Câu phát biểu về Thiền, bắt đầu lại như thế đấy!
Đó là tôi không muốn viết rằng ta nhất định phải bắt đầu từ a, b, c… để ráp vần và biết cách đọc về Thiền trước đã. Sau rồi mới có thể nói đến hai tiếng Đàm Thiền cho được.
Lạ thật! Xem xét lại xưa nay; Chúng ta chưa có một thống nhất chung về quy ước của thể loại văn U Mặc này. Lại cứ mãi ra rả về Thiền trên khắp các diễn đàn mà Cãi Thiền suốt bấy lâu nay!? Điều này dẫn đến tầm nhìn của một nhân vật cao kiến và đã gọi chung cho điều đó là “giang hồ đại loạn” trong chừng mực của một quá khứ gần rồi! Và ông đã cười ngạo tất tần tật các kẻ giang hồ đó qua tiếng cười thâm sâu và chua cay thành tên là “ Tiếu Ngạo Giang Hồ”. Đó chính là Kim Dung, một tác gia mà đại đa số chúng ta rất cảm mộ.
Thế nhưng để hiểu ông thì…, khoan đã, chỉ biết thôi. Vì cực hiếm, thậm chí là chưa ai có thể hiểu được ông ta đang muốn ám chỉ đến điều gì hết cả!!! Do ý kiến của một số bạn. Tôi xét thấy trên Trang Ký Sự này, cũng đã có đủ dữ liệu để nối các móc xích thành chuỗi dây chuyền a, b, c…, về văn U Mặc này rồi. Vậy trong bài viết này, chúng ta cùng khai thác cái “nguồn ngôn ngữ” này xem sao nhé: Qua đó, rất hy vọng chúng ta quen dần với thể loại U Mặc, để còn gọi không ngượng miệng, mỗi khi nói đến hai tiếng Đàm Đạo chung.
Vì thực tại xưa nay chúng ta cứ nói Đàm Đạo một cách chung chung, chứ kỳ thật, nó cứ riêng riêng làm sao ấy! Dẫn đến chả Ma nào dại gì mà chịu nghe Ma nào hết cả! Mặc dù tất cả đều khoác áo giấy và cùng đi đêm trên lối Đạo cả thôi.
Mong các bạn thứ cho cái tính cứ khìn khìn (dẫn lời một bạn đọc) như thế của riêng tôi. Và mong nhiều hơn, các bạn cùng hòa vào tiếng cười đó cho thêm thi vị mùi sống đã trở thành vô vị từ bao giờ giữa sóng gió ngôn ngữ giang hồ đại loạn hôm nay. Vì đang có nhan nhản những Nhà Ngôn Ngữ Học, thượng đài, diệu võ dương oai trên khắp các màn hình nhỏ, từng ngày, từng đêm… Ta mặc sức mà rửa tai, nghe không kịp… Vì nó tràn ngập lời rác, luôn đổ một cách vô tội vạ đầy tai, gây ô nhiễm cả văn hóa lẫn tư duy hôm nay đi mất.
Chúng ta cùng vào đề thôi, các bạn nhé:
Dẫn lối vào từ trên Trang này, các bạn nhớ lại bài viết về cuộc thi Thiên Hoa Hội. Trong đó có đoạn mô tả như; “Sông nước sao cười ngạo gió trăng”. Đó chính là ý tôi muốn nhắc đến tác phẩm Tiếu Ngạo Giang Hồ của Kim Dung rồi vậy.
Và vậy, tôi gợi ý; Bối cảnh tác phẩm này mới mở ra tại phái Hoa Sơn và đồng thời cũng kết thúc tại miền địa phương của xứ Hoa Sơn này mà thôi. Là chính nhân quân tử trong giang hồ đương thời đấy đấy! Quân Tử Kiếm kia mà. Bởi Thiên Hoa Hội hay Hoa Sơn cũng vốn rất gần và cùng nghĩa các sự kiện diễn ra với nhau. Vì nó vốn được để mô tả về thế giới của Xứ Thiền, tiềm ẩn trong nó.
Thế cho nên từ mối dẫn này, các bạn không khó mấy để trực kiến tư duy vào cái gọi là Quỳ Hoa Bảo Điển, vốn là đệ nhất đường lối mà thiên hạ nhất định phải theo đuổi và đoạt lấy bằng bất kỳ giá nào, dù phải trả.
Lưu ý: Đã có bạn lầm tưởng Quỳ Hoa là Kỳ Hoa rồi đấy?! Vì Hoa Quỳ cũng có nơi gọi là Hoa Mặt Trời hay Hoa Hướng Dương mà ra cả thôi. Là danh hoa mà tôi đã từng Bình Hoa trong bài Thiên Hoa Hội như: “ Hướng Dương, Hoa Quỳnh kiền Thược Dược” vậy. Không khéo, hiểu sai, tán lầm…, rồi dẫn đến lạc đi, là tất yếu.
Quả nhiên; Các bạn thấy văn U Mặc cũng như thế giới Thiền là rất thi vị và rất khó nghĩ bàn bằng dạng ngôn ngữ đơn thuần thô, như ta thường tưởng như thế mà không phải thế, xưa nay vậy. Thế nên tất nhiên nhân vật được đạo diễn nặn ra cho đứng đầu phái Hoa Sơn phải là Nhạc Bất Quần tỏng đi rồi còn gì. Vì Tham Thiền đúng lối, ắt phải thâm nhập vào xứ thiền mà nghe được Nhạc Trời thôi vậy! Do nhân vật này không có duyên để nghe được Nhạc Trời (Nhạc Bất Quần) khi tham thiền. Mặc dù Ngũ Nhạc là vốn sỡ hữu chung của giang hồ các phái (các Thiền Môn), thế nhưng nó vốn chỉ ở nơi đắc Khí mà tụ. Vậy Nhạc Linh San phải là con của riêng Nhạc Bất Quần trong lãnh địa của Hoa Sơn phái mà thôi. Vậy Nhạc Linh San còn có nghĩa tiềm ẩn và phải được hiểu là; San = Đồi - Núi…, Linh = Linh Khí tụ, nên tham thiền ắt may mà chứng ngộ riêng tại xứ Hoa Sơn mà thôi. Vậy vợ là Ninh Trung Tắc, là sự chứa, bế tắc, ở bên trong có đầy cả. Vả lại, bí kíp của Ngũ Nhạc tất phải hội tụ nơi hang Quá Nhai trên đỉnh Ngọc Nữ đi rồi còn gì. Làm gì có lối nào để cùng về la mã cho được. Không có chuyện tu sao cũng đắc, hoặc thiền sao cũng được đâu nhé.
Do Hoa Sơn đại diện cho Chính phái thì Tà phái phải là Ma giáo là Thần Giáo với nhân vật Nhậm Ngã Hành làm đại diện cho âm dương vậy. Do nhân vật này cứ Tự Hành Thiền cố chấp theo sở kiến riêng mình nên ra Ma Đạo thôi. Con gái phải là Nhậm Doanh Doanh là do chỉ tham Thiền, đạo “vơi vơi đầy”, nên đắc sở gọi thành tên như thế thôi. Do lý Dịch là âm hóa dương, dương biến âm mà ra cả.
Với cái sở tri kiến của Kim Dung về thế giới Thiền này, quả là có cao lắm so với giang hồ các phái trong khắp xứ xưa nay. Bởi cái tư duy chấp kiến vào quan điểm chung của các học giả cùng giai đoạn thế hệ ông, khi thâm nhập, khảo sát Kinh Điển nói chung. Ta xét thấy họ bị vướng ở tư tưởng học thuật nơi đỉnh cao là Thái Ất Thần Kinh! Vì đó chính là thế giới Tu Di, là cõi mà họ lầm tưởng là Lai Cái.
Vậy cho nên dẫn đến đỉnh cao chính là bí kíp luyện Thiền đến hóa thành ra Lai Cái hết đi cả. Như Đông Phương Bất Bại với Quỳ Hoa Bảo Điển vậy. Song song đó còn có cả Tịch Tà Kiếm Pháp nữa chứ! Dẫn nguồn ngữ ý đến đây, các bạn có thể ngộ ra được rằng; Quỳ Hoa đại diện cho mặt trời là dương, và Tịch Tà đại diện cho mặt Trăng là âm trong Dịch Lý rồi đấy. và cả hai quan điểm âm dương dung hòa này mà thành ra Lai Cái hết đi cả mà thôi. Vậy, từ đó Kim Dung mới cùng tư duy tắc biến…, mà hễ phản chính kiến ắt biến tư duy thôi vậy. Thế nên bí kíp (tham Thiền sâu) này, phải được lập ra từ các Thái Giám mà thôi, không khác được.
Kim Dung đã cười ngạo vào mặt tất cả giang hồ các phái qua tác phẩm “Tiếu Ngạo Giang Hồ” là có ẩn ý này rồi vậy. Những khúc nhạc trời đó, phải được tấu lên và dành riêng chỉ có Dao Cầm và Tiêu Khúc mà thôi. Đâu có chốn cho thiên hạ đại loạn, hòng chạm đến tiếng Nhạc Trời trong xứ Thiền mà gây loạn ngôn khắp chợ đời cho được. Và cũng chỉ có Lưu Chính Phong và Khúc Dương mới có thể sỡ hữu cho được. Ta đã biết chứ chưa nói đến hiểu gì về hai cái tên ám chỉ này mà Kim Dung muốn mượn đến?
Vậy hai tiếng Tiêu Dao…, chỉ là lời rác, nhặt nhạnh mà trang bị cho ra vẻ thế thôi. Tự nó đã tố cáo thân chủ rồi vậy.
Mà điều đó đâu đủ với đến quan điểm mà Kim Dung cũng mô tả là rất xuất sắc qua nhân vật “Tả Lãnh Thiền” cho nổi được! Các bạn nghĩ sao về cái gọi là lĩnh vực Tả Thiền so với Hữu Thiền mà Kim Dung muốn mượn ý và diễn đạt? Ta cũng nhất định phải hiểu rằng Kim Dung rất trọng Phật Giáo so với Tiên Giáo. Lý do thì trên trang này đã có từng bàn qua cùng các bạn rồi. Thế nên ta mới thấy ông dành riêng cho Phương Chứng (lối chứng đắc) của Thiếu Lâm và Xung Hư của Thái Cực... vị trí trang trọng nhất trong các nhóm giang hồ loạn giới.
Trên đây là tôi gợi ý một ít ra như thế để cùng các bạn còn dò la tung tích rồi bàn chung. Từ đó, dần quen với cách Đọc Thiền, thâm nhập U Mặc để còn nói đến hai tiếng Đàm Đạo. Vì không thế, tôi không cách gì bàn đến Thiền cho được. Vì một khi “biết bụng Kim Dung”, các bạn mới có thể “đi guốc mộc” mà dạo quanh khắp chốn trong các tác phẩm của ông mà tham quan cho được. Ví như cái tên Kim Dung chẳng hạn. Là dung mạo của Mùa Thu, ẩn Tàng trong đó mà ra cả thôi.
Tôi có thể ghi lại cùng các bạn một tức sự của tôi về thế giới này khi xưa từng lạc bước vào qua bài:
- Trăng Thu Ảo Thuyết!
Nghẹn một nỗi sầu thương trong điệu nấc…
Trăng gieo mình lặng chết khúc lòng sông.
Xác Trăng tan theo mây gió bụi ngàn.
Hồn muôn thuở vẫn chìm sâu ngấn nước.
-----------
Dật dờ đi, Trăng không còn xác nữa…
Suốt mùa Đông, Trăng hoang giá lạnh hồn.
Xuân ích kỷ ngoảnh thờ ơ Trăng lẻ.
Khóc! Ồ không, đã trọn kiếp Hạ vờ.
Lững lờ trôi…, kìa xác Thu úa rạc!
Và từ đó trăng mượn xác thu vàng.
Nợ riêng cõi Trăng - Thu vần thổn thức.
---------
Đông, Xuân, Hạ tranh nhau Mời, Rước, Đón…
Gió, Mưa, Mây đua nhau rót lời Ve.
Đời, Thế, Sự cũng học đòi cách Vãn.
Khóc cho đời chỉ một dáng Trăng Thu.
…
Phải chăng? Đó cũng là miền thu xứ mà Kim Dung có thuở cũng đã từng in dấu chân xưa, lạc lối đến, thảng khi đủ đôi lần giữa đời thừa?! Và đó cũng là một tập hợp logic chứ không hề là ngẫu nhiên bao giờ. Vậy các bạn cùng khai thác theo lối mòn vừa được phát quang trên đây xem sao nhé.
Có qua chiếc cầu nối ngữ hệ này, chúng ta mới có thể cùng nói đến Thiền được. Chứ không thì vẫn cứ là Giang Hồ đại loạn để cho Kim Dung Cười Ngạo mãi thôi. Mà xã hội Việt Nam hiện nay, thiên hạ đang đại loạn thật. Có ai cùng cất tiếng cười ngạo… rồi hòa mộng tấu khúc Tiêu Dao của Chiến Thần và Tiên Nữ khi xưa hay không?````






0 nhận xét:
Đăng nhận xét