta đã làm trong
quá khứ. Cụ thể hơn nữa, tất cả những gì mà bạn đạt được, giàu nghèo, thành công,
thất bại, hạnh phúc, đau khổ đều là kết quả của những thứ sau: suy nghĩ, cảm xúc,
cách hành động, cách ăn nói, góc nhìn về cuộc đời, cách tư duy...
Thế tại vì sao người ta vẫn cứ muốn nghèo, vẫn cứ muốn đau khổ và vẫn cứ muốn
thất bại? Có lẽ đây là 1 điều khó hiểu
Albert Einstein cũng có những câu nói rất nổi tiếng về vấn đề này: "Nếu bạn lập lại
hai lần cùng một hành động như nhau, nhưng lại mong đợi hai kết quả khác
nhau là hoàn toàn điên rồ"
Vâng, thật sự là điên rồ nếu người ta muốn sống hạnh phúc, muốn đạt được thành
công nhưng vẫn cứ bám níu lấy những quan niệm, những suy nghĩ, cách ăn nói...
khiến họ bị thất bại và đau khổ...
Riêng bản thân ta, ta chọn góc nhìn của những người hạnh phúc, ta chọn cách suy
nghĩ của họ, ta chọn cách tư duy của họ, ta chọn cách ứng xử của họ trước các sự
kiện, và để giờ đây ta đã đến gần được với họ
Nếu bạn gieo xuống đất 1 hạt ớt, tự nhiên sẽ làm nảy mầm ở nơi đó 1 cây ớt
Nếu bạn gieo xuống đất 1 hạt ngô, tự nhiên sẽ làm nảy mầm ở nơi đó 1 cây ngô
Nếu bạn chịu suy nghĩ, ứng xử, làm việc như những người thành công, thiên tài, tỉ
phú đã làm thì bạn cũng sẽ thành công như họ. Ai nói điều này? Qui luật Nguyên
nhân-Kết quả nói, hay như nhà Phật: Gieo nhân nào gặt quả đó
Thế những người thành công họ đã làm cái gì, họ tư duy như thế nào, họ nhìn đời
như thế nào?
Chương 6: Phá vỡ giới hạn
IT IS OUR DUTY AS MEN AND WOMEN TO PROCEED AS THOUGH THE LIMITS TO OUR ABILITIES DO NO EXIST
Vào năm 1990, khi thị trường bất động sản ở Mỹ đang xảy ra những biến động bất
thường, có một người đàn ông, một người đang trải qua 1 áp lực tưởng chừng có
thể làm nổ tung bất cứ 1 khối óc nào-975 triệu USD sẽ không cánh mà bay nếu ông
ta thất bại...
Sau một giấc ngủ dài sảng khoái, ông ta trầm ngâm trong căn phòng vắng vẻ, ông
ta tiến lại trước tấm gương soi, 3 từ đã in lên trên mặt kính "Never give up!"...
Xuất hiện trong bộ trang phục lịch thiệp, 1 lời nói vang lên trước mặt các cộng sự
và những người dưới quyền: "Focus on the solution, not the problem!"-Mệnh
lệnh đã được ban ra, hành động đã được thực thi, kết quả cũng đã xuất hiện... ông
ta là ai?
Comfort Zone
Ta cũng đang ngồi một mình, nghiền ngẫm về bài viết "There is No Failure, Only
Learning Experience" mà AJ Hoge lấy từ website LifeCoachesBlog.com. Cũng
như bao nhiêu con người đi trước, ta tự hỏi rằng: "Nếu cuộc đời này chỉ có thất bại
mà không có việc học hỏi từ những thất bại, thì nó sẽ như thế nào?"
Người ta luôn rón rén trong từng cử chỉ, luôn cẩn thận trong từng hành động, và họ
sẽ phát cuồng lên nếu biết rằng mình đã thất bại. Họ sống trọn cuộc đời này bằng
cách nhút nhát và lo sợ, bằng cách chịu đựng và nghe lời, như thể họ sẽ bị nghiền
nát ra thành từng mảnh nhỏ, nếu như họ bị kết án: "Anh đã sai lầm, Chị đã thất bại,
Cậu bị cách chức, Cô bị đuổi việc".
Người ta được giáo dục rằng: cắp sách tới trường, học hành chăm chỉ, đạt được
điểm cao, có được tấm bằng, xin được việc làm, tới tháng lãnh lương... và chờ tới
ngày được chết. Một sự tiến hoá đầy nhạt nhẽo và buồn tẻ, khiến cho Người Mẹ Tự
Nhiên cũng sẽ đau lòng và rên rĩ cho cuộc đời thống khổ của những đứa con. Sẽ
không có gì mới mẻ được tạo ra, sẽ không xuất hiện những vị anh hùng, sẽ không
xuất hiện những quyết định táo bạo, sẽ không có những thành công vang dội... Và
đương nhiên sẽ không có cuộc sống
Trái ngược lại, nếu người ta đặt câu hỏi rằng: "Cuộc sống sẽ như thế nào nếu bạn
chịu chấp nhận quan niệm: There is No Failure, Only Learning Experience?"
Có 2 đứa trẻ cùng học lái xe đạp. Một đứa bị ngã vài lần thì liền bật khóc, nó rên rĩ
và chấp nhận đầu hàng bằng cách từ bỏ ước mơ học lái xe đạp. Đứa còn lại, sau khi
bị ngã thì dù thấy đau, nhưng nó đứng dậy và tự hào rằng:" Cái lần cuối cùng mà
nó ngã, thì ít ra nó cũng giữ được thăng bằng trong vòng vài giây".
Cái khác biệt chính là ở chỗ đó, cái quyết định ai sẽ thành công và ai là người thất
bại cũng ở chỗ đó, đó là sự khác biệt về góc nhìn, bỗng nhiên lúc này ta lại nhớ tới
câu nói của Rich Dad với Kiyosaki: " What kind of world do you see?"
........................
Comfort Zone có thể hiểu nôm na, đó là vùng không gian, là lĩnh vực, là thói
quen.. mà chủ thể cảm thấy thoải mái và dễ chịu. Hàng ngày bạn thích làm cái gì,
hoạt động trong lĩnh vực nào, giao tiếp trong môi trường xã hội nào... thì đó là
Comfort Zone của bạn.
Cái quan trọng ở đây là kết luận của Tâm lý học và Xã hội học: Tương ứng với
mỗi 1 con người là mỗi 1 địa vị xã hội là mỗi 1 Comfort Zone . Điều này cũng có
nghĩa là: nếu một con người muốn thay đổi những kết quả mà họ đạt được thì
họ bắt buộc phải thay đổi Comfort Zone
Để thay đổi Comfort Zone thì cũng chỉ có một con đường duy nhất: học những tri
thức mà mình chưa bao giờ học, tập luyện các kỹ xảo mà mình chưa bao giờ có,
giao tiếp trong môi trường xã hội mà mình chưa bao giờ đến... Nếu bạn không làm
được điều này thì đồng nghĩa với việc: kết quả bạn thu được cũng không hề thay
đổi.
Quy luật của sự phát triển
Sự phát triển là một phạm trù triết học dùng để chỉ quá trình vận động phát triển từ
thấp lên cao, từ đơn giản đến phức tạp, từ kém hoàn thiện cho đến hoàn thiện hơn
của sự vật.
Cái mấu chốt trong quy luật này là ở chỗ: Sự phát triển không diễn ra theo con
đường thẳng tắp từ dưới lên trên như phần lớn người ta luôn quan niệm, mà nó
phát triển theo con đường "xoáy ốc".
Sự phát triển theo con đường "xoáy ốc" ở đây, có thể hiểu nôm na đó là " 2 bước
tiến và 1 bước lùi ".
Có một nhà báo trẻ khi phỏng vấn Thomas J. Watson-người sáng lập ra IBM,
"Làm cách nào để ông có thể thành công nhanh như vậy?". Watson đáp lại với 1
câu nói cực kì nổi tiếng: “If you want to be successful faster, you must double your
rate of failure. Success lies on the far side of failure.”
Cho nên thật sự là điên rồ nếu như người ta muốn thành công nhưng lại không dám
đối đầu với khó khăn và thất bại. Ta tự hỏi lí do tại vì sao, vì sao người ta cứ luôn
né tránh khó khăn như một căn bệnh dịch, tại sao người ta lại lo sợ thất bại, nhưng
lại mong muốn được tiến lên?
Có lẽ họ cho rằng mình là một thứ gì đó cao hơn tự nhiên, có quyền vượt ra khỏi
mọi sự kiểm soát của các quy luật tự nhiên, nhưng họ quên mất 1 điều rằng, họ
cũng chỉ là 1 thành phần của tự nhiên, chịu sự chi phối của các quy luật như sinh,
lão, bệnh, tử
Quy luật phát triển theo đường "xoáy ốc" cũng thông báo với mọi người rằng,
muốn phát triển đi lên thì chỉ có 1 cách duy nhất: mở rộng Comfort Zone. Muốn
mở rộng được Comfort Zone thì như đứa bé tập lái xe đạp, phải có vấp ngã, phải
có khó khăn... thì mới chinh phục được những thứ mà trước giờ ta chưa chinh phục
được. Khi đã hoàn tất việc lái xe đạp, thì đứa bé này đã đạt được 1 thành tựu nhất
định, nếu muốn phát triển hơn nữa thì nó lại phải tiếp tục mở rộng Comfort Zone
bằng cách học lái xe máy, máy bay, tàu thuỷ...
Tôi có một ước mơ
"Tôi không muốn trở thành 1 người công nhân, làm việc đầu tắt mặt tối cho tới
suốt đời. Tôi không muốn 1 cuộc đời phải dành dụm từng đồng, từng xu để rồi tới
lúc chết để lại cho con cái của tôi những món nợ. Tôi không muốn như cha mẹ tôi
phải lao động từ ngày này cho tới ngày khác mà không có lấy một ngày nghỉ ngơi.
Tôi không muốn con cái của tôi, sẽ như tôi bây giờ chịu nỗi thèm khát về những
thứ mình muốn ăn, những bộ đồ mình muốn mặc nhưng lại không đủ tiền vì nhà
tôi nghèo...
Tôi muốn cha mẹ của tôi sẽ tới dự trận đấu bóng mà tôi tham gia, nhưng họ lại mắc
bận vì làm việc. Tôi muốn được đi đến khắp nơi trên thế giới, thay vì suốt đời làm
việc để rồi chết ở một nơi. Tôi muốn được tự do để làm những điều tôi thích, thay
vì làm những điều mà người ta thích. Tôi muốn có nhiều tiền để giúp đỡ những
người đang mòn mỏi chờ đợi sự cứu trợ..."
Đây là ước mơ của Kiyosaki, và ông ta nói rằng, một trong các yếu tố mấu chốt
quyết định bạn có thành công hay không là: bạn phải có ước mơ hay lí do đủ lớn
để có thể bẻ gãy mọi khó khăn trên đường đi.
Theo quy luật của sự phát triển thì khó khăn luôn xuất hiện, hơn nữa nó là 1 điều
hoàn toàn cần thiết nếu bạn muốn tiến lên. Không có khó khăn, không có thất bại
thì sẽ không có sự phát triển. Ước mơ càng lớn thì khó khăn sẽ ập tới càng nhiều
Một lần nữa, lại một câu nói bất hủ của Thomas J. Watson, khi người dưới quyền
của ông ta đã phá sản 1 dự án hơn 10 triệu USD.
Ông này nói : "Tôi biết rằng ông sẽ đuổi việc tôi vì số tiền thua lỗ, tôi thành thật
xin lỗi và xin được rời khỏi công ty"
Thomas J. Watson: "Anh đùa với tôi đấy à, tôi đã tốn 10 triệu USD để dạy cho anh
một bài học về kinh doanh, bây giờ hãy nói cho tôi biết về ý tưởng kinh doanh mới
của anh đi nào"
Giữa những người thành công và thất bại là hai góc nhìn về thế giới hoàn toàn đối
lập. Một bên rụt rè lo sợ và tránh xa khó khăn, thất bại càng sớm càng tốt. Bên còn
lại thì đối diện và giải quyết nó càng sớm càng tốt.
.......................
8h 30 p.m
Sau 3 h ngồi ghi lại những dòng hồi tưởng, tưởng chừng như đã bị đứt quãng bởi
tiếng động ồn ào xung quanh. Ta nhìn lại mình, ta tự hỏi: "Còn muốn tiếp tục đi
lên nữa hay không?"
..................
Bỗng nhiên lúc này ta lại nhớ tới người đàn ông đã ghi lên mặt kính 3 từ "Never
give up". Ông ta tên là Donald Trump, bạn của Kiyosaki và hiện là tỉ phú của Mỹ
với tài sản hơn 2 tỉ USD.
Khi được hỏi rằng: "Ông hãy miêu tả cuộc đời đầy sóng gió của mình trong 4 từ",
Donald Trump đáp: "Tôi sống hạnh phúc"
Donald Trump nói thêm, nếu cho ông ta 5 từ, ông ta sẽ nói: "Tôi sống rất hạnh
phúc"
................
Ta đã quyết định rằng mình sẽ tiếp tục đi lên, sẽ tiếp tục mở rộng Comfort Zone
bằng cách liên tục tiến tới các khó khăn và thách thức. Và một khi khó khăn đã
được xác định, thì ta cũng ghi lên bàn học của mình 3 từ: "Never give up!".
Ta ghi lời hứa này "Never give up" vào ý thức bằng cách suy nghĩ về nó 1 cách
chủ động, ta lặp đi lặp lại lời hứa này "Never give up", "Never give up", "Never
give up"... thật nhiều lần để nó chìm xuống tiềm thức, ta suy nghĩ về nó "Never
give up" một cách thật mãnh liệt để khởi động dậy phần vô thức.
Và giờ đây khi ta đối diện với khó khăn, tiềm thức sẽ đưa ra phản xạ "Never give
up", ý thức sẽ tính toán ra con đường để bẻ gãy khó khăn, vô thức sẽ trợ giúp bằng
cách đưa ra câu trả lời chính xác hơn nữa để khoan thủng lấy bức tường khó khăn
...................
Ta mở toang cửa sổ, ta mở rộng tâm hồn, ta đón chào khó khăn, ta tìm kiếm thách
thức, ta vứt bỏ sợ hãi, ta tiến tới thất bại, ta vượt qua thất bại, ta phá vỡ giới hạn...
Và để giờ đây 1 cuộc chiến đấu mới lại được bắt đầu
Chương 7: Làm ít được nhiều - Nguyên lý 20/80
IF YOU CANNOT DO GREAT THINGS YOURSELF, REMEMBE THAT YOU CAN DO SMALL THINGS
Theo các bạn, Nguyên lý này ứng dụng như thế nào để tiết kiệm cho các bạn 20, 30
năm hoặc hơn, trên con đường cuộc đời của mỗi người
Thứ nhất để bạn đọc khỏi hiểu lầm, con số 20/80 là con số mang tính chất tượng
trưng, còn thực tế thì nó phụ thuộc vào từng lĩnh vực, từng môn học... Nhưng cái
quý giá của nó là đây: Trong tổng số các phần tử thì luôn tồn tại những phần tử
quan trọng hơn các phần tử khác nhiều lần
Trong 24h/ ngày của bạn, sẽ có 20% lượng giờ, cụ thể là 4.8 h lại đóng góp tới
80% hiệu suất trong ngày của bạn
Nếu 1 ngày bạn chia hành động của mình thành 10 phần, thì luôn có 2 hành động
quan trọng hơn các hành động khác tới 4 lần
Trong tổng số khách hàng của công ty, luôn tồn tại 20% khách hàng quan trọng
nhất...
Các bạn đã thấy được gì chưa?
Doremon lấy ví dụ để các bạn thấy
Richard Koch-tác giả của cuốn sách 20/80, ông ta kể rằng: trong thời gian ông ta
được Giáo sư dạy cho mình nguyên lý này, thì ông ta cùng với Giáo sư đã nghiên
cứu lại tất cả các bài kiểm tra và họ phát hiện ra được rằng: 80% điểm số trên bài
kiểm tra chỉ nằm ở 20 % lượng kiến thức của toàn bộ khoá học. Cho nên Richard
Koch ông ta luôn tìm ra 20% quan trọng nhất của khoá học và học thuộc nó, kết
quả ông ta luôn đạt được điểm cao mặc dù học rất ít kiến thức. Bù lại các bạn đồng
môn học cho hết khoá học nhưng điểm vẫn cứ thấp
Các bạn đã thấy được gì chưa? Làm ít được nhiều, học ít hiểu nhiều là mấu chốt
của Nguyên Lý 20/80
Doremon lại lấy thêm ví dụ nữa
Brian Tracy, ông ta cũng đã ứng dụng Nguyên Lý này vào cuộc sống, ông ta nói
rằng: giá trị của toàn bộ cuốn sách, chỉ nằm ở 1 phần nhỏ trong tổng thể cuốn sách,
cho nên cách giải quyết là đây.
Ông ta giới thiệu trong cuốn sách của ông ta rằng, nơi ông ta sống (Mỹ) có các câu
lạc bộ mà những người đầy học thức và tiền như Brian Tracy, cái mà họ thiếu là
thời gian đọc sách, cho nên họ đã bỏ tiền ra thuê các giáo sư chuyên về lĩnh vực
mà họ Nghiên cứu-Kinh tế Học bỏ thời gian ra đọc các cuốn sách mà họ cung cấp,
sau đó các vị giáo sư này sẽ tóm tắt những cuốn sách dày vài trăm trang thành vài
chục trang, và nhiệm vụ của Brian Tracy cùng với những người bạn là đọc vài
chục trang nhưng chứa đựng toàn bộ tinh hoa của cuốn sách thay vì bỏ thời gian để
đọc vài trăm trang
Các bạn đã thấy gì chưa?
Theo báo cáo số liệu về Kinh tế thì
10% lượng người lại sở hữa tới 90% tài sản trên toàn cầu, và chiếm tới 90% quyền
lực cũng như tầm ảnh hưởng trên toàn cầu
90% lượng người còn lại chỉ chiếm 10% tài sản cũng như quyền lực trên toàn cầu
Và theo các công trình Tâm Lý Học mà Doremon có trong tay thì
10% dân số chiếm 90% tài sản học các môn học, có cách tư duy, góc nhìn cuộc đời
hoàn toàn khác với nhóm 90% dân số nhưng lại sở hữu chỉ có 10% tài sản của
nhân loại
Các bạn đã thấy gì chưa?
Cũng cùng làm 1 ngày 8h nhưng lương công nhân hoàn toàn khác với lương
trưởng phòng, lương trưởng phòng hoàn toàn khác với lương giám đốc
Cũng cùng là giám đốc, nhưng giám đốc của công ty nhỏ lương hoàn toàn khác với
giám đốc của công ty đồ sộ
Các bạn đã thấy được gì chưa?
Tại sao ở độ tuổi còn rất trẻ nhưng Mark Zuckerberg-Ông chủ Facebook đã thành
tỉ phú trong khi chúng ta lại không có lấy 1 xu
Tim Ferriss-tác giả của cuốn "The Four Hour Work Week" đã miêu tả cuộc sống
đầy sung sướng và thú vị của ông ta, trong khi ông ta làm việc rất ít, thế tiền từ đâu
mà ra? Câu trả lời vẫn là ở đây: Nguyên lý 20/80
Doremon có thể tóm tắt thế này:
-Có những môn học quan trọng hơn môn học khác nhiều lần
-Có những cách kiếm tiền nhanh hơn các cách kiếm tiền khác nhiều lần
-Có những kĩ xảo quan trọng hơn các kĩ xảo khác nhiều lần
-Có những hành động quan trọng hơn các hành động khác nhiều lần
Thế câu hỏi là ở đây: Tại sao các bạn lại đày đoạ bản thân mình bằng cách học
những môn học ít giá trị, làm những hành động ít giá trị, kiếm tiền theo cách
lâu nhất...
Doremon chỉ muốn giúp đỡ bạn đọc, để các bạn cải thiện tốc độ của mình, ngoài ra
không hề có ý gì khác, đó là các bạn có quyền tự do của mình, nhưng Doremon chỉ
muốn hỏi các bạn cái này:
1. Tại sao ta lại phải lao động mệt nhọc cả đời để rồi vẫn không đủ sống?
2. Tại sao ta phải học một cách cực khổ cả ngày lẫn đêm nhưng vẫn không hơn
được ai?
3. Tại sao ta lại luyện tập các kĩ xảo vốn dĩ chẳng để làm gì?
4. Tại sao ta lại đầu tư thời gian vào những hành động vô giá trị?
Đây chỉ là những mẩu mảnh cực kì nhỏ mà Doremon đang cất giữ trong mình về
Nguyên Lý 20/80. Thế nhưng nếu các bạn biết cách ứng dụng thì cũng đủ nâng
hiệu suất của bạn bạn lên tới vài chục lần
Hãy nhớ lại ví dụ về Brian Tracy. Thay vì bỏ thời gian 1 tháng để đọc 10 cuốn
sách, thì như Brian Tracy thuê các vị giáo sư về để họ tóm tắt 10 cuốn này thành 1
cuốn duy nhất, có nghĩa là Brian Tracy chỉ cần đọc 1 cuốn, nhưng lại thu được
lượng kiến thức của 10 cuốn trong vòng khoảng 3 ngày thay vì 1 tháng
Chương 8: Tương lai phía trước
SOMETIMES ONE PAYS THE MOST FOR THE THINGS ONE GETS FOR NOTHING
Một vũng lầy
Ngày xưa Robert Kiyosaki cũng ở cái tuổi của ta bây giờ-khoảng 26, ông ta liền từ
bỏ công ăn việc làm hiện tại để tình nguyện làm một tên bán hàng-một cái nghề mà
ở giai đoạn đó xã hội Mỹ xem là bần tiện. Cha của ông ta đã thất vọng cho đứa
con, mẹ của ông ta thì khóc đến ngất xỉu, và đến bản thân của Kiyosaki cũng
không biết rằng mình có bị điên hay không.
Ông ta cũng dằn vặt, đau khổ, từ bỏ một chức vụ cao, tiền lương hậu hĩnh chỉ để đi
làm tên bán hàng. Riêng Rich Dad khi biết sự thật này, ông ta đã cười rất to, ông ta
nói rằng: "Kiyosaki đã không làm mình thất vọng... cậu đã trưởng thành thực sự rồi
đấy"
Một sự điên rồ và những kẻ điên rồ như thế có thể làm cho hàng đống kẻ phát điên
lên. Từ bỏ sự nghiệp hiện tại để đi làm tên bán hàng thì được gì? Ta muốn đào sâu
vào sự thật này, ta muốn biết...
Ta đã biết, ta đã đi theo con đường điên rồ này có lẽ cũng hơn 3 năm rồi. Không có
người thầy, người cha, người bạn nào hướng dẫn... ta mò mẫm một mình để đi lại
con đường này. Và ngay chính ngày hôm nay ta mới cảm nhận hết sự đau khổ cũng
như sự dày vò về tư tưởng mà họ đã trải qua.
Một sự đau khổ có thể nói không nên lời, ta cần một người nào đó để tâm sự, để
thấu hiểu, để cùng chia sẻ nỗi đau này... thế nhưng... một sự cô đơn vây hãm lấy
tâm hồn... ta nhìn lại mình... sao thảm thương quá...
Felix Denis-nằm trong nhóm những người giàu nhất thế giới, có lẽ con người này
đang giúp ta làm vơi bớt nỗi đau khổ tưởng chừng có thể làm ta phát rồ. Ta ngồi
đọc lại và nghiền ngẫm cuốn sách do chính Felix Denis viết: How To Get Rich.
Ta hình dung ra Felix Denis đang cười với ta và thì thầm những lời tâm sự: "Anh
bạn trẻ à, còn ai hiểu được cảm giác của anh hơn ta, trong đời ta cũng bao nhiêu
lần như thế, công ty phá sản, không bằng cấp đại học, mang theo món nợ bên
mình... cảm giác này ta hiểu... đau khổ lắm, thảm thương lắm... thế nhưng đó là cái
giá mà chúng ta phải trả cho cuộc chơi này".
Ta nhìn lại mình, đã sắp qua tuổi 27, bằng cấp thì cũng không mặc dù đã học
không ít trường Đại học, bởi vì ta luôn khinh thường những thứ này, trong mình
còn đúng 1 triệu VND, nghề nghiệp cũng không... làm gì bây giờ...
Trong 3 ngày hôm nay, 3 ngày nhưng tưởng chừng là 3 thập kỷ, ta đã làm đủ mọi
thứ điên rồ nhất để xua đuổi đi cơn điên này... thế nhưng đâu đó trong tâm hồn ta
lại vang vọng lên câu nói của Felix Denis: "Còn muốn điên nữa hay không? Nếu
không thì hãy tiếp tục cất bước". Bước đi đâu, bước tới đâu và bước về đâu...
Ta đã bình tĩnh lại, đã thôi kêu gào, đã không còn náo động, mọi thứ đã im lìm...
Ta sẽ mở mọi cánh cửa chứa đầy những bí mật của những kẻ điên rồ, ta sẽ mở
toang nó ra để những người đi sau ta sẽ không phải chịu nỗi dày vò này.
Một âm thanh văng vẳng bên tai: "Mở ra đi... không có gì để phải che giấu nữa...
hãy làm việc này thay chúng tôi, bởi vì chúng tôi không đủ ngôn từ để diễn đạt,
không đủ hình tượng để trưng bày, không đủ can đảm để vén bức màn bí mật... hãy
giúp đỡ những con người đang bị dày vò bởi nỗi đau, đang bị xâu xé bởi cuộc đời
cơ cực, hãy mang tiếng cười đến cho họ thay vì là những lời than vãn, hãy cho họ
bình thuốc giải độc vì những cùng cực của cuộc đời". Ta sẽ làm... và ta phải làm
Giải mã câu đố 10/90
Ta đã cung cấp cho bạn đọc về số liệu:
10% dân số thế giới sở hữu 90% tài sản của nhân loại
90% dân số còn lại sở hữu 10% tài sản của nhân loại
Thế nhưng có mấy người chịu hỏi: 10% dân số giàu nhất thế giới là ai? Họ làm
ngành nghề gì? Họ học môn học gì? Họ kiếm tiền theo cách nào...? Chỉ cần trả lời
được những câu hỏi như thế thì cái mà người ta có thể thu được là: chỉ cần bạn học
môn học mà họ đã học, làm ngành nghề họ đã làm, kiếm tiền theo cách mà họ đã
kiếm thì xác xuất để bạn đứng về phía những người giàu nhất thế giới là vô cùng
lớn. Điều này cũng có nghĩa là: chỉ cần ta "bắt chước" họ càng nhiều, càng giống,
càng nhanh thì kết quả mà ta thu được sẽ càng giống họ
Để trả lời cho câu hỏi trên thì có nhiều con người đã làm và kết quả họ đưa ra đều
giống nhau, và để rõ ràng nhất thì ta sẽ lấy mô hình của Robert Kiyosaki
Dù bạn có làm ngành nghề nào thì chắc chắn bạn cũng sẽ nằm trong 4 nhóm sau:
E: Employee-công nhân làm thuê-cụ thể là lực lượng lao động chân tay
S: Self-employed or Small business owner-công nhân tri thức làm thuê như giáo
viên, bác sĩ, kĩ sư... và chủ của các doanh nghiệp nhỏ
B: Business owner-chủ các doanh nghiệp lớn
I: Investor-nhà đầu tư
Theo mô hình của Robert Kiyosaki thì 10% dân số giàu nhất thế giới là nhóm
Business owner và Investor. Điều này có nghĩa là nếu bạn muốn nhiều tiền thì
bạn phải đứng về nhóm Business owner và Investor
Thế ta thu được gì từ những thứ này? Vô số thứ
Trước hết là nhóm "nghèo": Employee và Self-employed or Small business owner.
Khi bạn đứng vào nhóm này thì thu nhập của bạn thuộc loại Earned income-Tiền
lương hàng tháng, nó có các đặc điểm sau:
+Làm nhiều ăn nhiều, làm ít ăn ít, không làm thì không có ăn
+Phụ thuộc vào thị trường-có nghĩa là cơ hội để bạn bị mất việc luôn tồn tại-khi thị
trường đã không cần cái nghề của bạn
+Chịu các khoảng thuế-đây là điều đau não nhất trong xã hội-nhóm "nghèo" thì đã
nghèo nhưng lại chịu đủ thứ thuế từ đó dẫn tới nghèo thì càng nghèo
+Tiền lương này là cố định-có nghĩa là thu nhập của bạn luôn ở 1 mức nào đó,
mức này "là mức đủ sống"
Từ Earned Income thì nhóm "nghèo" phải chịu các gánh nặng sau: Suốt đời luôn bị
ám ảnh bởi tiền bạc, khi hết làm-về hưu thì cũng chỉ đủ chi phí cho việc "cầm cự
để sống", luôn lao động hết ngày này cho tới ngày khác, từ đó dẫn tới các tệ nạn
tiếp theo: bệnh tật cũng khó đủ tiền để chữa, không đủ điền kiện về sinh hoạt vật
chất, chăm lo cho con cái... từ đó mới phát sinh những "việc làm phụ thêm" như
hối lộ, tham nhũng, cờ bạc... luôn ở trong tình trạng stress...
Lấy 1 ví dụ: nếu nhóm "nghèo" đi làm thuê được 10 triệu VND/1 tháng, thì 1 năm
được 120 triệu và 10 năm 1 tỉ 200 triệu. Sau 10 năm mới kiếm ra 1 tỉ 200 triệu thì
bao giờ mới mua được cái nhà, rồi 1 tỉ 200 triệu lại bị xâu xé bởi bao khoảng phí:
tiền thuế, tiền sinh hoạt hàng ngày... chỉ cần làm 1 phép tính đơn giản thì ta cũng
thấy được hậu quả của nó. Trong khi chưa chắc ai đi làm thuê cũng được 10 triệu
VND/1 tháng
Tiếp theo là nhóm "giàu": Business owner và Investor. Tiền thu nhập của nhóm
này thuộc dạng "Passive Income"-tiền thu nhập mà không cần động tay động chân
vào, nghe có vẻ lạ thế nhưng hiện tại những ông giàu nhất thế giới họ làm gì: đi
đánh gôn, đi du lịch, đi đánh bài, đi làm từ thiện... thế nhưng họ vẫn có tiền. Nhóm
"giàu" có đặc điểm sau:
+Tiền thu nhập hoàn toàn tự động-không cần làm vẫn đẻ ra tiền
+Ít chịu các khoảng thuế-từ đó giàu lại càng giàu
.......................
Nhóm "giàu" có đặc điểm sau: luôn được sống theo ý muốn mà không bị phụ thuộc
vào vấn đề tiền bạc, đời sống vật chất, cơ hội học tập của con cái luôn được nâng
cao-dẫn tới thế hệ tiếp theo của họ lại càng giàu...
Tới đây có lẽ người ta bị sốc khi biết rằng: cái nghề mình đang làm, cái ngành
mình đang học cũng chỉ để dẫn đến đói nghèo và cơ cực. Cụ thể: học ngành kỹ sư-
sau đó làm kỹ sư, học ngành giáo viên-sau đó làm giáo viên... tất cả đều có điểm
chung: Earned Income. Từ đó có 1 hệ luỵ: Đất nước chúng ta còn nghèo, cuộc
sống của từng con người chúng ta còn nghèo bởi vì chúng ta được trường lớp
giáo dục để thành người nghèo
Tương tự để trở thành nhóm "giàu" thì bắt buộc người ta phải học cách để kiếm
được thu nhập Passive Income-nguồn thu nhập tự động, thay vì là Earned Income-
tiền lương hàng tháng.
Và nguồn Passive Income là có vô số chứ không chỉ bó hẹp ở chỗ bạn phải làm
Business owner và Investor. Có nghĩa là không cần biết bạn làm gì để ra Passive
Income, miễn kiếm tiền bằng cách này thì bạn sẽ thoát khỏi vấn đề về tiền bạc, và
những người dạng này được xếp vào nhóm Investor-nhà đầu tư. Một số nguồn
Passive Income có thể liệt kê ra như sau:
+Chính khoán
+Bất động sản
+ Mở công ty thuê người khác làm
+Phát minh ra cái gì đó sau đó đăng ký bản quyền-ai xài thì trả tiền
...................................
Rất có thể bạn đọc cho rằng mình không bao giờ làm được điều này, lí do đơn
giản: trong cả cuộc đời của bạn bạn chỉ được đào tạo để kiếm Earned Income-
tiền lương hàng tháng thì làm sao bạn có thể biết cách kiếm Passive Income.
Robert Kiyosaki ông ta cũng lấy ví dụ, khi ông ta nói với bà bạn làm bác sĩ của
mình về việc buôn bán bất động sản thì bà này tái mặt và tránh xa, trái ngược lại
khi Kiyosaki đứng trong phòng mỗ xem bà bạn làm phẫu thuật thì ông ta ngất xỉu
vì thấy máu. Cái đơn giản cũng ở chỗ đó: BẠN SẼ TRỞ THÀNH NHỮNG THỨ
MÀ BẠN HỌC
Cho nên nhóm "giàu" họ không bao giờ đi theo con đường: học hành chăm chỉ, lấy
được điểm cao, đạt được bằng giỏi, đi xin việc làm, tới tháng lãnh lương. Cho nên
không ngạc nhiên gì khi nhóm người "giàu" có rất nhiều người bỏ học, còn những
người đến trường cũng chỉ để học tri thức mà họ muốn, thay vì học theo những gì
mà trường học dạy
Một câu hỏi vẫn hay gặp: tôi phải có tiền mới làm ra tiền. Khi bạn vẫn còn đặt câu
hỏi này thì bạn chưa tốt nghiệp khoá học của những người "giàu". Cái này Warren
Buffet gọi nó là Sophisticated Investor-nhà đầu tư thông minh-là người có đủ khả
năng biến những thứ vô giá trị thành những thứ có giá trị.
Những thứ vô giá trị thì người ta quăng đầy ngoài đường, vứt đầy trên mạng, cho
nên nếu "tốt nghiệp" khoá học của những người "giàu" thì bạn sẽ kiếm ra hàng
đống nguồn Passive Income nhờ những thứ vô giá trị
Đương nhiên khoá học này thì không có trường lớp, thầy cô nào dạy được ngoài
"trường đời". Và nếu ai đó định đi theo con đường này thì các bạn nên thận trọng,
thế nhưng bản thân người viết bài luôn hi vọng có một ai đó, một con người nào đó
sẽ thay đổi cuộc đời mình nhờ những gì đã đọc được, giống như người viết bài
đang làm.
Lí do đơn giản, nếu suốt đời bạn trốn trong vỏ bọc của Earned Income-tiền lương
hàng tháng, thì cơ hội để bạn sống theo ý mình, làm theo ý mình, cống hiến cho xã
hội, chăm lo cho người mình yêu thương, thưởng ngoạn cuộc đời hầu như không
có... vì thời gian đâu, tiền bạc đâu, tự do đâu. Hiện tại những người đạt được
Passive Income trên thế giới họ đang làm các việc sau:
+Đi du lịch đến những nơi đẹp nhất trên thế giới cùng với người thân của mình
+Ăn những món ăn ngon nhất trên thế giới
+Có điều kiện sinh hoạt vật chất thuộc loại nhất
+ Thành lập các tổ chức hay tham gia các tổ chức từ thiện để giúp đỡ những người
bệnh tật, nghèo khổ
........................
Nói tóm lại đây là những cuộc đời có ý nghĩa. Bản thân mỗi một con người trong
chúng ta ai cũng muốn sống hết mình, muốn sống để góp phần làm cho xã hội tốt
đẹp hơn... thế nhưng vì vấn đề tiền bạc, đói nghèo... mà con người ta trở nên strees,
căng thẳng, nóng tính, đê tiện... và từ đó cứ tiếp tục cho đến chết.
Lí do đơn giản, dù các bạn có tin hay không thì đây vẫn là sự thật: Nếu các bạn đi
theo con đường Earned Income thì thật sự các bạn đã đi nhầm đường-còn
nhầm hay không thì bản thân mỗi người trong chúng ta đều nhận biết.
Hiện tại AJ Hoge-ông ta cũng đã có Passive Income-ai download Effortless
English thì trả tiền cho ông ta, và hệ thống tự động sẽ chuyển tiền vào tài khoản
của ông ta. Nên giờ này ông ta đang đi du lịch khắp nơi trên thế giới để thưởng
ngoạn và giúp người khác học Tiếng Anh. Trái ngược lại các Giáo viên như
AJHoge vẫn hàng ngày cặm cụi để lo gánh nặng tiền bạc
Càng nhanh càng tốt
Khi được người khác hỏi: "liệu tôi có nên làm lại cuộc đời?", Donald Trump đáp:
"Càng nhanh càng tốt", điều này có nghĩa là dù bạn ở ngành nghề nào, bao nhiêu
tuổi... thì nếu bạn muốn đến với thế giới mà mình chưa bao giờ biết thì câu trả lời
cũng chỉ có 1 "Càng nhanh càng tốt"
Có người may mắn như Donald Trump hay Bill Gates hay Steve Jobs hay
Kiyosaki... đã nhận ra điều này khi còn rất trẻ, thế nhưng có những người như AJ
Hoge-một giáo viên dạy Tiếng Anh bình thường, Hoge nhận ra điều này khi ông ta
hơn 40t, thế nhưng giờ đây ông ta đã làm được
Và cái gì cũng có cái giá của nó-con đường này chông gai lắm, cô đơn lắm, vất vả
lắm. Như Kiyosaki chịu bỏ cái ghế đang ngồi để đi làm nhân viên bán hàng, cái mà
ông ta muốn luyện là "thick skin"-luyện da mặt cho dày-bởi vì cuộc đời của những
con người kiếm được Passive Income là đầy rẫy những thất bại, và điểm chung của
họ: da mặt bạn có đủ dày không, thần kinh bạn có đủ vững không?-nếu không thì
không đủ sức bước vào cuộc chơi này đâu
........................
Ta còn định viết tiếp tục về con đường của nhóm 10% dân số, những môn học mà
họ phải học, kỹ xảo mà họ phải luyện... thế nhưng có lẽ nên dừng. Ta cũng nhìn lại
mình, thất bại thảm hại, bị xem thường... bị khinh ghét... thật nhục nhã... như cái
ngày AJ Hoge bị đuổi việc, Felix Denis bị phá sản, Steve Jobs nghỉ học, Donald
Trump cũng phá sản, Kiyosaki đến cái tuổi 33 không 1 xu dính túi đến nỗi vợ
chồng ông ta phải xin đi sống nhờ nhà kho của người khác... "Nhục nhã lắm các
bạn à"-ngày xưa khi đọc những lời này từ các nhân vật mà ta ngưỡng mộ thì ta
không tin, ta không hiểu, nhưng giờ thì ta hiểu... quả thật rất nhục nhã...
Thế nhưng ta vẫn tiếp tục, vẫn đứng lên, thất bại thì đã sao, bị xem thường thì đã
sao... Bởi vì tận trong trái tim của mình, ta vẫn nghe được những âm thanh đang
gào thét:" Chỉ có 1 cuộc đời duy nhất, Chỉ có 1 lần sống duy nhất... Cho nên ta
phải sống hết mình!"
Ta lại nhớ về một nhà khoa học rất nổi tiếng của Nhật Bản, vì sinh ra trong nghèo
đói, bị bệnh tật... thế nên ông ta luôn có mong ước để thành bác sĩ và chữa bệnh
miễn phí cho người nghèo, thê là vào năm 20t ông ta đứng ngay trước cây cột nhà
mình, ông ta khắc lên đó mấy chữ: "NẾU KHÔNG ĐẠT ĐƯỢC ƯỚC
NGUYỆN THỀ KHÔNG BƯỚC CHÂN LÊN MẢNH ĐẤT NÀY"-thế rồi ông
ta ra đi và hơn 10 năm sau mới quay lại quê hương mình
Ta cũng muốn như họ, làm con đại bàng bay lượn trên không, sống cho thoả chí
của mình, ta cũng lập lời hứa với bản thân: "NẾU KHÔNG ĐẠT ĐƯỢC ƯỚC
MƠ THỀ KHÔNG BỎ CUỘC"
Cảm giác này là sao? Máu nóng đang sôi sục trong người, có cảm giác như đang
luân chuyển khắp mọi ngóc ngách trong cơ thể. Ta đã trưởng thành hơn xưa rồi...
đã không còn yếu đuối nữa, đã không còn nhút nhát nữa... đã cứng rắn hơn rồi... đã
kiên cường hơn rồi...ta muốn được sống, được sống 1 cuộc sống như chính mình
mong đợi... con đại bàng cũng đã đến lúc vẫy cánh tung bay. Ta quay lại bàn học,
một nguồn sức sống mới lại tuôn trào...một âm thanh vang vọng lên: chúng ta lại
tiếp tục nhé!
Chương 9: HY vọng hồi sinh
EVERY FAILURE IS A BLESSING IN DISGUISE, PROVIDING IT
TEACHES SOME NEEDED LESSON ONE COULD NOT HAVE
LEARNED WITHOUT IT. MOST SO-CALLED FAILURES ARE
ONLY TEMPORARY DEFEATS
Ta lại tiếp tục viết những gì muốn viết, thế nhưng có nên không? Có thật sự là sai
lầm không khi những điều ta sắp làm tưởng chừng như không thể? Ta sợ hãi những
dòng suy nghĩ này, ta muốn xua đuổi chúng đi thật xa và khoá chặt chúng vào
những khoảng không gian vô định...
Chúng làm ta phát bệnh, làm ta nhớ về những ngày tháng xa xưa, nơi ta bị nhồi
nhét vào não những dòng suy nghĩ như thế: em không làm được đâu, mày không
làm được đâu, cậu không làm được đâu... Ta lại nhớ về những cột mốc trong đời
mình, nơi ta gặp những người đàn ông thực thụ, những con người đã thay đổi số
phận của ta mãi mãi
Kể từ những ngày tháng đó, ta tập ước mơ như một đứa trẻ bi bô tập nói, ta tập đi
trên đôi bàn chân mình như một người chưa hề biết đi, ta tìm kiếm tự do như một
tù nhân đang chờ ngày vượt ngục...
Anthony Robbins-ta có thể hỏi ông vài điều được không, bản thân ông là 1 kẻ bỏ
học, thế nhưng ông đủ bản lĩnh để mang ước mơ đến cho người khác, ông đủ khả
năng khiến người ta dám sống cho đời mình, ông đã làm cách nào để những con
người bình thường nhất cũng dám bước qua thử thách: đi chân trần trên than nóng?
Ta cũng muốn làm như ông... ông đến với người khác bằng cả trái tim và hành
động, còn ta ta chỉ có ngôn từ và cảm xúc. Hay tại vì nơi ông đang sống, người ta
cổ vũ tự do, khuyến khích mơ ước, còn nơi ta đang sống họ cổ vũ cái gì?
Những triệu chứng ngày nào lại bắt đầu tái phát, tim đã đập nhanh hơn, màu mắt
cũng đang dần thay đổi, động tác đã trở nên cứng nhắc... "Không làm được đâu,
không làm được đâu..." Căn bệnh cố hữu này tưởng chừng đã chấm hết, thế nhưng
xem ra chúng vẫn còn quá dai dẳng, chúng đeo bám vào ta như một gánh nặng,
như một món nợ mà ta đã trót mang vào mình... Để rồi lúc này đây, chúng làm ta
buồn nôn, chúng làm ta phát bệnh...
Ta đã trở lại trạng thái bình thường, nhịp tim đã bắt đầu ổn định, động tác cũng
mềm mại hơn trước... như một đứa bé đang được ru ngủ trong vòng tay của nàng
ước mơ, ta ôm chầm lấy nàng, vuốt ve từng sợi tóc, vẽ vời một tương lai... không
gian đã ngưng đọng, thời gian cũng dừng trôi, mọi vật đã trở về vị trí vốn có của
nó..
.
Bỏ Lại Quá Khứ
Ta bước vào một thế giới mà ở đó kí ức không tồn tại, ta vứt sạch chúng đi. Lúc
này quá khứ chỉ là một cái gì đó được biết tới qua sách vở và các văn kiện lịch sử
dày cộm trên giá.
Để biết mình là ai thì người nào cũng mang theo bên mình một cuốn sổ để ghi chép
về cuộc đời, phải đọc lại mỗi ngày và tua tới tua lui mới biết bố mẹ mình là chi,
dòng dõi cao sang hay hèn kém, học hành giỏi dang hay dốt nát và đã làm nên
được trò trống gì trong cuộc đời.
Với họ nó là vật bất li thân, không có một cuốn sách đời mình như thế thì họ chỉ là
một bức ảnh trong nháy mắt, một bóng ma vô thần, một linh hồn vô cảm
Trong quán cà phê nọ, thỉnh thoảng người ta lại nghe thấy tiếng la hét kinh khủng
của một ông nào đó khi phát hiện ra mình đã làm điều ác từ hai hôm trước, tiếng
thở dài tiếc nuối của một bà già khi biết rằng có một ông hoàng đã theo đuổi mình
trong dĩ vãng, tiếng khoe khoang của một bà khác về những gì đã đạt được trong
quá khứ
Khi màn đêm buông xuống thì có người còn đọc lại quyển sách của đời mình, một
số khác thì vội vã ghi chép lại những sự kiện mới xảy ra trên trang giấy trắng. Theo
thời gian quyển sách của đời người cứ dày lên đến nỗi người ta đã không còn can
đảm để đọc hết từ đầu đến cuối, những ông già bà cả đành phải lựa chọn một cách
đắn đo để biết được khúc đầu khúc cuối của mình ra sao
Có những người khác thì họ thôi không thèm đọc nữa, họ từ bỏ hết mọi kí ức trong
quá khứ, họ đốt cháy cuốn sách ghi chép về đời mình, họ cho rằng quá khứ họ có
nghèo hay hèn, có ngu hay dốt, có si tình hay chưa hề yêu... thì tất cả đều không
quan trọng, họ luôn bước đi một cách thoải mái và nhẹ nhàng, vì không phải mang
theo một kí ức nào bên mình, họ cảm thấy nhẹ nhõm biết bao, họ đang sống như
một người đầy khát khao trong việc tìm hiểu thế giới, cuộc hẹn hò nào cũng là
cuộc hẹn hò đầu tiên, cái hôn nào cũng là cái hôn đầu tiên... họ cảm thấy mình
hạnh phúc...
Ta cũng là một người trong số họ, ta cảm ơn tất cả về những gì đã được học từ
trước đến giờ, ta cảm ơn tất cả về những điều mà ta đã trải qua. Ta xin nhường lại
những lời giảng dạy về nhẫn nhục và cúi đầu, về cắn răng và cam chịu... cho người
khác. Ta tạm biệt với quá khứ, ta tìm đến với tương lai, ta chia tay với nhà tù... để
tìm ra một lối thoát
Một Lời Thách Thức
Vào một ngày nọ, tờ báo L.A. Times Reporter có đăng một mẫu tin: " Hãy gởi tôi
đến bất cứ một thành phố nào trên nước Mỹ, lấy sạch toàn bộ số tiền của tôi và chỉ
để lại 100 USD kèm theo 72h, sau đó tôi sẽ mua cho bạn những căn nhà cực kì giá
trị"
Sau đó một thời gian, lời thách thức tiếp theo lại xuất hiện: "Hãy gửi cho tôi một
nhóm người thất nghiệp, không có trình độ đại học... cho tôi 2 ngày để đào tạo họ,
và trong 90 ngày tiếp theo họ sẽ đủ khả năng để đứng vững trên đôi bàn chân của
mình"
Ông ta hỏi người bạn: "Anh có thể đi phát những tờ rơi này giùm tôi không?"
"Ông có thể chọn tôi cùng vài người bạn khác để làm thí nghiệm, chúng tôi cũng
thất nghiệp, cũng có ước mơ... chúng tôi có đủ mọi điều kiện mà ông cần"
"Bởi vì anh còn quá trẻ, có trình độ Đại học... tôi không cần những người như thế,
bởi vì tôi muốn chứng minh cho những ai theo dõi sự kiện này một sự thật: cho dù
bạn là ai thì chỉ cần bạn có trong tay công thức làm giàu thì bạn cũng làm được"
Vài ngày sau, vài trăm người tụ tập theo đúng điểm hẹn. Họ ngồi chờ đợi người
đàn ông này xuất hiện, thời gian lặng lẽ trôi qua... 1h... 2h... 3h. Có nhiều người
phát điên lên và lần lượt kéo nhau ra về. Riêng ông ta, ở một nơi kín đáo trên khán
đài theo dõi từng sự kiện
4h trôi qua còn đúng 28 người trụ lại, lúc này ông ta mới bước ra và hỏi: "Tại sao
các bạn không bỏ cuộc ra về như những người khác?"
"Chúng ta muốn tìm kiếm cơ hội và cơ hội sẽ đến nếu bạn đủ lòng kiên nhẫn"
Sau quá trình sàng lọc tiếp theo, ông ta chọn ra 5 người trong số 28 người sót lại,
họ đều là những công nhân làm thuê, không được ăn học tới nơi tới chốn, đều qua
tuổi 40
Sau khi kết thúc sự kiện, người phụ tá hỏi: "Tại lại ông lại chọn 5 người này?"
"Bởi vì tôi nhìn thấy trong ánh mắt họ có tia lửa!"
Con người ngạo mạn này tên là Robert Allen, và ông ta luôn làm được những gì
mà ông ta nói: cho dù bạn là ai thì bạn cũng đủ khả năng để đứng vững trên
đôi bàn chân của mình, nếu bạn có trong tay công thức
Hai Mặt Đối Lập
Tất cả mọi sự vật và hiện tượng trên thế giới đều chứa đựng trong mình nó những
mặt trái ngược nhau, và chúng được gọi là 2 mặt đối lập như: thiện-ác, đen-trắng,
cao-thấp...
Mặt đối lập là những mặt có những đặc điểm, những thuộc tính, những tính qui
định có khuynh hướng biến đổi trái ngược nhau, chúng tồn tại 1 cách khách quan
trong xã hội và tư duy
Hai mặt đối lập của thực thể vật chất là chìa khoá để các bạn tiến gần đến nhóm
10%.Lí do như sau:
Bất cứ một khó khăn nào xuất hiện trong cuộc đời thì cái thứ lộn ngược với nó
luôn tồn tại: khó khăn lớn bao nhiêu thì giá trị của nó càng lớn đến bấy nhiêu.
Lúc này các bạn có muốn từ chối khó khăn hay không, cách xa thất bại hay không?
Riêng nhóm 10% thì không bao giờ bởi vì họ luôn luyện tập khả năng: nhìn vào
mặt trái của vấn đề
Khi đọc đến những dòng này, các bạn có thể trút bỏ được gánh nặng nếu như muốn
bước vào nhóm 10%, bởi vì các bạn đụng chạm càng nhiều khó khăn, thất bại càng
nhiều thì đồng nghĩa với việc các bạn sẽ tiến lên nhanh 1 cách kinh khủng, với điều
kiện: phải luyện tập khả năng nhìn vào mặt trái của vấn đề
Friedrich Nietzsche-nhà triết học Hiện sinh đã viết: ‘‘What doesn’t kill me makes
me stronger"
Hãy nhớ lại câu nói về thất bại của Thomas J. Watson-người sáng lập IBM, đối với
ông ta thì việc bạn thất bại là hoàn toàn cần thiết, nhưng sẽ là vô bổ nếu bạn không
học hỏi được gì từ các khó khăn và thất bại
Do vậy lúc này các bạn luôn tiến về phía trước trong cả 2 trường hợp sau:
1. Gặp điều kiện thuận lợi thì "nương theo sức gió" để đi lên
2. Gặp khó khăn, thất bại thì "tìm ra mặt trái" của nó để đi lên
Nếu các bạn không luyện tập cũng như không có khả năng "tìm ra mặt trái" thì các
bạn không bao giờ làm được điều mình muốn. Trái ngược lại khi đã có khả năng
này thì không sớm thì muộn cũng tới đích-đây là lí do khiến rất nhiều người trong
nhóm 10% dù có thất bại 100 lần, họ sẽ tiếp tục lần 101 và cứ thế cho đến khi
thành công. Bởi vì những thành công vang dội, những thành tựu phi thường là kết
quả tích luỹ của những thất bại nhớ đời
Hai mặt đối lập còn cung cấp cho các bạn chiếc chìa khoá ngàn vàng sau đây: bất
cứ 1 câu hỏi nào cũng tồn tại câu trả lời tương ứng với nó. Một người được gọi
là cao khi có sự tồn tại của người lùn, một vật được gọi là ngắn khi so với vật dài,
một hành động được gọi là ác khi tồn tại những hành động tốt.
Hai mặt đối lập luôn tồn tại trong sự thống nhất: sự tồn tại của cái này phải lấy
sự tồn tại của cái kia làm tiền đề. Cho nên một câu hỏi được gọi là câu hỏi khi có
sự tồn tại của câu trả lời, cái này còn thì cái kia còn, cái này mất thì cái kia mất
Ứng dụng sau đây: tôi thiếu tiền, tôi gặp khó khăn, công ty suy thoái, đất nước
nghèo đói. Tất cả những câu này đều được đặt thành câu hỏi:
1. Vì sao tôi thiếu tiền?
2. Vì sao tôi gặp khó khăn?
3. Vì sao công ty suy thoái?
4. Vì sao đất nước nghèo đói?
Tương ứng với 4 câu hỏi trên là 4 câu trả lời duy nhất, và các câu trả lời này là tồn
tại, nhiệm vụ còn lại là tìm cho ra chúng. Khi đã tìm ra câu trả lời, thì câu hỏi cũng
biến mất, lúc này vấn đề giải quyết xong: tôi hết thiếu tiền, tôi hết gặp khó khăn,
công ty hết suy thoái, đất nước hết nghèo đói
Mặc dù chỉ có vài dòng ngắn ngủi, nhưng thông điệp của nó lại hết sức sâu xa: dù
bạn có ở hoàn cảnh nào, có là cái gì đi nữa thì tự nhiên cũng không hề quan tâm,
bởi vì mặt trái của nó luôn tại. Nếu bạn luyện thành công năng lực "Nhìn vào mặt
trái-tìm ra lời giải" thì bạn có thể có được bất cứ cái gì mà bạn muốn
Cho nên quan niệm:
-Tôi không bao giờ có được thứ tôi muốn là quan niệm của nhóm "nghèo"
-Làm cách nào để có được thứ tôi muốn? là câu hỏi của nhóm "giàu"
Nếu ai đó có đọc sách Toán học thì các bạn sẽ bắt gặp những thông điệp sau: Bài
toán này không có lời giải... Đối với những bài toán bí ẩn của nhân loại thì cũng có
2 trường hợp
1. Bài toán này mãi mãi không có lời giải, vì bản thân nó không phải là câu hỏi.
Điều này Logic học gọi nó là: Sai lầm trong tư duy nhận thức. Có nghĩa là dưới
góc nhìn của Logic học thì không phải câu nào cũng được gọi là câu hỏi, còn đối
với tư duy thông thường của con người thì nhiều khi "tư duy bậy", như các thí
nghiệm của Tâm Lí học, cũng cùng 1 vật có kích thước vật lí như nhau, nhưng
nhìn ở các góc độ ánh sáng khác nhau thì mắt người lại cho rằng kích thước của
chúng khác nhau
2. Bài toán này chưa ai giải được, vì nhân loại chưa tìm ra người đủ bản lĩnh còn
bản thân câu trả lời cho bài toán là tồn tại
Ứng dụng tiếp theo:
Vì tính chất 2 mặt nên nếu mối quan hệ nào đó, người bạn nào đó, hành động nào
đó, môn học nào đó... không góp phần giúp bạn đạt được thứ mình muốn thì đồng
nghĩa với việc nó rất tai hại, cho nên ta phải sớm loại hết mấy thứ này ra khỏi cuộc
đời nếu muốn đi lên
Ta có thể minh hoạ bằng câu nói sau: Nếu bạn thất bại trong việc tạo dựng cho
mình 1 kế hoạch để thành công thì đồng nghĩa bạn đã thành công trong việc
tạo dựng cho mình 1 kế hoạch để thất bại
Câu hỏi còn lại: làm cách nào để tìm ra câu trả lời cho những câu hỏi mà bạn đối
mặt? Bạn sẽ làm được điều này nếu bạn sở hữu trong tay những công cụ tư duy đủ
mạnh-người viết bài sẽ cung cấp cho bạn đọc khi có dịp. Nhưng trước hết giữa câu
hỏi và câu trả lời có các đặc điểm sau:
1. Câu hỏi đã xuất hiện: khó khăn, nghèo đói, đau khổ... thì câu trả lời tương ứng
cũng xuất hiện theo
2. Câu hỏi càng khó khăn thì giá trị của nó càng lớn và việc tìm ra câu trả lời càng
khó
Nhà triết học William Occam đã đưa ra nguyên tắc cốt lõi cho điều này thông qua
qui tắc: Con dao cạo Occam-Câu trả lời chính xác nhất luôn luôn là câu trả lời
đơn giản nhất. Cho nên trên con đường đi tìm câu trả lời thì các bạn đừng nên làm
cho mọi thứ trở nên phức tạp, có nghĩa là câu trả lời nào mà dễ làm, dễ thực hiện...
thì nó mới là câu trả lời cần tìm. Còn nếu câu trả lời mà phức tạp, khó khăn... thì
nên tìm ra câu trả lời khác
Và một lần nữa nhắc lại Nguyên lí 20/80: Làm ít được nhiều-chỉ làm những thứ
quan trọng, cốt lõi nhất
Để kết thúc bài viết, xin trích dẫn một đoạn trong Đạo Đức Kinh của Lão Tử
Chương 2
Thiên hạ đều biết tốt là tốt thì đã có xấu rồi
Đều biết lành là lành thì đã có cái chẳng lành rồi
Bởi vậy
Có với không cùng sinh
Khó và dễ cùng thành
Dài và ngắn cùng hình
Cao và thấp cùng chiều
Giọng và tiếng cùng họa
Trước và sau cùng theo
Vậy nên thánh nhân dùng vô vi mà xử sự
Dùng bất ngôn mà dạy dỗ
Để cho vạn vật nên mà không cản
Tạo ra mà không chiếm đoạt
Làm ra mà không cậy công
Thành công mà không ở lại
Vì bởi không ở lại
Nên không bị bỏ điTa lại tiếp tục viết những gì muốn viết, thế nhưng có nên không? Có thật sự là sai
lầm không khi những điều ta sắp làm tưởng chừng như không thể? Ta sợ hãi những
dòng suy nghĩ này, ta muốn xua đuổi chúng đi thật xa và khoá chặt chúng vào
những khoảng không gian vô định...
Chúng làm ta phát bệnh, làm ta nhớ về những ngày tháng xa xưa, nơi ta bị nhồi
nhét vào não những dòng suy nghĩ như thế: em không làm được đâu, mày không
làm được đâu, cậu không làm được đâu... Ta lại nhớ về những cột mốc trong đời
mình, nơi ta gặp những người đàn ông thực thụ, những con người đã thay đổi số
phận của ta mãi mãi
Kể từ những ngày tháng đó, ta tập ước mơ như một đứa trẻ bi bô tập nói, ta tập đi
trên đôi bàn chân mình như một người chưa hề biết đi, ta tìm kiếm tự do như một
tù nhân đang chờ ngày vượt ngục...
Anthony Robbins-ta có thể hỏi ông vài điều được không, bản thân ông là 1 kẻ bỏ
học, thế nhưng ông đủ bản lĩnh để mang ước mơ đến cho người khác, ông đủ khả
năng khiến người ta dám sống cho đời mình, ông đã làm cách nào để những con
người bình thường nhất cũng dám bước qua thử thách: đi chân trần trên than nóng?
Ta cũng muốn làm như ông... ông đến với người khác bằng cả trái tim và hành
động, còn ta ta chỉ có ngôn từ và cảm xúc. Hay tại vì nơi ông đang sống, người ta
cổ vũ tự do, khuyến khích mơ ước, còn nơi ta đang sống họ cổ vũ cái gì?
Những triệu chứng ngày nào lại bắt đầu tái phát, tim đã đập nhanh hơn, màu mắt
cũng đang dần thay đổi, động tác đã trở nên cứng nhắc... "Không làm được đâu,
không làm được đâu..." Căn bệnh cố hữu này tưởng chừng đã chấm hết, thế nhưng
xem ra chúng vẫn còn quá dai dẳng, chúng đeo bám vào ta như một gánh nặng,
như một món nợ mà ta đã trót mang vào mình... Để rồi lúc này đây, chúng làm ta
buồn nôn, chúng làm ta phát bệnh...
Ta đã trở lại trạng thái bình thường, nhịp tim đã bắt đầu ổn định, động tác cũng
mềm mại hơn trước... như một đứa bé đang được ru ngủ trong vòng tay của nàng
ước mơ, ta ôm chầm lấy nàng, vuốt ve từng sợi tóc, vẽ vời một tương lai... không
gian đã ngưng đọng, thời gian cũng dừng trôi, mọi vật đã trở về vị trí vốn có của
nó..
.
Bỏ Lại Quá Khứ
Ta bước vào một thế giới mà ở đó kí ức không tồn tại, ta vứt sạch chúng đi. Lúc
này quá khứ chỉ là một cái gì đó được biết tới qua sách vở và các văn kiện lịch sử
dày cộm trên giá.
Để biết mình là ai thì người nào cũng mang theo bên mình một cuốn sổ để ghi chép
về cuộc đời, phải đọc lại mỗi ngày và tua tới tua lui mới biết bố mẹ mình là chi,
dòng dõi cao sang hay hèn kém, học hành giỏi dang hay dốt nát và đã làm nên
được trò trống gì trong cuộc đời.
Với họ nó là vật bất li thân, không có một cuốn sách đời mình như thế thì họ chỉ là
một bức ảnh trong nháy mắt, một bóng ma vô thần, một linh hồn vô cảm
Trong quán cà phê nọ, thỉnh thoảng người ta lại nghe thấy tiếng la hét kinh khủng
của một ông nào đó khi phát hiện ra mình đã làm điều ác từ hai hôm trước, tiếng
thở dài tiếc nuối của một bà già khi biết rằng có một ông hoàng đã theo đuổi mình
trong dĩ vãng, tiếng khoe khoang của một bà khác về những gì đã đạt được trong
quá khứ
Khi màn đêm buông xuống thì có người còn đọc lại quyển sách của đời mình, một
số khác thì vội vã ghi chép lại những sự kiện mới xảy ra trên trang giấy trắng. Theo
thời gian quyển sách của đời người cứ dày lên đến nỗi người ta đã không còn can
đảm để đọc hết từ đầu đến cuối, những ông già bà cả đành phải lựa chọn một cách
đắn đo để biết được khúc đầu khúc cuối của mình ra sao
Có những người khác thì họ thôi không thèm đọc nữa, họ từ bỏ hết mọi kí ức trong
quá khứ, họ đốt cháy cuốn sách ghi chép về đời mình, họ cho rằng quá khứ họ có
nghèo hay hèn, có ngu hay dốt, có si tình hay chưa hề yêu... thì tất cả đều không
quan trọng, họ luôn bước đi một cách thoải mái và nhẹ nhàng, vì không phải mang
theo một kí ức nào bên mình, họ cảm thấy nhẹ nhõm biết bao, họ đang sống như
một người đầy khát khao trong việc tìm hiểu thế giới, cuộc hẹn hò nào cũng là
cuộc hẹn hò đầu tiên, cái hôn nào cũng là cái hôn đầu tiên... họ cảm thấy mình
hạnh phúc...
Ta cũng là một người trong số họ, ta cảm ơn tất cả về những gì đã được học từ
trước đến giờ, ta cảm ơn tất cả về những điều mà ta đã trải qua. Ta xin nhường lại
những lời giảng dạy về nhẫn nhục và cúi đầu, về cắn răng và cam chịu... cho người
khác. Ta tạm biệt với quá khứ, ta tìm đến với tương lai, ta chia tay với nhà tù... để
tìm ra một lối thoát
Một Lời Thách Thức
Vào một ngày nọ, tờ báo L.A. Times Reporter có đăng một mẫu tin: " Hãy gởi tôi
đến bất cứ một thành phố nào trên nước Mỹ, lấy sạch toàn bộ số tiền của tôi và chỉ
để lại 100 USD kèm theo 72h, sau đó tôi sẽ mua cho bạn những căn nhà cực kì giá
trị"
Sau đó một thời gian, lời thách thức tiếp theo lại xuất hiện: "Hãy gửi cho tôi một
nhóm người thất nghiệp, không có trình độ đại học... cho tôi 2 ngày để đào tạo họ,
và trong 90 ngày tiếp theo họ sẽ đủ khả năng để đứng vững trên đôi bàn chân của
mình"
Ông ta hỏi người bạn: "Anh có thể đi phát những tờ rơi này giùm tôi không?"
"Ông có thể chọn tôi cùng vài người bạn khác để làm thí nghiệm, chúng tôi cũng
thất nghiệp, cũng có ước mơ... chúng tôi có đủ mọi điều kiện mà ông cần"
"Bởi vì anh còn quá trẻ, có trình độ Đại học... tôi không cần những người như thế,
bởi vì tôi muốn chứng minh cho những ai theo dõi sự kiện này một sự thật: cho dù
bạn là ai thì chỉ cần bạn có trong tay công thức làm giàu thì bạn cũng làm được"
Vài ngày sau, vài trăm người tụ tập theo đúng điểm hẹn. Họ ngồi chờ đợi người
đàn ông này xuất hiện, thời gian lặng lẽ trôi qua... 1h... 2h... 3h. Có nhiều người
phát điên lên và lần lượt kéo nhau ra về. Riêng ông ta, ở một nơi kín đáo trên khán
đài theo dõi từng sự kiện
4h trôi qua còn đúng 28 người trụ lại, lúc này ông ta mới bước ra và hỏi: "Tại sao
các bạn không bỏ cuộc ra về như những người khác?"
"Chúng ta muốn tìm kiếm cơ hội và cơ hội sẽ đến nếu bạn đủ lòng kiên nhẫn"
Sau quá trình sàng lọc tiếp theo, ông ta chọn ra 5 người trong số 28 người sót lại,
họ đều là những công nhân làm thuê, không được ăn học tới nơi tới chốn, đều qua
tuổi 40
Sau khi kết thúc sự kiện, người phụ tá hỏi: "Tại lại ông lại chọn 5 người này?"
"Bởi vì tôi nhìn thấy trong ánh mắt họ có tia lửa!"
Con người ngạo mạn này tên là Robert Allen, và ông ta luôn làm được những gì
mà ông ta nói: cho dù bạn là ai thì bạn cũng đủ khả năng để đứng vững trên
đôi bàn chân của mình, nếu bạn có trong tay công thức
Hai Mặt Đối Lập
Tất cả mọi sự vật và hiện tượng trên thế giới đều chứa đựng trong mình nó những
mặt trái ngược nhau, và chúng được gọi là 2 mặt đối lập như: thiện-ác, đen-trắng,
cao-thấp...
Mặt đối lập là những mặt có những đặc điểm, những thuộc tính, những tính qui
định có khuynh hướng biến đổi trái ngược nhau, chúng tồn tại 1 cách khách quan
trong xã hội và tư duy
Hai mặt đối lập của thực thể vật chất là chìa khoá để các bạn tiến gần đến nhóm
10%.Lí do như sau:
Bất cứ một khó khăn nào xuất hiện trong cuộc đời thì cái thứ lộn ngược với nó
luôn tồn tại: khó khăn lớn bao nhiêu thì giá trị của nó càng lớn đến bấy nhiêu.
Lúc này các bạn có muốn từ chối khó khăn hay không, cách xa thất bại hay không?
Riêng nhóm 10% thì không bao giờ bởi vì họ luôn luyện tập khả năng: nhìn vào
mặt trái của vấn đề
Khi đọc đến những dòng này, các bạn có thể trút bỏ được gánh nặng nếu như muốn
bước vào nhóm 10%, bởi vì các bạn đụng chạm càng nhiều khó khăn, thất bại càng
nhiều thì đồng nghĩa với việc các bạn sẽ tiến lên nhanh 1 cách kinh khủng, với điều
kiện: phải luyện tập khả năng nhìn vào mặt trái của vấn đề
Friedrich Nietzsche-nhà triết học Hiện sinh đã viết: ‘‘What doesn’t kill me makes
me stronger"
Hãy nhớ lại câu nói về thất bại của Thomas J. Watson-người sáng lập IBM, đối với
ông ta thì việc bạn thất bại là hoàn toàn cần thiết, nhưng sẽ là vô bổ nếu bạn không
học hỏi được gì từ các khó khăn và thất bại
Do vậy lúc này các bạn luôn tiến về phía trước trong cả 2 trường hợp sau:
1. Gặp điều kiện thuận lợi thì "nương theo sức gió" để đi lên
2. Gặp khó khăn, thất bại thì "tìm ra mặt trái" của nó để đi lên
Nếu các bạn không luyện tập cũng như không có khả năng "tìm ra mặt trái" thì các
bạn không bao giờ làm được điều mình muốn. Trái ngược lại khi đã có khả năng
này thì không sớm thì muộn cũng tới đích-đây là lí do khiến rất nhiều người trong
nhóm 10% dù có thất bại 100 lần, họ sẽ tiếp tục lần 101 và cứ thế cho đến khi
thành công. Bởi vì những thành công vang dội, những thành tựu phi thường là kết
quả tích luỹ của những thất bại nhớ đời
Hai mặt đối lập còn cung cấp cho các bạn chiếc chìa khoá ngàn vàng sau đây: bất
cứ 1 câu hỏi nào cũng tồn tại câu trả lời tương ứng với nó. Một người được gọi
là cao khi có sự tồn tại của người lùn, một vật được gọi là ngắn khi so với vật dài,
một hành động được gọi là ác khi tồn tại những hành động tốt.
Hai mặt đối lập luôn tồn tại trong sự thống nhất: sự tồn tại của cái này phải lấy
sự tồn tại của cái kia làm tiền đề. Cho nên một câu hỏi được gọi là câu hỏi khi có
sự tồn tại của câu trả lời, cái này còn thì cái kia còn, cái này mất thì cái kia mất
Ứng dụng sau đây: tôi thiếu tiền, tôi gặp khó khăn, công ty suy thoái, đất nước
nghèo đói. Tất cả những câu này đều được đặt thành câu hỏi:
1. Vì sao tôi thiếu tiền?
2. Vì sao tôi gặp khó khăn?
3. Vì sao công ty suy thoái?
4. Vì sao đất nước nghèo đói?
Tương ứng với 4 câu hỏi trên là 4 câu trả lời duy nhất, và các câu trả lời này là tồn
tại, nhiệm vụ còn lại là tìm cho ra chúng. Khi đã tìm ra câu trả lời, thì câu hỏi cũng
biến mất, lúc này vấn đề giải quyết xong: tôi hết thiếu tiền, tôi hết gặp khó khăn,
công ty hết suy thoái, đất nước hết nghèo đói
Mặc dù chỉ có vài dòng ngắn ngủi, nhưng thông điệp của nó lại hết sức sâu xa: dù
bạn có ở hoàn cảnh nào, có là cái gì đi nữa thì tự nhiên cũng không hề quan tâm,
bởi vì mặt trái của nó luôn tại. Nếu bạn luyện thành công năng lực "Nhìn vào mặt
trái-tìm ra lời giải" thì bạn có thể có được bất cứ cái gì mà bạn muốn
Cho nên quan niệm:
-Tôi không bao giờ có được thứ tôi muốn là quan niệm của nhóm "nghèo"
-Làm cách nào để có được thứ tôi muốn? là câu hỏi của nhóm "giàu"
Nếu ai đó có đọc sách Toán học thì các bạn sẽ bắt gặp những thông điệp sau: Bài
toán này không có lời giải... Đối với những bài toán bí ẩn của nhân loại thì cũng có
2 trường hợp
1. Bài toán này mãi mãi không có lời giải, vì bản thân nó không phải là câu hỏi.
Điều này Logic học gọi nó là: Sai lầm trong tư duy nhận thức. Có nghĩa là dưới
góc nhìn của Logic học thì không phải câu nào cũng được gọi là câu hỏi, còn đối
với tư duy thông thường của con người thì nhiều khi "tư duy bậy", như các thí
nghiệm của Tâm Lí học, cũng cùng 1 vật có kích thước vật lí như nhau, nhưng
nhìn ở các góc độ ánh sáng khác nhau thì mắt người lại cho rằng kích thước của
chúng khác nhau
2. Bài toán này chưa ai giải được, vì nhân loại chưa tìm ra người đủ bản lĩnh còn
bản thân câu trả lời cho bài toán là tồn tại
Ứng dụng tiếp theo:
Vì tính chất 2 mặt nên nếu mối quan hệ nào đó, người bạn nào đó, hành động nào
đó, môn học nào đó... không góp phần giúp bạn đạt được thứ mình muốn thì đồng
nghĩa với việc nó rất tai hại, cho nên ta phải sớm loại hết mấy thứ này ra khỏi cuộc
đời nếu muốn đi lên
Ta có thể minh hoạ bằng câu nói sau: Nếu bạn thất bại trong việc tạo dựng cho
mình 1 kế hoạch để thành công thì đồng nghĩa bạn đã thành công trong việc
tạo dựng cho mình 1 kế hoạch để thất bại
Câu hỏi còn lại: làm cách nào để tìm ra câu trả lời cho những câu hỏi mà bạn đối
mặt? Bạn sẽ làm được điều này nếu bạn sở hữu trong tay những công cụ tư duy đủ
mạnh-người viết bài sẽ cung cấp cho bạn đọc khi có dịp. Nhưng trước hết giữa câu
hỏi và câu trả lời có các đặc điểm sau:
1. Câu hỏi đã xuất hiện: khó khăn, nghèo đói, đau khổ... thì câu trả lời tương ứng
cũng xuất hiện theo
2. Câu hỏi càng khó khăn thì giá trị của nó càng lớn và việc tìm ra câu trả lời càng
khó
Nhà triết học William Occam đã đưa ra nguyên tắc cốt lõi cho điều này thông qua
qui tắc: Con dao cạo Occam-Câu trả lời chính xác nhất luôn luôn là câu trả lời
đơn giản nhất. Cho nên trên con đường đi tìm câu trả lời thì các bạn đừng nên làm
cho mọi thứ trở nên phức tạp, có nghĩa là câu trả lời nào mà dễ làm, dễ thực hiện...
thì nó mới là câu trả lời cần tìm. Còn nếu câu trả lời mà phức tạp, khó khăn... thì
nên tìm ra câu trả lời khác
Và một lần nữa nhắc lại Nguyên lí 20/80: Làm ít được nhiều-chỉ làm những thứ
quan trọng, cốt lõi nhất
Để kết thúc bài viết, xin trích dẫn một đoạn trong Đạo Đức Kinh của Lão Tử
Chương 2
Thiên hạ đều biết tốt là tốt thì đã có xấu rồi
Đều biết lành là lành thì đã có cái chẳng lành rồi
Bởi vậy
Có với không cùng sinh
Khó và dễ cùng thành
Dài và ngắn cùng hình
Cao và thấp cùng chiều
Giọng và tiếng cùng họa
Trước và sau cùng theo
Vậy nên thánh nhân dùng vô vi mà xử sự
Dùng bất ngôn mà dạy dỗ
Để cho vạn vật nên mà không cản
Tạo ra mà không chiếm đoạt
Làm ra mà không cậy công
Thành công mà không ở lại
Vì bởi không ở lại
Nên không bị bỏ đi






0 nhận xét:
Đăng nhận xét