Container Icon

THỨC ĂN BỔ DƯỠNG và ĐỘC HẠI CHO TÂM

 

“𝐓𝐡𝐢́ 𝐧𝐠𝐡𝐢𝐞̣̂𝐦 𝐤𝐡𝐨𝐚 𝐡𝐨̣𝐜 đ𝐚̃ 𝐜𝐡𝐨 𝐭𝐡𝐚̂́𝐲, 𝐬𝐮̛̣ 𝐭𝐡𝐚𝐲 đ𝐨̂̉𝐢 𝐭𝐫𝐚̣𝐧𝐠 𝐭𝐡𝐚́𝐢 𝐭𝐚̂𝐦 𝐥𝐲́ 𝐪𝐮𝐚̉ 𝐭𝐡𝐮̛̣𝐜 𝐜𝐨́ 𝐭𝐡𝐞̂̉ 𝐬𝐢𝐧𝐡 𝐫𝐚 𝐦𝐨̣̂𝐭 𝐬𝐨̂́ 𝐯𝐚̣̂𝐭 𝐜𝐡𝐚̂́𝐭 𝐚̉𝐧𝐡 𝐡𝐮̛𝐨̛̉𝐧𝐠 đ𝐞̂́𝐧 𝐬𝐢𝐧𝐡 𝐥𝐲́.
𝐕𝐢́ 𝐝𝐮̣ 𝐥𝐮́𝐜 𝐜𝐡𝐮́𝐧𝐠 𝐭𝐚 𝐧𝐨́𝐧𝐠 𝐠𝐢𝐚̣̂𝐧, 𝐭𝐫𝐨𝐧𝐠 𝐜𝐨̛ 𝐭𝐡𝐞̂̉ 𝐬𝐞̃ 𝐬𝐢𝐧𝐡 𝐫𝐚 đ𝐨̣̂𝐜 𝐭𝐨̂́ 𝐫𝐚̂́𝐭 𝐠𝐢𝐨̂́𝐧𝐠 𝐡𝐚𝐲 𝐭𝐮̛𝐨̛𝐧𝐠 đ𝐨̂̀𝐧𝐠 𝐯𝐨̛́𝐢 𝐧𝐨̣𝐜 𝐫𝐚̆́𝐧. 𝐌𝐚𝐲 𝐦𝐚̀ 𝐠𝐚𝐧 𝐜𝐨𝐧 𝐧𝐠𝐮̛𝐨̛̀𝐢 𝐜𝐨́ 𝐜𝐨̂𝐧𝐠 𝐧𝐚̆𝐧𝐠 𝐠𝐢𝐚̉𝐢 đ𝐨̣̂𝐜, 𝐧𝐞̂𝐧 𝐧𝐡𝐮̛̃𝐧𝐠 𝐜𝐡𝐚̂́𝐭 đ𝐨̣̂𝐜 𝐝𝐨 𝐧𝐨́𝐧𝐠 𝐠𝐢𝐚̣̂𝐧 𝐬𝐢𝐧𝐡 𝐫𝐚 𝐧𝐚̀𝐲 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 đ𝐞̂́𝐧 𝐧𝐨̂̃𝐢 𝐤𝐡𝐢𝐞̂́𝐧 𝐜𝐡𝐮́𝐧𝐠 𝐭𝐚 𝐦𝐚̂́𝐭 𝐦𝐚̣𝐧𝐠. 𝐍𝐞̂́𝐮 𝐜𝐨̂𝐧𝐠 𝐧𝐚̆𝐧𝐠 𝐠𝐢𝐚̉𝐢 đ𝐨̣̂𝐜 𝐜𝐮̉𝐚 𝐠𝐚𝐧 𝐤𝐞́𝐦, 𝐡𝐨𝐚̣̆𝐜 𝐜𝐚𝐨 𝐡𝐮𝐲𝐞̂́𝐭 𝐚́𝐩, 𝐡𝐨𝐚̣̆𝐜 𝐧𝐠𝐮̛𝐨̛̀𝐢 𝐦𝐚̆́𝐜 𝐛𝐞̣̂𝐧𝐡 𝐭𝐢𝐦 𝐭𝐡𝐢̀ 𝐜𝐡𝐚̂́𝐭 đ𝐨̣̂𝐜 𝐝𝐨 𝐧𝐨́𝐧𝐠 𝐠𝐢𝐚̣̂𝐧 𝐠𝐚̂𝐲 𝐫𝐚 đ𝐮̉ đ𝐞̂̉ 𝐥𝐚̀𝐦 𝐧𝐠𝐮̛𝐨̛̀𝐢 đ𝐨́ 𝐦𝐚̂́𝐭 𝐦𝐚̣𝐧𝐠.”
“Viện Nghiên cứu ung thư quốc gia Mỹ đã công bố hàng ngàn công trình nghiên cứu cho thấy, do chịu áp lực khiến cho tuyến ngực teo lại, có nghĩa là công năng miễn dịch trở nên suy yếu.
𝑇ℎ𝑒𝑜 𝑘𝑒̂́𝑡 𝑞𝑢𝑎̉ 𝑡ℎ𝑖́ 𝑛𝑔ℎ𝑖𝑒̣̂𝑚, 𝑛ℎ𝑢̛̃𝑛𝑔 𝑡𝑟𝑎̣𝑛𝑔 𝑡ℎ𝑎́𝑖 𝑡𝑎̂𝑚 𝑙𝑦́ 𝑥𝑎̂́𝑢 𝑛ℎ𝑢̛ 𝑛𝑜́𝑛𝑔 𝑔𝑖𝑎̣̂𝑛, 𝑙𝑜 𝑏𝑢𝑜̂̀𝑛,… đ𝑒̂̀𝑢 𝑐𝑜́ 𝑡ℎ𝑒̂̉ đ𝑢̛𝑎 đ𝑒̂́𝑛 𝑠𝑢̛̣ 𝑠𝑢𝑦 𝑦𝑒̂́𝑢 𝑐𝑜̂𝑛𝑔 𝑛𝑎̆𝑛𝑔 𝑚𝑖𝑒̂̃𝑛 𝑑𝑖̣𝑐ℎ, 𝑘ℎ𝑖𝑒̂́𝑛 𝑑𝑒̂̃ 𝑠𝑖𝑛ℎ 𝑏𝑒̣̂𝑛ℎ 𝑢𝑛𝑔 𝑡ℎ𝑢̛ 𝑣𝑎̀ 𝑐𝑎́𝑐 𝑏𝑒̣̂𝑛ℎ 𝑡𝑟𝑢𝑦𝑒̂̀𝑛 𝑛ℎ𝑖𝑒̂̃𝑚 𝑘ℎ𝑎́𝑐, 𝑐𝑢̃𝑛𝑔 𝑛ℎ𝑢̛ 𝑘ℎ𝑖𝑒̂́𝑛 𝑣𝑖𝑒̣̂𝑐 đ𝑖𝑒̂̀𝑢 𝑡𝑟𝑖̣ 𝑏𝑒̣̂𝑛ℎ 𝑚𝑎̂́𝑡 đ𝑖 𝑐𝑜̂𝑛𝑔 ℎ𝑖𝑒̣̂𝑢.”
Điều này rất dễ nhận thấy ở người bệnh nặng, tâm lý họ đóng vai trò then chốt, vô cùng quan trọng trong việc điều trị bệnh. Rất nhiều người thật, việc thật tôi biết đã khỏi những bệnh bác sĩ trả về với bản án chỉ sống 3-4 tháng nữa và rồi sống khoẻ tới ít nhất là 5 năm sau chỉ bằng việc thay đổi “tâm niệm”.
“𝑪𝒉𝒖́𝒏𝒈 𝒕𝒂 𝒄𝒂̂̀𝒏 𝒑𝒉𝒂̉𝒊 𝒃𝒊𝒆̂́𝒕 𝒓𝒂̆̀𝒏𝒈, 𝒂́𝒑 𝒍𝒖̛̣𝒄 𝒍𝒂̀ 𝒅𝒐 𝒕𝒂̂𝒎 𝒎𝒊̀𝒏𝒉 𝒕𝒖̛̣ 𝒕𝒊𝒆̂́𝒑 𝒏𝒉𝒂̣̂𝒏. 𝑪𝒉𝒊̉ 𝒄𝒐́ 𝒏𝒉𝒖̛̃𝒏𝒈 𝒗𝒊𝒆̣̂𝒄 𝒎𝒂̀ 𝒎𝒊̀𝒏𝒉 𝒒𝒖𝒂́ 𝒒𝒖𝒂𝒏 𝒕𝒂̂𝒎, 𝒗𝒖̛𝒐̛́𝒏𝒈 𝒎𝒂̆́𝒄 𝒎𝒐̛́𝒊 𝒄𝒐́ 𝒔𝒖̛́𝒄 𝒆́𝒑 đ𝒆̀ 𝒏𝒂̣̆𝒏𝒈 𝒍𝒆̂𝒏 𝒕𝒂̂𝒎 𝒍𝒚́. 𝑵𝒆̂́𝒖 𝒕𝒉𝒂𝒚 đ𝒐̂̉𝒊 𝒕𝒂̂𝒎 𝒏𝒊𝒆̣̂𝒎, 𝒌𝒉𝒐̂𝒏𝒈 𝒏𝒈𝒉𝒊̃ 𝒓𝒂̆̀𝒏𝒈 đ𝒐́ 𝒍𝒂̀ 𝒈𝒂́𝒏𝒉 𝒏𝒂̣̆𝒏𝒈 𝒕𝒉𝒊̀ 𝒔𝒖̛́𝒄 𝒆́𝒑 𝒕𝒖̛̣ 𝒏𝒉𝒊𝒆̂𝒏 𝒌𝒉𝒐̂𝒏𝒈 𝒄𝒐̀𝒏 𝒕𝒐̂̀𝒏 𝒕𝒂̣𝒊 𝒎𝒂̀ 𝒎𝒊̀𝒏𝒉 𝒄𝒖̃𝒏𝒈 𝒌𝒉𝒐̂𝒏𝒈 𝒑𝒉𝒂̉𝒊 𝒕𝒊𝒆̂́𝒑 𝒏𝒉𝒂̣̂𝒏 𝒈𝒂́𝒏𝒉 𝒏𝒂̣̆𝒏𝒈 𝒏𝒂̀𝒚”
Đây là lý do hơn 4 năm nuôi con của tôi khá dễ dàng và nhẹ nhàng. Tôi thật sự rất ít khi có tâm niệm lo lắng rằng con mình sẽ bệnh, sẽ té, sẽ đau, sẽ thiệt thòi,… Và đó cũng là lý do dưới con mắt của nhiều người tôi là một Người Mẹ Vô Tâm.
Chả bao giờ tôi lo con đói, sợ con gầy mà đút cơm, ép nó ăn cả. Lúc nào ảnh mệt mệt thì đút thôi.
Còn mà ham chơi không ăn thì thôi. Giận không ăn thì thôi. Ham ngủ không ăn thì thôi! Sữa ngoài không uống, bú mẹ đến hơn 2 tuổi.
Ngày trước, mỗi lần nghe tiếng 1 đứa bé khóc đến xé ruột xé gan là tôi biết mẹ nó đang bóp miệng cho nó uống sữa. Ôi chao ôi, bổ đâu không thấy chỉ thấy nó bị hành hạ đến đáng sợ. Đọc lại đoạn trên để bạn thấy rằng bạn đang cho con ăn chất bổ hay độc tố???
Con ốm, sốt tôi chỉ theo dõi ở nhà khi nó vẫn ăn, vẫn chơi được. Nếu mà lờ đờ, nằm bẹp 1 chỗ quá 3 ngày tôi mới đưa đến bác sĩ thăm khám. Có 1 lần con khó thở, tôi đưa con đến BV NĐ1 và bác sĩ vừa nhìn nó đã phán con bị suyễn, gấp gáp cho con đi xông mũi, họng và kê đơn cho con 1 toa thuốc suyễn. Nhưng với niềm tin rằng nhà này chẳng ai bị suyễn và con tôi chắc chắn không bị suyễn tôi đã xách dép đi về và không mua thuốc. Thế rồi sau đó nó chẳng bị sao, chỉ là lúc đó cảm, nghẹt mũi quá nó khó thở.
Nó chạy xe, leo trèo trông nguy hiểm thì tôi vẫn đứng đó quan sát, cổ vũ và chỉ giúp đỡ khi cần chứ không la lên bảo con cẩn thận hay kêu nó dừng lại vì nguy hiểm. Nó té nó tự biết đứng lên. Chảy máu nó sẽ biết đau và biết cách lái sao cho an toàn.
Con chơi ngoài nắng, dưới mưa với tôi là điều rất đỗi bình thường. Tôi nhớ ngày xưa mình cũng mê mấy trò này khủng khiếp. Trưa không ngủ chơi đồ hàng, rồi làm nhà lá chuối nấu cơm trong lon sữa bò ăn với đường, mưa thì tắm mưa, trượt nước ở hiên nhà. Nếu như ốm tôi cũng hạnh phúc ghê vì mẹ tôi sẽ nghỉ làm và ở nhà chăm tôi (không biết mẹ có hạnh phúc như tôi không, chắc có…hahaa). Thật sự nhớ lại cảm giác đó vẫn thấy bồi hồi dễ sợ!
Vậy tại sao chúng ta không chọn sống với hạnh phúc, vui vẻ thay vì sợ hãi, lo lắng. Thầy Minh Niệm nói “Bạn trao đi Sự quan tâm hay Sự sợ hãi?” là vậy. Tâm bệnh sinh thân bệnh. Đó là điều đã được khoa học chứng minh.
Tại sao không cho tâm ăn chất bổ mà lại cứ nạp chất độc cho nó bằng sự khó chịu, quát mắng. Nhất là phụ nữ, chúng ta là những đầu bếp trong gia đình, khi tâm trạng không vui, khó chịu hãy đừng nấu ăn. Nếu bạn biết Bí mật của nước, mỗi một cảm xúc tích cực chúng ta phát ra sẽ khiến tinh thể nước đẹp như pha lê, nếu tiêu cực sẽ méo mó, xấu xí (Hình ảnh đính kèm). Vậy chúng ta nấu ăn, mang đến bữa ăn dinh dưỡng cho người ta yêu thương bằng chính tâm thức của mình chứ đừng nghĩ chỉ là chất bổ của đồ ăn vật lý.
Làm bố mẹ chúng ta thường xuyên mắng, quát con vì những hành vi như là con làm hư đồ đạc, làm không đúng điều mình yêu cầu, giành đồ chơi với bạn, mè nheo,… Ngoài ra chúng ta còn đánh, mắng con vì chúng ta Quan tâm, Yêu thương chúng ví dụ: sợ con không khoẻ vì thức khuya, không ngủ trưa, sợ con bệnh khi tắm mưa, chơi ngoài nắng to; sợ con té chảy máu khi chạy chơi,…
𝐂𝐡𝐮́𝐧𝐠 𝐭𝐚 𝐲𝐞̂𝐮 𝐭𝐡𝐮̛𝐨̛𝐧𝐠 𝐧𝐡𝐮̛𝐧𝐠 𝐡𝐚̃𝐲 𝐲𝐞̂𝐮 𝐭𝐡𝐮̛𝐨̛𝐧𝐠 đ𝐮́𝐧𝐠 𝐜𝐚́𝐜𝐡. 𝐂𝐚́𝐜𝐡 𝐭𝐡𝐢̀ 𝐜𝐨́ 𝐫𝐚̂́𝐭 𝐧𝐡𝐢𝐞̂̀𝐮, 𝐭𝐨̂𝐢 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐭𝐡𝐞̂̉ 𝐞́𝐩 𝐛𝐚̣𝐧 𝐭𝐡𝐞𝐨 𝐜𝐚́𝐜𝐡 𝐭𝐨̂𝐢, 𝐭𝐨̂𝐢 𝐜𝐮̃𝐧𝐠 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐭𝐡𝐞̂̉ 𝐭𝐡𝐞𝐨 𝐜𝐚́𝐜𝐡 𝐜𝐮̉𝐚 𝐛𝐚̣𝐧. 𝐍𝐡𝐮̛𝐧𝐠 𝐜𝐡𝐮́𝐧𝐠 𝐭𝐚 𝐥𝐚̂́𝐲 𝐲𝐞̂𝐮 𝐭𝐡𝐮̛𝐨̛𝐧𝐠, 𝐬𝐮̛̣ 𝐤𝐡𝐨𝐞̉ 𝐦𝐚̣𝐧𝐡 𝐯𝐚̀ 𝐧𝐢𝐞̂̀𝐦 𝐯𝐮𝐢, 𝐡𝐚̣𝐧𝐡 𝐩𝐡𝐮́𝐜 𝐥𝐚̀𝐦 𝐠𝐨̂́𝐜.
Nếu vì yêu thương mà chúng ta nói những lời khó nghe với nhau, vì yêu thương mà chúng ta chèn ép nhau, vì yêu thương mà chúng ta khó chịu với nhau khi người đó không làm theo ý mình thì đó chưa thật sự là tình yêu thương.
Cái chúng ta cho là đúng, người khác không thấy đúng thì nó vẫn là không đúng. Làm sao bạn bắt “Nước biển ơi ngọt đi vì tôi cần nước ngọt để uống” được!!!
𝐂𝐡𝐚̂́𝐩 𝐧𝐡𝐚̣̂𝐧 𝐥𝐚̀ 𝟏 𝐜𝐡𝐚̂́𝐭 𝐥𝐢𝐞̣̂𝐮 𝐜𝐮̉𝐚 𝐭𝐢̀𝐧𝐡 𝐲𝐞̂𝐮 𝐭𝐡𝐮̛𝐨̛𝐧𝐠.
Chúng ta không phải Đức Phật mà không biết cáu giận, nhưng cần biết làm chủ tâm mình. Tôi là một người nóng tính. Nhưng tôi đã phải cố gắng để thay đổi tập khí của mình và đến nay vẫn sửa mình mỗi ngày; nhận diện và chuyển hoá liên tục. Nó không dễ 1 tí nào nhưng với một lý do lớn lao đó là mang lại tình yêu cho chính mình và người thân xung quanh mình thì tôi vẫn kiên trì với nó.
Chúng ta nuôi con khoẻ mạnh phải từ tâm khoẻ ra, không phải chỉ lớt phớt bên ngoài bằng mấy thứ đồ ăn gọi là bổ dưỡng, đồ chơi xịn xò hay khoá học đắt đỏ.
Hãy rèn tâm cho con trước. Mà muốn rèn tâm cho con hãy rèn tâm mình trước. Với phương pháp nuôi con Cha Mẹ Làm Gương bạn sẽ thấy mình nhẹ nhàng và được nhiều lợi lạc lắm. Vừa được sửa mình mỗi ngày, con lại còn có 1 tấm gương sáng để học tập, chúng ta không cần la hét với chúng nhiều. Nói nhiều chúng lại quay ra "Bố mẹ có làm được không mà nói" thì lại khổ!!!

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

HOÀ HỢP TỪ CHÍNH MÌNH

 

Con người là vũ trụ thu nhỏ, vũ trụ có gì con người có cái đó.
Vũ trụ có 4 yếu tố đất - nước - gió - lửa
Con người cũng hợp thành từ đất - nước - gió - lửa
Thịt, da, gân, xương => ĐẤT
Nước mắt, m áu, đàm, giải => NƯỚC
Hơi thở => GIÓ
Hơi ấm trong cơ thể => LỬA
NẾU đất - nước - gió - lửa trong con người HOÀ HỢP thì khoẻ, không hoà hợp thì bị bệnh
NẾU đất - nước - gió - lửa trên hành tinh hoà hợp thì đất mẹ hạnh phúc, loài người hạnh phúc.
Nếu một trong 4 yếu tố không hoà hợp thì THIÊN TAI sẽ xảy ra
Nên sự hài hoà, hoà hợp rất quan trọng trong THIÊN NHIÊN, con người hay mối quan hệ của con người với con người
Cái gì không hoà hợp thì k tồn tại lâu và dễ tan rả. Ví như như một đội nhóm hay một đoàn thể, một mối quan hệ hay 1 gia đình.
Hành tinh chúng ta chịu nhiều đau khổ vì con người không hoà hợp với nhau và không hoà hợp với thiên nhiên
Rừng bị chặt phá
Sông ngòi bị chặn làm đập…
Vvv..
Vì không hoà hợp với thiên nhiên nên nhiều thiên tai xảy ra
Hỏa tai: cháy rừng
Địa tai: động đất, núi lửa
Thủy tai: lũ lụt, sóng thần
Phong tai: lốc xoáy…
Bản thân của ta cũng chịu nhiều đau khổ khi không hoà hợp
Hỏa tai: giận lên là nhồi m áu cơ tim, huyết áp cao
Địa tai: đau nhức xương khớp, viêm nhiễm
Thủy tai: các bệnh về m áu, tiểu đường …
Phong tai: bệnh về đường thở (như d ịch bệnh hiện nay)
Đất - nước - gió - lửa bên trong ta và cả bên ngoài đang không hoà hợp
Nên để giúp cuộc đời này thì rất dễ : đó là tự mình hòa hợp ngay chính trong con người mình. Tạo ra môi trường hoà hợp để trường năng lượng này hoà vào năng lượng của vũ trụ.
Trong cuộc sống gia đình bản thân mình biết hoà hợp thì vợ chồng hoà hợp, gia đình hạnh phúc
Sự hài hoà, hoà hợp của bản thân mình tạo ra sự hoà hợp của gia đình, cộng đồng, đất nước và đóng góp và sự hoà hợp của cả hành tinh
Một lần nổi giận không chỉ đốt cháy TÂM - CAN của chính mình và đốt cháy những mối quan hệ xung quanh mà còn đốt cháy đi sự hoà hợp => góp phần thiêu hủy địa cầu.
Vì vậy, người có tình thương với cuộc đời là người tìm được sự hoà hợp với chính bản thân của mình


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

DỪNG LẠI MỌI “TÌM KIẾM” NẾU BÊN TRONG BẠN ĐANG CẢM THẤY THIẾU THỐN.

 


Bạn đang cảm thấy cô đơn nên muốn kiếm người yêu?
Bạn đang bị thất tình, bị tổn thương nên muốn tìm ai đó để lấp đầy khoảng trống?
Thôi nào, bạn đừng làm vậy!
Khi bạn cảm thấy mình vẫn còn thiếu điều gì đó, cảm thấy mình phải chờ ai đó mang đến điều gì đó, làm cho mình hài lòng mình mới hạnh phúc. Thì hãy cứ xác định là, kể cả khi bạn có ai đó mang đến điều đó cho bạn rồi, có khi bạn vẫn sẽ chẳng hạnh phúc đâu.
Thậm chí nhiều lúc còn đau khổ hơn là khi người đó chưa mang điều đó đến cho bạn nữa.
Mà, có thể cũng có hạnh phúc 1 chút đấy. Nhưng chỉ trong có chốc lát chứ không có được hạnh phúc lâu dài.
Khi bạn đang chạy rất nhanh mà bị vấp phải tảng đá và ngã, chắc chắn sẽ rất đau phải không?
Khi bạn đang cô đơn đến tận cùng, bạn nhìn thấy 1 người nào đó đáp ứng cảm xúc của bạn, thoả nỗi lòng của bạn, thì họ lập tức như 1 thỏi nam châm, thu hút bạn 1 cách mạnh mẽ.
Và bạn nghĩ rằng, hẳn đây sẽ là 1 nửa không thể thiếu của mình, là người phù hợp với mình.
Rồi bạn tìm mọi cách để tiếp cận người đó, tìm cách đưa người đó về bên cạnh bạn.
Nhưng sau 1 thời gian có được người đó rồi. Bạn không còn cảm thấy hứng thú nữa, bạn chán nản, thất vọng, đau khổ vì thấy người đó thay đổi, không giống như trước đây: không dễ thương, không đáng yêu nữa,...
Tại sao lại như vậy, bởi bạn chưa thực sự lắng nghe bên trong mình. Xem trái tim của bạn đang như thế nào? Có đang lành lặn hay là đang bị thương và cần thời gian trị thương?
Tất cả những gì bạn đang KIẾM TÌM lúc đó chỉ là để thỏa mãn cảm xúc nhất thời.
Lúc nội tâm của bạn đang yếu ớt nhất cần sự che chở, mà bạn không quay về bên trong lại chỉ lo chạy ra bên ngoài để lấy người khác, lấy cảnh khác để bù đắp.
Khi trái tim bạn còn đang bị thương mà bạn đến với người kia, thì chỉ làm vết thương của bạn thêm nặng. Lúc này bạn yếu ớt lắm, làm sao bạn có đủ sức để giúp người kia có hạnh phúc, mang lại hạnh phúc cho người kia được?
Lúc bạn đang yếu ớt là lúc bạn đang dựa dẫm vào người kia nhiều hơn đấy. Chứ đừng nói rằng: “anh/em sẽ mang lại hạnh phúc cho em/anh, “anh sẽ bảo vệ em” hay là”chúng ta sẽ bảo vệ nhau”.
Thế nên, lúc nào bạn cảm thấy người nào đó như 1 ma lực thu hút bạn, bạn thấy mình muốn chết khi không có được người đó.
Bạn hãy chậm lại 1 chút, tĩnh tâm, quan sát lại chính mình. Xem điều bên trong bạn thật sự mong muốn lúc này là gì? Bạn đã thật sự cảm thấy đủ đầy và sẵn sàng với 1 mối quan hệ chưa?
Bạn phải cảm thấy hạnh phúc trước, bạn phải toả ra 1 nguồn năng lượng mà khi người đó đến bên bạn, họ cảm thấy bình an, họ cảm thấy yêu thương và biết ơn nhiều hơn.
Bạn nên chữa lành chính mình trước khi bước vào bất kỳ 1 mối quan hệ nào.
Bạn trở nên hạnh phúc, năng lượng bạn toả ra lúc này là bình an, bạn tự nhiên chiêu cảm người đó đến. Trường năng lượng đưa bạn và người đó đến thuận theo tự nhiên.
Bạn có “duyên” thì vũ trụ sẽ se duyên cho bạn và người đó. Hay nói cách khác là bạn “có duyên” thì sẽ gặp người “hữu duyên” đến.
Duyên ở đây chính là sự tự nhiên bên trong bạn toả ra ngoài, khiến cho: mọi người, mọi cảnh vật xung quanh bạn và cả vũ trụ này muốn giúp bạn, và tự nhiên bạn đạt được điều bạn muốn.:)❤️😊
Vì thế, nhiệm vụ của bạn là hãy sống thuận theo tự nhiên, hãy làm điều mình yêu, làm điều mình hạnh phúc, luôn là chính mình.😊
“Sống thuận theo tự nhiên thì tự nhiên thuận” chính là đạo lý này.😊❤️
Khi nào bạn cảm thấy mình còn gồng lên nghĩa là bạn đang sống ngược với quy luật tự nhiên. Như vậy, bạn sẽ không có được điều mình muốn.
Lấy ví dụ này cho mọi người dễ hiểu nhé:
Bạn vặn ngược cái nắp chai, tất nhiên bạn sẽ không thể mở và uống được nước trong chai, mặc dù lúc này bạn rất là khát.
Muốn uống được nước rất đơn giản thôi mà, chỉ cần bạn vặn xuôi, đúng chiều của nó là được rồi.
Đấy là thuận theo tự nhiên thì sẽ được uống nước dễ dàng
Mọi người đừng nghe bên ngoài. Đừng vì sự khuyên bảo của bất kỳ ai.
Hãy quay vào bên trong thôi, chúng ta đã mải chạy ra ngoài quá lâu rồi.
Kết quả thì sao ạ?
Sau bao nhiêu thời gian ta lao tâm khổ tứ tìm ở bên ngoài, thì những thứ mà chúng ta tìm thấy toàn làm cho chúng ta bất ổn thêm, chứ có thấy được an ngày nào đâu.
Mà càng tìm ta lại càng thấy không bao giờ có đủ, càng tìm ta lại càng thấy bất an nhiều hơn.
Nên ý em muốn chia sẻ đúc kết lại là:
“Chúng ta có thể tìm kiếm nhưng đừng tìm kiếm ra bên ngoài nữa.(Sở dĩ em để từ TÌM KIẾM trên tiêu đề ở trong ngoặc kép. Ngụ ý đó là sự TÌM KIẾM bên ngoài đó ạ)
Hãy lắng nghe chính bạn. Hãy tìm kiếm bên trong bạn. Bởi mọi câu trả lời cho câu hỏi của bạn đều nằm sẵn bên trong bạn rồi.


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

12 LUẬT NHÂN QUẢ TRONG CUỘC ĐỜI

 

1. Người sẵn lòng cho đi sẽ khiến phúc báo càng ngày càng đến nhiều.
2. Người biết cảm ơn, sẽ khiến thuận lợi càng ngày càng nhiều hơn.
3. Hay giúp đỡ người khác thì quý nhân sẽ càng ngày càng nhiều.
4. Người hay phàn nàn sẽ càng ngày càng có nhiều phiền não.
5. Người biết đủ, biết thỏa mãn sẽ càng ngày càng có nhiều niềm vui, niềm hạnh phúc.
6. Người chỉ biết trốn tránh thất bại, thử thách, thì thường thất bại càng đến nhiều hơn.
7. Người biết chia sẻ với người khác, sẽ càng ngày càng có nhiều bạn.
8. Người hay giận giữ, bực bội, bệnh tật sẽ sinh ra càng ngày càng nhiều.
9. Ưa thích tiện nghi mà bất chấp lẽ phải sẽ khiến cuộc đời càng ngày càng nghèo khó.
10. Người hay dùng tiền tài giúp người khác, phú quý sẽ đến nhiều hơn.
11. Người chỉ ưa thích được hưởng phúc, thường sẽ bị nhiều khổ đau.
12. Người chăm chỉ học tập sẽ khiến trí tuệ ngày càng tăng trưởng.


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

THỰC HÀNH QUAN SÁT TÂM TRÍ - MỌI LO ÂU BIẾN MẤT


 Hãy quan sát - và bạn sẽ thấy,mọi ý nghĩ đều trôi qua trên màn ảnh tâm trí của bạn - trên màn hình rada của tâm trí bạn một ý nghĩ thoáng qua như đám mây. Đầu tiên nó là mông lung - nó đang tới, nó đang tới - thế rồi nó có đó bỗng nhiên nổi ra trên màn hình. Thế rồi nó đi, thế rồi nó đã ra khỏi màn hình, lần nữa nó trở thành mơ hồ và biến mất... Ý nghĩ khác tới. Giữa hai ý nghĩ này có lỗ hổng - trong một khoảnh khắc hay một phần giây màn ảnh không có ý nghĩ nào.

Khi một ý nghĩ nảy sinh, nếu cùng ý nghĩ này nhận biết của bạn cũng có đó - nếu bạn có thể thấy nó nảy sinh, nếu bạn có thể thấy nó đang tới, nếu bạn có thể thấy nó ở đó, nếu bạn có thể thấy nó đi - thế thì không có vấn đề gì hết cả. Chính việc thấy này, dần dần, trở thành thành luỹ của bạn. Chính nhận biết này đem tới cho bạn nhiều kết quả. Đầu tiên bạn có thể thấy, bạn thấy rằng bạn không là ý nghĩ. Ý nghĩ tách biệt khỏi bạn, bạn không bị đồng nhất với nó. Bạn là tâm thức và nó là nội dung. Nó tới và đi - nó là vị khách, bạn là người chủ.
Bạn là bầu trời và ý nghĩ là mây. Nếu bạn quan sát ý nghĩ của mình một cách chăm chú, nếu bạn không bỏ lỡ chúng, nếu bạn nhìn thẳng vào chúng, điều đầu tiên sẽ là hiểu biết này - và đây là hiểu biết lớn lao.
Đây là bắt đầu của thức tỉnh của bạn. Bạn không còn ngủ nữa, bạn không còn bị đồng nhất với mây cái đến và đi. Bây giờ bạn biết rằng bạn ở lại mãi mãi. Bỗng nhiên mọi lo âu biến mất. Chẳng cái gì thay đổi bạn, chẳng cái gì sẽ bao giờ thay đổi bạn - cho nên phỏng có ích gì mà lo âu, mà phiền não? Phỏng có ích gì mà lo nghĩ? Chẳng lo nghĩ nào có thể làm gì được bạn. Những điều này đến và đi, chúng chỉ là gợn sóng trên bề mặt. Sâu trong chiều sâu của bạn, không một gợn sóng nào đã bao giờ phát sinh. Và bạn ở đó, và bạn là cái đó. Bạn là sự hiện hữu đó.
Thông thường, bạn đã trở nên quá bị đồng nhất với khách - do đó mới có khổ của bạn. Vị khách này tới, bạn trở nên bị quá gắn bó. Và khi vị khách này đóng gói và ra đi, thế thì bạn kêu bạn khóc và bạn chạy quanh - và bạn đi cùng người đó, ít nhất để tiễn người đó, để chào tạm biệt người đó. Thế rồi bạn quay về vừa kêu và khóc - một người bạn đã ra đi và bạn cảm thấy khổ thế. Thế rồi người khách khác đến và bạn lại rơi vào tình cảnh đó với người khách này, bạn lại trở nên bị đồng nhất với người khách, và người đó lại ra đi...
Khách đến và đi, họ không ở lại! Họ không thể ở lại được, họ không được coi là ở lại, họ không được ngụ ý ở lại.
Bạn có quan sát ý nghĩ nào không? Nó chưa bao giờ ở lại, nó không thể ở lại được. Cho dù bạn muốn làm cho nó ở lại, nó cũng không thể ở được. Thử mà xem. Đó là điều mọi người thỉnh thoảng có thử đấy - họ cố gắng giữ một từ trong tâm trí. Chẳng hạn, họ muốn giữ một âm thanh trong tâm trí. Trong vài giây họ nhớ và thế rồi nó qua mất, tuột đi mất. Họ lại nghĩ về công việc của mình, về vợ, về con...
Khách là khách - họ đã không tới để ở mãi mãi. Một khi bạn thấy tất cả mọi thứ xảy ra cho bạn đều sẽ đi khỏi bạn, thế thì sao lại lo nghĩ? Hãy quan sát: Cứ để chúng đó, để chúng đóng gói, để chúng đi. Bạn còn lại. Bạn có thể thấy an bình nảy sinh không nếu bạn có thể cảm thấy rằng bạn bao giờ cũng vẫn còn? Đây là im lặng. Đây là trạng thái không lo nghĩ. Đây là không khổ sở. Khổ dừng lại vào khoảnh khắc sự đồng nhất dừng lại. Đừng bị đồng nhất - có vậy thôi. Và nếu bạn có thể quan sát ai đó sống trong vô thời gian vĩnh hằng thế, bạn sẽ cảm thấy cái duyên dáng, cái trầm tĩnh, cái đẹp quanh người đó.
Tâm thức đang đứng đằng sau, quan sát. Nó là nhân chứng. Mọi sự tới rồi đi... cũng giống như bộ phim. Bạn ngồi trong rạp chiếu phim; trên màn ảnh nhiều điều tới rồi đi. Đôi khi bạn bị đồng nhất nữa. Đôi khi bạn trở nên bị đồng nhất với diễn viên. Có thể anh ta đẹp, mạnh mẽ, có duyên, sự duyên dáng của cá tính, gây ấn tượng, có sức hấp dẫn nào đó: bạn bị đồng nhất, bạn quên mất bản thân mình. Trong một khoảnh khắc bạn bắt đầu nghĩ cứ dường như anh ta là bạn. Đôi khi điều xảy ra là có một cảnh rất buồn, và bạn bắt đầu khóc. Mắt bạn đẫm lệ... và chẳng có gì trên màn ảnh cả - chỉ là ánh sáng và bóng tối trôi qua. Và bạn biết điều đó chứ, nhưng bạn đã quên mất trong một khoảnh khắc. Nếu bạn nhớ điều đó, bạn sẽ bắt đầu tự cười mình: "Mình làm gì thế này? kêu à? khóc à?" Nhưng điều đó xảy ra khi bạn đọc tiểu thuyết nữa. Ít nhất có cái gì đó trên màn ảnh. Đọc tiểu thuyết thì chẳng có gì cả - không màn ảnh, không diễn viên, chẳng có gì. Chỉ trong tưởng tượng riêng của bạn mà tiểu thuyết cứ diễn ra mãi. Và bỗng nhiên đôi khi bạn cảm thấy rất hạnh phúc, và đôi khi bạn cảm thấy rất buồn; bầu không khí của tiểu thuyết bắt đầu sở hữu bạn.
Đây đích xác là điều đang xảy ra trong cuộc sống. Cuộc sống là một sân khấu lớn, một vở kịch lớn. Và nó rất phức tạp - bởi vì bạn là diễn viên, và bạn là đạo diễn, và bạn là cuốn phim, và bạn là màn ảnh, và bạn lá máy chiếu, và bạn là khán giả nữa. Bây giờ bạn là tất cả các tầng: một phần đóng vai trò của diễn viên, phần khác chỉ đạo, phần khác vận hành như màn ảnh, phần khác có tác dụng như máy chiếu. Và đằng sau tất cả những cái đó là thực tại của bạn - nhân chứng, người đang quan sát.
Tâm thức là tấm gương. Tấm gương không bao giờ bị ô uế, nó chỉ dường như vậy thôi. Bạn có thể để cả đống phân trước tấm gương; tất nhiên, nó sẽ phản chiếu đống phân đó. Nhưng dầu vậy tấm gương vẫn không bị ô uế, nó không bị ô nhiễm. Nó không trở nên không thuần khiết bởi vì đống phân được phản chiếu trong nó. Nó vẫn còn thuần khiết. Bỏ phân đi và tấm gương có đó trong mọi sự thuần khiết của nó. Ngay cả khi phân được phản chiếu thì tấm gương cũng vẫn không bị ô uế. Cho nên bất kì điều gì là không thuần khiết thì đều thực sự là việc phản chiếu; nó được soi gương.
Cốt lõi bên trong nhất của bạn đơn giản là trống rỗng. Nó chưa bao giờ làm điều gì. Nó không thể làm được. Nó là nhân chứng, bởi chính bản chất của nó.
Đây là sáng suốt lớn lao. Tâm thức không phải là nội dung. Bạn là tâm thức; ý nghĩ đến và đi, bạn là người chủ. Ý nghĩ là khách - chúng đến và ở lại một chút, nghỉ ngơi một chút, ăn uống, hay ở qua đêm, và thế rồi chúng qua đi. Bạn bao giờ cũng còn đấy. Bạn bao giờ cũng vẫn vậy, bạn không bao giờ thay đổi - bạn ở đó vĩnh hằng. Bạn là bản thân điều vĩnh hằng - hãy luôn nhớ điều đó!
Việc chứng kiến nghĩa là tách rời khỏi cái gì đó, không bị đồng nhất. Khi một người vẫn còn tách rời với mọi kinh nghiệm của mình - dù nó là đau đớn hay vui thú, dù nó là tử hay sinh, không thành vấn đề cái gì đang xảy ra - khi tâm thức người đó không trở thành một với bất kì cái gì đang xảy ra mà vẫn còn ở ngoài nó, mùi vị của nhân chứng đã bắt đầu. Nếu ai đó quen dùng ngôn ngữ xúc phạm, điều đó lập tức giữ bạn lại; khoảng cách bị phá vỡ. Mũi tên của xúc phạm xuyên vào bạn và khoảng cách bị phá vỡ. Thế thì bạn không nhớ rằng có ai đó người đang xúc phạm, có ai đó người bị xúc phạm - và bạn là một với người đang quan sát cả hai người xúc phạm và người bị xúc phạm.
Việc chứng kiến nghĩa là không có sự đồng nhất với bất kì kinh nghiệm về bất kì cái gì - với bất kì kinh nghiệm nào, tôi nói thế! Không kinh nghiệm nào chạm vào bạn cả. Bạn đứng ở một khoảng cách, bên ngoài nó. Sự tách rời của bạn với kinh nghiệm không bị ảnh hưởng bởi bất kì lí do nào.
Khi bạn bước đi trên đường, bạn có thể làm điều đó theo cách bạn vẫn bước, hay bạn cũng có thể bước đi theo cách mà hành động bước đang xảy ra và bạn đang chứng kiến nó, quan sát nó. Sự đồng nhất của bạn với từng hành động sẽ phải bị phá vỡ; sự đồng nhất với tất cả các kinh nghiệm sẽ phải bị bỏ lại đằng sau. Khi bạn đang ăn, bạn có thể ăn theo cách bạn vẫn ăn, nhưng bạn cũng có thể ăn theo cách hành động ăn đang xảy ra và bạn chỉ đang quan sát nó.
Khi bạn bắt đầu trở nên nhận biết theo cách này trong từng mọi khoảnh khắc, thế thì với nỗ lực thường xuyên này để nhận biết, nhân chứng sẽ được sinh ra. Thế thì bên trong bạn sẽ có một tâm thức chỉ quan sát. Nó chỉ là người quan sát, người biết; nó không bao giờ là người làm.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Thượng đế và con người

 


Không phải Thượng Đế tạo ra bộ óc con người. Đó là sự lựa chọn của quý vị. Ban đầu tất cả mọi người trên địa cầu này đều có đức tin. Nhưng thời kỳ huy hoàng ấy đã đi xuống. Cho nên đây là cơ hội cuối cùng để đẩy vũ trụ lên tột đỉnh và làm cho địa cầu trở lại huy hoàng. Đương nhiên lúc đó Thượng Đế không cần phải trở lại. Cho nên chúng ta nói đây là lần cuối cùng. Nếu Ngài vẫn cần phải trở lại thì có nghĩa là quý vị chưa tiến bộ nhanh. Nếu chúng ta nói Ngài không cần phải trở lại nữa, thì quý vị sẽ cố gắng hết sức, rồi chúng ta thật sự có thể cứu địa cầu này.

Quý vị thật sự hiển hiện Phật Tánh của mình, và mọi người sẽ có thể bước đi trên con đường của Phật, để hoàn tất một thời đại huy hoàng của địa cầu này. Dĩ nhiên, bất luận là vai trò gì, mọi chúng sinh trên địa cầu, quý vị đều đã thể nghiệm. Quý vị đã chia sẻ cùng nhau qua cơ hội này. Và tất cả sẽ thăng tiến hơn rất nhiều. Bất cứ vai trò gì quý vị đóng cũng đều rất huy hoàng. Bởi vì quý vị đang cùng nhau thực hiện một thời kỳ độc nhất vô nhị về việc nâng cao tâm thức của địa cầu này. Không phải chúng sinh nào cũng có được cơ hội gặp thời kỳ này. Thời kỳ này thật rất hiếm xảy ra trong vũ trụ. Và quý vị được trải qua tất cả.
Quý vị từ trên cảnh giới cao xuống đây chỉ để được tham gia vào cơ hội này. Nhưng khi ở đây, quý vị lại la khóc om sòm. Quý vị phải biết ơn là mình đã được cho mình một cơ hội như thế này. Quý vị, những người được đến đây và đóng tất cả mọi vai tuồng, là những người may mắn nhất. Mỗi người trong quý vị đều đã trải qua thể nghiệm từ đỉnh cao nhất đến đáy thấp nhất và rồi lại trèo lên từ dưới đáy. Những chúng sinh ở cảnh giới khác đều thèm muốn có được thể nghiệm này. Họ chỉ có thể ganh tỵ với quý vị chứ không thể có được cơ hội bởi vì họ không gặp được thời kỳ mà quý vị đã gặp.
Sự nâng cao tâm thức đã được khắc ghi trong xương tủy của quý vị. Bất cứ ai trong quý vị và bất cứ chúng sinh nào có tham gia đều là xuất sắc nhất. Đừng phán đoán việc làm của họ là tốt hay xấu. Miễn họ có dự phần vào thì họ sẽ được ban thưởng.
Vì kinh nghiệm của quý vị quá hiếm có trong toàn cõi vũ trụ. Cho nên quý vị hãy mở vòng tay ôm những người có liên quan trong vở kịch này. Tất cả họ đều rất đáng yêu. Quý vị không có gì để làm cả. Chỉ có thương yêu thôi. Đừng khinh thường bất cứ vai trò nào. Trong vở kịch này, bất cứ vai trò nào cũng đều rất quan trọng, nó có chức năng của nó.
Quý vị hãy ăn mừng sự vinh quang của mình trong tương lai vì chúng sinh nào cũng có dự phần vào vở kịch. Tôi không biết chúng ta phải chờ bao nhiêu tỷ tỷ niên kỷ nữa để lại có được cơ hội như thế này. Bao nhiêu hành tinh sẽ bị phá hủy trong thảm họa tai ương và cũng có nhiều hành tinh sẽ được sinh ra. Nhưng rất hiếm xảy ra, quá hiếm, khi có Đấng Toàn Năng, vị Phật vĩ đại nhất, đích thân Đấng Sáng Tạo, giáng xuống để cứu một hành tinh.
Quý vị rất có phước báu và có nhiều ân điển để gặp được thời kỳ này. Quý vị có cơ hội cùng với Thượng Đế và vinh quang cùng Thượng Đế. Không những là vinh quang của địa cầu này mà còn là sự vinh quang của toàn cõi vũ trụ. Quý vị chính là Thượng Đế. Vai trò dù nhỏ cũng là Thượng Đế. Quý vị đã góp phần vào sự chuyển biến và nâng cao tâm thức của toàn cõi vũ trụ. Quý vị sẽ là thế hệ được đón chào nồng nhiệt nhất tại bất cứ hành tinh nào mà quý vị đến. Quý vị sẽ kết thúc toàn thể kinh nghiệm là một tình thương bao la vĩ đại. Và tình thương này sẽ trải rộng khắp cả vũ trụ. Kết quả tuyệt diệu nổi bật là vì điều này: Là vì sự trải rộng tình thương thật sự.
Không những địa cầu này được nâng cao tâm thức mà cả vũ trụ cũng được nâng cao tâm thức. Lúc đó quý vị trở thành một giọt nước trong Biển Tình Thương. Rồi quý vị sẽ nhận biết tình thương là gì. Thật ra tình thương rất đơn giản. Chỉ có điều là quý vị xa rời nó và chưa hòa nhập vào nó. Quý vị sẽ không còn ngã chấp một khi quý vị hòa nhập trở lại với tình thương – quý vị trở thành tình thương.
Quý vị đã từng cống hiến và ban rải tình thương của mình cho địa cầu này và vũ trụ. Điều này thật quá hiếm có. Quý vị nên có cái nhìn vượt khỏi chân trời và vượt khỏi phạm vi cuộc đời. Có nghĩa là tình thương này phải vô cùng vô biên. Quý vị phải cao thượng đến mức quý vị sẵn sàng hy sinh tất cả. Quý vị đã từng hy sinh. Phải vậy không? Quý vị sẽ vĩnh viễn tồn tại. Quý vị phải vĩ đại đến mức quý vị không sợ điều gì cả. Quý vị ở cùng với Thượng Đế. Quý vị sợ cái gì chứ? Quý vị là Thượng Đế. Không gì làm cho quý vị sợ được. Một khi quý vị hoàn thành tất cả những việc này, quý vị là Thượng Đế và quý vị ở cùng với Thượng Đế mãi mãi và mãi mãi.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Những thay đổi trên Trái đất

 


"Nghiệp trong những lần thay đổi Trái đất này là quá trình làm việc của từng cá nhân với tất cả những đau khổ và hành động tiêu cực chưa được giải quyết từ mọi kiếp trước và từ kiếp hiện tại trên Trái đất. Mọi đau khổ đã trải qua (cho hoặc nhận) vẫn còn nằm trong lớp năng lượng cá nhân cho đến khi nó được giải quyết và giải phóng. Mọi đau khổ tồn tại trong năng lượng của con người (hoặc động vật) là một phần của đau khổ cũng đang xảy ra với các nhóm hoặc quốc gia. Bằng cách chữa lành và giải phóng nỗi đau vẫn tiếp diễn, cá nhân được giải thoát khỏi việc trải nghiệm tổn thương hoặc lặp lại lỗi lầm, và tập thể mọi người trên Trái đất cũng được chữa lành. Sự giải phóng diễn ra bằng cách nhận ra, nhận ra vấn đề và nhận ra rằng sự đau khổ đó không thể được cam chịu hoặc kéo dài. Câu ngạn ngữ Wiccan cho điều này là "Bạn cho đi thứ gì thì bạn nhận lại thứ ấy.". Câu nói nổi tiếng hơn là “Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân.”(Cái gì mình không muốn thì đừng làm cho người khác). Nói cách khác, “Tôi hoàn toàn chịu trách nhiệm.” Bằng cách giải thoát bản thân khỏi đau khổ và phá vỡ chuỗi đau khổ bất diệt đang xảy ra, sự đau khổ chấm dứt cho tất cả.


"Ví dụ, có một vấn đề quen thuộc với phụ nữ là sự phục hồi từ việc loạn luân. Một người phụ nữ đã bị lạm dụng, hãm hiếp hoặc loạn luân phải trải qua quá trình hồi phục thường rất đau đớn và rất khó khăn. Sự lạm dụng đã ảnh hưởng đến cô ấy bằng mọi cách—trong cơ thể cô ấy (thể chất), trong cảm xúc (về mặt cảm xúc), trong suy nghĩ (về mặt tinh thần), và trong sự hiểu biết của cô ấy về bản thân trong mối quan hệ với người khác và Vũ trụ (về mặt tâm linh). Trong các mối quan hệ đang diễn ra, cô vô tình thu hút về mình những người sẽ lặp lại năng lượng loạn luân bằng cách thao túng và lạm dụng cô. Thông qua quá trình chữa lành của mình, cô bắt đầu hiểu cách thức mình bị làm hại và nhận thức rằng cô không có lỗi. Cô giải quyết sự tổn thương và tức giận của mình một cách bền vững. Bằng cách chấp nhận và nói về những gì đã xảy ra với cô ấy và tìm hiểu quá khứ bị lạm dụng đã ảnh hưởng đến cuộc sống trưởng thành của cô ấy như thế nào, cô ấy giải phóng những tác động tiêu cực của nó và không còn thu hút sự lạm dụng đến với mình. Trong sự hiểu biết ngày càng tăng của mình, cô quyết định rằng những gì xảy ra với cô sẽ không được phép xảy ra với con gái mình, và cô dạy cho con gái mình giá trị bản thân và khả năng tự bảo vệ. Sự loạn luân được chữa lành ở người phụ nữ và không còn tiếp diễn ở con của cô ấy.


Để hoàn thành quá trình chữa lành, cô phải giải phóng nghiệp của loạn luân khỏi các cơ thể năng lượng của mình. Để làm điều này, cô ấy yêu cầu rằng ký ức loạn luân sẽ được chữa lành và giải phóng tại nguồn gốc của nó, có khả năng đến từ tiền kiếp. Cô ấy yêu cầu giải thoát nghiệp từ thủ phạm. Bằng cách hiểu các biến cố lạm dụng trong kiếp trước và làm thế nào khuôn mẫu không lành mạnh đó từ quá khứ đã thể hiện ở hiện tại để chữa lành, cô ấy giải phóng nó hoàn toàn. Bây giờ sự đau khổ được loại bỏ hoàn toàn khỏi cơ thể năng lượng của cô, trong kiếp này và những kiếp trước, vì vậy nó sẽ không tiếp diễn trong tương lai. Cô sẽ không gặp thủ phạm trong những kiếp sống tiếp theo. Với sự giải thoát nghiệp này và sự chữa lành nghiệp đi cùng với nó, chuỗi đau khổ bị phá vỡ hoàn toàn. Nó không còn được chuyển tiếp trong Sổ nghiệp quả (chứa tất cả các trải nghiệm trong tất cả các kiếp sống) của cô, và nó không còn được chuyển tiếp trong DNA của cô ấy. Loạn luân được loại bỏ khỏi cuộc sống của cô ấy (và cả các kiếp sống) hoàn toàn. Cô thu hút những mối quan hệ tích cực và bảo vệ con gái mình. Một mảnh đau khổ được loại bỏ khỏi hành tinh.


Khi đủ số lượng cá nhân xóa bỏ trải nghiệm lạm dụng tình dục theo cách này, lạm dụng như vậy sẽ không tồn tại trên Trái đất nữa. Do đó, sự chữa lành đã được biểu hiện ở người phụ nữ bị loạn luân, ở những đứa con của cô ấy, trong các thế hệ tương lai (con cháu của cô ấy), trong nhóm đau khổ của người khác và trên Trái đất. Trái đất đã thay đổi, và một phần thay đổi của Trái đất đã được thực hiện.


Những người định nghĩa nghiệp là "ăn miếng trả miếng" là không chính xác. Nghiệp quả không bao giờ dễ dàng và cũng không đơn giản như vậy. Điều đó không có nghĩa là một người đã phạm tội trong một kiếp sống sẽ có chịu cùng một tội ác đó trong lần tái sinh tiếp theo. Các hành động tiêu cực gây ra tổn thương đến năng lượng cá nhân và một người phạm tội sau đó có thể được yêu cầu trải nghiệm một sự bất công tương tự để xóa và học hỏi từ nó. Người phụ nữ bị loạn luân, dẫu thế nào, ít có khả năng là hung thủ ở kiếp trước hơn là người chịu đựng loạn luân trước đó. Thông thường, nghiệp là đau khổ không được chữa lành trong kiếp sống mà nó xảy ra. Vết thương vẫn còn ở hào quang của người đó (cơ thể tinh thần và lưới tâm trí). Để nghiệp lực được giải phóng, chấn thương lặp đi lặp lại (trở thành một khuôn mẫu nghiệp) cho đến khi người đó nhận ra và học hỏi giải phóng nó. Một khi sự chữa lành này xảy ra, sự đau khổ đã kết thúc; cho đến khi sự chữa lành xảy ra, sự đau khổ tiếp tục hoặc lặp đi lặp lại trong kiếp sống này và vượt qua ranh giới của cái chết và tái sinh.


Nghiệp không phải là một hình phạt. Nó chỉ đơn giản là một năng lượng của nỗi đau và tổn thương phải được xóa và loại bỏ. Trải nghiệm đau khổ mang theo bài học rằng những đau khổ như vậy không bao giờ được lặp lại - một người phụ nữ đã được chữa lành khỏi nghiệp loạn luân trong quá khứ không bao giờ cho phép lạm dụng tình dục bất kỳ ai khác trong kiếp này và kiếp sau. Sự đau khổ là có mục đích trong cuộc sống của con người và động vật, và động vật cũng có nghiệp. Mục đích của nó là để dạy về lòng từ bi đối với người khác, và để thúc đẩy một mức độ tăng trưởng tâm linh làm cho không một cá nhân nào có thể làm hại người khác cũng như chính mình. Nghiệp là một quá trình học hỏi và phát triển linh hồn, trong đó mỗi cá nhân học hỏi và hiểu được kết quả của hành động và nỗi đau của chính mình. Bằng cách hiểu hậu quả, con người cũng học cách hành động để mang lại niềm vui thay vì mang lại đau khổ cho bản thân và cho người khác. Việc học này là cần thiết và quan trọng. Khi mọi người đã học được bài học này, sẽ không cần thêm đau khổ hay nghiệp quả và những thay đổi của Trái đất sẽ hoàn tất.

Khi một cá nhân học bài học này ở tất cả các khía cạnh, và chữa lành tất cả các hư hại trong năng lượng của mình từ vết thương và nỗi đau trong quá khứ, người ấy không còn cần phải tái sinh. Người đó không còn đau khổ hay gây đau khổ cho người khác. Trong các truyền thống Phật giáo và Ấn Độ giáo, đây được coi là mục tiêu cuối cùng và là sự chữa lành thực sự duy nhất. Thiên đàng Kitô giáo có nguồn gốc từ cõi cực lạc của Phật giáo, Tịnh độ hoặc nơi ân sủng, nơi người ta có thể được sinh ra và nơi người ta có thể dễ dàng đạt được sự giải thoát khỏi tái sinh. Cuộc sống chứa đựng đau khổ bởi vì chỉ trong cơ thể, nỗi đau cũ mới sống lại để được chữa lành. Chúng không được chữa lành trong trạng thái giữa các kiếp sống hoặc bất cứ nơi nào khác mà ở trong sự tái sinh vào một cơ thể. Khi mọi đau khổ được giải phóng và được chữa lành từ trường năng lượng của một người và người đó đã nhận ra sự hợp nhất của tất cả sự sống và lòng trắc ẩn cho tất cả, người đó không còn phải tái sinh hay tiếp tục trải qua nỗi đau."


- Những thay đổi trên Trái đất - Trích dẫn từ bộ sách chữa lành của cô Diane Stein

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS