Container Icon

Núi Côn Luân – Thánh địa siêu nhiên hay cửa địa ngục vô hình?



Có một nơi thường được nhắc đến trong các tác phẩm văn học nghệ thuật, với vị thế là vùng núi thiêng. Núi Côn Luân được mệnh danh là “Vạn sơn chi tổ”, vương của vạn núi, và là xương sống của vùng đất Trung Hoa. Nơi đó cũng được gọi là cửa địa ngục, là vùng cấm địa của thế giới rất ít người dám đặt chân đến, là một trong mười địa danh bí ẩn nhất hành tinh. 

Nằm ở phía Tây Trung Quốc, dãy núi Côn Luân được mệnh danh là “Trung Quốc đệ nhất Thần sơn”. Đối với người Trung Quốc, ngưỡng vọng Côn Luân chính là ngưỡng vọng ngọn nguồn bờ cõi, nơi khai sinh nền văn hóa 5.000 năm, nơi được bao trùm bởi vô số câu chuyện thần thoại về nguồn gốc con người và các triều đại văn minh.

Tương truyền, vị thần khai Trời mở Đất chính là Bàn Cổ, ông được cho là sinh ra từ một hòn đá thiêng tích tụ linh khí trên núi Côn Luân. Về sau vào thời kỳ Phục Hy, thiên địa phát sinh biến đổi lớn, đại hồng thủy hủy diệt thế giới, và chỉ có người ở vùng núi Côn Luân may mắn còn sống sót, tiếp tục sự nghiệp kiến tạo văn minh.

Vẻ đẹp của núi Côn Luân đi cùng sự bí ẩn và huyền bí. Có lẽ vì thế mà cổ nhân chọn nơi độc đáo và không dễ tiếp cận này để ẩn cư tu đạo.

Núi Côn Luân và câu chuyện tu Đạo của Khương Tử Nha

Cuốn cổ thư nổi tiếng Sơn Hải Kinh có nhắc đến núi Côn Luân, rằng trong quá trình Đại Vũ trị thủy, đã xây dựng đài Chúng Đế. Thần giữ đài là Lục Ngô - mặt người thân hổ. Trong Hải nội tây kinh lại gọi ông là "Sinh mệnh khai sáng", thân to lớn như hổ, đứng trên núi Côn Luân, nhìn chăm chú về phương Đông.

Những cổ thư nổi tiếng của Trung Quốc như “Sơn Hải Kinh”, “Mục thiên tử truyền” từng ghi chép rằng trên đỉnh Côn Luân có một vị thần tên là Tây Vương Mẫu - sở hữu một cung điện nguy nga tráng lệ, trong vườn của Bà trồng những cây đào tiên lâu năm, cứ 3.000 năm mới ra hoa kết trái.

Theo Đạo giáo, chỉ có những người có pháp lực và thần thông mới có thể lên núi. Những câu chuyện về các tu sĩ, thần tiên, các loại kỳ hoa dị thảo, linh vật sinh sống trên núi Côn Luân đã đi vào huyền thoại.

Bệ đỡ đèn vào khoảng thế kỷ 1-2 với hình dạng của núi Côn Luân với vai trò là cột chống trời, đây là vương quốc của Tây Vương Mẫu.
Bệ đỡ đèn vào khoảng thế kỷ 1-2 với hình dạng của núi Côn Luân với vai trò là cột chống trời, đây là vương quốc của Tây Vương Mẫu. (Ảnh: Wikipedia)

Chuyện kể rằng hơn 3.000 năm trước, Tây Bá Hầu Cơ Xương thời nhà Thương đã dùng Chu Dịch để xem hung cát, một hôm bốc một quẻ rằng: “Cái thu được không phải rồng không phải ly, không phải hổ không phải gấu, mà là người phò tá cho Bá vương”.

Tức là nói hôm nay đi ra ngoài, sẽ không gặp rồng hay hổ, mà gặp được một người có thể phụ tá mình, thành tựu đại nghiệp Bá vương. Là ai đây? Chính là Khương Tử Nha tiếng tăm lừng lẫy.

Tên hiệu tu Đạo của Khương Tử Nha là Đạo trưởng Phi Hùng, vậy nguồn gốc của tên Phi Hùng từ đâu? Thời kỳ thượng cổ, có một con Thần thú tên là: Phi Hùng, một lòng muốn tu Đạo thành Tiên, muốn lên núi Côn Luân bái Nguyên Thuỷ Thiên Tôn làm sư. Nhưng động vật muốn tu Đạo thành Tiên là điều không được phép, cho nên Nguyên Thuỷ Thiên Tôn nói với Phi Hùng, nếu muốn tu Đạo thì phải đầu thai chuyển thế, phải có thân người mới tu được.

Vì để biểu thị quyết tâm tu Đạo của mình, Phi Hùng một mực quỳ dưới núi Côn Luân không dậy, cho đến khi nhục thân tử vong, sau đó chuyển sinh thành Khương Tử Nha.

Khương Tử Nha lúc này 32 tuổi, thỏa lòng nguyện ước lên núi Côn Luân theo Nguyên Thủy Thiên Tôn tu Đạo.

Thoáng qua đã tu được 40 năm, một hôm Nguyên Thuỷ Thiên Tôn gọi Khương Tử Nha tới và bảo: "Vừa hay Thành Thang khí số đã tận, nhà Chu đang hưng, con thay mặt ta phong Thần xuống núi, trợ giúp minh chủ”.

Sau khi tiêu diệt nhà Thương, Khương Tử Nha phụng chỉ phong Thần hoàn tất, quay trở về núi Côn Luân bái kiến Nguyên Thuỷ Thiên Tôn.

Có nhiều điển tích thần kỳ liên quan đến núi Côn Luân, nhưng điều khiến Côn Luân trở nên vô cùng thần bí lại chính là truyền kì nổi tiếng về cửa địa ngục - khiến con người chỉ dám nhìn từ xa mà không dám bước vào.

Cửa địa ngục vô hình

Rất nhiều người muốn thám hiểm và tìm câu trả lời về sự bí hiểm ấy nhưng cuối cùng vẫn không lý giải được. Núi Côn Luân cao chót vót, núi tuyết sông băng với địa thế nguy hiểm, là thử thách chết người mà các nhà thám hiểm phải dè chừng.

Tương truyền rằng những người chăn cừu sinh sống ở đây thà để dê bò chết đói ở bãi sa mạc, cũng không dám bước vào nơi rợp bóng cỏ non nhưng âm u tịch mịch ngay gần đó. Vùng thung lũng này được gọi là Tử Vong Cốc (thung lũng chết). Khắp nơi trong thung lũng ngổn ngang la liệt da lông sói, xương cốt gấu, dao súng của thợ săn cùng những gò đất hoang, lọt thỏm giữa một bầu không khí đáng sợ.

Một đỉnh núi trong dãy núi Côn Luân.
Một đỉnh núi trong dãy núi Côn Luân. (Ảnh: Wikipedia)

Có một câu chuyện có thật do đội địa chất của cục địa khoáng vùng Tân Cương tận mắt chứng kiến:

Đó là vào năm 1983, một bầy ngựa của nông trường A Lạp Nhĩ thuộc tỉnh Thanh Hải, trong lúc mải mê ăn cỏ tươi đã bước vào Tử Vong Cốc. Người chăn ngựa vừa đến nhận công việc này, tự thấy có trách nhiệm, bèn mạo hiểm vào thung lũng để tìm ngựa. Kết quả như thế nào?

Vài ngày sau, bầy ngựa trở về nhưng người chăn ngựa thì mất tăm, sau này thi thể anh ta được tìm thấy trên một ngọn đồi nhỏ, hình dạng trông vô cùng thê thảm, quần áo rách nát, đôi chân để trần, mắt trợn tròn, miệng mở to, súng săn vẫn cầm trên tay, giống tư thế của người chết không nhắm mắt. Điều kì lạ là trên người anh không có vết thương hay dấu vết bị tấn công nào. Vậy ai đã gây ra điều này?

Sự việc trên khiến người ta hoang mang về sự kỳ bí của khu vực này. “Thung lũng Chết” còn được gọi là “Cửa Địa Ngục”, qua hai cái tên này có thể thấy nơi đây đáng sợ như thế nào.

Không lâu sau, một đội địa chất làm việc gần đó cũng gặp nạn trong chính thung lũng này.

Vào tháng 7 năm đó, thời tiết đang là mùa hè oi bức, nhưng nơi đó đột nhiên xuất hiện một cơn bão tuyết. Khi bão tuyết đi qua, đột nhiên xuất hiện tiếng sấm vang trời, người nấu bếp ngất xỉu ngay tại chỗ, may mắn là anh ta được cấp cứu kịp thời nên dần dần hồi tỉnh.

Anh ta nói rằng lúc đó chỉ nghe thấy sau lưng có tiếng sấm rồi toàn thân ngay lập tức bị tê liệt, không biết gì nữa. Ngày hôm sau, các thành viên trong đội địa chất phát hiện toàn bộ sườn đồi đều đã đổi màu, đất vàng giờ biến thành độc một màu đen. Cảnh tượng trông như thể tất cả đều đã bị hủy diệt, động thực vật đều không còn, đâu đâu cũng là xác chết trâu bò và xương cốt của các loài động vật khác. Cảnh tượng trông thật vô cùng thảm khốc, thê lương.

Đội địa chất cảm thấy sự việc không ổn, nhanh chóng tiến hành điều tra. Kết quả phát hiện vùng đất này có từ trường dị thường, hơn nữa phạm vi phân bố cũng rất lớn, càng vào sâu trong thung lũng, từ trường càng mạnh. Các nhà địa chất học cho rằng dưới tác dụng của hiệu ứng điện từ, từ trường trong thung lũng và điện tích sản sinh trên những tầng mây hợp lại - sẽ tạo thành một khu vực chịu sấm rộng lớn, mà đối tượng bị sét đánh thường là những vật thể đang chuyển động.

Ngoài ra, các nhà địa chất còn phát hiện ra một con sông ngầm phía dưới đầm lầy, nếu ai đó bước chân lên đầm lầy này thì sẽ lập tức ngã vào dòng sông ngầm bên dưới và bị lực hút cực lớn của dòng sông kéo xuống vực sâu vạn trượng.

Thung lũng chết ở núi Côn Luân: phía trên có tia chớp, phía dưới có sông ngầm, thực sự có thể gọi là “cửa địa ngục”. Các nhà địa chất học chỉ khảo sát được một phần bí mật ở đây. “Cửa địa ngục” này có thể là nơi tích tụ năng lượng tự nhiên, bộc lộ sự nguy hiểm trong “hoàn cảnh dị thường”. Bất cứ động thực vật nào rơi vào “cửa địa ngục” đều không thể bảo toàn mạng sống.

“Cửa địa ngục” ở núi Côn Luân cũng được ghi chép lại trong cổ thư Sơn Hải Kinh. Về sau những sách cổ như Hoài Nam Tử, Mục Thiên Tử Truyền thời tiền Tần cũng ghi chép những câu chuyện thần thoại đề cập đến Cửa địa ngục trên núi Côn Luân, càng làm cho địa danh này nổi tiếng.

Sông Karakash ở miền tây dãy núi Côn Luân, nhìn từ đường quốc lộ Tây Tạng-Tân Cương, Trung Quốc.
Sông Karakash ở miền tây dãy núi Côn Luân, nhìn từ đường quốc lộ Tây Tạng-Tân Cương, Trung Quốc. (Ảnh: Wikipedia)

Tương truyền rằng Núi Côn Luân là nơi ở của các vị Thần, có phải vì thế mà không ai có thể xâm phạm nơi đây?

Nơi ở của các vị Thần

Núi Côn Luân là biểu tượng của trục vũ trụ Mundi được các truyền thuyết Trung Quốc cổ xưa nhắc đến. Tương truyền, ngọn núi linh thiêng này là nơi ở của các vị Thần, linh thảo và linh vật huyền thoại. Sự tồn tại của nó còn được dùng để định hình lịch sử Trung Quốc.

Trong “Sơn Hải Kinh” của Trung Quốc, núi Côn Luân cũng là một trong những vùng đất thần bí nhất. Truyền thuyết về Tây Vương Mẫu, Hoàng Đế đánh Xi Vưu, Đại Vũ trị thủy… đều liên quan mật thiết đến Côn Luân.

Sở dĩ núi Côn Luân được xem là thủy tổ của vạn núi, vì người xưa gọi dãy núi này là “long mạch” của dân tộc Trung Hoa. Người dân Trung Quốc xem Côn Luân là nguồn gốc của nền văn minh Trung Hoa và khởi nguồn của Hoàng Hà. Có 4 dòng sông bắt nguồn từ Côn Luân: Sông Hồng Hà, Hoàng Hà, Ngọc Hà và Dương Tử.

Núi Côn Luân cũng có 5 đại long mạch, đã sinh ra các nhánh long mạch mở rộng ra mọi nơi trên thế giới. Vạn vật đều sống nhờ vào 5 long mạch này, đồng thời thu nạp linh khí của trời, khiến vạn vật sinh sôi nảy nở vô tận.

Sách "Thập di ký" có ghi chép: một khu vực rộng lớn có các vị Thần Tiên sống trên núi Côn Luân được gọi là Côn Lăng. Độ cao của Côn Lăng là trên mặt trời và mặt trăng. Núi Côn Luân có chín tầng mỗi tầng cách nhau mười vạn dặm, ở xung quanh có khí mây ngũ sắc, từ trên xuống dưới trông như một tòa cung điện. Trên núi thường có gió nhẹ, các vị Thần Tiên trên núi thường cưỡi rồng, cưỡi Tiên hạc vui chơi trên núi.

Người phương Tây gọi Côn Luân là núi Tu Di, đối ứng với 7 sao Bắc Đẩu. Núi có chín tầng, ở tầng sáu có cây ngọc ngũ sắc, cành lá xum xuê che kín năm trăm dặm, ban đêm cây phát sáng như ngọn nến.

Ở tầng dưới cùng, có một chiếc cổng là Lưu Tinh Tiêu Khuyết, cao 40 trượng (khoảng 120 m). Ở phía Đông là các cung điện của Thần gió, Thần mây và Thần mưa.

Theo Đạo giáo ghi lại, con sông thứ 5 chảy quanh ngọn núi, tạo thành cồn cát và dòng chảy siết để ngăn con người trèo lên đỉnh của Côn Luân. Những hiện tượng tạo nên “cửa địa ngục” Côn Luân phải chăng cũng cùng mục đích đó?

Vừa là thánh địa siêu nhiên, lại ẩn chứa trong đó cửa địa ngục vô hình, hiện nay, núi Côn Luân vẫn còn là một bí ẩn lớn đối với giới khoa học. Trên thế giới, những nơi địa thế siêu thường, kỳ bí như vậy lại không phải ít! Phần lớn chúng là tác phẩm của tự nhiên, thuộc về bí mật vĩnh viễn của nhân loại.


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Kỳ bí hòn đá có ‘mắt’ và biết ‘khóc’ như người



Một người đàn ông ở Tứ Xuyên, Trung Quốc, nhặt được một hòn đá trên bờ sông Gia Lăng: Hòn đá có màu xanh, trên thân có một con mắt, khi người ta dùng nó để kỳ lưng thì nó sẽ chảy nước mắt…

Vào năm 2015, một người đàn ông là Vương Quân, ở thị trấn Nam Sung, tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc nhặt được một hòn đá nặng 2,5kg trên bờ sông Gia Lăng. Ông mang nó về nhà và khoe với bà con, làng xóm, ai nấy đều lấy làm kinh ngạc.

Hòn đá này sở hữu hình thù vô cùng kỳ lạ, trên bề mặt đá có vệt hõm sâu không khác nào con mắt. Trông hòn đá này rất có hồn và sống động. Nó có màu xanh phủ rêu, đặc biệt là hốc mắt trên thân đá còn có cả viền mắt rõ ràng như mắt người.

Ông Vương kể lại màu sắc và hình dáng của viên đá này khác hoàn toàn so với những viên đá còn lại trên bờ sông.

Màu sắc hoa văn ở khu vực "con mắt" khác biệt so với màu của tổng thể hòn đá cuội, tuy nhiên kết cấu khá tự nhiên và không có dấu vết của sự đục đẽo hay tác động từ bên ngoài.

Tuy nhiên có một điều kỳ lạ ai cũng sốc trước cảnh tượng này nhưng không thể nào giải thích được. Đó là khi ông Vương dùng hòn đá này để kỳ lưng, từ trong hốc mắt của viên đá có nước chảy ra nhìn không khác gì là nó đang khóc. Sự việc này xảy ra nhiều lần và được những người khác chứng kiến.

Ông Vương quyết định liên hệ với các chuyên gia để nghiên cứu về hòn đá kỳ lạ này. Sau quá trình nghiên cứu và đánh giá, tờ báo ‘Đông Phương’ đưa tin: đây là một hòn đá cuội, có kết cấu tự nhiên và không có dấu vết của sự đục đẽo hay tác động từ bên ngoài. Còn việc vì sao hòn đá này lại có thể ‘khóc’ thì đến nay vẫn là một bí ẩn chưa có câu trả lời.

Các chuyên gia sưu tập các hòn đá cho biết, những hòn đá kỳ lạ thường quý ở chỗ có hình dạng sống động như thật. Hơn nữa, hình dạng đều do tự nhiên tạo thành. Ngoài ra, sông Gia Lăng sau một quá trình tiến hóa tự nhiên lâu dài nên thường xuất hiện không ít những hòn đá có hình thù kỳ lạ.

Ngoài ra còn có những hòn đá với những đặc điểm kỳ lạ chưa từng có khiến người ta phải kinh ngạc. Bí ẩn về hòn đá mọc tóc trắng ở Trung Quốc và hòn đá biết di chuyển, tự lớn lên là một trong số đó.

Bí ẩn hòn đá mọc tóc trắng ở Trung Quốc khiến nhiều người bối rối

Một người đàn ông ở Trung Quốc vô tình tìm thấy hòn đá kỳ lạ có “mái tóc" bạc phơ như người già khi đi dạo ở ngoài bãi biển. Cảm thấy tò mò và ấn tượng với hình thù kỳ quái, ông đã mang cục đá về nhà. Sau một đêm, mái tóc đó bất ngờ mọc dài ra khiến ông vô cùng bối rối và quyết định đi tìm sự thật đằng sau mái tóc bí ẩn này.

Mang hòn đá lạ về nhà, người đàn ông phát hiện cục đá mọc tóc bạc phơ như người già.
Mang hòn đá lạ về nhà, người đàn ông phát hiện cục đá mọc tóc bạc phơ như người già. (Ảnh chụp màn hình)

"Quái vật tóc trắng" không được chế tạo nhân tạo, tóc và râu của chúng là những sinh vật sống có thể phát triển. Hiểu nôm na, “lông trắng” mọc trên đá là sinh vật biển sống ở vùng địa chất “ẩm ướt”, sơ bộ xác định “đá mọc” là một loại giun đầu động vật biển.

Cấu tạo cơ bản nhất của sâu là cơ thể của sâu được gắn vào đá hoặc vỏ, sau đó chất tiết của cơ thể dần dần tạo thành một ống mỏng, phần đầu của cơ thể giun có cấu tạo giống như một chiếc đĩa tròn nên được gọi là đĩa đầu côn trùng.

Hòn đá biết di chuyển và tự lớn lên

Ở Romania có một khu vực đầy những viên đá kỳ lạ, được đặt tên là trovant, có thể tự nở ra và mọc lên như nấm sau khi tiếp xúc với nước mưa.

Viên đá kỳ lạ này được gọi là trovants (tiếng Romania). Những viên đá này có liên quan đến một hiện tượng địa chất trong khu vực.

Bên trong trovant là lõi đá cứng, lớp vỏ bên ngoài được tạo thành từ cát. Tuy nhiên, hiện tượng phình to của trovant được một số nhà khoa học giải thích là bên dưới chứa một hàm lượng khoáng chất cao.

Khi bề mặt của đá bị ướt, khoáng chất này bắt đầu đè lên lớp cát bên ngoài và khiến khối đá bắt đầu phồng lên.

Phật gia giảng ‘vạn vật có linh’: là khoa học hay mê tín?

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

4 bí ẩn ‘ma quái’ trong lòng đại dương



Ẩn sâu trong lòng đại dương rộng lớn là vô số bí ẩn mà năng lực của con người vẫn chưa thể khám phá hoặc giải đáp được. Đại dương bao phủ 75% diện tích Trái Đất, nhưng thế giới bên trong nó là một thử thách quá lớn đối với nhân loại: Hơn 95% thế giới đại dương vẫn là ẩn số đối với chúng ta!

Dưới đây là 4 bí ẩn “ma quái” và kỳ lạ trong lòng đại dương mà hiện nay giới khoa học vẫn chưa có lời giải đáp:

  • ‘Phi thuyền vũ trụ’ cổ đại 14.000 năm tuổi trong lòng đại dương - Vô hiệu hóa mọi thiết bị điện tử

Các nhà khoa học đã có một phát hiện thú vị ở độ sâu chừng 91m dưới đáy biển Baltic: Đó là một vật thể hình tròn khổng lồ. Vậy điều gì khiến họ phải bối rối và kinh ngạc đến mức đặt tên cho vật thể này là “Vật thể kỳ dị của biển Baltic”.

Trong khi tìm kiếm xác tàu của một vụ đắm tàu, đội Swedish Ocean X, dẫn đầu bởi nhà nghiên cứu Lindberg và Denis Asberg, đã phát hiện ra vật thể hình tròn kỳ lạ này bằng máy quét sonar. Vật thể được xác định là rộng 60 mét, độ dày 3-4 m, với những cạnh sắc, đường thẳng và những góc cạnh hoàn hảo xuyên suốt cấu trúc của nó.

Theo báo cáo, dấu vết cho thấy nó giống như một con tàu vũ trụ và “con tàu” này có vẻ như đang nằm trên một chiếc “cột trụ lớn” cao 8 m, bao gồm một cấu trúc tương tự cầu thang, dẫn đến một cái nắp trên của vật thể.

Chưa dừng ở đó, đội lặn của Ocean X còn phát hiện một đường băng dài 300m giống như đường băng tại khu vực. Nhóm khẳng định, đường băng này cho thấy vật thể lạ nói trên đã di chuyển trên nó.

Vật thể khổng lồ này được xác định có niên đại ít nhất 14.000 năm tuổi. Các thợ lặn đã thu thập mẫu vỏ của vật lạ đó để phân tích, và kết quả cho thấy nó chứa hai loại quặng sắt limonite và goethite. Theo nhà địa chất học Steve Weiner, đây là những “kim loại không thể tự hình thành trong tự nhiên”.

Điểm đặc biệt là, vật thể này có khả năng vô hiệu hóa các thiết bị điện tử. Tất cả các thiết bị điện tử và kể cả điện thoại vệ tinh trên thuyền của đội Ocean X đã ngưng hoạt động khi chúng tiến gần đến vật thể.

Ông Stefan Hogerborn cho biết: “Khi chúng tôi đi xa khỏi nó khoảng 200 mét, các thiết bị lại hoạt động trở lại, khi chúng tôi quay trở lại về phía vật thể thì các thiết bị lại ngưng hoạt động“.

Năm 2012, Thụy Điển đã tổ chức một cuộc thám hiểm lớn. Trong lần thứ hai quay trở lại này, Ocean X tiếp tục khám phá ra một điểm bất thường khác, họ đã phát hiện ra những máng trượt trông như cầu thang dẫn lên bề mặt của vật thể lạ, và những vệt được tạo ra giống như trường hợp hạ cánh khẩn cấp. Nhiều nghi vấn đã được đặt ra, rằng những máng trượt đằng sau vật thể khổng lồ này được tạo ra như thế nào? Liệu đây có phải là một phi thuyền vũ trụ đã hạ cánh khẩn cấp cách đây hàng chục ngàn năm trước?

  • The Bloop – Âm thanh bí ẩn trong lòng đại dương suốt 2 thập kỷ

Xuất hiện cách đây gần 20 năm, đoạn âm thanh "The Bloop" nổi tiếng với danh hiệu âm thanh khó hiểu nhất thế kỷ XX, "The Bloop" đã tạo ra một làn sóng tranh cãi trong hàng chục năm liền. Người ta băn khoăn, liệu "The Bloop" phải chăng là âm thanh của một loài quái vật biển, hay đó thuộc về những người ngoài hành tinh?

Năm 1997, Cục quản lý Khí quyển và Đại dương Quốc gia Mỹ (NOAA) phát hiện âm thanh tần số thấp nhưng biên độ cực cao - cao nhất từ trước tới nay - phát ra từ độ sâu khoảng 4,3 km ở vùng biển cách Chile 1.750 km về phía Tây.

Với cường độ và tần số mà âm thanh này phát ra, các chuyên gia đã gọi nó với cái tên “The Bloop”. Điều kỳ lạ hơn nữa là tiếng động này có thể truyền đi với một khoảng cách lên tới 5.000km!

Và đây là lúc những giả thuyết kinh dị bắt đầu… Theo đó, đối chiếu với dữ liệu sinh vật học, nhóm nghiên cứu thấy rằng: âm lượng của "The Bloop" lớn đến mức không loài động vật nào trên Trái đất có thể phát ra tiếng động như vậy.

Từ trước tới nay, kỷ lục về âm thanh vẫn đang thuộc về cá voi xanh - với mức cường độ âm khoảng 188 dB và truyền được xa 500 dặm (804,6 km), nhỏ hơn nhiều so với độ truyền 5.000km của "The Bloop".

Vậy nếu là âm thanh có nguồn gốc từ sinh vật, thì “The Bloop" sẽ phải được phát ra từ một loài quái vật khổng lồ hay một sinh vật ngoài hành tinh dưới lòng đại dương.

Một số nhà nghiên cứu về UFO lại cho rằng, có thể dưới đáy đại dương vẫn tồn tại các căn cứ của người ngoài hành tinh và âm thanh này phát ra là do các hoạt động của họ.

Thậm chí, có thời điểm "The Bloop" được gắn với huyền thoại quái vật hồ Loch Ness. Các giả thuyết này trong một thời gian dài đã trở thành đề tài nóng bỏng cho giới giải trí và điện ảnh.

  •  Tam giác quỷ Bermuda

Nằm ở phía bắc của Đại Tây Dương, Tam giác quỷ Bermuda được xem là một trong những bí ẩn lớn nhất của nhân loại khi chỉ trong vài thế kỷ qua, đã có khoảng 20 máy bay và 50 tàu thuyền mất tích khi đi qua khu vực này. Nhiều người cho rằng có một thế lực siêu nhiên, thần bí nào đó đã gây ra.

Kể từ khi một tạp chí đặt ra cụm từ “Tam giác quỷ Bermuda” vào năm 1964, địa điểm bí ẩn này đã liên tục thu hút sự chú ý của mọi người. Khu vực này kéo dài từ tiểu bang North Carolina của Mỹ hướng ra biển Đại Tây Dương khoảng 600 km.

Vùng tam giác Bermuda: Máy bay, tàu thuyền khi đi qua khu vực này thường biến mất một cách lạ kỳ không dấu vết.
Vùng tam giác Bermuda: Máy bay, tàu thuyền khi đi qua khu vực này thường biến mất một cách lạ kỳ không dấu vết. (Ảnh: Thoroe/Wikimedia)

Vùng tam giác Bermuda, chỉ cần nhắc đến thôi cũng khiến người nghe khiếp sợ. Máy bay, tàu thuyền khi đi qua khu vực này thường biến mất một cách lạ kỳ không dấu vết. Mặc dù việc điều tra đã được thực hiện nhưng người ta không thể tìm được dấu vết của máy bay hay thi thể các nạn nhân.

Năm 1918, tại Mỹ có lưu trữ một hồ sơ máy bay gặp nạn ở vùng tam giác Bermuda, khoảng 310 người đã mất tích. Vào khoảng năm 1945, một máy bay ném bom của Mỹ cũng biến mất, trong hồ sơ còn lưu lại thông tin về những tiếng thét chói tai trước khi máy bay mất tích. Đây chỉ là hai trong số rất nhiều vụ tai nạn của tàu thuyền và máy bay trong khu vực này. Nhắc đến vùng tam giác Bermuda, người ta nghĩ ngay rằng đây hẳn là một vùng đất thần bí và nguy hiểm.

Rất ít người còn sống sót để kể về bất kỳ hiện tượng dị thường nào từng xảy đến với họ tại Tam giác Bermuda. Tuy nhiên, phi công người Mỹ Bruce Gernon là một ngoại lệ. Năm 1970, trong khi ông bay từ Bahamas đến Florida, ông đã báo cáo rằng mình nhìn thấy một đám mây kỳ lạ ngay đằng trước máy bay. Sau đó, khi máy bay áp sát, ông Gernon tuyên bố rằng đám mây này đã hình thành một cái hố hình bánh donut, hay một cơn gió xoáy.

Ông kể lại: “Đường hầm gió xoáy khá lớn lúc ban đầu, nhưng sau đó bắt đầu trở nên nhỏ hơn một cách nhanh chóng khi chúng tôi tiến vào, và một điều kinh khủng đã xảy ra. Các đường kẻ kỳ lạ đã hình thành và nó trông giống như nhìn vào bên trong một nòng súng trường, bởi vì các đường kẻ này đang xoáy chầm chậm ngược chiều kim đồng hồ. Tôi đã bắt gặp một vài luồng điện cực mạnh, chúng giống như các tia chớp lóe lên rồi vụt tắt... Tôi để ý thấy các thiết bị của mình đã ngừng hoạt động, và cùng lúc, tôi có một cái cảm giác thật khó tả”.

Ông Gernon nói rằng cuối cùng ông đã bay ra khỏi đường hầm, và liên lạc với trạm kiểm soát không lưu, nhưng họ không thể tìm thấy máy bay của ông trên màn hình radar. Sau một vài phút, đài kiểm soát không lưu đã liên lạc lại với ông và cho biết họ đã xác nhận được vị trí của ông là trên bầu trời thành phố Miami. Gernon cảm thấy điều này thật khó tin bởi vì ông mới chỉ bay được 33 phút, và ông hẳn phải cần đến khoảng 1 tiếng rưỡi đồng hồ để xuất hiện tại thành phố Miami. Phải chăng ông Gernon đã trải nghiệm việc tiến nhập vào một chiều thời gian, không gian khác khi tiến vào đường hầm gió xoáy?

Mặc dù có rất nhiều giả thuyết, nhưng chưa có cách giải thích nào thực sự thuyết phục. Điều gì đã khiến các máy bay và tàu thuyền biến mất không vết tích? Tại sao các thiết bị hàng không và điều hướng lại ngừng hoạt động? Điều gì có thể khiến một chiếc la bàn xoay liên tục và đưa ra các thông số sai lệch? Điều gì khiến radio tắt tiếng và không thể liên lạc? Cho đến ngày nay, vẫn không có lời giải thích thật sự logic nào được đưa ra dành cho các hiện tượng bí ẩn ở khu vực khét tiếng này – Tam giác Bermuda.

  • 4 vụ mất tích tàu ngầm trong cùng 1 năm không thể giải thích

Năm 1968, 4 tàu ngầm khổng lồ thuộc 4 quốc gia khác nhau đều mất tích bí ẩn dưới đáy đại dương - đã trở thành thảm kịch quân sự chấn động bậc nhất thế kỷ XX. Không một nhà điều tra nào trên thế giới thời ấy có thể tìm ra nguyên nhân những vụ mất tích bí ẩn.

Theo đó, những tàu ngầm lần lượt mất tích trong năm 1968, bao gồm:

Tàu ngầm INS Dakar của Israel mất tích ngày 9/1/1968: Một ngày sau đó, đài vô tuyến ở Cyprus đã thu được tín hiệu cấp cứu trên tần số khẩn cấp của tàu Dakar, nhưng không phát hiện được bất cứ dấu hiệu nào của nó. Phải tới ngày 24/5/1999, một nhóm tìm kiếm Israel - Mỹ mới phát hiện xác tàu ở độ sâu 3.000 m tại khu vực giữa đảo Crete và Cyprus. Nguyên nhân tai nạn không được làm rõ, nhưng các dấu hiệu cho thấy INS Dakar bất ngờ gặp sự cố, nhanh tới mức thủy thủ đoàn không kịp thực hiện bất kỳ biện pháp ứng phó khẩn cấp nào.

Tàu ngầm Minerve (S647) của Hải quân Pháp, mất tích ngày 27/1/1968: Tàu ngầm thông báo cho máy bay Breguet Atlantic đi kèm rằng nó sẽ cập cảng trong vòng một giờ với 52 thành viên thủy thủ đoàn. Đây là thông tin cuối cùng nhận được từ Minerve, chiếc tàu ngầm Pháp đã mất tích bí ẩn ở khu vực biển có độ sâu từ 1.000 đến 2.000 m.

Hải quân Pháp nhanh chóng tổ chức lực lượng tìm kiếm lớn, bao gồm cả tàu sân bay Clemenceau và tàu lặn SP-350 Denise. Tuy nhiên, không có bất kỳ dấu hiệu nào của Minerve được phát hiện. Cho tới nay con tàu vẫn chưa được tìm thấy, trở thành tàu ngầm duy nhất trên thế giới biến mất hoàn toàn mà không để lại dấu vết nào.

Tàu ngầm K-129 của Hải quân Liên Xô (cũ), mất tích ngày 8/3/1968: Vào ngày 8/3/1968, gần 2 tuần sau khi bắt đầu chuyến tuần tra phía Bắc Thái Bình Dương, tàu K-129 không gửi tin liên lạc theo lịch trình qua radio. Liên Xô ngay lập tức triển khai một chiến dịch tìm kiếm quy mô lớn với 36 tàu và hàng chục máy bay, nhưng không thu được kết quả nào.

Năm 1974, con tàu Hughes Glomar Explorer đã trục vớt thành công 1/3 con tàu K-129. Nguyên nhân tàu K-129 gặp nạn chưa bao giờ được giải đáp, và do tính tối mật của Dự án Azorian, điều đó gần như sẽ không bao giờ được biết đến.

Tàu ngầm USS Scorpion (SSN-589) của Hải quân Mỹ, mất tích ngày 22/5/1968: SSN-589 báo cáo vị trí khi cách đảo Azores khoảng 80km về phía Nam vào ngày 21/5/1968. Hải quân Mỹ không thấy vấn đề gì bất thường, cho tới khi con tàu không cập cảng vào ngày 27/5 theo kế hoạch. Bất chấp chiến dịch tìm kiếm quy mô lớn, Lầu Năm Góc không thể tìm thấy dấu hiệu của USS Scorpion và phải tuyên bố rằng tàu này “đã mất tích”.

Phải tới tháng 10 năm đó, một thiết bị lặn sâu triển khai từ tàu nghiên cứu USNS Mizar mới nhận dạng được xác của USS Scorpion ở độ sâu hơn 3.000 m. Một vụ nổ ngư lôi trong khoang chứa là giả thuyết được các nhà điều tra đưa ra để giải thích cho vụ tai nạn.

Nhưng nhiều người cho rằng việc cả 4 chiếc tàu ngầm đều mất tích vào đầu năm 1968 mới là điều bí ẩn nhất, chúng mất tích một cách kỳ lạ ở độ sâu hàng nghìn mét khi đang làm nhiệm vụ. Bất chấp mọi nỗ lực tìm kiếm của các nhà chức năng, tất cả đều đi vào ngõ cụt khi người ta không thể tìm ra bất cứ mảnh vỡ hay manh mối gì vào thời điểm đó.

Và số phận của 4 chiếc tàu ngầm này mãi chôn vùi trong lòng đại dương sâu thẳm, đến nay, cũng chẳng một ai biết chính xác chuyện gì đã xảy ra với chúng.

Có một điều khá kỳ lạ là nhân loại đã đặt chân lên Mặt Trăng xa xôi hay hiểu biết về nhiều thiên thể, hành tinh khác trong Hệ Ngân Hà của chúng ta, nhưng hiểu biết về những nơi sâu thẳm nhất trong lòng đại dương vẫn còn rất khiêm tốn.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Trái đất có "vật chất không gian khác"



Vật chất tồn tại ở 4 trạng thái rắn, lỏng, khí và plasma có thể là một định nghĩa cần xem xét lại. Có một thứ vật chất thuộc về trạng thái lửng lơ chính giữa thể rắn và lỏng tạo nên lõi của Trái đất.

Theo Science Alert, từ những năm 1930, các nhà khoa học đã đưa ra bằng chứng gián tiếp cho thấy lõi Trái đất là một quả cầu rắn. Từ đó, kết cấu lõi trong rắn, lõi ngoài lỏng được chấp nhận rộng rãi.

Tuy nhiên cũng có những dữ liệu sóng địa chấn cho thấy lõi bên trong rất mềm. Sự không đồng nhất này có thể do lõi hành tinh chúng ta là một thứ vật chất không hiện hữu trên mặt đất, không phải rắn cũng không phải lỏng.

Đó là những gì nghiên cứu do Tiến sĩ Yu He từ Học viện Khoa học Trung Quốc dẫn đầu cho thấy. Công trình nghiên cứu này xác nhận rằng lõi Trái đất là một dạng "siêu vật chất" superionic, một trạng thái mà trước đây các nhà khoa học cho biết có sự tồn tại như vậy ở trong nước và băng trên các hành tinh khác.

Nhưng siêu vật chất trong lõi Trái đất thì hoàn toàn khác, nó là hợp kim của sắt với carbon, hydro và oxy, tồn tại một cách kỳ lạ ở trạng thái lơ lửng giữa chất rắn và chất lỏng. Đó là lý do tại sao dữ liệu địa chấn - điều mà các nhà khoa học dựa vào để nghiên cứu phần sâu bên trong của thế giới - đôi khi phản ánh một lõi rắn bên trong, nhưng những lần khác cho thấy nó phải giống như chất lỏng hoặc chất dẻo mềm.

Tiến sĩ He và các cộng sự đã sử dụng mô phỏng máy tính để tái tạo lại cách sóng địa chấn di chuyển qua lõi Trái đất để từ đó xác định các sóng địa chấn lạ mà chúng ta từng thu được thực tế đi qua cái gì.

Nghiên cứu vừa công bố trên Nature khẳng định trong khi các nguyên tử sắt "rắn" trong cấu trúc mạng tinh thể, các phân tử carbon, hydro và oxy sẽ khuếch tán qua môi trường, tạo ra thứ giống chất lỏng, linh hoạt. Điều này cũng lý giải việc một số khảo sát cho thấy các lõi trong của Trái đất dường như không phải khối vật chất đồng đều.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS