Container Icon

THỨC TỈNH TÂM LINH LÀ GÌ

 


Thức tỉnh là một phép màu thực sự. Đó là một con đường đáng sợ như cái chết và đẹp đẽ như khi bạn được sinh ra. Thời điểm chúng ta bắt đầu trải nghiệm cuộc hành trình linh hồn – nhen nhóm thức tỉnh trí tuệ tâm linh, tâm trí chúng ta bắt đầu mở ra những khả năng và chân lý chưa từng có.

672-thuc-tinh-tam-linh-la-gi-va-nhung-dau-hieu-co-ban-cua-qua-trinh-1.jpg

Năng lượng từ Nguồn đi sâu vào bên trong tới điểm mà chúng ta bắt đầu đặt câu hỏi: Điều gì đang xảy ra với tôi? Tại sao tôi cảm thấy quá thiếu sót? Tại sao tôi lại tồn tại?

Con đường thức tỉnh đưa chúng ta đến một hành trình phi thường đến trái tim và linh hồn của nhân loại trong thế giới này. Đó là nơi để thỏa sức khám phá, tràn đầy kỳ quan và sự biến đổi kỳ diệu, chúng ta cởi mở hơn với thế giới xinh đẹp bên trong chính cơ thể mình.

Tuy nhiên, giống như hầu hết mọi người bắt đầu đầu cuộc hành trình này, chúng ta phải đối mặt với những trở ngại khác nhau, đứng giữa bóng tối và ánh sáng, nơi chúng ta bắt đầu nhớ mọi thứ rằng chúng ta thực sự là ai.

Xem thêm: Dấu hiệu sự thức tỉnh tâm linh đang diễn ra bên trong linh hồn bạn

Khi tâm linh bắt đầu khai mở, chúng ta cảm nhận đầy đủ mọi cảm xúc, bối rối không biết đi đâu, ai sẽ chịu lắng nghe, tin tưởng hay thậm chí nghi ngờ về cuộc sống của chính mình,, không ai giống ai cả. Mặc dù tâm trí vẫn liên tục đặt nghi vấn thì cúng ta bắt đầu đào sau tìm hiểu cái tôi sâu thẳm bên trong.

672-thuc-tinh-tam-linh-la-gi-va-nhung-dau-hieu-co-ban-cua-qua-trinh-2.jpg

Vậy, Sự Thức Tỉnh là gì?

Nếu ai đó yêu cầu tôi giải thích một cách đơn giản về sự Thức Tỉnh Tâm Linh thì tôi sẽ nói với họ rằng Quá trình đó chính là cuộc sống của họ.

Chào mừng bạn đến với sự khởi đầu mới

Thức tỉnh tâm linh là một quá trình sẽ hoàn toàn thay đổi cuộc sống của những ai chấp nhận nó. Bạn không thể trải qua sự thức tỉnh mà không biến đổi như cách loài chim phượng hoàng tái sinh từ ngọn lửa.

Thức tỉnh không chỉ diễn ra trong công việc mà bạn đang làm mà còn ở lối sống bạn đã lựa chọn. Nó có thể thay đổi cuộc sống của bạn trở nên tốt đẹp hơn. Sự thức tỉnh đang diễn ra trên toàn thế giới và nếu bạn thấy mình đang hiện hữu. Bạn đã là một phần của trải nghiệm thức tỉnh đó.

Nếu tôi mô tả những gì là bản chất của thức tỉnh tâm linh trong một từ thì đó là Thay Đổi.

Điều đó báo hiệu sự chấm hết, cái chết của mô hình cũ. Nó bao gồm các hành vi, thói quen cũ và những niềm tin mà chúng ta đã kế thừa theo thời gian. Khi chúng ta bắt đầu trải nghiệm một cuộc thức tỉnh tâm linh, cuộc sống và tinh thần của ta bắt đầu thay đổi mạnh mẽ và chứng kiến cái chết của những thứ đã cũ kỹ, lỗi thời.

Trong quá trình nổi bật này ý thức của chúng ta bắt đầu phát triển về vật chất và có những triết lý của riêng mình, hành vi thói quen, đức tin cũ và các lý tưởng cũ sẽ dần tan biến. Đây là lúc bộ não bắt đầu dọn dẹp, khởi động lại. Nó thay đổi từ đuôi cột sống và dần đi lên não bộ.

Tại một số thời điểm – khi trí tuệ tâm linh tăng lên, chúng ta bắt đầu nhận được những hiểu biết sâu sắc, cao siêu, khả năng tự nhiên bắt đầu trở thành một phần của nhận thức và có người sẽ trải qua triệu chứng tăng huyết áp vì quá tải.

Thức tỉnh tâm linh không phải là một quá trình chuyển đổi lối sống, đó là sự thay đổi toàn bộ phản ứng hóa học tạo ra cảm xúc trong cơ thể, tinh thần và cả thể chất. Khi chúng ta trải qua những giai đoạn khởi đầu của việc thức tỉnh tâm linh, chúng ta sẽ bắt đầu trải nghiệm những thay đổi về thể chất, tinh thần và tình cảm xảy ra trong cuộc sống. Những trải nghiệm này chắc chắn sẽ thay đổi kinh nghiệm sống và triết lý của chúng ta về sự tồn tại của bản thân.

Chúng ta bắt đầu như thế nào? Làm sao chúng ta biết chúng ta đã đến với hành trình này bằng cách nào? Dưới đây là một số dấu hiện và triệu chứng phổ biến:

Mẫn cảm – nhạy cảm với môi trường và những đám đông

Thay đổi cơ thể vật lý – Dị ứng, phản ứng da, giải độc cơ thể detox, triệu chứng cúm

Cuộc sống dần hụt hẫng, mất tập trung

Bắt đầu cảm nhận được nguồn năng lượng mới

Hay lo âu, hoảng loạn

Tăng trực giác, nóng ruột, hồi hộp

Những người hướng dẫn tâm linh xuất hiện khắp nơi bạn sống

Thấy được nhiều sự việc trùng hợp ngẫu nhiên dường như bạn đã thấy trước đây

Trải nghiệm rời xa cơ thể vật lý và phiêu lưu đến những thế giới xa lạ

Cảm thây bị cả thế giới rời bỏ, xa lánh, không còn tin tưởng vào người khác nữa.

Trên đây là những dấu hiệu cơ bản và dễ nhận thấy nhất. Tôi sẽ nói rõ hơn nhiều dấu hiệu cụ thể trong bài khác.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

CẦN TĨNH TÂM MỚI CÓ THỂ DUNG NẠP ĐƯỢC TRÍ TUỆ

 


Tĩnh tâm là một loại tâm thái tốt, khiến một người được lợi ích vô cùng. Khi đứng trước một sự tình, một người có thể tĩnh hạ tâm xuống thì không chỉ có cái nhìn sáng suốt, sâu rộng mà còn giúp sản sinh ra trí tuệ, đồng thời dung nạp được tri thức mới, trí tuệ mới.

178-can-tinh-tam-moi-co-the-dung-nap-duoc-tri-tue-1.jpg
(Ảnh: Rajat Singh, Pixabay)

Có một câu chuyện kể rằng, trước đây có một vị đại sư có trí tuệ rất thâm sâu, danh tiếng của ông được mọi người xa gần biết đến. Vị đại sư này thường hay đi giảng đạo cho dân chúng và đạo mà ông giảng cũng rất sâu sắc.

Một lần, một thôn làng mời ông đến giảng đạo cho dân chúng nghe và vị đại sư đã nhận lời. Khi vị đại sư đi đến thôn làng thì đã có mấy trăm người đến sớm ngồi chờ ông ở đó. Sau khi trải qua nghi thức tiếp đón long trọng, vị đại sư bước lên bục bắt đầu bài giảng. Mọi người ở dưới khán đài chăm chú lắng nghe.

Bỗng nhiên vị đại sư hỏi: “Các vị, tôi thật vinh hạnh khi có mặt ở đây để được học tập cùng quý vị. Nhưng tôi muốn hỏi các vị một câu, có ai biết hôm nay tôi muốn giảng về chủ đề gì không?”

Rất nhiều người ở dưới khán đài dường như đã nghe trước được điều gì đó nên đều đồng thanh đáp: “Biết! Chúng tôi biết!”

Vị đại sư nghe xong, chợt dừng lại, nhìn mọi người rồi nở nụ cười nói: “Ồ! Nếu các vị đã đều biết cả rồi thì tôi sẽ không cần giảng nữa, đúng không nào?” Nói xong, vị đại sư bước xuống khán đài, chào mọi người và ra về.

Mọi người trong thôn làng rất thất vọng. Cuối cùng, họ quyết định mời vị đại sư đến giảng đạo một lần nữa. Lần này vị đại sư cũng nhận lời. Hôm sau, sau khi gặp gỡ mọi người, vị đại sư lại bước lên khán đài và hỏi câu hỏi giống như ngày hôm trước: “Hôm nay tôi muốn giảng chủ đề gì, các vị biết không?”

Lần này mọi người trong thôn ai nấy đều chuẩn bị tốt tinh thần, rút kinh nghiệm của ngày hôm trước, liền đáp: “Không biết! Chúng tôi đều không biết!”

Vị đại sư dừng lại, trên mặt nở một nụ cười, đáp rằng: “Các vị thân mến! Nếu chuyện gì các vị cũng không biết, thì tôi cũng không thể giảng được!” Không đợi mọi người có phản ứng gì, vị đại sư lại nhanh chóng rời đi. Mọi người đều ngây người không hiểu nguyên do, bởi vì họ đều cho rằng câu trả lời “không biết” chính là đáp án mà vị đại sư muốn nghe.

Mặc dù đã trải qua hai lần, nhưng người dân trong thôn làng vẫn không buông bỏ niềm mong ước muốn được nghe vị đại sư giảng đạo. Họ tin rằng cách xử sự của vị đại sư chắc hẳn là có nguyên do sâu xa. Nhiều người băn khoăn rằng: “Nếu đáp án ‘biết’ và ‘không biết’ đều làm đại sư không vừa lòng, vậy thì rốt cuộc đáp án là gì. Chúng ta phải làm sao mới lĩnh hội được trí tuệ của vị đại sư?”

Thế là, mọi người trong thôn làng lại thảo luận cùng nhau và quyết định một lần nữa đến mời vị đại sư tới giảng đạo. Đến ngày hẹn, mọi người trong thôn ai nấy đều vui mừng phấn khởi, nhưng cũng vô cùng hồi hộp. Lần này, vị đại sư lại hỏi đúng câu hỏi của hai lần trước. Mọi người không một chút do dự, một nửa số người đáp: “Biết!”, số người còn lại đáp: “Không biết!”

Sau đó mọi người chờ phản ứng của vị đại sư, không ngờ vị đại sư nói: “Ồ! Vậy thì những người biết rồi hãy nói cho những người không biết đi!” Nói xong, vị đại sư lại lặng lẽ rời đi.

Lần thứ tư vị đại sư lại được người dân mời đến, lần này sau khi ông hỏi câu hỏi của ba lần trước, toàn bộ mọi người có mặt ai nấy đều im lặng, không ai nói một lời nào. Không khí dưới khán đài tĩnh lặng đến mức ngay cả một vật nhỏ rơi xuống đất cũng có thể nghe được.

Trong không gian tĩnh lặng ấy, vị đại sư nói: “Chỉ có ở trong yên tĩnh, chúng ta mới có thể nghe thấy được thanh âm của trí tuệ tâm linh.”

Vị đại sư giảng tiếp đạo lý:

Lần đầu tiên, khi tôi hỏi, các vị đáp rằng đã biết. Đây là thể hiện sự kiêu ngạo của tự ngã. Khi trong đầu một người tràn ngập tư tưởng kiêu ngạo thì chuyện gì cũng không thể tiếp thu được. Nó giống như một cốc nước sắp tràn vậy, cho dù là một giọt nước nhỏ cũng không thể rót thêm vào được.

Lần thứ hai, khi tôi hỏi, các vị đáp rằng “không biết”. Đây là một đáp án thể hiện tính tiêu cực và tự ti. Khi trong đầu một người khép kín, tràn ngập sự tự ti, tiêu cực thì cũng không thể tiếp thu được trí tuệ. Nó giống như chiếc chén úp vậy, sao có thể đựng được nước đây?

Lần thứ ba, khi tôi hỏi, một nửa các vị đáp rằng biết, một nửa lại nói không biết. Đây là phản ánh ra sự hoài nghi, không ổn định trong suy nghĩ. Một người mà đầu não không ổn định lại được, tràn ngập nghi ngờ thì không thể tiếp thu được những tri thức chính xác. Nó giống như chiếc chén đựng nước nhiễm bẩn vậy. Nước đã bị nhiễm bẩn, lại rót thêm nước sạch vào thì nước sạch ấy cũng sẽ bị nhiễm bẩn như vậy.

Các vị, chỉ khi chúng ta có thể tĩnh hạ tâm xuống, giữ cho đầu óc thanh tỉnh, yên tĩnh, không suy nghĩ miên man, chúng ta mới có thể nghe thấy được những thanh âm ở sâu thẳm trong tâm linh mình, đồng thời tiếp thu được những trí tuệ mới.

Sự trầm tĩnh trong tâm giống như khoảng không trong chiếc chén, có thể dung nạp được những nguồn tri thức một cách sáng suốt nhất và thâm sâu nhất.


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

ĐIỀU KHIỂN DÒNG Ý THỨC TÁC ĐỘNG LÊN CUỘC ĐỜI BẠN

 


Dòng ý thức của các cá nhân, dòng ý thức của tập thể, dòng ý thức của toàn xã hội đang ảnh hưởng, chi phối, thao túng toàn bộ đời sống của chúng ta. Vậy nó ảnh hưởng như thế nào, chi phối ra làm sao? Và làm thế nào để xã hội này hướng đến những điều tốt đẹp mà không có "tác dụng phụ"? Chúng ta cùng tìm hiểu nhé.

Ví dụ 1:

Bạn đang nghĩ gì đó? Ah bạn đang nghĩ ví dụ 1 là gì? Ví dụ 1 chính là suy nghĩ đầu tiên của chúng ta. Chúng ta nghĩ rằng chúng ta cần phải dậy, chúng ta dậy, chúng ta nghĩ là đến lúc phải đi ăn sáng, chúng ta đi ăn sáng. Chúng ta nghĩ đến điều gì điều đó sẽ thành sự thật ngay thôi. Quan trọng là nghị lực bạn dành cho suy nghĩ đó thế nào? Đó là tôi nói đến cái cá thể. Cái tập thể thì sao? Ví dụ 2:

Tôi đói tôi mời bạn đi ăn sáng. Bạn cùng quan điểm với tôi? Chúng ta đi. Bố mẹ bắt con cái phải chắp tay chào người lớn. Bố nói, mẹ nói, ông nói, bà nói. Nói riết rồi trẻ nó cũng nghe và rồi nó biết gặp người lớn là phải chắp tay chào. Đó là khi các tư tưởng cùng 1 hệ quy chiếu. Sức mạnh nó đã lớn hơn, đã có thể áp đặt cho các hệ tư tưởng khác. Tiếp theo thì sao? Chúng ta đi đến ví dụ 3:

Khi tư tưởng của một cá nhân lan tỏa được đến 1 nhóm, 1 cộng đồng hoặc 1 dân tộc? Tôi nói là cả 1 dân tộc khởi nghĩa dành tự do. Ok khởi nghĩa ah. Tôi mạnh hơn anh tôi tiếp tục đàn áp. Nhưng cả dân tộc ấy không nhụt chí, vẫn chiến đấu đến cùng. Bạn đã thấy dân tộc nào không dành được tự do với ý chí mãnh liệt ấy chưa? Tiếp ví dụ 4:

Ta thấy ở thời đại này có 2 nền tư tưởng chính đó là: "Cộng hòa chủ nghĩa" và "Tư bản". Hệ ý niệm quy chiếu của Tư bản là phát triển kinh tế còn Cộng Hòa chủ nghĩa là phát triển một thế giới đại đồng hòa ái. Các bạn thấy sao? Tư bản chủ nghĩa phát triển ầm ầm, kinh tế leo thang chóng mặt. Đó là bởi vì hệ tư tưởng của họ là ưu tiên phát triển kinh tế. Khi cả một đất nước chung lòng, chung 1 ý chí. Sự phóng chiếu của nó sẽ thành sự thật. Tất nhiên ta cũng phải bàn đến các mặt trái của nó. Đương nhiên cái gì cũng có 2 mặt của nó như 2 mặt của một đồng xu vậy. Tư bản chính là tư hữu, hay còn gọi là tư hữu tài sản cá nhân. Tìm cách phát triển nó lên. Có tài sản thì sao? Có tài sản thì sinh ra tư hữu, giữ gìn tài sản, sẽ có phân cấp xã hội giàu nghèo. Khi quá trình này xảy ra ngày 1 lớn thì sao? Sẽ sinh ra các cuộc biểu tỉnh nổi dậy của toàn thể công nông dân như ta đã chứng kiến qua suốt chiều dài lịch sử. Tôi nói như vậy để làm gì? Chúng ta qua ví dụ 5:

Khi tư tưởng chính là hệ phóng chiếu của thực tại. Ta đặt ra vấn đề ở đây là gì? Khi những tư tưởng lớn định hướng xã hội, định hướng loài người theo một hướng nào đó thông qua hệ thống truyền thông, hệ thống giáo dục. Uốn nắn tư tưởng 1 con người theo khuôn phép nhà nước đặt ra. Điều đó sẽ thế nào? Ta nhìn Nhật bản ta thấy gì. Họ giáo dục con cháu họ là đất nước họ nghèo nàn, tài nguyên thiên nhiên thiếu thốn. Họ định hướng điều gì? Định hướng nhân cách con người nhật bản, định hướng chỉ có tri thức mới giúp người nhật phát triển đi lên. Và rồi sao chúng ta thấy người Nhật có 1 nhân cách tuyệt vời, kỷ luật tự thân rất tốt. Trí thức vươn tầm thế giới. Liên tiếp có giải Nobel. Tất nhiên cái gì cũng có mặt trái của nó. Như ác và thiện, âm và dương tình yêu và thù hận. Chúng ta tạm thời không luận bàn vì xem thời sự ai cũng biết rồi. Ta đi tiếp đến ví dụ 6:

Cái gì cũng có 2 mặt của nó vậy có định hướng nào cho xã hội loài người mà tránh khỏi vấn đề được cái này mất cái kia ko? Tôi nghĩ là có đó là định hướng cho một xã hội tri thức đi cùng hòa ái, yêu thương, biết chấp nhận thực tại. Sống thuận theo lẽ tự nhiên. Nói thẳng ra là khi bạn làm việc thiện bạn cảm thấy một sự yên bình toát ra từ tâm. Khi bạn sáng kiến ra 1 cái gì đó mới, bạn vui vẻ, hân hoan. Khi bạn làm 1 việc gì đó khiến người khác vui, bạn cảm thấy vui lây. Khi bạn thành công trong việc nuôi dạy con cái bạn cảm thấy viên mãn. Khi bạn nghĩ đến niềm vui, bạn thấy vui.

Khi cái tư tưởng trong mỗi cá nhân mà được phóng chiếu ra toàn xã hội thì sao? Đó là cả 1 xã hội thành công rực rỡ về mặt tri thức và thành công rực rỡ về mặt nhận thức. Nhận thức là gì? Nhận thức là Hãy làm những việc khiến tâm chúng ta cảm thấy vui vẻ ngay trong lúc này, phút giây này và luôn chăm bón vun trồng cho những hạnh phúc vui vẻ ấy mỗi ngày (tạm gọi là ý chí sắt đá) Và chớ có đi lầm đường lạc bước. Cũng chớ có buông lỏng dạy dỗ con cái đi theo khuôn mẫu hạnh phúc đó. Hệ quả là gì? Gia đình ấm no, người người hạnh phúc. Xã hội hạnh phúc, quốc gia Hạnh Phúc, loài người hạnh phúc đời đời kiếp kiếp. Xa hơn nữa đó là cả 1 vũ trụ hạnh phúc. Đó chính là điều tôi muốn nói với các bạn. Những người sẽ tiếp một cách tay lan tỏa hạnh phúc và tri thức đến muôn nơi.

Luận bàn 1:

Ở đời có ma quỷ không?
Xin thưa là có.
Ma quỷ ở đâu sinh ra?
Xin thưa là từ tâm
Sao cái quái gì cũng chui từ tâm ra thế?

Thì đúng là thế mà. Dân gian vẫn có câu Tâm ma. Ý ám chỉ ma từ tâm mà ra. Tại sao lại như vậy? Khi bạn có 1 suy nghĩ ác ý, dần dà cái suy nghĩ ác ý của bạn được gia tăng qua các lần va chạm xung đột, và rồi cái ác ý đó được thể hiện ra thành lời. Cái lời ấy qua lại không ai chịu ai dẫn đến cãi lộn, chửi bới, đánh đập hành hạ thậm chí là giết hại lẫn nhau. Sau đó thì sao? Người bị giết thì oán niệm sâu đậm. Thề sẽ phải trả thù. Kẻ sát nhân thì cắn rứt lương tâm, rồi tưởng tượng ra bị vong hồn đến báo oán. Hết kiếp này thì sao? Oán niệm cũ vẫn còn qua kiếp sau tao trả đủ cả vốn lẫn lời. Thế mới có câu: ân ân oán oán đến bao giờ mới dứt.

Oán niệm của một cá nhân thì sao? Một gia tộc thì sao? Một quốc gia thì sao? Đó là chém giết, là đổ máu, là tương tàn lẫn nhau. Chỉ có tâm bồ tát dừng ngay việc tiếp tục tạo nghiệp ngay tại giây phút này. Tâm của đấng giác ngộ diệt trừ tất cả u mê. Xóa bỏ mọi ghen tức, hận thù, bắt tay vào vun đắp xây dựng, gieo trồng hạnh phúc. Cái hạnh phúc nó đến an nhiên mà tự tại. Cái hạnh phúc nó hỉ lạc, hòa ái vô bờ. Đó là chung ta hãy gieo nhân tốt từ ngay bây giờ. Đừng gieo trái đắng thì ta sẽ thu được quả ngọt. Có lẽ bạn sẽ khó tưởng tượng cái hạnh phúc nó đến khi tâm chúng ta không còn một nỗi lo nào hết, hoặc nếu có cũng chẳng vướng mắc vào nó thì cái hạnh phúc nó trường tồn và vĩnh cửu. Tâm ta hướng đến hạnh phúc mỗi phút giây. Có lý nào mỗi phút giây này không phải là hạnh phúc. Đó là cái ta muốn cơ mà. Ta muốn là nó sẽ được.

Luận bàn 2:

Vậy làm thế nào chúng ta có thể sống an nhiên tự tại, hạnh phúc ấm no đời đời kiếp kiếp? Câu hỏi này rất hay. Việc đầu tiên chúng ta phải có trí tuệ. Trí tuệ ở đây là gì? Trí tuệ là nắm và hiểu rõ được mọi quy luật của tự nhiên, của đất trời để thuận theo đó mà sống thì sẽ được hạnh phúc. Chúng ta thử lấy ví dụ về cây cỏ và động vật nhé: cây cỏ cứ gặp thời tiết tốt, gặp nắng, có nước là lên, trái mùa, trở trời không thích nghi được thì ta rụng lá. Chờ xuân tới ta lại chiến tiếp. Luôn vui vẻ

Đối với động vật thì sao. Thuận theo tự nhiên, đái ỉa tại chỗ tha hồ sung sướng. Con người còn mắc tìm chỗ nên không được thư thái cho lắm. Nhiều khi lại còn phải nín nhịn cơ. Phát sinh bao cái tâm bực tức.

Cơ mà chúng ta là động vật bậc cao. Có lý trí, có suy nghĩ, được dạy dỗ chứ không hề bản năng nên ta phải dùng cái trí thức ấy phục vụ chúng ta cốt sao đạt được các trạng thái tâm thức như là: hạnh phúc, no đủ, vui vẻ, an nhiên, tự tại. Nếu cái gì cũng để phục vụ mục đích này thì rốt ráo sau cùng điều này cũng sẽ lên ngôi.

Tuy nhiên cần phải nhìn nhận là chẳng có cái gì thường hằng bất biến cả. Chúng ta phải chấp nhận điều này. Sự thật là trong âm có dương, trong dương có âm. Trong sự phát triển vĩ đại của một nền văn minh bao giờ cũng sẽ có kẽ hở của 1 cái tôi cá nhân lạc lối. Cái tôi cá nhân đó lôi kéo mọi người, áp đặt tư tưởng và hệ lụy sẽ là cả 1 đế chế sụp đổ. Người minh triết là người nhìn ra cái tính chất vô thường (dễ thay đổi của vạn vật) và có 1 chân lý để nương theo tránh được mọi cám dỗ lôi kéo của những cái tôi cá nhân để theo đuổi hạnh phúc vĩnh hằng của đời mình. Tiếp tục lan tỏa tình yêu thương đó với toàn thể chúng sinh và muôn loài để ai ai cũng thấm nhuần đạo lý ấy. Cuộc đời này sẽ chỉ còn là tươi đẹp và hạnh phúc. Không phải đó là việc nên làm sao?

Các bạn hãy cũng tôi bắt tay ngay hôm nay, ngay giờ phút này để thực hiện hóa hạnh phúc của đời mình, con cháu mình, dòng tộc nhà mình, xa hơn nữa là cả quốc gia, cả trái đất, cả vũ trụ đều hòa ái chung sống phát triển trường tồn. Hãy làm điều này với sự tỉnh thức, một cái đầu lạnh, cái đầu biết rõ đúng sai, biết rõ đau khổ và hạnh phúc. Đừng cố thỏa mãn cái tôi cá nhân. Nó chỉ là cảm giác thỏa mãn nhất thời. Nó mau chóng bị mất đi. Nó luôn đòi hỏi được thỏa mãn theo cách này và cách kia. Đôi khi một số cách rất là tàn ác để đổi lại sự thỏa mãn nhất thời sẽ gây nghiệp chướng và tâm ma cho chúng ta. Tôi xin được nhắc lại:

"CHÚNG TA HÃY TỈNH THỨC TRONG TỪNG PHÚT GIÂY. LÀM VIỆC CÓ TRI THỨC. THIỆN LÀM ÁC BỎ. AN NHIÊN TỰ TẠI, VUI HƯỞNG CUỘC ĐỜI"

Mong tình yêu thương này đến được với vạn vật, chúng sanh.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

MA KHẢO

 


Ma khảo là ma quỷ thử thách tâm đức, phẩm hạnh của người tu để xem có xứng đáng đắc đạo cùng chăng. Thường thì Chánh - Tà tương khắc. Hễ Đạo khai thì Tà khởi. Đạo không ma khảo thì Đạo khó thành; ma không Đạo khai, ma không được dịp mở cơ thịnh vượng.

Mà khảo có nhiều cách, đại khái như:

- Mạo danh Tiên Phật, dối ban huyền diệu cốt mê hoặc người tu phải xa đường chánh giáo.

- Giục người thấy sắc đẹp mê say, thấy tiền hay danh lợi thì ham muốn.

- Hoá ra nhiều việc lạ lùng quái gở làm cho người tu sợ hãi bỏ dở công phu.

- Chiếu theo sở dục của con người mà cám dỗ, tức đánh ngay chỗ yếu của con người

- Bày bố những khó khăn gay cấn nguy hiểm làm cho người tu thối chí ngã lòng.

Các đấng Tiên, Phật đều nói trước rằng:

"Vô ma khảo bất thành Đại Đạo, Đạo bất khảo bất thành Phật".

Xưa, Đức Chúa Jesus, Đức Phật Thích Ca, trước khi thành đạo, phải chịu cho Satan, Quỷ Vương khảo đáo đủ cách, khi không lay chuyển được thì Quỷ Vương mới chịu phục và các Đấng ấy mới thành đạo.

Đức Khổng Tử bị khảo đảo 7 ngày giữa biên giới nước Trần và nước Thái.

Đường Tam Tạng và ba đồ đệ cũng bị 81 tai nạn khảo đảo mới được thành Phật.

Vượt qua được một lần khảo đảo là trình độ tâm linh tiến hoá lên một bực. Cho nên, nhờ Ma Khảo mà các Đấng định Phẩm vị cho người tu hành. Từ cổ chí Kim, chư Phật, Tiên, Thánh đều phải trải qua con đường Ma khảo mới chứng được Đạo. Người tu mà chưa biết Ma khảo thì chưa biết giá trị của tu hành.

Chúng ta tin chắc rằng, mỗi lần bị khảo mà không ngã là mỗi lần chúng ta được lên một nấc thang tấn hoá đó, nhưng không phải chỉ bị Ma khảo một hay hai lần là đủ, mà chúng ta sẽ bị khảo nhiều lần, bởi vì con đường tấn hoá của chúng ta có nhiều cấp bậc

Mặt khác, cửa Đạo mở rộng, nhưng chân giả khó phân. Có người chân tu, có người mượn danh Đạo tạo danh đời, làm cho những người chân tu bị mắc oan. Cho nên, các Đấng thiêng liêng cho Ma khảo để chọn người chân tu, loại ra những kẻ giả tu. Kẻ giả tu, sau cơn thử thách thì họ cũng hiện rõ cái nguyên hình giả tạo.

Cho nên, nếu không có Ma khảo thì làm sao phân biệt hai điều chân giả, chính tà? Vậy, người tu hành phải luật khảo thí và phải kiên tâm trì chí lướt qua mọi cơn thử thách.

* * *

Về Ma khảo, có thể chia ra 4 cách khảo:

- Nội khảo - Ngoại khảo

- Thuận khảo - Nghịch khảo

1. Nội khảo:

Khi cầu đạo rồi, quyết tâm từ bỏ đường đời để lập thân hành đạo thì người tu thường bị tai nạn, hay bệnh hoạn,... Do đó nhiều người rất sợ, không muốn vào Đạo, người tu hành đạo đức mà sao bị tai nạn liên miên! Điều này không có gì là nghịch lý, khi chúng ta hiểu Đạo thì sẽ thấy rất rõ ràng:

Chúng ta tự hỏi tại sao có chuyện kỳ lạ như vậy? Bởi vì các chủ nợ oan nghiệt thấy vị này tu hành rồi, e sau này đắc đạo thì rất khó đòi được nợ, nên xúm nhau đến đòi nợ liền liền.

Nguời tu cần phải lập chí nhẫn nại, cảm lòng chịu đựng, không trách móc than van, không oán hờn, vì các món nợ oan nghiệt ấy là của mình và do mình gây ra từ nhiều kiếp trước. Chúng ta cần trụ vững đức tin nơi Đức Chí Tôn và Đức Phật Mẫu, ráng lo lập đức lập công để tiêu trừ bớt oan khiên nghiệp chướng, vượt qua các cơn khảo đảo. Dần dần, các oan nghiệt sẽ bớt đi, và con đường đão sẽ được ơn trên tiến bước.

2. Ngoại khảo:

Khi bước chân vào đường Đạo thì bị thân nhân phản đối, bạn bè huỷ báng, hàng xóm chê cười... đều thuộc ngoại khảo. Có khi bị người lấy oán báo ân, bị xuyên tạc, bị hàm oan bị vu khống... khiến người tu không đủ kiên nhẫn để nhịn nhục nên nổi giận chống đối quyết liệt.

Người tu phải ráng giữ vững đức tin, dùng sự ôn hoà và tận tuỵ giúp đở mọi người, nhất là người chỉ chích mình hay làm hại mình, cầu xin Ơn trên hộ trì giúp sức cho mình sớm vượt qua cơn khảo đảo.

Đức Chúa đã nói: Kẻ nào đánh vào má bên trái của ta, ta đưa má bên phải cho nó đánh luôn thể.

Đức Phật Di - lạc cũng có nói: Có người chửi vào mặt Lão chuyết, Lão chuyết cười hì hì; nếu nhổ nước miếng vào mặt ta, cứ để vậy cho nó khô, khổi cần phí công lau chùi, làm cho kẻ nhổ cũng được vui.

3. Thuận Khảo:

Có 2 mặt: Thánh và Phàm.

- Mặt Thánh: Được Đấng bề trên khen thưởng. được kẻ hậu học ủng hộ, dần dần trở nên đắc ý, hợm mình, rơi vào con đường danh của Đạo mà trở thành ngạo mạn, bỏ quên phần đạo tâm ở phía sau lưng.

Khi được bậc trên thương yêu, hậu học xem trọng thì phải tự cảnh tỉnh lấy mình.

Tài bao nhiêu, đức bao nhiêu mà được ân sủng như vậy? Trong lòng phải luôn luôn cảm tạ ơn đề bạc của các bậc huynh tỷ bề trên, thương yêu đoái hoài đến đàn hậu học, làm gương mẫu cho đàn em noi bước. Đó là cách biến Thuận khảo thành bậc thang tiến hoá của tâm hồn.

- Mặt Phàm: Buôn bán phát đạt, thăng quan tiến chức, thành công mọi mặt, vợ chồng nặng tình ân ái khó lìa. Trong hoàn cảnh hân đắc ý như thế, người tu dần dần trọng phàm khinh Thánh, biến tu đạo thành tu đời, mà quên đi lời Minh thệ lúc ban đầu.

Muốn thoát vòng tục lụy này, người tu phải biết rằng, những cái thành công đắc ý đó là do cái nhân tốt mà mình đã gây ra trong kiếp trước. Nếu không lo vun trồng cái nhân tốt ấy thì chỉ hưởng một thời gian rồi hết. Cho nên, càng đắc thế càng giàu sang thì càng phải lo lập công đức, tôn kính Thần Thánh, giúp đỡ mọi người về vật chất hay về tinh thần trong một tình yêu chân thật.

4. Nghịch khảo:

Có 2 mặt: Thánh và Phàm.

- Mặt Thánh: Người tu gặp các bậc bề trên vô tình, có công không được thưởng, vô cớ bị phiền trách, đối với cấp dưới thì không được hậu học kính trọng. Bao lâu khổ công hy sinh lo cho Đạo nghiệp, này bị nghịch cảnh khảo rượt, làm người tu nản lòng thối chí.

Khi gặp nghịch cảnh khảo như thế, chớ nên sinh lòng căm hờn mà nên luôn luôn xét lấy mình, vì Đạo thuộc vô vi, tấm lòng son sắt có Trời cao soi xét, việc khen thưởng hay chê bai nơi cõi trần này không đáng kể. Luôn luôn giữ lòng trong sạch không đổi càng bị hàm oan, càng chịu đựng trong quyết tâm tu hành thì càng được cao thăng phẩm vị nơi cõi thiêng liêng.

Gương xưa như nàng Thị kính, rồi sãi Kinh Tâm... chịu hàm oan khổ nhục biết bao nhiêu mà kể nhưng vẫn âm thầm chịu đựng, không than không oán, vẫn quyết lòng tu niệm, mới đắc thành Phật vị.

- Mặt Phàm: khi phát tâm hành đạo, cha mẹ không thích, vợ con ngăn cản... việc làm không thuận, cấp trên khinh khi, cấp dưới lờn mặt, đó là nghịch khảo.

Gặp cảnh này, ta phải an phận, kiên nhẫn lấy đức cảm hoá mọi người rồi dần dần hoàn cảnh cũng thay đổi, trở nên thuận bể vui vẻ.

Sau khi cầu đạo lo việc tu hành thì việc làm ăn thất bại, vợ chồng gây gổ, con cái bất bình... đều thuộc về nghịch khảo.

Người tu phải hiểu thấu suốt lý nhân quả. Vợ chồng hay con cái đều là duyên nợ, duyên tốt hay xấu, dài hay ngắn đều là nhân đã kết tập từ kiếp trước. Tiền tài, nhà cửa, ruộng đất chỉ là thân ngoại vật, sinh ra không mang đến, chết rồi cũng không mang theo được.

Hiểu rõ như thế thì sự vinh hoa, đắc thất như một giấc chiêm bao. Trong lòng cứ thản nhiên như đám mây bay trên trời hay dòng nước chảy.

Đường đạo đã trải qua, chúng ta thấy rõ việc tu hành không biết bao nhiêu trở lực, nào là người hữu ý hay vô tình kích bác, cho đến bà con cật ruột cùng bạn thân yêu buổi trước mà nay thấy chúng ta tu hành, họ cũng đem lòng nhạo báng, nào là kẻ gây điều khó dễ mong phá hoại việc tu.

Chúng ta lại gặp nhiều nghịch cảnh: tiền tài thiếu thốn, tật bệnh triền miên, hoặc những nỗi bất bình, những điều thống khổ, để khiến chúng ta ngã lòng thối bước, nếu không nhẫn nại và vững đức tin.

Phần trên vừa trình bày chi tiết tất cả hình thức Ma khảo người tu nhưng không phải người tu nào cũng bị Ma khảo như các trường hợp kể trên. Ma chỉ khảo chỗ nào yếu kém của người tu mà thôi. Đây có thể xem là cái tài giỏi của Ma vương vì nó biết người tu này yếu chỗ nào để mà khảo đúng ngay đó cho người tu dễ rớt.

Trong các đề tài: danh, lợi, quyền, nộ, ố, ái, dục, tửu, sắc, tài, Khí, người tu yếu về chổ nào thì nó biết nó khảo ngay thứ đó. Người tu nào còn ham tiền thì nó dùng tiền vàng để thử, người tu nào còn ham sắc thì nó dùng sắc đẹp để thử, người tu còn háo danh thì nó dùng chức này tước nọ để thử...

Ma không hình tướng, tuỳ theo lòng ham muốn của người mà nó hiện ram, nếu thấy sắc vậy lòng tà thì bị con ma sắc thừa cơ làm hại.

Nếu chưa làm chủ được tánh nộ thì mỗi khi phát nộ, nghiến răng trợn mắt, đỏ mặt tía tai, nói năng bẩu lẩu... thì đó là hiện thân của ma nộ vậy.

Con người nơi cõi trần tiêm nhiễm quá nhiều vật chất qua nhiều kiếp nên lục dục thất tình luôn luôn dấy động. Nhờ Ma khảo mà biết được chỗ yếu kém của mình để cố gắn sửa đổi, dần dần bản tánh hoá thuần mà hợp với Thiên tánh.

Mỗi khi bị khảo, không nên sanh lòng oán hận mà phải thuận tùng tiếp nhận, nhẫn nại vượt qua, vì mỗi lần khảo là mỗi lần bớt được một số nợ oán nghiệt của kiếp trước. Một khi đã vượt qua một cơn khảo đảo thì đường Đạo dễ đi hơn.

Tóm lại, cơ Đạo có Nội khảo, Ngoại khả, Nghịch khảo, Thuận khảo là những phương pháp trui rèn lòng người tu hành cho ra cao thượng. Vàng không trui lửa, ai biết vàng cao; ngọc chẳng mài dũa, ai hay ngọc sáng.

Trong các cơn khảo đảo, người tu cần phải giữ hai điều cốt yếu sau đây:

- Giữ vững đức tin, tin tưởng mạnh mẽ Đức Chí Tôn và Đức Phật Mẫu là hai Đấng Cha Mẹ chung thiêng liêng.

- Giữ chặt cái tâm, không vọng động, cho an nhiên thanh tịnh, không ham muốn, không gì hết ráo thì mọi sự thử thách của quỉ mà như luồng gió thoảng.

Mỗi lần bị Ma khảo, mỗi lần vượt qua là mỗi lần tâm đạo tiến lên một bậc cao hơn và lần lần tiến hoá lên những bậc cao dần, cuối cùng thì được trở về ngôi vị cũ nơi cõi.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

CÂN BẰNG ÂM DƯƠNG CÁC LUÂN XA

 


Năng lượng âm dương...

Con người là nơi trời đất giao hòa là nơi năng lượng của vũ trụ được tinh luyện hòa hợp, cùng với thượng đế thực hiện sáng tạo vật chất và chuyển hóa năng lượng

Trong 7 luân xa chính thì 3 luân xa phía dưới tiếp nhận các năng lượng mang rung động thấp, mang tính âm, hay có thể gọi là tính nữ, gắn với sự sống, nối với trái đất. Đặc điểm của dạng năng lượng này mang tính động, tràn đầy sinh lực nhưng mặt kia lại mang tính thô trọc, u mê.

3 luân xa phía trên tiếp nhận các rung động tần số cao hơn mang tính nhận biết, gắn với dương tính, nối với trời. Đặc điểm của dạng năng lượng này mang tính tĩnh, nhận biết và có mặt trái là đầy kiêu ngạo, không biết đến sự tồn tại nào khác ngoài bản thân mình.

Luân xa tim nằm ở chính giữa là một luân xa đặc biệt, nó điểm giao hòa của trời đất, chính là biểu tượng mang tính con người nếu coi cơ thể như một tiểu vũ trụ thu nhỏ. Chính năng lượng tình yêu thu nhận từ luân xa tim sẽ là yếu tố chung hòa lọc năng lượng tràn vào từ các luân xa còn lại. Tình yêu sẽ làm năng lượng đi vào từ 3 luân xa dưới thấp không còn mang tính thô trọc, kiểm soát các ham muốn vật chất, Tình yêu sẽ làm năng lượng đi vào từ 3 luân xa phía trên mang tính từ bi, sẵn sàng phụng sự không còn kiêu ngạo bởi sự nhận biết của mình

Thức tỉnh thực chất là một quá trình giao hòa năng lượng tổng thể mở dần toàn bộ các luân xa biến con người thành tổng hòa năng lượng theo cách thức hoàn toàn đồng nhất với vũ trụ. Một cách lý tưởng nhất cả 7 luân xa cần mở dần đồng thời để năng lượng tổng hòa luôn cân đối. Tuy nhiên không ai có thể làm điều đó, hoặc nó chỉ có thể được làm một cách hoàn toàn tự nhiên, còn phần lớn thì sẽ mở trước một số luân xa và sẽ có một giai đoạn năng lượng trong cơ thể hoàn toàn bị lệch và có thể bị ảnh hưởng khá nghiêm trọng nếu như năng lượng không được lọc một cách phù hợp. Vì vậy luôn có lời khuyên là không được mở luân xa theo ý chí vì nếu các mạch dẫn bên trong chưa được thông suốt chuẩn bị thì sẽ gây hại lớn, do các mặt trái của năng lượng âm tạo ra ham muốn vô độ và mặt trái của năng lượng dương là sự tàn nhẫn kiêu ngạo tinh vi của bản ngã nấp sau sự từ bỏ vật chất. Sự chuẩn bị tốt ở đây chính là cần để con người tràn ngập trong tình yêu, đó là màng lọc tẩy rửa tốt nhất, tình yêu mang tính âm sẽ hướng ra ngoài, yêu người khác, tình yêu mang tính dương sẽ hướng vào trong, yêu chính bản thân mình, năng lượng âm dương hòa hợp sẽ tạo ra một con người tràn đầy nhận biết, tình yêu và phúc lạc

Trong thiền con người tập trung năng lượng mở luân xa Ajna con mắt thứ 3, sẽ rất ích lợi khi thiền quán chiếu tình yêu với chính bản thân mình, tình yêu tràn ngập phía bên trong nó sẽ giúp loại bỏ bản ngã phát triển mở rộng khi bạn cảm thấy mình có những khả năng nhận biết siêu việt. Trong yêu năng lượng được tập trung mở luân xa tim rồi tràn xuống dưới và lên trên tùy trường hợp là một con đường rất an toàn vì bộ lọc được kích hoạt trước khi mở các cổng năng lượng loại bỏ các phản ứng phụ tránh nguy cơ ham muốn vô độ, cũng như ngạo nghễ trên đời, chính vì vậy Veda và Gita luôn đề cao nhất con đường tình yêu và Devotion vì sự an toàn của nó. Trong thời kỳ hiện đại, có một con đường thứ 3 đang xuất hiện, con đường năng lượng dâng từ dưới lên, con người đã trải nghiệm và thỏa mãn đầy đủ vật chất năng lượng tràn vào ở các luân xa phía dưới có thể hướng lên trên nếu có bộ lọc tình yêu hiệu quả. Tất cả các thứ mang tính nửa tâm linh, nửa khoa học như New Ages, mang tính tận hưởng cuộc sống đồng thời hướng về tâm linh… chính là con đường thứ 3 này, vì thế các mantra về tình yêu, về biết ơn, về tha thứ luôn tràn ngập ở New Ages rất phổ biến ở các xã hội hưởng thụ của phương tây.


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

VŨ TRỤ SONG SONG

 


PHẦN 1: VŨ TRỤ SONG SONG, SỐ PHẬN VÀ CÁCH ĐỊNH NGHĨA THỜI GIAN CỦA BẠN DUNG HỌC DỐT LÝ

Mấy hôm nay mình đang cày phim "Quân Vương Bất Diệt". Mình mới dòm dăm tập, xem nội dung là phụ còn ngắm anh Lee Min Ho là chính. Nội dung phim là anh Hô đến từ một vũ trụ khác, ở đó anh là vua của nước Đại Hàn Đế Quốc. Nhờ 1 cây sáo thần mà anh bước qua thế giới của chúng ta bây giờ nơi có nước Đại Hàn Dân Quốc, và bộ phim này nhắc đến khái niệm vũ trụ song song.

Theo lời anh Hô, thì vũ trụ song song có thể giải thích nhờ vào thuyết lượng tử của Einstein, do vũ trụ bao gồm các hạt và ánh sáng mang bản chất lưỡng tính sóng hạt bla blo cái gì gì đó. Với một đứa gà lý từ thưở còn thơ như mình đây thì tất nhiên là mình chả hiểu anh nói cái gì, mà cũng có thể là anh chỉ nói linh tinh vậy thôi chứ thực ra là anh cũng k có hiểu...

Mặc dù mình không hiểu anh Hô nói gì, nhưng cách đây vài năm sau khi đi thiền về thì tự nhiên mình lại ngộ ra. Mình cũng chả biết là mình ngộ có đúng không, nhưng sau khi giãi bày thì thầy mình là nhà vật lý học kiêm hóa học kiêm toán học kiêm triết gia gật gù bảo có vẻ hợp lý. Mình sẽ phân tích một cách thô sơ ý hiểu của mình dưới đây. Bạn nào hứng thú thì đọc cho nhức não còn nếu đọc lướt thì thôi vì đọc lướt thì chả hiểu mình viết gì đâu. 

Sau 12 năm học toán dù môn hình học mình cũng không có giỏi giang gì lắm, nhưng mấy cái khái niệm với tính chất sau thì chắc là đúng nè:

- Một điểm : được coi như một phần tử không có chiều.

- Một đường thẳng : có 1 chiều, và nó là tập hợp của vô số điểm nằm trên đường thẳng đó.

- Một mặt phẳng : được coi như mô hình 2 chiều, và nó là tập hợp của vô số đường thẳng nằm trên mặt phẳng đó.

- Không gian 3 chiều : thì nó có 3 chiều, và nó là tập hợp của vô số mặt phẳng nằm trong không gian đó.

- Cứ tiếp tục suy luận theo cách đó, thì nếu tồn tại không gian 4 chiều, đó sẽ là tập hợp của vô số không gian 3 chiều, nằm trong không gian 4 chiều đó.

Phần 2: Chúng Ta Đang Sống Trong Không Gian 4 Chiều?

PHẦN 2: CHÚNG TA ĐANG SỐNG TRONG KHÔNG GIAN 4 CHIỀU?

Kiến thức cấp 2:

Mặt phẳng là tập hợp của vô số đường thẳng nằm trên mặt phẳng đó. Mỗi đường thẳng nằm trên một mặt phẳng lại là giao tuyến của mặt phẳng đó với vô số mặt phẳng khác trong không gian. Một mặt phẳng không thể tồn tại độc lập một mình nó đứng riêng, nó luôn giao với các mặt phẳng khác.

Ví dụ mpA cắt mpB tại giao tuyến X, thì về lý thuyết, một con kiến sống ở mặt phẳng A có thể bò sang một mặt phẳng B khác khi bò qua đường giao tuyến X.

Không gian 3 chiều là tập hợp của vô số mặt phẳng nằm trong không gian 3 chiều đó. Suy luận tương tự, mỗi mặt phẳng nằm trong một không gian 3 chiều là mặt phẳng giao của không gian 3 chiều này với vô số không gian 3 chiều khác. Vậy nếu thực sự tồn tại không gian 4 chiều, thì bất kỳ mặt phẳng nào chúng ta bước qua đều có khả năng dẫn chúng ta đến không gian 3 chiều khác mà nhỉ 

Ta đã từng bước qua ti tỉ mặt phẳng trong đời, nhưng lại chẳng thấy nó dẫn đến không gian 3 chiều nào khác cả. Nhưng nếu ta đứng ở Hoàng thành Thăng Long năm 1000, và năm 2020 ta vẫn đứng ở đó, thì bạn có nghĩ đây là 2 không gian 3 chiều khác nhau không ?

Thực tế thì ta bước 1 bước là chính ta đã thay đổi, cái xe máy ngoài đường thì chạy thêm vài mét, máy bay có khi bay được gần km, mà cái đồng hồ thì đã chạy thêm được mấy giây. Cái chúng ta đang nghĩ đến là thời gian, nhưng mà thời gian có tồn tại ?

Hồi mình còn bé bé trên tivi có chiếu bộ phim Phép thuật. Mình nhớ mang máng 3 chị em phù thủy có phép thuật làm dừng thời gian. Hù 1 cái, tất cả mọi người mọi vật đứng yên. Mọi vật đứng yên -> ta suy ra là thời gian dừng lại. Thì rõ ràng là mọi vật k hoạt động, con người không bị già đi, đồng hồ đứng yên, gió mây mặt trời không di chuyển thì suy ra thời gian dừng lại. Nghe có vẻ rất là hợp lý. Vậy thời gian có khả năng làm mọi vật hoạt động hả ? Không phải. Thời gian chỉ là thước đo mang tính tương đối thôi. Nếu không gian 3 chiều và vật thể nằm trong đó không biến đổi thì rõ ràng thời gian là vô nghĩa.

Quay lại ví dụ ban nãy. Khi bạn bước 1 bước, đồng hồ chạy vài giây. Bạn nghĩ thời gian đã trôi qua vài giây nhưng thật ra là bạn chỉ đi từ không gian 3 chiều này sang không gian 3 chiều khác, và cái kim giây đồng hồ ở không gian 3 chiều này nó chỉ vị trí khác với kim giây ở không gian 3 chiều kia. Hay thực ra bạn tưởng bạn vừa bước được 1 bước từ điểm A sang điểm B, nhưng thực ra bạn đã đứng ở điểm B sẵn rồi, giờ tâm trí bạn mới nhận ra thôi.

Phần 3: Tóm Lại Không Gian 4 Chiều Là Gì?

PHẦN 3: TÓM LẠI KHÔNG GIAN 4 CHIỀU LÀ GÌ?

Từ trước đến nay chúng ta vẫn luôn nghĩ rằng chúng ta đang sống trong một không gian 3 chiều. Bây giờ thử đổi cách nghĩ 1 tí xem. Trong một không gian 3 chiều thì mọi vật trong đó hoàn toàn bất động. Dung Xì Xám đặt tên nó là không gian 3 chiều tĩnh, để phân biệt với không gian 3 chiều động mà mọi người lâu nay luôn quan niệm.

Không gian 4 chiều là tập hợp của vô số không gian 3 chiều tĩnh chồng chập lên nhau. Tâm trí chúng ta bằng 1 cách nào đó đã đi du hí từ không gian 3 chiều này sang không gian 3 chiều khác liên tọi khiến chúng ta có cảm giác như mọi vật đang chuyển động, gây ra ảo tưởng về thời gian. Ví dụ cuộc đời chúng ta như 1 bộ phim hoạt hình 2D, thì mỗi 1 khung hình sẽ giống như 1 không gian 3 chiều tĩnh, các khung hình chạy liên tục tạo nên cảm giác vật chuyển động.

Tóm lại không gian 4 chiều chính là dòng thời gian, và một không gian 3 chiều tĩnh là một khoảnh khắc👌👌 Vậy thì thời gian sẽ dừng lại k phải khi mọi vật ngừng chuyển động, mà là khi tâm trí của ta nó đứng yên k đi du hí nữa 😗

Trong Phật giáo có một khái niệm gần giống với một không gian 3 chiều tĩnh, đó là sát na : "Vạn pháp luôn luôn biến đổi, không một vật gì có thể tồn tại trong hai sát na liên tiếp. Một ngày 24 giờ được tính bằng sáu ngàn bốn trăm tỷ, chín vạn, chín ngàn, chín trăm tám mươi sát na"

Tính ra thì 1s xấp xỉ đâu đó tầm 74 triệu sát na. Anh em cứ tưởng tượng 1 sát na mà dài như 1s, thì 1s sẽ dài xấp xỉ 2 năm 4 tháng. Khi anh em gặp nhau ngoài đường mà chào nhau Hế lô 👋, giả dụ cái câu Hếếế..ế..ế..... Lôôô..ô..ô..... nó kéo dài đến tận 2 năm thì k biết nghe nó như nào nhở 🤣🤣

Phần 4: Không Gian 5 Chiều Và Vũ Trụ Song Song

PHẦN 4: KHÔNG GIAN 5 CHIỀU VÀ VŨ TRỤ SONG SONG

Ban nãy mình đưa ra ví dụ bạn bước 1 bước từ điểm A sang điểm B, ý tưởng về việc đứng sẵn ở điểm B dẫn đến suy nghĩ : vậy là số phận đã sắp đặt ư ? Nô nô. Thầy bói bảo tui số khổ, tui không chấp nhận. Vấn đề ở đây là có vô số mặt phẳng trong không gian 3 chiều thì bạn sẽ bước qua mặt phẳng nào để đếnkhông gian nào và vì sao lại thế ?

Cứ theo các bước suy luận của phần trên, mình đi tiếp : nếu tồn tại không gian 5 chiều, đó sẽ là tập hợp của vô số không gian 4 chiều, nằm trong không gian 5 chiều đó. Mỗi không gian 3 chiều nằm trong một không gian 4 chiều là khoảng không gian giao của không gian 4 chiều này với vô số không gian 4 chiều khác. Vậy nếu chúng ta sống ở không gian 4 chiều này, chúng ta có khả năng bước sang không gian 4 chiều khác khi bước qua bất kỳ một không gian 3 chiều nào.

Hay nói cách khác, không gian 5 chiều là tập hợp của vô số dòng thời gian. Nếu chúng ta đang sống trong dòng thời gian này, chúng ta có thể bước qua dòng thời gian khác bằng cách bước qua bất kỳ một khoảnh khắc nào.

Vấn đề làm sao để bước qua một khoảnh khắc thì mình không có biết nha các quý vị. Nhưng mà mình ví dụ như thế này:

- Dung trong hiện tại đang đứng giữa 2 quyết định quan trọng : đi đóng phim để trở thành ngôi sao trên bầu trời Hô ly gút, hoặc ra ứng cử làm tổng thống nước X.

+ Ở dòng thời gian A, Dung trở thành một ngôi sao sáng chói lóa vạn người mê, đi đâu cũng được chụp ảnh xin chữ ký.

+ Ở dòng thời gian B, Dung trở thành tổng thống nước X, có quyền điều binh khiển tướng, vừa giàu vừa oai.

+ Ở dòng thời gian C, Dung ứng cử tổng thống nhưng thất bại, bị đì và phải về quê làm ruộng chăn bò.

Thực tế có thể tồn tại cả Dung siêu sao, Dung tổng thống và Dung chăn bò. Cả 3 đứa Dung đều tồn tại sống động chân thực, giống nhau như đúc và có số phận, lá số tử vi đàng hoàng, mỗi tội nằm ở các dòng thời gian khác, hay còn được anh Lee Min Ho gọi là vũ trụ song song. Ví dụ, để trở thành siêu sao chắc Dung sẽ phải bước qua vô vàn khoảnh khắc thức đêm mò hôm, vất vả khổ sở với 1 ý chí kiên cường sắt đá. Nhưng mà Dung lại quyết định bước vào khoảnh khắc chơi Au nằm ườn, dẫn đến dòng thời gian D là Dung ở nhà ăn bám chồng. Hihi. Nhưng sâu trong thâm tâm, Dung ăn bám luôn biết rằng Dung siêu sao và Dung tổng thống đang tồn tại và sung sướng hạnh phúc....

Phần 5: Phản Hồi Thắc Mắc

PHẦN 5: PHẢN HỒI THẮC MẮC

Lần trước đăng bài có 1 số bạn thắc mắc 1 số vấn đề. Mình trả lời ở đây:

Câu 1: Đọc giả thiết về thời gian thấy hay quá nhưng đến đoạn không gian 5 chiều thì thấy sai sai. Theo lập luận của bạn, nếu áp vào không gian 2 chiều thì giả thiết về thời gian sẽ giống với cách làm phim chiếu bóng, phim hoạt hình vẽ tay ngày xưa: phát ra các chuỗi hình 2 chiều liên tiếp, mỗi hình đại diện cho một khoảnh khắc, ta sẽ có một bộ phim vẫn ở không gian HAI CHIỀU, nhưng có thêm thời gian, chứ không thể lên không gian 3 chiều. Thời gian là một hệ quy chiếu riêng, không thể coi nó là một loại chiều không gian được.

Dung trả lời: Các bức vẽ trong phim hoạt hình là các bức vẽ BIỂU DIỄN không gian 3 chiều dưới dạng 2 chiều. Mắt của chúng ta nhìn mọi vật dưới dạng 2D. Chúng ta hoàn toàn có thể dùng máy ảnh để chụp lại phong cảnh trước mắt, nhìn vào bức ảnh chúng ta sẽ thấy không khác gì nhìn phong cảnh bằng mắt thường cả. Bức ảnh khi ta cầm trên tay là 1 mặt phẳng, và nó là hình 2D chứ không phải 3D. Nếu là 3D ta phải xem được tất cả góc độ khác của vật. Bạn cầm 1 quyển sách trên tay, xoay nó và xem các góc độ khác của nó, đó là 3D. Game 3D là game cho phép người dùng thay đổi góc nhìn của vật. Còn một game k cho phép thay đổi góc nhìn, thì dù diễn họa nhân vật giống thật đến mấy, nó vẫn là game 2D 😊

Câu 2: Theo như bạn nói thì mỗi lần thời gian trôi qua một giây là mình đã bước qua một không gia 3 chiều khác đúng chứ. Vậy mình đang nằm một chỗ và say giấc nồng, time vẫn trôi qua thì mình làm sao mà di chuyển từ 3 chiều này qua 3 chiều khác được ???

Dung trả lời : bạn nằm 1 chỗ k có nghĩa là bạn k di chuyển. Chuyển động có tính tương đối, vật lý lớp 8 học rùi. Ta không chuyển động nếu so với Trái Đất. Nhưng vì Trái Đất luôn chuyển động, Hệ Mặt Trời cũng chuyển động, Thiên hà của chúng ta cũng chuyển động luôn. Chúng ta nằm trong đó, nên thực ra là chúng ta cũng chuyển động ké luôn với vận tốc hàng triệu km/h. Chẳng qua là chúng ta k nhận biết được điều đó thôi 🤔 Với cả không phải mỗi lần thời gian trôi qua 1s là mình bước qua 1 không gian 3 chiều khác, phải là bước qua vô số không gian 3 chiều khác, 74 triệu chẳng hạn ? 🤣

Câu 3: Nghịch lý ông nội thì sao?

Có một người đàn ông du hành thời gian về quá khứ và giết ông nội mình trước khi ông mình cưới bà nội. Kết quả là cha của anh ta sẽ không được sinh ra, điều đó dẫn tới người đàn ông đó sẽ không bao giờ được ra đời thì làm sao anh ta có thể du hành về quá khứ. Nhưng nếu anh không về quá khứ để giết ông nội mình thì ông nội anh phải còn sống và điều đó nghĩa là anh vẫn được ra đời và có thể vượt thời gian để giết ông nội mình.

Dung trả lời : Nếu bằng 1 cách nào đó ông A du hành được về quá khứ để giết ông nội của ông í ( thứ con cháu bất hiếu 🙄 ), thì ông A đã du hành về 1 vũ trụ song song giống với vũ trụ mà ông nội ông A sống trong quá khứ, chứ không thể tự du hành về quá khứ của chính mình. Bởi vì các không gian 3 chiều tĩnh tồn tại ở quá khứ trong dòng thời gian của ông í luôn cố định và bất động, tại thời điểm ông nội ông A sống không hề tồn tại vật nào là ông A cả. Vì thế khi ông A du hành về quá khứ, thực ra là ông í du hành về vũ trụ song song với vũ trụ ông í đang sống, ở đó tồn tại cả ông A và ông nội ông A cùng 1 lúc. Và ở vũ trụ song song đó, sau khi cái ông A bất hiếu đó giết ông nội của ông í, thì ông nội của ông í k đẻ ra bố ông í nữa, cũng k có ông A luôn. 2 vũ trụ song song chả ảnh hưởng gì đến nhau 😗😗

Câu 4: Không gian 6 chiều là gì?

Dung trả lời : Không gian 6 chiều là tập hợp của vô số không gian 5 chiều. Để biết không gian 6 chiều là gì, thì mình phải biết không gian 5 chiều là cái gì đã 🤔

Không gian 5 chiều như mình phát biểu ở trên, nó là tập hợp của vô số dòng thời gian, hay gọi 1 cách Lee Min Ho thì là tập hợp của vô số vũ trụ song song. Thế tập hợp của vô số vũ trụ song song, thì gọi là gì. Mình cũng chả biết gọi là gì luôn. Trong Phật giáo có một khái niệm gần giống, đó là "luân hồi". Niết Bàn được xem là đoạn triệt luân hồi.

Hỏi không gian 6 chiều là gì, thì mình trả lời luôn : các bạn tự đoán xem, chứ mình chịu

Phần 6: Đạo Phật Và Những Điều Hợp Lý

PHẦN 6: ĐẠO PHẬT VÀ NHỮNG ĐIỀU HỢP LÝ

Câu chuyện Kiến và Thạch Sùng, góc nhìn vô thường, vô ngã.

Ngoài lề 1 chút, cách đây 4 năm, mình từng học lớp Thiền Đương Đại của chị Hương Ann, và được nghe chị Hương kể câu chuyện về góc nhìn của Kiến và Thạch sùng. Tóm tắt đại khái chuyện như thế này:

- Có 1 con kiến sống trên một đường thẳng (không gian 1 chiều), vậy nên nó chỉ nhìn thấy những gì diễn ra trên đường thẳng đó.

- Có 1 con thạch sùng, sống trên mặt phẳng (không gian 2 chiều) chứa đường thẳng mà con kiến kia sống, hàng ngày nó nhìn từng con kiến đi qua đi lại trên đường thẳng đó, và thè lưỡi đớp từng con một.

- Con kiến kia và đồng bọn mỗi ngày đều thấy các bạn của mình biến mất, nhưng nó không thể nhìn được con thạch sùng, nó đôi khi nhìn được bóng của con thạch sùng trên đường thẳng ấy và nó không giải thích được đó là cái gì, nên nó nghĩ rằng chắc có gì huyền bí ở đây. Thế là kiến và đồng bọn lập đàn cúng bái thần linh, hàng ngày cúng tế các kiểu mong được thần thạch sùng che chở... 🤧🤧

Chuyện nghe cũng buồn cười nhở, nhưng nó nói đến góc nhìn của các chiều không gian khác nhau. Ở chiều không gian cao hơn sẽ có tầm nhìn cao hơn. Ví dụ mắt con người trong không gian 3 chiều thu nhận hình ảnh của vật dưới dạng 2D (ta nhìn vật thế nào ta có thể vẽ lại y nguyên góc nhìn ấy trên 1 mp là 1 tờ giấy chẳng hạn), trong không gian 4 chiều có thể nhìn được vật dạng 3D ( bằng cách đi qua đi lại ngắm nghía các góc độ ).

Nếu có một vị thần linh nào đó sống trong không gian 5 chiều, thì vị thần linh ấy sẽ nhìn được hình ảnh của 1 vật dưới dạng 4D, tức là có thể nhìn thấy sự biến đổi của vật thể trong 1 dòng thời gian nhất định. Nếu như chúng ta nhìn vật 3D bằng cách xem xét các góc độ, thì vị thần linh ấy sẽ nhìn vật 4D bằng cách xem xét các khoảnh khắc.

Ngài sẽ có cái nhìn về 1 con cá như thế này : 1 con cá -> đĩa cá kho -> sau khi bị Dung tiêu hóa xong thì về với đất 😂 -> từ đất mọc lên củ khoai tây -> củ khoai tây bị Dung ăn mất ->…😷😷

Vậy Phật giác ngộ đã ở độ cao hơn 5 chiều không gian (vì Phật đã thoát khỏi luân hồi), sẽ có thể nhìn thấy vật dưới dạng 5D. Tức là Phật sẽ nhìn thấy 1 vật đó trong tất cả các dòng thời gian. Mình ví dụ thế này:

- Tại 1 thời điểm xác định trong dòng thời gian A đang tồn tại một cái ghế gỗ, gọi là vật chất X.

- Vẫn là vật chất X, song song thời điểm đó, nhưng trong dòng thời gian B nó là 1 cái bàn.

- Ở dòng thời gian C, cái cây chưa bị đốn để lấy gỗ, vật chất X vẫn là cái cây.

Phật bảo rằng vạn vật đều có tánh Không, mọi sự vật hiện tượng đều không có tự tính. Tức là vạn vật đều không có bản thể thực sự, nó chỉ có những biểu hiện bên ngoài là các sắc tướng.

Từ ví dụ phía trên, ta thấy cái ghế khi nhìn từ không gian cao hơn 5 chiều thì k phải là cái ghế, nó có thể là cái bàn hoặc bất cứ cái gì. Tương tự, Dung khi được nhìn từ không gian cao hơn 5 chiều (5D) cũng không phải là Dung, có thể là một con cá hay một cái cây nào đó. Cũng có thể Dung chính là Lee Min Ho ?? Vậy nên từ góc nhìn của Phật, chẳng có đứa Dung nào cả. Dung và cái cây và Lee Min Ho là một 😁. Tầm nhìn 5D sẽ cho ta nhìn thấy bản chất Vô Ngã, tất thảy thế giới này là giả tướng và tầm nhìn 4D sẽ cho ta nhìn thấy bản chất Vô Thường. Hợp lý phải không ?

Phần 7: Duyên, Nghiệp, Nhân Quả

PHẦN 7: DUYÊN, NGHIỆP, NHÂN QUẢ

Duyên, Nghiệp, Nhân Quả là những phần vô cùng quan trọng trong giáo lý nhà Phật. Mình giải thích ngắn gọn thế này:

- Mỗi hành động, suy nghĩ của ta đều tạo Nghiệp, có Nghiệp ác và Nghiệp thiện.

- Nghiệp của ta là Nhân, khi gặp Duyên ( điều kiện thích hợp ) sẽ tạo thành Quả.

Ví dụ bạn gieo xuống đất một hạt giống (hành động tạo nghiệp), hạt giống tốt hay xấu, thời tiết thuận hòa hay mưa bão ( Duyên) sẽ tạo ra một cái cây tươi tốt hay cằn cỗi ( Quả ). Cùng một nghiệp, gặp nhân duyên khác nhau, sẽ tạo ra quả báo khác nhau. Theo Phật giáo, Duyên và Nghiệp là 2 nguyên nhân khiến chúng sinh mãi vướng mắc trong luân hồi.

Như mình vừa giải thích, Duyên và Nghiệp là 2 yếu tố quyết định dẫn đến các Quả (kết quả). Các kết quả khác nhau tạo ra các dòng thời gian khác nhau. Vậy nếu không còn Duyên Nghiệp thì sẽ không có Quả nào, vậy thì cũng không còn các dòng thời gian. Mà nếu không còn các dòng thời gian tức là ta không còn tồn tại trong không gian 5 chiều, hay nói cách khác ta đã thoát khỏi luân hồi 😁. Vì vậy Phật đã dạy ta cách để không tạo thêm Duyên Nghiệp, tự giải thoát mình khỏi lục đạo luân hồi đó là thực hành Bát Chánh Đạo. Mình thì chỉ thực hành giỏi duy nhất 1 Chánh đó là Tránh việc thôi, nên chắc cũng còn lâu lâu nữa mình mới đắc đạo được. Hihi.

Thoát khỏi luân hồi thì mình đi đâu. Mình đến Niết Bàn đó. Vậy Niết Bàn ở đâu ?

Phần 8: Niết Bàn Ở Đâu?

PHẦN 8: NIẾT BÀN Ở ĐÂU?

"Tất cả pháp hữu vi sinh diệt trong từng sát na. Quá khứ đã trôi qua, vị lai thì chưa đến, sự tồn tại chân chính chỉ có thể tìm thấy trong từng sát na hiện tại. Vì thế, Niết bàn chỉ có ở sát na hiện tại, ngay tại đây và bây giờ. Niết bàn cũng là chổ tiềm ẩn của thế giới hiện thực, song song tồn tại với thế gian vô thường, và vô thường chính là dụng lực của Niết bàn vô vi". Đọc đoạn này các bạn có hiểu không 🤔

Hồi lớp 8 học môn Hóa có học về nguyên tử và bản chất rỗng của nguyên tử. Kiến thức cơ bản về kích thước của nguyên tử và các hạt như này :

Đường kính nguyên tử 10^-10m = 0.1 nm

Đường kính hạt nhân 10^-14m = 10^-5 nm

Đường kính của proton và electron = 10^-8 nm

Ta có đường kính nguyên tử lớn hơn đường kính hạt nhân 10000 lần. Thử lấy ví dụ về nguyên tử Hidro. Nếu hạt nhân của H là quả cầu có đường kính 10cm, cỡ một quả na gì đó, thì Electron duy nhất của H là một hạt bụi có đường kính 0.1mm, bay vèo vèo quanh hạt nhân tạo thành 1 hình cầu bự có đường kính 1km 😗.

Hạt nhân lại cấu tạo từ các hạt proton và neutron. Mà mỗi hạt proton hay neutron lại được cấu tạo từ 3 hạt quark. Hạt quark nhỏ hơn 2000 lần so với proton, nhỏ hơn 2.4 nghìn tỉ lần 1 hạt cát. Tức là ví dụ hạt nhân nguyên tử H to như quả na 10cm đi, thì proton coi như to bằng nửa quả na, khoảng 5cm, thì mỗi hạt quark chỉ khoảng 0.025 mm, nhỏ xíu gần như vô hình lun. 6 cái hạt vô hình đó lại quay quay tạo thành quả na hạt nhân nguyên tử H 😗😗

Ví dụ ta ngồi ngắm 1 cái quạt trần. Lúc quạt chưa chạy ta thấy 3 cánh quạt của nó, nhưng khi nó chạy ta chỉ nhìn thấy một vòng tròn thôi. Nếu chưa bao giờ nhìn thấy một cái quạt ở trạng thái không chạy, ta sẽ nghĩ cái quạt là 1 hình tròn phải không 😗. Một nguyên tử cũng giống như một cái quạt trần đang chạy vậy. Electron giống như cánh quạt. Ví dụ nếu các hạt electron không chuyển động xung quanh hạt nhân nữa, mà các hạt quark tạo nên hạt nhân cũng k chuyển động nữa luôn, thì ta nhìn bất cứ vật gì trên thế gian này liệu có phải đều như nhìn không khí hay không 😯

Mình bỗng nhớ đến những câu hát ám ảnh của Nhĩ Khang :

Nhừng khi mà đỉnh núi không còn góc cạnh nứa ừa...

Khi sông đã ngừng chảy từa lưa...

Còn thời gian ngừng trôi ngày bất phân...

Vạn vật chìm vào trong hứ zô, hứ zô...

Đúng zị, khi thời gian ngừng trôi, vạn vật sẽ chìm vào trong hứ zô hứ zô. Hãy nhớ đến phần đầu, mình đã giải thích về không gian 3 chiều tĩnh. Ở không gian 3 chiều tĩnh đó sẽ không hề có thời gian. Mọi vật đều bất động. Vậy tức là tất cả các hạt cơ bản như electron hay quark cũng đều bất động. Khi các hạt đều bất động, thì mọi vật sẽ không còn hình tướng. Vì mọi hạt đều bất động nên không có sóng, cũng không có âm thanh. Vậy không gian 3 chiều tĩnh hay một sát na trong đạo Phật thực sự là gì ? Không phải đó chính là hư không sao 😊 Là hư không, mà cũng không phải là hư không 😗😗.

Mọi sự vật trên thế giới này đều vận động. Có vận động là có sinh, có diệt. Vậy nếu không có sự vận động thì sẽ không có sinh diệt. Niết Bàn là nơi không có sinh diệt. Niết Bàn không phải một cõi ở đâu đó, Niết Bàn chính là ở thế gian này, ngay trong thời khắc hiện tại này, chẳng xa xôi đâu cả. Nếu như Tâm của bạn không còn đi du hí qua các không gian 3 chiều tĩnh nữa, Tâm của bạn dừng lại ở bất kì một thời khắc nào, đó chính là Niết Bàn. Không khó hiểu nữa phải không 😊

Phần 9: Tâm Của Bạn

PHẦN 9: TÂM CỦA BẠN

THỜI GIAN TRONG MỘT GIẤC MƠ

Mình đã nói ở phần đầu : "Tâm trí chúng ta bằng 1 cách nào đó đã đi du hí từ không gian 3 chiều này sang không gian 3 chiều khác liên tọi khiến chúng ta có cảm giác như mọi vật đang chuyển động, gây ra ảo tưởng về thời gian". Bạn cảm thấy nghi ngờ điểm này phải không ? Ngoài lề một chút, để mình kể cho các bạn chuyện này 😗

Vào một buổi sáng Chủ Nhật đẹp trời nắng đẹp, mình thức dậy lúc 8h hơn, cho Tì ăn, thay bỉm, dỗ cho Tì ngủ lại. Sau đấy mình buồn ngủ. Mình nhìn đồng hồ trên điện thoại, đúng 9h sáng 😗 Mình cất điện thoại và đi ngủ. Mình ngủ thì mình rất hay nằm mơ. Sáng hôm ấy mình nằm mơ một giấc mơ rất dài và kì cục. Tóm tắt đại khái thế này :

Sau khi mơ 1 đống chuyện nhảm nhí, mình mơ thấy mình đi chơi, mình nhìn thấy một quả táo nhồi bông gặp nạn, mình mang nó đến chỗ bác sĩ (???). Bác sĩ phẫu thuật khâu nó lại thành công. Hóa ra nó là quả táo của Hòa Minzy. Hòa Minzy từ đâu chạy đến cám ơn mình rối rít, khen mình nhanh trí. Sau đó Hòa Minzy bảo rằng sắp có một cuộc thi đua xe đạp, giải thưởng rất to. Bảo rằng muốn cùng mình lập nhóm tham gia. Nghe thấy mùi nhiều tiền mình sáng mắt lên, mình đồng ý ngay.

Mình trở về nhà và luyện tập cho cuộc đua xe đạp. Mình luyện tập rất chăm chỉ. Trong mơ mình thấy mình đã luyện tập nhiều lần và nhuần nhuyễn đến trình độ bốc đầu thành thạo. Sau đó mình đi thi.

Trải qua nhiều phần thi cam go và gay cấn như đạp xe lên xuống bậc cầu thang, bốc đầu các kiểu, đạp xe leo lên ngọn cây rồi xoay vài vòng,... mình đi tiếp và bị lạc vào mê cung. Tóm lại lúi húi rất lâu trong mê cung với nhiều tình tiết dài dòng, mình thoát ra được. Sau đó mình về đích đầu tiên. Mình được ban tổ chức trao cho 1 bao tải tiền nghe bảo trong đó là 1000 galleon. Chưa kịp mừng thì mình tỉnh dậy. Haizzz... 🥺

Xin lỗi vì câu chuyện về giấc mơ nhảm nhí. Mình chỉ kể nội dung để các bạn biết là giấc mơ ấy dài vãi. Nhưng sau đây mới là phần quan trọng. Mình tỉnh dậy và giật mình vì nghĩ đã ngủ đến chiều. Do mơ lắm quá mà. Nhưng mình xem đồng hồ lúc đó là 9 rưỡi sáng. 9 RƯỠI SÁNG các bạn ạ. Mình vừa nằm mơ một giấc mơ mà nếu nội dung của nó tua nhanh cũng phải 5 6 tiếng. Nhưng thực ra thời gian mới trôi qua đúng 30p. Các bạn nhìn thấy vấn đề chưa 😨

Mình tin chắc rằng có nhiều bạn đã có những giấc mơ lệch lạc thời gian so với thực tại như vậy. Trong mơ thì như trải qua một khoảng thời gian rất dài, nhưng thực tại thì lại ngắn hơn rất nhiều. Các bạn nằm mơ thử để ý xem có bao giờ xảy ra điều đó không nhé 🤔

Vậy rõ ràng là thời gian có tính tương đối. Nhanh hay chậm là do Tâm của bạn. Mà kể cả là bạn không nằm mơ, thì 1 tiếng ngồi bên cạnh crush cũng nhanh hơn nhiều so với 1 tiếng ngồi chờ crush đến mà 🤣 Nếu bạn ngồi chẳng làm gì cũng chẳng suy nghĩ gì, bạn sẽ thấy thời gian trôi lâu vãi chưởng. 1 tiếng đồng hồ có thể kéo dài mãi. Thời gian trôi qua càng lâu, tức là 1 sát na trôi qua càng lâu. Nếu bạn thấy được 1 sát na trôi qua rất lâu, lâu đến bất tận, là bạn thấy được Niết Bàn rồi đó. 🥳🥳🥳

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

ÁNH SÁNG VÀ CON ĐƯỜNG TÂM LINH

 


CHƯƠNG 1. NGUỒN GỐC CỦA ÁNH SÁNG

Ánh sáng truyền năng lượng theo định chí của Đấng Sáng Tạo

Vũ trụ khai nguyên vốn có năng lượng bản nguyên và tinh thần bản nguyên. Dưới ý chí của Đấng Sáng Tạo, vũ trụ dần dà sinh ra thiên hà, tinh tú. Năng lượng vận chuyển như những dòng sông trên khắp các cung đường Vũ trụ.

Tất cả trật tự đó thực hiện trong hồng mông mờ mờ mịt mịt. Sinh linh sống trong vũ trụ lúc bấy giờ không cần mắt mũi, chỉ cần giác quan cảm ngộ năng lượng và năng lực hấp thu năng lượng.

Thế rồi, Đấng Sáng Tạo cảm thấy sự sống như vậy thì chưa đẹp, chưa đa dạng, nên Ngài quyết định sáng tạo ra một thứ mang thật nhiều quyền năng, biểu tượng cho sinh cơ- đó là Ánh sáng.

Ánh sáng là một thành tố đặc biệt của vũ trụ, nó có 2 đặc tính cơ bản:

  • Ánh sáng mang theo năng lượng bản nguyên của vũ trụ, nó có nhiệm vụ cấp dưỡng năng lượng cho sinh linh;
  • Ánh sáng mang theo định chí của Đấng Sáng Tạo, nó có nhiệm vụ quyết định trạng thái sinh cơ của sinh linh. Định chí được cấu thành từ tinh thần bản nguyên, định hình nên tư tưởng.

Vật lý hiện đại nói rằng, ánh sáng có đặc điểm lưỡng tính sóng - hạt. Đó là bởi vì hạt là vật chất mang năng lượng còn sóng là hình dạng của tư tưởng.

Đối với con người địa cầu 3D và khoa học hiện đại, ánh sáng là một thành tố đến từ tự nhiên với các đặc tính không thay đổi. Tuy nhiên, Đấng Sáng Tạo sáng tạo ra ánh sáng không nghèo nàn như vậy. Ánh sáng có nhiều chủng loại, đặc tính thay đổi theo bậc không gian. Càng lên không gian bậc càng cao, thuộc tính của ánh sáng càng đa dạng và quyền năng của nó càng lớn.

Ánh Sáng Và Con Đường Tâm Linh: Chương 2. Các Chủng Loại Ánh Sáng

CHƯƠNG 2. CÁC CHỦNG LOẠI ÁNH SÁNG

Ánh sáng có rất nhiều chủng loại, phân biệt theo các đặc tính mức năng lượng cấp dưỡng và tư tưởng được định chí.

Một điều khá thú vị là ta có thể biểu diễn mối quan hệ đó bằng một phương trình parabol: y = x2; (phương trình này sẽ quay lại trong các kỳ tiếp theo với sự gần gũi không thể nào là ngẫu nhiên).

1930-anh-sang-va-con-duong-tam-linh-chuong-2-cac-chung-loai-anh-sang-1.jpg

Với đồ thị trên, ta thấy rằng:

  • Nếu con người hướng đến sự tích cực ở mức càng cao thì năng lượng nhận được sẽ cao, sinh cơ càng lớn. Người hiền đức có năng lực giúp đỡ chúng sinh là vì vậy. Hoặc đi về chiều hủy diệt với mức tiêu cực càng cao thì năng lượng phá hoại cũng sẽ thật lớn. Người càng hung dữ càng làm được nhiều chuyện động trời.
  • Đó là 2 con đường Phật - Ma vậy.
  • Tư tưởng thay đổi một lượng thì năng lượng thay đổi một lượng lớn hơn. Điều này cho ta thấy tầm quan trọng của sức mạnh tư tưởng.

Phương trình trên có tính định tính nhiều hơn định lượng. những tham ngộ về ánh sáng, tư tưởng, năng lượng tích cực và tiêu cực hay những nói về tần số rung động là những vấn đề đã nội hàm trong đặc tính áng sáng.

Ở các cấp không gian khác nhau, mối quan hệ giữa tư tưởng và ánh sáng cũng sẽ thay đổi khác nhau theo chiều hướng tư tưởng ảnh hưởng càng mạnh đến ánh sáng và ánh sáng mang năng lượng tích cực càng lớn hơn. Điều đó có nghĩa là, ở không gian bậc càng cao, sức ảnh hưởng của phật tính/phật quang sẽ lớn hơn ma tính/ma quang. Nên con người ở không gian 3D sẽ chịu ràng buộc tham sân si lớn nhất. Đó cũng là lý do các trường thi thường được thiết kế tại không gian 3D. Đồng thời, lên không gian bậc càng cao, sự tách biệt giữa ánh sáng Phật tính và ánh sáng Ma tính càng cao. Các vong linh nặng trược ở không gian 3D cảm thấy run sợ trước ánh sáng mặt trời là vì vậy.

Ánh Sáng Và Con Đường Tâm Linh: Chương 2. Các Chủng Loại Ánh Sáng (Phần 2)

Có nhiều chủng loại ánh sáng khác nhau:

Theo chiều tích cực:

  • Ánh sáng vật lý: Là ánh sáng mà mắt thường của con người có thể thấy được. Ánh sáng này có vận tốc di chuyển là số c = 3.105km/s mà chúng ta thường biết. Tư tưởng định chí vào ánh sáng này rung động ở mức tiêu cực lẫn lộn với tích cực nên gọi là hồng trần quang. Hồng trần là ánh sáng thịnh hành ở không gian 3D. Không có nghĩa là ở không gian 3D chỉ có loại ánh sáng đó, chúng ta vẫn có cơ hội tiếp xúc với các ánh sáng đến từ không gian bậc cao hơn.
  • Ánh sáng không gian 5D thịnh hành là thanh quang.
  • Lên tới không gian 6D, khi mà các quốc độ được lập lên đây đó, ánh sáng mỗi quốc độ phụ thuộc vào chủ nhân của quốc độ đó. Bên cạnh đó, cũng có thể nhắc đến không gian 6D có ánh sáng bạch quang rất thịnh hành. Còn Linh Tiêu Bảo Điện, đó là nơi giao hòa nhiều nguồn ánh sáng khác nhau.
  • Không gian 7D, ánh sáng thịnh hành là huỳnh quang, còn gọi là Phật quang. Không gian 7D có rất nhiều quốc độ của các vị Phật.
  • Ngoài ra còn có xích (đỏ) quang, tử (tím) quang…

Phía chiều tiêu cực:

  • Theo chiều tiêu cực có phần dễ phân loại hơn. Ánh sáng có mức tiêu cực càng lớn thì sắc quang càng dần về đen tối.
  • Không gian 4D, ánh sáng tiêu cực thịnh hành là hôi (xám) quang. Không gian 5D lên 6D ánh sáng tiêu cực dần thành hắc quang.

Ở không gian bậc càng cao, sự tách biệt giữa ánh sáng tích cực và ánh sáng tiêu cực càng lớn.

Tốc độ của ánh sáng cũng thay đổi theo không gian và tinh thần lực hay mức độ tích cực của anh sáng.

Tinh thần lực càng cao, tốc độ ánh sáng càng cao. Bậc không gian càng cao, tốc độ ánh sáng càng cao.

Phía chiều tinh thần lực giảm, lên không gian bậc cao, ảnh hưởng của tinh thần lực cao hơn ảnh hưởng của không gian lực nên ánh sáng càng lâm vào hắc quang thì vận tốc càng giảm.

Cũng giải thích thêm, không phải là định chí tư tưởng của Đấng Sáng tạo cố ý tạo nên lực phá hủy mà là do năng lượng phi ý chí có đặc tính như vậy. Nên thuận theo tinh thần lực được rót vào nhiều hay ít mà mức độ tích cực tăng dần lên.

Nội hàm ý nghĩa của ánh sáng quá lớn, các tôn giáo đều thường đề cập tới ánh sáng và tình thương. Các tôn giáo khác nhau kiến giải về ánh sáng khác nhau không phải là mượn hình tượng để kiến giải mà vì chủng loại ánh sáng có đặc tính khác nhau.

Ánh Sáng Và Con Đường Tâm Linh: Chương 3. Hệ Số Vật Chất Cân Bằng Và Các Yếu Tố Tác Động Lên Nó (Phần 1)

CHƯƠNG 3. HỆ SỐ VẬT CHẤT CÂN BẰNG VÀ CÁC YẾU TỐ TÁC ĐỘNG LÊN NÓ 

Vũ trụ này là không gian đa chiều, bậc không gian càng cao vật chất có trạng thái cân bằng yêu cầu năng lượng lớn và khối lượng nhỏ. Liệu điều này có thể giải thích bằng các phương trình toán học không? Tài liệu này sẽ đưa ra một số giả thuyết và kiến giải đặc tính trên của vật chất.

Các khái niệm và Hệ số vật chất cân bằng

Ta biết rằng, vật chất có mối quan hệ giữa khối lượng và năng lượng qua phương trình của Albert Einstein:

E = mc(1)

Như vậy:

- Gọi RB = là Hệ số vật chất cân bằng; RBnD là Hệ số vật chất cân bằng không gian bậc n chiều.

- Gọi Hàm số f(c) = clà phương trình tác động của quang quyển lên vật chất (sau đây gọi tắt là Phương trình quang quyển).

Phương trình f(c) = ccũng chính là phương trình đặc tính thể hiện mối quan hệ giữa mức năng lượng cấp dưỡng và tư tưởng định chí của ánh sáng đã được trình tại kỳ 2 (y = x2).

- Gọi KnD là hệ số không gian lực n chiều.

Trong không gian 3D, ta có K3D = 1

Như vậy, phương trình (1) có thể được viết lại:

RB3D = K3D.f(c) (2)

Từ phương trình 2 ta thấy rằng:

RB phụ thuộc với f(c) và KnD.

Vì không gian 3D là không gian cơ bản, nên hệ số không gian lực của nó K3D = 1.

Đi lên các bậc không gian bậc cao, KnD sẽ tăng dần và tác động của quang quyển f(c) cũng tăng dần nên RBcó giá trị tăng dần theo bậc không gian.

Ta có:

RB3D <RB4D<RB5D <RB6D< RB7D

1932-anh-sang-va-con-duong-tam-linh-chuong-3-he-so-vat-chat-can-bang-va-cac-yeu-to-tac-dong-len-no-1.jpg

Đồ thị (sơ thảo) minh họa đặc tính RB

Hệ số vật chất cân bằng tăng dần theo bậc không gian

Ánh Sáng Và Con Đường Tâm Linh: Chương 3. Hệ Số Vật Chất Cân Bằng Và Các Yếu Tố Tác Động Lên Nó (Phần 2)

Hệ số không gian lực KnD

Hệ số không gian lực có giá trị tăng dần khi bậc không gian tăng dần.

Trong mỗi thời kỳ khác nhau, hệ số không gian lực của một cấp không gian sẽ có giá trị khác nhau.

Về mặt toán học, mô tả hệ số không gian lực bằng một hàm số là điều khó khăn. Khi khoa học phát triển đủ sức, người ta sẽ xác định hệ số không gian lực trong mỗi thời kỳ bằng cách đo đạc.

Giả sử phương trình quang quyển không đổi theo các chiều không gian, sử dụng hệ số không gian lực đã có thể giải thích vì sao bậc không gian càng cao, trạng thái cân bằng của vật chất yêu cầu vật chất có khối lượng nhỏ và năng lượng lớn.

Trước khi giải thích bằng toán học, ta phải nhắc lại quy luật của đạo tác động lên vật chất. Đó là: vật chất có xu hướng xác lập sự cân bằng cho chính nó bằng phương cách dễ dàng nhất. Ví như một giọt nước khi rơi từ trên cao xuống sẽ có hình dạng đầu tròn, đuôi dài; một bóng khí lơ lửng trong không gian tồn tại ở dạng khối cầu, nước có hình dạng theo vật chứa; hay ngay cả vấn đề tâm lý, trong gia đình, mỗi người nhường nhau một chút thì gia đình dễ dàng hòa thuận…

1933-anh-sang-va-con-duong-tam-linh-chuong-4-he-so-vat-chat-can-bang-cac-yeu-to-tac-dong-len-no---he-so-khong-gian-luc-1.jpg

(Ảnh minh họa - Internet)

Quay lại phương trình (2): RB = KnD.f(c)

Khi f(c) không đổi; ta có, KnD tăng khi n tăng, dẫn đến RB tăng.

Để Rtăng lên mà sự biến đổi nội hàm của nó (E/m) là thấp nhất thì E tăng và m giảm. (Ví dụ: E tăng gấp đôi, m giảm một nửa thì RB tăng lên được gấp 4 lần. Sẽ dễ dàng hơn so với E không đổi thì m phải giảm tới 4 lần).

Như vậy, kết luận “Bậc không gian càng cao, trạng thái cân bằng của vật chất yêu cầu vật chất có năng lượng lớn hơn và khối lượng nhỏ hơn” là kết luận hoàn toàn đầy đủ logic.

Bài “Không gian này là vũ trụ đa chiều” đã cho chúng ta thông tin về đặc tính này của vật chất theo con đường thực nghiệm, để tiếp cận được đầy đủ chúng ta cần những kinh nghiệm nhất định trên con đường tu luyện. Còn tại đây, bắt đầu với phương trình E = mccủa nhà khoa học Albert Einstein nổi tiếng, chúng ta lại được thấy sự logic của vấn đề.

Phải chăng, sẽ đến một ngày, khoa học và huyền môn cùng đích đến?!

Ánh Sáng Và Con Đường Tâm Linh: Chương 3. Hệ Số Vật Chất Cân Bằng Và Các Yếu Tố Tác Động Lên Nó (Phần 3)

Phương trình quang quyển f(c)

Luật tác dụng của ánh sáng lên vật chất trong mỗi không gian thay đổi theo bậc không gian khác nhau.

Không gian 3D, ta có phương trình quang quyển là phương trìnhđã biết từ phương trình của Einstein:

f(c) = c2Tiến lên không gian bậc cao, sự tiếp xúc của ánh sáng đến vật chất sẽ tăng thêm, tức là tác động của ánh sáng lên trạng thái cân bằng của vật chất lớn hơn. Do đó, phương trình quang quyển sẽ phải thay đổi theo.

Cũng cần dừng lại một chút để nói thêm rằng, tài liệu này dẫn dắt vấn đề từ đầu khác với khoa học hiện đại ở chỗ, tài liệu thừa nhận sự tồn tại của Đấng Sáng Tạo.Những gì trình bày ở tài liệu này là thông tri chứ không phải là kết quả của quá trình nghiên cứu khoa học. Những mong, các giáo sư, tiên sĩ hữu duyên hãy có những nghiên cứu xa hơn để tiền đề này được phát huy ứng dụng, tạo ra sản phẩm hữu hình.

Trong phạm vi trình bày tiếp theo, một số vấn đề về tâm linh sẽ được kiến giải bằng các phương trình toán học.

Các phương trình quang quyển ở các cấp không gian như sau.

Phương trình quang quyển trong không gian 4D:

f(c) = c2+ α (3.1)

Trong đó:

α là hệ số đặc tính tác động của ánh sáng khi tiếp xúc với vật chất thuộc chiều không gian thứ 4.

Vì không gian 4D là không gian phụ thuộc không gian 3D, tự nó không có tính độc lập nên dạng phương trình sẽ không thay đổi, và đặc tính cũng không có nhiều thay đổi. Điểm khác biệt lớn nhất là do vật chất có thêm 1 chiều tiếp xúc với ánh sáng nên năng lượng tác động lên vật chất sẽ tăng thêm.

Ở kỳ trước ta biết rằng, phương trình thể hiện mối quan hệ giữa mức năng lượng cấp dưỡng và tư tưởng được định chí của ánh sáng có dạng tương tự phương trình quang quyển. Thay vì biến c là tốc độ ánh bằng biến số thể hiện mức tư tưởng định chí. Ta có hình dạng đồ thị như sau:

1934-anh-sang-va-con-duong-tam-linh-chuong-5-he-so-vat-chat-can-bang-cac-yeu-to-tac-dong-len-no---phuong-trinh-quang-quyen-1.jpg

Hình 3.1. - Đồ thị phương trình quang quyển không gian 4D

(Giá trị các trục chỉ mang tính minh họa)

Xem xét đồ thị ta thấy, cùng một mức tư tưởng định chí, năng lượng của vật chất ở không gian 4D lớn hơn không gian 3D. Các đặc tính còn lại không có gì thay đổi.

Phương trình quang quyển trong không gian 5D:

Ở bài viết “Vũ trụ này là không gian đa chiều” đã trình bày, không gian 5D được tạo bởi không gian 3D hợp với trục 4D và trục 5D.

Phương trình quang quyển của không gian 5D như sau:

f(c) = c2 + β.c + α (3.2)

Trong đó:

β là hệ số đặc tính tác động của ánh sáng khi tiếp xúc với vật chất thuộc chiều không gian thứ 5.

Không gian 5D là không gian độc lập, nó có sự thay đổi về chất so với không gian 4D nên phương trình quang quyển cũng có sự thay đổi.

β.c là lượng tác động tăng cường của ánh sáng trong không gian 5D; nó có ý nghĩa là giá trị trả về của vùng tư tưởng mang lại sự tốt đẹp rộng hơn.

Đồng dạng với phương trình quang quyển, phương trình thể hiện mối quan hệ giữa mức năng lượng cấp dưỡng và tư tưởng được định chí của ánh sáng được biểu diễn như sau đồ thị sau:

1934-anh-sang-va-con-duong-tam-linh-chuong-5-he-so-vat-chat-can-bang-cac-yeu-to-tac-dong-len-no---phuong-trinh-quang-quyen-2.jpg

Hình 3.2. - Đồ thị phương trình quang quyển không gian 5D

(Giá trị các trục chỉ mang tính minh họa)

Xem xét đồ thị ta thấy:

- Vùng tích cực được dịch sang phái trái trục tung, tức là vùng tư tưởng tích cực được tăng lên. Hay nói cách khác, cùng một mức tư tưởng định chí, trong không gian 5D sẽ có giá trị tích cực lớn hơn không gian 3D, 4D.

- Cùng mộtmức tư tưởng định chí, mức năng lượng cấp dưỡng ở không gian 5D lớn hơn ở không gian 3D, 4D.

Phương trình quang quyển trong không gian 6D:

Không gian 6D được tạo bởi không gian 4D hợp với trục 5D và trục 6D.

Phương trình quang quyển của không gian 6D so với không gian 5D có sự biến đổi lớn về lượng:

f(c) = γ.c2 + β.c + α (3.3)

γ: hệ số đặc tính tác động của ánh sáng khi tiếp xúc với vật chất thuộc chiều không gian thứ 6

Các đặc tính của ánh sáng không gian 6D tương tự như không gian 5D, chỉ khác ở mức năng lượng cấp dưỡng lớn hơn nhiều lần so với không gian 5D.

Phương trình quang quyển trong không gian 7D:

f(c) = δ.c3 + γ.c^2 + β.c + α (3.4)

δ: hệ số đặc tính tác động của ánh sáng khi tiếp xúc với vật chất thuộc chiều không gian thứ 7

Đối với không gian 7D, phương trình quang quyển có sự thay đổi rất lớn về chất. Trong đó, năng lượng tác động lên vật chất mang trạng thái tiêu cực sẽ trả về giá trị năng lượng cấp dưỡng âm. Có nghĩa là, trạng thái tiêu cực sẽ bị bài xích khỏi không gian 7D, hay nói cách khác, dưới ánh sáng của Phật quang, thế giới chỉ có màu sắc tươi vui.Đây quả là một tin tức tốt đẹp.

Biểu diễn đặc tính của quang quyển không gian 7D được mô tả bằng đồ thị như hình 3.4.

1934-anh-sang-va-con-duong-tam-linh-chuong-5-he-so-vat-chat-can-bang-cac-yeu-to-tac-dong-len-no---phuong-trinh-quang-quyen-3.jpg

Hình 3.4. - Đồ thị phương trình quang quyển không gian 7D

(Giá trị các trục chỉ mang tính minh họa

Cuộc chiến giữa Phật - Ma vì vậy không phải là cuộc chiến “động tay động chân”, chỉ là cuộc chiến giữa ánh sáng. Cho nên khi Ma vương phá quấy đức Phật, chẳng có một cái nhấc tay nhấc chân nào của Ngài, nhưng kết cuộc Ma vương vẫn thua và phát nguyện lời thề phá quấy các môn đệ của Phật.

Trong Tây Du Ký, Ngô Thừa Ân cao diệu cũng rất khéo léo kể về cuộc chiến giữa Phật tổ Như Lai và Tôn Ngộ Không. Chỉ một cái lật tay của Phật, Ngộ Không bị nhốt dưới núi 500 năm. Ngụ ý trong trận chiến đó khá nhiều tình tiết thú vị.

Có thể nói, ở đâu có Phật quang, ở đó Ma quang bị đẩy lùi. Do đó, ở gần Phật, sinh linh luôn luôn cảm thấy an lạc, ấm áp.

1934-anh-sang-va-con-duong-tam-linh-chuong-5-he-so-vat-chat-can-bang-cac-yeu-to-tac-dong-len-no---phuong-trinh-quang-quyen-4.jpg

Nhưng Phật không thể cưu mang ta mãi, ta phải tự mình tiến hóa và có ánh sáng của chính mình đi thôi!

Ánh Sáng Và Con Đường Tâm Linh: Chương 4. Các Phương Pháp Để Cân Bằng Thực Thể Trong Không Gian Đa Chiều

CHƯƠNG 4. CÁC PHƯƠNG PHÁP ĐỂ CÂN BẰNG THỰC THỂ TRONG KHÔNG GIAN ĐA CHIỀU

Các phương pháp để cân bằng thực thể trong không gian đa chiều

Ở các kỳ trước ta đã biết được rằng, vật chất hay thực thể cân bằng trong một không gian phụ thuộc vào tác động của không gian lực và tác động của ánh sáng.

Hay nói cách khác, phương trình RB = KnD.f(c) phải được thỏa mãn.

Vậy để vật chất cân bằng, ta có các phương pháp sau đây:

Phương pháp 1: Thay đổi từ nội tại vật chất.

Một vật chất hay thực thể khi dịch chuyển từ không gian bậc thấp lên không gian bậc cao hơn muốn cân bằng với các thay đổi đến từ nội tại vật chất, thì hệ số RB thay đổi sao cho phù hợp với không gian mới.

Để thay đổi là dễ dàng nhất, vật chất sẽ tăng mức năng lượng E và giảm khối lượng m của nó.

Đây là phương pháp xuyên không gian mà những người tu đạo chọn thực hiện. Để đi xuyên không gian từ bậc thấp lên bậc cao, các đạo nhân sẽ thực hành các bài học nhằm thanh lọc thể vật chất nặng nề trong cơ thể họ (thể xác, thể vía, thể hồn). Khi đến đắc đạt, đạo nhân có khả năng tự điều chỉnh nội tại vật chất trong cơ thể để thực hành việc đi xuyên không gian.

Sẽ có các tình huống xảy ra như sau:

+ Đạo nhân xuyên không gian không mang theo thể xác. Trạng thái này thường gặp được trong khi đạo nhân thực hành Thiền định đến nhập định. Trường hợp này là chủ động thực hành xuyên không gian. Ngoài ra, đa số nhân loại có khả năng đi xuyên không gian không mang theo thể xác trong các giấc mơ một cách thụ động.

+ Khó thực hiện hơn, đạo nhân xuyên không gian có mang theo thể xác. Trạng thái này chỉ thực hiện được khi đạo nhân tu luyện đạt đến cảnh giới kim thân. Thân xác của họ có thể thay đổi phù hợp với bất kỳ sự cân bằng của bất kỳ không gian nào. Sách đạo giáo xưa nay vẫn gọi là “tụ thì thành hình, hóa thì thành khí”. Trạng thái “khí” đó chính là trạng thái vật chất cân bằng ở không gian bậc cao hơn.

Cũng từ 2 phương pháp này, xưa nay việc tu đạo chia ra làm hai trường phái, đó là tu tính và tu mệnh. Tu tính chính là tu luyện để đạt được trạng thái vật chất cân bằng của thân thể không bao gồm thể xác; hay được gọi là tu Phật. Tu mệnh chính là tu luyện để đạt được trạng thái vật chất cân bằng của thân thể có bao gồm thể xác; hay được gọi là tu Tiên.

Việc phân chia này cũng chỉ là tương đối để xem xét khái niệm. Trên thực tế, tính mệnh song tu vẫn được rất ưa chuộng, rất nhiều đạo nhân cho đến ngày nay vẫn theo đuổi thực hành.

Phương pháp 2: Thay đổi nhờ ngoại lực thay đổi

Bằng cách tác động vào phương trình quang quyển và hệ số không gian lực, vật chất vẫn duy trì nội tại ở trạng thái RB3D. Cơ bản có 2 tình huống xảy ra như sau:

+ Vật chất hoặc thực thể được bao bọc bởi các thiết bị được chế tạo hoạt động theo một cơ chế xác định, mà ở đó, thiết bị điều chỉnh tác động của quang quyển, giúp vật chất mà nó chứa đựng bên trong được cân bằng. Đây là tình huống mà “người ngoài hành tinh” sử dụng thiết bị bay để đi xuyên không gian.

+ Tình huống thứ 2, vật chất hoặc thực thể được bao bọc bởi trận pháp của các pháp sư. Các pháp sư với sự hiểu biết và cảm nhận không gian, họ dùng vật chất nhẹ (được gọi là khí) và kết hợp với nhau theo một cơ chế xác định, hình thành một quang quyển độc lập bao bọc vật chất hoặc thực thể bên trong. Nhờ đó mà vật chất hoặc thực thể bên trong được bảo vệ và trụ định được bằng R3D tại không gian bậc cao hơn.

Câu hỏi đặt ra là, con người địa cầu hiện đại khi bước vào nền văn minh mới sẽ du hành xuyên không gian theo phương pháp nào? Tiếp cận khoa học giúp công nghệ có khả năng phổ biến với đại chúng, tiếp cận huyền môn giúp con người đạt được sự chủ động. Liệu chúng ta, những con người địa cầu có đủ sức giải mã UFO (Unidentified flying object - Thiết bị bay không xác định) được cho là của “người ngoài hành tinh” hay không?

Phương pháp 3: Phối hợp phương pháp 1 và 2

Có lẽ con người địa cầu sẽ chọn phương pháp phối hợp giữa phương pháp 1 và 2. Chúng ta có năng lực thay đổi sự cân bằng vật chất nội tại, điều đó đã được nói rất nhiều ở các trước tác, đặc biệt là ở các tác phẩm về thuật tu tiên của phương Đông. Các tác phẩm văn học, điện ảnh đương đại cũng nói rất nhiều về chuyện di chuyển xuyên không gian. Các dự cảm đó hẳn là thông điệp của bề trên đã sắp xếp, thông tri cho chúng ta trong rất nhiều năm gần đây.

Nền văn minh tương lai cần sự giúp sức của những người hiền, những người được Đấng Sáng Tạo chọn. Các thiết bị bay sẽ khá là đa dạng. Dành cho người có pháp thuật thì thiết bị sẽ đơn giản hơn, nhưng khả năng tải sẽ bị giới hạn. Dành cho cộng đồng thì thiết bị bay sẽ cồng kềnh hơn, nhưng khả năng tải sẽ được tốt hơn.

Một hồi dông dài, chúng ta đã thấy sự huyền diệu của ánh sáng, chúng ta cảm nhận được những chi tiết trong các tác phẩm điện ảnh hoặc trong các trò chơi điện tử về các tình huống dịch chuyển xuyên không gian của phi thuyền, của nhân vật.

Ánh Sáng Và Con Đường Tâm Linh: Chương 5. Giả Thuyết Về Nguyên Lý Hoạt Động Của UFOCHƯƠNG 5. GIẢ THUYẾT VỀ NGUYÊN LÝ HOẠT ĐỘNG CỦA UFO

Giả thuyết về nguyên lý hoạt động của UFO

Ở kỳ trước, thiết bị bay không xác định (UFO - Unidentified flying object) của “người ngoài hành tinh” được giới thiệu là có khả năng bay xuyên không. Bài viết kỳ này đưa ra giải thuyết về nguyên lý hoạt động của UFO, xem xét đến việc thay đổi quang quyển để tạo ra sự cân bằng vật chất khi di chuyển xuyên không gian.

Đĩa bay có cấu tạo cơ bản 3 phần:

  • Phần giữa: Là phần trung tâm (1), chứa đựng phi hành đoàn. Phần trung tâm của đĩa bay là phần cố định, không xoay.
  • Hai phần đĩa bên ngoài: Gồm 2 phần đĩa ngoài (3) và đĩa trong (2). Đĩa ngoài và đĩa trong có chiều quay ngược nhau.

1936-anh-sang-va-con-duong-tam-linh-chuong-7-gia-thuyet-ve-nguyen-ly-hoat-dong-cua-ufo-1.jpg

Hoạt động bay của Đĩa bay gồm có 2 chức năng chính: i) Di chuyển trong không gian trụ định; ii) Di chuyển xuyên không gian và giữ ổn định ở không gian bậc cao.

Liên quan đến đặc tính của anh sáng, bài viết chỉ trình bày về nguyên lý của chức năng thứ ii.

Việc di chuyển xuyên không gian và giữ ổn định ở không gian bậc cao được thực hiện dựa trên nguyên lý sau:

  • Trên phần đĩa trong và đĩa ngoài của UFO được bố trí rất nhiều thiết bị phát sáng (ma trận phát sáng) theo những quy tắc nhất định. Khi hai phần đĩa bay xoay tròn và phát sáng, ma trận phát sáng kèm vận tốc quay của 2 đĩa sẽ một quy luật mô phỏng các đặc tính của ánh sáng và tạo ra quang quyển độc lập. Việc vận hành này bắt buộc phi hành đoàn phải hiểu biết về tâm linh, phát ra tinh thần lực để thỏa mãn đặc tính tư tưởng định chí của ánh sáng.
  • Quang quyển độc lập được hình thành và bao bọc quanh UFO. Bên trong quang quyển độc lập là không gian độc lập và phần trung tâm không bị ảnh hưởng theo luật không gian mà thiết bị bay đã xâm nhập.

Sự cân bằng được của vật chất bên trong quang quyển độc lập này đã được thay đổi theo phương trình cân bằng vật chất như sau:

RB_UFO = KnD.(f(c) - f’(c))

Trong đó:

RB_UFO hệ số cân bằng vật chất của UFO;

KnD hệ số không gian lực của không gian nD;

f(c) là phương trình quang quyển tự nhiên của không gian nD;

f’(c) là phương trình quang quyển của UFO; f’(c) sẽ được tính toán sao cho RB_UFO = RB3D.

Như vậy, bằng cách sử dụng quang quyển độc lập, UFO có hệ số vật chất cân bằng được điều chỉnh về RB3D trong không gian UFO đã xâm nhập.

Bằng cách giải thích này, UFO bay trong không gian 3D có thể không cần phát sáng. Khi UFO chuẩn bị xâm nhập không gian bậc cao, nó sẽ phát sáng trước “biến mất”.

Hạn chế của UFO bay xuyên không gian là người ở trong đó không được ra ngoài không gian hiện hữu. Chỉ khi trở về không gian 3D, phi hành đoàn trong UFO mới bước ra ngoài được.

Quá trình xuyên không sẽ thực hiện một cách nhanh chóng thông đạo ánh sáng hình đường cong. Đoạn đường cong này là một đoạn trong quỹ đạo hình xoắn ốc - một quỹ đạo rất cơ bản của Vũ trụ không gian đa chiều này.

Ánh Sáng Và Con Đường Tâm Linh: Chương 6. Từ Thông Đạo Ánh Sáng Tới Con Đường Tiến Hóa

CHƯƠNG 6. TỪ THÔNG ĐẠO ÁNH SÁNG TỚI CON ĐƯỜNG TIẾN HÓA

Từ vũ trụ diễn sinh, các sinh linh và vật chất phát triển đều tuân theo những quy luật nhất định. Người địa cầu đã biết đến các đường tròn xoắn ốc theo các hình dạng khác nhau. Các nhà toán học đã xây dựng được các phương trình đường xoắn ốc đẹp đẽ. Chúng ta cũng đã có nhiều kiến giải tâm linh bằng các được xoắn ốc.

Đi xuyên không gian, từ không gian bậc thấp lên không gian bậc cao cho đến không gian trung tâm vụ trụ, con đường di chuyển của sinh linh hoặc vật chất bắt buộc cũng tuân theo quy luật đó.

Như chúng ta đã biết các đặc tính anh sáng gồm có xuyên không gian và trụ định vật chất. Tại các tiết điểm không gian, các đường hầm xuyên không gian được thiết kế bằng ánh sáng. Khác với ánh sáng chiếu thẳng trong một không gian trụ định, ánh sáng tại tiếp điểm xuyên không có hình dạng đường cong xoắn ốc. Đường cong đó gọi là thông đạo ánh sáng.

Đĩa bay khi di chuyển xuyên không sẽ bay qua thông đạo này. Trong thời gian xuyên thông đạo, phi hành đoàn bắt buộc phải hết sức tập trung để điều chỉnh định chí và ma trận ánh sáng của thiết bị bay mới di chuyển an toàn được. Bên cạnh đó, mỗi không gian ngoài lực bài xích sẽ còn lực khác là lực hấp dẫn. Không gian nD nhất định sẽ có xu hướng hút các vật có hệ số vật chất cân bằng xấp xỉ với nó. Do đó, khi gần đến cửa ra của thông đạo, đĩa bay sẽ bị hút ra ngoài và thiết bị bay được thiết lập lại hệ số cân bằng phải đảm bảo tương ứng.

Đối với linh vật khi xuyên không cũng vậy. Linh vật phải có năng lực tự cân bằng vật chất mới đủ khả năng xuyên không. Vì linh hồn của con người có nhiều cấp với giá trị hệ số vật chất cân bằng khác nhau, nên họ có thể hoạt động trên nhiều không gian khác nhau. Con người tồn tại ở thể xác vật lý không gian 3D có hệ số vật chất cân bằng bé nhất nên họ nặng nề nhất. Không chăm sóc cơ thể, không đi vào bên trong, năng lực hoạt động của con người thật là hạn chế, chẳng khác gì là bị cầm tù. Đối với những người hiểu biết về năng lực linh hồn, họ đi trên một cuộc hành trình, một cung đường rất chung mà lại rất riêng so với ngàn vạn linh hồn, so với vũ trụ toàn thể. Cung đường đó có hình dạng hình xoắn ốc, cung đường đó là cung đường tiến hóa. Những người theo học huyền môn, hiểu biết tâm linh sẽ biết rằng: soi sáng các cung đường đó là ánh sáng diệu dụng, là tình thương của các đấng bề trên.

Ánh Sáng Và Con Đường Tâm Linh: Chương 7. Phương Trình Tiến Hóa Của Linh Hồn (Phần 1)

CHƯƠNG 7. PHƯƠNG TRÌNH TIẾN HÓA CỦA LINH HỒN

Ở các phần trước, chúng ta được giới thiệu con đường tâm linh, cung đường tiến hóa có dạng hình xoắn ốc.

Ở phần này, tài liệu sẽ xem xét phương trình xoắn ốc tăng trưởng, phương trình xoắn ốc logarit để kiến giải các vấn đề tâm linh.

1941-anh-sang-va-con-duong-tam-linh-chuong-7-phuong-trinh-tien-hoa-cua-linh-hon-phan-1-2.jpg

Ở hệ tọa độ cực, phương trình có dạng như sau:






  • r = αe,φ ∈ ℝ (4)

Ở hệ tọa độ cực, tọa độ của một điểm được thể hiện với 2 biến số: là bán kính và góc ; vị trí tọa độ được viết (r,φ).

Cho rằng mức tiến hóa của linh hồn được thể hiện với giá trị trả về là r, là bán kính hay khoảng cách so với với tâm của linh hồn. Các biến số, tham số của phương trình lần lượt có ý nghĩa như sau:

: khoảng cách hoàn Không của linh hồn;

- α : là hệ số nghiệp lực của linh hồn;

- k : là hệ số nghịch pháp (lực) hoàn Không của linh hồn;

φ : góc lặp tâm linh của linh hồn.

Biến số φ và các tham số α, k sẽ quyết định giá trị r, hay quyết định khoảng cách hoàn Không của linh hồn.

- Hệ số nghiệp lực α có giá trị càng lớn, hay nghiệp chướng của linh hồn càng lớn thì khả năng hoàn Không của linh hồn càng khó khăn; và ngược lại.

- Hệ số nghịch pháp k có giá trị phụ thuộc vào pháp lực của linh hồn, linh hồn có pháp lực càng cao thì k càng nhỏ và linh hồn có pháp lực càng nhỏ thì k càng cao (nên gọi là nghịch pháp). Hệ số nghịch pháp k phụ thuộc vào nhiều yếu tố bao gồm: phẩm chất linh căn, pháp môn tu luyện, định lực tu luyện, trí huệ linh hồn… Linh hồn tu luyện càng tốt thì hệ số nghịch pháp càng nhỏ.

- Góc lặp tâm linh φ có giá trị (trong phương trình (4) tính bằng radian) lặp lại theo chu kỳ. Một vòng quay tâm linh đi từ 0 đến 2π. Trong mỗi lần tái sinh, linh hồn sẽ được định vị một giá trị φ nhất định, có giá trị là (n.2π + q); với (n là số tự nhiên và q có giá trị từ 0 đến 2π). Góc lặp tâm linh có các đặc tính:

+ Chu trình tu luyện sẽ có sự lặp lại, nhưng càng vào vòng trong sự tinh tế càng được nâng lên và khó di chuyển vào sâu hơn

+ Giá trị n lớn hay nhỏ thể hiện năng lực tiến hóa của linh hồn, n càng nhỏ linh hồn càng tiến hóa, khoảng cách hoàn Không càng nhỏ; và ngược lại

+ Trong một lần luân hồi, linh hồn để giá trị φ tăng lên tức là linh hồn đi ngược chiều hoàn Không và có nguy cơ thoái hóa, φ giảm xuống thì linh hồn đi thuận chiều hoàn Không và linh hồn có cơ hội tiến hóa.

+ Trong một lần tái sinh, linh hồn tu luyện có khả năng đi nhiều vòng hơn 1. Điều này phụ thuộc vào năng lực, môi trường, giai đoạn tu luyện…

Như vậy, theo đuổi tiến trình tiến hóa, linh hồn bắt buộc thực hiện các chương trình tu luyện nhằm giảm góc lặp tâm linh φ, giảm hệ số nghiệp lực a và nâng cao pháp lực để giảm hệ số nghịch pháp k.

Đồ thị hình bên đưa ra một vài giá trị minh họa để cho phép ta khảo sát đặc tính của Phương trình tiến hóa.

1941-anh-sang-va-con-duong-tam-linh-chuong-7-phuong-trinh-tien-hoa-cua-linh-hon-phan-1-1.jpg

Ta thấy rằng:

Với cùng một giá trị góc lặp tâm linh φ và hệ số nghịch pháp k, linh hồn có hệ số nghiệp lực càng lớn có khoảng cách hoàn Không càng lớn (đường màu đỏ với đường màu đen)

Với cùng một giá trị góc lặp tâm linh φ và giá trị hệ số nghiệp lực a, linh hồn có hệ số nghịch pháp bé hơn có khoảng cách hoàn Không bé hơn.

Vậy, giả sử linh hồn thực hiện hoàn thành con đường tâm linh, góc lặp tâm linh φ = 0 thì điều gì sẽ xảy ra?

Ánh Sáng Và Con Đường Tâm Linh: Chương 7. Phương Trình Tiến Hóa Của Linh Hồn (Phần 2)

Ở phần trước ta đã biết rằng, linh hồn có phương trình tiến hóa có dạng:

r=αe, φ∈R (4)

Khoảng cách hoàn Không r của linh hồn phụ thuộc vào α, k và φ.

Khi φ = 0, ta có ekφ = e0 = 1; lúc đó r = α.

Có thể nói khi linh hồn đạt được góc lặp tâm linh φ = 0 thì linh hồn đã quy nhất, hay là bất nhị. Tuy nhiên, lúc này linh hồn vẫn chưa đắc đạo hoàn Không nếu α ≠ 0.

Vì vậy, bất kỳ linh hồn dù phẩm chất hoặc pháp lực siêu việt đến mấy, nếu linh hồn còn mắc nghiệp lực, linh hồn không thể đắc đạo hoàn Không.

Con đường tiến hóa mặc dù có quy luật chung là hình xoắn ốc như đã mô tả, nhưng không phải mỗi linh hồn đều có hành trình là một đường cong (phi tuyến) nhẵn trơn đẹp đẽ như đồ thị minh họa, với các tham số bất biến. Trên hành trình của linh hồn sẽ xảy ra các việc như đi lệch quỹ đạo, đi ngược chiều hướng, rung lắc, tiến nhanh, tiến chậm… đủ các hình thái.

Tạm thời gác lại mối quan hệ tương hổ giữa αk và φ. Trong một lần tái sinh để thực hiện chương trình tu học của mình, linh hồn có thể định chí tu luyện để thay đổi các tham số α, k cùng với việc giảm giá trị góc lặp tâm linh φ của linh hồn.

Trên hình vẽ, đường tô màu vàng biểu diễn trường hợp linh hồn thay đổi quỹ đạo của mình, từ điểm A của quỹ đạo đường màu đỏ đến điểm B của quỹ đạo đường màu đen.

1943-anh-sang-va-con-duong-tam-linh-chuong-7-phuong-trinh-tien-hoa-cua-linh-hon-phan-2-1.jpg

Kiến giải từ góc độ này, quá trình tu luyện, tiến hóa của các tôn giáo rất khác nhau vẫn tìm được sẽ được điểm chung rất giống nhau, ví dụ như:

- Tịnh độ tông Phật giáo và Thiên Chúa giáo có phương pháp tu thiên về giảm hệ số nghiệp lực α.

- Mật tông Phật giáo và nhánh tu thiên về pháp thuật của Đạo giáo có điểm chung là tăng năng lực hoàn Không bằng cách giảm giá trị hệ số nghịch pháp k.

­- Kinh Kim Cang của Phật giáo và Đạo Đức Kinh của Đạo giáo có điểm chung về giáo lý tu luyện, thúc đẩy linh hồn giảm nhanh góc lặp tâm linh φ.

Ta cũng thấy rằng, trên con đường tiến hóa - con đường hoàn Không, có 3 yếu tố ảnh hưởng đến hành trình của linh hồn. Ba yếu tố này khá tương ứng với các khái niệm về Giới - Định - Huệ của Phật giáo:

  • Giới: Giúp người tu tập giảm được hệ số nghiệp lực α
  • Định: Giúp người tu tập giảm được hệ số nghịch pháp k
  • Huệ: Giúp người tu tập hiểu biết về hành trình tâm linh của họ, giúp họ giảm nhanh góc lặp tâm linh φ.

Trên hành trình đó, các linh hồn cùng giáo phái, cùng pháp môn tu luyện có xu hướng đồng hành quỹ đạo tiến hóa. Vì vậy, lực của giúp đỡ của tăng đoàn sẽ giúp các linh hồn ổn định được quỹ đạo của mình. Tuy nhiên, trong một số trường hợp lực giúp đỡ của tăng đoàn lại trì hoãn sự tinh tấn của linh hồn có tham số khác biệt. Do đó, trong các giáo phái, pháp môn luôn có những đệ tử được chân sư mật truyền một số thứ phù hợp với họ.

Lại nói, phương trình tiến hóa này cho thấy sự công bình của Thiên đạo.

Giả sử so sánh 2 linh hồn cùng tu học tiến hóa.

- Linh hồn thứ nhất có phẩm chất tu luyện rất tốt, hệ số nghịch pháp k bé, có trí huệ tốt soi đường nên linh hồn có khả năng giảm nhanh góc lặp tâm linh φ về 0. Linh hồn tu luyện sớm quy nhất đạt giá trị khoảng cách hoàn Không của mình là r1 = α1. Đặt tình huống linh hồn có gặp phải sai sót gì đó mà không thực hiện thực hành giảm hệ số nghiệp lực và bị mắc lại ở khoảng cách hoàn Không r1 = α1.

- Linh hồn thứ 2 có phẩm chất tu luyện không tốt, có hệ số k lớn hơn, trí huệ không tốt nên góc lặp tâm linh φ khó tiến về 0. Kết thúc mỗi chu kỳ tiến hóa, linh hồn luôn có khoảng cách hoàn Không r2 = α2.ekφ .

Trong những chu kỳ tiến tiến hóa đầu tiên, ta có α2.ekφ > α1

Tuy nhiên, đến một thời điểm nào đó, vì cải thiện được được hệ số nghiệp lực a2 thành a2’, linh hồn thứ 2 có khoảng cách hoàn không α2’.ekφ < α1. Lúc đó, linh hồn thứ 2 đã thực hành tiến hóa tốt hơn linh hồn thứ 1.

Do đó, có những người tu hành suốt đời không thấy có điểm gì nổi bật, nhưng đến cuối đắc đạt của họ tốt hơn những người luôn nổi bật vì cảm ngộ tốt, pháp lực tốt. Đó quả thật là sự công bằng của thiên đạo.

Hành trình tiến hóa của chúng sinh vì vậy mà cực kỳ đa dạng. Các tham số, biến số của phương trình tiến hóa đang mất cân bằng ở điểm nào, linh hồn có xu hướng định chí tu học để khắc phục ở điểm ấy. Vì vậy, một kiếp nhân sinh ngắn ngủi, người thì dọc ngang thế tục để cảm ngộ nhân sinh, giảm hệ số nghiệp lực; người thì bỏ nơi phồn thị, tìm về núi non để giảm hệ số nghịch pháp; người thì một đời lục lọi triết lý, tìm kiếm phương cách giảm φ nhanh chóng… chung quy cũng vì hiệu quả tinh tấn là tốt nhất.

Bạn à, mỗi một chúng ta có một phương trình tiến hóa riêng, nhưng chúng ta đồng dạng một quy luật tiến hóa, vì chúng ta đang sống trong cùng một vũ trụ. Vì vậy, hãy giúp đỡ nhau, đồng hành trên con đường hoàn KHÔNG!


Ánh Sáng Và Con Đường Tâm Linh: Chương 8. Trên Những Cung Đường Tiến Hóa

CHƯƠNG 8. TRÊN NHỮNG CUNG ĐƯỜNG TIẾN HÓA

Ánh sáng truyền năng lượng theo định chí của Đấng Sáng Tạo. Nhờ ánh sáng, vũ trụ được trụ định trong không gian, dưỡng dục muôn vạn sinh linh trong phồn vinh và phát triển.

Cũng từ diễn sinh thế giới, muôn vàn sinh linh theo đó mà rong ruỗi, đi xa và thật xa. Cũng bởi thế nên đến một ngày, các linh hồn đã quên đi gốc gác của mình. Họ quên rằng, họ là con cái của Đức Thượng Đế.

Những nghĩ:

“Và cũng thể chạy hoài đi muôn nơi

Lòng khấp khởi một tình thương vĩnh viễn

Có loài trùng sâu vẫn từng đêm đón tiễn

Sóng bạc êm đềm cung Nguyệt chẳng xa xôi

Tiếng hát ru mềm trên những vành môi

Tựa đề hồ ngọt ngào xưa tuổi ấu

Này nhé đường hoa khi nào còn thấy dấu

Là hãy còn nghe lời vẫy gọi trở về”

Trên muôn ngàn lối cung mây, những Cha anh của các linh hồn vẫn còn mong nhớ họ, chờ đợi họ trở về trên những cung đường ánh sáng mà Đấng Sáng Tạo làm nên, soi sáng cho họ trở về.

“Dòng sông tràn trên thung lũng mây xa

Nhặt cành hoa, mấy bông hoàn tuyết trắng

Chợt tỉnh hoài giấc mơ đà tưởng vắng

Quyện mây xanh đan lưới mộng tương tình

Dẫn nhau về trong chốn cả minh minh

Quen gót nhỏ hãy còn đinh ninh lắm

Và sót lại trên tường cao đằm thắm

Một vết hoàng hôn đầm ấm tự bao giờ”

Trên những cung đường êm ái như sông, trong những giấc mơ gợi về miền ký ức xa xăm, linh hồn vậy mà còn bỡ ngỡ, vậy mà còn lơ ngơ. Để đến nỗi cuộc trần hư ảo cuốn họ đi xa, quên căn nguyên cội tính của mình. Thế thì, dù là con Phật, Tiên, Chúa, để cùng về nhà, hãy kết nối vòng tay, trọn tình thương mến, cùng cảm ngộ, cùng trở về, cùng thức tỉnh khi nghe tiếng Đại Hồng Chung, cùng thả mình trong Khúc Nghê Thường say mê, êm ái:

“Ai thả dềnh dàng sông hát những cung mơ

Thác cuộn mây lững lờ cơn tiến hóa

Trong mối tình chẳng gọi là xa quá

Thế giới lên màu tươi mới trong ta

Ngậm tiếng lặng thầm, kết một vành hoa

Vận hành chung cho đường qua mãi mãi

Tiếng chuông xưa vọng về trong êm ái

Khúc Nghê Thường đâu phải cổ tích xưa”

Bởi lẽ chúng ta là con cái của Đức Thượng Đế, Ngài chẳng bao giờ bỏ rơi chúng ta. Chỉ có điều, Ngài gửi ta xuống trần để ta học tốt chữ vô vi, chúng ta vì rong ruổi ham chơi nên bao đời qua lạc lối. Những khinh nhân, những vị chân sư được Ngài gửi xuống, dạy dỗ chúng ta để còn khéo trở về nơi Bồng Lai tiên cảnh. Lối đã rẽ rồi, sao ta còn chìm trong u tối, xa rời anh sáng tường minh?

“Rót rót hương tình, lặng lặng hương đưa

Khởi gót hài sen, tường minh nhân thế

Lót đá ta ngồi, ngâm lời kinh kệ

Chữ vô vi theo học đã bao đời

Chẳng phải nhọc nhằn trên chốn chơi vơi

Nơi nhân loại vẫn tròn mùa u tối

Đã có khinh nhân khéo tìm rẽ lối

Ghép gỗ chung thuyền, lên bến mây xa”

Hãy xóa đi thù hận, hãy hòa đồng tình thương, để không phụ lòng trận đồ Vạn Linh mà bề trên đã dày công bố trí từ thưở khai thiên lập địa để dẫn dắt chúng linh trở về. Chúng linh ơi, xin đừng để ánh mắt nhìn của mình tiếp tục đi vào cụt ngõ, tiếp tục mê man vàng võ.

“Tình hỡi tình, hãy kết vạn đài hoa

Khoanh lửa hận, thoát tù nhân vàng võ

Mắt xưa ơi sao còn trong cụt ngõ

Da diết bao lời kêu réo tâm thơ

Có trận đồ đánh đổ vạn cuồng dơ

Đã ghép chung, những kiện toàn rất khéo

Nhớ xưa mẹ về, ta theo lẽo đẽo

Giờ quên rồi, nên đây đó lang thang”

Hãy đi theo những cung đường ánh sáng, những đường xoắn ốc tăng trưởng tâm linh đẹp đẽ, như những dòng sông Thiên hà hội tụ về tâm. Biết nghĩa tình của Mẹ, hiểu công ơn của Cha để về nguồn, về nơi Vũ trụ hồng hoang, đồng hồn tình cũ.

“Kìa những sông mây bạc bàng mãi chảy

Thông Thiên Hà rạng rỡ tự bình minh

Vũ trụ ôi, bao say đắm chuyện tình

Day dứt mãi những hồn linh bé nhỏ

Trong đêm đêm vẫn khi về kể rõ

Tội muôn đồ trên đất Mẹ buồn hơn

Kháo luận lên nghe, tình cũ đồng hồn

Khi Thiên Đế chiếu hào quang Trắng lóa”

Ngày về thực sự không còn xa nữa, những dòng song linh tuệ chan hòa vẫn đang đón đợi chúng linh. Những quốc độ Phật Tiên Chúa vẫn còn mong mỏi chúng dân của các Ngài trở về. Một cuộc hành trình tu luyện, một chu kỳ chín tỷ năm đến đây dừng cho một lần cập bến.

“Ôi, ta vui, ngày về đâu xa quá

Rót mãi sông ơi, mãi chốn mây trời

Kể với cuộc đời, những chốn xa xôi

Rằng bất diệt một Cõi Hồn riêng cõi

Cho con yêu được tìm về lầm lỗi

Dưới giáo đường và xưng tội thành tâm

Đức Chúa ngôi hai ân xá đại từ

Thuyền nhân quả đến đây là cập bến”

Tình thương chúng linh với Cha Trời, Mẹ Đất đó là điều thiêng liêng nhất trong những điều thiêng liêng. Cho dù ngôn ngữ của chúng linh đang dùng là gì, cho dẫu chúng linh lạc lối xa xăm đến đâu, trên Thiên Hằng, những con sông linh tuệ vẫn chảy, vẫn đón chờ chúng linh trở về. Nên, hãy trở về đi thôi!

“Ôi, ta vui, Đại Đồng trong quý mến

Tình thiêng liêng, Phụ - Tử quý hoàng kim

Cho dẫu xa xăm, cho dẫu đọa chìm

Con sông vẫn trên Thiên Hằng bất tử

Và dâng lên bao trường văn, thi tứ

Là nén hương lòng tưởng nhớ vạn anh linh

Lễ đăng trình, nguyên kỷ mới hồi sinh

Cung mây hỡi, sông tình thương chảy suốt!”

(Thơ: Con sông tình chảy suốt - Bạch Thiên Thi)

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS