Với những gì tôi viết hay chia sẻ,
Nếu nó chạm đến phần nào đó trong bạn, và khoảnh khắc đó bạn “ bừng sáng” , trong bạn có một lượng năng lượng “ khai thông” những câu hỏi bạn đang thắc mắc…..
Thì bạn biết rằng chính Tiềm Thức Sáng Tỏ bên trong bạn hiển lộ ra thông qua tiếp xúc , hay nói cách khác
“ Ánh Sáng của chính Sự Tự Nhận Thức “sẵn có bên trong bạn làm bạn bừng sáng.
Đó là khoảnh khắc bạn hợp nhất với chính mình. Bắt lấy khoảnh khắc đó, và vững bước đi trên “ Hành Trình Trở Về Với Chính Mình”- mọi kiến thức chúng ta tiếp thu là để Sống- sống có hạnh phúc cho tự thân và người ta thương.
Nếu nó trái với kiến thức , niềm tin của bạn , thì bạn hãy tin rằng, bên trong câu từ này, không phải là sự phô diễn kiến thức- bởi lẽ, không có cái gọi là kiến thức của ai, riêng ai. Chỉ có TRI KIẾN của mỗi tự thân đang hoà vào dòng chảy sự sốn - tất cả là Năng Lượng, là dòng chảy năng lượng - là dòng chảy tri thức sống.
Chúng ta Sống, chúng ta chia sẻ, là lẽ tự nhiên của tự nhiên. Và khi quyết định bấm nút chia sẻ, tôi quan tâm Gốc Rung Động của mình khi bấm nút viết:
- Tận sâu trong trái tim tôi, nhịp đập nào đang vang lên?
- Nếu đó là sự tri ân với Sự Sống, một tình người chung chung lan trong tôi, tôi sẽ bấm nút.
Cái Gốc Rung Động Tâm Thức đó, nghe nó có vẻ trừu tượng, nhưng nó chính là sự hòa quyện của sự sống của ta và dòng chảy sự sống. Và chỉ mình ta biết, vì chỉ ta mới “ chứng kiến “ được chính mình, “ thấy chính mình”.
Mà, để Thấy Chính Mình,mình phải chịu khó “ Ngồi Lại với Chính Mình” để Thấy Mình xuyên qua các lớp “ Thân Thức” -“ Não Thức” - “ Tâm Thức” _ các lớp của Ký Ức , Thói Quen, Niềm Tin, Dấu Ấn Năng Lượng….
_____
Nếu bạn có Hành Trình Đối Diện & Khám Phá Chính Mình, thì bạn đang có MỘT HÀNH TRÌNH NHÂN SINH KỲ DIỆU, nơi mà mọi hành trình khác trong đời bạn, sẽ được hiệu chỉnh theo Pha Năng Lượng của Hành Trình chính. Khi đó, bạn sẽ tự mình trải nghiệm” TÂM TẠO TÁC CÁC PHÁP” - bạn sẽ thấy khi Gốc Tâm Thức thông suốt, mọi hoàn cảnh sẽ thông suốt theo bởi lẽ: không có gì làm Tâm Bạn Mắc Kẹt lại, nó được thông suốt. Và bạn vẫn có đầy đủ thất tình lục dục, các cảm xúc đến - đi , theo dung lượng Tâm Thức của bạn. Nó cứ thế đến- đi nhưng không ở lại trong tâm.
Đó là hành trình Rèn Tâm - bằng cái Thấy- Thấy tỏ tường chính mình trong mỗi Tiếp Xúc Sống.
Nên, cuộc sống chính là “ Đạo Trường Chung” và ai cũng đang Sống, đang “tu tập “ cả. Nên ta liên tục Thấy & Không Thấy , Mê- Chấp & Phá Mê Chấp.
Điều nguy hiểm nhất của mê không phải là đau khổ,
mà là khi ta bám chặt vào một sự chắc chắn tưởng là đúng.
Nhưng cần phân biệt thật rõ:
Không phải mọi “sự chắc chắn” đều là mê.
-Sự chắc chắn đến từ trí tuệ nội tâm:
Đây là loại chắc chắn rất trong, không mang theo sợ hãi, không cần bảo vệ, không cần chứng minh.
Nó giống như khi ta nhìn mặt trời mọc — ta không cần tranh luận, vì ta thấy.
Trong não bộ, trạng thái này tương ứng với:
• vỏ não trước trán hoạt động điều hòa,
• mạng lưới mặc định (DMN) không lấn át,
• hệ thần kinh ở trạng thái an định, không đề kháng.
Đây là sự chắc chắn của trí tuệ, không phải mê.
Trí tuệ không bám. Trí tuệ chỉ thấy.
_ Sự chắc chắn trở thành bám chấp (mê):
Còn khi ta kẹt cứng trong một niềm tin nào đó,
khi ta cảm thấy bị đe dọa nếu người khác nói khác,
khi ta bảo vệ điều mình tin bằng phản ứng cảm xúc —
thì đó không còn là chắc chắn nữa.
Đó là bám chấp.
Và chính bám chấp mới là điều giết chết mọi khả năng tỉnh thức.
Vì sao?
• Khi bám chấp, não đóng lại.
• Khi bám chấp, năng lượng co lại.
• Khi bám chấp, ta không còn thấy được cái mới.
• Khi bám chấp, ta chỉ thấy những gì củng cố niềm tin cũ.
Trong vật lý, đây giống như một hệ bị đóng kín —
không tiếp nhận năng lượng mới → không thể chuyển pha.
Trong tâm linh, đó được gọi là vọng kiến:
một quan điểm cứng đặc, phủ lên đôi mắt đang muốn sáng.
______
Nhân Vô Thập Toàn- nên ta mới được Sống vì chính cái “ Vô Thập Toàn “ ấy , để hướng tới phiên bản cao hơn , tiến bộ hơn mỗi ngày của Chính Mình đó sao. Nên, sự sống tự thân nó đã là mầu nhiệm, là cơ hội lớn cho ta. Nếu mỗi ngày ta khởi đầu với lòng Tri Ân cuộc sống như thế. Thì lẽ nào cuộc đời không tri ân ta? ta thấy mỗi ngày là cơ hội để sống, thì các cơ hội khác nó cũng theo đó mà tới.
Đó là Sự Thật. Sự Thật là Tất Cả đều là Sự Thật.
_ Sự Thật Pháp Thế Gian:
Một khi đã xuất hiện trong ý niệm, nó đã là một dạng hiện hữu.
Trong Duy Thức, ý niệm đã có hình tướng vi tế trong tâm thức.
Trong lượng tử, ý niệm giống như một hàm sóng chưa sụp đổ.
Vậy nên, đúng là mọi ý niệm đều là một dạng sự thật trong cõi tâm.
_Sự thật đối với ta
Nhưng sự thật này có phù hợp với ta không?
Có đúng với hoàn cảnh ta đang sống không?
Có phải là sự thật mà ta nên lựa chọn không?
Đây mới là nơi trí tuệ vận hành.
Một ý niệm có thể đúng trong một bối cảnh,
nhưng hoàn toàn không đúng trong bối cảnh khác.
Một niềm tin có thể đúng với người này,
nhưng khiến người khác khổ đau.
Một sự thật có thể đúng vào năm 2020,
nhưng không còn đúng vào năm 2025.
Vậy nên:
Sự thật tồn tại,
nhưng việc ta nhận nó là sự thật hay không
là một tầng hoàn toàn khác.
Đây là cốt lõi của “phá mê – chấp ngộ”.
Và , ta có một cái CÔNG NĂNG THẦN THÔNG mang tên “ CHỌN LỰA “ - cách mình sống, chọn một sự thật để trải nghiệm, quyết định “cách quan sát” mà hàm sóng Sụp Đổ ( trong đó sụp đổ là sóng hiện hữu về khả năng quan sát mà ta quan sát)
Và Công Năng Thần Thông này sẽ chứa đựng cả Sáu Phép Thần Thông” Khi Ta Thấy Được Chính Mình:
1. Tha tâm thông
Không phải là đọc tâm người khác,
mà là nhìn thấu tâm mình đủ sâu
để thấy những gì ta gán cho người khác
thực ra là phản chiếu từ chính nội tâm ta.
2. Thiên nhãn thông
Không phải thấy xuyên vách,
mà là thấy bản chất sự thật
không qua lớp sợ hãi, mong cầu và định kiến.
3. Thiên nhĩ thông
Không phải nghe tiếng trời,
mà là nghe được tiếng rung rất nhỏ bên trong,
tiếng trực giác, tiếng sự thật thì thầm bên trong mình,nghe được tiếng lòng mình.
4. Túc mạng thông
Không phải nhớ đời trước,
mà là thấy lại những mô thức lặp đi lặp lại
đã điều khiển đời mình từ vô số năm tháng.
5. Thần túc thông
Không phải bay nhảy,
mà là năng lực đưa tâm đến nơi cần đến,
làm điều cần làm, đúng lúc – đúng duyên – đúng nhịp.
6. Lậu tận thông
Không phải phép lạ diệt hết phiền não,
mà là khi thấy tận gốc cái “người đang phiền não”,
phiền não tự rơi, mê tự tan, ngộ tự hiện.
Vũ Trụ là Kỳ Diệu và bạn cũng vậy,
Cuộc sống là mầu nhiệm, và bạn luôn có “
Thần Thông” của Thấy Chính Mình .







0 nhận xét:
Đăng nhận xét