Container Icon

Du hành thời gian


CÓ THỂ DU HÀNH THỜI GIAN, DU HÀNH VŨ TRỤ MÀ KHÔNG CẦN THIẾT BỊ CÔNG NGHỆ? 


Quá khứ, hiện tại, tương lai - tất cả thời gian đều đều cùng tồn tại? Dù ta có thấy hay không thì nó vẫn có đó, nó tồn tại như thế? Thời gian là chiều không gian thứ 4? Con người có thể cảm nhận, thấy được đến không gian 3 chiều: dài, rộng, cao. Chiều thứ 4 là thời gian thì con người không thấy được. Để hình dung được vì sao con người không thể thấy được thì chúng ta xét từ không gian 2 chiều và một sinh vật nào đó sống trong không gian 2 chiều. Không gian 2 chiều, có nghĩa là mặt phẳng, sinh vật đó chỉ thấy được phần thuộc mặt phẳng, phần chiều cao thì nó không thấy được. Nếu đưa một vật hình cầu đi xuyên qua một mặt phẳng thì những gì sinh vật đó thấy đầu tiên là 1 điểm chấm của hình cầu tiếp xúc với mặt phẳng, rồi điểm đó trở thành các hình tròn lớn dần cho đến hình tròn lớn nhất là hình tròn đi qua tâm mặt cầu, rồi các hình tròn nhỏ dần cho đến khi chỉ còn là 1 điểm chấm và biến mất. Nếu đưa vật hình nón xuyên qua mặt phẳng, bắt đầu từ đỉnh nón thì những gì nó thấy là 1 điểm chấm tại chỗ tiếp xúc, tiếp theo là các hình tròn lớn dần, và không thấy gì là lúc vật hình nón đó đã xuyên qua hết. Cả trong 2 ví dụ này thì mỗi hình tròn là một lát cắt của vật được đưa xuyên qua. 


Bây giờ, hình dung sang con người là sinh vật sống trong không gian 3 chiều, con người thấy được những gì đã diễn ra, không thấy được phần thời gian chưa tới, thậm chí cũng không thấy được phần quá khứ vẫn đang tồn tại cùng. Vì thế, thời gian là chiều không gian thứ 4. Hình khối 4 chiều đó đi xuyên qua hình khối (không gian) 3 chiều (chính là phần vũ trụ mà con người có thể thấy được), mỗi khoảnh khắc con người sống là một lát cắt của không gian 4 chiều. Dùng từ lát cắt dễ khiến chúng ta hình dung đó là mặt phẳng, nhưng lúc này lát cắt là không gian 3 chiều mà con người có thể thấy được. Sinh vật trong không gian 2 chiều không thấy được phần chiều cao trong không gian 3 chiều, nhưng không có nghĩa là nó không tồn tại. Cũng vậy, con người là sinh vật thấy được không gian 3 chiều không thấy được phần chiều thời gian trong không gian 4 chiều, nhưng không có nghĩa phần trong không gian 4 không tồn tại. 


Một cách hình dung khác để hình dung về chiều không gian thứ 4 – thời gian: hình dung cuộc đời một người như một đoạn video. Nó là một sự mô phỏng, giản lược lại của không gian 4 chiều chỉ bằng không gian 2 chiều. Khoảnh khắc bây giờ ta sống là khoảnh khắc nào đó trong video. Phía trước và phía sau của đoạn video cũng đồng thời có cả, dù ta chưa xem thì nó cũng đã ở đó. Phía trước của video tương ứng với những gì con người ta đã trải qua, đã sống; phía sau của video tương ứng với những gì chưa diễn ra. Trong đoạn video cũng chứa vô số lát cắt tương ứng khoảnh khắc trong cuộc sống. 


Thế thì, vô số những lát cắt ở phía trước, vô số lát cắt trong tương lai là vô số khoảnh khắc mà con người sắp trải qua đã có cả rồi? Mặc dù ta không thấy được nhưng nó cũng đã có đó rồi? Chỉ là thân vật lý trí não người bị mắc kẹt trong từng lát cắt, từng khoảnh khắc của không gian 4 chiều? Thời gian là thứ mà làm cho con người chỉ thấy được từng lát cắt, từng khoảnh khắc của chính thời gian. Từng lát cắt của thời gian tạo ra từng khoảnh khắc cuộc sống. Nó là một sự mở rộng phức tạp hơn trường hợp từng lát cắt của hình khối 3 chiều mà sinh vật 2 chiều thấy mà chúng ta đã cùng đi vào làm rõ ở trên.


Mọi thứ đã được định sẵn, đã được an bài? Chúng ta có vùng vẫy bằng tư tưởng của mình để thay đổi thì đó vẫn là sự an bài rồi, nỗ lực thay đổi số phận thì vẫn nằm trong số phận. Nhưng chỉ có trí não, tâm trí có thể tự do, vượt thoát khỏi sự ràng buộc, số phận an bài này? Trí não phải chấm dứt tư tưởng theo thời gian, nó không trong thời gian, không bị giới hạn tù ngục bởi thời gian? Đó là điều mà con người đã tìm kiếm hàng nghìn năm bằng đủ các phương pháp thiền định, nhưng người ta có thực sự vượt thoát được không hay đó là ảo tưởng, loạn thần kinh thì con người cần tỉnh táo để thấy được. Còn nếu người ta có thể vượt thoát khỏi mọi tùy thuộc, hạn chế thì có thể du hành thời gian mà không cần tới thiết bị công nghệ nào? Ngay từ ý tưởng chế tạo cỗ máy du hành thời gian thì cũng có nghĩa thừa nhận rằng tất cả thời gian đều cùng tồn tại? Ngay bây giờ, nếu ta có thể đến những thời điểm khác của thời gian, có nghĩa tất cả thời điểm đều đồng thời có. Mà có nghĩa không có thời gian, chỉ có con người cùng với trí não của mình mắc kẹt ở từng khoảnh khắc của thời gian? 


Thân thể vật lý cùng với trí não giới hạn này của con người sống trong không gian và thời gian. Vậy thì: thời gian và không gian có mối quan hệ với nhau như thế nào? Thời gian là chuyển động, là khoảng cách; có chuyển động, có khoảng cách thì mới có khái niệm thời gian. Do đó, thời gian và không gian có mối liên quan ràng buộc với nhau. Nếu không có không gian thì không có thời gian; vì có không gian nên có chuyển động và có khoảng cách, mà có nghĩa có khái niệm thời gian. Thế nên, chúng ta có thêm cơ sở để nói thời gian là chiều không gian thứ 4. Ngoài thời gian, chúng ta cũng không tìm ra yếu tố nào thích hợp hơn để nói nó thuộc về một chiều không gian. 


Không gian 3 chiều được biểu diễn bằng hệ trục tọa độ Oxyz. Bây giờ chiều thứ 4, trục Ot là trục vuông góc với cả 3 trục trong không gian 3 chiều. Não người có thể hình dung được? Hình khối 4 chiều được tạo ra bởi hình khối 3 chiều và hình chiếu vuông góc của chính nó, nối 2 hình khối 3 chiều lại thì được hình khối 4 chiều. Não người có thể hình dung được? Thế thì, nói thời gian là chiều không gian thứ 4 thì không hoàn toàn chắc chắn nhưng cũng không thể phủ nhận nó. 


Trong cuốn Hành trình về phương Đông có đoạn ngắn nói về kim tự tháp. Nói rằng kim tự tháp là công trình kiến trúc có liên quan đến chiều không gian thứ 4, nhờ có hiểu biết về hình học 4 chiều mà họ có thể xây dựng được. Cũng nhờ có hiểu biết về chiều không gian thứ 4 mà họ đã có thể du hành không gian. Nếu sinh vật sống trong không gian 2 chiều muốn đi từ A đến B trên một tờ giấy (mặt phẳng) thì con đường ngắn nhất là đường thẳng nối liền 2 điểm. Nhưng nếu sinh vật như con người cảm nhận được đến chiều không gian thứ 3 (chiều cao) thì có thể gấp tờ giấy lại sao cho 2 điểm đó trùng nhau. Vậy thì không phải di chuyển. Có lẽ cũng vậy, một cách tương tự, con người bị giới hạn trong không gian 3 chiều nên việc di chuyển mới phải đi qua thời gian và không gian như vậy. Nhưng trong trường hợp này có lẽ còn cần đến phương tiện/ thiết bị nào đó để có thể du hành vũ trụ (vì còn nhìn vũ trụ với cái nhìn: vũ trụ là vũ trụ vật chất vật lý).


Bây giờ, trở lại vấn đề: Vì sao nói có thể du hành vũ trụ mà không cần các thiết bị công nghệ? Tất cả đều là năng lượng, năng lượng tồn tại trong trống không, nên tất cả là trống không (trống rỗng). Vật chất là biểu hiện của năng lượng. Vì vậy, không có không gian. Năng lượng biểu hiện thành vật chất thì có không gian, có khoảng cách, có chuyển động nên mới có thời gian. Trí não là vật chất (dĩ nhiên), nó giải mã thông tin thấy được sự biểu hiện của năng lượng ở dạng vật chất mà không thể thấy được tất cả là trống rỗng. Trí não động theo cái động của vật chất nên có thời gian. Dứt cái động này, chấm dứt tiến trình vật chất trong não (tư tưởng hay còn gọi là suy nghĩ – là tiến trình vật chất trong não, cho nên chấm dứt tiến trình vật chất trong não cũng có nghĩa cần chấm dứt tư tưởng) thì có nghĩa chấm dứt thời gian, đi vào phi thời gian, phi thời gian cũng có nghĩa phi vật chất. Do đó, thời gian và không gian đều không có. Tất cả là một, tất cả là một thể thống nhất, không có phân chia, không có biên giới ngăn cách. Nếu toàn cả thân tâm trí não người ta có thể thâm nhập vào đó thì có thể du hành không gian và thời gian, du hành vũ trụ.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

0 nhận xét:

Đăng nhận xét