Container Icon

6 bằng chứng cho thấy Đại Hồng Thủy đã thực sự xảy ra

 


Trận Đại Hồng thủy được mô tả trong các truyền thuyết của nhiều nền văn hóa khác nhau, từ vùng châu thổ Lưỡng Hà đến Nigeria đến Trung Quốc, nhưng lại giống nhau đến không ngờ. Nội hàm gì ẩn đằng sau câu chuyện về một sự kiện từ thời viễn cổ trên quy mô toàn thế giới? Nó đã đặt ra cho nhân loại thật nhiều hoài nghi và giả thiết…

Trong cuốn Genesis (Sáng thế ký), nói rằng đã từng có một trận lụt lớn đến nỗi nó tràn ngập toàn thế giới. Trận lụt này được gọi là Đại hồng thủy và tất cả mọi người đã chết vì trận lụt ngoại trừ một số người được Chúa lựa chọn. Những người được lựa chọn được cho là những người có tâm tính thực sự “tốt” và họ không đáng phải chết như phần còn lại của thế giới.       

Mặc dù nhiều người tin rằng câu chuyện chỉ là một huyền thoại, nhưng cũng có những minh chứng cho thấy sự kiện này đã xảy ra. Chúng ta hãy thử xem xét sáu chứng cứ về trận Đại hồng thủy toàn cầu dưới đây.       

1. Tìm thấy xác của tàu Noah trong Kinh Thánh

Vào ngày 20/6/1987, Thống đốc tỉnh Agri của Thổ Nhĩ Kỳ tuyên bố với thế giới rằng: Bộ Ngoại giao, Bộ Nội vụ, các nhà nghiên cứu thuộc trường Đại học Ataturk, cơ quan khảo cổ Thổ Nhĩ Kỳ… đã công nhận vật thể hình chiếc tàu trên ngọn núi Ararat tại độ cao 2.000m so với mực nước biển là con tàu của Noah. Khu vực này trở thành công viên quốc gia - một báu vật quốc gia của họ. Đây là một trong những phát hiện lịch sử học và khảo cổ học vĩ đại nhất, cho thấy Đại Hồng Thủy và con tàu Noah thực sự tồn tại.

Tờ báo lớn nhất Thổ Nhĩ Kỳ: Chính phủ xác nhận: “Đây là tàu Noah”.

Họ thực hiện nhiều nghiên cứu để có cơ sở cho tuyên bố trên. Phần đầu tiên của cuộc nghiên cứu là kiểm tra và đo lường kích thước của vật thể được cho là con tàu Noah. Một đầu nhọn là mũi tàu, còn đầu kia bo lại là đuôi tàu. Khoảng cách từ mũi đến đuôi là gần 160m:

Trên mạn phải của con tàu, gần đuôi (điểm B) có 4 thanh lồi ra khỏi phần đất bùn, cách đều nhau, được xác định là các sườn khung của thân tàu. Đối diện với chúng, ở bên mạn trái, có một thanh sườn cũng lồi ra khỏi đất bùn (điểm A).

Gỗ của con tàu đã bị hóa thạch. Các chất hữu cơ đều đã bị thay thế bằng khoáng chất, chỉ còn lại hình thù và dấu vết của các thanh sườn tàu. Gỗ đều đã hóa thạch và xói mòn từ rất lâu trước đó. Nhưng chúng ta có thể dễ dàng quan sát thấy hình dáng uốn cong của nó. Xung quanh đó là rất nhiều sườn khung khác, phần lớn bị chôn vùi trong đất, kiểm tra kỹ đều có thể thấy được:

Gỗ của con tàu đã bị hóa thạch. Các chất hữu cơ đều đã bị thay thế bằng khoáng chất, chỉ còn lại hình thù và dấu vết của các thanh sườn tàu.

2. Bằng chứng tại Trung Quốc

Giống như trong nhiều nền văn minh khác, các văn bản cổ đại nói rằng nền văn minh Trung Quốc bắt đầu do một trận đại hồng thuỷ. Gần đây, các nhà khảo cổ đã tìm thấy bằng chứng về một trận lụt lớn của sông Hoàng Hà, cung cấp manh mối về triều đại nhà Hạ - triều đại đầu tiên của Trung Quốc.

Truyền thuyết nói rằng có một trận lụt lớn có sóng cao bằng tòa nhà 30 tầng và nghiền nát mọi thứ trên đường đi của nó, thậm chí lật đổ những ngọn núi và không bao giờ dừng lại.

Trận lụt này gắn liền với truyền thuyết Đại Vũ trị thủy cách đây 4.000 năm, chuyện kể rằng Hạ Vũ đã chế ngự được dòng sông Hoàng Hà hung hãn bằng cách nạo vét lòng sông và nắn dòng chảy. Ngoài ra, thay vì xây các đập chắn lớn, Hạ Vũ chủ trương xây dựng hệ thống kênh thủy lợi để tiêu lũ vào các cánh đồng. Nhờ vậy, mức độ phá hoại của các cơn lũ đã giảm rất nhiều và nông nghiệp cũng phát triển trở lại. Người dân đã tôn sùng Hạ Vũ như là người nắm giữ thiên mệnh để chống lại các thảm họa tự nhiên và sau đó, ông đã thành lập một nhà nước thống nhất Trung Quốc có tên là nhà Hạ.

Tất nhiên, câu chuyện 4.000 năm tuổi này chỉ là một huyền thoại đối với một số người, nhưng các nhà nghiên cứu gần đây cho biết, nó có thể không phải là một huyền thoại.

Sau khi quan sát khu vực hẻm núi Tích Thạch sông Hoàng Hà, các nhà địa chất tuyên bố rằng có một trận lở đất cổ tạo ra một con đập cao khoảng 200m. Con đập đã chặn dòng sông và kết quả là tạo ra một hồ nước dâng cao trên mực nước sông hiện tại. Nhiều tháng sau, khi nước làm vỡ đập, nó đã tạo ra một trận lụt lớn phá hủy mọi thứ trên lộ trình.

Các nhà nghiên cứu đã tìm thấy các trầm tích như bằng chứng cho một trận lũ đã dâng cao tới 50 mét so với mực nước sông. Việc xác định niên đại trầm tích chính xác sau đó tiết lộ gần đúng về ngày xảy ra trận lụt là khoảng vào năm 1920 trước Công nguyên. Vì vậy, có thể rằng trận Đại hồng thủy đã xảy ra vào thời điểm đó và Trung Quốc đã bị ảnh hưởng nặng nề.

3. Mực nước dâng cao 12.000 năm trước

Một nghiên cứu của Cơ quan Khí quyển và Đại dương Quốc gia (NOAA) gần đây đã ghi nhận bằng chứng cho thấy mực nước đã dâng cao rất nhanh khoảng 12.000 năm trước, phát hiện này có thể viết lại toàn bộ lịch sử địa chất. Sau khi nhìn vào hình ảnh vệ tinh, họ tìm thấy bằng chứng mực nước rút xuống ở thời điểm 12.000 năm trước.

Trong cùng thời gian đó, cực Trái đất dịch chuyển rất lớn, gây ra sự dịch chuyển của các tảng băng trôi trong thời kỳ Kỷ băng hà cuối cùng. Điều này cho thấy có thể đã có một trận lụt lớn xảy ra hàng ngàn năm trước. Nguyên nhân là do cộng hưởng từ của Trái đất thay đổi dẫn đến cực Trái đất dịch chuyển. Nước từ các sông băng tan chảy bắt đầu đổ về các đại dương thế giới, gây nên lũ lụt trên toàn thế giới.

4. Nền văn minh chìm dưới đại dương

Các nhà khoa học đã phát hiện ra rất nhiều cấu trúc khổng lồ chìm đắm dưới nước. Ví dụ, tìm thấy một thành phố ngoài khơi bờ biển phía Tây Ấn Độ trong Vịnh Cambay. Thành phố có tuổi thọ 10.000 năm tuổi và chìm ở độ sâu 39m dưới nước. Ngư dân trong khu vực trước đây cho biết, họ nghe thấy những câu chuyện được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác về một thành phố dưới nước trong khu vực, nhưng không ai tin hoặc quan tâm điều tra.

Chỉ đến khi Viện Công nghệ Đại dương Quốc gia Ấn Độ thực hiện khảo sát ô nhiễm môi trường, các nhà khoa học mới tìm thấy những cấu trúc khổng lồ dưới đáy đại dương tại đó. Các cấu trúc được thử nghiệm carbon và có niên đại khoảng 10.000 năm. Như đã đề cập ở trên, các thành phố dưới nước tương tự được tìm thấy ở khắp nơi trên thế giới. Các nhà nghiên cứu thậm chí còn phát hiện ra các vết bánh xe, ví dụ như ở quần đảo Malta, nơi các vết bánh xe trông giống như chúng cố tình lao xuống từ vách đá hoặc lên xuống những rặng núi rất dốc, và một số thậm chí dẫn ra khỏi đảo, xuống biển và tiếp tục đi sâu xuống nước. Đến nay, họ vẫn chưa tìm ra ai đã tạo các vết bánh xe đó và tại sao.

5. Nền văn minh châu thổ Lưỡng Hà

Năm 1922, nhà khảo cổ người Anh C. Leonard Woolle bắt đầu tiến hành đào bới khảo sát khu vực sa mạc Lưỡng Hà nằm giữa Baghdad và vịnh Ba Tư, kết quả là phát hiện di chỉ thành Ur thuộc vương quốc Sumer cổ đại, và tìm thấy mộ của vua chúa trong thành này. 

Woolle và những người trợ giúp ông cũng phát hiện ra một tầng đất sét trầm tích bên dưới ngôi mộ. Tầng đất sét dày 2m này từ đâu mà có?

Sau khi nghiên cứu phân tích số đất sét, Woolle cho rằng chúng thuộc về lớp phù sa trầm tích sau một trận lũ lớn. Ông cũng nhận định là phát hiện này đã chứng minh một sự kiện từng xảy ra: trận Đại hồng thủy trong lịch sử theo truyền thuyết cổ Lưỡng Hà...

Ngày nay, các nhà khoa học cho rằng bia đá cổ của người Sumer mang đậm tính truyền thuyết hơn là tài liệu lịch sử. Nhưng dù sao, chi tiết về trận “lũ quét qua” được ghi lại trên bia đá cổ là một minh chứng khác cho niềm tin của người Sumer về trận Đại hồng thủy trong lịch sử.

Tấm bia đá cổ liệt kê danh sách các vị Vua của nền văn minh Sumer. (Ảnh Wikipedia)

Truyền thuyết của người Sumer còn tương hợp với Trường ca Gilgamesh được tìm thấy trên một tấm bia của người Assyria, một nền văn minh xuất hiện khoảng 2.500 năm trước Công Nguyên. Câu chuyện của người Assyria cũng miêu tả những trận ôn dịch khủng khiếp hoành hành, và một trận Đại hồng thủy xảy ra.

Tấm bia của người Assyria ghi lại một phần Trường ca Gilgamesh. (Ảnh britishmuseum.org)

6. Biển đen

Chủ đề này bắt đầu như một lý thuyết của hai nhà nghiên cứu Đại học Columbia. Theo họ, thực sự có một “Mẹ Lũ lụt” đã xảy ra ở vùng Biển Đen. Họ nói rằng Biển Đen đã từng là một hồ nước ngọt được bao quanh bởi đất liền cho đến khi nó bị ngập lụt.

Lực của nước rất mạnh và cuốn trôi mọi thứ trên đường đi của nó. Để điều tra tính vững chắc của lý thuyết, Robert Ballard của Hiệp hội địa lý quốc gia Hoa Kỳ, người nổi tiếng vì khám phá ra tàu Titanic, đã quyết định tìm kiếm tàn dư của trận lụt. Ballard và nhóm của ông đã tìm thấy một bờ biển cổ xưa nằm ở độ sâu 120m dưới mặt nước Biển Đen. 

Tàn tích khu định cư của con người trước khi xảy ra cơn lũ, giờ đã chìm dưới đáy Biển Đen. (Ảnh: www.mediji.lv)

 

Nhóm nghiên cứu của ông cũng đã khai quật được các mảnh hóa thạch của những chủng loại sinh vật nước ngọt đã tuyệt chủng. Các loài này có niên đại từ 7.000 đến 15.000 năm trước. Việc ấy chứng tỏ rằng điều gì đó đã xảy ra ở Biển Đen. Sau khi xác định bờ biển này bằng phương pháp carbon, Ballard nói rằng có một sự kiện đã xảy ra trong khu vực này vào khoảng năm 5.000 trước Công nguyên. Các chuyên gia tin rằng đó là thời điểm xảy ra trận lũ lụt của Noah trong Kinh Thánh...

Bạn nghĩ sao? Có phải một trận Đại hồng thủy toàn cầu thực sự tồn tại và phá hủy gần như toàn bộ thế giới? Hay có những trận lụt riêng biệt trong những nền văn minh nhất định xảy ra ngẫu nhiên trong cùng thời kỳ?

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Thực vật phát ra âm thanh đau khổ khi bị căng thẳng

 


Một nhóm nghiên cứu tại Đại học Tel Aviv ở Israel đã phát hiện rằng khi họ gây áp lực từ môi trường sống lên một vài loài thực vật, chúng sẽ phát ra âm thanh tần số cao để thể hiện sự đau khổ của mình.

Nhóm nghiên cứu, dẫn đầu bởi Itzhak Khait, đã kiểm tra âm thanh phát ra từ cây cà chua và cây thuốc lá khi chúng bị căng thẳng do không đủ nước hoặc khi thân bị cắt. Các nghiên cứu cho thấy micro đã ghi lại được sóng siêu âm trong khoảng từ 20 đến 100 kHz do các cây này phát ra trong cả hai trường hợp.

Con người không thể nghe được tần số âm thanh do thực vật bị căng thẳng phát ra. Tuy nhiên, nhóm các nhà khoa học tin rằng “một số sinh vật” có thể nghe thấy âm thanh này ở khoảng cách vài mét.

Theo nghiên cứu, cây cà chua phát ra 25 âm thanh đau khổ và cây thuốc lá phát ra 15 âm thanh đau khổ trong vòng một giờ sau khi các thân cây bị cắt.

Khi thiếu nước, cây cà chua phát ra 35 âm thanh trong vòng một giờ, trong khi cây thuốc lá phát ra 11 âm thanh. Nhóm nghiên cứu cũng phát hiện thấy rằng âm thanh phát ra khi cây bị thiếu nước to hơn so với âm thanh khi thân cây bị cắt.

Các loài cây này sẽ phát ra ít hơn một âm thanh đau khổ mỗi giờ nếu không chịu áp lực nào từ môi trường.

Các tác giả lưu ý rằng các loài thực vật và động vật khác, con người với nếu có các công cụ hỗ trợ, có thể nghe được “tiếng thét im lặng” của thực vật. Theo một nghiên cứu chưa công bố của nhóm, một con sâu bướm có thể sẽ chọn đẻ trứng ở nơi khác nếu nó nghe thấy âm thanh đau khổ của cây bị thiếu nước.

Các tác giả gợi ý, trong các trường hợp khác, các thực vật khác cũng có phản ứng khi nghe thấy âm thanh của những cây thiếu nước.

Các nhà nghiên cứu cho rằng: “Những phát hiện này có thể thay đổi cách chúng ta nghĩ về vương quốc thực vật mà cho đến bây giờ vẫn được coi là gần như im lặng”.

Một thành viên của khu vườn thuộc địa Bauerngarten Havelmathen đã thu hoạch cà chua vào ngày 4 tháng 8 năm 2013. (Carsten Koall / Getty Images)

Sau đó, nhóm nghiên cứu của Đại học Tel Aviv đã thu thập dữ liệu và sử dụng chúng để huấn luyện một mô hình học máy. Mô hình này có thể dự đoán các tần số mà các loài cây phát ra khi chúng trải qua các dạng căng thẳng khác nhau, như trong mưa hoặc gió mạnh.

Nhóm nghiên cứu cũng tin rằng các loài cây khác cũng có thể phát ra âm thanh đau khổ khi bị căng thẳng.

Theo các tác giả, các nghiên cứu khác về âm sinh học của thực vật có thể mở ra con đường mới để hiểu thực vật và tương tác của chúng với môi trường, và điều này có thể tác động đáng kể đến nông nghiệp.

Ông Anne Visscher, một thành viên tại Royal Botanic Gardens ở Anh nhấn mạnh với New Scientist rằng, trong nông nghiệp, việc sử dụng âm thanh do cây bị hạn hán phát ra dường như là khả thi nếu việc thiết lập ghi âm trong thực địa không quá tốn kém.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Futhark: Bảng chữ cái cổ huyền bí của Bắc Âu

 


Runes là những ký tự của Bảng chữ cái đầu tiên được sử dụng bởi tộc người German vùng Bắc Âu, gọi là Futhark. Bảng chữ cái rune được dùng trong ngôn ngữ German nhưng đầu tiên ở những bộ tộc vùng Nordic. Từ rune có khởi nguồn từ chữ Na-uy cổ rún, có nghĩa là huyền bí hoặc bí mật. Chúng ta biết rất ít về Bảng chữ cái rune và không ai biết chính xác khi nào, ở đâu và ai đã phát minh ra chúng.

Những ký tự Rune đầu tiên

Những ký tự đã được tìm thấy ở khắp vùng bắc Âu, từ Balkan đến Đức, Scandinavia, các đảo Anh quốc và Iceland và được sử dụng vào khoảng từ năm 100 đến 1.600 AD. Những ký tự Rune cũng được tìm thấy ở Bắc Mỹ, điều đó chứng minh rằng người Viking đã đến châu Mỹ nhiều năm trước Columbus.

Ngày nay các ngôn ngữ tiếng Anh và Bắc Âu được viết bởi hệ chữ Latin, nhưng chúng được viết từ biến thể của các ký tự Rune. Ký tự Rune cổ nhất được tìm thấy trên chiếc lược Vimose đơn giản đọc là “HARJA” vào năm 160 AD.

Lược Vimose có ký tự 'HARJA' được đặt tại Bảo tàng Quốc gia Đan Mạch. (Ảnh: Wikipedia)

Hơn 4.000 ký tự rune và rất nhiều các ký tự rune viết tay đã được tìm thấy, trong đó khoảng 2.500 ký tự được tìm thấy ở Thụy Điển. Trong thời đại của các bộ tộc Viking từ khoảng những năm 800 đến 1.000 AD. Các bản ký tự Rune được tìm thấy trên các bề mặt cứng như đá, gỗ, kim loại. Các ký tự đó còn được sử dụng để đúc hoặc khắc trên đồng tiền xu, dây chuyền, đồ lưu niệm và các tấm đá quý.

Bảng chữ cái Rune được gọi là Futhark theo sáu ký tự rune đầu tiên là f, u, th, a, r và k. Nó bao gồm 24 chữ cái, 18 phụ âm và 6 nguyên âm, và là hệ chữ viết mà mỗi chữ có cách đọc riêng. Runes có thể được viết từ cả hai phía và cũng có thể viết theo chiều dọc từ trên xuống hoặc dưới lên. Runes khởi thủy được viết theo hàng thẳng, hàng đơn hoặc thành hai hàng hoặc nhiều hơn. Sau này runes có các hình thức phức tạp hơn và thậm chí giống với các chữ cái tiếng Anh ngày nay.

Các chuyên gia tin rằng chữ viết của từ ”futhark” có thể được dùng cho các mục đích ma thuật cổ đại ở Na-uy. Ví dụ, chiếc mặt dây chuyền làm từ răng gấu xám được tìm thấy vào những năm 1930 ở Orkney có khắc các ký tự này để làm bùa che chở và bảo vệ.

Nguồn gốc Futhark

Do giống với chữ viết vùng Địa Trung Hải, người ta cho rằng Futhark được chuyển thể từ bảng chữ cái Hy Lạp hoặc Etruscan và nguồn gốc của nó bắt đầu sớm hơn cả thời tiền sử của Bắc Âu. Các bản khắc Futhark cổ nhất không quy định hướng viết cố định, thay vào đó được viết từ trái sang phải hoặc phải sang trái, đó là một đặc điểm của bảng chữ cái Hy Lạp hoặc Etruscan rất cổ xưa trước thế kỷ thứ ba trước Công nguyên.

Một giả thuyết cho rằng bảng chữ cái rune được phát triển bởi Goths, một người German. Hai bản khắc, bản Negau và Maria Saalerberg, được viết bằng chữ Etruscan trong ngôn ngữ tiếng Đức và có niên đại từ thế kỷ thứ hai và thứ nhất trước Công nguyên, đã tạo ra sự tin tưởng vào giả thuyết này về nguồn gốc chữ viết Etruscan.

Chữ cái rune khắc trên đá. (Ảnh: Pixabay)

Các ký tự rune có thể khá khó để giải mã, ngay cả bởi ”các chuyên gia”, đặc biệt là khi tìm thấy không đầy đủ hoặc đã bị mờ - như trường hợp với một viên đá mài có khắc chữ rune được tìm thấy ở Na Uy. Các chuyên gia đã kêu gọi công chúng hỗ trợ dịch thuật bản khắc chữ cổ này.

Elder Futhark - Ký tự Rune lâu đời nhất

Elder Futhark được cho là phiên bản cổ xưa nhất của chữ viết rune, và nó được sử dụng ở các vùng của Châu Âu là quê hương của các dân tộc German, bao gồm cả Scandinavia. Nó bao gồm 24 chữ cái, và được sử dụng nhiều nhất từ trước thế kỷ thứ chín sau Công nguyên. Đây là ngôn ngữ cổ của tiếng Anh, tiếng Hà Lan, tiếng Đức, tiếng Đan Mạch, tiếng Na Uy, tiếng Thụy Điển và tiếng Iceland.

Các ngôn ngữ luôn thay đổi và nhiều nhóm người German chấp nhận nó, Futhark đã thay đổi để phù hợp với ngôn ngữ để viết được. Một nhánh nhỏ của Futhark đã được sử dụng bởi Goths và được gọi là Gothic Rune, được sử dụng cho đến năm 500 sau Công nguyên, trước khi nó được thay thế bằng bảng chữ cái Gothic có nguồn gốc từ Hy Lạp.

Elder Futhark đã được sử dụng cho đến năm 550 sau Công nguyên quanh vùng Baltic và biển Bắc như ngôn ngữ viết được Antonson mô tả là “Tây Bắc German”. Không giống như các hình thức rune khác, kỹ năng đọc Elder Futhark đã bị mất theo thời gian, cho đến khi nó được khám phá lại với sự giải mã vào năm 1865 bởi Bugge Sophus của Na Uy.

Chữ Elder Futhark khắc trên đá Einang. (Ảnh: Wikipedia)

Younger Futhark hoặc "Runes thông dụng" được phát triển từ Elder Futhark qua khoảng thời gian nhiều năm và ổn định vào khoảng năm 800 sau Công nguyên, khởi đầu của Thời đại Viking. Thay vì 24 chữ cái, Futhark "Younger" Scandinavia có 16 chữ, vì chín trong số các chữ cái Elder Futhark đã bị loại bỏ. Younger Futhark được chia thành hai loại, cành ngắn (tiếng Thụy Điển và Na Uy) và nhánh dài (tiếng Đan Mạch).

Đó là bảng chữ cái chính ở Na Uy, Thụy Điển và Đan Mạch trong suốt thời đại Viking, và phần lớn (mặc dù không hoàn toàn) được thay thế bằng bảng chữ cái Latinh vào khoảng năm 1200 sau Công nguyên, là kết quả của việc chuyển đổi hầu hết tôn giáo vùng Scandinavia sang Kitô giáo. Futhark tiếp tục được sử dụng ở Scandinavia trong nhiều thế kỷ, nhưng đến năm 1600 sau Công nguyên, nó đã trở nên ít được sử dụng hơn, chỉ có các học giả tìm hiểu nó.

Futhark được mang đến Anh quốc

Từ năm 400 đến năm 600 sau Công nguyên, ba bộ lạc người German, là Angles, Saxons và Jutes, đã xâm chiếm Anh và mang Futhark từ lục địa châu Âu đi theo họ. Họ đã sửa đổi nó thành "Futhorc" gồm 33 chữ cái để phù hợp với những ngữ âm thay đổi của tiếng Anh cổ, là ngôn ngữ nói của người Anglo-Saxons.

Cái tên "Futhorc" là bằng chứng cho sự thay đổi âm vị trong đó nguyên âm dài / a / trong tiếng Anh cổ phát triển thành nguyên âm / o /. Mặc dù Futhark đã phát triển thành hệ thống chữ viết, nó cũng bắt đầu suy giảm với sự lan rộng của bảng chữ cái Latinh ở đây. Ở Anh, Anglo-Saxon Futhorc bắt đầu được thay thế bằng tiếng Latin vào thế kỷ thứ 9 sau Công nguyên và nó không còn tồn tại qua Cuộc chinh phạt Norman năm 1066. Vào những năm 1000, các nhà truyền giáo đã chuyển đổi tôn giáo của các dân tộc German sang Kitô giáo.

Một công thức tôn giáo bí mật?

Khi rune có từ trước khi Bắc Âu trở thành Kitô giáo, chúng đã gắn liền với quá khứ "ngoại đạo" hoặc phi Kitô giáo, và do đó, một bí ẩn đã được đưa ra đối với bảng chữ cái rune.

Nhiều nghĩa của từ rune đã dẫn đến một số lý thuyết về nguồn gốc của bảng chữ cái rune với các mục đích giáo phái. Khi giám mục truyền giáo Wulfila dịch Kinh thánh từ tiếng Hy Lạp sang tiếng Visigothic vào thế kỷ thứ tư, ông đã dịch từ “mysterion”” thành “runa”. Do đó, một giả thuyết cho rằng ý nghĩa cổ nhất của Proto-Norse hoặc Proto-German của từ này có thể là ”bí mật tôn giáo” hoặc “công thức tôn giáo bí mật”.

Trong văn hóa đại chúng, rune đã được coi là có mang theo các thuộc tính huyền bí hoặc ma thuật. Các rune lịch sử và hư cấu thường xuất hiện trong văn hóa đại chúng ngày nay, đặc biệt là trong văn học giả tưởng, trò chơi video và nhiều hình thức truyền thông khác. Nhiều giáo phái Wiccan hiện đại cũng sử dụng rune theo nghi thức và nghi lễ.

"Bí mật” của futhark và rune ngày nay vẫn tiếp tục thu hút sự tìm hiểu của chúng ta.

Các yếu tố tâm linh vẫn luôn chi phối cuộc sống con người ngày nay trên khắp thế giới. Thế kỷ XXI được nhận biết là thế kỷ của tâm linh, rất cần những sự tìm hiểu thấu đáo, sâu sắc về các cách giao tiếp của con người với các vị thần hoặc các sinh mệnh từ các không gian khác từ thời cổ đại với hy vọng khôi phục lại nền văn minh cổ truyền để phần nào nâng cao giá trị cuộc sống tinh thần cho nhân loại.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Vạn vật đều có linh: Cá chiên biết đau, cây cối biết xua đuổi kẻ thù

 


Trên trái đất tươi đẹp này, sinh mệnh của con người là trân quý nhất. Mọi sinh vật sống trên địa cầu đều tồn tại vì để phục vụ con người. Đáng ngạc nhiên hơn, vạn vật đều có linh chứ không phải vô tri vô giác như chúng ta vẫn nghĩ. 

Thực vật có khả năng lớn hơn con người

Vào ngày 10 tháng 2 năm 2017, kênh BBC của Anh đã đăng một bài báo có tựa đề “Khả năng thần kỳ của thực vật mà bạn chưa biết". Bài báo giới thiệu kết quả nghiên cứu dài hạn của nhiều chuyên gia về thực vật: thực vật có thị giác, khứu giác, xúc giác, thính giác và cả khả năng nhận thức.

Jack Schultz, giáo sư khoa học thực vật tại Đại học Missouri ở Columbia, Hoa Kỳ, đã dành 40 năm để nghiên cứu sự tương tác giữa thực vật và côn trùng. Ông nói rằng sự xung động của thực vật là có mục đích, điều đó có nghĩa là chúng phải nhận thức được những gì đang xảy ra xung quanh chúng. "Để có phản ứng chính xác, thực vật cần điều tiết các cơ quan truyền cảm phức tạp theo các điều kiện khác nhau".

Bài báo nói rằng các đồng nghiệp của Schultz tại Đại học Missouri, Heidi Appel và Rex Cocroft, đang nghiên cứu về thính giác của thực vật. Appel nói rằng thực vật có thể ít bị ảnh hưởng bởi một bản giao hưởng của Beethoven, nhưng khi có một con sâu bướm đang đói tiếp cận để ăn lá cây thì lại là một vấn đề khác.

Trong các thí nghiệm của họ, Appel và Cocroft đã phát hiện ra rằng âm thanh được tạo ra bởi sâu bướm khiến lá cây tiết ra một lượng lớn chất bảo vệ hóa học để có thể xua đuổi côn trùng. Cocroft cho biết: "Nghiên cứu của chúng tôi cho thấy thực vật có phản ứng sinh thái đối với những âm thanh sinh thái tương quan". Đối với những âm thanh của thiên nhiên (như gió chẳng hạn), thực vật hoàn toàn không phản ứng.

Cây sẽ tiết ra chất hóa học bảo vệ khi lá bị rung động do sâu bướm ăn (Ảnh: Roger Meissen)

Thực vật không có tai, tại sao chúng có thể phân biệt được âm thanh? Apel và Cocroft tin rằng thực vật có thể biến đổi các sóng nhỏ được tạo ra khi sóng âm thanh quét qua một vật thể thành tín hiệu điện hoặc hóa học.

Nhưng đây lại không phải là trường hợp đó vì khi sâu bướm chỉ mới chạm phần thân trên của nó lên lá cây, thì cái cây đã biết rằng chúng có ý đồ sẽ ăn lá của nó. Tại sao cái cây lại thông minh như vậy? Thật là kỳ diệu khi cây cũng có suy nghĩ và cảm quan như con người.

Cá chiên vẫn còn sống

Trên mạng đang đăng tải một đoạn phim kỳ lạ, trên vỉ nướng có vài con cá đã chiên giòn, đột nhiên một con cá chiên trong đó giãy lên khiến cho nhiều người cảm thấy kinh ngạc và hoảng sợ.

Đoạn phim cá chiên còn sống không phải được dàn dựng, cũng không phải có ai đó dùng dây thừng móc vào thân cá để làm nó nẩy lên. Nhìn vào cách cơ thể cá nẩy lên, người quay phim đã sợ hãi và la hét. Nhiều cư dân mạng nghĩ rằng con cá chưa chết nên mới giãy giụa như thế.

Vì cá là động vật có xương sống, nên nó cũng có những phản xạ thần kinh. Khi một số chuyên gia xem đoạn phim, họ chỉ ra đây là cử động do phản xạ của các tế bào thần kinh sau khi bị kích thích. Con cá này đã chết, hoặc họ chiên chưa chín nên dẫn đến các tế bào thần kinh của nó vẫn chưa chết hoàn toàn, và có lẽ chúng ta cần thêm ít phút nữa để chiên cho cá chín.

Món “Cá la hét”

Trước đây, tờ Daily Mail của Anh cũng từng báo cáo một tình huống tương tự. Cũng có một đoạn phim giống như vậy trong một nhà hàng ở quận Việt Tú, Quảng Châu, Trung Quốc. Món cá này được đầu bếp trực tiếp nấu trên bàn ăn, khi các thực khách đã sẵn sàng để ăn thì con cá vẫn còn sống và di chuyển, liên tục co giật và vỗ vây.

Món ăn kinh khủng này được gọi là “Cá la hét” hoặc là món “Cá sống”. Quá trình nấu như sau: đầu bếp sẽ quấn đầu cá bằng chiếc khăn ướt, còn thân cá được chiên trong dầu, rồi sau đó chế nước sốt lên thân cá, khi đó đầu cá vẫn còn thở. Người ta thường sử dụng cá trắm cỏ hay cá chép để nấu món "Cá la hét" này.

Một lúc sau đầu của con cá được cắt ra và đặt ở một bên đĩa. Mặc dù phần cơ thể đã bị vỡ ra và được nấu chín nhưng đầu cá dường như vẫn di chuyển. Thực khách gắp thịt cá bằng đũa, ngay cả khi cá vẫn vặn vẹo trong đĩa. Các thực khách dường như không bị phân tâm mà thay vào đó lại tập trung vào việc thưởng thức các món ăn, bao gồm cả món súp trên thân cá.

Kỹ thuật giết cá nhân đạo

Andrew Tsui, một luật sư rất thích câu cá ở Hoa Kỳ, cho biết nên khuyến khích mọi người sử dụng một kỹ thuật giết mổ truyền thống "lke-jime" từ Nhật Bản để giảm bớt sự đau khổ của cá khi đối mặt với cái chết. Kỹ thuật "lke-jime" này sẽ khiến cho cá bị chết não nhanh chóng bằng cách đâm hoặc tát vào đầu cá làm nó chết ngay lập tức. Hoặc họ sẽ cắt mang cá, trích hết máu ra loại bỏ nguồn gốc của sự hôi tanh cũng như vi khuẩn. Một phương pháp nữa là cắt đứt tủy sống của nó bằng cách luồn một sợi dây thép dọc sống lưng cá, làm tê liệt hệ thần kinh của cá và nó sẽ lập tức bất động. Đây là cách nhân đạo nhất vì cá sẽ không bị đau đớn vì não nó đã chết.

Phương pháp giết mổ nhanh chóng này có thể rút ngắn nỗi đau của cá, tốt hơn cách cắt cổ họng của chúng và để chúng mất máu đến chết. Mặc dù quy trình giết mổ này mất nhiều thời gian hơn, nhưng nó có thể làm giảm sự đau đớn của cá và giảm cả mùi tanh.

Khi cá chết vì ngạt thở chúng sẽ xé rách cơ bắp của mình, sản xuất rất nhiều axit lactic và các hóa chất khác, đẩy nhanh quá trình phân hủy chất béo và cơ bắp. Điều này cuối cùng sẽ làm cho cá bị ương và tạo ra mùi hôi tanh. Giết cá bằng phương thức truyền thống của người Nhật "lke-jime", có thể ngăn chặn tình trạng này và chất lượng thịt cá còn có thể được giữ tươi ngon trong một thời gian dài.

Thực vật và động vật là những nguồn lương thực chính của chúng ta, rừng cây còn là lá phổi của trái đất nên hãy trân quý và giữ gìn nguồn sống của chính mình. Hãy bảo vệ và đối xử nhân đạo với động thực vật, con người và sinh vật trong tự nhiên cần sống hòa hợp với nhau nếu muốn sinh tồn lâu dài.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS